Quay len nha nghi

Thằng Hải đang nắc lia lịa vô miệng con Trúc, nó vừa nắc vừa khom người đưa hai tay bóp vú. Hai tay con Trúc vòng phía sau bấu chặc lấy cái mông thằng Hải, bổng nó ngưng lại, con Trúc hiểu ý, lần nào cũng vậy khi gần tới “điểm”là thằng Kiệt dừng lại, như là để “dành” vậy, con Trúc đứng lên, hơi khom người xuống, hai tay chống vô cạnh bàn, thằng Hải tuột cái quần con Trúc xuống, nó lấy cái ghế đẩu thấp lè tè ngồi lên rồi đưa mặt vô từ phía sau mà… bú lồn con Trúc. Con Trúc khoái cái kiểu nầy lắm, nó dang hai chân hơi rộng ra, cái mông sàn qua sàn lại, cái miệng của thằng Hải di động theo cái nhịp sàn của con Trúc, đôi khi thằng Hải lấy mấy ngón tay banh rộng ra rồi ấn sâu cái lưởi vào mà ngoái mạnh giửa hai cái khe đang đầm đề dâm thủy làm con Trúc rú lên từng chập, mắt nó nhắm lại, cắn môi cố kìm hảm tiếng rên siết. Thằng Hải cứ làm miết như vậy khoảng nửa tiếng đồng hồ thì đứng dậy, nhét cái củ thìu biu đang cứng ngắt của nó vô lồn con Trúc mà nắc, nó nắc bạo, nắc lia chia. Con Trúc hay tay cứ chống vô tường, sàn cái mông mạnh hơn đồng thời lại đẩy cái mông về phía sau cho con cu của thằng Hải ấn sâu hơn. Bổng thằng Hải cúi gập người xuống lên lưng của con Trúc, một vết tinh khí trắng đục tràn xuống chân con Trúc, cả hai mệt nhoài…
Thằng Hải kéo cái quần lên vừa nhìn con Trúc nói:
- Ê, tui thấy thằng già kia hổm rày tới nhà mình lia chia, coi bộ khứa lão muốn dê chị đó, thấy cặp mắt khứa lão như muốn nuốt chị vô bụng vậy, bộ chị không thấy hả hay làm bộ không thấy đó? Nó vừa nói vừa nhìn con Trúc với ánh mắt nghi ngờ.
- Sao lại không, tui đang định chài thằng chả đó. Nghe cậu Hoàng nói khứa lão “khẩm tại” lắm, nếu tui mà chài được lão thì còn muốn gì nữa. Con Trúc vừa trả lời vừa bận quần áo vô, vừa nhìn thằng Hải cười cười.
- Cái gì? sao ông già tui nói với chị như vậy? Sao kỳ vậy? còn tui sao, bộ chị định đá tui ra hả? Ê. tui không phải dể ăn hiếp đâu à nhe. Thằng Hải hằn học, nó trợn mắt nhìn con Trúc.
Nào dè con Trúc cũng đâu có hiền, nó quắc mắt trừng lại:
- Cái gì đây? Hải là cái gì của tui hả? được chơi chùa còn làm tàng hả? vậy đưa tiền tui xài đi. Tui đang cần vài triệu xài đó, Hải có không đưa đây. Nói xong nó chìa tay ra nhìn thằng Hải như thách đố. Thằng Hải tỏn tè, tiu nghỉu, chuyện gì chớ chuyện tiền bạc thì từ sau ngày ba nó không còn làm ở phi trường nữa thì tài chánh của nó thiệt là eo hẹp, một mình con không đủ xài lấy gì cho gái đây? Bởi vậy nó xuống nước:
- Tui không muốn thấy thằng già dê đó làm gì chị thôi, sao lại nổi nóng dữ vậy.
Con Trúc nhìn thằng Hải thương hại. nó dịu giọng giải thích:
- Có ai lại khoái mấy thằng già chứ hả, nhưng cậu Hoàng nói lão già nầy ngon lành lắm, nếu tui chài được lão biết đâu chừng nhờ quan hệ mà cậu được phục chức, nhà tui cũng nhờ lây, Hải nghỉ coi có phải không?
Nghe nói ba nó chủ sự, thằng Hải trố mắt:
- Cái gì? ông già tui xúi chị hả? có thiệt không đó?
Con Trúc tức mình, nó sẳn giọng
- Không tin thì về hỏi thẳng cẩu đi, nói xong nó xoay lưng bỏ đi, thằng Hải chạy theo níu tay nó

quay len nha nghi

Chị L ngồi sát em luôn mấy thím à, mùi hương trên tóc chỉ làm em nhớ lại lần chỉ ôm em từ đằng sau trong cuộc thi vật tay, cứ lâng lâng thế nào ấy. Đã lâu lắm rồi em mới được ở gần chỉ như lúc này.
- Cho chị mượn máy chút nha!
- Dạ! chị cứ tự nhiên.
Chị L kéo máy về phía mình rồi vào Chrome. Lúc này em cũng chả quan tâm chỉ mượn máy làm gì, chỉ chăm chú nhìn trộm chỉ thôi. Nhìn cặp mắt, cái mũi, đôi môi, mùi hương trên người chị thoang thoảng xung quanh em, sao mà thơm thế không biết, không phải mùi nước hoa đâu mấy thím, em gọi cái này là mùi con gái đấy (Mùi dầu gội + Mùi quần áo trên người). Nhìn một hồi thì em quay sang phía laptop xem chỉ đương làm gì. Hóa ra chị ta đang download mấy cái clip ca nhạc. 
-Em ơi! Mình down xong rồi dzô đâu coi em?
Em di chuột vào thư mục Downloads rồi chọn Videos để mở clip ca nhạc cho chỉ coi. Vừa click vào thư mục Videos em giật bắn người, em quên là mấy cái phim xxx em down về cũng quăng vào mục Videos theo mặc định . Nhưng đã quá trễ, bao nhiêu hình ảnh khiêu dâm trong mấy file video hiện lên một đống, em cuống cuồng Alt+F4 thoát ra nhanh. Chị L thì làm bộ lấy điện thoại ra bấm, em thì ngượng chin mặt. Sao cứ mỗi lần gặp chị L, là y như rằng mấy chuyện bậy bạ cứ xảy ra một cách bất đắc dĩ. Em lúc này chỉ biết kéo máy về phía mình, xoay lại, vào thư mục đó cut clip ca nhạc của chị ra ngoài desktop rồi bật cho chị xem. Đoạn rồi xem xong, chị L lấy điện thoại, mở hình con chỉ ra khoe với em. Nhiều hình lắm, có cả hình chồng chỉ, nhìn rất đứng đắn, tầm 35 tuổi. Mấy tấm hình chụp 2 vợ chồng mà em cứ thấy giống như hai bố con vậy, nói thiệt là em thấy chị L trẻ ngang ngữa với con bé Lacoste ấy chứ. Hai chị em xem hình giết thời gian được một hồi thì cũng chẳng còn gì làm, em bắt chuyện với chỉ:
- Chị đi làm như vậy, chồng chị cũng đi làm rồi ở nhà ai canh bé?
- Có bà ngoại ở nhà canh mà! 
- Hai vợ chồng chị bận rộn vậy, một ngày chắc gặp nhau ít lắm.
- Ừa! Thì vì tương lai con nên cũng ráng thôi em.
Nghe chị L nói thế, em cảm thấy mình xấu hổ thế nào ấy, người ta có gia đình, đang xây dựng tổ ấm như thế, mà em thì lại tơ tưởng về chỉ mấy ngày vừa qua. Cũng không trách em được, các thím thử mà lỡ nhìn thấy một người con gái đẹp khỏa thân xem có rơi vào tình trạng đầu óc bị ám ảnh không. 
Mưa ở ngoài vẫn chưa dứt, đã 9h tối rồi. Đang ngắm mưa rơi, nghe nhạc du dương thì chị L đứng dậy bảo em:
- Em xuống đây dzới chị!
Cái giọng nghe ngọt xớt, cứ như lời mời gọi vậy, em theo bản năng đứng dậy đi theo chỉ về hướng cái quầy. Đi đằng sau nhìn chỉ từ trên xuống dưới cơ thể chỉ làm em rạo rực, em lại có những ý nghĩ điên rồ trong đầu: ‘Không biết chỉ gọi mình xuống làm gì, có khách nào đâu, ly cũng rửa xong hết rồi, không lẽ chỉ muốn làm gì mình sao’. Hai chị em đi vào quầy, sau quầy là một khoảng trống đủ cho hai người nằm ngủ ấy chứ. Em lại bắt đầu nghĩ bậy, tim đập thình thịch. Chị L mở tủ lấy ly rồi café ra, cùng nhiều nguyên liệu khác bày lên bàn trong quầy.
- Để chị dạy em pha café với đồ uống luôn.
- Dạ!
Em thở phào, nhẹ nhõm hết cả người. Rồi hai chị em cùng tập pha café, trong lúc dạy em pha, chỉ cứ hay nắm, chạm vào tay em lắm, lâu lâu đứng gần gần nhau, ngực chỉ chạm vào lưng em mấy lần. Lúc này thì mùi café hòa lẫn với mùi hương của chị, tạo cho em một cảm giác lâng lâng khó tả. Em tự hỏi không biết chỉ có tình ý gì với em không, mấy cái chạm tay, chạm ngực của chỉ cứ làm em hoài nghi, hoặc là em ngộ nhận chăng..?
Đoạn em đang tập trung pha thử món Đá tuyết ca cao thì không thấy chỉ loay hoay nữa, em thấy hơi yên tĩnh nên nhòm lên chỉ xem đang làm gì. Lúc này ánh mắt của chỉ làm em hơi sợ, chỉ nhìn em chằm chằm, dường như nhìn lâu lắm rồi. Nhin không chớp mắt, môi hơi hé hé, nhìn kiểu như mân mê vậy đó mấy thím. Em không dám nhìn chỉ lâu, liền cúi xuống pha tiếp. Một hồi sau chỉ đi khỏi quầy về hướng nhà vệ sinh, chắc là đi vệ sinh. Chỉ đi khỏi, em thở phào một cái thật mạnh, lúc nãy dường như muốn nín thở luôn, chỉ cứ nhìn em chằm chằm, ánh mắt lạ lắm, không giống như mọi hôm. Em thầm nghĩ trong bụng: ‘Không lẽ chỉ thích mình ta? Không lý nào, người ta có chồng có con cả rồi, lẽ nào lại thích một thằng nhóc như mình, chỉ là người đàng hoàng mà’. Đang nghĩ vơ vẫn thì nghe tiếng chỉ vọng lên:
- N ơi! Xuống chị biểu
Quái lạ! Đi toilet mà kêu em xuống làm gì? Em bắt đầu hoài nghi, nhưng sự tò mò, cám dỗ đã thôi thúc em đi xuống toilet. Cửa toilet mở, chị L đang đứng ở trỏng, chỉ nhìn về phía em:
- Dạ! có gì không chị?
- Em sửa cái cần xả nước được hong? Chị dội hoài không được.
em nhìn xuống bồn cầu, thấy nước có màu vàng, chỉ vừa tiểu xong thì phải. Quái lạ! có vẻ hơi trơ trẻn, chỉ không biết ngượng hay sao mà còn kêu em vào sữa. Ít ra thì cũng phải lấy thau nước dội đi cho sạch sẽ rồi hẵn gọi em vào chứ. Em tự hỏi không biết chỉ sơ ý hay là cố ý đây. Em cũng giả bộ không để ý.
Em mở nắp bồn loay hoay với cái cần xả, chị L thì đứng đó xem. Em nói:
- Chị lên nhà canh quán đi, không người ta vô lấy đồ hết bây giờ…
- Chị khóa cửa rồi, giờ này không ai vào uống nữa đâu. Đứng đây với em cho dzui!
Nghe đoạn này em dựng cả da gà lên, trong người cảm thấy hơi nhột…Rồi em nhận ra, một nam, một nữ trong một cái toilet.
Đoạn rồi em cũng sữa xong cái bồn cầu, gạt nước dội nước tiểu của chỉ đi. Em đứng dậy định lên nhà trên. Đột nhiên chị L chặn em lại.
- Ủa? Sao vậy chị?
Chị L không nói gì, ngước mặt lên nhìn em một cách đắm đuối. Em không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, chỉ biết im lặng, đứng như tượng nhìn chỉ, chị L từ từ sấn tới gần em, rồi đứng sát vào người em luôn, em mất đà trượt chân về bước tường đằng sau, chỉ cũng sấn tới sát bức tường, hai người đối mặt nhau, không khí lúc này nóng dần lên, chỉ nghe tiếng thở từ phía hai người. Cả cái toilet em chỉ toàn ngửi thấy mùi tóc của chỉ. Em đang hoang mang thì chỉ nhướn người lên kề môi vào môi em…

quay len nha nghi

quay len nha nghi la gi ?

Qua mấy lần làm tình với hắn tôi mới phát hiện ra hắn là tên bệnh hoạn thật sự. Hắn rất thích trò hành hạ người khác và cũng khoái bị hành hạ. Có những đêm tôi phải ê ẩm cả người vì hắn buộc chặt chân tay tôi vào bốn góc giường rồi cứ thế mà chơi tôi liên tục từ tối tới sáng. Ban đầu tôi luôn luôn thấy những cảm giác mới lạ từ những kiểu làm tình có một không hai cuả hắn. Nhưng càng về sau tôi càng thấy cơ thể mình bị suy sụp và ngay cả tinh thần tôi cũng bị đe dọa bởi vì không chỉ có tính bạo lực, hắn còn có ý thích quái đản là làm tình ở nơi công cộng. Các cuộc truy hoan của tôi và hắn diển ra ở khắp mọi nơi. Hắn đã từng tuột quần tôi xuống ngay trong rạp hát để thoã mãn cơn dục vọng, một lần khác ngay trên bãi biển vắng người giữa ban ngày hắn đã lột trần truồng tôi ra rồi cùng ôm nhau quằn quại trong cát, hay những lần khác trong thang máy, trong công viên vắng người… Mỗi lần như vậy tôi đều lo lắng bị một người quen nào đó bắt gặp. Do công việc phải tiếp xúc rất nhiều người nên cuối cùng tôi quyết định phải rời xa hắn Tôi phải mua một căn nhà mới cách xa nơi ở cũ và mọi việc được tiến hành một cách lặng lẽ. Vậy mà hôm nay…Chẳng lẽ hắn lại lần ra tôi?… Reng..reng..Tiếng chuông cửa làm tôi điếng người. Quả thật tôi lo sợ gặp lại hắn không phải vì những kiểu làm tình quái lạ của hắn, đôi khi tôi còn cảm thấy thích thú nữa là khác, mà là tôi không muốn có một kẻ cứ bám hoài lấy tôi. Với lấy chiếc áo khoác dài, tôi khoác hờ lên cơ thể lõa lồ của mình rồi đi ra phía cửa.Tôi hơi do dự không biết cái gì sẽ đến với mình, nhưng lòng ham muốn trong tôi không ngừng thúc giục bởi đêm nay là một đêm… trăng tròn. Một khuôn mặt trẻ măng xuất hiện trước cửa làm cho tôi nửa vui mừng, nữa thất vọng.

quay len nha nghi

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi trong sự hối hả của cuộc đời. Tiếng ve giờ đây cũng thưa dần mà thay vào đó tiếng trống khai giảng báo hiệu một năm học mới lại đến, tôi giật mình khi thời gian vô tình trôi đi. Năm học này là một năm học cực kỳ quan trọng trong cuộc đời tôi, nó sẽ quyết định tương lai, quyết định cuộc đời tôi sẽ đi về đâu. Câu hát “nếu có ước muốn trong cuộc đời này.. hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…” giờ đây làm tôi buồn quá, giá như được vui vẻ giữa cái tuổi mơ mộng cái tuổi giữa tình bạn và tình yêu thì hay biết mấy. Tôi cảm thấy tôi phải chịu nhiều áp lực học tập từ mọi phía, cả bố mẹ tôi, cả hai bên nội ngoại đều hi vọng vào tôi thằng cháu đích tôn của dòng họ. Tôi cũng hiểu điều đó chứ, tôi biết mình là niềm tự hào của bố mẹ của ông bà, tôi cũng muốn những đứa em tôi sau này sẽ lấy tôi làm gương. Tôi quyết tâm học tập trong năm học này và thi đỗ đại học. Tiếc thay tôi lại đắm mình vào trong thế giới ảo của các trò chơi game online. 

Đầu năm học, tôi quyết định sẽ bày tỏ lòng mình với một cô bạn cùng lớp. Em là bí thư của lớp tôi, thực ra ban đầu chúng tôi không thân nhau lắm nhưng từ ngày lớp 11 cô giáo chủ nhiệm xếp em ngồi trên tôi làm tim tôi đập loạn nhịp. Chúng tôi thân nhau lắm, tuy em không cao lắm nếu như không muốn nói là bị lùn nhưng khuôn mặt có duyên của em với nụ cười xinh đẹp và thân hình nẩy nở đã làm rung rinh không biết bao nhiêu người. Chúng tôi khá hiểu nhau, em biết tôi thích điều gì, biết tôi thích ăn gì nói chung là em biết rõ con người tôi. Khi đi hát kraoke em cũng bấm bài cho tôi làm tim tôi xuyến xao loạn nhịp. Đôi lúc những đứa trong lớp ganh tị với tôi, chúng cứ ngỡ rằng chúng tôi là của nhau. Những ngày noel, valentin để cho những đôi tình nhân đi chơi với nhau thì hai kẻ cô đơn chúng tôi lại đi với nhau, tôi nhận ra rằng hình như chúng tôi dành cho nhau. Thực ra tôi nhút nhát lắm, tôi muốn tỏ tình với một ai đó khi cảm thấy hi vọng cao và sẽ không bao giờ nói ra nếu như mình không còn cơ hội....

Tôi viết tất cả tình cảm của tôi vào một mảnh giấy và kẹp vào cuốn tập của em, tôi hi vọng rằng ngày mai tôi sẽ nhận lại một tờ giấy từ em và em sẽ nói rằng cũng mến tôi nhiều lắm. Tôi nghĩ đến viễn cảnh tương lai của hau đứa, được nắm tay nhau dạo phố được nói những lời ngọt ngào của tình yêu. Tôi chỉ mong đến ngày mai để gặp em được nghe em nói rằng em cũng mến tôi. Nhưng giữa thực tại và giấc mơ là một khoảng cách xa vời. Ngày hôm sau tôi cô bận thân của cô ấy nói với tôi là em muốn nói chuyện với tôi. “D, con Yến nó hẹn ông ở ghế đá ở sân trường kìa, sướng nhé” – cô bạn nở nụ cười tinh nghịch với tôi, tôi đáp lại bằng một nụ cười rồi vội vàng tiến lại cái ghế đá ở sân trường. Đây là lần đầu tiên tôi tỏ tình với bạn gái nên tôi cảm thấy rất run, tôi ngồi bên cạnh Yên mà không biết nói câu gì cả, chắc em cũng bối rối như tôi. “mình thật sự cảm ơn tình cảm của D, nó làm mình cảm thấy hạnh phúc khi có một người luôn quan tâm chăm sóc mình..” tôi nghe như thế cảm thấy trong lòng rất vui, tôi cảm thấy hạnh phúc. “Nhưng..” tiếng nhưng của em làm tim tôi thắt lại, tôi hồi hộp không biết Y sẽ nói gì đây. Y không nhìn thẳng vào mắt tôi “thực sự mình cảm thấy rất quý D, nhưng đó không phải là tình cảm của đôi trai gái mà là tình bạn rất bình thường. Mình rất trân trọng tình cảm của D và mình sẽ mãi khắc ghi nó nhưng chắc chúng ta không thể trở thành đôi tình nhân được rồi. Giá như D không nói ra thì chúng ta sẽ mãi mãi là bạn thì tốt biết bao. Chúng ta vẫn mãi mãi là những người bạn tốt của nhau”. Từng câu nói nhập ngừng từ Yến mà lòng tôi thắt lại, tôi nghẹn ngào nước mắt chỉ muốn chực trào ra, tôi định nói rằng D chỉ đùa cho vui thôi để vớt vát chút thể diện nhưng không thể. Y đã từ chối tôi rồi, tôi không dám chấp nhận sự thật này, tôi chỉ hi vọng rằng Y thử mình, hàng loạt tình huống đặt ra trong đầu tôi, có thể là Yến chưa tin tưởng mình, có thể là Yến cảm thấy năm cuối cấp nên muốn tập trung vào học… nhưng tôi không dám tin rằng Y không hề có tình cảm với mình. Lớp đã giờ học mà tôi không biết, đến khi thằng bạn chạy ra kêu tôi vào lớp tôi mới biết rằng thầy giáo đã vào lớp. Chắc nhìn bộ dạng của tôi, khuôn mặt thất thần và thái độ của Y chắc mọi người trong lớp cũng đoán được phần nào. Tôi không thể chấp nhận được…
Tôi tìm hỏi đứa bạn thân của Y thì mới biết thực ra Y đã có người trong mộng rồi, lớn hơn chúng tôi 2 tuổi và đang học đại học y dược. Tôi không thể chấp nhận được, nếu như thế thì tại sao Yến phải quan tâm tôi đến vậy. Tôi đã tự làm xấu hình ảnh mình tong mắt Yến khi đòi gặp anh chàng kia và cũng tôi lúc tôi tự làm khổ mình để mong được Yến thương hại. Tất cả những hành động đã làm tôi ngày càng xa Yến. Tôi bắt đầu chìm đắm trong thế giới ảo với những trò online hay những trang web khiêu dâm, tôi luôn liên tưởng mình đang được làm tình với đứa em họ của tôi với L hay với cả Yến nữa. Tôi cố tỏ ra là một người đàn ông khi bập bẹ những điếu thuốc trong môi. Tôi thường xem nghỉ học thêm để ngồi hàng giờ trước màng hình máy tính. Đã không biết bao lần Yến khuyên tôi nhưng tất cả những lời khuyên ấy tôi đều không xem ra gì cả, đã có lần tôi xúc phạm đến Y làm Y khóc.
Thực ra trong giai đoạn này có nhiều chuyện khiến tôi không thể kiểm soát nỗi bản thân. Khi đó con em họ C của tôi học lớp 9, tôi nói với bố tôi nên chuyển nó về trường của bố tôi để nó có thể học tốt hơn rồi chuẩn bị thi lớp 10 ( thực ra đó là một âm mưu, một âm mưu tội lỗi của tôi đã được tính toán từ trước ). Ý kiến đó không ai phản đối cả vì điều đó quá tốt. C dọn về nhà tôi, tôi nhường phòng ngủ cho C và C học bài ở phòng khách, bình thường phòng của tôi chỉ để ngủ còn tôi học phòng bên cạnh cái phòng khách. Phòng này chỉ để cái máy tính, tủ đồ, cái bàn học của tôi và dựng vài cây xe máy. Tôi đêm tấm nệm ra và nhường phòng mình cho nó. Má tôi đã mua cho nó mấy cái nịt vú để nó thay áo lót vải của con gái mới lớn, bởi mẹ tôi sợ cái cặp ngực của nó sẽ thu hút mấy ánh mắt tò mò khi trên áo của nó có thể nhìn thấy cái nhủ hoa ẩn hiện dưới lớp áo ấy. Chắc có cho tiền mẹ tôi cũng không dám nghĩ rằng chính thằng con trai của bà cũng bị cuốn hút bởi cái cặp nhũ hoa ấy. Mấy lần nhìn C thắm từng mảnh vải dính vào làn da thịt làm lộ nên cái nhũ hoa trông quyến rũ vô cùng.
11h đêm, bố mẹ và em gái tôi đã ngủ rồi chỉ còn có tôi và C đang học bài, tôi đang tranh thủ làm bài văn để nộp cho kịp. Cái đề “cảm nhận của em về nhân vật chí phèo..” làm tôi phải lục tất cả các tài liệu vốn có của mình. Phải chắp vá tất cả các cuốn sách tham khảo mới có bài văn hoàn chỉnh. Hài lòng với bài văn của mình, tôi đang định thu dọn lại bàn học rồi đi ngủ thì tôi giật mình khi thấy C đang đứng bên cạnh mình. C bảo có bài toán khó quá mà ngày mai sợ bị kêu lên bảng giải nên muốn nhờ tôi giúp. Thực ra bài toán không quá khó với tôi, nhìn dáng vẻ nó mà tôi buồn cười quá, không ngờ nó lại ngại tôi đến như thế. Tôi không trách nó vì dù sao đi nữa tôi cũng là người gây ra lỗi lầm này trước mà. Tôi chỉ cho nó bài toán rồi thả người lên tấm nệm và nằm suy nghĩ vẩn vơ. Không biết lúc này Yến có nhớ đến thôi hay không ( lúc này chưa nói ra ), nghĩ đến không biết C suy nghĩ tôi là người anh như thế nào: đốn mạt hay là một người anh mà C vẫn ngưỡng mộ. Tồi chìm vào trong giấc ngủ với những giấc mơ nhẹ nhàng được nắm tay Yến đi dạo trên con đường đầy hoa…..
Sáng hôm nay tôi lại dậy trễ, tất bật nuốt cái bánh mì rồi leo lên chiếc xe đạp để đi học ( bố tôi nhất quyết không cho đi xe máy đi học ). Đạp 8 cây số tôi mệt bở hơi tai, mồ hôi nhẽ nhại. Xuống đến trường tôi bị trễ 5’, cũng may Yến là bí thư nên xin xỏ mấy đứa em lớp 11 nó mới bỏ qua không ghi tên tôi, tôi thầm cảm ơn em và càng tin tưởng vào tình cảm của mình. Tuy là con trai nhưng trong đầu tôi luôn mơ mộng, những lúc mấy đứa trong lớp ghép đôi tôi và Yến thì tôi lại nhất định không chịu và bảo rằng chỉ là bạn bè mà thôi. 
Đến một ngày cuối tháng 9, khi cả nhà tôi đi vắng cả, tôi vào phòng của C để tìm lại một thứ của tôi. Tôi vô tình nhìn trên bàn học em nó một cuốn sổ, tính tò mò trỗi dậy tôi lại định lấy cuốn sổ ra xem. Cuốn sổ bị khóa bởi một cái khóa ở bên hông nhưng cái khóa ấy không thể là khó tôi được. Tôi dùng cái kéo sau một hồi thì cũng mở được cuốn sổ đó. Trang đầu tiên mà tôi thấy đó là dòng chữ nhật kí, thì ra đây là nhật ký của nó. Tôi lật ra đọc...
Ngày … tháng … năm 
Trang đầu tiên là một ngày buồn với nó, thì ra hôm nay là ngày nó chấm dứt cuộc đời con gái. Hôm nay khi đi chơi với đám bạn thì nó bị một thằng mà nó ngưỡng mộ học cùng lớp ( thằng này anh em tôi phải gọi là chú ) đã ôm ấp nó và vuốt ve. Trong cuốn nhật ký nó ghi rõ ràng là thằng đó đã dùng tay sờ mó nó. Nó nhất quyết không cho nhưng ngón tay đó đã làm nó mất trinh. Khi thấy những dòng máu đỏ tươi thì thằng chú tôi đã hoảng hốt bỏ đi, điều này đã làm nó rất buồn. Tôi tức điên, tôi không hiểu tại sao cuộc đời lại như thế tại sao tôi lại không thể được những thứ ấy chứ. Tôi bình tĩnh đọc những trang tiếp theo nó viết về gia đình về bạn bè anh em. Dường như tôi cũng chỉ xuất hiện một vài lần trong nhật kí nó nhưng cũng may đó là những lời tốt đẹp về tôi….
Gấp lại quyển nhật kí và cất lại chỗ cũ nhưng nó vẫn ám ảnh đầu óc của tôi, tôi không thể chấp nhận chuyện này, thực ra tuy một người nghiện sex nhưng tôi rất thương những đứa em của tôi, tôi thương những đứa em họ như những đứa em ruột của mình nhưng tôi không thể hiểu vì sao cuộc đời lại đối xử với tôi như thế. Tôi quyết định sẽ làm tất cả mọi chuyện để rõ chuyện này là do lỗi của ai của thằng chú tôi hay là do con C yếu lòng. Tối nay khi mọi người đã ngủ say chỉ còn tôi và C thức, tôi hít thở thật sâu để hỏi rõ chuyện này…..

quay len nha nghi

Xem quay len nha nghi hay nhat 2014

Lời qua tiếng lại giữa hai chị em đến đây lại im lặng vì lần thứ tư thằng Mỹ lại cúi xuống với nỗi niểm khát khao, đòi hỏi tìm kiếm đôi môi mọng đỏ như đóa hoa đào của chị nó và lần này, chị không tỏ vẻ trốn tránh, khước từ nó nữa mà trái lại chị còn háo hức đón nhận trao tặng, hiến dâng cho nó. Không hiểu được là đến giờ phút này đây, hai chị em đã thực sự nhận ra là cả hai đang yêu nhau hay chưa, có thể chúng hoàn toàn chưa hiểu được vấn để ái tình chính thức giữa chúng mà chẳng qua chúng chỉ hành động theo bản năng tự nhiên sẵn có mà thôi ; như hai bàn tay thằng em lúc này không hiểu do ai chỉ ai bảo mà cũng đã bắt đầu mày mò, sờ mó lung tung nơi vai nơi lưng người chị gái lớn nhất trong nhà. Lúc trưa, khi phát hiện ra chú Tư đang làm ẩu với chị mình, tình cờ nó trông thấy khoảng da ngực trắng ngần như bông bưởi của chị do mấy nút áo chị hở ra bất chợt nó có cảm giác bần thần mặc dù đó là lần đầu tiên trong đời nó được mục kích thân thể của một người khác phái và lúc trở vào buồng lấy quần áo cho chị, nhìn từng cái áo ngực quần lót đầy đủ màu sắc bỗng dưng đánh thức dậy một nguồn sống mới mà bấy lâu nay đang ấp ủ yên lặng ở bên trong con người nó. Sau khi lãnh cái tát tai oan uổng của chị, nó chạy biến ra khỏi nhà rồi đi bộ mấy cây số xuống ấp Nam đến nhà thằng Luân chơi, hai thằng kéo xuống chợ vòng ra sân banh đi bắt dế cơm và dù vậy nhưng đầu óc nó sao mà cứ lởn vởn hình ảnh chị Hai nó ; suốt cả buổi chiều, nó cảm thấy là nó không được bình thường như mọi khi bởi lẽ nó mãi miết nhớ chị -một điều đặc biệt mà trước giờ nó chưa từng có chứ không phải là nó sợ chị bởi cái tát tai nổ đom đóm mắt, phải nói là nó đã “thích” chị thì đúng hơn. Do thằng bạn cứ chèo kéo rủ rê cho nên khi trời đã chạng vạng, nó mới trở về nhà bạn và chỉ được lót bụng đúng một củ khoai lang, vừa mệt vừa đói nó quyết định cuốc bộ về nhà để có dịp gần gũi với người chị thương yêu chứ không thèm ở lại chơi nữa thời may gặp chị đạp xe đi đón nó ; phải nói là khi ấy, nó mừng rỡ còn hơn cả lân gặp pháo hay đứa bé thấy mẹ đi chợ về mua cho tấm bánh. Đêm mưa này, trong gian chuồng bò kín đáo vắng lặng, trãi qua ba lần cùng chị hôn môi nhau, không thể dối lòng một điều mà từ trước tới giờ nó chưa hề có lần nào cảm nhận được đó là cảm giác rạo rực tràn dâng một cách thật khó tả ; nó tự nhận thấy lien tục có những luồng điện xuất phát từ dưới xương cùng rần rật chạy dọc lên theo sống lưng lên đến trung ương thần kinh rồi từ đây lan tỏa khắp cả tứ chi lẫn châu thân. Đến lúc này, nó thực sự chẳng hiểu vì sao mà hai bàn tay nó lại tự cử động ngoài ý muốn, hết sờ lên vai lại mò xuống lưng xuống ngực chị ; nó đâm ra sợ hãi vô cùng vì có thể nó sẽ bị lãnh một cái bạt tai nữa của chị do cái tội nó dám sờ mó lung tung nơi người chị. Tự dưng thằng Mỹ lại nảy sinh trong đầu óc nó cái ý muốn cởi nút áo chị như chú Tư Bình hồi trưa, lẽ đương nhiên nó không dám thực hiện theo cái ý định điên rồ ấy nhưng hai bàn tay nó thực sự chẳng hiều do ma đưa lối quỷ dẫn đường hay sao mà thản nhiên lần lên tháo cởi hột nút ốc thứ nhất ngay dưới cổ chị…
-Sao…em dám…? –Chị Trầm chỉ phản ứng nhẹ nhàng bằng cách nắm giữ hai bàn tay nó lại.
-Em…xin lỗi…chị. Tự dưng…tay em…nó…-Nó trả lời lấp lửng.
-Em…cứ cởi…đí!

[X] Close.