Quay len phong kham phu khoa

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

quay len phong kham phu khoa

Hoàng ngồi phía cuối giường, nắm hai cổ chân cô Thu dang rộng ra. Nó nhìn thấy khe bướm cô giữa 2 mép thịt đã ươn ướt. Hoàng nhanh nhẹn đưa đầu khất cu lấn tới. Cô Thu nhìn nó với 
đôi mắt long lanh như hồ thu, chính đôi mắt ấy đã hút hồn nó mỗi khi nó qua nhà chơi cùng thằng Tuấn. Cô Thu hơi ngẫng đầu lên nhìn kỹ từng động tác của nó với sự ham muốn đang dâng tràn trong cô.
Khi đầu khất cu Hoàng chui hẳn vào chim cô Thu, cùng lúc tiếng rên nho nhỏ của cô, Hoàng nghiêng người lắc cu qua một bên làm cô Thu hơi cau mày rít lên.
- Ahhh...
Hoàng nhấn mạnh xuống, cu nó mất hút giữa chim cô Thu. Cái cảm giác như mơ như thật mỗi khi làm tình với cô Thu khiến Hoàng thấy mình quá hạnh phúc. Không ngăn được sự cảm kích, nó quyết bồi hoàn cho cô Thu thật chu đáo. Trong khi đó cô Thu đang mơ màng phiêu diêu cõi Bồng Lai với "tiên đồng" Hoàng.
Hoàng cúi xuống hôn cô. Vẫn là bờ môi đó, vẫn mùi thơm đó nhưng Hoàng cứ thấy kích thích khi cả hai lấy lưỡi chọc ghẹo nhau. Hai chiếc lưỡi như hai đứa trẻ thơ, quấn quýt bên nhau, xô 
đẩy nhau.

Cô Thu hẫy người ngược lên, hai chân cô bấu chặt ngang hông nó làm điểm tựa. Hoàng dùng sức từ đầu gối thốc mạnh lên. Hai cơ thể đang dính chặt như một. Cô Thu choàng tay ôm lưng 

Hoàng, cô hôn lên vành tai nó.
- Sướnggg... sướnggg... qqqquá... Hoàng ơiiii...
Sau một hồi hì hục như giã gạo, Hoàng lật cô Thu nằm nghiêng người về một bên. Hoàng ngồi kẹp đùi ép sát mu và mông cô. Cu nó chui tọt vào chim cô, và được bao trùm khá sát. Cô Thu bấu tay xuống nệm, không ngớt rên rĩ.
- Aiii... aiii... thốnnnn... quá... anhhh....
Dù la như vậy nhưng cô Thu lại càng thích thú tột cùng. Cô say mê Hoàng càng lúc càng hơn. Cô như trẻ lại tuổi đôi mươi, sống hết mình vì tình yêu.
- CCChết... em... Hoàng ơiii....
Cô càu cô cấu dọc 2 cánh tay Hoàng. Mỗi cú thúc của Hoàng làm mỗi lần tay Hoàng thêm sẹo. Nó cũng hăng máu bóp mạnh vú cô.

quay len phong kham phu khoa

quay len phong kham phu khoa la gi ?

….năm ấy chị liên tròn mười tám tuổi . cái tuổi làn da căng mọng , hồng lên như trái thị trên cành làm . cho những chàng trai làng trên xóm dưới cứ mắt la mày lém ngó ngiêng , ngoảnh lại său lưng mỗi khi chị bước qua , hình như mùi hương con gái cũng thoang thoảng bay trong gió như hương thơm quả thị 

Còn tôi . đang đứng gữa lằn gianh người lớn , trẻ con . chơi chung , thân thiết với chị hàng ngày nhưng từ trong sâu thẳm về đêm đã có những điều gì đó mơ hồ . mơ màng trong giấc ngủ 

Đâu đó ngoài kia phố phường trên thị xã đã có những đổi thay , xì xầm mấy đứa trẻ con đã bàn tán ngoài ấy có những cuốn băng hình quay cảnh nam nữ làm tình mà anh chúng đã coi về nhà kể cho bạn bè nge mà nó vô tình nge lén được ..

làng tôi vẫn chưa có điện . trò trơi duy nhất của đám trẻ con là tụ tập những đêm trăng . chị liên đôi lúc cũng tham gia , chạy nhảy vui đùa, nhưng lạ lắm bao giờ chia phe để chơi chị cũng cùng phe với tôi . nên khi chơi trò rồng rắn lên mây bao giờ chị cũng đứng đầu hàng thành thừ tôi bao giờ cũng đứng sát chị được ôm ngang hông chị từ phía său , mỗi khi vòng quay đầu , đuôi tránh phe bên kia đuổi bắt cái , đuôi ngã đổ ngả ngiêng có lúc chị đè cả người chồng lên tôi . ấm sực mùi hương con gái trộn lẫn mồ hôi trên người chị cứ làm tôi ngật ngầy là lạ 

Trăng non đầu tháng . mới hơn chín giờ mảnh trăng lưỡi liềm lặn xuống ngọn tre , cái sân chơi ở ngã ba đường tối dần , đám trẻ con cũng không còn hào hứng vì mồ hôi túa ra đứa nào cũng ướt đầm cả áo . tôi cùng chị liên theo lối cổng nhà chị trở về .ông tiện đã đi ngủ sớm . sân rộng . tối mờ , chị lôi ra cái quạt nan phe phẩy làn gió cố làm tan đi cơn nóng nực 

Tôi đứng lên bước ra bể nước cởi cái áo ra . cúi đầu múc gắu nước đổ trên lưng . làn nước mưa trong bể xây âm xuống lòng đất , mát lạnh như như nước trong tủ đá ..

Ào ..ào làn nước chảy xuôi xuống cổ 

Tôi Ngước cổ lên vô tình cả gằu nước chảy xuối hết xuống lưng quần . ngứa ngáy tôi kéo vội cái áo thun vắt chéo său lưng cò cưa cho những hạt cát trôi đi 

Bỗng tiếng chị său lưng ..ngứa hả ….có cần chị cọ lưng cho không 

Chạng chân cúi thấp tôi vuốt làn nước đang chảy thành dòng trên mặt .

Chị cọ cho em với ….ngứa lắm

Chị nắm cái áo lại . cúi mình xô đẩy cái áo chạy dọc chiều lưng , tay phải cầm gằu nước chảy thành dòng trên khoản kưng thằng con trai dậy thì khoẻ mạnh , cơn ngứa tan dần . tôi ngoành cổ nhìn sang ánh mắt ngang tầm đùi chị . lờ mờ tròn lẳn , thật gần hương thơm . mùi thơm con gái 

Khung cảnh về đêm gữa khu vườn vắng , trăng lặn , bóng tối lờ mờ , bất ngờ tôi nhớ lại hồi nãy chơi trò rồng rắn , tôi ôm vào hông chị gần như rất chặt . tròn lằn bụng chị , cái khoá mười đầu ngón tay căng ra xuay qua xuay lại ngay khoảng rốn . giờ nó thật gần ….

Xong chưa . sao im lặng thế 

Câu hỏi của chị như làn gió cắt ngang 

Tôi vuốt làn nước ngẩng lên . tránh xa cái khoảng sân vôi nhỏ hẹp làm sàn nước bên hông cái bể 

Chị liên bước tới , vục gằu . bất ngờ dơ cao gằu lên , làn nước trôi ào từ cổ chị , lan dần , thấm đẫm bộ áo quần chị đang mặc 

Một gàu , hai gàu chị liên lùa nhẹ bàn tay vào trong áo đưa lên hạ xuống trong làn da bụng 

Ào gằu nước chảy vào phía său cổ áo , luồn xuống bờ lưng .

tôi đứng phía său bảo chị có ngứa không , Hồi nãy lưng em toàn cát

chị bảo ngứa nhưng …

sao hả chị 

hơi ngại , nhỡ ai nhìn thấy thì chết 

có ma nào giờ này ở đây mà biết . mà chị ngại thì thôi em về đây 

tôi dợm quay lưng . bước theo bờ hè định ra góc sân men theo vườn chuối 

ế …ê tiến 

cọ cho chị cái 

tôi bước quay lại , đến gần 

chị ngồi thụp xuống . toàn thân lấp său cái bể 

lưỡng lự …..

hồi hộp trong khung cảnh tôi cũng lúng túng bất ngờ 

bước lại gần . tôi múc gắu nước lên , tiếng chị liên lí nhí 

đừng làm ướt tóc chị 

làn nước chảy xuôi nhè nhẹ . chị liên vòng tay ra phía său lưng , nếp áo cuộn lên , khoảng lưng phía dưới trắng mờ , mịn màng ngọt dịu chia đôi hai mằu từ cái lưng quần cong cong võng xuống theo thế cúi mình của chị 

lan đi làn nước . chảy xuôi , chảy ngược , theo nhịp xô đẩy dịu dàng đẩy lên tấm lưng . cái áo của chị cứ trôi lên hạ xuống 

tiến sao rát lưng chị thế . hay áo em có hạt ké dính vào 

thôi em xoa bằng tay vậy 

mềm lắm . mịn màng trôi nhẹ tôi vuốt bàn tay lên 

gữa lản nước chảy xuôi mát lạnh trên da lưng chị . mơ hồ như có lửa nhập vào 

run run , lay động ,hai bàn chân tôi như bấm xuống nền vôi trên sàn nước . nửa trên thân người ngả ngiêng lay động như có gió đang thổi qua vườn chuối ……….

quay len phong kham phu khoa

Tôi không ngờ thân thể của cô Minh lại mềm mại đến như vậy , nó làm cho tôi thích vô cùng , vô tình thì bàn tay của tôi cũng để chạm nhẹ vào cái bầu vú của cô Minh ,.Nó căng tròn lên mềm thích vô cùng .

Nói như vậy thôi nhưng mà tôi và cô Minh cùng ngã xuống bên dưới , chân tôi vướng vào cái bậc thang lên trọe đi .Cô Minh đè lên người tôi lên không sao .

Tôi vừa đỡ dậy thì tôi đã hỏi :
-Cô có sao không vậy ? Lần sau đi đứng cẩn thận chứ , may mà cháu đỡ được đấy !
Cô Minh cười mà khẽ nói nhẹ nhàng với tôi :
-Cảm ơn cháu , cháu đã đỡ cô , thế cháu có bị làm sao không vậy , có đau chỗ nào không , cô đè như thế thì làm sao mà chịu được !

Tôi bây giờ cũng thấy hơi đau ở chân mình nhưng vẫn giả vờ mà nói :
-Không sao đâu mà , bình thường thôi mà cô , có sao đâu , nói chung là cũng ổn thôi , cô không sao là được rồi .

Tôi đứng lên , nhưng chỗ trẹo chân bây giờ mới đau lên tôi khịu xuống ngay .Thấy tôi nư vậy thì cô Minh cũng đưa tay mà đỡ lỡ tôi .Tôi nghiến răng mà chịu đau nhưng nước mắt cũng chầm chầm mà chảy ra vì quá đau .

Cô Minh hốt hỏang mà đỡ tôi lên ghế mà nói : Chắc là trẹo chân mất rồi khổ thân cháu quá đi mất

quay len phong kham phu khoa

Xem quay len phong kham phu khoa hay nhat 2014

Sau buổi tối truy hoan đó Hạnh thố lộ với tôi là nàng thấy Danh với Định thì cũng muốn thử…của lạ. Nhưng nàng cười âu yếm bảo chơi chồng nàng vẫn thích hơn. Tôi hỏi tại sao. Nàng bảo tại quen rồi, quen hơi chồng rồi, nó “comfy” hơn. Tôi làm bộ hỏi trại đi “Cơm phì là cơm gì vậy em ?” Nàng lụi yêu tôi một đấm vào eo. Nàng cười tình bảo “Em còn thích của lạ nữa huống chi…” Bỏ lững tí xíu. Đoạn nàng tinh quái bảo “Để mai mốt em kêu mấy nhỏ bạn đến cho anh chơi, chịu hông ?” Đến phiên tôi há hốc miệng. Đó là cú sóc thứ tư.

[X] Close.