Quay len phong the

Nhưng Ti có nghe đâu. Nó lại đè ngữa tôi ra và cứ tự nhiên tiếp tục việc xụt và xoa bóp dương vật tôi. Tôi thật chịu hết nổi rồi. Ti cầm lấy dương vật tôi vuốt ngược lên rồi vuốt xuôi xuống lúc mạnh lúc nhẹ. Tôi đành nằm trân mình ra đó mà thưỡng thức bàn tay năm ngón của Ti. Dương vật của tôi cứ cứng ngắt như khúc gỗ. Tôi không ngừng rên ư ử trong họng. Rồi tôi lại mắt há hốc miệng, rung người lên một lần nữa. Dương vật tôi lại giật giật liên hồi, thêm một loạt tinh khí nữa lại tuông ra ào ào.

quay len phong the

Thằng Mỹ rõ ràng là chưa biết gì cả về kỹ thuật ân ái làm tình nam nữ nhưng có lẽ càng làm lại càng nảy sinh ra nên càng biết mày mò theo bản năng vốn sẵn có, lúc này đây bất chợt miệng nó lần nhẹ ngậm lấy đầu núm vú căng tròn, mịn màng bên phải của chị Hai nó khe khẽ nút ; những giây phút đầu tiên, nó còn nút từng cái một riết rồi nó nút lien tục trong khi đó thì chị nó cảm giác như là đang có một mạch nước từ nơi sâu kín nhất của cơ thể chị vỡ òa ra và tuôn tràn khắp nơi mọi chổ trên tấm thân con gái còn trinh nguyên, đầy đặn, nở nang của chị. Chị Trầm chẳng biết phản ứng, xử trí thế nào chỉ biết khe khẽ rên lên từng tiếng sung sướng, khoan khoái dẫu rằng chị cảm thấy rất là ngượng ngùng, e thẹn vì chị thật chẳng ngờ thằng em của chị lại táo bạo, dạn dĩ đến cỡ đó. Quả là với một khoảng thời gian chẳng lâu, mới hồi trưa thôi nó còn mới chỉ thấy lấp lửng hai gò ngực của chị lúc chú Tư vừa cởi nút áo chị xong rồi khi đưa quần áo cho chị nơi phòng tắm, nó còn quay mặt ra bên ngoài vậy mà giờ đây chính nó lại là người được chị cho phép sờ mó, đụng chạm đến hai bầu vú trắng nõn, ngà ngọc kín đáo của chị khiến nó cảm nhận được bao nhiên nỗi niềm đầy phấn khich đến cùng cực mà có thể nói rằng từ trước đến giờ hoàn toàn nó chưa hề có dịp làm chủ thưởng thức, khám phá, tận hưởng và chiếm đoạt. Cùng một lúc với thao tác ngậm nút vú chị, nó cũng còn không quên lần bàn tay phải lên mày mò, sờ soạng, nắn bóp bầu vú bên trái còn lại của chị. Nhắc lại chú Tư Bình hàng xóm, trận mưa đêm làm chú chợt tỉnh giấc, nhớ lại thân thể mỹ miều ngon lành chẳng khác gì trái sapochê vừa chín tới trên cành của cô gái nhà láng giềng tròn mười tám tuổi, chú không khỏi chạnh lòng thao thức mãi không tài nào ngủ tiếp cho được ; chú cảm thấy quá đỗi nuối tiếc và lẽ đương nhiên, chú không thể nào ngờ được rằng lúc này đây cô gái mà chú mơ tưởng đến lại đang say sưa, ngây ngất yêu đương, làm tình và ân ái cùng với thằng em mới có mười một tuổi ngay tại gian chuồng bò, một chuyện tày trời động đất mà bất kỳ ai trên thế gian này cũng khó có thể chấp nhận đồng tình cho được. Như nhân gian thường nói, tình yêu là thứ đến thật bất ngờ không ai lường trước được, nó vô hình như một áng mây bay trên trời, một con gió thoảng qua hay một dòng nước chảy ; từ trước đến giờ, sống gần gũi chung đụng với nhau cùng dưới một mái nhà, chị Trầm và thằng Mỹ cả chị lẫn em đều không thể nào biết trước là giữa hai chị em lại có đêm mưa tình hạnh phúc, ngọt ngào mà chúng đang cùng nhau tận hưởng này? Hai chị em không ngớt ôm chặt lấy thân thể của nhau trong vòng tay tình ái, hết lăn qua lại lộn lại trên chiếc giường gỗ củ kỹ khiến cho tấm chiếu hơi sờn mòn không còn phẳng phiu, ngay ngắn như lúc đầu mà đã trở thành nhăn nhúm một cách thảm hại ; lúc thì chị nằm lên người em khi thì em đè trên thân thể chị. Như chúng ta đã biết, chị Hai trong gia đình chẳng hể phải là hạng gái lăng loan trắc nết chi, trái lại chị rất đỗi nết na thùy mị vậy mà trong đêm mưa gió bác này, chỉ trong một phút yếu lòng, chị đã tự nguyện nhiệt tình, hồ hởi, hăng say lao vào cuộc tình trăng gió, mây mưa cùng với thằng em ; phải chăng định mệnh duyên kiếp từ mấy kiếp trước đã vô tình đưa đẩy, đày đọa một cặp tiên đồng ngọc nữ đầu thai xuống trần gian lỡ làm chị em với nhau nhưng rồi phải yêu nhau theo tiên chỉ duyên nợ kết xe của ông tơ bà nguyệt? Lúc này, thằng em đã thực hiện thao tác đổi bên nghĩa là miệng nó lần qua ngậm nút lấy đầu núm vú bên trái của chị còn bầu vú phải mà nó chán chê từ nãy đến giờ thì bàn tay trái nó cũng không quên lần lên mày mò, nắn bóp, sờ soạng. Do chưa có chồng con cho nên cũng như bầu vú phải, bầu vú trái của chị hoàn toàn chưa hề có lấy một chút sữa nào nhưng mà nó vẫn cứ mãi miết cảm nhận được là như có vô vàn dòng sữa ngọt ngào, beo béo chẳng khác gì sữa bò hằng ngày chị vắt ra để đem đi bán đang lần lượt tuôn tràn vào cổ họng nó. Bỗng dưng chị vừa phát hiện ra một động tác mới nữa của nó đó là bàn tay trái nó chợt rời vú chị lần xuống phía dưới mò mẫm ngay chổ chiếc quần đồ bộ bằng vải trắng chấm bông xanh của chị khiến chị giựt mình, bấn loạn vội vàng chụp giữ bàn tay nó…
-Mỹ, em…đừng mà…!!!-Chị năn nì trong hơi thở

Dường như chị đã lờ mờ đoán hiều được là thằng em chị sắp sửa làm gì chị rồi thì phải nhưng sự thực là thằng Mỹ chỉ hành động theo bản năng mà thôi chứ nó chính xác tuyệt nhiên cũng không hề biết nó muốn gì nơi chị, sắp sửa làm gì chị cả…
-Em…xin lỗi. Em…không biết…mà

Yên lặng một lúc, nó lại hỏi :
-Chị …lạnh không? Em…cởi ra…được không?

Chị không trả lời nó, trong phút giây yên lặng tĩnh mịch đến nỗi nghe rõ cả tiếng thở hổn hển. mệt nhọc của hai chị em ruột thịt cùng mang chung một dòng máu, chị cảm nhận được thằng em út của chị đang lần hai bàn tay phía dưới nhích từng chút một để tuột dần, tuột dần chiếc quần chị mặc xuống khỏi cặp đùi non trắng ngần hơn cả màu bông bưởi, qua hai đầu gối chị tiếp tục trượt hết cặp giò thon dài đến hai bàn chân nuột nà, mềm mại hết bàn chân phải đến bàn chân trái cuối cùng ra hẳn bên ngoài. Do chưa hề có kinh nghiệm lại quá đỗi vụng về, ngờ nghệch xen lẫn sợ hãi, rụt rè cho nên mãi gần năm phít sau, thằng Mỹ mới cởi xong chiếc quần bên ngoài của chị Hai Trầm và phải nói rằng cũng có nhờ phần nào đến sự giúp đỡ hỗ trợ của chị bằng cách hết nhỏm mông rồi lại lần lượt co duỗi hai chân chứ chẳng phải là không. Đến lúc này đây, thực sự chẳng biết là ai đã nhập vào người nó mà nó lại có một thao tác làm tình, ân ái rất đỗi tuyệt vời khiến chị gần như muốn chết lên xỉu xuống ; đó là đầu tiên nó nắm lấy hai bàn tay búp măng mềm mại của chị đưa lên miệng nút liếm nhè nhẹ rồi bắt đầu từ đây nó vừa hôn vừa liếm ngược lên hai cánh tay chị lên đến hai bờ vai vòng xuồng ngực và xuống cả bụng. Chị nó sung sướng, phấn khích đến rợn cả người, hai mắt chị cứ mãi miết nhắm nghiền lại nhưng không phải là chị đang ngủ mà trái lại chị rất tỉnh táo, thao thức cùng thằng em yêu nhau một cách cuồng nhiệt, mê mệt ; khuôn mặt chị không ngớt nghiêng qua trái rồi lại nghiêng qua phải, hết ngước lên rồi hạ xuống trong nỗi niềm ngây ngất, lạc thú. Chính lúc này đây thì em trai chị đang lần hai bàn tay xuống mày mò nơi chiếc quần lót bằng vải thuu voan trắng –nơi quan trọng kín đáo bất khả xâm phạm còn sót lại cuối cùng trên thân thể ngà ngọc, diễm kiều của chị ; tuy biết vậy nhưng phải nói rằng chị không đủ sức để mà phản đối, ngăn cản nó lại như khi nãy nữa do thế mà một lúc lâu sau, nó cũng đã cẩn thận cầm chiếc quần lót cùng chiếc quần đồ bộ của chị để lên nơi mé đầu giường cùng chổ với áo đồ bộ, áo ngực. Giờ phút này, toàn bộ thân thể hai chị em ruột Trần Thị Trầm và Trần Duy Mỹ đã hoàn toàn trần truồng, không còn một mảnh vải nào che thân cả thực sự giống như một cặp người nguyên thủy thởi tiền sử ; bằng tất cả nỗi niềm thương yêu lẫn lộn khát khao, ham muốn người chị hai yêu dấu trong gia đình, thằng em cúi xuống lại tìm kiếm đôi môi dảnh lên dày mọng xinh đẹp như đóa hoa tường vy của chị rồi hai chị em yên lặng trao cho nhau một nụ hôn thật là nồng nàn, cháy bỏng. Chị gái và em trai ôm nhau cùng trở mình nằm nghiêng trên giường, lúc này trận mưa đêm bên ngoài vẫn cứ tầm tã không dứt, một tiếng sét rền rĩ vang trời dậy đất khiến cho cả chị lẫn em đều cùng giật mình, sợ hãi ôm chặt cứng lấy nhau nhằm làm giảm bớt đi phần nào cảm giác kinh hoàng và hai chân chúng cứ quắp sát vào với nhau khiến cho một sự vô tình xảy ra mà hai đứa không thể nào ngờ được ; đó là đầu dương vật vửa to vừa dài vừa cứng của thằng em bỗng dưng đút lọt ngay vào bên trong lổ âm đạo người chị. Chị giựt nảy mình lên vì thế làm cho dương vật nó lại nhích sâu thêm nữa vào cửa mình chị…
-Sao…em lại…?- Chị hồi hộp, lo lắng rồi bỏ lửng câu hỏi, không cần em trai trả lời.
-Em…xin lỗi. Em…không cố ý đâu…

quay len phong the

quay len phong the la gi ?

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

quay len phong the

Bác nghiến chặt hàm răng hăng say địt vào lồn Tóc Dài. Một lát sau bác thấy một luồng điện chạy thẳng xuống cặc mình và trong phút chốc một dòng tinh đặc quánh bắn thẳng vào tận trong cùng lồn Tóc Dài. Tóc Dài cũng vừa ra, nàng ép chặt mông mình vào cặc bác trong khi các cơ trong lồn nàng cũng co lại bóp chặt đầu cặc của bác đang nằm trong lồn mình. Bác thợ săn lật Tóc Dài nằm ngửa lại rồi cũng nằm lên người nàng mà thở. Người cả hai ướt đẫm mồ hôi. Lịm đi …

quay len phong the

Xem quay len phong the hay nhat 2014

Trường quan niệm việc làm tình với vợ là một bổn phận của người chồng, một việc truyền giống Phong thường của loài người. Chàng cố gắng làm vui lòng Thanh Lam trên giường nhưng rất ít khi đem đến cho nàng những cơn cực khoái. Trường không chú trọng nhiều đến việc làm tình, nên khi ngủ với vợ, chàng chỉ hôn phớt qua rồi leo lên bụng, nhét cái của nợ vào âm hộ nàng theo kiểu truyền thống, nhấp thí nhấp đại một hồi rồi phóng tinh ào ạt vào âm đạo rồi thôi. Chàng coi đó như một nghĩa vụ và đã làm xong bổn phận rồi lăn ra ngủ, không biết rằng Thanh Lam chưa hề đạt được những cãm xúc đê mê ào đến trong cơn cực khoái. 16 năm chung sống, hai vợ chồng Thanh Lam chưa bao giờ biết đến đến thế nào là khẩu dâm, kiểu làm tình hậu môn, hoặc kiểu đứng, kiểu ngồi vv… ra sao; suốt ngần ấy năm qua, quanh đi quẩn lại chỉ có một kiểu truyền thống cứ mãi lập đi, lập lại đến nổi nhàm chán. Từ ngày hai người chung sống với nhau đến nay, Thanh Lam rất ít khi nhận được sự thỏa mãn, nàng luôn luôn khát tình, đôi khi nàng tìm vài bộ phim tình cãm nhẹ nhàn có vài đoạn ước át một chút xem cùng chồng mong muốn tạo cho Trường có cái cãm giác khách lạ nhưng vẩn bất ổn và vì sống trong một gia đình có giáo dục có danh giá và còn các con nữa nên nàng không dám nghĩ, không dám tìm những thú vui xác thịt với người đàn ông nào khác.