Quay len phong the

Ánh trăng tròn vành vạnh đã đổ dài ra sau núi, trong sân một ngôi đạo quán tên là Hộ Hoa, vị đạo trưởng trụ trì Tô ngồi xếp bằng tọa thiền. Một nữ đệ tử xinh tươi khoác hờ ngang vai một tấm lụa trắng từ từ đi tới, nhẹ nhàng cởi bỏ toàn bộ y phục ra.

Nàng ta kính cẩn kê đầu lên giữa đùi vị đạo trưởng Tô, toàn thân nằm sấp mặt xuống đất, hai cánh tay nõn nà đưa lên áp vào bẹn ông đạo trưởng Tô, con quái vật ở đó cứng như đá đang vươn cao cái đầu đen sì ngạo nghễ. Họ đang trong tư thế luyện nguyệt hoa nhân tinh, bởi đây là thời cơ tốt nhất để hấp thụ khí thái âm, tinh hoa thiên địa. Cô nữ đệ tử cất giọng thầm thì:
- Thầy có công nuôi dưỡng chúng em từ nhỏ, thì thân này có nát tan dâng hiến cho người cũng chẳng sao.
- Ừm, ráng cố gắng một tý nữa lên nữ thí chủ. Chốn bồng lai cực lạc đã gần kề, ngày bần đạo nhập tiên cảnh không thể không có nữ thí chủ bên cạnh.
Cô đệ tử như được tiếp thêm một nguồn năng lượng lớn, miệng chóp chép muốt mạnh hơn con cặc bóng lưỡng của sư phụ, tay không ngừng mân mê hai hòn dái tổ chảng lắc lư kế bên. Bởi đó là nơi phát ra nguồn dương khí vô lượng từ ngọc thể trân quý kia; ông thầy đạo cao đức trọng hình như đang chuẩn bị bước sang một cảnh giới khác, miệng lầm bầm niệm chú:
- Ôi sao mà đã quá! Ôi sao mà quá đã!.
Sau mấy hồi vận công, toàn thân vị đạo trưởng Tô ưỡn ra, hai vai giật giật liên hồi. Ông ta đang truyền dương khí trực tiếp từ con cặc mình sang cuống họng cô đệ tử tin cẩn nọ, thật là một quá trình tu luyện vạn lần vất vả.

quay len phong the

Chẳng có gì có thể che giấu cho được, phải công nhận rằng đêm nay chị cảm giác tâm hồn mình quả thật là nhẹ nhàng, vui vẻ, thoải mái ; tối trước giữa chị và nó dẫu sao vẫn còn lời qua tiếng lại, vẫn còn có sự phản đối cự tuyệt cho dẫu là hình thức chiếu lệ nhưng đêm nay, tuyệt nhiên tất cả chỉ là sự yên lặng hiến dâng chờ đợi cùng với sự trao tặng trinh nguyên. Dù đã là vợ chồng một lần rồi nhưng do còn ngây thơ thiếu kinh nghiệm cho nên thằng em trai vẫn chưa làm cho chị mình trở thành đàn bà do đó đêm nay chị tự nguyện với lòng là chị trước sau gì thì chị cũng sẽ trân trọng trao cho em mình trinh tiết của chị ; mới chỉ nghĩ đến đó thôi là mặt chị đã ửng đỏ lên như gấc chín chứ đừng nói chi là đến giây phút đó…Vợ chồng ông Thân bà Phụng ở dưới Phước Hải đang chìm trong giấc ngủ say sưa tại nhà và cho dù có thức đi chăng nữa thì hai ông bà không thể nào ngờ được rằng hai đứa con của họ-cô chiêu cậu ấm ở tận Bà Rịa đã một lần trở thành vợ chồng của nhau giờ đây lại tiếp tục yêu đương, ân ái cùng nhau trong đêm mưa dầm tầm tã kéo dài triền miên tưởng chừng như là thiên thu bất tận không bao giờ dứt. Rõ ràng hai ông bà có làm chuyện gì ác đâu mà ông trời sao lại trừng phạt họ bằng cách đọa đày hai đứa con họ vào vòng tình ái loạn luân tội lỗi nhục dục để làm gì cho thêm sầu khổ, bi lụy, đau thương? Cũng do họ một phần lớn là tại sao lại cho con cái sống cách ly ra khỏi vòng kiểm soát của bố mẹ quá sớm lại kéo dài sáu năm trời như vậy thì thử hỏi làm gì mà chúng không vướng vào lưới tình loạn luân tội lỗi cho được? Âu cũng là phần số ông trời đã tiên định cho hai chị em là phải như thế, như thế không thể nào làm khác đi được cho nên đành lòng chấp nhận hoàn cảnh éo le vốn an bày chẳng khác gì đinh đóng cột, ván đóng thuyền,….giờ đây chỉ là chị Nam và thằng Đại hai chị em biết được rồi, đừng để cho hai vợ chồng họ biết được câu chuyện đau lòng này chi cho thêm tủi thêm nhục. Lúc bấy giờ, hai bàn tay khù khờ hãy còn ngáo ộp của thằng em đang bắt đầu mày mò, sờ soạng từ từ tháo cởi từng hột nút ốc nơi chiếc áo đồ bộ vải bông xanh chị gái nó đang mặc ; hết hột nút thứ nhất, hột nút thứ hai, hột nút thứ ba,…rồi cuối cùng là hột nút thứ năm bung ra làm cho chẳng mấy chốc hai thân áo trước của chị đã bị mở rộng ra hai bên một cách trơ trẽn, phủ phàng. Với khuôn mặt bừng đỏ vì ngượng ngùng do cảm giác đụng chạm xác thịt gái trai, chị nó vừa run rẫy quằn quại vừa nghiêng qua nghiêng lại, lần lượt co rồi duỗi hai cánh tay mình hết tay phải rồi đến tay trái để cho đứa em cởi hai ống tay áo chị ra và rồi sau đó, nó lẳng lặng cầm chiếc áo chị gái nơi bàn tay phải để qua một bên nơi mé trong giường cho chắc ăn khỏi rơi xuống sàn gạch bông. Mặc dù thân thể chị nó đã từng thưởng thức, chiếm đoạt suốt gần một đêm cách đây không lâu nhưng lần này thì nó vẫn không khỏi háo hức, hừng hực khao khát, ham muốn một cách khủng hoảng tột độ ; có thể nói là nó chưa hề chán chê chị nó bất cứ chổ nào và đêm nay, nó dự định sẽ dành rất nhiều thời gian để mà chăm chút khám phá chị kỹ lưỡng, cẩn thận hơn, không hề bỏ sót bất cứ chổ nào. Hai bàn tay nó lần này không còn ngại ngần như lần trước nữa mà đã trở nên có vẻ dạn dĩ, láu lỉnh hơn bởi lẽ mọi đường đi nước bước nó đều thành thạo, tỏ tường ; do dường như quá quen thuộc rồi thì phải thành thử thao tác của nó so với lần đầu tiên có vẻ thành thạo, điêu luyện hơn chăng? Với những cử động mày mò, sờ soạng nơi tấm lưng mềm mại, thon thả của chị, chẳng mấy chốc thì hai cái móc nhôm nhỏ cài hai sợi dây nơi chiếc nịt vú bằng thun voan màu hồng chị gái nó đang mặc đã bung ra khiến cho lớp bảo vệ ngực chị không còn bó sát vào người nữa mà từ từ lỏng dần, lỏng dần rồi tuột lệch xuống dưới. Bên ngoài trời tối mịt, thiên nhiên càng lúc càng quằn quại dưới cơn mưa đêm tầm tã triền miên còn bên trong căn nhà hai chị em Nam và Đại, chị gái đang run rẫy trong vòng tay em trai chẳng khác gì tàu lá chuối chao đảo dưới mưa và lúc này đây, bàn tay phải thằng em nhẹ cầm cái áo ngực con chị để qua một bên ở mé trong sát vách tường. 

Đúng như dự định ban đầu, nó hoàn toàn không hề tỏ ra hối hả vội vàng hay hấp tấp chi cả mà trái lại, nó quả thật chậm rãi, từ tốn ; không những thế nó còn tỏ ra hết sức nhẹ nhàng, tỉ mỉ và trân trọng từng ly từng tý bởi lẽ một điều tất nhiên từ trước đến giờ là nó rất yêu thương, quý trọng chị Hai nó chứ chẳng phải chơi. Khác hẳn với tối trước, chị nó còn dùng dằng dỗi hờn trong cự tuyệt nhưng đêm nay, toàn tâm toàn ý chị đều một mực dâng hiến hoàn toàn cho nó không hề có chuyện chối từ chi cho mất lòng dối dạ thì lẽ nào nó lại đối xử tệ bạc với chị hay chăng? Chỉ vài phút giây mò mẫm sờ soạng của thằng em thôi, chưa chi mà hai bầu vú chị đã săn cứng lên trông thấy chẳng khác gì cặp bưởi vừa chín tới trên cành không ngớt rung động, nhấp nhô nâng lên hạ xuống liên tục theo nhịp thở hổn hển, gấp rút. Bàn tay phải thằng em lúc này cứ mãi miết mày mò, nắn bóp gò ngực trái con chị như là để tìm kiếm một thứ gì đó cho tăng thêm khoái cảm còn khuôn mặt nó thì úp sát vào đồng thời hé miệng ra ngậm nút nhè nhẹ lấy đầu núm vú phải chị mình tựa chừng đứa trẻ sơ sinh đang khát khao tìm bú nguồn sữa mẹ dạt dào biển rộng trời cao. Nếu có người nào đó chỉ được chứng kiến cảnh tượng ân ái, làm tình của hai chị em thôi thì cũng đủ nổi cả da gà khắp cả người chứ đừng nói chi đến chúng là người trong cuộc làm sao mà chịu nổi cảm giác tình yêu rạo rực, nóng bỏng như lò than hồng ngùn ngụt bốc lửa dữ dội ; rõ ràng có thể nói rằng chúng được sinh ra trên cõi đời này chỉ là người tình của nhau chứ không phải gì khác vì bằng chứng hiển nhiên trước mắt : chúng chấp nhận tội lỗi loạn luân với nhau, bất chấp lễ giáo gia phong, bất chấp quan hệ chị em ruột thịt cùng chung một dòng máu không những một lần mà cả đến lần thứ hai. 

quay len phong the

quay len phong the la gi ?

Thời gian thấm thoát trôi qua.Con chị lớn lập gia đình rời nhà.Cuối cùng thì có lần Út trở về nhà đưa chị tập truyện nói về tình yêu của đôi vợ chồng người Tàu đi vào tình sử Trung Quốc.Họ lấy nhau tuổi tác chênh lệch.Chàng trai mới lớn và người đàn bà đã có con.Nhưng nhân danh tình yêu,họ đã chiến thắng mọi nghịch cảnh để sống với nhau dù trong một hang núi rừng xa xôi.Cuối cùng khi họ về gìa,người chồng chết nhưng đã để lại một kiệt tác tình yêu là ông tự tay làm cả ngàn bực thang để cho người vợ lớn tuổi hơn mình từ dưới hang leo lên cho dễ.Tình yêu của ông làm chấn động và mọi người kinh ngạc là “tình yêu không bao giờ có tuổi”
Chị rưng rưng khi đọc tác phẩm. Nhà Chị cũng ở gần chân núi tuyết. Út vẫn đụ chị hà rầm.Và hình như tình yêu của Út chẳng suy giảm.

quay len phong the

Nó nói nhiều lắm...Nói những điều nó đang nghĩ trong lòng ra với nhỏ từng câu từng chữ một, ko biết nhỏ có bị tổn thương ko chỉ thấy đôi mắt nhỏ dường như đánh mất niềm vui từ lúc gặp nó đến giờ...Nhỏ im lặng, ko nói gì. Nó cũng vậy, nói ra hết tất cả, nó cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là nhỏ sẽ bỏ đi ngay bây giờ. Hơn 15 phút trôi qua...chợt nhỏ đứng dậy bước vào phòng tắm
- Em tắm một chút. Anh chờ em nghen
Tiếng nước chảy nhẹ nhẹ dường như ko đủ lấp đi tiếng khóc của nhỏ. Nó nằm đó mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Đứng dậy định gõ cửa phòng tắm để an ủi mà cũng ngập ngừng ko dám bước vào.Nó chỉ đành đứng dựa vào tường...lặng im nghe tiếng nước, tiếng gió, tiếng xe chạy ngoài đường...nó mĩm cười chua chat....dù sao nhỏ cũng ko phải là người đầu tiên nó làm đau và rời xa theo cách như vậy. Nhưng sao nó thấy lạ trong người quá...nó hối hận chăng... 
Cửa phòng tắm mở, nhỏ bước ra đứng cạnh nó. Vứt bỏ lon bia về góc phòng nó quay qua nhìn nhỏ...trên người nhỏ giờ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi nó treo trong phòng tắm lúc sáng. Linh chẳng nói gì, chỉ nhìn nó bằng ảnh mắt dịu dàng... 
- Em ko sao chứ...anh...xin....l..... Lời nói chưa kịp nói hết nhỏ đã ôm chầm và đặt lên môi nó một nụ hôn gấp gáp và mãnh liệt....nhỏ rời nó ra, nhìn nó nói trong nước mắt
...em yêu anh...em hiểu anh đang nghĩ gì...em hok phải người dễ dãi...nhưng em yêu anh...em sẽ chờ anh xã đến chừng nào anh xã quay lại thì thôi... 
Rồi nhỏ lại hôn nó say đắm...Bản thân nó cũng cảm nhận được tình cảm của Linh hơn những gì nó tưởng...Khẽ đưa bàn tay ôm chặt lấy Linh. Có thể nó không thích nhỏ nhưng vào lúc này nó không thể lạnh lùng được. 
Giấc ngủ ngon lành, trời sáng...đã đến lúc nó tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình của mình...trước khi nhỏ ôm chặt lấy nó nói rất nhiều, rất nhiều...đến nỗi nó chẳng còn biết trả lời gì nửa. Chỉ còn cách ôm chặt lấy nhỏ để rồi lặng im bước lên xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Nơi nó bắt đầu một cuộc sống mới, với những thử thách và điều thú vị mới...Ngồi trên xe, lặng lẽ trả lời từng tin nhắn đầy yêu thương của nhỏ mà lòng nó cứ lan man ko có tý cảm xúc nào hết. Ngày hôm đó đánh dấu ngày đầu tiên nó đã bắt đầu cho cuộc đời sinh viên phía trước và nó cũng ko biết dc rằng sau ngày hôm ấy nó cũng đã bắt đầu những chuỗi ngày đầy những buồn vui, ngọt ngào, hạnh phúc, tội lỗi, đau khỗ và cay đắng... 
Đến SG!Chưa gì SG đã chào đón nó bằng một cơn mưa nặng hạt.Đứng trú mưa trên nhà chờ xe bus mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Lúc nói lên đây dù mẹ có gửi cho nó cả 1 cái sớ táo quân đầy đủ địa chỉ và các số điện thoại của bà con trên này nhưng nó gạt phắt đi: 
- Mẹ để con tự lo. Con ko thích làm phiền bà con nào hết. – Thực ra đúng là nó chẳng cần mẹ nó phải lo lắng gửi gắm gì ai hết, nó chúa ghét gửi gắm bà con cô bác, từ nhỏ nó cũng đã sống xa gia đình, việc đi học, đi thi và giờ nhập học cũng tự một mình nó đi chứ chẳng cần cha mẹ đưa đón, lo lắng chuyện ăn ở gì hết (có bác lo dc rồi  ).
Sài gòn trời mưa nhưng cũng ôn ào và náo nhiệt, nó cũng ko lạ lẫm lắm vì nó cũng từng sống từ nhỏ ở thành phố Cần Thơ rồi mà. Bụng đói cồn cào, miệng thì rủa thằng anh bạn cả buổi trời chưa thấy ra đón nó mặc dù chửi muốn nát cái điện thoại. Xung quanh là âm thanh hỗn tạp của những người bán hàng rong, những người xe ôm chèo kéo khách và cả tiếng gọi nhau í ới của mấy anh chị trong màu áo xanh đang tiếp sức giúp đỡ cho những thằng sinh viên ngoại tỉnh lên SG nhập học như nó.Nó mĩm cười vì nó cũng sắp là sinh viên rồi chứ bộ, năm sau nó sẽ thử khoác lên người màu áo xanh ấy để thử cảm giác sinh viên tình nguyện ra sao (thật là gương mẫu :-“ ). Cuối cùng thằng quỷ cũng tới đón nó. Vừa tính chửi vài câu cho xả cái tức trong bụng thì phát hiện nhỏ con gái xinh xinh đứng kế bên...giờ chẳng lẽ mở cái miệng ra chửi thì mất hình tượng lắm (sinh viên gương mẫu mà) nên nó nhẹ giọng. 
- Sao giờ mới tới mậy...chờ 2 tiếng rồi đó ba
- Mưa đường ngập dzữ quá bị chết máy – thằng bạn nó hiền và tốt bụng nên nghe tin nó sắp lên SG thì call kiu để nó giúp đỡ 1 time. Nó ko thích phiền ng thân nhưng vì nó thích bạn bè nó hơn, dù gì bạn bè cũng thoải mái hơn.
- Hả! Thành phố lớn mà ngập hả mậy – chưa sống SG sao biết dc  có mà bơi được luôn ấy chứ giỡn à
- Hơ hơ rồi mày sẽ biết. Thôi giờ về nhà tau cất đồ đạc rồi tau dẫn ra chỗ tau làm ăn luôn.
Vậy là hai thằng vật nhau trên chiếc xe cà tàng thằng bạn đặc biệt mượn của bà chủ chỗ làm của nó để đón tân sinh viên. Về đến phòng trọ thì 2 thằng ướt như chuột lột, đồ đạc đầy mùi bùn đất, mui hôi của nước ngập quá đầu gối. 
- Mày để đồ đó tau dẹp cho. Đi tắm trước đi rồi ra quán tau làm ăn.
Nó chọn đại 1 bộ quần áo rồi chui vào nhà tắm. Chợt phát hiện trong phòng có đồ của con gái. Nó giật mình hỏi thằng bạn. 
- Ê Duy sao có đồ con gái trong này mậy
- Ừ đồ của chị 2 tau đó, quên nói với mày chị 2 tau lên ở học may một thời gian.
- Rồi tau ở đây có sao hok đó
- Ko sao đâu chị tau dễ lắm. Tau cũng có nói bả rồi.Tắm lẹ đi mày trễ rồi.
Tắm xong thằng Duy chở nó ra quán cơm chỗ nó làm. Bà chủ quán hiền và tốt với người làm. Ở đây làm cũng toàn là sinh viên, phụ giúp việc buôn bán, đổi lại bà chủ bao toàn bộ tiền ăn ở cũng như một khoản tiền nhỏ khác để lo chuyện học hành hàng tháng. Chào hỏi vài câu bà chủ thấy nó hiền nên cũng vui vẻ nhận lời để nó phụ làm việc và ở đây tạm thời một thời gian chờ nhập học vì nghe nói trường có 2-3 cơ sở chưa biết nó sẽ học ở đâu nên chỉ xin ở tạm thời thôi.Lần đầu tiên bán cơm đúng là vô cùng vất vả. Nó phải chạy bàn bở hơi tai, rồi gói hợp cơm, cho canh vào bọc...Làm ở đây nó học được nhiều thứ lắm. Ngay cả cách cho canh vào bọc làm sao cho gọn mà ko bị đổ phỏng tay, việc buột canh buột nước mắm cũng phải có tập luyện nhiều lần, rồi cách tiếp đãi khách, cách tính tiền, dọn bàn vì quán cơm là nhiều thành phần khác nhau đến nên nó còn học được cách quan sát, cách nói chuyện rất có ích cho việc học sau này. Làm tuy mệt nhưng nó vẫn vui vẻ vì chủ yếu nó làm để học hỏi chứ ko phải làm để kiếm tiền. Trở lại chiều hôm đó nó về lại nhà trọ với cả tấm thân mõi nhừ. Thằng Duy đi tắm, còn nó thì nằm tự xoa bóp tay chân. Có tiếng bước chân ngoài cửa phòng. Rồi một người con gái mở cửa bước vào – nó đoán chắc đây là chị thằng Duy – Chị nó cũng ko xynh lắm nhưng nó cũng phải sững người vài giây (để tịnh tâm) vì chị nó mặc đồ sexy quá.Sau này nó mới biết chị thích mặc đồ ngắn vì SG thực sự rất nóng. 
- Em là M phải ko? – chị Lan cười tươi bước vào ngồi trước mặt nó
- Dạ dạ chị Lan phải hok chị - nó hơi lung túng vì chị ấy ngồi sát nó quá với lại mùi hương con gái của chị Lan làm nó cũng hơi hơi nóng trong người
- Em lên hồi nào. Thằng Duy đâu..em ăn uống gì chưa?
- Dạ nó đang tắm. Hồi nảy em có ăn cơm ngoài quán bà chủ rồi
- Quán cô Sương hả em – chị Lan vừa hỏi vừa mở cái bịch trắng đang cầm trên tay ra
- Dạ phải chị...
- Em lấy cho chị mấy cái ly trên bàn. Chị mua dc 2 ly chè thái nè em ăn với chị cho vui.Tính mua cho 2 chị em à mà giờ có em nửa nên thằng kia cho nó nhịn chị em mình ăn hen.
Thằng kia đang tắm nghe có người cúp phần ăn nó la như heo bị chọc tiết 
- Ế ế bậy bưởi...
- Im liền thằng kia bửa nay có khách ráng nhịn đi con – chị Lan cười ha hả
- Cái đồ trọng sắc khinh thân – thằng kia hậm hực.
Nói thì nói dzậy chứ rồi bả cũng đổ chè ra 3 ly chia cho 3 người. Vừa ăn vừa xem tivi vừa nghe 2 chỉ em bả tám trên trời dưới đất, toàn mấy câu chuyện nó hổng biết đâu cua tai nheo gì hết, thôi thì ma mới ngồi im hợp chợ vậy (thiếu con vịt thì phải).Ngồi được chút thì ông bạn trai bả ghé qua, mua cho cả đám bịch mận với ổi. Vậy là lại họp chợ tại phòng.Nó thì ngồi im xem tivi, thi thoảng dc chị Lan đưa cho miếng mận, miếng ổi ăn và trả lời mấy câu hỏi xã giao của chị Lan với anh Toàn (bạn trai chị Lan).Nói chung mọi người rất thân thiết vui vẻ, anh Toàn cũng dễ gần, sau này 2 anh em hợp nhau ở chỗ khoái coi đá banh, khuya khuya có MU đá là 2 anh em lại dẫn nhau ra caffe coi la cho đã.Anh Toàn về, cả đám cũng chuẩn bị đi ngủ. Thằng Duy quăng cái gối vào mặt nó sắp xếp chỗ ngủ.Tau nằm trong cùng, mày nằm giữa chia cái mền với bả đi ha 

quay len phong the

Xem quay len phong the hay nhat 2014

Gần đến nhà Khoa hỏi “bây giờ nói với …. Hạnh làm sao?” “Mẹ đã có ba, ba còn ở nhà thì chúng mình còn ngang nhiên, khi ba đi mình tính tiếp.” “ba đi rồi …. Tính sao?” Phương tinh nghịch “anh bắt đầu yêu em hả?” “có … chút chút nên lo!” “lo gì?” “Em nghĩ coi, yêu em, Hạnh ghen, yêu Hạnh, em ghen, thôi thì … anh yêu người khác cho hai mẹ con em không xót lòng!!!!” Biết Khoa đùa, nhưng Phương vẫn nhói tim, làm sao để chàng vụt khỏi gia đình nàng được, nàng chấn chỉnh “Em và Mẹ sẽ sắp xếp cho anh yên lòng, vì anh, em sẽ chịu thiệt thòi ….” “đừng làm vậy, anh không đáng đâu” Phương nắm chặt tay chàng “dù đáng hay không thì em cũng đã bắt đầu …. Yêu anh rồi!”

Trả nàng về lại cho gia đình, trên môi Khoa còn lưu lại đâu đó mùi trinh nữ, mùi con – gái – người – tình ; nghĩ tới đó, lòng chàng chùng xuống: “không biết là trời ban hay trời phạt đây!”

Hạnh dâm đãng nút lưỡi chồng, rồi nói: Cám ơn anh đã cho em một đêm tuyệt vời, ông Phong còn lơ mơ ngủ nên không trả lời, muốn chồng dậy mây mưa trước khi đi làm nên Hạnh tiếp tục hôn chồng, nàng mút vú chồng, rồi lưỡi chuyển nhẹ xuống bộ hạ chồng, “em đói bụng, muốn ăn sáng của anh đây” ông Phong lơ mơ ngủ “ừ, ăn đi em” Hạnh mút thêm vài cái nữa làm con cu Phong chóc ngóc lên trời, không để chồng kịp phản ứng, nàng thản nhiên để cu chồng vô chim mình rồi ngồi xuống thật nhanh, tiếng hự của ông Phong làm nàng hãnh diện vô cùng vì điều đó chứng tỏ chim nàng còn “bót” lắm. Nhấp nhô vài cái, nàng bỗng nhớ tới cú đâm đ*t hôm qua, đã lắm, nghĩ thế nên nàng nhổm dậy, nhẹ cầm cu chồng để đúng lỗ “tiên phong” nhưng lần này, nàng không làm nhanh được vì đ*t còn khô, sẽ đau lắm, từ từ ngồi xuống, đã quá, nàng bắt đầu bản “tình ca” : u, đã quá cưng ơi, anh nông cạn đời em rồi ư …. Ư….”