Ran ho mang

Cuộc bầu cử tổng thống hôm 7 tháng 11 năm 2000, cả xóm nó xôn xao bàn tán là ai sẽ là tổng thống Mỹ. Người thì cho là ông Al Gore sẽ thắng, người thì cho là ông Bush sẽ thắng. Nó cũng theo giỏi tin tức, cố gắng đọc báo để cập nhật hóa. Nó định làm một vụ cá độ thật là to lớn, lớn nhất từ trước tới nay trong đời của nó. Theo kinh nghiệm bản thân thì nó “bắt” ông Gore. Nó tin rằng nó sẽ thắng lần này. Số tiền kiếm được sẽ cho mẹ nó vào nhà thương để lọc máu.

Nó nhìn quanh nhà của nó một lần nữa để xem có vật gì quý giá. Chẳng còn gì ngoài chiếc xe đạp cũ kỹ. Nó đem cầm được 100 ngàn. Nếu nó thắng thì số tiền sẽ lên tới gấp hai, là nó sẽ có được 200 ngàn. Nhưng làm sau mà đủ bây giờ. Nó cần ít nhất là 20 triệu để đưa mẹ nó vào nhà thương. Nó lục lạo khắp nhà của nó chỉ lôi ra được cái hộp sắt nhỏ mà mẹ của nó dấu rất kỹ. Nó lấy ra một chiếc lắc vàng. Nó nghe đâu là vật kỷ niệm của bà ngoại. Thây kệ, lần này nó thắ�ng mà!. Nó đem đi cầm cũng được đâu 2 triệu. Chưa đủ. Nó quyết định là mượn tiền bọn “mặt rô” hay còn gọi là “xã hội đen, đâm thuê chém mướn” một số tiền to lớn. Sự đánh đổi là tánh mạng của nó, căn nhà của mẹ con nó.

ran ho mang

Hai tháng rồi ảnh không chạm đến mình, chắc tại ảnh còn giận chuyện lần đó. Trời ơi mình thèm hơi đàn ông quá. Mình đã thử hết số đồ ngũ mỏng dính khêu gợi rồi mà ảnh vẫn không thèm để ý. Hay là tối nay thử để trần truồng đi ngũ coi ảnh có động lòng không thì biết.
Ngày…tháng…năm…
Thiệt là chán, mình banh háng rồi vuốt ve cu ảnh mà cũng không thèm, gạt tay mình ra còn hỏi làm gì kỳ vậy nữa chứ. Đàn ông gì không có sinh khí chút nào. Tối nay lại còn về trễ nữa.

ran ho mang

ran ho mang la gi ?

Lúc em thực hiện chuỗi hành vi thả dê trong làn nước trong xanh và mát lạnh khi ấy, tưởng chừng như nhỏ đồng ý và cùng bay bổng theo những cảm xúc thăng hoa tràn về trong đầu óc em lúc ấy thì nhỏ bỗng quay lại cười tươi như hoa ^o^, với em thì nụ cười ấy "như mang cả núi rừng xuống thành phố vậy", một thứ cảm giác khó diễn tả và khá là man cmn rợ, man vãi cả rợ luôn ấy các thím ạh, em sẽ tả lại cái nụ cười ấy cho các thím tiện hình dung nhé:nhỏ nhe hàm răng đều như bắp, căng hết cơ miệng ra nhưng mắt lại biểu cảm theo kiểu tiêu cực value nhé, mắt cứ hiếp hiếp lườm lườm, đểu không thể tả và dù có cố gắng tả thì cũng không thể tả hết cái thể loại đểu ấy. =.=.Ngay tắp lự, 1 cảm giác rất vờ lờ bùng lên trong em, thật nhanh đến và cũng thật nhanh đi, cảm giác như sợ sệt 1 điều gì đó thật lạ và không hồi kết, còn vì sao nó vụt nhanh đi thì các thím sẽ biết ngay thôi.==
Nhỏ nhẹ nhàng luồn tay ra phía sau đầu em như thể thân thương và muốn tặng cho em một nụ hôn nồng cháy và say đắm trào tràn cả trề hạnh phúc luôn ấy (lúc này tay em còn trong quần chip nhỏ nhưng không còn chọc noáy ì nữa).Nhỏ nhẹ nhàng đặt nhẹ tay sau gáy em, nắm hờ tóc và...... Nhỏ nhận đầu em xuống nước liên tiếp làm cho em không kịp trở tay và cũng vì lúc đó em vẫn còn đang thở ra do nãy giờ hăng hái sờ bím nhỏ, bao nhiên nước hồ cứ thể tràn vào mắt, mũi và nhất là miệng em và cứ thế nhỏ vừa nhận đầu em vừa la lớn:
-Dê nè......cho chết lun, dám dê hả!!!!!!
Các thím có thể đặt mình vào vị trí của em mà tha hồ tưởng tượng nhé, các thể loại nước ở hồ bơi bao gồm như: nước hồ, nước tè của nhiều thằng đái bậy cứt hôi nào đó, nước rỉ mũi or rỉ mắt của thằng nhok tít nào đó nữa,... ôi bao nhiêu nước cứ tràn vào miệng em.Em ho sù sụ và cuối cùng cũng vùng ra được khỏi tay nhỏ, tuy là khoảng khắc vài giây nhưng em sặc điên cmn đảo luôn ấy chứ, em đi ra xa nhỏ 2,3 bước thì quay lại nhìn nhỏ, nhỏ cười tít mắt như con bịnh, há há há, hí hí hí rồi phán câu:"chết chưa, hí hí".
Lúc đó em chẳng suy nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ là nhỏ muốn giỡn thui, ừ thì giỡn, em nhào lại phía nhỏ thì thật không ngờ, một bóng đen to con và vạm vỡ lù lù xuất hiện đó là ai???....... Who is this???..... Oh shit?...This is ú == nó đứng sau lưng nhỏ từ lúc nào, và em còn để ý thấy tụi lớp em nhào tới nữa chứ, trò đùa của 2 chú nai vàng ngơ ngác đã vô tình tát mạnh vào tai các bác thợ săn, tụi nó nhào tới em hô lớn:"á á, bạn D thả dê kìa, hú hú hú" xong tụi nó lao vào phía em rất năng động và hồ hởi.
Như thường lệ, nỗi kinh hoàng của một thằng trộm khi bị bắt quả tang là vô tình được các bô lão qua đường ăn hôi, đánh ké.... sợ lắm luôn í....Như bản năng, em lật đật chạy hết sức bình sinh, nước thành bước cản em cũng như cản tụi nó, biết thế nên em cố gắng bơi xa nhưng địch dzăng tứ phía, chụp được em, 1 thằng hồ lớn:
-Xử lí sao???
-Bắt sống í_Nhỏ cười thật to và hét thật lớn.
Tụi nó mang em về phía nhỏ và bắt xin lỗi này nọ, làm đủ trò hề với thân xác em, em xin không kể chi tiết phần này ạ.==
Sau khi quậy chán chê thì tụi em vào tắm sơ qua và thay đồ bắt đầu ra cổng lên xe đi về.Về tới ngõ nhà em thì nhỏ hun em với lại nựng má em cái rồi rồ ga đi thẳng, em bước vào ngõ và vào nhà, Dì đang ngồi xem ti vi, thấy em bước vào thì Dì nói ngay:
-Về rồi hả ku, mua gì cho Dì hông???_ phồng má trông rất kinh.
-Trong trỏng thì có gì đâu mua chứ???_em tròn mắt ngạc nhiên.
-Nói sao á, trong đó có chỗ ban đồ lưu niệm các thứ mà, không thấy hả._ Dì vừa nói xoe xoe cái tóc sau.
-Có thấy, mà chỗ đó có con gái mới mua thui, mua mấy thằng trong lớp nó chửi bê đê đó_ em hơi trề môi.
-Thui ba, không mua nói không mua lí do qài, hông ưng nha_Dì nói ra vẻ giận.
-Lớn rồi, quà cáp chi trời, với lại đi có 1 buổi mà, híc mệt, lên phòng ák._Em vừa ngáp vừa nói giọng lưỡi.
-Chung một nhà mà không quan tâm nhau,hức, mình thật thất vọng khi đặt niềm tin nơi bợn, hức._Nói kiểu nối tiếc.
-Nói j zạ???thui, hông ăn cơm đâu, no no rồi Dì._ mình nói xong quay đầu lên luôn.
-Không ăn đỡ mất công, cám ơn hen_Dì xoáy đểu.
-Vầng_ mình thở dài như kiểu biết ý Dì.
Bước lên phòng nằm thỏ không ra hơi vì hôm nay tốn nhiều kalo quá, cảm giác như vừa vượt cạn í, mỏi rời cả tay chân và hông eo các thứ, thằng ku nhỏ thì chui đâu mất tiêu làm em phải sờ thử ko lại nghĩ nó rớt mất tiêu rồi chứ.==.Nằm nghĩ khoảng nửa tiếng thì em xuống nhà tắm, đi ngang qua phòng Dì thì thấy Dì đang nằm chúi đầu vào máy tính, thấy em thì giơ ngay 2 ngón tay kiểu "2" nhìn hài thôi rồi, em cố gắng đi nhanh vì sợ sẽ bật cười mất, quê lắm.Em tắm xong rồi lên phòng ngủ cho qua ngày, dạo đó em ít xem phim heo lắm vì hơi bị mệt triền miên. híc.Mùa hè ấy nhiều sự việc xảy ra cũng như sự xuất hiện của nhiều nhân vật...... sẽ update.
P/s:Chiều giờ mình repair lại các chap 1->12 nên hơi lâu tí, các thím thông cảm, và mong các thím thường xuyên qua topic voz cmt nhăn cuội gì đó cho nó trồi lên hé. chân thành cám ơn các thím đã theo dõi chuyện của em .^^

ran ho mang

Người chồng thương yêu của tôi mất cách đây 2 năm trong một tai nạn xe hơi. Tiền bảo hiểm để lại không nhiều lắm. Giống như đa số các người mẹ Việt trên đất Mỹ này, tôi là 1 người phụ nữ chân yếu tay mềm chỉ biết lo cho chồng con những bữa ăn ngon, quần áo, nhà cửa gọn gàng sạch sẽ. Tôi là 1 người nội trợ Á Đông thuần túy hoàn toàn lệ thuộc vào chồng. 
Đúng ra tôi có thể giúp thêm cho gia đình bằng cách đi làm thêm sau khi tốt nghiệp đại học. Nhưng vì bản tính an phận, không đua đòi của cả 2 người, chồng tôi khuyên tôi nên ờ nhà để ảnh lo tất cả mọi chuyện khi tôi mang thai bé Hùng. 
Bây giờ tôi mới cảm thấy khó khăn. Chỉ trong 2 năm bao nhiêu tiền bảo hiểm dần dần mất sạch. Hai tháng nay không có tiền trã tiền nhà. Nhà băng đòi phạt, đòi bán khiến có lúc tôi nằm khóc thầm trong tuyệt vọng. Tôi cũng cố đi xin việc nhưng hoàn toàn thất bại. Cái bằng cử nhân kế toán sau 16 năm đã lỗi thời. Lại thêm nền kinh tế đang trên đà suy thoái nên đơn xin việc nữa năm nay tung ra như truyền đơn vẫn không thấy hồi âm 1 cái.
Hùng cũng cố gắng xin việc giúp mẹ. Nó tìm đâu được cái job làm nghề bán kem ở tiệm kem 31 gần nhà. Tiền chỉ là lương tối thiểu vừa đủ cho nó mua máy tính, ăn vặt chứ làm sao đủ trang trãi tiền nhà, bảo hiểm, xăng nhớt, bảo trì, y tế, … 
Môt hôm sau bửa ăn tối, tôi nhìn Hùng bảo.
“Con à. Mẹ thật không xứng làm mẹ con. Ba con mất đi bây giờ chi phí trong nhà mẹ không trang trãi nổi. Nhà băng nó đòi tịch thu nhà trong vài tháng tới. Bây giờ mẹ không biết làm sao đây.”
Hùng bao giờ cũng lạc quan. Nó đáp.
“Không sao đâu mẹ. Mọi chuyện nào cũng có giải pháp cả.”
-Giải pháp không có con ơi. Mẹ gởi đơn xin việc lâu này không ai gọi đi phỏng vấn cả. Mẹ ra trường lâu rồi người ta cho mẹ già. Mẹ buồn quá con ơi. Mẹ không săn sóc cho con được nữa.”
“Mẹ đừng lo quá. Mẹ cũng đâu có già. Lúc nào mẹ cũng trẽ trung xinh đẹp cả. Con sẽ tìm cách kiếm việc để lo cho mẹ. Con muốn lo cho mẹ hết cuộc đời.”

ran ho mang

Xem ran ho mang hay nhat 2014

Tôi hơi sững người, biết tính Hoa bạo dạn, nhưng không nghĩ cô ta lại hỏi thẳng tuột như thế, tôi hơi đỏ mặt, thực ra Hoa quả là cũng hấp dẫn, nhưng tôi chẳng khi nào dám nghĩ đến điều này, mặc dù đôi lần tôi có liếc trộm mông vú cô bạn của vợ này, và thầm tưởng tượng .. nhưng cũng chỉ thoáng qua ý định nghịch ngợm đó thôi chứ tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc đó thực sự cả. Thấy tôi lúng túng, Hoa nheo nheo mắt tinh nghịch:
- Giả dụ em không nói đùa mà nói thật thì anh nghĩ sao?

Tôi thầm nghĩ, phải cảnh giác, không chừng cô nàng này thử thách tôi rồi đem mách với vợ tôi cũng nên, thế là tôi trả lời kiểu nửa đùa nửa thật:
- ồ, không, anh không dám đâu, sợ lắm, sợ Lan nhà anh, rồi sợ Trung nhà em nữa.