Ran ho mang

Hai thằng tiếp tục lần mò quanh nhà cô Phương đến một đôạn tường thấp Đô vỗ vai bạn ra hiệu cho Tèo cúi xuống để nó leo lên vai trèo vào trong . Đô lên trước rồi thò tay kéo Tèo lên hai đứa lọt hẳn vào trong nhà .May quá cô Phương không nuôi chó , ngôi nhà nhỏ nên Tèo dễ nhận ra đâu là phòng ngủ nhờ ánh đèn hắt ra từ ô cửa trên gác.
Đô rút trong túi ra một cái dây thép nhỏ ,nó chọc vào lỗ khóa cánh cửa dưới nhà thử, không biết có phải là may mắn không mà sau một vài tiếng lách cách cánh cửa từ từ mở ra.Đô chỉ tý nữa rú lên vì mừng nó vẫy Tèo lần theo cầu thang lên gác 
Ghé tai vào cánh cửa phòng ngủ Đô chăm chú nghe ngóng nó ngoảng đầu ra nói với Tèo 
“Tao chả nghe thấy gì cả “
“Có lẽ cô không có trong phòng vào đó đi mày ở này loạng quạng bị phát hiện là toi” 
“Ừ vào thôi “ 
Căn phòng thoang thoảng mùi nước hoa ,sạch sẽ và ngăn nắp ,Téo sục xạo khắp nơi vớ được chiếc quần lót cô Phương để trên giường nó đưa lên mặt hít hà ,Đô thì cầm chiếc áo ngực cọ cọ vào con cu nó 
Không biết hai đứa còn làm trò đó bao lâu đó nếu như phía ngoài bỗng có tiếng bước chân nhè nhẹ, nhanh như cắt Đô và Tèo chui xuống gầm giường nấp kín.Chỗ này vừa tối lại muỗi nên Đô cứ xoay ngang xoay dọc suốt ,Tèo phải đấm cho nó một cú Đô mới chịu ngồi yên
Hai thằng ngồi trong gầm giường ngó ra chúng thấy một đôi cặp chân trắng nõn nà thon thả diễu qua diễu lại trước mặt không cần nói cũng biết đó là chân của ai . Đô và Tèo ép sát người xuống sàn mắt ngó ngược lên để có cái nhìn trọn vẹn

Rồi ánh đèn trong phòng vụt tắt sau đó là tiếng như có vật gì đặt lên giường rồi tất cả chỉ còn là tiếng thở đều đều của cô Phương .Đô và Tèo bò ra khỏi chỗ nấp ,xung quanh tối như bưng lấy mắt,Tèo đang sờ sẫm xung quanh thì Đô lấy ra cái đền pin loại nhỏ bật lên.Luồng sánh nhỏ chỉ bằng ngón tay nhưng soi rõ ra phết .Chưa kịp mở lời khen thằng bạn lo xa thì Đô vỗ vai bạn chỉ tay về phía ánh đèn đang rọi ú ớ, trên giường cô Phương đang nằm ngủ ngon lành .Chiếc áo ngủ ngắn cũn cỡn gần như phô bày toàn bộ thân hình nõn nà nơ nang .Đô vừa nhìn vừa nuốt nước bọt ừng ực mắt nó như muốn nuốt lấy đoi vú căng mấy trong lần vải mỏng tang cặp chân dài ,trắng lộ ra dưới chiếc váy ngủ ,tiếc quá nếu ngắn tý nữa có phải ....phải rồi .Đô bước rất nhẹ nhàng lại gần , đưa đèn pin cho Tèo mang còn nó khẽ cầm váy chiếc váy ngủ cô Phương lật lên .Tèo phối hợp rất chuẩn nó lập tức dọi ngay đèn vào giữa hai chân cô Phương chõ chiếc váy ngủ bị lật lên .Hai đứa tý nữa thì rú lên cô giáo nó không mặc đồ lót đi ngủ ,hai mép thịt hồng hồng với cái khe nằm giữa, Tèo đưa tay lách vào giữa hai đùi khẽ chạm vào mép *** Đô không kịp cản hành động đột ngột của thằng bạn.Tiếng rên khe khẽ phát ra khiến cho hai thằng điếng hồn chúng cuồng cuống chui lại gầm giường trốn .
Đô lạnh cứng người khi đèn được bật sáng nó nhắm chặt mắt chờ lúc hai thằng bị phát hiện nhưng giờ phút ấy mãi vẫn chưa tới nhỉ
“Đô cô ngủ lại rồi “ Tèo thì thào vào tai nó
“Ngủ rồi à “ Nó lắp bắp mở mắt ra nhìn ngó xung quanh “Trốn thôi , tao sợ quá”
“Mày non gan thế lúc nãy tao sờ rồi bây giờ đến lượt mày “ Tèo cho thấy tính liều lĩnh vốn có của nó 
“Định hại nhau à “ Đô nhìn bạn 
“Hại nhau làm gì lúc nãy mày không nghe thấy cô nói gì à” Tèo rung đùi dắc ý 
“Tao sợ còn chả hết ,còn nghe thấy cái gì nữa “ Đô nói 
“Tao thì nghe thấy đấy “ Tèo mỉm cười bí hiểm 
“Cô nói gì “ 
“Cô nói dạo này mình chưa gần đàn ông nên nằm mơ linh tinh quá .Mai có khi phải gọi điện cho chồng cho đỡ nhớ “
“Thế à “ Đô nghệt mặt ra nghe 
“Phải thế nên tao với mày bây giờ có ra sờ mó nữa thì bà ấy cũng tưởng mình nằm mơ thôi” 
“Mày nói dễ nghe lắm “Đô vẫn còn ngần ngại
“Không dám thì xem tao làm này “ Tèo nói xong lập tức chui ra ngoài Đô cũng bám theo

ran ho mang

Ro...ro...ro.......tiếng quạt máy vẫn quay đều đều theo không gian yên ắng của căn phòng.........................
Ngả lưng mình xuống cái giường thân thuộc, vậy là......1 năm cô đơn rồi nhỉ, đúng một năm rồi còn gì, từ cái ngày mà cái con đàn bà khốn nạn đó bỏ tôi, đau lắm, tôi đả từng kết liễu cuộc đời mình vì con đàn bà đó, ừ thì tôi không tiền, không có gì cho em nên em mới bỏ tôi đi. Không giữ được thì phải buông ra thôi, cột chặt cái thứ không phải của mình thì chẳng bao giờ có được cái cảm giác ấm áp như ngày xưa..................
Vẫn vơ với những dòng suy ngĩ ùa về trong tiềm thức, rít nhẹ một hơi thuốc trắng ngập vào cuốn phổi, dòng suy ngĩ cứ ùa về, ùa về khiến tôi không tài nào ngủ được mặt dù là đả hơn 10h đêm, bật dậy vội vã tôi bước lọc cọc xuống cái cầu thang lạnh toát, từng bật cầu thang lạnh buốt khiến từng cơ máu tôi ê đi từng chút từng chút một. Đâu phải là cái cảm giác lạnh lẽo đó, mà nó là một thứ khác thì đúng hơn. Bước xuống căn nhà bếp to đùng kia, nhà thì to, thì rộng, nhưng sau nó chẵng đem lại cái cảm giác thoả mản cho tôi. Căn nhà là do ông ba với bà má mua cho khi có được việc làm, phì phò điếu thuốc trên tay cùng với li cafe đen sánh đặt trên bàn, một ngụm, hai ngụm. Vẫn không thể lấn át đi cái nổi buồn trong tôi, chắc có lẽ cái vui thú xác thịt này mới làm tôi vơi đi sự buồn bã đó. Bật cái máy tính lên vào thẳng liên xô chấm mĩ coi có tin tức gì không, hài......coi 3 4 bộ phim sex vẫn chưa đả. Thôi thì đi ra đường vậy, shọt lấy cái quần jean màu xanh, thêm cái áo thun nữa là bắt đầu đi ra khỏi nhà. Nhìn cái đống hồ sơ trên bàn khiến tôi càng muốn chạy thật nhanh ra, leo lên con sh của mình phóng vút đi trên con đường sài gòn vào đêm. Ánh đèn đường hắt xuống những con đường trải dài bất tận, dòng người vẫn chen chút như lúc sáng, thở dài một cái rồi đề gas phóng vút đi trong lòng người. Đang loay hoay mãi không biết chiếc xe chừng nào hết xăng thì đập vào mắt tôi là một cái biển to lấp lánh ánh màu, đây rồi thứ cần rồi. '' Vũ Trường '', một luồng suy ngĩ ào ạt về trong tôi, quay ngay đầu xe rẽ vào.
- dạ anh để em - một đứa bảo vệ tới ( thằng nhóc làm ở công ti đó )
- ừ.
Bước chậm rãi vào vũ trường với gương mặt không có tí cảm xúc, vẫn lạnh lùng như cái ngày đó, vẫn bước đi thoăn thoắt chẳng ngĩ ngợi.
Vừa bước vào là những âm thanh vang vọng khắp nơi. Phía dưới là những con người đang hoà vào những âm thanh nhức óc, lựa một bàn trong góc khuất lẫn đi những âm thanh đang xáo trộn đó, một cô gái trạc 20 tuổi trong bộ đồng phục nhẹ nhàng bước đến.
- anh uống gì ạ........
- chai whisky.....- tôi lạnh lẽo đáp
- dạ anh đợi chút.
Bóng người tiếp viên mất hút trong khoãng không, lạnh lẽo lại ùa về trong tâm trí, tay gõ lọc cọc theo âm bass của những bài nhạc, miệng thì rít một điếu thuốc trắng vào phổi, đảo mắt vòng quanh thì có những đứa nhóc đang tập tụ nhãy nhót lung tung trên sàn, chợt một gương mặt đập vào mắt tôi, một gương mặt trắng trẻo dáng người thon thả trong cái quần jean bó sát kia, máy tóc nhuộm nâu, cái mũi cao, gương mặt hồng hào chắc là do uống rượu đi. Nhưng cái thứ mà khiến tôi chợt bất động 1 phút là đôi mắt, đôi mắt của sự buồn bả, sự buông xuôi, sự tàn tạ.
- ê thuốc này công hiệu lắm, một phát là ngất ngay - tiếng xì xào bên dãy bàn bên kia
- thật không mạy, con nhỏ này nhìn đả thật hé 
- ừ đụ mẹ hôm nay tao phải chơi nó mới được
Tiếng cười đểu vả khiến tôi muốn đấm ngay mặt hai thằng oắt con đó, địt con mẹ chúng mày nge ngứa lỗ tai vãi ***. Nhưng thôi chuyện đời liên quan gì đến ta.
- dạ rượu của anh đây - tiếng cô gái phục vụ
- ừ cám ơn 
Tôi gật nhẹ đầu rồi nhâm nhi cái ly rượu, thơm thật đưa mũi hít nhẹ cái mùi đó rồi cho vào miệng, à.....khà...........
Một gương mặt lướt qua mắt tôi, là người con gái đó. Nhỏ ngồi xuống cái bàn ngay bên cạnh, thì ra bọn chó này định thuốc con nhỏ này đây mà, tôi tự nhủ với lòng
- nè uống đi em- tiếng thằng bên bàn cạnh
- ừ..........
Con nhỏ uống ực một cái. Liệu đây là điểm kết của một người con gái, hay là sự cứu vớt của một người xa lạ.............

ran ho mang

ran ho mang la gi ?

Đây là câu chuyện của năm chị em trong đó có một người bị thất lạc ngay từ lúc nhỏ, chị Hai tên là Trầm và thằng em út - hai nhân vật trong hồi mở đầu của Câu chuyện chị em mà chính thức người chúng ta thường xuyên đề cập đến chính là Trần Duy Mỹ -em trai duy nhất trong gia đình, hai chị em bỗng dưng đổ đốn trót lỡ trở thành người yêu của nhau thậm chí còn làm tình, ân ái với nhau ngay tại chuồng bò của nhà mình ở xã Hòa Long, Thành phố Bà Rịa. Chị Hai Trầm năm nay lên mười tám còn em trai chị mới có mười một tuổi đầu đang chuần bị vào học lớp sáu tại trường trung học của xã chứ chị thì chưa xong lớp bảy đã phải nghỉ học vì cha bị bệnh ung thư qua đời khiến cho gia cảnh ngày càng thêm khốn đốn, nhọc nhằn và khổ sở xiết bao cho một người vợ lam lũ và bốn đứa con còn thơ dại. Ba năm sau đến lượt người mẹ vào một buối sáng đạp xe đạp đi bán rau đã bị một chiếc xe tải cán chết tại chổ để lại trên cõi đời nghiệt ngã, đắng cay bố chị em mồ côi nheo nhóc thảm thương với phần số sao mà đoạn trường lắm thay! Do lòng không nỡ nào không xót xa hoàn cảnh quả thật không may mắn của các cháu bên nội, tuy không khá giả cho mấy nhưng vợ chồng người chú ruột ở Sài Gòn đã cưu mang bớt giùm cho hai đứa đó là chị năm và chị tư dạo ấy mới lên mười, mười một tuổi và như vậy ròng rã ba năm trời, ở nhà chỉ mỗi một mình chị Hai tần tảo sớm hôm một nắng hai sương nuôi thằng em út ăn học. Hết mò cua bắt ốc ngoài đồng lại đi mót lúa làm ruộng cùng với chăn ba con bò sữa –gia sản quý giá nhất mà bố mẹ để lại, chị vun vén từng hào từng xu để lo cho cuộc sống hai chị em mặc dù không hề có canh ngon cá ngọt như người ta nhưng có thể nói là khỏi phải đói khát là được rồi ; thỉnh thoảng đôi ba tháng chị cũng đểu đặn gửi lên thành phố vài ba trăm ngàn để phụ với chú thím nuôi hai em gái cũng đang tuổi ăn tuổi học. Tuy kham khổ vất vả đầu tắt mặt tối nhưng thời gian cùng bao công việc lo toan dường như trái ngược lại cứ tô điểm thêm cho nhan sắc chị thêm phần hoa nhường nguyệt thẹn, mặc dầu chẳng phải là hoa khôi nghiêng thành đổ nước nhưng có thể nói là đích ngắm cho biết bao đấng mày râu từ già đến trẻ hết người này đến kẻ khác tiếp tục trồng và chăm sóc cho cái cây si của mình thêm đâm chồi nảy lộc. Chúng ta hãy điểm qua một chút về chị nhé các bạn! Thừa hưởng di truyền của mẹ và sức khỏe của bố thành thử ra khuôn mặt chị là một đóa hoa hải đường mang hình dạng trái xoan khá đầy góc cạnh và thân thể vóc dáng thì vừa vặn, đầy đặn rất có da có thịt nghĩa là chị không những không ốm o gầy mòn mà còn không mập mạp, sồ sề. Mái tóc chị hay là mây là suối chăng mà một dãy mềm mại, mượt mà, mịn màng và êm ái chẳng khác gì nhung lụa mà mỗi khi chị không kẹp lên thì trãi dài xuống phủ kín cả vầng lưng tôm thon thả lúc nào cũng thướt tha mời gọi, khêu gợi quyến rũ vô cùng. Vầng trán chị không cao cũng chẳng thấp, hơi dồ ra chứng tỏ tính tình chị hơi ương bướng cố chấp, đôi chân mày đậm nét nằm vắt ngang chẳng khác gì hai con tằm đang ăn rỗi lên làm cho cặp mắt to tròn của chị thêm phần dữ dằn, man dại lúc nào cũng long lanh ngời sáng và vút cong hai hàng mi sắc lẽm còn hơn cả dao cau dường như lúc nào cũng sẵn sàng cứa nát trái tim của bất kỳ gã đàn ông con trai nào dám mon men chị. Tiếp phia dưới là hai gò má bánh bầu xương xương nhô cao lên hai lưỡng quyền kẹp vào giữa đều đặn cái sống mũi dọc dừa ; trên vầng cổ cao lộ rõ ràng ba ngấn là chiếc cằm lẹm rất dễ thương cùng vơi đôi môi tuy nhỏ nhắn nhưng dày mọng và thắm đỏ tựa đóa hoa cát tường vừa rộ nở một cách tự nhiên mà không phải cần dùng đến son môi Lipe Ice. Từ trên dần xuống dưới, hai bờ vai đầy đặn đến hai gò ngực vun tròn cùng vòng bụng thóp vào, đôi vòng eo thon thả rất gợi cảm tiếp đó là cặp đùi tròn trịa với hai giò căng mẩy tất cả dưới bàn tay tài nghệ của nhà điêu khắc gia tài ba Tạo hóa đã cố tình tạc nên một pho tượng thần Vệ nữ tuyệt mỹ, diễm kiều xiết bao đến nỗi không bút mực nào có thể phác họa lại cho giống và cũng không có ngôn tử nào để mà miêu tả cho đúng. Tính tình chị Trầm tuy vui vẻ nhưng lại rất nghiêm nghị, kiên quyết một là một, hai là hai chứ không hề lập lờ lẫn lộn cho nên với bạn bè hay hàng xóm láng giềng thì chị thân thiện, hòa đồng trái lại chị không hề xô bồ xộn bộn mặc dù ở trong bất kỳ tình huống, hoàn cảnh nào ; song thân mất sớm nhưng không vì thế mà chị buông thả, hư hỏng như một số cô gái trong xã bố mẹ còn đủ cả lại sống trong nhung lụa sang giàu mà vẫn cứ đổ đốn ra nào là chửa hoang, ma túy, tụ tập băng nhóm...Hiện tại, có thể nói chị vừa làm chị vừa làm bố mẹ của ba đứa em thơ và tình cảm của chị ba năm nay đa phần dồn vào hết cho thằng Mỹ-em trai út của chị ; chị thương nó nhất nhà bởi nó vừa dễ thương vừa ngoan ngoãn biết vâng lời, mỗi lần đi làm về nếu còn sớm thì chị đều tạt vào chợ mua quà cho nó khi thì bịt chè xôi nếp, lúc thì mấy cái bánh ít lá gai...ấp ủ trái tim và nỗi lòng chị nuôi nấng thằng em sao cho càng ngày nó được thêm khỏe mạnh để mà trưởng thành lớn lên trong cuộc đời đầy dẫy cam go, khổ ải này. Thằng em chị tính lại rất đỗi nhút nhát, khù khờ so với chúng bạn cùng lứa tuổi nó không được lanh lợi cho lắm cho nên đi học cứ lâu lâu lại bị bạn bè bắt nạt ; những lúc ấy nó chỉ biết thút thít khóc chứ không hề dám phản ứng lại nhưng thỉnh thoảng đôi khi nó lại nổi cộc lên dữ tợn ra phết khiến mấy thằng bạn hay ăn hiếp nó mặt mày đứa nào đứa nấy xanh như tàu lá chuối trong vườn. Nói chung là về vấn đề quan hệ nam nữ, ân ái mây mưa cả chị lẫn em vẫn hãy còn mù mờ chưa thành chẳng thạo vậy mà chỉ trong một đêm mưa dầm gió bấc, hai chị em chỉ trong giây phút gần như là một cái nháy mắt lại nhanh chóng vượt qua cái rào cản chị em để trở thành người tình của nhau ; có lẽ nào bởi vì bản năng con người tự nhiên vốn được cuộc sống ban bố sẵn cho chứ ở đây tuyệt nhiên hoàn toàn không hề có chuyện đã từng trãi hay biết hoặc chưa? Như nhân gian thường nói, tình yêu không phân biệt tuổi tác, nghề nghiệp, địa vị xã hội, giàu nghèo mà còn kể cả mối quan hệ ruột rà cũng không bao giờ ảnh hưởng đề cập đến ; chính vì lẽ đó mà giữa hai chị em sớm mồ côi bố mẹ đã lén lút, vụng trộm nảy sinh một mối tình thú vị, tuyệt vời mà chúng chưa bao giờ hay biết rằng đó là tội lỗi, là loạn luân nghiệt ngã trời không dung, đất chẳng tha.

ran ho mang

Lan nhìn Hoàng, hôn em đi .. Hoàng cúi xuống hôn, Lan ưỡn người lên đón nhận, Hoàng nút lưỡi thật cừ khôi, bàn tay xoa nhẹ đầu vú Lan dưới làn vải áo, Lan oằn oại, kêu rên “aaannnnhhh …..ơơơơi . .i, khi Hoàng bắt đầu cởi hàng cúc áo thì Lan cố xô tay chàng ra , “đưưừnng aaannhh”, Hoàng biết con mồi đã mê mẩn nên cứ tiếp tục, chàng lòn tay về phía sau tháo bung nịt vú, đôi vú căng tròn trắng ngà hiện ra trước mắt, đầu vú đỏ hồng, Hoàng cúi xuống bú, Lan oằn oại, rên xiết vì khoái lạc, tiếng rên d ! 891;n dập như người hụt hơi

Miệng bú vú tay Hoàng xoa nắn cặp vú căng phồng rồi từ từ lần xuống dưới, thọc tay vào trong xì líp Hoàng móc *** nhè nhẹ rồi mân mê hột le, hột le của Lan nở phồng dưới bàn tay điệu nghệ, Hoàng tụt chiếc quần lót nhẹ nhàng dặt dưới chân giường, lúc này Lan nứng *** quá nên không còn phản đối “lấy lệ”

Hoàng vạch mép *** đứa con gái, lách lưỡi vào giữa khe rồi đưa lưỡi ngoáy vào trong âm hộ, Lan co giật, ưỡn *** lên vì sướng, miệng kêu lảm nhảm những tiếng vô nghĩa, dến khi Hoàng liếm ngược lên đầu hột le, rà lên rà xuống thì hột le hồng mọng căng phồng lòi lên như sắp sửa rớt ra ngoài, Lan thì nẩy *** lên từng chập miệng kêu lảm nhảm, nước *** chảy dàn dụa ra mép

Nhìn hột le hồng mọng, với kinh nghiệm của người đàn ông từng trải, Hoàng biết Lan còn trinh, ý nghĩ được phá trinh sau thời gian dài chưa được hưởng làm chàng đê mê, con cặc đã căng cứng nay càng căng và to hơn 

Không biết ai bảo nhất lưỡi nhì râu, sai mẹ nó rồi, Hoàng cạ bộ râu kẽm vào hột le rà rà từ dưới lên trên, Lan nẩy người lên từng chập, em sướng quá anh ơi, Hoàng cười nhẹ, em có nghe ai nói nứng *** chưa, như tìm ra chân lý Lan kêu lạc giọng, nứng *** quá anh ơi, nứứứứ ..n.n..ng..g.. nứứứứ ..n..n..g lồồô …n…

Hoàng tự nhủ, phải hành em này chết lên chết xuống trước khi hưởng trinh tiết mới đã, bao nhiêu ngón nghề chàng đem rat hi thố hết, 15 phút sau Lan rũ ra như dẻ rách, thở không ra hơi nứứứng ……lồồồn, Lan thều thào rồi lịm đi, Hoàng cũng thấm mệt dù cặc đang căng cứng, chàng nghĩ ngủ một giấc cho khoẻ rồi phá trinh cho em chết mẹ luôn !!!

Hoàng chợt thức giấc, có vật gì mềm ấm với hai quả bưởi trườn lên người chàng, thấy chàng hé mắt Lan tấn công liền, nút lưỡi nhau mào đầu xong Hoàng bắt đầu bú vú, người Lan lại run rẩy rồi biết đường đi nước bbước nàng nằm ngửa ra, đôi vú ưỡn cao, bú vú và vầy vò một chút Hoàng đốt giai đoạn, Lan đã chờ sẵn, *** nàng ưỡn lên, mở tênh hênh chờ đợi, Hoàng bú liếm, đưa râu đi tuyệt chiêu, Lan nẩy *** lên từng chập, bao nhiêu danh từ tục! tìu mới học nàng xử dụng tối đa, kêu đến hụt hơi

ran ho mang

Xem ran ho mang hay nhat 2014

Thế là anh chủ nhà ra chọn đĩa rồi bật nhạc, tôi biết đây sẽ là điệu liên khúc, không cố định hết bài là dừng mà khi nào xong tất mới dừng. Chúng tôi lục tục đứng dậy ghép cặp, tuy nhiên cũng biết lần này chỉ là tương đối vì lát nữa sẽ có màn hoán đổi tự do. Vì Dũng bị loại nên thừa ra một nữ, thế là đứng vào cặp xong rồi thừa ra Vân Anh, chị chủ nhà, khiến chị này phụng phịu ra ghế ngồi cạnh Dũng, cũng chẳng phải vì chị này xấu nhất nên bị ế mà chẳng qua mọi người tiện thể đứng vào cô bạn nhảy gần nhất nên chị ta không may bị thừa ra, tôi đứng lại với Hoa, anh chủ nhà đứng với Hồng, Khang đứng với Hương còn Trung thì đứng với vợ tôi, anh ta quay sang nhìn tôi cười miệng nói: – xin phép nhé. Để thể hiện là tôi hoàn toàn không lăn tăn gì, tôi cười và nháy mắt với anh ta và đáp lại: – cứ tự nhiên. Tay tôi lại còn chìa ra như mời ông bạn dùng vợ tôi khiến cô ta đỏ mặt nhìn tôi lườm yêu. Hoa nheo mắt nhìn tôi nói: – lần này thì anh không thoát khỏi em đâu. Nhạc nổi lên, chúng tôi cũng đi vài bước chacha lấy lệ đợi đèn tắt, đèn vừa tắt một cái là cánh đàn ông chúng tôi kéo khoá quần và lần này là tụt hẳn quần ra cho thoải mái, cởi hẳn cả áo sơ mi nữa, quần áo được vứt gọn vào chân tường, nữ thì không cần cởi vì váy ngắn lại không mặc quần lót, vén lên là xong.

Từng đôi từng đôi bắt đầu nhịp nhàng vào cuộc, tôi để ý thấy các anh kia chơi cứ đến nhịp chachacha lại miệng hô chachacha, và nhịp nhanh 3 cái theo nhịp cũng vui nên cũng bắt trước theo làm Hoa bật cười khen là tôi học mấy cái trò này sao mà nhanh thế. Lần này đã quen mắt với bóng tối hơn nên tôi nhìn mờ mờ tư thế mọi người chơi dù không rõ lắm là ai vào ai, người thì chơi theo kiểu đứng từ đằng sau, người thì đứng áp, có một cặp thì nam giới lại bế xốc hẳn bạn nhảy lên mà xốc nảy tưng tưng, mà mái tóc dài kia nhìn quen quen, thôi đúng là vợ tôi đang bị ông bạn tôi chơi theo tư thế đó rồi, ông này trông thế mà nghịch, chắc thầm mơ ước đã lâu, bây giờ mới được chơi vợ tôi thoả thích như vậy. Đã thế tôi cũng bế xốc Hoa lên chơi y hệt như chồng cô ta đang làm với vợ tôi. Hoa khá nặng nên tôi phải cố mới xốc cô ta nảy tưng tưng được, cô ta cười hinh híc khen tôi sao mà khoẻ thế, nhưng chỉ được một lúc là tôi phải bỏ cô ta xuống và chơi theo tư thế chổng mông. Đang chơi thì tiếng anh chủ nhà hô chuẩn bị đổi đôi nhé, một – 2 -3 đổi. Tôi liền túm lấy một cô đứng gần đó tốc váy cô ta lên rồi thọc ngập dương vật vào. Điệu nhạc chacha sôi động khiên chúng tôi càn thêm hưng phấn. Tôi cũng không biết người tôi đang chơi là ai nữa. Tiếng rên rỉ của cánh phụ nữ mỗi lúc một to, tôi nhận ra giọng rên quen thuộc của vợ tôi, điệu rên mà khi cô ấy đạt cực khoái, tôi tò mò không biết ông nào đang làm vợ tôi cực khoái thế nhỉ.