Ran ho mang

Cuộc sống có những thứ mà ta không bao giờ với tới được. Nói như những đứa bàn mình là 1 thú vui quá xa sỉ. Tình yêu giờ với nó chỉ là 1 thứ qua mơ hồ, gần 10 năm sống để yêu, yêu để sống. Đến lúc chấp nhận vứt bỏ mọi thứ vì yêu thì nó chẳng nhận được gì ngoài 2 chữ TÀN TRO. Với nó giờ không có yêu mà chỉ có hận. Không phải hận Em mà nó hận cái cuộc đời này. Không biết vì cuộc đời của nó gắn liền với 2 từ sở Khanh không mà cuộc đời nó luôn trớ trêu. Ngày nó chào đời không có Ba bên cạnh. Thi thoảng ông chỉ ghe qua đưa cho mẹ nó ít tiên rồi đi. Chưa đầy 2 tháng tuổi ba nó đã bỏ 2 mẹ con nó để đi theo người đàn bà khác. Mẹ nó hận ba nó lắm hay sao nó chẳng biết. Ngày làm giấy khai sinh cho nó Tờ giấy khai sinh không có tên ba nó. Mẹ nó chọn cho nó cái tên 1 cái tên mà nó cũng chẳng hiểu vì sao mẹ lại đặt cho nó. Dương sở Khanh, Nó chẳng dám trách mẹ nó vì nó hiểu lúc đó mẹ nó suy nghĩ gì. Đến năm nó 9 tuổi ba nó trở về nó mới được danh chính ngôn thuận lấy họ của ba. Nhưng cái tên Sở Khanh đó đã gắn liền với nó. Có lẽ vì thế mà cuộc sống của nó chẳng Bình yên tý nào. Chấp nhận bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu của thiên hạ, Chấp nhận mẹ nó không vui. Nó cố gắng để mẹ có thể hiểu nó và cảm thông cho em. Nhưng rồi nó chẳng được gì. Chấp nhận từ giã AE chí cốt để quay về với cuộc sống đời thường để được có em bên anh. Rời Đà Nẵng nó về Huế với chỉ 1 mong muốn được ở bên cạnh em . Dù ai có nói gi đi nữa, bạn bè có khuyên can đến bao nhiêu nó cũng vì em mà từ bỏ cái cuộc sông không biết ngay mai đó. Nó chấp nhận về Huế kiếm tiền bằng sức lao động của mình, Nó không muốn sống cái cuộc sông đâm thuê, chém mứơn để kiếm tiền. Chỉ cần có em bên cạnh dù có vất vả đến mấy nó cũng sẻ cố gắng kiếm tiền bằng mồ hôi của mình. Nó làm thế không vì điều gì cả mà chỉ vì muốn em cũng giống nó sẻ quay về con đường chân chính. Nó không muốn em đêm nào cũng bập bùng bên anh đèn mờ của các quan bar, không muốn em đêm nào đi làm vê cũng 1, 2h sáng. Nó không muốn em bị người ta coi thường. Nó muốn nhiều nhiều thứ để em có thể quay về lắm. Nhưng rồi cuối cùng nó cũng bất lực, Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Dù nó có cố găng 1 tháng , 2 tháng em vẫn chọn con đường kiếm tiền 1 cách dễ dàng đó. 1năm trời ở bên cạnh em là bao nhiêu buồn tủi. Có những đêm nó nằm đợi em về mà 2 hàng nước mắt cứ chảy dài. Rồi cũng đến 1 ngày , ngày mà nó phải từ giã cái ý nghĩ sẽ thay đổi được em. Em không còn bên cạnh nó, em ra đi, đi theo 1 thứ mà em gọi đó là hạnh phúc. 2010 nó từ giã đât huế trở lại Đà Nẵng, Bạn bè nó ai cũng mừng. Mừng không phải vì sự trở lại của nó mà mừng vì nó đã dứt ra được cái vòng luẩn quẩn đo. Gần 1 năm trời nó chỉ biết lao vào kiếm tiền, kiếm tiền bằng mọi giá. Nó muốn cho em biết rằng nó thừa sức để kiếm ra nhiều tiền, nhưng nó không muốn sông bên cạnh em mà không biết ngay mai ra sao. Giờ nó chỉ biết có tiền, ai thuê gì nó cũng làm, chẳng cần biết ngay mai. Chỉ cần ai bỏ ra cho nó vài chục triệu thì muốn nó đâm ai là nó đâm, muốn nó bán máu vì ai thì chỉ cần có tiền. Nó kiếm tiền chẳng để làm gì, nhưng nó vẫn muốn kiếm thật nhiêu tiền. Nó không hận em, chỉ thây buồn và thương em, thương cho số phận của nó. Có những lúc em điện cho nó hỏi thăm nó đôi ba câu là nó cũng đã mãng nguyện rồi. Nó chẳng cần gì cả chỉ mong sao em có cuộc sông bình yên, không phải quay lại con đường cũ là nó vui rồi. Nó chỉ cần có vây, mà sao cuộc đời vẫn cứ cố để hành hạ nó. Ôi cuộc đời này thật chó má

ran ho mang

Nhưng rồi anh lại hiền hoà và đáng yêu trở lại với em khi anh chon con cu của anh vào người em, và trong lúc nhấp ra nhấp vào, thì hai tay anh liên tục vặn vẹo hai núm vú em, còn miệng thì luôn nói những lơờiyêu thương với em. Mỗi lần anh cho vào, em lại uốn mình hưởng ứng, để làm sao dương vật của anh chọc vào sâu hơn, chạm được đến tận G-Spot của em, để em có thể rên lên vì sung sướng. Mình làm thế được mấy phút thì em đề nghị anh đổi kiểu chó. Thế là anh rút con c*c của anh ra khỏi l*n em. Như được giải thoát ra khỏi cái lỗ l*n chật hẹp. Nó bật phăng lên, cứng ngắc, ngẩng đầu kiêu hãnh. Bây giờ màu nó khoong còn chỉ là màu đỏ và màu hồng, mà bây giờ toàn thân nó phủ một lớp nước trắng đục của em. Con c*c vốn đã dâm dục nay được phủ lớp nước trắng đục của em trong càng hung tợn và dâm dục hơn. Nó như khiêu khích em vậy.

Em chổng mông và quỳ trên đầu gối, sẵn sàng để anh đưa cái thằng cu nghịch ngợm của anh vào tiếp. Mình lại tiếp tục như vậy, rút ra, đút vào liên hồi. Nhưng lần này dường như nó chạm rất nhiều vào G-Spot của em nên mỗi lần anh vào mạnh là em oằn cả lưng, cong như con tôm đón nhận dương vật của anh. Anh bắt đầu chơi trò bạo dâm yêu thích của anh lên em. Anh tát mạnh vào hai mông em, làm nó đỏ tấy lên in hình năm ngón tay của anh. Chưa đủ, anh còn nắm lấy tóc em giật về phía đằng sau, và ở tư thế đó anh vít mạnh hơn nữa con cu dài quá cỡ, to quá cỡ của anh vào trong l*n em, banh nó ra và tống vào đó những cú giập mạnh khủng khiếp. Căn phòng vang lên tiếng giường gỗ kéo ọp ẹp như sắp sập, tiếng em rên rỉ van xin anh, tiếng anh nói, hỏi những câu kích dục và tiếng “bép, bép” của hai bộ phan sinh dục đang đập vào nhau

ran ho mang

ran ho mang la gi ?

Bàn tay nghịch ngợm của anh bắt đầu sục vào đám lông tơ mịn màng trên mu l*n của em, đám lông tơ mà anh vẫn chê là 20 năm rồi mà vẫn lưa thưa như…em bé í. Và anh vạch nó ra, một cái hột le không hề nhỏ một chút nào đang cương lên vươn thẳng lên như khiêu khích. Trên mình nó là một chiếc nhấn rất xinh xắn, màu trắng. Dường như nó đã phải chờ đợi quá lâu để đến khi anh khám phá ra nó, nên nó đã to tướng và đỏ tấy lên. Ngay lập tức anh vùi mặt vào đó, mút lấy mút để, banh ra rồi lại khép vào. Anh mút ghê quá làm cái hột le đang cương cứng của em không thể chịu nổi. Anh mút bằng lưỡi chưa đủ, anh còn lấy tay nắm vào cái vòng xinh xinh, ấn nó, xoay nó để cái đầu kim loại của nó chạm hết vào thân cho tới đầu hột le của em làm em không còn chịu nội được hơn nữa. Em oằn người lên theo từng hành động của anh và không ngần ngại rên và kêu to lên, những tiếng rên đầy nhục dục, những tiếng kêu của một con mèo cái đang trong thời kỳ động đực. Thế rồi anh lui xuống thêm một chút nữa, và bắt đầu tách đôi cửa mình của em ra, rồi anh đưa lưỡi của anh vào đó. Anh không hề nương nhẹ với em một chút nào, em phải nói thật là như thế, bởi vì anh để xa miệng em khỏi cửa mình em, rồi lấy đà chọc thẳng lưỡi vào không thương tiếc.

ran ho mang

 Hắn đóng cửa phòng ôm chầm lấy chị.Hai người mút lưỡi say mê../.
Chị về thăm Việt nam,thằng Út đưa ra phi trường.Chuyến đi nầy khoảng hơn ba tuần.Khi máy bay sửa soạn đáp xuống thành phố Sài Gòn cũ chị bâng khuâng xao xuyến. Đã quá lâu từ ngày lấy chồng qua Mỹ chị chưa về lần nào.Khi ra ngoài trạm hải quan chị ngạc nhiên nhìn người và người đông không thể tả.Rồi chị cũng không ngờ cảnh cối rộn rịp của thành phố Hồ Chí Minh tất bật.Phố xá đầy xe gắn máy, thời tiết âm áp,không như nơi của chị ở gần phố núi tuyết phủ buồn tênh suốt mùa đông. Đẹp thì có nhưng lạnh.Sau nầy chị dời nhà ở gần phố núi đi làm một tiệm su shi của Nhật và Út vẫn làm nghề sửa xe cũng khấm khá.Trước khi chia tay Út nói:
“Chị hai về Việt Nam chơi rồi tui ngủ với ai?!”
“Thì mầy ngủ một mình,không có tao, mầy còn… đi dê mấy con Mỹ cái…ở đó mà buồn!”
Vẫn cái lối xưng hô mầy tao chi tớ nghe rất thân mật mà hai người không bao giờ bỏ,và cũng không ai nhắc đến tại sao ở chung mà không có giấy tờ gì vẫn như trong tình chị em,dù hai người ăn ở hơi lâu.

ran ho mang

Xem ran ho mang hay nhat 2014

Quả thật lông chân của Thanh dài và đẹp chứ không nhiều nhưng lại ngắn như tôi. Nhất là lúc này đây hơi nước của phòng tắm này làm cho lông chân của Thanh nằm bẹp hết xuống nhìn như râu ngô ấy. Thanh qua qua chỉnh lại chiếc camera để nó có thể quay rõ chúng tôi. Tôi bảo Thanh ngồi lên ghế còn tôi thì ngồi dưới đất. Tôi bắt đầu công việc khởi động quen thuộc là mút cu Thanh. Nhưng đột nhiên Thanh cầm lấy đầu tôi ấn lên ấn xuống để con cu Thanh nó chạm vào tận cuống họng tôi rồi lại đẩy ra. Thanh lần này có vẻ chủ động và bạo dạn hơn lần trước. Thanh có vẻ thích mút cu theo kiểu này vì tôi thấy chân Thanh khẽ rung, mắt nhắm nghiền và rên khẽ. Nhưng tôi không thực sự thích thế này vì cu Thanh quá to làm tôi thấy rất khó thở. Tôi phải cố gắng thở bằng mũi và cố để răng của tôi không làm đau “chú nhóc” của Thanh.