Sec chau phi

Những ngày sau đó, Lan sex cũng dần bớt đi những đêm dài triền miên trong dục vọng, con thú hoang trong cô đã bị thuần hóa bởi ánh nhìn và tình thương yêu của một thằng nhóc, những tên đàn ông kia miệng nói yêu, mồm thề thốt nhưng chỉ sau vài lần ân ái, đạt được mục đích là sẵn sàng cao chạy xa bay, Lan sex không tiếc nuối, không ân hận, không mong đợi một điều gì cả, giữa cuộc đời đầy thị phi này, con người sống hầu như cũng chỉ lợi dụng ở nhau cả mà thôi, lấy đâu ra tình yêu chân thành mà mơ ước. Và dù có nghiện sex đến bao nhiêu, trong sâu thẳm cô cũng vẫn là phận con gái, đâu phải lúc nào cũng có thể chiều, cũng có thể hết mình với chúng nó, những đêm vui vẻ thì không sao, nhưng chỉ cần từ chối một cái thì ngay tức khắc đang là thiên thần, là bông hồng, là mèo con..Lan bỗng trở thành con đĩ, thành cái loại này cái loại kia….Đau xót, uất ức, nhục nhã và ê chề !!!

Quang chính là mảnh ghép đầu tiên giúp cho Lan sex nhận ra những vết khuyết trong lòng mình, nó chẳng bao giờ bỏ rơi cô, chẳng bao giờ lừa dối, lợi dụng hay làm cho cô phải khóc…Nhưng đã trót dấn thân vào con đường này, liệu Lan sex có còn đường quay lại, làm lại cuộc đời nữa không ? Những đêm chỉ có một mình, Lan luôn ngồi thu lu vào một góc, ôm gối và tự hỏi mình những câu như vậy !

Hồi bé, nhà chỉ có 2 mẹ con, dù chẳng giầu sang gì nhưng mẹ cũng chưa bao giờ để cho Lan phải thiếu thốn, người đàn bà đẹp đó sẵn sàng làm tất cả cho đứa con gái thiệt thòi, sinh ra đã không được nhìn mặt bố. Lan lớn lên, xinh gái giống mẹ ngay từ những năm trung học, nhưng càng lớn cuộc sống của cô lại càng yếu ớt, hàng xóm dị nghị về mẹ cặp bồ với những đại gia, gia đình bên nội thì đấu đá vì đống tài sản của cha để lại, bạn bè không ai muốn dính vào cái đứa con gái là con nhà thành phần không tốt, đám con trai trong trường thì chỉ chờ cơ hội để ăn tươi nuốt sống con bé còn chưa kịp lớn…

Thế rồi sau lần đầu tiên Lan đánh nhau trong lớp, mẹ đã giam giữ Lan, quản thúc chặt chẽ mọi hành động, đi học xong là về nhà, không giao du, không tiếp xúc, lúc nào cũng dặn dò không được tin bất kỳ ai…Tuổi thơ cô bắt đầu bị bó buộc trong 4 góc tường, sống vật vờ như linh hồn ngay giữa căn nhà mình.

Lên cấp 3, sự u buồn lại càng làm tăng vẻ đẹp cho Lan, đôi mắt to tròn, những đường cong trên cơ thể đã khiến Lan nhận được nhiều sự chú ý. Những thằng con trai mới lớn luôn rỉ vào tai cô toàn lời ong bướm, hãy là cánh chim đi em, hãy tự do đi, theo bọn anh, hãy sống cuộc sống mà mình khao khát… 

Mẹ đã đánh Lan một trận thừa sống thiếu chết chỉ sau có 1 lần Lan dám bỏ học đi đàn đúm với bọn con trai, nhưng Lan không sợ, những lần đi chơi như thế xuất hiện mỗi lúc một nhiều hơn, thủ đoạn hơn, tinh vi hơn, hiềm khích giữa 2 mẹ con xuất hiện ngày càng gay gắt, tất cả đều đến từ những lời kích động của những kẻ tự xưng là anh trai tốt, bạn bè thân thiết, anh là người lớn biết suy nghĩ…

Và rồi một ngày, khi vụ cặp bồ của mẹ bị vỡ lở, gia đình bên nội xúm vào lấy hết những gì cha để lại, Lan đã chẳng còn thiết tha những thứ được gọi là tình máu mủ, cô khao khát sự tự do, khao khát cuộc sống chim trời, những ham muốn về thể xác đã biến Lan thành một con người hoàn toàn khác lạ. Thật may, sắc đẹp của Lan đã làm xao động một gã có vai vế ở cái tỉnh lẻ này, hắn đưa Lan về đây và yêu Lan thật lòng, có lẽ đó cũng là ánh sáng heo hắt nhất trong đường hầm đầy u tối của cuộc đời Lan. 

Một cánh chim lần đầu chạm vào bao la sẽ vỡ òa trong niềm vui được tự do tung bay nơi đất trời khoáng đạt. Nhưng đến một lúc nào đấy, sự tự do sẽ chỉ còn gánh nặng khi đôi cánh trĩu mệt mà chẳng thể tìm được bến đậu cho đời mình. Đôi khi Lan thầm nghĩ, một chú chim bị giam nhốt trong ***g son, liệu có thực sự bất hạnh không? Có lẽ là có, nhưng cánh chim trời như Lan chưa thể nào hiểu thấu được thôi….

Trở lại với thực tại, trong cơn miên man, chới với chẳng có điểm tựa nào đó, bỗng nhiên Lan cảm nhận được một hơi ấm ngay bên cạnh mình :

- Đầu chị nóng như lò than vậy, chị lại sốt nữa rồi !!! đôi bàn tay gầy gò nhỏ bé của Quang đã sở lên đầu của Lan tự lúc nào !

- Sao đêm qua đi ngủ mà chị không đóng cửa à ? không sợ trộm vào khuân hết đi sao ? vừa lục tủ thuốc, vừa rót cốc nước một cách quen thuộc, Quang làu bàu mấy câu trách móc.

- Nhà có cái đếch gì mà lấy, có cái xác bà cô già này có đứa nào vác đi được thì càng tốt…

- Mà từ sáng đến giờ chị ăn gì chưa ? nhìn cái mặt là biết nhịn đói rồi, để em pha mỳ tôm cho chị đã, ăn xong rồi mới được uống thuốc.

Nhìn thằng bé chạy đi chạy lại lon ton trong nhà, Lan vừa vui lại vừa buồn, những tháng ngày hành xác vừa qua đã khiến sức khỏe cô kiệt quệ, may mà có Quang, lúc nào cũng ở bên những khi Lan mệt mỏi nhất !

Một tay bật bếp, tay kia xách ấm nước, Quang lẩm nhẩm một mình - Lúc nãy vừa sang, hình như ngủ mơ, em thấy chị gọi mẹ đấy !

Một chữ mẹ - khiến Lan sex bỗng giật mình, gần 10 năm nay, chưa đêm nào Lan thấy nhớ mẹ, cô cũng đã rất lâu rồi không nghĩ đến mình là người còn có 1 gia đình ở đâu đó, không muốn khóc nhưng nước mắt cứ trào ra, vì sao lại thế ? sao lại phải khóc khi mà đây là sự lựa chọn của chính mình kia mà ? chẳng phải rất nhiều lần mình đã tự nhủ không bao giờ được phép hối hận một khi đã dấn thân rồi hay sao ?

Bát mỳ tôm nóng hổi vừa được pha xong, khói bay nghi ngút được Quang cẩn thận đưa đến tận tay cho Lan sex, khẽ nhìn qua thấy những giọt nước mắt, Quang thương chị lắm, chẳng nói được gì chỉ vỗ vỗ vào vai :
- Ăn đi chị này !
- Uh, để đấy rồi chị ăn, chán thật, cứ ốm suốt, mà lần nào cũng phải nhờ đến em chăm cho.
- Mẹ em bảo, chị chỉ có 1 mình, dù có thế nào cũng vẫn là phận con gái, nếu chị em chơi với nhau bình thường thì giúp nhau những lúc khó khăn…

Lan sex múc một thìa, thổi thổi cho bớt nóng rồi đưa vào miệng nuốt cái ực, cả chiều qua đến giờ chả ăn gì, người cứ lả đi, ăn quà cả ngày quen rồi nên nhịn cái là biết ngay !
- Mẹ em không ghét và xem thường chị ư ?
- Không, em kể chuyện của chị cho mẹ nghe rồi, mẹ chỉ bảo thương chị hơn là đáng trách thôi. 
- Thương chị ư ? chị thì cần gì ai thương…đôi mắt của Lan sex sau câu nói đó lại quay đi, Quang cũng không nói thêm lời nào…

Trởi lại đổ mưa !!!

“…Tận sâu thẳm tâm hồn em là những vết cắt. Em đi qua tháng năm với những sự chia lìa. Đôi khi tự mình gặm nhấm nỗi đắng cay khi cuộc đời, người đời lần lượt cứ thế quay lưng. Cũng có khi sợ hãi cái vị thế đơn độc của mình vô cùng.
Có những đêm dài không ngủ, cồn cào trong mình là một khao khát. Gì ư? Thèm nghe tiếng người, thèm nghe ai đó nói bất cứ điều gì. Để làm gì ? Để nhận diện được mình, để chắc rằng bản thân thực sự đang sống, đang hiện hữu tồn tại trong cuộc đời, trong nhân thế - không phải là một bản thể bơ vơ, bị quên lãng. Em đã quen một mình, quen sự lanh nhạt, quen ngờ vực kị nghi. Quên cách yêu, quên mất cảm giác được yêu, quên sự dịu dàng của vỗ về, sự ấm nồng của sẻ chia. 
Trong các câu chuyện cổ tích, luôn có những nàng công chúa bất hạnh, cũng luôn có những chàng hoàng tử hoàn mĩ , họ tìm thấy nhau, bù đắp cho nhau và kết thúc bao giờ cũng là một cuộc sống toàn vẹn vô cùng. Chàng hoàng tử sẽ lại đưa công chúa của mình về với vị trí lẽ ra là của cô ấy, họ sống đời vương giả bên nhau cho đến trọn kiếp người. Câu chuyện trong mơ thời thơ ấu, có lẽ ít nhiều đã thấm vào tâm hồn những cô gái trẻ. Với em, giấc mơ lớn nhất, giấc mơ bỏng rát nhất là được đổ đầy những khoảng trống rỗng trong mình. Người đàn ông thương yêu của em, anh ấy có thể là người đàn ông rất nhiều khiếm khuyết, nhiều nỗi lo toan, anh ấy có thể vấp ngã không ít lần trong đời, nhưng chỉ cần anh ấy có thể nắm chặt tay em, kéo em về phía mình, dẫn đưa em trở lại với cuộc sống mà em đã đánh mất từ lâu…”

Đó là những dòng nhật ký gần như là cuối cùng mà Lan sex đã viết, con người ta dù có xấu xa đến đâu, khốn nạn đến đâu nhưng sâu thẳm vẫn còn một bản ngã, vấp váp không thể khiến họ mãi lún sâu vào vết bùn tăm tối, nếu có cơ hội sao không thể làm lại cuộc đời mình, dù khó khăn, dù nhục nhã nhưng quan trọng là ta sẽ sống tiếp vì ai, vì điều gì ? 

Câu chuyện của Quang và Lan sex rồi cũng đến ngày kết thúc….

sec  chau phi

Thúy nói với tất cả hứng khởi sôi nổi. Đấy là điều nàng muốn hỏi Châu mà chưa có dịp thuận tiện. Nay lại được chính đứa em thú nhật thì còn gì bằng. Như tìm được lý do chính đáng, Thúy ngồi bật dậy, thọc tay vào trong sì líp đưa em để thấy nước dâm đã thấm ra ngoài đũng quần lót. Nàng tỏ vẻ thán phục: Con nhỏ này dâm dễ sợ! Thật là hậu sinh khả uý!

Châu cũng không vừa, thọc phăng tay vào trong quần cô chị, đối đáp lại: Thế là heat nói thánh nói tướng nữa nhé! Đúng là một chảo dầu chứ chẳng phải chỉ có mấy giợt như của em đâu. Còn lông gì mà rậm như rừng thế này?

Thúy cao hứng nói: Lông loan chứ còn lông gì vào đây nữa?
Rồi nàng hạ giọng: Thôi tôi biết cô lắm miệng rồi.
- Thì cũng chỉ bằng số miệng của chị thôi! Em phục chị là đàn chị rồi.
Thôi cho em xem đi để còn học hỏi và bái phục chứ?

sec  chau phi

sec chau phi la gi ?

Gã cướp hành động như một kẻ đói khát đàn bà lâu ngày, hắn nhắp điên dại vào cái lồn mà hắn tự dưng được dịp chiếm đoạt một cách không thương tiếc. Hắn đẩy thêm được mấy cái nữa vào lồn nàng rồi lên cơn co giật. Liên thấy một luồng tinh nóng bắn rất mạnh vào sâu trong lồn nàng, chảy ồ ồ về phía trong tử cung nàng. Thằng cướp trọc đầu thở mạnh một tiếng khoan khoái, hắn vẫn giữ tư thế giao phối cũ cho tinh khí chảy hết không sót một giọt vào lồn nàng. Tay chân gã bỗng trở nên mềm nhũn, đã rất lâu rồi, thậm chí là chưa bao giờ hắn thấy thích thú đến thế với một con đàn bà trắng trẻo thơm tho, mũm mĩm đến thế này.

Bỗng gã cướp lăn quay ra đất khi Liên bật mạnh người lên trên một lần nữa, hất con cặc của thằng cướp đang còn rỉ nước ra khỏi lồn mình. Nàng chạy tới chiếc ghế nhỏ, nơi nãy giờ bé Bi ngồi im chứng kiến mẹ mình bị hiếp rồi nàng ôm con chạy ra phía nhà ngoài. Tên trọc bị bất ngờ về điều này, mặt khác gã như mệt hết hơi sau màn hiếp dâm ban nãy nên không đủ sức ngăn được nàng lại. Nàng xô cửa ôm con chạy ra ngoài, nhưng sau một lúc định thần gã trọc vùng đuổi theo nàng. Gã nhoài người với lấy nàng tuy không kịp, nhưng tay hắn đã quờ trúng chân nàng làm nàng vấp ngã sõng soài ra sàn nhà. Thằng cướp nhanh chóng chồm đến, lấy cả thân hình trần như nhộng của hắn đè chặt lên nàng lúc này cũng chẳng có lấy một mảnh vải che. Con cu hắn lúc này tuy vừa mới xuất tinh xong nhưng vẫn còn cứng ngắc, nó áp chặt vào lưng nàng khiến Liên chỉ còn biết òa khóc vì bất lực. Nàng bị hắn lật ngửa lại, hai chân nàng dạng ra vô thức, nàng vẫn ôm chặt bé Bi con nàng vào lòng vào chỗ hẻm giữa hai bầu vú căng tròn, lấy thân hình trần truồng của mình che chở cho đứa con như bản năng của một người mẹ. Gã cướp lại giáng cho nàng mấy cái tát cực mạnh nữa vì tội dám vùng chạy trốn làm cho hai má nàng ửng đỏ trông lại càng đáng yêu tuy có hằn mấy vết ngón tay gã. Liên đang tối tăm hết cả mặt mũi vì mấy cái tát của gã, người nàng lõa lồ co rúm ôm chặt lấy con thì bỗng nghe thấy tiếng của ả Phượng chua ngoét cất lên:
- Mày làm gì mà đánh đập nó thế hả thằng béo kia….. hiếp nó thì cũng vừa vừa thôi chứ, tội nghiệp cô em bị mày chăn nuôi quá đáng….
- He he, tại nó định trốn đấy chứ nên tao mới phải dằn mặt nó mấy phát cho hết vùng. Đại ca ơi anh phải xơi con này một cái thôi. Hết ý đại ca ạ, vừa mềm vừa bót… bá cháy…… em vừa phát cho nó một cú đã đời….. he he…

Liên ngước lên nhìn thì thấy cảnh hành dâm của tên cầm đầu và ả tên Phượng. Cả hai vứt hết quần áo trên người lung tung khắp phòng rồi hành sự ngay trên tấm thảm trải giữa phòng khách. Có lẽ vì tên trùm đang bị thương ở chân nên ả Phượng là kẻ chủ động làm tình. Ả nằm trên nhún nhẩy, Liên thấy rõ là ả vừa đứng lên ngồi xuống liên tục để cho con cu của gã trùm ra vào chỗ giữa hai chân ả, ả lại vừa sàng xể hai bên như muốn vặn thắt nút con cặc của gã trùm. Ả làm rất mạnh, hai tay để lên ngực tự bóp vú mình trông thật đĩ thõa, Liên nghĩ có lẽ ả là loại gái bán trôn nuôi miệng, chẳng có chút ngượng ngùng xấu hổ nào khi làm chuyện ấy giữa nhà. Nàng đưa mắt nhìn hai đứa đụ nhau trong khi gã trọc thì không ngừng vuốt ve cái của nợ to béo của gã. Nàng thấy cái vật ấy của thằng trọc cũng mỡ màng hệt như gã, trong khi dù không kề sát ngay bên, nàng vẫn nhận được là con cu của tên trùm rất to và dài. Gã là kẻ chơi gái rất tài tình…. Liên nghĩ vậy, bởi nàng thấy gã vẫn rất thản nhiên truớc nhưng cú dập, phi ngựa nước đại của ả giang hồ bên trên. Hai tay gã bấu lấy hai bên mông ả, hòa theo nhịp phi của ả, nhưng trong khi ả Phượng bên trên đang thở dốc thỉ gã vẫn tươi cười chẳng có vẻ gì là sắp xuất tinh. Cô ả cố ấn mông xuống được thêm một lúc thì lồm cồm bò dậy, hai cặp mông ngúc ngoắc, cái miệng tru lên:
- Thôi… đại ca chì quá… em ra nước mấy lần rồi mà đại ca cứ thế thì bố ai mà chịu thấu. Em vào xem cơm nước thế nào rồi chứ nãy giờ con nhỏ kia bị thằng Hưng trọc nó giã thế chắc chưa nước nôi được gì đâu…. Em trông con nhỏ kia cũng ngon lắm, đại ca thử xem.
Ả Phượng cứ thế trần truồng bước vào bếp, vừa đi ả vừa quay sang tên trọc chì chiết;
- Mẹ thằng chó này, mày lại dám chọc lỗ trước đại ca à. Đại ca ơi cái thằng này nó dám làm hỗn thế đấy….
Thằng trọc cười hì hì đắc chí, tay gã vẫn không ngừng mân mê con cặc đang chỉa ra của gã:
- He he… em khởi động con nhỏ hộ đại ca đấy chứ. Con này nước nôi mông vú đầy đủ ngon ghê cơ đại ca à. Em mời đại ca nếm thử nhé…..

Liên giật nảy người không kịp phản ứng gì khi ả phượng bước qua mặt nàng. Ả cúi xuống giằng lấy đứa con ra khỏi tay nàng rồi bế đứa bé vào trong bếp. Liên chồm theo định giành lại đứa bé thì đã bị thằng trọc giữ chặt không nhúc nhích nổi. Liên cố vẫy vùng thì ả tên Phượng quay lại gằn giọng:
- Con kia, tao giữ hộ con cho mày mà mày còn định ăn thua với tao hả. Biết điều thì ngoan ngoãn hầu hạ đại ca, không thì tao cho thằng con mày vào bếp quay chín đấy. Muốn nó không bị làm sao thì đại ca bảo làm gì phải nghe theo nấy nghe chưa…..

sec  chau phi

Lát sau hắn đứng lên đi ngược lại bên kia phần đầu của chị Tư. Tóc tai nàng rũ rượi, rối bời dưới vai, miệng mấp mé, hắn cuối xuống phần môi của chị, hai miệng dính cứng, lưỡi tìm nhau cuống chặt, thật lâu, hắn mở khăn bịt mắt, ánh sáng lóa lên, khuôn mặt Mẹo đen bóng, mồ hôi nhỏ xuống. Thân thể trần truồng của hắn như bức tượng đồng đen, phía trước dương vật dựng đứng to lớn gân guốt cương cứng, hắn chỉa dương vật ngay mặt chị Tư. Như biến thành tên nô lệ chị Tư xoay người nằm sấp lại cầm dương vật Mẹo bú như người đói lâu ngày. Chị đã nứng tột đỉnh, cơn thú tính dâng lên tràn ngập, chị bú cái mà nó đâm sâu vào trong người chị hai lần, sướng không thể tả, cái to lớn dương ra cứng ngắt, chị ngậm đầy trong miệng núc ra vào liên tục. Mẹo cong người sướng ngất. Sợ chịu không nỗi bắn tinh ra, Mẹo rụt người lại lấy dương vật ra và đi lại phía sau, Mẹo kéo chị Tư đứng xuống bàn mông chổng về phía sau, đôi mông to khiêu gợi mời gọi, cánh cửa âm hộ hé ra chờ đợi ướt sũng, chưa bao giờ nàng ướt đến thế, từ sau Mẹo cầm dương vật đâm mạnh vào âm hộ thật nhanh, chị Tư nhăn mặt như ngất đi vì sự cọ sát chật ních sung sướng, dương vật ướt đẫm ra vào nhanh lần, nhanh lần, như bất tận. Sau đó Mẹo lại lật chị Tư lại trong tư thế mặt đối mặt, hắn kê nàng vào thành bàn thế đứng, môi liền môi mông nhấp như vũ bão, và cuối cùng thì hai thân thể nằm lăn lộn dưới sàn nhà đầy mảnh bánh vụn. Mẹo nắc mạnh trợn mắt la lên phóng tinh. Chị Tư chết ngất vì cơn sướng như vô tận bắn vào sâu trong huyệt đạo tử cung. Lát sau hai người buông ra trên sàn nhà mệt lã, khuôn mặt chị Tư man dại trong thỏa mãn.

Trong phòng tắm Mẹo kỳ cọ thân thể chị Tư, Chất bánh kem tan ra chảy xuống, bây giờ tiếng cười vang ra khi Mẹo làm chị Tư nhột:
” Trời! tui tưởng ai hiếp tui, đâu ngờ là chú, chú Mẹo vào nhà bằng cách nào vậy?”
“Tui lén theo anh Tư. Chỉ là. . . . nghe anh Tư có cô vợ. . . . . dữ lắm, nên muốn thử xem sao?”
“Trời! tui mà dữ!Ổng có biết không vậy?”Chị Tư co rúm người khi Mẹo xoa vú chị.
“Làm gì biết được, lúc gặp chị là tôi mê liền!”
” Trời! lúc tui chưa làm mặt trông xấu lắm!”
“Chị có duyên mà!nhưng nói thiệt! Thân hình chị đẹp hết sẫy!”
Hắn thò tay xuống bóp nhẹ âm hộ nói:
” Nhất là cái nầy. . . . . . . . còn bót, đã lắm!”
“Trời! có không đó!” Chị Tư nói nhưng trong lòng sướng. Hai người bước ra khỏi phòng tắm, Mẹo lấy khăn lau cho chị Tư. Đám lông âm hộ khô lại quắn nhuyễn ôm sát trên mu coi thật đẹp. Còn thân thể cường tráng của Mẹo làm chị Tư ngơ ngẫn, sao dương vật hắn lớn thế, gấp hai lần anh Tư, thảo nào khi đâm vào sâu nó cọ xát đã thật.
Hai người dọn dẹp xong đi shopping chơi. Mẹo nói với chị Tư: ” Tui thích chị mặc quần jean bó sát, trông qua là muốn lên liền” Chị Từ cười nói Mẹo xạo, nhưng nàng cũng lựa cái quần jean bó sát hết cỡ, dòm thật sexy. Hai người đi qua những gian hàng bán quần áo, đồ chơi, quán hàng đủ kiểu, sau đó dắt nhau vào coi xi nê, khi về trên xe hai người ghé vào một nơi vắng tanh, trên đường phố, hai người mút lưỡi nhau thật lâu, tay Mẹo thò xuống mò âm hộ của chị Tư, nàng dạng chân ra cho hắn dễ dàng mò mẫn. Nụ hôn kéo dài ngây ngất, nàng kéo phẹt mơ tuya quần Mẹo, dương vật bung lên cứng ngắt, nàng cuối xuống, lưỡi rà trên đầu khấc to đen bóng lưỡng. Mẹo bật ra sau khoái trá, lát sau chịu không nỗi với cái miệng mút dương vật ra vào ngon lành của chị Tư, Mẹo đẩy chị ra, hôn vào môi chị và đề máy xe, chiếc xe lướt êm ra đường phố vắng.
“Mẹo nói lén theo anh Tư đến nhà tui, nhưng làm sao vào được?”Chị Tư nhìn Mẹo nói thầm, khi chiếc xe đang lướt êm ái trên đường phố đêm vắng.
Mẹo ngập ngừng rồi nói: “Thì tui theo sau xe ảnh, khi biết nhà rồi tui về. Nhưng vì làm chung nên có lần ăn trưa, tui chôm chìa khóa, ra ngoài shopping gần đó làm cái nữa, dễ ẹt.
“Trời! chú cả gan quá vậy! Chú Mẹo!”
“Gan gì!Lúc lén vào nhà vài lần trước khi. . . ! Tui thấy thân hình chị đã quá!”
“Đã là sao!” Nàng cười hón hỉnh.
“Sexy hết biết, nhứt là cái đó!”
” Cái gì?”
“Cái lá đa mập ú!”
“Xí!”Chị Tư đỏ mặt.
Mẹo thản nhiên nói tiếp:
“Mẹ! Nói thiệt nha, lúc tui bú chị đã quá, nước ra quá trời, tui biết chị nứng hết cỡ, làm tui muốn ra theo!”
” Hum. . . . Hh. . . ” Chị Tư không nói được gì, phía dưới âm hộ râm rang nhột nhạt.
Mẹo tiếp:
“Thiệt! Lồn chị hết sẩy! Hai mu cao, cái lỗ giũa nhỏ híu, dút vô là từ sướng tới sướng. Cặc cha Tư nhỏ nên lỗ của chị sao lớn được!”
Chị Tư dù bạo nhưng cũng sượng với lối ăn nói của Mẹo. Nhưng lại háo hức vô cùng theo lối tả chân của Mẹo.
“Mẹo! Thiệt hết ý! “Mặt nàng nóng rang. Xe từ từ vào chổ đậu, hai người bước xuống vào nhà chị Tư.
Mẹo vừa đóng cửa xong, hắn đẩy chị Tư đứng sát bức tường, hai tay hắn nắm hai tay nàng dang lên cao, môi hắn cuối xuống nàng hôn tới tấp vào mặt mũi và tìm môi chị Tư, lưỡi quyện lấy lưỡi thật lâu, nồng nàn, cháy bỏng. Bỗng Mẹo bỏ tay nàng ra thò xuống tìm phẹt mơ tuya quần jean nàng kéo xuống, khi nút quần bật ra, hắn thò tay vào trong, âm hộ nàng ướt át biết chừng nào. Tay hắn vừa xoa, ngón tay giữa đâm thẳng trong nguấy phá ra vào cửa âm hộ. Nàng rướng người lên nhận sư sướng dâng trào. Dang người ra Mẹo tự động tháo bỏ áo quần mình. Dương vật sừng sững cứng ngắt chỉa thẳng lên trời hùng dũng. Cởi quần nàng xong, Mẹo dùng tay nhấc một chân nàng lên và đẩy thẳng dương vật vào âm hộ. Trong thế chơi đứng, thân hình Mẹo như một lực sĩ đấu vật thời Trung Cỗ. Hắn nắc chị Tư mạnh bạo như thể nàng bẹp dí vào bức tường sau lưng. Cơn sướng bùng lên cao ngất làm nàng như muốn quị xuống. Mồ hôi hai người ra như tắm, phía dưới hai bô phận sinh dục giao nhau ướt đẫm ra vào liên tục. Lần thứ hai trong ngày hai người làm tình nhau, đều đạt đến cao độ sướng ngất cho chị Tư. Mỗi cái nắc mạnh của Mẹo là kèm theo tiếng rên rĩ của nàng. Không gian và thời gian chỉ còn lại niềm lạc thú, chiến tranh, dành giựt, chém giết, hận thù, chạy xa, Mẹo ẫm ngược chị Tư lên, tay ôm chặt ngang lưng, âm hộ nàng hé ngay miệng hắn, Mẹo liếm láp và bú say sưa, phía dưới nàng cũng vừa mút dương vật của hắn, hắn lê nàng đến sofa, hai người nằm xuống thưởng thức mùi vị hai bô phận sinh dục tới thời kỳ cương cứng và nứng nhất. Hai cái miệng say sưa hưởng thú. Khi hắn quây trở lại, dương vật đã lẹ làng chui sâu vào lồn chị Tư ngọt sớt. Mỗi cú nhấp của Mẹo là:
“Trời ơi! sướng quá. . . . Mẹo Aaaaaa à!”
“Nữa . . . mạnh . . . Mẹo. . . em sướng quá Mẹo ơi!”Lần đầu tiên nàng dùng chữ em với Mẹo, nói ngay, nàng cũng chỉ hơn Mẹo 6, 7, tuổi gì đó mà thôi.
Khi Mẹo la lớn nhấp như khùng điên bắn những tràng tinh khí mạnh vào người nàng, Chị Tư muốn hét như heo bị thiến. ” Chết. . . chết. . . em Mẹo ơi, sướng quá!”
Khi cơn mê dịu lại, Chị Tư ngượng ngùng nghĩ mình xưng em với Mẹo. Có sao, khi sướng con người ta quên hết. Mẹo chừng như không ke cái điều đo, hắn ôm thân thể trần truồng của chị Tư cứng ngăùt đi vào giấc ngủ. Hôm sau vừa thức dậy giữa trưa nghe nhột nhạt, Mẹo có cảm tưởng như ai đang ve vuốt mình, mở choàng mắt, thấy chị Tư mặc đồ tươm tất đang dùng tay xoa lên vùng bụng nổi lên sáu cục của Mẹo. Nhìn Mẹo nàng mĩm cười: “Dâïy đi ông mảnh, tui phải đi thăm anh Tư, đã làm đồ ăn xong, hai đứa mình ăn, Mẹo về, tui vào nhà thương, chiều mình gặp lại, không được đi với cô nào à nha!” “Cô nào nữa, có một ngày mà cô đó làm tui ngất ngư!”Mẹo đứng dậy, dương vật dài lòng thòng tà tà tìm quần áo, đi lên phòng tắm. ” Có không đó, ai làm ai chết thì biết, tui già hơn nha!” Chị Tư cười nói vọng theo. “Già gì! Sướng thì có!” Mẹo trên phòng tắm vọng lại. Chị Tư đỏ mặt ” Thiệt! Cái thằng. . . gì đâu!”Tuy nói vậy nhưng lòng thì hớn hở.

sec  chau phi

Xem sec chau phi hay nhat 2014

Lạch cạch … nhói đau lên … muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.


Nheo mắt nhìn xung quanh, ai dza` là đang ở bệnh viện, đưa tay phải rờ lên đầu, nó thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gẫy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay nó, xoay nhìn qua trái, Nhung đang nằm áp má lên bàn tay nó ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Nhung cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.
Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Nhung, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Nhung, vừa phớt qua má bỗng Nhung tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Nhung tỉnh lại rồi.


- H… tỉnh rồi hả… huuu Nhung sợ quá …


- Sợ gì ? … tui chết đâu mà sợ ? …


- Mà sao bà ở đây ? không về nhà hả ? nó hỏi.


- Tui xin ba má ở lại đây rồi … ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Nhung nói


- Tui đang ở đâu vậy ? bệnh viện nào ?


- H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.


- Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.


Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát dày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, nó suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.


- Vậy sao tui lên đây được ? tui nhớ là trôi xuống rồi mà ?


- H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.


- Oh ! sao leo lên lúc nào ko biết ta ? còn bà có sao không ? có va chạm đâu không ?


- Không Nhung bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.


- ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi


Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Nhung tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay nó, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, nó cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Nhung cũng tỉnh dậy và nhìn nó hỏi


- Ông sao rồi ? đau hả… để tui kêu bác sĩ nha ?


Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt nó lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, nó nghe thấy Nhung khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc…. Giường của nó được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi nó lại chìm vào bóng tối.


Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.


- Mẹ… mẹ tới lâu chưa ?


Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm mẹ lo.. quá


- Dạ con xin lỗi mẹ


- Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con….


Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…


- Dạ con xin lỗi ba


Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói


- Nhung nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi…. mới tí tuổi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi …


Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.


Nhung xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt


- huu.uu.. ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá …


- Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc … thôi nín đi


Nó ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm nó, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.


- Mày khỏe chưa ? thấy đỡ đau hơn chưa ?. Hoàng hỏi


- Ờ cũng đỡ lắm rồi


- Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ ?


- Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ … hha..a..


- Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương ko tao dớt mày mấy đấm rồi nha.


- Ngon lại đây ..ha…a


Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời nó. Ban ngày trời nắng ấm, nó cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Nó không ngủ được … Bên cạnh nó, Nhung vẫn ở đó, chăm sóc cho nó như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Nhung đều giành làm với mẹ nó, mẹ nó có vẻ rất vui …


- Nhung… mai.. bà về đi nha..


- Sao vậy ?


- Bà ở đây hoài ba má bà ko la hả ?, 



- Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.


- Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.


Nói xong nó nhìn qua Nhung, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của nó.


- Ặc, gì nữa… bà cho tui xin.. sao khóc hoài vậy ?


- H muốn đuổi Nhung về lắm hả ? H không muốn Nhung ở lại đây sao ?


- Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai duổi đâu ? chỉ là bà ở đây ko có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng ko có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.


- Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.


Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên nó nhìn Nhung theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi nó đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.
Hai tháng qua đi, Nhung vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc nó dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, nó cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.


Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, nó không lo lắm. Từ ngày về nhà Nhung siêng lại nhà nó chơi hơn, cũng đỡ buồn.


Một buổi chiều, Nhung đang ngồi học bài với nó, trời nóng nực, nó nói : 



- Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời


- Ừ ông đi đi !


Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng .. haiz. Mua xong quay về nhà, nó không thấy Nhung đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong


- Bà đâu rồi Nhung ? nó hỏi lớn


Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, nó nghĩ chắc Nhung chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, nó lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt nó là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống nó đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Nhung quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy nó, Nhung lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói


- Ông ….đứng đó … nữa, ra ngoài…. đi, tui… đang tắm…. mà


Như sực tỉnh cơn mê, nó xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà nó không để ý là cái chân và cái nạng của nó không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, nó té đổ kềnh ra nền nhà sóng soài. Nhung từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy nó, đỡ nó dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má nó, mắt nó như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt nó đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Nhung lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.
Thay đồ xong, Nhung đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…


- Tui …xin lỗi, tui.. tui.. không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu
Nó cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.


- Ừ… cũng tại… tui.. tui.. quên khóa cửa.


- Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi , nó mím môi lại rồi nói.


- Ừ


Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Nhung cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với nó suốt cả buổi chiều.


Thứ hai tuần sau, sau khi tháo băng, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, chưa được vận động mạnh như chạy nhảy, nhưng được đi bộ là cả một niềm vui, nó cảm thấy tự tin hơn khi đi bằng chính đôi chân của mình thay vì cái nạng. Ngày tựu trường, lớp cũ phân chia nhiều do có đứa vào bán công, có đứa vào công lập, vào trường rồi cũng chia ra các lớp, không còn được họp lại với nhau nữa.


Vậy là chính thức lên cấp 3, trường công lập nên có chế độ học căng hơn và mệt hơn so với các trường khác, Nhung cũng học chung trường với nó, chỉ khác lớp.


Từ khi xảy ra tai nạn đó, Nhung thân thiết với nó hơn, thường xuyên đi học chung với nó hơn, nó cũng không nỡ từ chối, mà có từ chối cũng không được, Nhung có vũ khí mà nó khó có thể từ chối được, đó là khóc….