Sec chau phi

Anh chống tay nhỏm người ngồi dậy. Cô quay đầu nhìn cậu bé mỉm cười hỏi: – Sao…mệt không em…còn đủ sức về không để chị đưa về.Cậu bé chống tay nhỏm dậy nhìn Hà Anh gật đầu vẻ ngượng nghịu: – Có…em cũng thấy hơi mệt…còn mệt hơn là đá bóng nữa, đá xong một trận em cũng không thấy người mệt như thế này.Ngồi sang cạnh giường, với tay rút mấy cái khăn giấu nhỏ để lau chỗ dưới bụng, Hà Anh tủm tỉm nhìn cậu bé cười:- Em mệt là phải thôi… ba cái còn gì…thế là khoẻ lắm rồi đấy.Cậu bé cũng bật cười vẻ sung sướng. Sau đó Hà Anh và cậu bé đi tắm rửa rồi cậu bé ra về còn Hà Anh cũng đi đón con. Hôm thứ hai đến chỗ làm, buổi trưa Loan kéo Hà Anh đi ăn, trong bữa ăn, cô ta nháy mắt hỏi Hà Anh với giọng tinh nghịch:- Thế nào, thằng Thắng nó làm ăn ra sao?Hà Anh đỏ mặt cười không dấu nổi vẻ sung sướng, cô lén nhìn chung quanh rồi lườm bạn thì thào:- Đồ quỷ, hỏi gì mà to thế, nhỡ ai nghe thấy thì sao.

sec  chau phi

Ròng rã cả ngày trời cuối cùng cũng tìm được chỗ trọ...bà mẹ cái trường...dám chuyển nó ra học tuốt ngoài quận 12...Ban đầu cứ tưởng dc học ở trung tâm SG, ai dè chuyển ra đây, lẻ loi có 2 lớp duy nhất...cứ như con ghẻ ko bằng....Nhưng được cái chi phí sinh hoạt ngoài này có vẻ dễ chịu hơn so với trong trung tâm...nhà cửa, đồ ăn đều rẻ hơn nhiều...thôi thì ráng chịu 1 năm, chờ dc chuyển về trung tâm rồi quậy luôn cho nó máu.
Lớp học của nó có khoãng 120 đứa, đa số toàn là người miền Đông, miền Trung, cá biệt có mấy đứa tuốt ngoài Bắc nửa...nói chung hơn 64 tỉnh thành dường như lớp nó đều chiểm hơn 50 tỉnh rồi...chỉ có người miền Tây như nó coi bộ là hàng hiếm trong lớp. Nhìn quanh đi quẩn lại chỉ thấy vài em xynh, còn lại đều chẳng đáng lưu ý cho lắm. kể cũng lạ cái ngành này của nó lẽ ra phải đẹp nhiều lắm chứ nhỉ...hay là nó quen nhìn gái đẹp rồi nên giờ thấy mấy đứa trong lớp, đứa nào cũng bình thường hết...thôi chết hok lẽ chưa gì nó đã chai sạn với cái đẹp rồi sao ta . Nói chung cuộc sống của nó trên lớp khá lặng lẽ, nó ngồi 1 góc cuối lớp và chẳng để tâm đến bất cứ việc gì của lớp. Với nó học kỳ đầu dường như chỉ là học và mãi cho đến bây giờ rõ ràng nó chẳng tìm thấy một đứa bạn thân nào hợp để chơi trong hơn trăm đứa lớp nó, có lẽ quan niệm, cách sống và khoảng cách nào đó làm nó cảm thấy chẳng hợp với bất cứ đứa nào. Tính nó đã vốn bất cần, ít nói, lại hay có những hành động theo dạng tự kỷ cho nên hiển nhiên nó dc xếp vào hàng cá biệt của lớp....cả biệt vì nó chẳng hay tụ tập bàn tán chuyện của lớp, cũng chẳng chơi bi-a, đánh bài, hay kéo nhau đi nhậu nhẹt, cá độ với tụi con trai trong lớp...niềm vui duy nhất của nó hợp với tụi đó chỉ là đá bóng và xem đá bóng. Cái vẻ bất cần, pha một chút lãng tử của nó ko thích hợp với tụi con trai...nhưng vô tình lại có gì đó thu hút tụi con gái...và cái duyên với con gái của nó (đã dc xác nhận bởi mấy thằng chí cốt cấp 3) vẫn làm nó dc chú ý và yêu mến của các nàng. Trong suốt quá trình học tại lớp này cho đến giờ dù trong đầu nó luôn xác định rõ một điều sẽ ko có chuyện tình cảm giữa nó với bất kỳ đứa nào cùng lớp, đến giờ dù quan hệ có đi đến mức nào với một vài đứa nào đó...nhưng nó vẫn giữ cái lập trường như vậy, cho nên hoàn toàn nó đều làm ngơ, chẳng quan tâm đến những mối tình của mấy cặp đôi trong lớp...Nói thì nói vậy....ít nhiều nó cũng vướng vào một số lời bàn tán hay trêu chọc nào đó của cái lũ sinh viên nổi tiếng nhiều chuyện này, mà cái ngành của nó chính thầy cô cũng phải phán 1 câu xanh rờn:” ko nhiều chuyện tụi em cũng phải học cách nhiều chuyện...càng nhiều chuyện càng tốt....xem như là một môn học để tụi em làm nghề sau này @@”.
Việc học xem như cũng đi vào quỹ đạo. Nó bắt đầu đi tìm việc làm thêm mặc dù người thân nó ra một quy định rằng cấm nó đi làm thêm. Việc của nó chỉ có học và học, còn tiền bạc để người lớn tính. Nhưng nó vẫn giấu gia đình để đi làm thêm vì nó đã xác định lên đây chủ yếu là bon chen học hỏi với đời chứ ko phải để vùi đầu vô “kinh sử”.Chạy dọc theo mấy con đường lớn của q12 cả ngày trời cũng chẳng tìm dc chỗ nào để làm...Bổng nó phát hiện một quán café hình như mới mở đang đăng bảng tìm nhân viên....Dựng chiếc mạc-tin (mới mua) vô góc quán nó đi sâu vào, quán này làm theo phong cách của nhật bản, có một chút cổ kính và lạ mắt...(chủ quán là anh trai của diễn viên Hồng Anh). Nó đoán đúng, 2 ngày nửa quán mới khai trương...>Sau một hồi chờ đợi, rồi phỏng vấn, rồi hỏi linh tinh cuối cùng nó cũng dc thằng cha quản lý lùn xủn nhận vào làm vị trí phục vụ....Xem như ngày đầu tìm việc mà có việc làm thì quá ok rồi...Nó vui vẻ quay về...tất nhiên là ghé qua tiệm net gần nhà trọ đến liên lạc với một người mà đến lúc đó nó vẫn chưa biết dc sau này người đó đã trở thành một phần cuộc đời đầy những ký ức mà cho dù đến mãi mãi về sau ko bao giờ nó có thể quên dc.
- Buzz buzz! Cốc cốc...có chủ nhà ở đó hok – nó gõ vội vào bàn phím – 15 phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời nó gõ tiếp -....hok có trên máy hả...vậy out nha...- màn hình hiện lên cái icon lạnh nhạt (lúc đó nó phải phì cười vì cái icon đó)
- Haizz chủ nhà đi vắng òi...bên đó kiếm chi nửa...- dỗi nó chắc lun rồi vì dù gì cũng cả tháng nay tự nhiên nó mất tích mà, bận lo vụ học hành...đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ online này chứ.
- Hi...giận nhox hả nữ hoàng?
- Ai thèm giận nhà ngươi...sao hok đi lun đi pm chi nửa
- Uhm tính đi lun thiệt rồi mà nhớ nữ hoàng xấu xí quá nên...
- Grừ grừ...ta xấu hùi nào...đồ nhox con xạo sự
- He he ừ xạo sự mà có người nc với mình hoài mới ngộ
- Ai thèm...tại nha ngươi buzz hoài bực mình chứ bộ.
- Thui đùa chút mà....nghĩ giận đi....lo chuyện học hành nè...thời gian đâu online
- Thiệt hok...hay là lo mấy cô hot girl ở trường rồi quên ta =.=
- Hot girl nào....có nữ hoàng băng giá ở đây...sao hot nổi mà hot
- Haizz....tin dc thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền
- Tự tin ghê hôn...đẹp sao xin WC hoài hok cho
- Sợ ngươi thấy ta đẹp quá ngươi xỉu sao
- Éc...mắc gì xỉu
- Thì thấy ta đẹp rùi nhà ngươi dê xồm...ta uýnh xỉu
- Dê đâu dê...có thấy chị ra sao đâu mà dê...cho wc đi rùi tính
- No no...mơ đi cưng.Đã nói chừng nào lên đây đi rùi gặp thiệt lun.
- Thì giờ lên rùi nè
- Lên đâu
- Sài Gòn nè
- Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....lên chi
- Lên kiếm chị chứ chi
- Hix tự nhiên kiếm ta chi
- Kiếm để dê chứ chi
- Ngon ngon...ta uýnh 1 cái là xỉu tại chỗ lun chứ dê
- Con gái gì...tối ngày dọa uýnh
- Chứ sao...hok lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài
- Èo....ai ăn hiếp ai biết liền à

sec  chau phi

sec chau phi la gi ?

Tôi luyến tiếc buôn dì ra, cả hai rời khỏi ra hát. Tôi lấy xe láy thẳng về nhà tôi. Khi về đến nhà đột nhiên dì cảm thấy rụt rè, tôi vôi dì em , hun nhe lên môi dì rồi bồng vô thẳng phòng ngủ, đặt dì lên gường , rồi nằm phủ lên người dì vừa hun vừa luồn tay cởi áo của dì ra . Áo thung rồi đến cái nịch ngực được lọt bỏ quẳn đại xuống đất, Cặp vú được tự do bung thẳng đứng lên, da dì trắng quá, cái trắng hiếm thấy ở ngưởi phụ nữ Á đông, tôi cởi cái áo đang bận trên người vội vả , lao đầu lặng hụp giữa cặp ngực to quá khổ của dì, ngực của em to như hai trái dưa hấu nhỏ , mềm mại, cái chính là vòng khoăn ở đầu ngực không to quá, đầu ngực thì to bằng đầu ngón tay, tôi vừa cắn vứa nút vừa bóp, cả thân người dì chuyển động không ngừng. Đả hai ngày tôi chưa cạo râu, cày đến đâu dì thót người đến đó, tôi luồn tay sâu trong váy, dì đả ướt đẫm tôi cơi những phần còn lại trên thân thể dì, tôi lọt phăng cái váy che cả tòa thiên thạch trắng hồng. Trên người của dì chỉ còn lại cái quần lót mõng te bằng ren của Victoria Secret không thể che hết cái mu vung cao đầy đặn của dì. Thân người dì đẹp quá, mắt dì nhấm ghiền vì kích thích hay vì mắc cở. Dì nằm trần truồng tênh hênh, nhể nhại phơi bầy những cái đẹp nhất mà người đàn ông nào củng muốn chiếm hửu. Tôi luồn tay cở cái quần lót, ranh giới cuối cùng đả phá vở, phần tôi củng hoàn toàn trần truồng, cu của tôi nhỏng lên như thanh sắt nguôi, tôi nằm phủ xuống ôm dì , hun như mưa khắp từ khung mặt, hun dài xuống cằn cổ , trục xuống cặp dưa hấu vung đầy ấp, môi tôi tham lam vừa nút vưa cắn hết đầu vú bên này đến bên kia, tay tôi xoa bóp hai mép *** chưa gì đả sưng mông,dì rú lên từng chập nhỏ nhỏ:
--Úuuu….Áaa annnh ơiiiiiii
Tôi nằm tuột xuống phần rúng , xoắn mạnh lưởi vô cái lổ sâu hoắn, những cộng râu cày xuống phần lông mu đả cắt tỉa kỷ lưỡng, khi những công râu lướt qua hai mép *** mập tròn đầy ấp thì dì nhỏng cao mông lên, miệng hít hà liên tục, mặt dì nhăn như muốn khóc, tôi dút môt ngón tay vô trong *** em , miệng thì ngậm cái hột le căng bóng mà nút liếm càn quét cái *** đang như muốn nổ tung lên, dì nhỏng mông lên xuống đặp phạch phạch xuống nệm liên tục. Dì túm lấy tóc của tôi ép mạnh vô âm hộ, dì ngoẻo đầu qua hai bên gối vật vả , răng nghiến chặc, lưỡi của tôi đánh phá h*t le dì tan tác, hai nhón tay thụt sâu vô âm hộ mạnh bạo, tôi banh cặp mông to bè của dì ra , cắn nhẹ cặp mông trắng hếu, người dì rung lên , tôi đút lưởi sâu vôp cái lỗ nhỏ xúi đang nhím nhím. Em gật bắn người lên:
--Áaaa. …Trờiơiiiiiii chết emmm

sec  chau phi

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

sec  chau phi

Xem sec chau phi hay nhat 2014

Mắt cô lim dim tận hưởng những động tác tuy chưa thật thành thục của Hoàng, nhưng rất tự nhiên không gượng gao. Trước kia cô Thu không bao giờ dám nghĩ đến, rồi đến khi hạnh phúc không trọn vẹn của vợ chồng cô, cô chỉ dám ngoại tình tư tưởng mà thôi. Nhiều đêm nằm đợi chờ một vòng tay ôm ấp, một nụ hôn của chú Long. Thế nhưng thật xa xỉ với cô, cô càng trông mong điều đến với cô càng trái ngược. Chú Long mãi tận nửa đêm, thậm chí rạng sáng mới lò mò về đến nhà. Toàn thân nồng nặc mùi rượu bia, thuốc lá pha trộn mùi nước hoa, cả mùi đàn bà làm cô không thể nào chịu nỗi. Mặc dù biết rằng vì công việc, vì giao tế nhưng cũng có chừng có mực chứ, đằng này ông chồng cô lại thích thú và đắm chìm vào những cuộc vui trụy lạc cùng các đối tác kinh doanh. Chẳng phải cô Thu cũng là một doanh nhân đây sao, nhưng cô cố gắng về nhà để chăm lo cho gia đình, chồng con. Cô Thu thường tử chối những cuộc vui mà cô cảm thấy vô bổ, tốn thời gian. Cũng vì điểm đó, có một số bạn hàng của cô nghĩ rằng cô không thân thiện, hoặc là cô ra vẻ "thánh thiện". Con người của cô là vậy. Sinh ra trong một gia đình gia phong, sung túc rồi lớn lên được bố mẹ cô rất cưng chiều nhưng cô 
không ỷ lại, đua đòi mà luôn học hành chăm chỉ, hiếu thảo. Sau khi lập gia đình với chú Long, cô giỏi việc tề gia nội trợ, vừa đi làm vừa quán xuyến tất cả việc nhà. Chú Long luôn hãnh diện về cô trước mặt bạn bè, người thân, gia đình bên phía chú.
Dường như cuộc sống bon chen, hối hả đã cuốn cô và chú Long ngày càng rời xa nhau. Mặc dù bên ngoài nhìn vào gia đình cô rất hạnh phúc, giàu có. Nhiều đêm sau khi chú Long về nằm thẳng cẳng trên giường, cô trải tấm drap xuống sàn nhà nằm ngủ tránh mùi hỗn tạp từ người chú Long bốc ra. Nằm mà không thể nào ngủ được, những giọt nước mắt lăn dài không ngớt. 

Khóc vì sự cô đơn không người chia sẻ, khóc vì buồn tủi cho bản thân mình... buồn đủ thứ chuyện. Và thế là một đôi lần cô không đành lòng tử chối sự quan tâm của người yêu cũ thời còn đi học - người mà Hoàng bắt gặp được.
Rồi Hoàng đã đến như 1 cơn gió, bất ngờ nhưng cho cô sự tươi mới trong tâm hồn. Cô Thu không muốn Hoàng chỉ là một cơn gió thoảng qua. Chen lẫn vào đó là sự trái ngang mà xã hội không bao giờ cho phép - cô và bạn của con trai của cô. Nếu thằng Tuấn biết được chuyện này, nó sẽ coi thường cô, rồi với tính nóng nảy của nó chắc ít nhất nó cũng "băm" Hoàng một trận nhừ tử. Cô sợ, cô muốn chấm dứt mối quan hệ này như cô càng không thể. Phải chăng cô đã mê muội vì tình dục? Hoàn toàn không hẳn như vậy. Nói đúng hơn có lẽ cô đã yêu... thêm lần nữa. Chỉ có chăng cô yêu một người không phải dành cho cô một cách hợp luân thường đạo lý. Người đàn ông thứ hai trong đời cô, được quyền khám phá mọi ngóc ngách thân thể cô.
Cô cũng nồng nhiệt hưởng ứng cảm xúc ái ân với người tình. Ngọt ngào, nóng bỏng.

Đầu dúi sát xuống, Hoàng thọc lưỡi sâu vào khe bướm cô Thu.

[X] Close.