Sec hong kong

Thuận cho xe chậm lại để lái vào garage. Chiếc Toyota Camry ngừng hẳn, chàng với lấy bó hoa hồng bên cạnh, đi sè sẹ vào nhà, chẳng là Hoa, vợ chàng hôm nay sinh nhật Ba Mươi Tám tuổi. Cái tuổi bước vào mùa chín cây hừng hực. Từ lúc lấy Hoa làm vợ cho đến giờ đã hai mươi năm, Thuận lúc nào cũng là người chồng gương mẫu rộng rãi và rất cởi mở với vợ con.

Hoa là người đàn bà vui tánh, nàng đẹp cao ráo thân thể khỏe mạnh. Từ lúc thằng con duy nhất vào đại học Thuận và Hoa có nhiều thì giờ bên nhau, nhất là về dục tính hai người càng ngày trở nên bạo dạn như người tây phương. Hoa xuất hiên trên cầu thang với chiếc váy ngắn củn đen ôm sát , Thuận tiến tới khi nàng xuống dưới cầu thang, chàng trao nàng bó hoa, và nói: Mừng sinh nhật của em, Hoa cầm bó hoa rạng vỡ ánh mắt nói với chồng: ” Cám ơn anh!Anh nhìn em thế nào!?” “Vợ tôi thật khiêu gợi, sexy lắm! Chúng ta đi khiêu vũ tối nay!”Tới cuối bực thang Hoa ngã đầu vào vai chồng âu yếm nói: “Rồi sau đó chúng ta làm gì?”Thuận hôn vào mà vợ tiếp: ” Biết rồi còn hỏi!” Chàng lôi trong túi áo ra một hộp nhỏ đưa nàng nói ” Quà sinh nhật vợ tôi!” Hoa đưa tay đón lấy hôïp mở ra, nàng reo lên: “Woo! Một chiếc nhẫn kim cương! I love you! I love you!”

Trời tháng tư của vùng đông bắc nước Mỹ, hơi lạnh vẫn miên man theo gió làm ớn da thịt. Nhưng trong một hộp đêm, mồ hôi hai vợ chồng thấm ra bởi nhưng điệu nhảy cuồng loạn. Khi hai người ôm nhau trong điệu slow mùi mẫn, mùi hương nước hoa trên người Hoa bay thoang thoảng vào mũi Thuận. Chàng ôm ghì tấm thân nóng hổi khiêu gợi của vợ một cách say mê. Những ly rượu làm mặt Hoa ngây ngất cuống hút gợi cảm, thân hình của nàng bốc lửa trong vòng tay của chồng, nàng ghé sát vào tai chồng nói: “Về thôi anh! Em muốn đụ rồi”Câu nói sống sượng gợi dục của Hoa làm Thuận choáng váng hứng thú. Trong quần dương vật chàng cong cứng lên.

Thuận nhắm trong máy chụp hình, khi những đường nét ngà ngọc thân thể trần truồng của Hoa hiện ra trong ống kính. Nàng tháo bỏ quần áo từ từ. Chàng bấm máy lia lịa. Đôi vú hồng nhô cao, bụng phẳng lì không nếp nhăn, đôi chân dài của Hoa hiện rõ với chính giữa háng nhô cao đôi gò nhỏ trong quần xi líp thật xinh xắn. Hoa thật đẹp dưới ánh đèn trong phòng khách. Thân hình nàng không thua gì những kiều nữ Playboy. Thuận hứng chí bấm máy liên tục. Khi Hoa hoàng toàn không mảnh vải trên thân, Thuận bỏ máy hình xuống. Thân thể bốc lửa của Hoa tiến tới bên chồng. Dương vật cứng ngắt của Thuận cương lên hết cỡ khi bàn tay của Hoa nắm vuốt nhẹ và đầu lưỡi của nàng rà vào. Nàng mút từ từ. . . . . . từ từ. . . . . Gần guốc trên thân dương vật nở lớn theo những đường gân máu và chất nhờm tươm ra theo nước miếng và đôi môi hồng của Hoa. Nàng say sưa hưởng thụ cảm giác tuyệt vời khi bú dương vật. Âm hộ của nàng phía dưới sưng mọng ẩm ướt. ” A. . !. . . aaaaaa!” Tiếng rên nho nhỏ nơi miệng Thuận phát ra âm thanh sung sướng. Chàng kéo nàng nằm xuống thảm. Lò sưởi cháy bùng lập lòe lách tách. Hoa tràn lên người chồng theo thế 69. Thuận thè lưỡi liếm nhẹ trên vùng nhạy cảm nhất của đàn bà. Hoa cong người rên nhẹ. Vùng hạ bộ tuyệt vời của nàng nở lớn trước mặt chồng, như đóa hoa khai nhụy nở đầy hạt sương ướt át quyến rũ. Hai thân thể say sưa hưởng thụ hoang lạc những vùng gởi cảm nhất của cơ thể loài người.

Khi Thuân húc những cái thật mạnh trên sofa như lún sâu xuống, bộ phận dương vật của chàng thật sâu, thật mạnh, trong âm hộ ướt át của nàng thì chàng hét lên phóng tinh. Thân chàng sập xuống trên mình vợ. Hoa ngất liệm trong nỗi sướng, tiếng rên của nàng cũng chấm dứt theo sự bập bùng của lò sưởi đang ngụi dần. Lúc sau Thuận lăn qua thở mạnh. Tóc tai rũ rượi của Hoa, Hoa nhắm mắt sãi tay, thân thể trần truồng của nàng phơi ra mang dại ma quái cuống hút theo ánh sáng mập mờ trong lò sưởi. Thuận lập bập: “Happy Birthday Hoa!”.

Chiếc xe của Hoa bị hư trên xa lộ. Thuận tắt cell phone nên nàng gọi không được. Thì cũng vừa lúc đó có chiếc xe tấp vào bên lề, cậu trai trẻ Á Châu bước xuống tiến về phía nàng nói tiếng Mỹ: “Bà cần gì không, tôi giúp?” Nhìn thoáng Hoa biết là người Việt Nam nàng nói không suy nghĩ bằng tiếng Việt: “Không biết sao ?” Cậu trẻ reo lên : ” A! chị người Việt!” Hắn nói với nàng hắn là thợ sửa xe để hắn sửa cho. Nữa tiếng sau chiếc xe nổ lại êm ru. Nàng cám ơn hắn rối rít, xin số phone và hẹn gặp. Hắn vui vẻ cho số phone trước khi quây lưng đi còn nói: “Không sao!với người đàn bà đẹp như chị tui sửa xe free cả ngày cũng không hề hấn gì! À chị tên gì vậy?” “Hoa tui tên Hoa! Cậu tên. . . . ?” Hoa ấp úng hỏi “A! tui tên Luân. . . Thôi nha tui đi”Hắn leo lên xe sau câu trả lời. Hoa nhìn theo dáng to con như thằng chơi Football nàng bất thần nghĩ: ” Chà!cậu nầy chắc uống sữa voi!”

Từ lúc chồng chết Ngọc ở vậy nuôi con lớn. Sau khi hết trung học thằng Luân biến chứng không chịu hoc nữa mà thích làm nghề sửa xe. Ngọc chìu con, gởi Luân đi học trường nghề, sau khi ra trường Luân làm khá nên giúp nàng cũng nhiều, hai mẹ con sống khá đầy đủ trong xã hội Mỹ. Hôm nay sinh nhật 48 tuổi của nàng, hắn nói mời nàng và hai vợ chồng người bạn đi ăn tiệm. Lúc bắt tay với hai vợ chồng Hoa trong nhà hàng, nàng rất thích cặp vợ chồng nầy. Sau một thời gian quen biết với Luân, vợ chồng Thuận thích cậu bé nầy, nên trở thành bạn. Thuận hay gọi Luân đến nhà chơi, mãi hôm nay chàng mới thấy bà Ngọc. Với tầm thước vừa người, tuy hơi có tuổi nhưng thân hình của Ngọc còn gọn gàn đẹp , không xề xịch. Cái bắt tay làm Thuận nghe cảm giác ấm cúng, chàng nghe vui vui. Trong bàn ăn, Luân trân trong giới thiệu hai bên xong hắn nói:
“Hôm nay sinh nhật má, con chúc mừng má tươi đẹp mãi!”
“Chúc mừng chị!” Hoa cười nói theo
“Hân hạnh! Rất sung sướng khi biết chị, chúc mừng sinh nhật”Thuận nói
“Em sanh đầu tháng Tư, chị Ngọc sanh cuối tháng, hai chị em cùng tháng đấy nhé!”Hoa tươi cười nheo mắt nhìn chồng tiếp theo

Bửa ăn rất vui, những tiếng cười rộn ràng vang lên. Trên 21 tuổi Luân uống rượu bia thả cửa, Ngọc chả cấm con, nàng rất cởi mở với Luân, và nàng cũng rất thích rượu Wine. Tiệc tàn bốn người ra cửa, Ngọc mời mọi người về nhà chơi. Khi về hết vào trong nhà Ngọc. Nàng mở chai Wine và chúc mừng sự hạnh ngộ với vợ chồng Thuận. Bốn người lại ngồi trong căn nhà ấm cúng.

Trong phòng tắm Hoa đang rửa tay, thì Luân mở cửa bước vào. Nàng không bao giờ ngờ, chẳng bao giờ ngờ, từ phía sau Luân thò tay xoa vào đôi mông nàng, nàng giật mình, khi nhìn thấy mặt Luân đỏ ké, nàng lách người hắn đi ra cửa. Một lát sau Luân trở ra mặt tỉnh ruội như không có chuyện gì. Ngồi trên bàn Hoa có cảm giác xôn xao khi nhìn khuôn mặt dễ thương của Luân, nàng nghĩ trong đầu: ” Cha! Thằng nhỏ nầy nứng cặc chắc!”Lúc chia tay, thằng Luân còn giả bộ đụng nhẹ vú của Hoa, bên cạnh Thuận siết tay thật chặt với Ngọc. Cái siết tay làm Ngọc có cảm giác lời hứa hẹn, bất giác nàng đỏ mặt.

Luân kêu Thuận bằng Chú nhưng lại xưng em với Hoa, hôm sau hắn tới nhà nàng lúc Thuận đi vắng. Với chiếc quần jeans không chổ hở bó sát vào da thịt, trông Hoa hấp dẫn trẻ trung tươi đẹp. Thằng Luân không ngại ngùng tấn công nàng:
“Hôm qua tui xỉn, có làm gì chị, xin lổi nha!”
Hoa cười nói:
“Thôi cha! Bộ thiếu đàn bà sao rờ bậy!”
Luân cười tiếp:
“Thiếu gì, tai chị coi hấp dẫn quá thể!”
Hoa dìu dàng nhưng trây trua:
“Hấp dẫn gì, sao bằng mấy cô nhỏ!trông sexy hơn tui nhiều!”
Luân tấn công:
“Cô nhỏ nào!từ lúc biết chị, tui công nhận chị Hot thiệt!”
Hoa hẩy người ra phía trước, với một chiêu thế thật khiêu gợi nói:
“Thôi cho xin đi!. . . Tía, bộ hứng rồi hả!”
Luân cười ha hả. Hắn rất hạnh phúc từ ngày quen biết vợ chồng Thuận. Với tinh thần cởi mở của hai vợ chồng Thuận Luân nhìn thấy gần gủi thương yêu như gia đình mình. Hôm qua hắn nhìn thấy đôi mắt mẹ hắn nhìn Thuận âu yếm, Luân nghĩ sẽ có điều gì xãy ra?. Luân nghe cảm giác lâng lên dễ chịu.
Luân hỏi:
“Chị thấy má tui sao?”
Hoa trả lời:
“Con ngon lắm!”
Luân nói tiếp:
“Nhiều cha nội theo, sao bả không chịu!”
Hoa chọc ghẹo:
“Bả đang tìm thằng cha có củ chày bự!”
Luân không thua:
“Như ông Thuận hả!”
Hoa cười tiếp:
“Ổng trung bình thôi!”
Luân tấn công:
“Trung bình thì chị đã bỏ ổng rồi!”
Hoa cười lớn đỏ mặt nói:
“Làm như tui dâm lắm hả!”
Luân tới luôn:
“Thì mặt chị đỏ là biết rồi!”
“Thằng quỉ!” Hoa phóng tới, Luân bỏ chạy, nàng rượt Luân chung quanh phòng family room. Tiếng hai người cười như trẻ thơ.

Luân ra về, còn lại Hoa cảm nghe hồn thiếu vắng, nàng nhớ tiếng cười của chàng trai trẻ, to con như thằng chơi football, cái lâng lâng suy nghĩ làm nàng phiêu ẩm ướt phía dưới hạ bộ. Bất thần nàng đưa tay chụp vào hạ bộ của mình, ngồi xuống thở dốc ở sofa, hai đầu vú nóng rang, chiếc quần jeans như căng ra thêm chật ních.

Ngọc cuối xuống lựa những loại quần áo trong một khu shopping, khi ngước lên thì thấy Thuận trước mặt.
“Ô! Chị Ngọc đi mua đồ hả?’
Ngọc mừng rỡ nói:
“ÒÂ! Anh Thuận, anh đi đâu đây?”
“Tôi đi thay cái kiếng cận, đã xong, có thể đi chơi với chị một chút được không?”
Ngọc trả lời hón hỉnh:
” Cả ngày còn được. . . chứ một chút!”
Thuận tươi tỉnh:
“Vậy chúng ta ra bờ sông chơi, chị cứ để xe đây, lát về lấy lại?”
Ngọc đề nghị:
“Thôi, về nhà tui đi. . . mình nhậu!”
Thuận bằng lòng ngay, chàng đáp:
“Còn gì thích hơn! Có Luân ở nhà không?’
“Không đâu, giờ nầy hắn đi chơi rồi”

sec hong kong

Được một lúc thì tôi và anh ấy đều chán trò này nên tôi quyết định chuyển sang trò khác. Tôi để cu tôi sát vào cu anh ấy. Tay tôi cầm cả hai con cu xóc lên một lúc. Nhưng thực khó vì cu tôi ngắn và bé hơn cu anh ấy nên rất khó cầm. Nên tôi quyết định xóc lọ cho anh ấy trước. Tôi xóc mạnh và nhanh rồi lại chậm lại và đẩy con cu anh ấy ra phía trước ra phía sau. Rồi lại xóc mạnh rồi khi tôi cảm thấy cu anh ấy bắt đầu khô thì tôi lại mút lại liếm cu anh ấy. Anh ấy lại rên và lần này tôi thấy chân anh ấy duỗi thẳng và cơ thể căng ra như sợi dây đàn, mắt nhắm nghiền lại, mồm thìn không ngừng rên lên. Được một lúc thì anh ấy bắn tinh tung tóe lên bụng của mình và giật nảy lên, chân tay run lẩy bẩy vì sướng. Tinh của anh ấy đặc và nằm gọn một chỗ trên bụng của anh ấy, chỉ có vài giọt bắn ra xung quanh nhưng vẫn nằm trên người anh ấy. Anh ấy lấy giấy ăn ra lau chỗ tinh trùng trên bụng mình. Rồi quay ra phục vụ tôi. Anh ấy cũng làm như tôi đã làm với anh ấy. Cũng xóc mạnh, rồi đẩy, rồi liếm, rồi bú. Tôi không tả nổi cảm giác sung sướng lúc đó nữa. Chân tôi duỗi thẳng ra, 1 tay tôi đập loạn trên chiếc giường đệm còn tay kia thì đang mân mê con cu đã mềm của anh ây. Mắt nhắm nghiền vì sướng. Một lúc sau thì tôi bắn tung tóe. Tinh tôi không nhiều nhưng nó bắn rất khỏe, không nằm một chố mà bắn ra cả xung quanh, bắn cả xuống giường. Khi anh ấy lấy giấy ăn lau cu cho tôi. Lúc đấy tôi cảm thấy một cảm giác sung sướng ở đầu cu làm tôi không kiếm nổi, chân tay run lên và rên to lên một tiếng.

sec hong kong

sec hong kong la gi ?

Nó nói nhiều lắm...Nói những điều nó đang nghĩ trong lòng ra với nhỏ từng câu từng chữ một, ko biết nhỏ có bị tổn thương ko chỉ thấy đôi mắt nhỏ dường như đánh mất niềm vui từ lúc gặp nó đến giờ...Nhỏ im lặng, ko nói gì. Nó cũng vậy, nói ra hết tất cả, nó cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là nhỏ sẽ bỏ đi ngay bây giờ. Hơn 15 phút trôi qua...chợt nhỏ đứng dậy bước vào phòng tắm
- Em tắm một chút. Anh chờ em nghen
Tiếng nước chảy nhẹ nhẹ dường như ko đủ lấp đi tiếng khóc của nhỏ. Nó nằm đó mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Đứng dậy định gõ cửa phòng tắm để an ủi mà cũng ngập ngừng ko dám bước vào.Nó chỉ đành đứng dựa vào tường...lặng im nghe tiếng nước, tiếng gió, tiếng xe chạy ngoài đường...nó mĩm cười chua chat....dù sao nhỏ cũng ko phải là người đầu tiên nó làm đau và rời xa theo cách như vậy. Nhưng sao nó thấy lạ trong người quá...nó hối hận chăng... 
Cửa phòng tắm mở, nhỏ bước ra đứng cạnh nó. Vứt bỏ lon bia về góc phòng nó quay qua nhìn nhỏ...trên người nhỏ giờ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi nó treo trong phòng tắm lúc sáng. Linh chẳng nói gì, chỉ nhìn nó bằng ảnh mắt dịu dàng... 
- Em ko sao chứ...anh...xin....l..... Lời nói chưa kịp nói hết nhỏ đã ôm chầm và đặt lên môi nó một nụ hôn gấp gáp và mãnh liệt....nhỏ rời nó ra, nhìn nó nói trong nước mắt
...em yêu anh...em hiểu anh đang nghĩ gì...em hok phải người dễ dãi...nhưng em yêu anh...em sẽ chờ anh xã đến chừng nào anh xã quay lại thì thôi... 
Rồi nhỏ lại hôn nó say đắm...Bản thân nó cũng cảm nhận được tình cảm của Linh hơn những gì nó tưởng...Khẽ đưa bàn tay ôm chặt lấy Linh. Có thể nó không thích nhỏ nhưng vào lúc này nó không thể lạnh lùng được. 
Giấc ngủ ngon lành, trời sáng...đã đến lúc nó tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình của mình...trước khi nhỏ ôm chặt lấy nó nói rất nhiều, rất nhiều...đến nỗi nó chẳng còn biết trả lời gì nửa. Chỉ còn cách ôm chặt lấy nhỏ để rồi lặng im bước lên xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Nơi nó bắt đầu một cuộc sống mới, với những thử thách và điều thú vị mới...Ngồi trên xe, lặng lẽ trả lời từng tin nhắn đầy yêu thương của nhỏ mà lòng nó cứ lan man ko có tý cảm xúc nào hết. Ngày hôm đó đánh dấu ngày đầu tiên nó đã bắt đầu cho cuộc đời sinh viên phía trước và nó cũng ko biết dc rằng sau ngày hôm ấy nó cũng đã bắt đầu những chuỗi ngày đầy những buồn vui, ngọt ngào, hạnh phúc, tội lỗi, đau khỗ và cay đắng... 
Đến SG!Chưa gì SG đã chào đón nó bằng một cơn mưa nặng hạt.Đứng trú mưa trên nhà chờ xe bus mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Lúc nói lên đây dù mẹ có gửi cho nó cả 1 cái sớ táo quân đầy đủ địa chỉ và các số điện thoại của bà con trên này nhưng nó gạt phắt đi: 
- Mẹ để con tự lo. Con ko thích làm phiền bà con nào hết. – Thực ra đúng là nó chẳng cần mẹ nó phải lo lắng gửi gắm gì ai hết, nó chúa ghét gửi gắm bà con cô bác, từ nhỏ nó cũng đã sống xa gia đình, việc đi học, đi thi và giờ nhập học cũng tự một mình nó đi chứ chẳng cần cha mẹ đưa đón, lo lắng chuyện ăn ở gì hết (có bác lo dc rồi  ).
Sài gòn trời mưa nhưng cũng ôn ào và náo nhiệt, nó cũng ko lạ lẫm lắm vì nó cũng từng sống từ nhỏ ở thành phố Cần Thơ rồi mà. Bụng đói cồn cào, miệng thì rủa thằng anh bạn cả buổi trời chưa thấy ra đón nó mặc dù chửi muốn nát cái điện thoại. Xung quanh là âm thanh hỗn tạp của những người bán hàng rong, những người xe ôm chèo kéo khách và cả tiếng gọi nhau í ới của mấy anh chị trong màu áo xanh đang tiếp sức giúp đỡ cho những thằng sinh viên ngoại tỉnh lên SG nhập học như nó.Nó mĩm cười vì nó cũng sắp là sinh viên rồi chứ bộ, năm sau nó sẽ thử khoác lên người màu áo xanh ấy để thử cảm giác sinh viên tình nguyện ra sao (thật là gương mẫu :-“ ). Cuối cùng thằng quỷ cũng tới đón nó. Vừa tính chửi vài câu cho xả cái tức trong bụng thì phát hiện nhỏ con gái xinh xinh đứng kế bên...giờ chẳng lẽ mở cái miệng ra chửi thì mất hình tượng lắm (sinh viên gương mẫu mà) nên nó nhẹ giọng. 
- Sao giờ mới tới mậy...chờ 2 tiếng rồi đó ba
- Mưa đường ngập dzữ quá bị chết máy – thằng bạn nó hiền và tốt bụng nên nghe tin nó sắp lên SG thì call kiu để nó giúp đỡ 1 time. Nó ko thích phiền ng thân nhưng vì nó thích bạn bè nó hơn, dù gì bạn bè cũng thoải mái hơn.
- Hả! Thành phố lớn mà ngập hả mậy – chưa sống SG sao biết dc  có mà bơi được luôn ấy chứ giỡn à
- Hơ hơ rồi mày sẽ biết. Thôi giờ về nhà tau cất đồ đạc rồi tau dẫn ra chỗ tau làm ăn luôn.
Vậy là hai thằng vật nhau trên chiếc xe cà tàng thằng bạn đặc biệt mượn của bà chủ chỗ làm của nó để đón tân sinh viên. Về đến phòng trọ thì 2 thằng ướt như chuột lột, đồ đạc đầy mùi bùn đất, mui hôi của nước ngập quá đầu gối. 
- Mày để đồ đó tau dẹp cho. Đi tắm trước đi rồi ra quán tau làm ăn.
Nó chọn đại 1 bộ quần áo rồi chui vào nhà tắm. Chợt phát hiện trong phòng có đồ của con gái. Nó giật mình hỏi thằng bạn. 
- Ê Duy sao có đồ con gái trong này mậy
- Ừ đồ của chị 2 tau đó, quên nói với mày chị 2 tau lên ở học may một thời gian.
- Rồi tau ở đây có sao hok đó
- Ko sao đâu chị tau dễ lắm. Tau cũng có nói bả rồi.Tắm lẹ đi mày trễ rồi.
Tắm xong thằng Duy chở nó ra quán cơm chỗ nó làm. Bà chủ quán hiền và tốt với người làm. Ở đây làm cũng toàn là sinh viên, phụ giúp việc buôn bán, đổi lại bà chủ bao toàn bộ tiền ăn ở cũng như một khoản tiền nhỏ khác để lo chuyện học hành hàng tháng. Chào hỏi vài câu bà chủ thấy nó hiền nên cũng vui vẻ nhận lời để nó phụ làm việc và ở đây tạm thời một thời gian chờ nhập học vì nghe nói trường có 2-3 cơ sở chưa biết nó sẽ học ở đâu nên chỉ xin ở tạm thời thôi.Lần đầu tiên bán cơm đúng là vô cùng vất vả. Nó phải chạy bàn bở hơi tai, rồi gói hợp cơm, cho canh vào bọc...Làm ở đây nó học được nhiều thứ lắm. Ngay cả cách cho canh vào bọc làm sao cho gọn mà ko bị đổ phỏng tay, việc buột canh buột nước mắm cũng phải có tập luyện nhiều lần, rồi cách tiếp đãi khách, cách tính tiền, dọn bàn vì quán cơm là nhiều thành phần khác nhau đến nên nó còn học được cách quan sát, cách nói chuyện rất có ích cho việc học sau này. Làm tuy mệt nhưng nó vẫn vui vẻ vì chủ yếu nó làm để học hỏi chứ ko phải làm để kiếm tiền. Trở lại chiều hôm đó nó về lại nhà trọ với cả tấm thân mõi nhừ. Thằng Duy đi tắm, còn nó thì nằm tự xoa bóp tay chân. Có tiếng bước chân ngoài cửa phòng. Rồi một người con gái mở cửa bước vào – nó đoán chắc đây là chị thằng Duy – Chị nó cũng ko xynh lắm nhưng nó cũng phải sững người vài giây (để tịnh tâm) vì chị nó mặc đồ sexy quá.Sau này nó mới biết chị thích mặc đồ ngắn vì SG thực sự rất nóng. 
- Em là M phải ko? – chị Lan cười tươi bước vào ngồi trước mặt nó
- Dạ dạ chị Lan phải hok chị - nó hơi lung túng vì chị ấy ngồi sát nó quá với lại mùi hương con gái của chị Lan làm nó cũng hơi hơi nóng trong người
- Em lên hồi nào. Thằng Duy đâu..em ăn uống gì chưa?
- Dạ nó đang tắm. Hồi nảy em có ăn cơm ngoài quán bà chủ rồi
- Quán cô Sương hả em – chị Lan vừa hỏi vừa mở cái bịch trắng đang cầm trên tay ra
- Dạ phải chị...
- Em lấy cho chị mấy cái ly trên bàn. Chị mua dc 2 ly chè thái nè em ăn với chị cho vui.Tính mua cho 2 chị em à mà giờ có em nửa nên thằng kia cho nó nhịn chị em mình ăn hen.
Thằng kia đang tắm nghe có người cúp phần ăn nó la như heo bị chọc tiết 
- Ế ế bậy bưởi...
- Im liền thằng kia bửa nay có khách ráng nhịn đi con – chị Lan cười ha hả
- Cái đồ trọng sắc khinh thân – thằng kia hậm hực.
Nói thì nói dzậy chứ rồi bả cũng đổ chè ra 3 ly chia cho 3 người. Vừa ăn vừa xem tivi vừa nghe 2 chỉ em bả tám trên trời dưới đất, toàn mấy câu chuyện nó hổng biết đâu cua tai nheo gì hết, thôi thì ma mới ngồi im hợp chợ vậy (thiếu con vịt thì phải).Ngồi được chút thì ông bạn trai bả ghé qua, mua cho cả đám bịch mận với ổi. Vậy là lại họp chợ tại phòng.Nó thì ngồi im xem tivi, thi thoảng dc chị Lan đưa cho miếng mận, miếng ổi ăn và trả lời mấy câu hỏi xã giao của chị Lan với anh Toàn (bạn trai chị Lan).Nói chung mọi người rất thân thiết vui vẻ, anh Toàn cũng dễ gần, sau này 2 anh em hợp nhau ở chỗ khoái coi đá banh, khuya khuya có MU đá là 2 anh em lại dẫn nhau ra caffe coi la cho đã.Anh Toàn về, cả đám cũng chuẩn bị đi ngủ. Thằng Duy quăng cái gối vào mặt nó sắp xếp chỗ ngủ.Tau nằm trong cùng, mày nằm giữa chia cái mền với bả đi ha 

sec hong kong

về tới nhà đả gần 9h , gió thổi mát rượi, mở cánh cửa nhẹ nhàng, để tránh đánh thức ba mẹ, tiếng cửa sắt tuổi thọ đả cao, và đả lâu ko được bôi trơn, nó kêu k…ét….lẽng vào nhà, phù may quá cả nhà ngủ hết rồi, bổng có một cánh tay nhỏ nhắn đặt lên vai tôi một cái, tôi giật bắng người
-Đi đâu mà zờ này mới về thế ông 2 
Thì ra là con em của tôi nó làm tôi giật hết cả người
-Ờ thì..thì đi chơi với bạn- tôi trả lời nói nhưng lòng vẫn còn bồn chồn
-Thôi sạo quá, chắc là đi hú hí với con nhỏ nào rồi- nó cười ha hả
-Thôi tào lao quá, lên ngủ đi-tôi quát
-Đánh trống lãng hả ông, hehe nhỏ nào thế, chưa em biết với coi- nó nhìn tôi
-Có con nào đâu- tôi thanh minh
- nếu ko có thì thôi, mà ngày mai rãnh ko
- chi vậy- tôi hỏi nó
- có rãnh ko- nó nhíu mài lại
-ừ thì có- tôi trả lời nó
-ừ zậy mai đi với em chổ này đi
-chổ nào- tôi trợn mắt nhìn nó
-Thi đi rồi sẽ biết- nó cười
Con nhỏ nào ngộ thật, có bao giờ nó rủ mình đi đâu đâu sao hôm nay thế nhỉ, tôi kéo cửa lại và bước lên phòng, ngả người xuống giường suy nghỉ, mà thôi kệ đi thì đi sợ gì, bất quá thì tốn tiền với nó thôi…………….
Reng .reng……..reng tiếng chuông đồng hồ báo thức, lòm còm ngồi dậy nhìn vào đồng hồ chết cha! Hôm nay có hẹn với em tập thể dục,chạy vào phòng tắm chảy răng rửa mặt, sựt, đau quá cái bản chải chúng nứu răng, máu ra cả họng, cuối mặt xuống dọng nước lạnh đang chảy, rửa mặt qua loa một chút, chạy xuống nhà, phi thẳng tới nhà em, vừa đi vừa ngăm mội thứ bên đường, trời vẩn còn tối, tiếng chổi quét rát của những cô công nhân, những quán ăn bình dân đả bắt đầu sáng lên, cái lạnh buốt giá của những cơn gió buổi sớm mai cứ thổi cứ thổi, nhưng giọt sương còn khẻ đọng trên nhưng chiếc là bàn, đi một hồi cũng tới nhà em, thoáng qua tôi đả nhận ra em, em đang đứng trước cửa nhà đợi tôi, em hôm nay trong chiếc quần ngắn để lộ ra cặp đùi thon thả trắng như trứng gà, chiếc áo thun ôm sát người tôn vinh cái eo thon thả và cặp vếu vung lên nhìn nứng ko chịu nổi, chạy đến em tôi thở hòng học
-Sr nha đợi có lâu ko-vừa nói tôi vừa thở
-ừa cũng mới vừa ra à, mà chạy bộ qua à-em cười nhìn tôi
-thì đi bộ, hk lẻ đi xe trời- tôi tròn mắt nhìn em
-sao ko chạy xe qua- em nhíu mài
-điên à, tập thể dục mà chạy xe- tôi trợn mắt
-ờ hé quên
-quên gì mà quên, chắc đó giờ ko có tập thể dục chứ gì?
-mơ đi cưng, tập đều đều đó giờ
-này thì cưng- tôi cù lét em
Em cười nất nẻ,em cù lét lại tôi,2 chúng tôi cười vang cả khu phố
-thôi tha em đi buồn cười quá- em cầu xin tôi
-hk tha- tôi tiếp tục cù lét em
Em quỵ gối xuống, ôm bụng tôi giật mình 
-Đoan sao vậy, có sao hk
-sao trăng gì, cười quá đau bụng chứ gì-em cười
-làm hết hồn, tưởng bị gì chứ
- sợ hả, sợ mất tui à- em ngước nhìn tôi
- sợ chứ sao hk, mất bà rồi sao tui sống nổi- tôi nhìn em
Em ngả đầu vào vai tôi, em cười hạnh phúc, tất cả ko gian như ngừng lại, thời gian bổng ngừng trôi
-M này đừng bao h bỏ Đ nhe
-Ừm tất nhiên là ko rồi, M sẽ ko bao h bỏ Đ, trừ khi Đ bỏ M thôi-Tôi nhìn em
-Làm gì có, sẽ ko bay h có ngày đó đâu- em đặt nhẹ một nụ hôn lên má tôi.
Tôi muốn, những lời em nói sẽ là sự thật, em và tôi sẽ đi suốt quảng đường còn lại, tay nắm tay đi trên con đường hạnh phúc
-Thôi, ôm quài đi tập thể dục thôi – em đẩy tôi ra
-ừm đi thôi- tôi nắm tay em
Tôi nắm tay em, bàn tay em thật là ấm áp nó sưỡi ấm trái tim tôi, đả lâu rồi nó ko được ấm áp suốt 15 năm qua, chúng tôi cùng nhau chạy trên những con phố, cùng nắm tay nhau , gió thổi ríu rít, tiếng lá cây sào sạt, mặt trời đả tỉnh giấc sao một đêm ngủ, ánh sáng.
-này đói chưa-tôi hỏi em
-ừm đói rồi nè nó kêu ọt ẹt nãy h nè- em cười
- ừm đi ăn phở hé- tôi khều vai em
- thôi sang quá hé, ăn bún riêu của bà bửa hỗm đc ùi- em lè lữi ra
Ôi sao mà đáng yêu thế này, em nhéo tôi một cái rồi chạy
-đua coi ai tới trước nè- em quay mặt lại nháy mắt một cái tinh nghịch
Tôi liền đuổi theo em, “bịch”:, em ngả xuống đường tôi chạy lại khuôn mặt tôi chau lại
-này có sao ko, đứng lên được ko- tôi nhìn em đầy vẻ quan tâm
- đau quá- em nhăn mặt như con khỉ con 
- đâu xem nào, bị chãy máu rồi này thấy chưa, cứ thích chạy
em tròn mắt nhìn tôi, lúc này tôi đang băng bó cho em nên ko nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc ấy.
-lên đây tui cõng cho mệt quá
-à…ừm…-em e thẹn
-này có lên nhanh ko, đả iu nhau rồi mà cứ như người xa lạ ấy
Em nhẹ nhàng choàn tay vào cổ lên, tôi sóc lẹ lên một cái, nhìn thân hình mãnh mai vậy mà nặng gớm
-bà mấy kí zị- tôi gẹo em
- à ừm 45kg
- ặc nói dối àk
- việc gì mà phải nối dối- em gé sát khuôn mặt vào tôi
-45kg gì mà nặng như 80 zỵ nặng quá- tôi tiếp tục chọc em
-cái gi 80, làm như tui là heo ko bằng- em nhéo vào tai tôi
-thì heo chứ gì nửa- tôi cười ha hả
-vậy thì đừng có cỏng, ai bắt mấy người cỏng đâu- em tỏ vẻ giận dữ
-thì tại có người, bị thương nên mới phải làm vậy thôi- tôi tỏ ra lạnh lùng
Em dãy dụa,làm tôi suýt ngả
-này ngồi yên coi té bây h
-thả xuống đi tôi tự đi được- em nói lạnh lùng
-thôi mà, giận rồi à- tôi xin lổi em
-hứ, ai mà dám giận mấy người- em lè cái lưỡi ra
- ko giận thì sao, nói lạnh lùng vậy
-có đâu- em chối quanh
- vậy thì ngồi yên đi 
-à……ừm
Bây h trời đả bừng sáng , chúng tôi đi đến đâu, tất cả mọi người nhìn chúng tôi bàn tán xôn xao, còn những thằng con trai, thì để cải lòng đố kị, tụi nó nhìn em với đôi mắt thèm thuồn, sau những giọt mồ hôi nhể nhại trêm cái trán của tôi, thì cuối cùng cũng đến quán ăn, lết tới đây mà gần muốn kiệt sức, nói thật 45kg gì mà sao nặng khủng khiếp
-ăn gì 2 đứa- bà chủ quán
-ăn cháo hé, sáng ăn cháo tốt lắm- tôi quay sang nhìn em
-ừm ăn..c..háo-em lấp bấp
-này có gì mà nc lấp bấp vậy
-à…t.ại..tại- em đỏ mặt
-tại gì ?- tôi nhìn xoáy vào đôi mắt em
-à…hk có gì, kêu đồ ăn đi, đói quá hà- em cố tính lãng tránh
-ko mún nói thì thôi, bà chủ cho 2 tô cháo- tôi tỏ ra hờn dỗi
-ko phải.tạ..i..i hùi nãy ông cỏng tui nên giờ còn thấy người thôi- mặt em đỏ bừng
-há há, pé iu của tôi cũng bít ngượng nửa cơ à- tôi cười hả hê
-dù sao người ta cũng là con gái mà, với lại lúc nãy ông chạm vào chổ…chổ…”ấy” của tui kìa- mặt em quay sang chổ khác vì ngượng
-Chổ “ấy” là chổ nào- tôi sững sốt trước câu nói của em
-thì thì,, mông ấy
-hehe ai pít âu. Tại lở đụng chúng ấy mà- tôi trêu em
Lúc này tôi mới nhở lại, lúc nãy tay tôi đả đặt vào cặp mông tròn trịa của em, có lẽ lúc nãy tôi củng trả để ý vì mệt
-2 tô cháo tới rồi đây- giọng bà chủ tinh nghịch
-này ăn cháo gì mà dính tùm lum thế-vừa nói em vừa lao cho tôi
-đâu làm gì có- tôi vội chùi mép
-đây nè tính xóa chứng cứ hả- em cười 
Ôi sao tôi iu cái nụ cười này thế cơ chứ, tôi sẽ nhớ mãi nụ cười này, nụ cười này sẽ giúp tôi đứng lên, sẽ giúp tôi vượt qua tất cả, mặt trời đả lên cao, tôi bổng nhớ cái hẹn với con em.
-nè ăn rôi chưa, y zìa
-ừm xog rồi nè
-chân hết đau chưa-tôi quan tâm
-hết đau rồi- em dậm chân xuống mặt đất
Ánh nắng dịu im của buổi sáng sớm mai, xe cộ tấp nập kẻ đi làm người đi học đả tạo ra những khung cảnh nhộn nhịp của nơi đây,nhưng đâu đó vẫn còn những con người đang vật lộn với những cơn sống vùi dập của cuộc đời, tôi thật sự may mắn hơn họ rất nhiều, tui có gia đình, có ba mẹ hết lòng yêu thương tôi, có đứa em cần phải bảo vệ.đi ngang đường xxx trước mắt tôi là một cửa hàng kem bắt mắt, bổng dưng em kéo tôi lại
-vào đây ăn kem yk M, thèm quá- em nhỏng nhẽo nhìn cái mặt dể thương dể sợ
-hã? Lớn rồi mà con ăn kem nửa cơ à- tôi xoáy em
-ăn kem có giới hạn tuổi tác đâu, vào đi mà
-ừm nhưng mà tí thôi nge, lát M có hẹn
-ừm nhanh nào
Em đẩy tôi vào, hơi lạnh tỏ ra tự chiếc điều hòa thật dể chịu, lúc này nhìn thấy em như những đứa con nít vậy cái mặt ngơ ngơ,
-kìa ngồi ở đây đi-em chỉ về phía kia
-ừm
- 2 đứa ăn kem zì- tiếng của chị phục vụ
-2 li kem socola- em trả lời ko cần hỏi tôi
-này có bít tôi ăn gì ko mà tự tiện kiêu vậy- tôi giả vờ trách móc em
-ai mà piết , M hk ăn thì Đ ăn 2 li luôn-em cười khoái trá
-nhìn mặt vậy ham ăn thấy gớm hehe
- kệ tui- em phì 2 cái má lên 
-ăn cho lắm, mập rồi đừng có la- tôi trêu em
-nói là kệ tui rồi mà- vừa ăn em vừa chu cái mỏ lên, nhìn dể gét thật
-mập cũng ko sao chỉ cần mãi ở bên M là được-tôi nhìn xoáy vào đôi mắt em
Hình như có chút gì e thẹn đối với em, em cuối gằm mặt xuống vào li kem và ăn lia lịa
-đừng nói vậy mà, người ta nhìn kìa mắt cở quá- má em ửng hồng lên
-kem dính trên mũi kìa-vừa nói tôi vừa dùng tấm khăn lao nhũng vệt kem trên mũi em, mỡi nãy chê người ta ăn dính tùm lum nhưng bây h em cũng vậy.
-cá..m..ơn- em ngượng ngùng đáp
Bước khỏi tìm kem không khí trở nên ngột ngạt bởi những tim nắng đả lên cao, trên con đường về nhà tôi nắm tay em, em chỉ quay sang chổ khác vì sự ngượng ngùng, con gái ngộ thật nhỉ bửa hổm còn hôn nhau tí nửa là abc xyz mà giờ lại ngường nắng mưa thất thường thật, tôi suy nghỉ mông lung một hồi thì đả tới nhà em, ôi sao con đường hôm nay ngắn lạ thường vậy, hôn lên mái tóc mềm mượt của em, rồi chào em ra về
…………………………………………�� �………………………………..
Kéo cánh cửa ra, tôi đả thấy mẹ đang ngồi trên chiếc gế sofa, mắt thì nhìn lên chiếc tv nhưng vẫn có thể cảm nhận thấy tôi
-chà chà con trai tôi hôm nay đi tập thể dục nửa cơ à- mẹ trêu tôi
-bt thôi mà mẹ- tôi cố ý lãng tránh
-chắc là đi tập với em nảo rồi
-ấy làm gì có em nào, đi với tụi bạn thui à- tôi ngước lên trần nhà để tránh ánh mắt của mẹ
Từ sau bếp con em bước ra, nhanh thay đồ đi ông, lẹ lên trể bây h, con em hối thúc tôi
-rồi từ từ
Chạy lên nhà tắm rửa, chọn một cái quần kaki màu nâu, và một cái áo thun, chạy xuống nhà nếu ko con em lại kiếm cớ chữi bới nửa
-rồi lên xe đi cô nương
-lại tịm kem xyz đi
ủa cái tịm này nge wen wen nhỉ, à phải rồi hồi nãy mình với nhỏ đả zô đây, trên con execiter của ba cho sau khi ổng đổi xe.
-rồi tới rồi nè, muốn ăn kem à
-ừm ăn kem nhưng còn một người nửa- nó đẩy tôi vào
Vẫn chiếc bàn này và……….ơ kia là

sec hong kong

Xem sec hong kong hay nhat 2014

Cũng thấm thoát cả 3 tháng sau khi nhập học, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo của nó, các lớp cũng đã có giáo viên chủ nhiệm, thời khóa biểu cũng đã được thông báo trên bảng thông báo của trường.

Nó vẫn vậy, sáng đạp xe đạp thể thao của nó, chở một cô nàng nhỏ nhắn ngồi sau, thao thao bất tuyệt nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, đến trường cùng ngồi ở ghế đá ăn nắm xôi, chuyện cứ thế trôi đi cho đến một ngày, trong giờ thể dục buổi chiều.

Lớp của nó và lớp Nhung cùng học chung một thầy thể dục và cùng tiết thể dục, bài học thể dục là chạy dai sức. Cái nắng buổi chiều oi bức, thầy cho cả 2 lớp chạy 3 vòng sân đối với nam, 2 vòng đối với nữ, nói đến cái sân đá banh thì chắc ai cũng biết, 1 vòng của nó chắc cũng tới hơn 500m gì đó, chạy được 1 vòng cùng nhau, đến vòng thứ 2, hầu như ai cũng đã oải rồi, đang chạy với Nhung bỗng nó nghe một tiếng bịch khô khốc, Nhung ngã sóng soài ra đó, ngất xỉu, chắc tại trời nắng quá, lại chạy lâu nên vậy.
Nó bế Nhung lên, chạy vào bóng mát của một cây lớn, các bạn khác trong lớp cũng nhanh nhảu đưa khăn và các thứ khác để lau mặt cho Nhung, té ngã đất bám đầy cả.

Khi Nhung tỉnh lại, đang gối đầu lên đùi của nó, ngồi dưới tán cây, nó cũng xin thầy cho nghỉ hôm đó để chăm sóc Nhung, đưa cho Nhung ly nước chanh đá đã pha sẵn

- Bà uống đi…cho khỏe

- Cám ơn 

- Mệt thì chạy chi cho cố vậy, chạy 1 vòng thôi rồi vô nghỉ đi.

- Tui muốn chạy cho hết 2 vòng mà

- Điên gớm, đã yếu rồi mà còn sung

Nói xong nó mỉm cười nhìn Nhung

- Còn chưa tính ngồi dậy sao, móp hết cả đùi tui rồi

Nhung ngồi dậy, mặt đỏ lên một chút, chắc do cái nóng hực vào và cũng do câu nói của nó.

- Tui xin thầy nghỉ rồi, để tui chở bà về lun

- Ừ

Hai đứa nó đứa chở, đứa ngồi sau, đi về trong ánh mắt dòm ngó của đám bạn.
Đưa Nhung về nhà, nó ở lại chơi một chút, nhà Nhung không lớn, mà hầu như CNVC thời đó không ai có căn nhà nào lớn, bằng gỗ, lát xi măng…, ngồi ở phòng khách, Nhung đang tắm sau khi về nhà.

Nghe ngoài cửa có tiếng xe, tiếng mở cổng ngoài sân, nó đi ra

- Ủa H tới chơi đó hả ? Nhung đâu con ?

- Dạ Nhung đang tắm trong đó Bác

- Chiều nay nó đi học mà ?

- Dạ học thể dục ạ ! Nhung bị mệt, ngất xỉu nên con chở về

Thái độ của mẹ Nhung thay đổi nhanh, dựng nhanh chiếc xe đi thẳng vào nhà, nó nghe loáng thoáng Bác đang hỏi han Nhung….

- Ông nói với má tui chi vậy

- Ai biết, hỏi thì nói thôi, nói dối chi ?

- Ừ thôi, không có gì

- Thôi má bà về rồi thì tui cũng về đây

- Ông ở chơi tí nữa đi

- Thôi bữa khác đi, hôm nay cũng mệt rồi, bà đi nghỉ đi

- Ừ !

Nó dắt xe ra, đạp về nhà, tắm rửa và lăn lên giường ngủ một chút.
Hôm sau, và nhiều hôm sau như vậy, nó vẫn chở Nhung đi học hàng ngày, chẳng biết tình cảm của nó ra sao ? nhưng nó cảm thấy khó từ chối và cũng không muốn từ chối cái nhiệm vụ này ???

Một hôm, trong giờ ra chơi, đang đá cầu dưới sân, bỗng có 2 đàn anh học lớp 12 ở tầng trên, đi xăm xăm lại nó, nắm cổ áo kéo nó ra một góc. Đến nơi nó gạt tay người kia và hỏi cộc lốc

- Ông là ai ? muốn gì ?

- Mày nghe cho rõ đây thằng nhóc, anh chấm nhỏ Nhung rồi nên mày nên tránh xa nó ra đi

Nó hếch môi lên, cười mỉa mai

- Chấm thì làm gì ? không thích né thì sao ?

Nghe thằng kia nói đến Nhung bỗng nó lại nổi lên cái máu điên loạn vào thời năm lớp 8 khi còn trong băng nhóm.

- Tao không thích đánh lộn với mấy thằng con nít, với lại báo cho mày biết, tao là nhất đẳng Karate Đai Đen ở huyện này, nên mày không phải là đối thủ của tao

Nó hếch miệng lên, độ mỉa mai được tăng cao đến cực độ

- Karate thì ngon lắm à ? cứ đụng chuyện đi rồi tính

Thằng đàn anh tái mặt đi, chắc giận lắm, nhưng cố tỏ ra thái độ đàn anh

- Tao nói chú mày rồi, đừng có mà hối hận đó.

Nói rồi thằng đàn anh cũng bỏ đi, nó cũng không quan tâm nhiều lắm về vấn đề đó, nó cũng chẳng quan tâm ai đang theo đuổi nhỏ Nhung…

Mấy ngày sau đó, giờ ra chơi, nó thấy thằng đàn anh kia cứ tò tò đi theo Nhung tán tỉnh, đứng trên nhìn xuống nó lại thấy buồn cười… Trớ trêu thay cho cuộc đời, cứ mỗi lần như thế là y như rằng Nhung lại chạy đi tìm nó, cứ như nó là cái bia đỡ đạn cho chuyện đó vậy. Thằng đàn anh thấy Nhung bám theo nó thì cục tức càng thêm tức và càng thêm to.

Ngày đó không có học thêm, chỉ có học nhóm do GV chủ nghiệm phân ra để học với nhau thôi. Nhung được phân nhóm khác nhưng nằng nặc không chịu, lấy lý do nhà gần nhau nên Nhung nhất quyết xin cô cho vào nhóm của nó. Học nhóm cũng không thường xuyên, ý thức học tập của mọi người trong nhóm nó cũng không cao, nên nhiều khi học nhóm chỉ có nó với Nhung mà thôi.

Nó không phải là đứa hoa tâm, nó không quan tâm tới con gái, đôi lúc có thích nhưng cũng chẳng theo đuổi hay tán tỉnh ai, nên việc học nhóm với Nhung chung quy cũng chỉ là học tập, không có ý niệm gì khác.

Vì học nhóm tại nhà, nên đôi lúc Nhung chỉ mặc đơn giản, áo sát nách, quần jean, đôi lúc lại mặc mấy kiểu áo kiểu, không hở ngực nhiều nhưng nếu nhìn từ hướng đối diện sẽ thấy được khoảng áo ngực đang ôm lấy cái bầu ngực kia, con gái tuổi 16 đang phát triển dần, có người thì mới nhú nhú, có người thì to tổ chảng rồi. Từ ngày học nhóm, nó nhìn Nhung nhiều hơn, để ý Nhung hiều hơn, đánh giá Nhung nhiều hơn, từ cơ thể cho đến mấy thứ ba lăng nhăng tùng phèng khác… nhưng đó cũng chỉ là sự để ý của nó, nó không thể hiện hay làm gì.

Hôm đó, trời nóng trước khi đến học nhóm tại nhà Nhung, nói thêm về địa điểm học nhóm, mỗi tuần sẽ học 3 lần ở nhà của mỗi thành viên trong nhóm mà luân phiên thay đổi. Khi học tại nhà của bạn khác thì nó chở Nhung đi, còn học tại nhà nó hoặc nhà Nhung thì ai nấy tự đến. Quay lại vấn đề hôm đó, trước khi đến nhà Nhung nó mua 5 cây kem Wall với 5 màu khác nhau, không biết tên cây kem vậy có đúng không ? 5k một cây, hic đắt khủng khiếp
Đến nơi thì chẳng có bóng ma nào tới học, chỉ mỗi mình Nhung ngồi học trên cái bàn được ba Nhung khiêng ra ngoài sân học cho mát. Đến cổng nó dựng xe rồi gọi lớn

- Nhung ơi ! mở cửa cho tui coi

Nhung hớn hở chạy ra, mở cửa, nó dắt xe vào đi thẳng vào bàn ngồi, Nhung cũng đóng cửa xong và đi vào ngồi ở bàn. Nó đưa tay lên miêng

- Suỵt ! bà nhắm mắt lại đi

- Chi vậy ?

- Mệt quá nói nhắm thì nhắm đi, lắm chuyện thế

Nhung nhắm mắt lại, nó lấy bọc kem ra để trước mặt Nhung rồi nói

- Rồi mở mắt đi

- A…. kem Wall, vany nè, socola nè, dâu nè….

Ặc ! đúng là con gái, thấy kem mừng như mới lum vàng vậy, nó mỉm cười nhìn Nhung

- Socola ông ăn nha ? ăn cái đó mập lắm

- Hừ sợ mập cho tui ăn cho mập ha ?

- hì hì … mà ông mua nhiều vậy ?

- Ai biết tưởng mấy đứa con Hoa… nó đi học 

- Ừ chiều nay nhà tụi nó đi hái cà phê nên không đi học được

- Vậy tui với bà ăn cho mau mập .. ha…a

- Xí ai thèm ! tui ăn cây vani thôi

Giật bịch kem từ tay Nhung, nó nhanh tay lấy cây kem vani rồi đưa trả bịch kem trên bàn

- Tui chiếm cây Vani rồi, bà chịu khó ăn socola đi, haha

Nhung hung dữ nhìn nó

- Không chịu, ông trả cây đó cho tui đi, ông ăn 4 cây kia đi kìa

- Còn lâu, cho bà ăn cho nhanh mập đó haaa

Nhung nhào tới, lao vào nó, giơ tay giật cây kem trên tay nó, nó giơ cao lên rồi chạy vào phòng khách, Nhung cứ thế đuổi theo nó vào góc nhà, rồi lao tới nắm cánh tay nó kéo ghì xuống, cố gắng giật cho được cây kem vani, nó cũng không vừa, cánh tay bị kéo xuống gần đến tầm tay Nhung nó lại đổi cây kem qua tay kia và tiếp tục nhứ nhứ.

Nhung hào hứng giành giật với nó một lúc, nó lui người rồi chạy ra ngoài, Nhung chụp chân nó kéo, nó ngã soài ra nhà nhưng tay vẫn giữ chắc cây kem, Nhung chống đầu gối, lao lên đè qua người nó, rướn lên để giật cây kem cho bằng được.

Đến lúc này, cái cần để ý thì nó đã bắt đầu để ý, vì ở nhà Nhung không có mặc áo lá như khi đi ra ngoài hay mặc áo dài, ngực của Nhung trong khi rướn lên tay nó cứ chà thẳng vào ngực nó, đầu gối của Nhung thì nằm ở vị trí của đồi pháo thủ kia, một cảm giác khác ập đến, nó luống cuống hơn, giơ cây kem nhưng không còn linh động nữa, nó cảm giác, khẩu súng pháo của nó đã bắt đầu lên đạn và chĩa nòng trong quần rồi, may phước là lúc nào nó cũng mặc quần con.

Chính vì nó phản ứng chậm đi, nên Nhung đã giật được cây kem một cách dễ dàng trên tay nó, khi giật được, Nhung nhìn xuống mặt nó, cảm thấy điều gì đó trên khuôn mặt nó, hoặc điều gì đó đang thay đổi giữa khi đồi chữ V kia, có thể là để ý hơn về tình trạng của hai đứa, nếu ai ở ngoài nhìn thấy dễ chắc tưởng nhầm Nhung đang “Hấp diêm” nó đây, hai tay chống gần lỗ tai nó, ngực ép vào ngực nó chân phải áp sát khu đồi chữ V của nó, Nhung đỏ mặt, lấy sức định đứng dậy.

Trong đầu nó lúc này chẳng biết suy nghĩ gì, mắt vẫn cứ nhìn thẳng vào mắt của Nhung, đột nhiên như sợ Nhung sẽ biến đi đâu mấy, nó đưa nhanh hai tai ôm qua lưng Nhung, ghì xuống, lăn một vòng đổi tư thế, giờ nó đã chiễm chệ ở trên, nhìn thẳng vào mắt Nhung đang rất bất ngờ ở bên dưới. Nói thì lâu, nhưng tình huống rất nhanh, 5 giây sau, một quyết định táo bạo nữa từ bộ não truyền đến tứ chi và cần cổ, nó cúi xuống, đặt môi của mình lên môi Nhung, nhắm mắt và hơi đè xuống.

Nó chưa từng hôn ai, chỉ xem vài cảnh hôn hít trên tivi thôi, Nhung trong lúc bất ngờ có lấy cánh tay đấy hai bên sườn của nó để thoát ra, nhưng ngực nó đã áp sát vào Nhung nên chẳng có lực mà đẩy, rồi như nghĩ gì đó Nhung đưa tay lên lưng nó, hai tay ôm chặt lưng nó như kéo xuống vậy, mắt Nhung cũng nhắm lại.

Nó mở mắt ra, thấy Nhung đã nhắm mắt, rút môi mình về, nó nhìn vào khuôn mặt của Nhung, rồi lại đưa môi xuống, lần này như bản năng thúc đẩy, nó không mím môi nữa, hôn và đưa lưỡi sang liếm môi của Nhung. Bất ngờ vì hành động đó, thân hình Nhung khẽ rung lên, rồi sau cái run đó, Nhung cũng hé môi để lưỡi nó khám phá hàm răng sau đó là lưỡi của Nhung, chẳng biết đã xảy ra bao lâu, nó cũng chẳng nghĩ gì, chỉ cố gắng, tham lam hơn trong việc đó. Như sắp nghẹn thở, Nhung đẩy nó ra và ngồi dậy.

Nó ngồi xuống đỏ, mặt cả hai đỏ như gấc, nhìn nhau, chỉ nhìn nhau, rồi Nhung đứng lên, chạy xuống dưới nhà, làm gì nó không rõ, nó bần thần đi ra bàn học ngoài sân, ngồi xuống và lại suy nghĩ về cảm giác của việc táo bạo mà nó đã làm lúc nãy.