Sec hong kong

Đi chợ về thì nàng đã trông thấy phong đang dọn dẹp bát đãi ăn buổi sáng hững hờ nàng để túi thức ăn lên bàn “trời nóng quá Phong soan đồ ra cho mợ nhé mợ ngâm mình một chốc cho mát” bước vào toalét nàng cởi bỏ hết áo quần nằm dài trong bồn tắm mở vòi sen cho nước chảy thật mạnh tạo ra âm thanh hấp dẩn kẽ khát tình đang đứng ngoài kia, chừng cho đủ ngấm nàng nói vọng ra “Phong ơi lên sân thượng lấy hộ mợ cái khăn tắm và cái quần lót, mợ quên không mang vào rồi”… cóc cóc cóc tiếng gõ cửa toalét rồi tiếng của nó “đồ đây rồi mợ” cửa toalét chỉ khép hờ nhưng tuyệt nhiên nó không dám chạm vào tay nắm chứ nói gì đến mở ra; chẳng lẽ nàng tặt lưỡi người gì mà ngu thế. Thanh Lam khẽ mở cánh cửa thò tay ra để lấy đồ khe hở đủ rộng để nó có thể nhìn thấy nàng trần truồn một cách trọn vẹn, can đãm hơn nó cũng có thể xông vào để tấn công, chiếm doạt nàng. Nhưng Thanh Lam chỉ nhìn thấy đôi mắt ngơ ngác của nó và chiếc khăn đã được vắt trên cánh tay nàng rồi Phong từ từ bước lui không một tiếng động trong này nàng thở hắt ra.

Trường vắng nhà mấy ngày vì một thương vụ, các con cũng sẽ sang thăm nội, hôm đó Thanh Lam quyết định tấn công nó và nàng chuẩn bị cho mình một chiếc váy áo cùng một ít nước hoa khêu gợi nhất suốt bữa ăn tối Phong không còn là chính nó được nữa, nàng quan sát thật kỷ từng cử chỉ và hành động cũng như lời nói của nó, nàng biết nó đã rơi vào bẩy tình của nàng rồi nhưng bản tính nhút nhát lẩn khù khờ nó không dám làm chính cái điều mà cã nó và nàng đang rất muốn. Thanh Lam đành phãi thực hiện một chiêu khác
“Phong ! việc học hành lúc này có tốt không?”

sec hong kong

Trong giấc mơ, em tin rằng đó là cảnh trên Đà Lạt cưng ạ. Phòng ngủ có bật một ngọn đèn mờ mờ, không khí lành lạnh của vùng cao làm em nằm thu mình lại. Lúc đó hình như anh đang đọc cho em một truyện gì đó vì em nhớ là anh đang cầm trong tay một quyển sách nhỏ. Mình nằm trên giường, tay trong tay và em nằm gối đầu lên ngực anh. Lúc đầu em có vẻ nằm im nhưng vẫn vậy, chỉ được một lúc, khi anh vẫn đang đọc thì em đã bắt đầu ngọ ngậy và chui tịt vào trong chăn và bò xuống dưới…(hi hi, đọc đến đoạn này chắc chắn có kẻ sẽ tủm tỉm cười cho mà xem).

Em nghĩ là em đã làm một cái gì đó khiến anh rất thích thú, nên anh bắt đầu rên lên khe khẽ, và anh quăng tay ném quyển sách xuống sàn gỗ và không thèm ngó ngàng đến nó nữa. Lúc đó anh chỉ thưởng thức cảm giác nhột nhạt khắp sống lưng, một cảm giác của việc em đang làm gì “lụi hụi” trong chăn. Trước tiên em lấy tay nắm lấy con c*c anh, vuốt ve nó nhè nhẹ, sau đó em cho hẳn cả dương vật còn đang nhỏ của anh vào miệng em, gọn gàng, không thừa một phần nào. Vừa mút ra, mút vào, em vừa mân mê hai hòn dái không còn lủng lỉu của anh. Chúng nó bắt đầu cứng và săn lên rồi. Con c*c của anh trong miệng em bắt đầu tiểt ra một thứ nước mặn mặn, âm ấm, nhưng cũng rất dễ chịu. Bây giờ thì c*c anh đã to hẳn, bóng loáng. Cái đầu khấc của nó mới đáng yêu làm sao. Em không thể nào ngậm hết vào họng em được nữa, mà phải cho nó thò ra thụt vào. Cứ nhè nhè, nước nhờn của dương vật anh hoà với nước bọt của em chảy nhễu nhện xuống hai hòn dái đang cứng ngắt.

sec hong kong

sec hong kong la gi ?

Nghĩ thế bà Mai như sôi máu lên vì ghen tức nhưng bà cố kìm lại.
- Có phải là của lạ đâu. Vẫn bát ấy, cơm ấy thôi. Đừng hí hửng. Tí nữa bật đèn lên sẽ biết mặt nhau, xem thử ông chui đi đâu cho thoát.

Bà Mai rên lên ôm cứng lấy người đó, người đó nhanh chóng gia tăng tốc độ. Liên tiếp những cơn bão táp dội xuống cái háng đang bạnh ra của bà, người bà rung lên bần bật và tiếng cái thành giường va vào tường kình kịch, nhưng nó không còn làm bà bận tâm nữa, bà ưỡn người kêu lên liên tiếp:
- Ahhhgggg… sướng…em sướng… Ahhh… ahhh… sướng quá anh ơi…

Người đó đè bà xuống, cắm sâu con cặc trong *** bà mà day mạnh ép mu hai người dính chặt vào nhau. Bà Mai lại ưỡn lên lần nữa, kêu không thành tiếng:
- Ahhhggg… shzzz…

Từng cơn co giật liên tiếp khiến bà Mai sướng điếng người, cơn sướng còn tiếp tục trào lên vài lần nữa trước khi lắng xuống thành những cơn run nhẹ. Mồ hôi vã ra như tắm, tóc tai xổ tung xõa xượi, bà Mai mệt nhoài run rẩy nằm thẳng đơ dưới mình người đó. Người đó ngừng dập, đưa tay vuốt những sợi tóc ướt bết trên khuôn mặt đỏ bừng lấm tấm mồ hôi của bà Mai … rồi người đó lại tiếp tục, miệt mài mải miết, con cặc cứ trơ ra như khúc gỗ, người đó xốc hai chân bà Mai gác lên vai chống tay quì xuống đâm phầm phập như đóng cọc.
Lỗ *** đã khô rít khiến bà Mai nhăn nhó, bà ôm người đó dùng sức mình vật người đó nằm xuống dưới, xoay mình bà lên trên. Bà Mai cười liếc nhìn xuống chiếc cọc đó rồi dạng chân ngồi lên trên. Con cặc người đó đâm thụt lên ngọt xớt, bà Mai nhăn mặt, bà nhắm mắt lại và bắt đầu dướn người đu đưa trên bụng người đó, con cặc di chuyển rồn rột trong *** bà… bất giác cơn hứng ở đâu ập đến. Ống sáo tưng tức báo hiệu sự bùng nổ, người đó mím môi bám lấy hông bà mai nảy ngược lên phành phạch. Bà Mai mở mắt ra, bà đoán là chồng bà sắp sướng. Chợt nghĩ tới dòng tinh trùng sắp phụt vào trong mình, bà định kêu lên nhắc nhở là bà đang trong “thời kỳ nguy hiểm” thì đã thấy nó ộc vào nóng ran trong bà.

Người đó đờ người ra bởi cơn cực khoái, đầu buồi giật giật trong *** bà Mai vắt nốt những giọt tinh khí cuối cùng. Bà Mai đổ ập xuống trên ngực người đó vuốt ve hôn hít, con cặc người đó vẫn cứng ngắc trong *** bà, bà Mai tiếp tục dập xuống giã cặp mông to tròn trên hai đùi người đó, cho đến khi con cặc mềm oặt mới thôi. Bà Mai dướn lên trên để con cặc tuột ra, dòng chất lỏng nóng ấm chảy ồ ra nhểu xuống bụng người đó.

Khi “chuyện ấy” đã xong, bà Mai với tay lên phía đầu giường. Đèn trong phòng vụt sáng kèm theo câu nói hả hê của bà Mai: 
- Bắt quả tang ông ăn vụng nhé !

Vừa quát xong câu ấy, bà Mai bỗng im bặt và kinh hoàng vì người đàn ông nằm dưới mình bà không phải là ông Mạnh – chồng bà- mà là thằng Minh – con trai ruột của mình.
- Trời ơi! Minh … là con … ?
- Mẹ … !

Thằng Minh cũng thảng thốt, nó trân trân nhìn vào cơ thể trần truồng của mẹ, người đàn bà mà nó vừa mới làm tình đầy đê mê và hăng say.

Bà Mai bật khóc nức nở, vùng mình đứng dậy :
- Đi về phòng ngay !

Và bà chạy vụt vào nhà tắm. Thằng Minh vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đã xảy ra, không hiểu tại sao chị Mận lại biến thành bà Mai – mẹ ruột của nó.

Trong nhà tắm, tiếng nước chảy, tinh dịch từ *** bà Mai chảy ra và tiếng khóc của bà Mai hòa quyện vào nhau … Đã lâu lắm rồi, đêm nay, bà mới có một đêm đầy sung sướng, hạnh phúc, nhưng cũng đầy oan nghiệt…

sec hong kong

Trong mấy năm dài làm việc cho công ty Gas, phải nói rằng chưa bao giờ tôi cảm thấy yêu thích công việc của mình như ngày trời mưa hôm đó. Tôi làm việc trong ban sưa chữa khẩn cấp, có nghĩa là khi có nhà nào bị hư hệ thống gas thì họ báo cho công ty, và chúng tôi sẽ được cử đi đến đó để sửa chữa.

Hôm đó vào phiên trực buổi tối của tôi, tôi được cử đi sửa chưa cho một căn nhà ở ngay giữa phố. Thường thường những khi trời mưa hoặc lạnh, hệ thống gas hay bị xì và có rất nhiều nhà cần dện sửa chữa, cho nên tôi thu xếp vài món đồ nghề cần thiết, xong khoác vào người bộ đồ overall và lấy chiếc xe van nhỏ của công ty đi đến căn nhà hư hệ thống gas.

Đến nơi, sau khi tôi bế.in chuông thì được một thiếu phụ ra mở cửa. Nàng rất trẻ, chi độ hai mươi lăm, hai mươi sáu mà thôi. Và điểm tôi chú ý nhất ở nàng là cách ăn mặc của bà chủ nhà vô cùng khiêu gợi.

Nàng khoác một cái áo choàng nhẹ màu đen, loại mặc trong nhà ngang lưng là một sợi dây mỏng quấn thật lại thành chim (nơ nhỏ bên hông để giữ cho mép áo đừng bung toạc ra).

Nhìn chiếc áo khoác của nàng, tôi đoán có lẽ nàng từ trên giường ngủ mới leo xuống, khi tôi bấm chuông. Chiếc áo với khoảng cổ để hở thật rộng phần da thịt trắng mịn, và phía dưới hai đùi nàng lúc kín, lúc hớ lộ ra hai bắp chân thon tròn rất đẹp. Dĩ nhiên khi nhìn nàng trong cái áo choàng hờ hững đó, dù tôi không phải là loại đàn ông háo sắc, tôi cũng đã đoán là bà chủ nhà trẻ đẹp này buổi tối thường ở truồng để ngủ.

Công việc sửa chữa hệ thống gas của tôi thực hiện nơi chiếc lò sưởi trong phòng ngủ riêng của nàng. Khi bước vào phòng nàng, tôi mới biết là người đàn bà trẻ này chỉ ở nhà có một mình.

Căn phòng ngủ của nàng trưng bày tương đối đẹp mắt. Một chiếc giường rộng nằm sát một bên, cạnh bên chiếc bàn trang điểm là bộ ghế sa lon nhỏ để nàng Ilgồi xem truyền hình hay đọc sách. Những tam màn nhuilg, vài chậu bông hoa tươi được khéo léo trưng bày đã làm cho căn phòng trông thật ấm cúng.

Công việc sưa chữa của tôi diễn ra thật dễ dàng và nhanh chóng. Chỉ không đầy mười lăm phút, chỗ gas bị xì đã được tôi hoàn tất.

Tôi đưa cuốn sổ cho nàng ký nhận và định cáo từ ra về, thì nàng hơi ngại ngùng hỏi tôi là có cần gấp phải đi sửa cho nhà nào khác nữa không, còn nếu không thì nàng muốn tôi ở lại chờ trong giây lát để xem chiếc lò sưởi có còn bị xì hơi nữa hay không. Nàng pha cho tôi một bình cà-phê, lấy ra một hộp bánh ngọt, và chúng tôi ngồi uống cà-phê xem TV trong căn phòng ấm cúng của căn nhà. Có lẽ số tôi bữa đó được trời đãi nên bỗng dưng một cơn mưa tầm tã từ đâu kéo đến, nên nàng càng có lý do giữ tôi lại lâu hơn thời gian cần thiết.

Nàng bảo tôi cởi bộ đồ overall mặc lúc làm việc ra cho thoải mái. Tôi hơi ngần ngại, nhưng cuối cùng cũng nghe lời nàng. Tôi tháo đôi giầy ra, và tuột luôn bộ overalì ra ngoài. Bên trong tôi chỉ mặc một cái quần short ngắn và chiếc áo sport ngắn tay.

Nàng hỏi tôi có thích xem phim tình cảm lãng mạn hay không Rồi không đợi tôi trả lời, nàng giới thiệu cho tôi một cuốn phim, bỏ vào máy video, xong bảo tôi cứ tự nhiên ngồi xem TV, chừng nào hết mưa hãy về. Còn nàng phải đi tắm, vì suốt ngày nay hệ thống gas của chiếc lò sưởi bị hư nên nàng đã khóa luôn gas toàn nhà nên không có nước nóng để tầm.

Cuốn phim mà nàng đưa tôi xem, tuy không phải là loại phim sex nhưng lại có những cảnh vô cùng hấp dẫn làm tôi bị kích thích một cách nhanh chóng. Hơn nữa, tiếng vòi nước hoa sen chảy trong phòng tắm đã làm tôi không ngăn được trí tưởng tượng đến da thịt của người con gái trần truồng đang cách tôi trong gang tấc. Tôi liếc nhìn về phía cửa phòng tắm nơi góc phòng thì thấy cánh cửa vẫn để he hé chứ không được đóng kín cho lắm.

Có lẽ vì thói quen chỉ ở nhà một mình, hơn nữa phòng tắm lại ở trong phòng ngủ nên nàng đã không cần đóng chặt cửa mỗi khi tám, và bây giờ dường như nàng… quên sự hiện diện của tôi, một người thợ đang ngồi trú mưa trong phòng ngủ nhà nàng.

Ngồi một dỗi với tiếng nước chảy ào ạt trong phòng tắm, tôi thoáng có ý nghĩ rình xem người đàn bà chủ nhà này tắm. ý tưởng đó đã làm trống ngực tôi nhảy thình thình vôi sự háo hức kinh khủng.

Tôi tò mò muốn dược nhìn thấy thân thể trần truồng của nàng dưới vòi nước.

Nhớ đến khoảng da thịt với chiếc áo rộng cổ, tôi thắc mắc không biết vú nàng lớn hay nhỏ, đùi nàng nữa. Cặp đùi trần khi ẩn khi hiện trong hai mép áo phía trước bây giờ bỗng dưng làm tôi háo hức kỳ lạ. Tất cả thán hình da thịt đó, tôi biết rằng đang hoàn toàn lộ liễu đàng sau cánh cửa hé mơ kia…

Tôi dợm chân đứng dậy, rón rén bước đến cánh cửa mở hé của phòng tắm. Nhưng cuối cùng tôi hít vô một hơi thật dài, và ngồi xuống trở lại bộ ghế để xem tiếp chương trình phim trong video. Tôi nghĩ đến tư cách của mình, dù chỉ là một người thợ quèn thôi, nhưng tôi không thể nào làm như vậy được.

Niềm mong ước của tôi không phải chờ đợi lâu. Chỉ ít phút sau khi tiếng nước trong phòng tắm vừa ngưng chảy, thì tôi đã nghe tiếng nàng ở trong vọng ra. Nàng nhờ tôi lấy dúm chiếc khăn tắm của làng để trong tủ áo mà nàng đã quên đem vào.

Khi tay tôi cầm chiếc khăn đứng trước cánh cửa phòng tắm hé mở, tôi gõ lên cánh cửa cộc cộc vài tiếng và đợi nàng thò bàn tay ra ngoài để lấy cái khăn do tôi đưa, nhưng không. Nàng dã mở rộng cánh cửa và tự nhiên đưa tay đón lấy chiếc khăn trên tay tôi, trước cặp mắt ngạc nhiên đến đứng chết trân như trời trồng của tôi.

Trước mặt tôi là một thán hình vệ nữ diễm tuyệt ướt sũng nước. Nàng trần truồng không một mảnh vải đưa một tay ra phía trước chờ đợi chiếc khăn của tôi, và nhìn tôi mỉm cười. Ôi, nụ cười của nàng nó mới chết làm sao. Tôi đâu có phải là cậu bé mười lăm tuổi để chẳng biết rằng hành động khỏa thân trước mặt tôi và nụ cười của nàng đã là một sự réo mời tôi bước vào. cuộc ái ân với nàng trong đêm nay, nhưng chỉ vì quá bất ngờ nên tôi chưa kịp có phản ứng gì…

Nàng nhẹ nhàng hỏi tôi:
- Anh tên gì vậy cưng
Tôi lắp bắp:
- Tôi tên là… Thoại.
Nàng vừa cười, vừa lên tiếng:
- Em tên là Kim. Anh Thoại nhìn cái gì, đưa cái khăn đây cho em. . . .
Lúc đó tôi mới noà;I hồn như người chợt tỉnh. Tôi đã nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh:
- Được chứ. Thoại nói.
Tôi đưa cái khăn tắm cho nàng. phải nói thật rằng tôi đã choáng váng trước thân hình nẩy nở toàn vẹn, trắng hồng của Kim. Mu của nàng đã mọc lông đen lún phún, cái bụng phẳng, đôi vú căng lên như hai trải bưởi nhỏ. Nàng đang vuốt ngực bằng cả hài tay…
Rất tự nhiên, Kim bảo Thoại:
- Tắm một cái mát quá. Anh có muốn tắm một cái không?

Tôi ú ớ. Cô gái chủ nhà đang đứng đó, tay vòi cầm cái khăn trông như một pho tượng vệ nữ. Nàng đẹp quá sắc đẹp của nàng, của thân hình nàng làm tôi đứng lặng người quên cả việc bảo nàng hãy dòng cửa phòng tắm lại.

Kim đứng lau người, vẫn để cửa mở, vừa lau vừa nhìn thẳng vào mắt tôi, vẻ thách đố.
Tôi nuốt nước miếng, và bảo nàng:
- Cô có cần tôi giúp gì không? …
Kim cười, giọng mỉa mai:
- Giờ này còn gọi em bằng cô? Gọi em bằng Kim đi…
Thoại nói nho nhỏ:
- Sao bữa nay Kim táo bạo quá vậy?
Kim cười khúc khích, nàng lấy áo mặc vào trong khi nàng vẫn để cho hạ bộ nàng trống trơn:
- Trời đang mưa mà anh… Em cần có người giúp em quên cơn buồn trong lúc trời mưa…

Tôi không còn chán chờ gì nữa. Vài giây sau, chúng tôi đã ôm nhau, thân thể trần truồng của nàng nằm trọn trong tay tôi, để nhanh chóng đưa qua môi nàng chiếc lưỡi của tôi. Tôi khám phá ra chất ngọt ngào ấm nóng một cách rạo rực nơi đầu lười mềm mại của nàng đang nút lấy lưỡi tôi.

sec hong kong

Xem sec hong kong hay nhat 2014

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

[X] Close.