So lon dan ba

tôi nói - Ừ rồi 2 mơ cháu đừng lên tôi mở cưa nhà tắm coi thử 2 cha con câu Hùng còn ngủ không, tôi quan sát thấy yên ắng thì mở tiếp của ngoài rồi ra giấu cho mợ đi ra lên cầu thang lên sân thượng, tôi rón rén theo sau đóng của rồi đi theo, theo sao mợ tôi vô mông cái ....Beep... mợ quay lại xị mặt làm giấu suỵt. tôi thì vần cười mỉm mỉm.
Cửa lên sân thượng làm bằng sắt có khoá rất kỉ nên phải nhẹ nhàng lắm tôi với mợ với ra được khỏi của rồi khép lại nhẹ nhàng. đứng trên này nhìn xung quanh tối om do họ tắt đèn đi ngủ hết rồi, giờ này thì chỉ có ăn trộm với những người làm chuyện vụng trộm như tôi với mợ hằng mới còn thức thôi. tôi với mợ đứng xem xung quanh rồi tự nhiên môi lại tìm thấy môi lúc nào không này, tôi với mợ múc môi đá lưỡi chảy nước miếng phải nói là cả lít mà vẫn không nhả ra, tay tôi thì bệ lấy mông mợ mà bóp mà vợ còn mợ thì ôm eo tôi cứ thế đến khi tôi chuyển qua bóp vú thì mợ lại Ứ lên 1 tiếng rất to như giải toả cái j đó lâu ngày:
- Sao mợ ứ to zậy.
- Nãy h trong nhà tắm ức chế quá.
- Mới có bóp vú ko mà đã la zậy rồi ko biết tí mò vô tới hang thì sao.
- Ứ ghét nè...
Tôi nhìn loay hoay ko có gì lót cho tôi với mợ ngồi, nên chạy vào chô phơi quần áo lấy cái thùng carton đựng ti vi mới mua ra. bỏ hết mấy miếng mút ra, trải tấm giấy ra cũng đủ chỗ cho 2 người nằm, tôi với mợ ngôi xuống môi kế môi, mợ leo lên người tôi nằm rồi thọt tay vào quần lôi con cu tôi ra.
- Chưa gì mà to zậy rồi ai chịu nổi.
Tôi của xoà:
- vậy mợ chịu nổi nó không.
Mợ không nói gì cuối xuông bú ngay, mợ liếm dọc theo thân con cu của tôi vài vòng rồi bú Chụt... chụt... mợ nhổ nước miếng vọc vọc con cu rồi ngậm 2 hòn rồi cắn môi lại kéo ra thả cái bịch xuống, mợ hết vọc cu chuyển qua bóp 2 hòn dái tôi đau điếng:
- Sau bóp con đau quá vậy.
- Cho chưa dám lầy quần mợ thủ dâm rồi bắn tinh đầy hết.
- Ai biểu mợ tắm mà con nhìn thấy nên con hứng quá nên vây.
Mợ cắn 1 cái ngay miếng da bao quy đầu tôi la lên á :
- Dám dòm mợ tắm nữa nè hư quá nhá, cho chưa.
- Mợ để cửa nhà tắm không đóng lại mà.
- Chứ sao, dụ dê vào chuồng mà. hứ...
Tôi nghe thấy thế ngồi dậy kéo mợ xuống thọc tay thẳng vào quần vợ định chọt 1 cái cho đỡ tức mà nước nhờn của mợ phải nói là quá nhiều như sông như suối vậy. tôi chọt thẳng ngón trỏ vào *** *** mợ rồi giật giật cái tạy mợ là lên:
- Ứ... ứ.. ứ... sướng quá.
Tôi càng làm mợ càng quằn quại sung sướng tay cư vọc cu tôi, làm tôi kích thích theo kinh khủng.
Tôi bắt đầu cởi áo quần của mợ ra, mợ ưởng mu lên cho tôi lột 2 cái quần ra mợ nằm trần truồng nhìn mà phê, tôi bắt đầu tự cởi đồ mình thì mợ không cho phải để cho mợ cởi thì mợi tôi mới chịu, mợ tuột quần rồi kéo áo tôi rán bún con cu tôi 1 cái rồi hôn lên thân nó nói nhỏ:
- Làm mợ sướng mợ thưởng.
tôi nghe thấy thế thì vui lắm, đẩy mợ nẳm ra tâm giấy rồi banh 2 chân mợ để tay vào chà xác, miệng thì bù vú. mợ đẩy đầu tôi xuống lần lần tới cái *** rồi nói:
- Bú *** mợ đi con.
- Bú *** hả. dơ lắm mợ ơi.
- Dơ mà nãy h anh làm j đó.hức..
Tôi như con nai nghe lời rồi đưa đầu xuống mợ lấy tay ấn thêm vào như chỉ bảo, tôi le lưỡi liếm 1 vòng từ dưới xương cụt lên tới đỉnh mủ thì mợưởng mu lên cao 2 chân kẹp chặt đầu tôi lại:
- Sướng làm Hùng ơi, nữa đi ạnh ơi.
Tôi nghe thấy thế liền đè 2 chân mợ ra:
- Mợ nói gì đấy.
- Có nói j đâu con-
- Mợ mới kiu Hùng ơi.
- Chắc mợ phê quá nên gọi tên cậu.
- Mợ gọi tên cậu thì kiu câu lên bú. tôi làm vẻ hòn giỗi mợ 
Mợ liền dỗ ngọt, mợ xin lỗi mà rồi hôn tôi đắm đuối, tôi bỏ quá không nhắc lại rồi lại tiếp tục bú ***. mợ rên lên sung sướng, đang bú thì mợ nói tôi quay cái con cu lại mặt mợ để mợ bú cho sướng, tôi làm theo giống như kiểu 69, mợ mút tôi đê mê phải nói là quá sướng. tôi mân mê *** mợi tới khí nước ra ướt hết tấm giấy thì tôi nói:
- Con đút vào *** mợ nha. 
- Ừ đút đi con.
Tôi vạch *** mợ lấy con cu chà lên chà xuồng cái của mình của mợ rồi động cái lỗ tôi nhét nhẹ nhàn vào, tuy *** mợ đã sinh 2 đứa rồi nhưng vẫn còn khí mới đút vào qua hết cái khất con cu mà cái bao quy đầu tôi đã tụt xuống, đút tới đâu mợ rên tới đó.
- Nữa đi Duy. ư... ư.. ư..
Tôi đút vào hết con chim xuống tận gốc rồi kéo ra cho vào lại, mỗi lần như vậy là mỗi lần mợ rên quằn mình.
- Sướng lắm ư..ư...
- Đã không mợ..
- Đã lắm nữa đi Duy.
Tôi làm càng lúc càng nhanh, mợ lại càng quằn quại kéo tôi xuống mà hôn môi đá lưỡi, tay tôi thì bóp vú mợ lia lia, cặp vú đêm nay phải tan nát với tôi. Tôi với mợ đổi nhiều tư thế khác nhau, tôi kết nhất lác doggy mợ. mợ rên như cha chết, tôi phải cố bịt mồm mợ lại cho giảm bớt, tôi còn chọt tay vào lỗ đít mợ nữa:
- Lần đâu được chọc 2 lỗ 1 lúc
- Sướng không mợ
- Sướng.... nhưng... mà... thốn... quá...con... ơi.
- hồi h mợ chưa được chọc lỗ đit hả.
- Uhm ư...ư...ư... mợ con trinh cái lỗ đit đó Ư... Ư...
- Ư..ư...ư...ư ..
- Con sắp ra rồi, con kéo ra đây.
- Đừng...bắn... vào....***... mợ... đi ....Ư... Ư mợ cũng ra ứ
Tôi bắn ào ạt vào *** mợ cho tới khi con cu tôi nó mềm ọt trong cái *** đâm đảng của gì. tôi rút cu ra thì tinh trung cũng chảy theo ra mép *** mợ dòng trắng đục.
- Con mệt quá mợ ơi.
- mợ sướng lắm nhưng cũng mệt.
Tôi trườn qua ngậm đầu vú mợ rồi nghi ngơi. 
- Con làm sướng hơn hay cậu Hùng sướng hơn.
- Con sướng nhất lâu nhất đã nhất, cậu con mới có tí xíu đã bắn đầy rồi.
- hahah....Thế sao đang chơi mợ lại gọi tên cậu Hùng.
- Mợ quen thế rồi.
- Khi nào con choi cấm mợ gọi tên người khác đó.
- Ừ, mà tối mai mợ về rồi sao chơi nữa.
- Mai con không đi học nghỉ nhà chọt mợ nhá.
- Mai có cậu con ở nhà thì sao.
- Chọt lén chứ sao,
- Hư quá nhé.
Tôi với mợ mặt đồ lại rồi khoá cửa đi xuống ngủ. năm ngủ tôi cố tình thọc tay vào *** mợ cứ thế ngủ, mợ cũng làm ngược lại như vậy với tôi, rồi 2 người chũng tôi ngủ quên ko tù lúc nào không hay đến sang 7h khi thức dậy thì tôi thấy mợ vẫn nằm ngủ còn thằng Vinh với cậu hùng thì đi đâu rôi ko biêt. tôi lấy điện thoại gọi cho Vinh.
- Ủa m với câu đi đâu rồi mợ kiếm kìa.
- Tao đi học rồi, 3tao bạn ổng qua chỏ đi choi do biết tối nay ổng về.
Tôi cúp máy mà trong lòng vui vui có khi hôm nay có trò hay rồi. tôi đi xúc miệng rồi xuống đâu ngõ làm tô bún bò cho lại sức trong khi mợ Hằng vẫn còn đang ngái ngủ. tôi mua thêm hộp xôi mặn mang về cho mợ nhỡ đâu mợ ngủ dậy đói. tôi mang về thì mợ vẫn chưa ngủ dậy, tội mỏ laptop của thằng Vinh lên choi vào đọc báo xem tin tức tới 8h30 thì mợ ngủ dậy chỉ thấy mình tôi ở nhà mợ ngạc nhiên:
- Ủa cậu với anh đâu con.
- cậu đi chơi với bạn rồi do tồi nay về, còn anh Vinh đi học rồi.
- Ừ mợ đi xúc miệng đây,
Tôi nói vọng vào nhà vệ sinh.
- Mợ ngủ gê thiệt đó.
-Uh tối qua mợ mệt quá nên ngủ nhiều.
- Mệt có sướng ko mợ
- Con nói gì đó. mợ làm vẻ nghiêm khắc làm tôi ngạc nhiên kinh khủng cứ tự hỏi mợ bì Điên à. 
- Con có mua đồ ăn sáng cho mợ đó xôi mặn
- Ừ tí mợ ăn. con ăn rồi à.
- Dạ.

so lon dan ba

Thoăn thoắt bước chân theo mẹ trên con đường ra bến đón tàu về trong cái ánh sáng trăng vẫn còn nhờ nhợ chiếu xuống. Gió biển thốc vào mặt khiến trinh co ro dù dậy sớm đón tàu kiểu này không phải lần đầu. Kéo chiếc áo công nhân sờn rách mà ngày xưa bố xin được của mấy chú công nhân sát vào người hơn, Trinh đã thấy thấp thóang bóng người lô nhô phía bến tàu, chắc là gia đình của mấy người chung tiền đóng tàu với bố. Tiếng mẹ Trinh giục gấp gáp hơn
- Nhanh chân lên xem nào! Người nhà chú Thắng chú Long ra cả rồi đấy! Chỉ ăn với ngủ thôi.
Trinh dạ nhẹ một tiếng, xốc cái thúng cắp ngang lưng cho thăng bằng hơn rồi rảo bước chạy theo mẹ cho kịp. Cái bến tàu trở nên chật chội hơn khi Trinh và mẹ chen vào đám đông toàn người quen trong xóm. Tiếng chào hỏi, phỏng đóan về lượng cá, giở tàu về rộ lên làm cái bến thường hoang vắng vào những đêm khuya nhộn nhịp hẳn lên. Xa xa phía bãi cát ngoài bến Trinh thấy lờ mờ chiếc xe hàng loại nhỏ trùm bạt của đám thương lái vẫn hay lấy hàng từ tàu bố Trinh.

Trời sáng hơn, tầm nhìn về phía chân trời của Trinh được cải thiện dần, sau một hồi căng mắt ra ngoài khơi Trinh đã thấy cái đốm đen nho nhỏ chậm rãi tiến về bờ. Mọi người trên bến xôn xao chỉ về cái đốm đen ngày một lớn “Kia rồi”, “Về rồi kìa”, “Muộn thế”…Chẳng bao lâu chiếc tàu của bố đã hiện rõ mồn một trước mắt trinh, màu sơn xanh sơn trên thân tàu có vài chỗ tróc không chệch đi đâu được, phần đáy tàu màu đỏ xỉn xỉn chìm nổi dưới nước đầy hà bám. Dáng bố Trinh cao lớn nhưng gày đét và đen nhẻm đứng đàu mũi tàu đưa tay vẫy. Đôi mắt bố vẫn sáng như ánh sao mai buổi sớm dù gò má hốc hác, râu tóc rối bù, “Chắc bố phải tiết kiệm nước ngọt lắm đây” Trinh thầm nghĩ. Đang định nhảy lên cái cầu gỗ vừa được bố kê từ tàu vào thành bến để ôm lấy bố sau gần tháng xa cách nhưng giọng mẹ Trinh đã réo rắt vang lên:
- Con Trinh đâu rồi còn đứng đấy làm gì? Mang thúng lên đây xem nào! Cứ như người mất hồn thế.
Như sực tỉnh Trinh hớt hải bê vội mấy cái thúng chạy theo mẹ lên tàu, mùi cá tanh nồng xộc từ khoang chứa cộng với gương mặt hớn hở của mẹ và mọi người làm Trinh biết đây là một chuyến bội thu. Mặc cho con thuyền vẫn tròng trành bởi gió và sóng biển Trinh xắn tay xông vào chỗ mẹ cùng mọi người để đỡ cá từ khoang lên. Từng đợt hải sản dính đấy muối trắng được bàn tay khẳng khiu đầy sức mạnh của bố đưa lên, Trinh nở nụ cười tươi rói đón cá, mực, tôm, ghẹ, cua… chuyển vào thúng phân loại. Những hàng tươi ngon được giá mẹ Trinh cân đo cẩn thận rồi chuyển cho đám thương lái đang túc trực dưới bến, cuốn vở cũ quăn tít ẩm ướt được Trinh lấy ra kê lên đùi ghi chép cẩn thận để không lãng phí bất kỳ một giọt mồ hôi nào của bố đổ ra biển. Chẳng bao lâu tiếng cười đùa vui vẻ bởi một chuyến tàu bội thu đã lặng dần xuống nhường chỗ cho lời rầm rì tính toán của các bà vợ, rồi thì những đồng tiền xanh đỏ trao vội cho nhau trong đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Mẹ Trinh vui như tết cười nói liên tục chỉ tay vào những thúng hải sản không đạt được độ tươi ngon cần thiết bị bỏ lại bởi đám thương lái:
- Mọi người chia nhau nốt chỗ này lên chợ bán hoặc về nhà liên hoan cũng được, chuyến này tính ra mỗi nhà được 5 triệu rồi(một số tiền khá lớn khi mà hồi ấy vàng chỉ có 300k/chỉ)
Tất nhiên là mẹ Trinh chỉ để lại một phần nhỏ cho Trinh mang về còn đâu thì gánh hai thúng nặng trĩu tôm cá cất bước về phía chợ với hy vọng kiếm thêm đồng nào hay đồng đấy dù bố đã lên tiếng cản:
- Thôi cái đấy bán rẻ lại cho mấy chị em chạy chợ trong làng để họ hưởng chút lộc biển đi bà.
Nhưng mẹ vẫn bước chân đều chỉ để lại câu nói ngược gió biển:
- Bán rẻ rồi thì ai bán rẻ cho vợ ông ở nhà! Ông có chạy chợ đâu mà biết! 2 bố con về trước đi trưa tôi về sau.
Lúc này bố mới quay sang nhìn đứa con gái đầu lòng của mình, đưa đôi bàn tay đầy những vết chai sạn và xước sát bởi lưới cọ khi kéo vuốt lên mái tóc của Trinh.
- Về thôi con! Bố dấu mấy con ghẹ trong kia rồi! về luộc cho các em ăn và phần mẹ một con!
Trinh cười hạnh phúc nhìn bố đang nháy đôi mắt đầy hàm y’:
- Đúng là chỉ có bố hiểu mẹ thôi! Bố về tắm rửa đi hôi lắm rồi đấy
Nói xong Trinh chạy vào buồng lái tìm đến góc buồng quen thuộc lấy mấy con ghẹ được bố buộc cẩn thận rồi chạy xuống tàu đuổi theo cái dáng lênh khênh của bố trong ánh bình minh đang le lói phía chân trời.

Bên bố Trinh chả còn tí già dặn nào, Trinh lại trở thành cô bé 14 tuổi ngây thơ, tung tăng bên cạnh bố cười nói. Trinh níu lấy tay bố khoe những chuyện ở nhà, khoe chán Trinh lại háo hức nghe bố kể về những kỳ thú ngoài khơi, kể về những đêm lạnh giá chỉ biết tu những hụm mắm cốt(loại mắm nguyên chất nồng độ đạm cao giúp người ta xua đi cái lạnh ngoài biển), những buổi trưa nắng chói chang oi bức mà không dám nhảy xuống biển vì nước biển cũng sôi sùng sục dưới ánh mặt trời như thiêu đốt. Trinh cứ thế vừa nghe vừa bám vào cánh tay gầy guộc đen nhẻm của bố dù mùi tanh cá và mùi mồ hôi bốc ra liên tục. Giọng Trinh khi thì hớn hở “Thế ạ”, “Ồ”, “Hay thế”.. theo những lời kể thú vị của bố, cũng có lúc im thin thít rồi nắm chặt lấy tay bố bởi thương cảm trước những vất vả bố phải chịu. Hai cái bóng 1 cao một thấp nói cười không ngớt bên nhau chẳng mấy chốc đã đến cổng ngôi nhà quen thuộc.

Trinh chạy vụt lên đẩy cánh cổng lao vào nhà kêu lên “Dậy đi! Dậy đi! Bố về rồi” rồi nhào vào giường cù nách thằng em bé bỏng vẫn còn say giấc. Hai đứa tỉnh dậy dụi mắt ngỡ ngàng nhìn Trinh như quái vật dường như chúng không nhận ra bà chị khó tính hàng ngày nữa. Nhưng ánh mắt hai đứa chẳng nhìn Trinh được lâu khi cái bóng bố bước vào kèm cái giọng khàn khàn:
- Chích chòe của bố đâu rồi! không dậy đón bố ah?
Chích chòe bật ra khỏi chăn như một con sóc nhỏ lao vào lòng bố:
- Bố! Bố đây rồi! Sao bố đi lâu thế! Bố mang gì về cho con không!
Ôm chặt thằng con trai duy nhất của mình vào lòng, bố cà những sợi râu lởm chởm vào mặt vào cổ làm thằng bé ré lên cười liên tục vì buồn.
- Bố đi làm để Chích Chòe có quần áo mới! Có tiền đi học mà! Thế chích chòe ở nhà có ngoan không mà đòi quà!
Đôi mắt chích chòe hơi lấm lét nhìn Trinh như sợ bị Trinh mach tội một vài giây rồi cũng hớn hở đáp:
- Con ngoan lắm ạ! Con viết được hết bảng chữ cái rồi! Chị Trinh đang dạy con viết số nữa. Bố ra đây con viết cho mà xem.
Nói chưa dứt chích chòe đã vội nhào người chạy ra bàn học định lấy bút vở để khoe bố, nhưng bố đã níu nó lại cắp lấy hai bên nách và tung lên hạ xuống đầy phấn khích trong tiếng cười nắc nẻ của Chích chòe. Đùa chán với thằng con cưng bố ngồi vào bàn rít một điếu thuốc lào và lấy trong túi ra những con ốc biển rõ to
- Đây quà của mấy đứa đây! Có cái này nghe sóng biển quanh năm nhé! Thích chưa
Những con ốc biển hồng hào đầy gai nhọn đã được bố dũa cẩn thận để không làm bị thương khi nghịch chuyển đến tay 3 chị em trong đôi mắt háo hức. Vậy là Trinh lại có thêm một con ốc trong bộ sưu tập vỏ ốc của mình, Ngọc thì úp ngay con ốc biển vào tai để nghe những tiếng rì rào như sóng vỗ. Còn ông kễnh con chích chòe thì cho ngay mấy viên bi sắt vào lắc lắc ra chiều thích thú lắm.

Để kệ ba chị em mân mê mấy con ốc biển, bố vào phòng lấy đồ rồi ra giếng tắm, tiếng dội nước ào ào liên tục hơn 10’ thể hiện rõ khát khao được tắm nước ngọt của bố lớn đến thế nào. Tắm xong, bố chọn bộ đồ tươm tất nhất mặc vào rồi lên nhà hắng giọng:
- Nào giờ chị Trinh ở nhà luộc ghẹ, để bố đưa Ngọc với Chích chòe lên chợ huyện sắm sửa cho năm học mới nào.
Ngọc reo lên nho nhỏ vì vui sướng còn chích chòe thì khỏi nói nó nhảy cẫng lên lao vào bố như lao vào ông bụt nào đấy trong chuyện cổ tích gào thét:
- Bố tuyệt vời! Đi luôn thôi bố! Đi luôn nào?

Nhừng ngày bố ở nhà thật là vui vẻ, hạnh phúc. Mẹ không cằn nhằn chì chiết gì Trinh, chích chòe thì ngoan ngõan vui vẻ, Ngọc bớt trốn đi chơi với bọn con trai trong xóm ở nhà ôn bài. Trinh cũng có thời gian kèm cặp các em và chuẩn bị cho năm học mới của minh. Bố sắm cho Chích chòe chiếc cặp sách mới tinh, may cho Trinh và Ngọc bộ quần áo cho ngày khai giảng. Thằng em Trinh thì sáng nào dậy cũng khoác ngay cái cặp xanh đỏ lên vai ra vẻ là đi học khiến cả nhà cười ầm ĩ, còn Trinh cũng đôi khi lén chạy vào gian trong ướm thử chiếc áo mới trắng tinh lên người với niềm hãnh diện nho nhỏ. Rồi những ngày vui vẻ cũng dần qua, một buổi trưa đang rửa bát ngoài sân giếng Trinh nghe thấy tiếng bố mẹ nói chuyện trên nhà vọng ra

- Sáng mai tôi lại đi với các chú ấy! Tàu thuyền đã chuẩn bị xong hết rồi
Giọng mẹ hơi trùng xuống đáp lại:
- Sao vội thế! Để 1,2 hôm nữa hãy đi không được ah! Ông mới về có 1 tuần thôi mà
Bố cười nhẹ tiếp lời:
- Giờ đang trời yên biển lặng mình phải tận dụng thời gian chứ tháng nữa là mùa bão chẳng biết có ra khơi được không mà đi.
Mẹ im lặng một lúc rồi cũng đồng tình:
- Uhh! Ông nói cũng phải! thế để tôi bảo cái Trinh tối làm cơm nắm muối vừng để ông đi, chăn chiên thì mới mua rồi chỉ còn mắm cốt lát tôi sang nhà chị Hạnh lấy cho.
- Vậy mẹ con bà chuẩn bị đi! Tôi chạy lên chợ mua thêm ít lưỡi câu và đất đèn không thiếu! Muối thì chú Long chuẩn bị hết rồi bà không phải lo nữa!
Dứt lời Trinh thấy bóng bố ra khỏi nhà lấy chiếc xe đạp đi về hướng chợ huyện.

Sáng hôm sau cả nhà ra bến tiễn bố cùng các chú đi cùng, người tiễn cũng đông chẳng kém gì số người đón chỉ có điều là thiếu đi sự nhộn nhịp, háo hức. Những ánh mắt bịn rịn, những lời chúc may mắn, động viên thốt ra trong cái giọng buồn buồn làm không khí nơi bến tàu trùng hẳn xuống. Chỉ đến khi bố cất giọng pha trò “Các bà muốn chúng tôi đánh cá hay cá đánh chúng tôi đây mà sưng mặt lên thế! Vui vẻ lên xem nào” thì không khí mới dãn ra để tiếng cười nói xuất hiện xua đi nét rầu rĩ trên từng gương mặt. Trinh cũng tỏ ra người lớn khi lên tiếng chúc bố thượng lộ bình an rồi vẫy tay cùng mọi người trên bến khi chiếc tàu mang theo khát vọng của bao người dần dần rời bến.

Tàu khuất xa nơi đường chân trời ai lại về nhà nấy để tiếp tục một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác. Tay dắt chích chòe và bước chân theo mẹ về nhà Trinh tự dưng thấy trống trải và buồn bã vô cùng, sao 1 tuần trôi đi nhanh thế Trinh chỉ ước là tôm cá tự bò vào nhà để bố suốt ngày cười đùa với Trinh và các em, để Trinh được sống đúng với cái tuổi của mình. Đang mải nghĩ thì chích chòe giật tay Trinh chỉ về phía bãi biển gần bờ
- Chị Trinh người ta làm gì thế kia?
Trinh phóng đôi mắt theo tầm tay của nó, nơi ngón tay chích chòe chỉ có mấy người đang hỳ hục đào những hố trên bãi biển.
- Ah người ta lấy cát biển để xây nhà! Nhà mình cũng xây bằng cát biển đấy!
Chích chòe tròn xoe mắt:
- Ơ Thế hả chị! Thế mà chả ai bảo em cả.
Trinh xoa đầu em cười không đáp, sợ trả lời nó lại hỏi thêm thì mệt rồi thầm nghĩ “Vậy là làng chài bé nhỏ lại thêm nhà mới rồi!”

Bố đi biển, cuộc sống lại trở về quen thuộc như những ngày vắng bố, mẹ lại chạy chợ vào những buổi sáng sớm, Trinh trở lại cái giáng vẻ bà già để đôn đúc quán xuyến 2 đứa em thay mẹ và bố. Những ngày nhớ bố rồi cũng lùi xa để nhường chỗ cho lo toan đời thường.

Một buổi sáng Trinh dậy sớm ra biển để kiếm ít mỏ quạ và ngao về nấu cháo cho Ngọc, hôm trước nó đi dặm bề bề bị con vật đầy ngạnh cứng trên thây ấy đâm vào bàn chân. Tối qua sưng to và sốt làm mẹ phải tất tả đi mua thuốc uống và rắc kháng sinh lên vết thương. Hôm nay nó đã đỡ hơn nên Trinh nấu cháo để nó ăn bồi bổ. Sọ Chích chòe ở nhà nghịch ngợm trêu Ngọc nên Trinh cũng cho nó theo ra. Tìm đến bãi đá quen thuộc đề cào những con mỏ quạ dính đầy bùn Trinh dặn Chích chòe

- Chích chòe ở trên bãi viết chữ nhé! Đừng cậy biết bơi mà chạy ra ngòai biển chị mắng đấy!
Chích chòe nhăn cái mặt đáp lời Trinh:
- Vâng nhưng chị phải vào nhanh đấy! Em ứ chờ lâu đâu!
Trinh gật đầu dặn e thêm vài câu nữa rồi bước chân thoăn thoắt tiến vào bãi đá. Mải mê cào thật nhanh những con mở quạ để về nấu cháo cho em, Trinh quên béng thằng em cho đến khi nó gào réo sau lưng
- Chị Trinh ơi! E viết nhiều lắm rồi! Mỏi tay không viết nữa đâu! Cho em lội nước 1 tí nhé! E chỉ lội gần bờ thôi!
Quẹt những giọt mồ hôi đang lăn trên trán Trinh quay vào phía bờ nói thật to:
- Uhh được rồi! Nhưng chỉ chạy dọc bờ thôi nhé! Ra xa ướt áo chị đuổi về đấy!
Tiếng chích chòe “vâng ạ” làm Trinh yên tâm cào tiếp, cào được thêm vài phút Trinh quay lại để ngó em xem có chắc chắn là nó chạy dọc bờ không bơi ra xa nhưng cả bãi biển vắng lặng như tờ, không một bóng người nào cả, chỉ có tiếng sóng biền vẫn đang rì rào vỗ nhè nhẹ vào bờ cát….

so lon dan ba

so lon dan ba la gi ?

Chị không trả lời nó, trong phút giây yên lặng tĩnh mịch đến nỗi nghe rõ cả tiếng thở hổn hển. mệt nhọc của hai chị em ruột thịt cùng mang chung một dòng máu, chị cảm nhận được thằng em út của chị đang lần hai bàn tay phía dưới nhích từng chút một để tuột dần, tuột dần chiếc quần chị mặc xuống khỏi cặp đùi non trắng ngần hơn cả màu bông bưởi, qua hai đầu gối chị tiếp tục trượt hết cặp giò thon dài đến hai bàn chân nuột nà, mềm mại hết bàn chân phải đến bàn chân trái cuối cùng ra hẳn bên ngoài. Do chưa hề có kinh nghiệm lại quá đỗi vụng về, ngờ nghệch xen lẫn sợ hãi, rụt rè cho nên mãi gần năm phít sau, thằng Mỹ mới cởi xong chiếc quần bên ngoài của chị Hai Trầm và phải nói rằng cũng có nhờ phần nào đến sự giúp đỡ hỗ trợ của chị bằng cách hết nhỏm mông rồi lại lần lượt co duỗi hai chân chứ chẳng phải là không. Đến lúc này đây, thực sự chẳng biết là ai đã nhập vào người nó mà nó lại có một thao tác làm tình, ân ái rất đỗi tuyệt vời khiến chị gần như muốn chết lên xỉu xuống ; đó là đầu tiên nó nắm lấy hai bàn tay búp măng mềm mại của chị đưa lên miệng nút liếm nhè nhẹ rồi bắt đầu từ đây nó vừa hôn vừa liếm ngược lên hai cánh tay chị lên đến hai bờ vai vòng xuồng ngực và xuống cả bụng. Chị nó sung sướng, phấn khích đến rợn cả người, hai mắt chị cứ mãi miết nhắm nghiền lại nhưng không phải là chị đang ngủ mà trái lại chị rất tỉnh táo, thao thức cùng thằng em yêu nhau một cách cuồng nhiệt, mê mệt ; khuôn mặt chị không ngớt nghiêng qua trái rồi lại nghiêng qua phải, hết ngước lên rồi hạ xuống trong nỗi niềm ngây ngất, lạc thú. Chính lúc này đây thì em trai chị đang lần hai bàn tay xuống mày mò nơi chiếc quần lót bằng vải thuu voan trắng –nơi quan trọng kín đáo bất khả xâm phạm còn sót lại cuối cùng trên thân thể ngà ngọc, diễm kiều của chị ; tuy biết vậy nhưng phải nói rằng chị không đủ sức để mà phản đối, ngăn cản nó lại như khi nãy nữa do thế mà một lúc lâu sau, nó cũng đã cẩn thận cầm chiếc quần lót cùng chiếc quần đồ bộ của chị để lên nơi mé đầu giường cùng chổ với áo đồ bộ, áo ngực. Giờ phút này, toàn bộ thân thể hai chị em ruột Trần Thị Trầm và Trần Duy Mỹ đã hoàn toàn trần truồng, không còn một mảnh vải nào che thân cả thực sự giống như một cặp người nguyên thủy thởi tiền sử ; bằng tất cả nỗi niềm thương yêu lẫn lộn khát khao, ham muốn người chị hai yêu dấu trong gia đình, thằng em cúi xuống lại tìm kiếm đôi môi dảnh lên dày mọng xinh đẹp như đóa hoa tường vy của chị rồi hai chị em yên lặng trao cho nhau một nụ hôn thật là nồng nàn, cháy bỏng. Chị gái và em trai ôm nhau cùng trở mình nằm nghiêng trên giường, lúc này trận mưa đêm bên ngoài vẫn cứ tầm tã không dứt, một tiếng sét rền rĩ vang trời dậy đất khiến cho cả chị lẫn em đều cùng giật mình, sợ hãi ôm chặt cứng lấy nhau nhằm làm giảm bớt đi phần nào cảm giác kinh hoàng và hai chân chúng cứ quắp sát vào với nhau khiến cho một sự vô tình xảy ra mà hai đứa không thể nào ngờ được ; đó là đầu dương vật vửa to vừa dài vừa cứng của thằng em bỗng dưng đút lọt ngay vào bên trong lổ âm đạo người chị. Chị giựt nảy mình lên vì thế làm cho dương vật nó lại nhích sâu thêm nữa vào cửa mình chị…
-Sao…em lại…?- Chị hồi hộp, lo lắng rồi bỏ lửng câu hỏi, không cần em trai trả lời.
-Em…xin lỗi. Em…không cố ý đâu…

so lon dan ba

Cả hai chị em hiện tại đều bị gục ngã do những luồng xung điện hưng phấn tình yêu cứ mãi miết bốc lên từ dưới tận xương cùng rần rật chạy dọc theo sống lung lên đến não bộ rồi từ đấy lan tỏa đi khắp châu thân và tứ chi thành thử cho nên coi như là càng lúc chúng càng điên đảo, cuồng loạn lăn xả vào ngọn lửa dục tình cứ mãi hừng hực bốc cháy thiêu rụi hết tất cả đạo lý luân thường. Mặt khác, có thể nói việc trước kia, thằng Đại tỏ vẻ ghen tức bực bội khi thấy chị Nam nói chuyện với bạn trai chính là tiền đề mở đầu nối giáo cho cuộc tình loạn luân tội lỗi đêm nay xảy ra lỡ làng giữa hai chị em và rất mong là ông trời đừng có trừng phạt gì hai đứa cả vì dẫu sao chúng vốn thiếu vắng tình thương của cha mẹ cho nên vốn dĩ chúng đành phải chia sẽ tình thương cho nhau nhưng quả thật không ngờ là tình thương lại lẫn lộn trở thành tình yêu hồi nào mà chúng chẳng hề hay biết. Mọi buổi tối, thằng em vẫn mặc độc mỗi chiếc quần đùi cùng với cái áo thun ngắn tay đặng ngủ cho thoải mái và tối nay cũng vậy nhưng chẳng hiểu vì sao lúc này nó cảm giác thấy cái áo thun tuy là mỏng manh nhưng lại vướng víu khó chịu thế nào ấy cho nên chẳng khác gì một cái máy, nó vươn hai cánh tay cầm lấy rồi cuộn tròn áo từ dưới lên cổ, tròng qua đầu ra ngoài ; dường như cố ý trong vô tình, nó để chiếc áo nó nằm lên trên áo đồ bộ của chị nó. Giây phút này đây, trên người hai chị em đều trần trùng trục, chỉ còn phần hạ bộ là còn che đậy và thằng em lại tiếp tục cúi xuống ngậm nút lấy đầu núm vú bên trái tức là ngược bên khi nãy trong khi đó nó cũng không thể nào quên lần bàn tay trái lên mày mò, nắn bóp bầu vú phải người chị ruột mà nó đã nút chán liếm chê một cách phấn khích quá đỗi không thể nào tưởng tượng cho nổi. Từ nãy đến giờ khá lâu, nó vốn đã có cái cảm giác cứ mãi miết ngây ngây một cách kỳ lạ giống như mỗi lần đọc truyện sex, xem phim 18+ đó là con cu nó cương ngỗng lên rất to, rất dài và rất cứng ; không những riêng gì mình nó mà cả chị nó cũng đều cảm nhận được như vậy do chổ hiểm thằng em độn quần đùi lên và liên tục cọ sát vào đùi vào háng chị khiến chị vừa ngường ngượng vừa thinh thích làm sao ấy. Bất chợt, chị thấy nó buông chị ra rồi ngồi dậy, loay hoay làm gì đấy và chị tỏ vẻ kinh hoàng đến tột độ khi thấy nó đang tuột cởi cái quần đùi bằng thun màu xám mà nó đang mặc ; chị lên tiếng chất vấn thì nó chống chế bảo là bị cấn trong quần khó chịu làm sao ấy? 

Khi nó nằm xuống ôm lấy chị thì bỗng nhiên chị giật mình, hoảng sợ khi nhận ra nó rõ ràng là hai bàn tay nó đang mò mẫm nắm lấy hai bên lưng chiếc quần đồ bộ của chị và từ từ kéo nhích xuống dưới từng chút một ; chị nhanh chóng lần tay vừa nắm giữ lưng quần vừa ngăn cản hai bàn tay thằng em, cương quyết không cho nó đụng chạm đến vùng cấm địa bất khả xâm phạm của chị nhưng rồi những nụ hôn nồng nàn, âu yếm của nó lại tiếp tục vương vấn lên đôi môi mềm mại tràn đầy kiêu hãnh của chị khiến chị nhũn người, kiệt sức buông lỏng cả hai cánh tay đầu hàng số phận để chấp nhận một cuộc tình loạn luân tội lỗi với chính thằng em trai ruột bé bỏng mới có mười một tuổi của mình. Chính giây phút này đây, những ngón tay thằng Đại tuy còn non dại nhưng lại rất lỳ lợm tiếp tục mày mò cử động tuột dần tuột dần lưng quần chị Nam trễ xuống hai bờ mông đầy đặn cùng cặp đùi no tròn một cách khá là dễ dàng và chị tuy nhận biết ngay được điều đó nhưng thật chẳng hiểu vì sao đối với chị không còn là quan trọng, cấp thiết nữa mà trở thành quá đỗi đơn giản nhưng chuyện thường ngày ở huyện. Chỉ trong chốc lát, chiếc quần đồ bộ đồ bộ vải bông màu xanh bông chấm trắng của chị đã bị thằng em ngỗ nghịch cởi xuống khỏi hai đầu gối rồi chị bắt đầu giúp đỡ hỗ trợ em trai mình lần lượt co duỗi hai chân mình, hết chân phải đến chân trái để nó dễ dàng thoải mái cởi xong chiếc quần chị, cẩn thận đặt cùng chổ bên trên áo chị. Hai vợ chồng ông Thân bà Phụng hiện đang lênh đênh trên chiếc tàu đánh cá ngoài biển cùng một số người làm, đương nhiên là họ không tài nào ngờ được rằng lúc này trong căn nhà mới xây ở Bà Rịa, đứa con gái mười tám tuổi với thằng con trai mười một tuổi hai chị em đang cuồng loạn cùng nhau trong vòng tay tình yêu tội lỗi oan nghiệt. Trên người chị gái hiện tại chỉ còn vỏn vẹn mỗi chiếc quần lót màu hồng mới tinh và thằng em chị lại đang tái diễn hành động với mảnh vải cuối cùng còn che chắn trên người chị như vừa rồi với chiếc quần ngoài của chị ; lần này cũng giống lần trước, chị cũng phản đối cự tuyệt nhưng dường như chỉ cho có lệ mà thôi chứ chẳng là chuyện chi to tát cả tuy nhiên cũng phải mất một khoảng thời gian khá lâu, cậu em trai mới cởi xong chiếc quần lót của chị gái mình. Bởi lẽ đây là lần đầu tiên chập chững bước vào cuộc tình cho nên chị Nam chỉ hơi ngờ ngợ về những gì mà thằng em sắp sửa hành động với chị vì dầu sao chị cũng tốt nghiệp tú tài loại khá chứ chẳng chơi ; còn thằng Đại thì bên trong quần đùi, con cu nó cứ càng lúc càng cứng, càng dài và càng to thành thử nó ngồi dậy dùng hai bàn tay nắm lấy hai bên lưng quần cởi tuột hẳn ra ngoài khiến cho chị kinh hoàng, mắc cỡ vô cùng. Chị thấy nó lại nhẹ nhàng nằm trở xuống cạnh chị, xoay người qua ôm lấy chị, cu nó lại tiếp tục cọ vào đùi chị rồi bàn tay trái của nó bắt đầu mày mò, rờ rẫm chổ kín của chị ; chị cảm thấy âm đạo chị nãy giờ đã lâu cứ không ngớt co giựt, liên tục tứa nước dịch nhờn sinh lý ra và chị thoảng nhận biết được là chị đang sắp sửa với em trai hai chị em cùng nhau làm chuyện tày trời động đất đó là giao hợp với nhau như là việc làm của đôi vợ chồng sắt son chung thủy. Đúng là chuyện ấy đang sắp sửa xảy ra bởi hai đứa là con người thì dẫu sao với bản năng dục tình sẵn có lại ở trong hoàn cảnh vắng vẻ, gần gũi chung đụng nhau suốt năm năm trời trôi qua lẽ nào không bao giờ dậy sóng ba đào? Vì còn con gái nên chổ kín chị nhỏ nhắn, khít rịt hai bờ môi lớn cũng như bé, xung quanh và mé bên trên phủ một lớp lông đen mịn khá dày hơi xoăn lại còn thằng em chị vì đọc quá nhiều truyện người lớn, xem không ít phim con heo trên mạng cho nên nó tỏ ra rất thuộc bài tuy thực sự lúng túng lẫn lộn hồi hộp, hoang mang lo sợ. 

so lon dan ba

Xem so lon dan ba hay nhat 2014

Chỉ có bà Kim Thoa biết chồng mình. Và trong đám bạn của thằng Bằng có thằng Bưu là biết tại sao? Thằng Bưu là thằng Bạn của Bằng từ Việt Nam qua Mỹ vài năm. Tụi nó thân nhau vì Bưu là người từng trải dân chơi nên Bằng rất thích với những kinh nghiệm ăn chơi của hắn. Và có điều không ai ngờ là Bưu, nó kéo cả bà Kim Thoa lên giường, chuyện không ai thể tin được nhưng đã xẩy ra.

Số trong một lần đi biển chung với gia đình Bằng, Bưu nhìn thấy thân hình của bà Kim Thoa còn quá mướt, qua ánh mắt hắn nghĩ chồng bà Kim Thoa không thỏa mãn vợ. Đợi cơ hội thuận tiện, hắn khoe của trong chiếc quần tắm gần tầm mắt của bà Kim Thoa. Trời cho một bộ đồ lòng quá khổ hắn không ngần ngại đưa qua lại trước mặt, hắn biết tỏng là bà Kim Thoa đã nhìn lén, hắn thấy ngực bà phập phồng sau làn vải căng cứng.

[X] Close.