Su tich cai lon

Mình xúc động vì căn bản ngôi nhà này khá giống với ngôi nhà cũ của mình,chỉ khác mỗi màu sơn sáng hơn và có lót sàn gỗ hầu hết nhà,qua đây cũng kể các tím luôn.

##Nhà cũ của ba mẹ mình xây có 1 trệt và ba lầu(lúc mình học lớp 2 thì chuyển về), có cổng trước, cổng sau(nhưng rất ít mở)sân sau phơi đồ cũng vừa đủ chứ ko rộng lắm.Trong nhà, tầng trệt bao gồm phòng khách ở trên, tới cầu thang lên xuống, rùi phía sau là phòng ăn(bàn ăn,bếp,chỗ rửa tay),1 cái nhà vệ sinh rất bé vì nó nằm dưới cầu thang nền thì kiểu gạch men đen mành dày xuyên suốt chứ ko có kẻ(bao gồm 1 cái bồn rửa mặt nhỏ và 1 cái vòi hoa sen khá lớn đặt khá là sát nhau,vòi nước nhỏ nhưng lại ko có cái bồn cầu nhé), 1 cái phòng nhỏ để máy giặt và 1 cái phòng nhỏ khác để ít đồ cũ và dụng cụ ít SD.Tầng 2 thì là tầng của ba mẹ mình bao gồm: phòng ba mẹ,1 cái phòng nhỏ chỉ đựng vừa 1 cái tủ lớn và dư khoảng cách cho 2 người ngồi là chật, 1 cái WC rất là lớn bao gồm 1 cái bồn tắm rất bự,kế bên là 1 cái vòi hoa sen gắn cứng vào tường, 1 cái bồn rửa tay bên hông cũng bự, 2 cái bồn cầu ngồi bệch và khoảng không trong phòng tắm phải nói là rất nhiều và chưa tận dụng.Tầng 3 là tầng của mình, phòng mình và 1 cái phòng có cái tủ như tầng 2,trong phòng thì chỉ có 1 cái WC và rất bực là trong đó chỉ có 1 cài bồn rửa tay đánh răng mà thôi- mà theo mẹ mình nói là do hùi ở nhà đầu tiên, hùi đó mình mê điện tử băng lắm(cái máy mà cắm băng đứng ak các thím) cứ học xong là chui tọt dô phòng ngồi,chẳng cơm nước,cũng chẳng ra khỏi phòng hoạt động j cả nên khi qua nhà đó 3me mới xây WC dưới tầng 2 cho mình phải chạy lên chạy xuống và những ngày mẹ mình mệt nằm trong phòng thì vẫn được thấy mình chạy lên chạy xuống, hùi đó ngu nên ko biết qúy trọng TG bên mẹ, hì.Tầng 4 nói đúng hơn là cái ban công nhưng có mái che cũng dành cho phơi đồ hay lên hóng mát cũng vui.^^ ##

Mình nằm nghĩ ngợi xíu thì thức dậy đã 9h p.m hơn, lại thấy đói bước xuống nhà thì thấy ba mình ngồi đó hút thuốc, lâu rồi mình không thấy 3 mình hút thuốc, mình đi lại lấy điếu thuốc và dụi,3 mình chỉ cười vì căn bản mẹ mình và mình hùi trước hay làm thế.Ba mình rót trà,nhấp 1 ngụm và nói:

-Dì L là người quen của mẹ, dì là người sg nhưng làm quản lí ks nhỏ của ba mẹ dưới CThơ cũng lâu rồi, hùi mẹ mất dì ấy có lên thăm đó, dì ấy gần 30(mà theo mình sau này biết là sn 85) chưa chồng, hùi trước mẹ con có cưu mang dì và giúp dì nhiều nên bây giờ con quậy cần dạy dỗ và chăm nôm với lại ba cũng sắp ra HN công tác và có lẽ là ở luôn nên dì ấy qua đây, khi nào con xong cấp 3 thì ra ngoải với ba hén.
Mình nghe mà thấy nản, các thím cứ nghĩ kiểu như bị ngta quản lí như cai ngục, chán biết như nào
-Con muốn sống 1 mình, chỉ 1 mình thôi,quen rồi và con muốn bên mẹ_Mình quả quyết nói.
-Nhưng mẹ đồng ý rồi_ba mình ngập ngừng đáp.
-Hả??? Sao..sao mà được._Mình tròn mắt.
-Tối qua,3 mơ thấy mẹ con, mẹ nói hãy làm điều tốt nhứt cho con._Không hiểu mình ăn cái j mà ngu thế ko biết!!! Cứ ba nhắc tới mẹ là mình tin sái cổ, nhưng suy cho cùng ba cũng muốn tốt cho mình thôi.

Vừa dứt lời thì cô L bước vào nhà, trên tay cầm 1 cái bịch(túi) gì đó khá là to nhìn kĩ thì mình biết là đồ ăn, nói chung nhìn nhà cửa thì cũng đâu vào đó vì cả chục người dọn mà ko xong mới ghê.Ăn xong thì ba mình lại đi, mình nói ở lại nhưng ba ko chịu vì cả ngày nay ko ra ks nên giờ phải ra xem sao, mình tự ngẫm mình làm khổ ba nhiều quá, mình đứng lên lại rửa thì tay và lên phòng, vì cơ bản mình ko muốn nói chuyện với ai lúc này, thì nghe thấy:
-Dì tên L, có j cần nhóc hú Dì nghe_ cảm giác đầu tiên là giọng khá trong trẻo,nghe như mấy em tổng đài vinaphone.
Mình sẽ đổi lại gọi là Dì nhé vì cơ bản sau này mình toàn gọi thế.^^Mình chững lại xong lại đi tiếp.Lên phòng soạn đồ đạc thì thấm toát cũng gần 1h sáng, mình học bài qua loa rồi ngủ ấp mặt dưới sàn lúc nào ko hay luôn.Mình nghe thấy tiếng gọi của ai đó:
-D ơi,dzậy con ơi, muộn học rồi con ơi, dzậy nhanh đi con.

Mở mắt ra thì thấy hình ảnh 1 người phụ nữ tóc búi cao, với làn da trắng, gương mặt rất đẹp(ko make up nhé), mang áo len dài tay màu trắng trên áo có cái hình vịt donal, mặc cái váy đen mềm lưng chừng gối ík(lúc đó đang say ke, ai mà nhớ, chỉ nhìn thoáng qua, nhưng sau này thì thấy mặc thường xuyên nên mình mới tả chính xác vậy dc).Mình lờ đờ mở mắt ra, căn bản là chưa muốn dậy ngay vì 2 yếu tố: thứ nhất và cơ bản là mình mở mắt dậy sau khi ngủ thường định thần lại không gian và thời gian, thứ hai là vì mình nằm dưới đất mà Dì lại mặc váy ngồi chân chống chân qùi ngay khoảng đầu của mình nên cơ bản là mình thấy 1 ……nói thẳng ra là cái quần chip màu trắng…

su tich cai lon

Quả thật lông chân của Thanh dài và đẹp chứ không nhiều nhưng lại ngắn như tôi. Nhất là lúc này đây hơi nước của phòng tắm này làm cho lông chân của Thanh nằm bẹp hết xuống nhìn như râu ngô ấy. Thanh qua qua chỉnh lại chiếc camera để nó có thể quay rõ chúng tôi. Tôi bảo Thanh ngồi lên ghế còn tôi thì ngồi dưới đất. Tôi bắt đầu công việc khởi động quen thuộc là mút cu Thanh. Nhưng đột nhiên Thanh cầm lấy đầu tôi ấn lên ấn xuống để con cu Thanh nó chạm vào tận cuống họng tôi rồi lại đẩy ra. Thanh lần này có vẻ chủ động và bạo dạn hơn lần trước. Thanh có vẻ thích mút cu theo kiểu này vì tôi thấy chân Thanh khẽ rung, mắt nhắm nghiền và rên khẽ. Nhưng tôi không thực sự thích thế này vì cu Thanh quá to làm tôi thấy rất khó thở. Tôi phải cố gắng thở bằng mũi và cố để răng của tôi không làm đau “chú nhóc” của Thanh.

su tich cai lon

su tich cai lon la gi ?

Hai thằng tiếp tục lần mò quanh nhà cô Phương đến một đôạn tường thấp Đô vỗ vai bạn ra hiệu cho Tèo cúi xuống để nó leo lên vai trèo vào trong . Đô lên trước rồi thò tay kéo Tèo lên hai đứa lọt hẳn vào trong nhà .May quá cô Phương không nuôi chó , ngôi nhà nhỏ nên Tèo dễ nhận ra đâu là phòng ngủ nhờ ánh đèn hắt ra từ ô cửa trên gác.
Đô rút trong túi ra một cái dây thép nhỏ ,nó chọc vào lỗ khóa cánh cửa dưới nhà thử, không biết có phải là may mắn không mà sau một vài tiếng lách cách cánh cửa từ từ mở ra.Đô chỉ tý nữa rú lên vì mừng nó vẫy Tèo lần theo cầu thang lên gác 
Ghé tai vào cánh cửa phòng ngủ Đô chăm chú nghe ngóng nó ngoảng đầu ra nói với Tèo 
“Tao chả nghe thấy gì cả “
“Có lẽ cô không có trong phòng vào đó đi mày ở này loạng quạng bị phát hiện là toi” 
“Ừ vào thôi “ 
Căn phòng thoang thoảng mùi nước hoa ,sạch sẽ và ngăn nắp ,Téo sục xạo khắp nơi vớ được chiếc quần lót cô Phương để trên giường nó đưa lên mặt hít hà ,Đô thì cầm chiếc áo ngực cọ cọ vào con cu nó 
Không biết hai đứa còn làm trò đó bao lâu đó nếu như phía ngoài bỗng có tiếng bước chân nhè nhẹ, nhanh như cắt Đô và Tèo chui xuống gầm giường nấp kín.Chỗ này vừa tối lại muỗi nên Đô cứ xoay ngang xoay dọc suốt ,Tèo phải đấm cho nó một cú Đô mới chịu ngồi yên
Hai thằng ngồi trong gầm giường ngó ra chúng thấy một đôi cặp chân trắng nõn nà thon thả diễu qua diễu lại trước mặt không cần nói cũng biết đó là chân của ai . Đô và Tèo ép sát người xuống sàn mắt ngó ngược lên để có cái nhìn trọn vẹn

Rồi ánh đèn trong phòng vụt tắt sau đó là tiếng như có vật gì đặt lên giường rồi tất cả chỉ còn là tiếng thở đều đều của cô Phương .Đô và Tèo bò ra khỏi chỗ nấp ,xung quanh tối như bưng lấy mắt,Tèo đang sờ sẫm xung quanh thì Đô lấy ra cái đền pin loại nhỏ bật lên.Luồng sánh nhỏ chỉ bằng ngón tay nhưng soi rõ ra phết .Chưa kịp mở lời khen thằng bạn lo xa thì Đô vỗ vai bạn chỉ tay về phía ánh đèn đang rọi ú ớ, trên giường cô Phương đang nằm ngủ ngon lành .Chiếc áo ngủ ngắn cũn cỡn gần như phô bày toàn bộ thân hình nõn nà nơ nang .Đô vừa nhìn vừa nuốt nước bọt ừng ực mắt nó như muốn nuốt lấy đoi vú căng mấy trong lần vải mỏng tang cặp chân dài ,trắng lộ ra dưới chiếc váy ngủ ,tiếc quá nếu ngắn tý nữa có phải ....phải rồi .Đô bước rất nhẹ nhàng lại gần , đưa đèn pin cho Tèo mang còn nó khẽ cầm váy chiếc váy ngủ cô Phương lật lên .Tèo phối hợp rất chuẩn nó lập tức dọi ngay đèn vào giữa hai chân cô Phương chõ chiếc váy ngủ bị lật lên .Hai đứa tý nữa thì rú lên cô giáo nó không mặc đồ lót đi ngủ ,hai mép thịt hồng hồng với cái khe nằm giữa, Tèo đưa tay lách vào giữa hai đùi khẽ chạm vào mép *** Đô không kịp cản hành động đột ngột của thằng bạn.Tiếng rên khe khẽ phát ra khiến cho hai thằng điếng hồn chúng cuồng cuống chui lại gầm giường trốn .
Đô lạnh cứng người khi đèn được bật sáng nó nhắm chặt mắt chờ lúc hai thằng bị phát hiện nhưng giờ phút ấy mãi vẫn chưa tới nhỉ
“Đô cô ngủ lại rồi “ Tèo thì thào vào tai nó
“Ngủ rồi à “ Nó lắp bắp mở mắt ra nhìn ngó xung quanh “Trốn thôi , tao sợ quá”
“Mày non gan thế lúc nãy tao sờ rồi bây giờ đến lượt mày “ Tèo cho thấy tính liều lĩnh vốn có của nó 
“Định hại nhau à “ Đô nhìn bạn 
“Hại nhau làm gì lúc nãy mày không nghe thấy cô nói gì à” Tèo rung đùi dắc ý 
“Tao sợ còn chả hết ,còn nghe thấy cái gì nữa “ Đô nói 
“Tao thì nghe thấy đấy “ Tèo mỉm cười bí hiểm 
“Cô nói gì “ 
“Cô nói dạo này mình chưa gần đàn ông nên nằm mơ linh tinh quá .Mai có khi phải gọi điện cho chồng cho đỡ nhớ “
“Thế à “ Đô nghệt mặt ra nghe 
“Phải thế nên tao với mày bây giờ có ra sờ mó nữa thì bà ấy cũng tưởng mình nằm mơ thôi” 
“Mày nói dễ nghe lắm “Đô vẫn còn ngần ngại
“Không dám thì xem tao làm này “ Tèo nói xong lập tức chui ra ngoài Đô cũng bám theo

su tich cai lon

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

su tich cai lon

Xem su tich cai lon hay nhat 2014

Lại nói về Lan: 
Tối hôm làm tình với Yến tại nhà, tôi có biết đâu cả hai tôi và Yến lại là nhân vật chính trong suốt cuộc chơi cho Lan thưởng thức, thú thực tôi cũng có biết đâu đêm đó Lan cũng có nhưng kỷ niệm đẹp với bạn của Long anh chàng nhân viên đẹp trai và kỹ thuật làm tình siêu đẳng đã từng một lần matxa cho Lan nhân chuyến đi chơi ở Đại Lải với Hoàng. 
Đêm đó khoảng 10h sau khi đã xong xuôi mọi việc, Lan bách bộ lững thững đi bách bộ thì điện thoại reo lên. Quái lạ số nào mà lạ hoắc lạ hơ lại gọi cho mình giờ này, mặc kệ Lan bấm máy nghe
Alo, ai ở đầu dây gọi cho tôi vậy?
Chị Lan phải không?.. em Long đây mà?
Lan chột dạ, Long nào nhỉ? 
Chị còn nhớ Long nhân viên matxa không ?
À, Lan nhớ ra rồi. dạo này có khỏe không Long?
Dạ Long vẫn khỏe, lâu lắm rồi không gặp chị, hôm nay mới tìm thấy số điện thoại của Lan, lừng chừng mãi mới dám gọi cho Chị?
Có làm phiền chị giờ này không Chị?
Không sao em ạ?, Lan cũng đang ở Sài gòn đi dự đám cưới bây giờ đang đi dạo cho thoải mái.
Lại Chị rồi? xưng hô tên là được rồi??/ à vâng… quen mồm mà Chị
Thế à, Lan đi 1 mình sao mà nói chuyện vô tư vậy?
ừ Lan đi 1 mình mà, thế anh nhà không đi cùng sao?
Không Lan đi với bà ngoại và cháu vào trong này
À ra thế, khi nào Lan về?
Lan phải tuần sau mới về, có việc gì sao?
Không, chỉ là Long mới chuyển xuống Hà nội làm việc nên gọi điện cho Lan định mời Lan hôm nào dảnh Long mời Lan qua chỗ Long chơi.
Lan nghĩ, ái chà dạo này bạo mồm bạo miệng ghê?
ừ, hôm nào về Lan sẽ gọi điện cho Long.
Lan à, ở trong đó Long có 1 người bạn cũng làm nghề như em hiện đang ở quận I, tay nghề rất giỏi đã nhiều lần cứ mời em vào làm trong đó nhưng em vẫn chưa muốn đi sợ lạ nước lạ cái, nếu chị không ngại em sẽ gọi điện để bạn Long đón Lan đi chơi loanh quanh cho vui đi một mình thì chán chết đi được?
Uhhh ai lại thế, làm phiền lắm không nên đâu.
Long nói, có gì đâu bạn bè giúp nhau mà, thôi để Long gọi cho Lượng bạn em đón Lan nhé, để Long cúp máy gọi đã nhé.
Lan lững thững đi dọc khu phố tuy về khuya nhưng dòng người vẫn nối đuôi nhau, chủ yếu là các cặp nam nữ đèo nhau đi dạo hoặc cặp kè nắm tay nhau đi bộ trên phố, Lan ngó xung quanh đúng là chỉ có Lan là đi bách bộ 1 mình. Lan nghĩ giá mà có ai đi cùng mình thì vui biết mấy..
Cứ mải mê vừa đi vừa nói chuyện với mấy người bạn cùng cơ quan, Lan cũng quên khuấy chuyện của Long rồi đến cầu Sài gòn lúc nào không hay. Vừa lúc ấy Long gọi lại
Long à, Lan nghe đây.
Long vừa liên lạc với bạn Long, bạn Long rất vui được làm hướng dẫn viên cho Lan đấy, Bạn Long tên là Lượng cũng bằng tuổi Long và chưa xây dựng gia đình, đang sống ở gần cầu Sài gòn đó, cách quận I khoảng 4km thôi Long mới cho Lượng số điện thoại chắc là chút nữa sẽ gọi cho Lan đó, thôi nói chuyện thì dài dòng nhưng Lan cứ ok không băn khoăn gì đâu Lượng là bạn Long rất nhiệt tình nên Lan đừng ngại nhé, Long hẹn Lan hôm nào ra thì kể chuyện ở trong đó cho Long nghe với nhé… byy byyyy
Lan không kịp nói gì với Long cả, vừa ngắt máy thì có tin nhắn của Long, mở ra coi Lan mới thấy số điện thoại của Lượng có kèm theo ảnh, 1 thanh niên to cao đẹp trai. 
Lan chợt buồn cười, đúng là vớ vẩn ghê, chắc là sợ bị thanh niên ở Sài gòn lừa chăng? Đúng lúc ấy có đề nghị nghe cuộc gọi face time, Lan bấm đồng ý trên màn hình hiện lên khuôn mặt đúng như anh Long đã gửi
Chị Lan phải không? Em là Lượng bạn của Long chắc chị đã nghe Long nói chuyện. 
Được biết chị vào trong này Long nhờ em đưa chị đi thăm quan Sài gòn về đêm
Ôi, Lan cảm ơn nhe.. thế thì phiền lắm, nhưng mà Lan đang ở cầu Sài gòn chứ giờ này không ở quận I đâu?
Không sao, em đang ở gần đó Lan cứ đứng đó nhe, chút xíu là Lượng đến đó thôi?
Đúng là chưa đến 2 phút Lượng đến nơi đỗ chiếc xe mô tô thể thao dựng chân chống xuống.
Chị là Lan phải không?, em là Lượng vừa gọi điện cho chị xong
Chào Lượng, mình là Lan bạn của Long
Vâng em cũng được Long giới thiệu qua về chị Lan
Đừng xưng hô chị em cứ xưng tên cho tiện Lượng nhé
Dạ.. đúng là tiếng Sài gòn, cái gì cũng dạ, vâng.. Lan bật cười
Chị lên xe em chở đi lòng vòng cho mát và thăm quan cảnh về đêm ở Sài gòn .
Lượng nhanh nhảu kéo tay Lan dẫn đi về phía chiếc xe, nhìn chiếc xe Lan hơi ái ngại
Mặc váy ngồi kiểu gì đây với chiếc mô tô thể thao này? Chiếc yên xe chỉ có 1 chiếc rộng
Lan ngồi lên đi?, nhưng Lan mặc váy ngồi thấy bất tiện quá
Không sao Lan ngồi nghiêng 1 bên đi hơi tỳ vào Lượng là được mà, mọi người đều ngồi vậy mà không sao đâu
Cuối cùng Lan cũng ngồi lên được, ngồi kiểu này chỉ hợp với các cặp yêu đương nhưng mà phải ngồi cho chân sang hai bên, đi được một đoạn Lượng nói:
Nếu Lan không ngại ngồi phía trước cho thoải mái, Lan thấy tư thế ngồi này không ổn nên đồng ý ngay
Vâng để Lan ngồi phía trước, đúng vậy ngồi phía trước thoải mái hơn nhiều vì có chiếc bình xăng liền sát với yên xe nên Lan ngồi thoải mái hơn nhiều, tuy hơi dốc về phía người Lượng nhưng không có vấn đề gì.
Vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng cả hai cười rúc rích như những đôi tình nhân thực thụ 
Lòng vòng mãi, được khoảng gần một tiếng đồng đi dạo thì bất chợt một chiếc xe cảnh sát 113 ép sát ra tín hiệu yêu cầu xuống xe kiểm tra.
Lan lo lắng bảo Lượng
Anh cho xe tấp sát vào lề đường, cả hai xuống xe, Lượng lấy ví đưa giấy tờ cho 2 cảnh sát 113
Giấy tờ của anh chị đầy đủ nhưng 2 người tham gia giao thông không đội mũ bảo hiểm
Lượng giải thích mãi nhưng 2 cảnh sát cơ động không chấp thuận yêu cầu cả hai đưa xe về đồn để giải quyết, Lan ái ngại cho Lượng đúng là làm ơn mắc oán
Cuối cùng Lượng và Lan chấp nhận về đồn để giải quyết, phải mất 30 phút sau thì mọi thủ tục giữ xe hoàn tất cả hai mới ra về lúc đó là 0h 30 phút, Lượng gọi một chiếc taxi để hai người về.
Tuy Lan và mẹ cùng cu Minh đi dự đám cưới nhưng nhà không đủ chỗ ở nên Lan phải thuê thêm 1 phòng ở khách sạn ngay gần nhà để ở nhưng cu Minh lại nhất định không ngủ cùng mẹ mà đòi ngủ với bà ngoại ( cu minh chỉ muốn như vậy để chơi với tụi nhỏ cùng trang lứa). Về đến khách sạn chỗ Lan ở, Lan bảo Lượng lên phòng đã rồi hãy về, 
Lượng ngần ngừ mãi: Thôi để khi khác, để Lượng về cũng muộn rồi.
ở Sài gòn giờ này có gì mà muộn?
Lượng miễn cưỡng đi lên phòng cùng Lan, qua lễ tân Lan báo lễ tân, cho bạn em lên phòng 1 chút nhe
Lễ tân trả lời nếu bạn nghỉ lại thì phải chuyển chứng minh thư cho em nhe tránh công an kiểm tra chị nhé
Lan trả lời: ok, chỉ lên phòng chút xuống ngay thôi
Vâng, là em cứ nhắc vậy xin lỗi đã làm phiền chị?
Lên đến phòng Lan mời Lượng uống nước và cũng bày tỏ ái ngại về việc đã xảy ra
Lượng nói: có gì đâu Lan, do khi đi mình cũng sơ ý quá. Không sao, họ hẹ sáng mai giải quyết nên không vấn đề gì chỉ là nộp phạt thôi có gì đâu mà Lan phải băn khoăn 
Lượng ngồi khoảng 15 phút nói chuyện lung tung với Lan và xin phép Lan ra về để Lan còn nghỉ ngơi
Lan cầm tay Lượng nói:
Cho Lan xin lỗi đã làm phiền Lượng buổi tối nay?
Có gì đâu, Chẳng biết vì lý do gì Lượng ôm chặt Lan và nói:
Thôi Lan nghỉ đi nhe, lấy lại sức còn đi thăm thú Sài gòn chứ chiều tối mai nếu Lan không bận Lượng sẽ đưa Lan đi thăm 1 số địa điểm vui chơi như Đầm Sen, Vườn Chim và hôm nào rảnh Lượng sẽ đưa Lan đi Vũng tàu chơi 1 buổi
Ok, Lượng nhớ nhe hứa đừng có lỡ hẹn với Lan nhe. Còn để Lan có cơ hội cảm ơn Lượng nữa chứ..
Buông Lan, lúc này Lan hơi ngỡ ngàng và bất ngờ với cái ôm của Lượng, 
Hẹn ngày mai nhe, chúc Lan ngủ ngon….