Tai anh hot girl

Thế là cả tối hôm đó, người tôi cứ lâng lâng; một cảm giác khó tả cứ nao nao trong lòng. Tôi ăn cơm ngon hơn, thấy yêu đời hơn. Và cả tối đó, tôi cứ tìm mọi cách để luôn được nhìn thấy cô; cô và mẹ tôi ngồi nói chuyện ngoài hàng hiên trước nhà, tôi xem ti vi bên trong phòng khách nhưng cặp mắt luôn hướng về cô, mỗi lần nhìn cô là óc tôi luôn tưởng tượng ra nhiều cảnh ái ân giữa tôi và cô. Tôi cũng dự định leo lên gác, tiếp tục công cuộc nhìn lén như ngày hôm qua. Dự tính của tôi sẽ tiếp tục nhìn qua khe hở của ván lót sàn, để mà chiêm ngưỡng hình dáng của cô khi cô ngủ. Nhưng hỡi ôi, chú Thắng có lẽ hôm nay say quá nên đi ngủ sớm, cái màn ngủ và bóng đèn ngủ mờ mờ không ủng hộ tôi. Thôi được, hôm nay như vậy tôi cũng đã thỏa rồi. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hai giờ sáng hôm đó, tôi lại lọ mọ thức dậy để xem bóng đá, đó là trận đội tuyển Hà Lan đấu với Bỉ (hình như tỷ số là 0-0 thì phải). Cùng xem với tôi còn có chú Thắng nữa, có lẽ chú đã ngủ quá nhiều lúc chiều tối nên đến giờ nay trông chú tỉnh hẳn. Xem hết hiệp 1, tôi ra sau nhà để đi toa - lét và tranh thủ pha chế gói mì ăn liền cho đở đói. Ô kìa! Trước mắt tôi lại là hai cái quần lót màu đen của cô Vân mà cô giặt khi chiều đang còn phơi trên sào. Một ý nghĩ xẹt qua như điện của tôi. Tôi liền nhẹ nhàng và nhanh chóng tiến đến sào phơi quần áo, lấy 2 cái quần lót của cô Vân và đ vào nhà tắm chốt cửa lại. Tôi lại muốn tiếp tục thủ dâm với hai cái quần lót này. Để chắc chắn, tôi liền dấu 2 cái quần lót của cô trong nhà tắm, chạy vào nhà bếp nhấc cái ấm đun nước đa réo sôi lên nhanh chóng pha cho chú Thắng 1 tô mì, tăng cường cho chú 02 cái hột gà do nhà tôi chăn nuôi mà có. Tôi đem tô mì lên cho chú, lúc này chú đang xem chương trình ca nhạc do VTV 3 phát lúc nghỉ giữa hai hiệp đấu. Chú hỏi tôi:
- Thế cháu không ăn à?
- Dạ, cháu ăn sau, cháu đi tắm cái cho mát
Trời ạ. Mình đang định “xử” vợ hú nè, vì vậy mình phải nịnh chứ - tôi nghĩ vậy và thầm cảm giác mình hơi “đểu”.
Tôi vào nhà tắm, tụt quần mình ra và ngồi bệt xuống dưới nền. nền nhà tắm lúc này đang khô ráo, tôi lấy 1 cái quần lót của cô để xuống nền, cũng lật ngược mặt trái ra và đưa phần đũng quần ngữa lên trên. Tôi bắt đầu sục dương vật của mình. Chỉ vài lần sụt thôi mà tôi đã như lên mây, trong đầu tôi lúc này hiện ra cảnh tôi đang làm tình với cô Vân. Cảm giác lâng lâng từ lúc chiều tác động trong tư tưởng tôi là tôi nhanh chóng đạt cơn cực khoái, tôi bắn ra ào ạt. Sức trẻ của tôi, cảm giác của tôi đã đẩy những dòng tinh trong cơ thể tôi phọt ra ngoài với tốc độ cực mạnh, nhiều vô kể. Cả dòng tinh trùng phọt ra ngoài, bắn đè lên cái quần lót, làm thành 1 vệt kéo dài khoảng 8 cm từ mép quần phía trên xuống phía dưới đủng quần. Tinh dịch tôi vẫn tiếp trục trào ra nhưng không còn bắn mạnh nữa, nó xuất ra ngoài và nhiểu xuống đãng chiếc quần lót đang nằm bên dưới. Tôi nâng chiếc quần lót lên, chùi phần đủng quần vào đầu dương vật, vét hết những dòng tinh còn dính trên đó. Sau đó, tôi lộn phải chiếc quần lót lại, trở về vị trí bình thường, nếu các dòng tinh trùng của tôi có chảy xuống thì cũng sẽ chảy về “chổ trũng”, tức là đáy chiếc quần lót, nơi mà nó sẽ ôm lấy âm hộ của cô Vân khi cô mặc chúng. Tôi mắc chiếc quần lót đó vào móc kẽm và móc lên tường; tôi cần phải xử lí chiếc quần lót còn lại.

tai anh hot girl

Hì, khi chap này được post lên thì cũng có nghĩa là chương trình dự đoán đã kết thúc các thím nhĩ, lần này lượng inbox và cmt cao đột biến, vui thì cũng có vui nhưng buồn thì cũng có buồn, không hiểu em viết thế nào mà có nhiều thím inbox và cmt xoáy đểu thế không biết cơ chứ, em nhắc lại là tính em nóng, võ lại cao nên thím nào mà khía đểu em là... là.... là em giận ngay.... Hehe, giỡn thế thôi chứ càng nhiều thím pm thì em càng vui chứ nhễ, mấy khi được người khác qúy và xem là bạn bè trong tình hình xã hội quá xô bồ như hiện nay nhĩ. ^^.Tiếp nhé!

Thật đấy, lúc đó nhìn Dì rất đáng yêu, lòng em chợt bồi hồi xao xuyến, phút chốc trong em hình bóng nhỏ như nhạt nhòa và bị che lấp bởi ảo ảnh của cái bóng đen đang gối đầu lên nệm kia.Em ngồi nhìn lung lắm, cũng bởi tại nhìn lâu và suy nghĩ toàn xxx nên mặt em đỏ ửng, máu trong cơ thể như dồn vào các mao mạch trên cơ mặt, khó chịu và nóng bừng.Tay chân em run rẩy vì cảm giác háo hức và hồi tưởng về cái đêm hôm ấy, hình ảnh cái khe hẹp hiện ra lồ lộ và khiêu khích, thật đê mê và lôi cuốn.

Em ngồi nhìn và suy nghĩ lung lắm, nhìn vào khuôn mặt Dì, nó thất đẹp và càng nổi bật hơn khi Dì ngủ, thật ngây thơ và thánh thiện, chợt một ý tưởng mong lung và bất chợt hiện lên trong đầu em "thơm phát xem thế nào", ngay lập tức em vạch ra kế hoạch tác chiến chỉ trong vài phần trăm giây, mà như các bậc cao nhân thời xưa có dạy:"Nam nhi chi chí, dám nghĩ là dám làm" còn nếu các thím nào tò mò muốn hỏi về bậc cao nhân ấy tên họ là gì??? thì xin thưa luôn là "Em éo biết". ==.Đoạn nghĩ là làm ngay, em ngồi ở tư thế qùy gối xuống nệm và từ từ chống 2 tay xuống luôn, mặt em tiến sát lại ngày một gần với mặt Dì, lúc này mà xét thì chỉ cách khoảng 1 gang tay.Môi em từ từ tiến lại ngày một gần má Dì............ và rồi........ chụt......... môi em và má Dì tạo 1 tiếng động khe khẽ giữa màn đêm tĩnh mịch, cảm xúc lúc đó trào lên trong em cuồn cuộn, liên hồi và cực kì khó tả.Em có cảm giác như sự khao khát, của việc chiếm hữu điều gì đó đeo bám và nó không ngừng thôi thúc em tiến lên, làm 1 cái gì đó đi để thỏa mãn nó và tạo bước đà cho nó chạy ngày một nhanh hơn, thật lẫn lộn và rối bời.

Cũng vì cái cảm giác đó và vì lần đầu thành công nên em quyết định chơi tiếp phát nữa, lần này sẽ xa hơn đó là vào cái khe hẹp.................... giữa hai môi Dì hay người ta còn gọi là cái miệng ý ^0^.Nhẹ nhàng cúi xuống và thêm một lần hôn nữa thì không thể tưởng tượng được hết cảm xúc vui sướng trong em sẽ tăng lên đến dường nào nữa...Nhưng tréo quèo thay, cuộc chơi nào cũng có lúc tàn, cuộc đời éo như mơ và chuyện ấy đâu ai ngờ, khi em vừa đưa cái bản mặt đù đù và ngu ngơ của mình tiến gần mặt Dì thì ôi thôi, Dì lờ đờ mở mắt ra, một cảm giác lạnh sống lưng tràn đến, ngượng ngùng đến khó tả, và khó tả đến mức dù cố gắng tả lại thì vẫn éo tả được =.=.

Khi nhìn thấy Dì vừa lờ đờ mở mắt ra thì em ngay lập tức ngước mặt lên, mặt dù vẫn ở tư thế qùy mình hồi hộp và lo lắng lắm, không biết Dì có lờ mờ đoán ra là mình mới vừa "thơm" má Dì hay không, Dì mà biết thì bách nhục luôn ấy T.T, híc trong vài phần trăm giấy ấy, em quyết định lỡ đâm lao thì phải theo lao thôi, em đưa tay lại gần phía má của Dì và................. nhẹ nhàng em uốn MU bàn tay lại........... khẽ gõ mạnh vào mặt Dì một cái đánh "Bép", ngay lập tức em rút tay về, Dì thì vừa ngạc nhiên và tròn xoe mắt nhìn em, nói ngay:

-Lại dậy àh??? Có sao hông con???_Nhìn em là lộ hẳn ánh mắt lo lắng.
-Dạ, sao Dì lại nằm đây, về đi._Em nói mà cúi mặt xong ngước lên lườm lườm.
-Híc, lo cho con quá chứ gì, sợ tối con tự tử nên ngồi canh nè ^0^ _Nói mà bắt đầu cười cười, rõ hâm.
-Làm gì mà phải tự tử, khùng quá Dì, con trai chứ đâu phải bê đê đâu mà dzậy ==_ mình nói rõ to.
-Nhưng mà mặt con đù._Dì giải thích, híp mắt.
-Đù chứ đâu có ngu đâu, mệt, đi tè đây_ Nói rồi mình đứng dậy
- Khoan con.....vậy thì nhớ đừng có suy nghĩ lung tung nữa nha, nhìn mặt đơ quá...!!!_Dì hét lớn
-Vầng, Dì đi ngủ dùm con cái, nhìn mắt như gấu_Dì nghe mình nói mà hốt hoảng sờ sờ nắn nắn da mặt nhìn tếu vờ lờ.
Mình đi đằng trước, Dì đi đằng sau, mình ghé WC còn Dì thì đi vào phòng, ngáp dài một cái rõ to, đoạn tè xong thì mình lên phòng nghĩ ngợi lát rồi ngủ lúc nào không hay luôn.

Vài ngày sau thì nhỏ điện thoại hỏi tình hình sức khỏe rồi khuyên này kia, mình thấy nhỏ như khóc qua điện thoại, mình cũng xao xuyến rất nhiều.Nhưng thôi, vu vơ thế đủ rồi, hôm ấy cũng là một ngày trong tháng 7 thôi.Sau giai đoạn tự kỉ không thông báo trước đã làm cho Dì nghĩ mình là một thằng tâm thần có tiềm tàng nên đã lật đật gọi điện thoại xin ba mình cho phép Dì được quản giáo mình chặt hơn, mình mỗi khi ra ngoài đều phải thông báo cho Dì là đi đâu??? và lâu lâu Dì còn hay lên phòng mình bất chợt nhìn vào xem có đang "cắn thuốc" hay không, theo lời Dì nói là như vậy, đến khổ.Nhiều lần mình méc ba về vấn đế này thì ba chỉ vỏn vẹn một câu "Ba biểu", và van xin Dì đừng như vậy nữa thì Dì cũng lại "Ba biểu", đến là chán, à thời gian đó mình được cho nghĩ học hầu hết môn, chỉ học 3 môn cần thiết thôi các thím ạh, nói chung cũng sợ thua thiệt bạn bè lắm chứ, nhưng thiết nghĩ cứ cố gắng là ok nên vơi sầu đi bớt phần nào.

Mặc dù nhỏ đã không còn là nỗi lo nghĩ của mình mỗi ngày nhưng thỉnh thoảng vẫn gọi điện thoại về hỏi han tình hình bạn bè và nhờ vả chỉnh sửa hay hướng dẫn hoặc là tâm sự về việc ba nhỏ, chị nhỏ, những đứa bạn trên lớp này kia, đủ thứ, dần dà mình cũng quen dần và sống 1 cách tập trung hơn, trong lòng mình thì vẫn còn nhớ nhỏ nhưng thật sự khi tham gia vào công việc như dọn phòng hay làm mấy thứ này kia phụ Dì thì mình cũng quên bén đi nỗi canh cánh trong lòng ấy.

Một sự việc xảy ra.......

Ngày hôm đó, mình nhớ không lầm là đêm hè của một ngày tháng 8 oi ả, đang chat yahoo với thằng bạn thì thấy đột nhiên một cái buzz! to uỳnh, mình hết hồn bấm qua khung thì thấy thì ra là nhỏ, mình tốn gọn lại là nhỏ nói: Mặc dù ba nhỏ chia tay người mẹ đó, nhưng chị em nhỏ vẫn rất thương mẹ kế, hay gọi điện thoại,mẹ kế nhỏ đang bị ốm, chẳng ai ghé qua nhà nhỏ và chăm sóc mẹ kế lúc này, nhỏ lo lắm sợ mẹ kế xảy ra chuyện gì không hay thì nhỏ chết mất và nhỏ muốn nhờ mình qua chăm mẹ kế nhỏ xem có sao không??? nhỏ năn nỉ mình rất nhiều nhưng mình đều từ chối vì.... lúc đó đã rất khuya mình vừa làm biếng và vừa sợ đi đêm nữa, nhưng mà nhỏ năn nỉ ghê lắm nên mình đành chiều lòng và hứa sẽ qua ngay tuy nhiên nhỏ phải gọi điện thoại trước cho mẹ và vì nếu không thấy ai là mình về luôn đó, sợ bị giang hồ dòm ngó thì khổ lắm, nhỏ bắn số điện thoại nhà nhỏ cho mình vì cơ bản mình xóa hôm bữa rồi.
Như đã hứa, mình thay đồ và dắt xe ra khỏi nhà trước ánh mắt không tin tưởng của Dì, xin mãi Dì mới cho đi với lí do bạn bệnh nặng, qua thăm tí cho nó vui rồi lát về mà. Rồ ga chạy tới nhà nhỏ.Vừa đi mình vừa run, không phải vì tiết trời mà vì lo lắng và sợ sệt, đi mà tay lái run run các kiểu, sợ sệt trước ánh mắt khách của các quán nhậu ven đường còn mở cửa, sợ thằng boy nào thấy mình ngu ngơ lại theo xin tiền thì khổ, sợ thằng gay nào đấy hâm mộ và có ý đồ dò theo âm mưu cướp zin cửa sau thì càng ê chề hơn nữa ấy chứ ^^....... Xe cứ đi.
Tới trước nhà nhỏ, em gọi điện thoại nhà nhỏ thì thấy giọng phụ nữ bên kia yếu ớt:
-D đó hả con, cô không sao đâu con, con về nghĩ đi!
-Dzạ nhưng cô ơi, nhỏ nhờ con qua đây, cho con vào xem cô bị làm sao có cần gì không rồi con mới về được._mình quả quyết.
-Không sao đâu con, cô không sao hết ák, tại nó làm quá lên thôi, con về đi không ba mẹ lại mong, cẩn thận trộm cướp ák_Cô vẫn nhỏ nhẹ và yếu ớt.
_Híc, cô mở cửa cho vào vào lát rồi con mới về được chứ ngoài này.... ngoài này tối quá cô ơi, con lỡ qua rồi, coi cô bị sao rồi con về ngay._Mình hơi lớn giọng xíu.
_Con đợi cô xíu, cô ra ngay.
Em đứng chờ một lúc thì thấy mẹ nhỏ ra, phải tả sao nhĩ, cô ấy không cao lắm, khoảng gần 1m6 thôi, tướng người theo em nhìn thì có da, có thịt khuôn mặt tròn, mái tóc uốn xoăn và bó gọn cột tóc kiểu đuôi ngựa, trắng trẻo, nhìn rất duyên nhưng duyên theo kiểu một người phụ nữ thành đạt, một người khá qúy phái.Cô đang làm trong một ngân hàng ở quận 1.

Cô ấy đi với 1 dáng điệu có vẻ hơi mệt mỏi và phờ phạt, trách sao được, con người ta đang bịnh mà, em nhẹ nhàng chào cô rồi đẩy xe vào sân bước lên thềm thì cô nói vọng vào từ hướng cổng:"Con ngủ đây đêm nay luôn đi, sáng về, giờ này cò ra đường thì nguy hiểm lắm".Thiết nghĩ cũng đúng vì em không dám chạy về nhà lúc này, vừa tối lại vừa nguy hiểm, có anh nào xinh trai nghiện ngập nhào lại chơi cho phát thì phẻ đời lắm nhễ, nghĩ đến đó mà em chợt rùng mình, đoạn em nghe lời và dắt xe hẳn vào nhà cô luôn.

Cô đóng cổng và phụ em đẩy xe lên, nói là phụ nhưng hình như cô chỉ cầm cái biển số đủn đà đủn đỉnh thì phải.hì hục một lúc thì cũng xong, em vào nhà.Cô khóa cửa chính lại................. và............

tai anh hot girl

tai anh hot girl la gi ?

tuy chưa mặc lại đồ lót nhưng cô đã mặc chiếc váy lại, mặc dù trong phòng không sáng lắm, nhưng cứ nằm phơi cơ thể trần truồng ra trước mặt cậu bé, cô cũng thấy ngượng. Tuy nhiên Hà Anh cũng không phản đối gì khi cậu bé thò một tay sang, luồn dưới váy để sờ vào bầu vú của cô. Bây giờ thì Hà Anh và cậu bé nói chuyện đã cảm thấy tự nhiên hơn nhiều, Hà Anh hỏi cậu bé về chuyện học hành, về gia đình cậu bé…Nằm nghỉ ngơi được một lúc, đang nói chuyện, tình cờ Hà Anh quờ tay chạm phải dương vật cậu bé, thấy nó đã thẳng tưng và cứng lại từ bao giờ, đ.ng phải tay cô nó bật nẩy ngật ngưỡng như cái lò xo, nhìn thật hấp dẫn. Bản thân Hà Anh cũng bắt đầu cảm thấy thèm muốn lại từ nãy. Cô cũng ngạc nhiên với chính bản thân mình, chưa bao giờ cô lại thấy ham muốn nhiều như vậy, có lẽ là vì lâu cô không được thoả mãn, hơn nữa lại là “của lạ”, khác hẳn với cảm giác quen thuộc của chồng cô nên cô mới hưng phấn như vậy. Tủm tỉm liếc nhìn cậu bé, Hà Anh đỏ mặt thì thào với cậu bé với vẻ ngượng nghịu như cô gái mới về nhà chồng:- Chị em mình…làm nữa nhé…em muốn không?Dường như chỉ đợi Hà Anh hỏi thế, cậu bé cười vẻ sung sướng và gật đầu liền. Cởi phăng chiếc váy ra vứt đại xuống sàn, Hà Anh và cậu bé lại bắt đầu quấn lấy nhau để làm tình lần thứ ba. Lần này thì họ làm theo tư thế cậu bé nằm ngửa ở dưới, Hà Anh ngồi xổm lên và xoay lưng lại phía mặt cậu bé. Cô thích cái tư thế cưỡi lên trên như thế này, vì ở tư thế này cô hoàn toàn có thể chủ động nhịp điệu giao hợp.

tai anh hot girl

Hơi giật mình Trinh vội vã cất tiếng gọi thật to “Chích chòe”, “Dũng ơi!” tiếng gọi của Trinh chẳng hề có lời nào đáp lại, chỉ có tiếng sóng vô cảm nuốt dần lấy những câu gọi em của Trinh. Bỏ chiếc cào vào rá Trinh chạy ngay về phía bờ cát “Thằng này hư thế! Chắc là bỏ vào xóm chơi rồi! Không thèm bảo mình” trinh thầm nghĩ. Nhìn lên bờ cát trắng quen thuộc còn vương vài nét chữ nguệch ngọac của Chích Chòe, Trinh cố tìm lấy dấu chân của em hy vọng nó cho Trinh biết hướng chạy vào xóm của Chích Chòe. Nhưng chỉ có những dấu chân nhỏ xíu quen thuộc hướng về phía biển chằng còn vết nào đi vào bờ cả, ánh mắt trinh từ nôn nóng chuyển qua hoảng sợ, chiếc rá rơi xuống bờ cát không một tiếng động, những con mỏ quạ còn dính bùn tanh vương vãi ra quanh chỗ Trinh đứng. Trinh gào tên em lạc giọng, rồi lao xuống biển, sải chân Trinh muốn căng ra hết cỡ dù con nước biển đang lên như muốn đùa cợt níu chân Trinh lại. Tiếng gọi em thảm thiết rồi lạc đi, Trinh sải tay bơi ra thật xa lặn những hơi thật dài căng con mắt dỏ au vì nước biển và nước mắt tìm em. Càng cố bơi, cố lặn Trinh càng đuối dần, vài ngụm nước biển mặn chát xộc vào cổ vào họng làm đôi mắt Trinh mờ đi, cái dạ dày từ sáng chưa ăn gì không tiếp được sức cho Trinh nữa, sải tay Trinh cào mỏ quả từ sáng vùng vẫy yếu dần trong những ngọn sóng ngược chiều bơi đập vào. Trinh chìm dần xuống với sự tuyệt vọng, cái miệng mỗi khi trồi lên hớp được tí không khí nào lại sặc sụa gọi em trong tiếng nức nở.

Nhưng Trinh quyết không từ bỏ, sức mạnh không biết từ đâu kéo đến khiến Trinh nín thở bơi một mạch vào bờ, lảo đảo bước trên bờ cát rồi trinh chạy, dáng chạy xiêu vẹo như muốn ngã bất kỳ lúc nào thẳng về làng chài. Cái miệng tưởng như đã không thể nói được hướng vào những mái nhà quen thuộc trong làng gào lên “Ai cứu em cháu với! Cứu với!” rồi cái bóng xiêu vẹo ấy ngã vật xuống trên con đường đầy sỏi. Những tiếng người lớn bé xôn xao , tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng hô hóan lớn dần lên hướng về bờ biển. Một người đàn ông to lớn đỡ Trinh dậy, khuôn mặt Trinh giờ đã trắng bệch vì mất sức và ngấm nước. Trinh run run chỉ tay ra bãi biển “E..m ch..áu, e..m ch..áu, cứ…u”, có lẽ chỉ có thế là đủ với người dân làng chài đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ tai nạn kiểu như thế. Họ huy động nhau tìm kiếm, những chiếc thuyền câu nhỏ được giăng lưới phía ngoài xa đề phòng em Trinh bị sóng cuốn ra xa. Trinh chạy dọc bờ nhìn ngóng từng chú, từng bác, từng anh với niềm hy vọng khôn cùng. Chỉ một tiếng nói hơi to một chút của những người đang đào xới biển tìm Chích Chòe cũng khiến Trinh giật mình dõi mắt về đấy. Gần một tiếng tìm kiếm trong những con sóng đang ngày một to hơn vì nước biển đang lên, những người Trinh đặt hy vọng cũng chán nản lắc đầu dần, họ đã cất bước vào bờ với cái lắc đầu ngao ngán, có vài người đã hướng ra ngòai xa cất giọng:

- Chăng thêm lưới ngòai đấy đi! Chỉ sợ sóng đánh ra ngòai đấy rồi!
Người ta không dám nhắc đến chữ “xác” để Trinh khỏi đau lòng nhưng Trinh vẫn biết là họ đang dừng lại dần, Trinh tuyệt vọng gào thét với từng người đi vào:
- Không! Cháu xin chú! Xin bác! Quay lại đi! Chích chòe là niềm hy vọng của bố cháu, của cả nhà cháu! Cháu xin mọi người! Đừng vào bờ! Cháu xin…
Trinh không nói ra được lời nữa, những câu sau chỉ là tiếng thều thào, đôi chân Trinh toét máu vì bị xẻ ra bởi những con hà, những mảnh đá nhọn mà Trinh chạy qua trong lúc tìm em. Hai cái đầu gối qùy ngập trong nước biển hướng về phía mọi người mà van lạy. Ai đó xốc nách trinh lên kéo vào bờ:
- Không! Để mặc cháu! Cháu phải tìm em! Tìm chích chòe! Em cháu đang cần cháu cứu! 

Tiếng gào yếu ớt và cái dãy dụa chẳng còn tí lực nào không đủ để giữ Trinh lại, người ta đã kéo Trinh vào đến cái kè đá chắn sóng biển rồi. Dường như những lời nói của Trinh khiến đám người lại ngụp mình bơi ra ngoài lần nữa dù cũng có kẻ đã bị chuột rút phải tập tễnh vào bờ. Nhưng cái kẻ tập tễnh được người ta dìu vào bờ ấy lại là người tìm ra chích chòe. Từng bước khập khễnh được dìu bởi người khác vào bờ khiến họ bị tụt xuống một cái hố cát ai đó đào lên lấy cát không cắm que đánh dấu như mọi lần. Và khi 2 người họ trồi lên khỏi hố cát ấy một người đã bế theo Chích chòe cùng tiếng gào vang vọng cả bãi biển:

- Thấy rồi! Tìm ra rồi!
Toàn thân rã rời Trinh cố lết từng bước về phía người đàn ông đang bế Chích Chòe mềm nhũn và ướt sũng đi lên, Trinh muốn nhìn mặt em, muốn gọi e dậy nhưng có ai đó đã giữ lại:
- Vào bờ đã cháu! Để các bác ấy cứu tỉnh nó đã

Từng thanh niên trai tráng lực lưỡng luân phiên cõng lấy thân hình mềm oặt của em Trinh chạy dọc bãi, cách sơ cứu thường thấy dành cho người bị chết đuối mong tống được những ngụm nước biển mặn chát mà Chích chòe nuốt phải. Từng người thở dốc trao em Trinh cho người khác mà mãi Chích Chòe của Trinh vẫn chưa tỉnh và họ không còn chạy dọc bờ biển để sơ cứu nữa, họ ôm chích chòe bé bỏng trắng nhợt bất động hướng về trạm y tế nhỏ nằm cách làng chài vài ba km. Trinh cũng chạy, chạy xiêu vẹo, chạy như muốn ngã ra bất kỳ lúc nào, Trinh níu tay vào từng người đi trước mà chạy theo. Trinh sợ người ta lấy mất Chích chòe bé bỏng của cà nhà, Trinh vừa đuổi vừa nghĩ

- Mình sẽ nấu cháo cho Chích chòe ăn! Không mắng nó nữa! Cho nó hết bộ sưu tập ốc của mình, đọc truyện cả đêm cho Chích chòe.
Cái trạm y tế bé xíu đã hiện dần ra trong con mắt nhìn cái gì cũng mờ ảo của Trinh bởi mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi. Trinh bám vào cánh cửa trạm y tế thở dốc lấy thêm không khí rồi cố gắng bước tiếp về phòng cấp cứu. Cái phòng cấp cứu đông nghị người chen lấn ngó vào bên trong bỗng dưng yên lặng, không còn tiếng quát tháo, giục dã nữa, chỉ còn những gương mặt tiếc nuối nhìn vào trong rồi quay lại ngó Trinh đầy thương cảm. Mỗi bước chân run run như có thế ngã ra bất kỳ lúc nào là vài ba người lại dạt ra nhường lối, đôi lúc còn đưa bàn tay khẳng khiu chai sạn ra đỡ Trinh để Trinh có thể vững vàng hơn. Đôi tai Trinh vừa khôi phục được một phần thính lực giờ lại ù dần đi bởi những câu nói từ trong phòng cấp cứu vọng lại:

- Tội nghiệp! Muộn quá
- Cả nhà sinh mãi mới được thằng con trai
- Ai đi gọi mẹ nó chưa
- Chị nó đâu rồi! Cho vào nhìn mặt em đi
- Cho người đi ra trạm phát thanh nhờ đánh tín hiệu ra ngòai khơi đi! Bố nó đi biển được 1 tuần nay rồi
- Thằng bé ngoan thế mà…
………………………………..
Nhiều lắm Trinh không nghe được nữa, đám nguời đã dãn ra để Trinh nhìn thấy Chích Chòe bé bỏng nằm bất động trên chiếc giường sắt hoen gỉ. Trinh đã đến gần để đủ nhìn thấy em, đứa em tinh nghịch, hiếu động của Trinh giờ không cử động được, mái tóc rễ tre dựng đứng giờ dính bết vào đầu và trán bởi nước biển, đôi mắt tròn xoe đen láy như đôi mắt mẹ đã nhắm nghiền, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng sao giờ lại trắng bệch ra thế kia. Bàn chân chân chạy nhảy khắp nhà, bàn tay hay bứt tóc trêu Trinh giờ sao lạnh giá thế, Trinh ngơ ngác nhìn lên cô ‎ y tá đôi mắt cũng đỏ hoe vì thương cảm:

- Em cháu sao hả cô! Bao giờ thì tỉnh ạ
Cô y tá thở một hơi dài cúi xuống vuốt mái tóc Trinh:
- Em cháu đi rồi! cháu nhìn em lần cuối đi! Muộn quá cô không cứu kịp
Tiếng cô y tá dịu dàng mà như những tiếng sét đánh vào màng nhĩ Trinh, Trinh nhìn cô, nhìn Chích chòe rồi như hiều ra Trinh ôm chặt lấy cái thân thể bất động lạnh giá của em mà gào khóc:

- Dũng ơi! Là tại chị! Chích chòe ơi! Chị có lỗi! Tại chị ham mỏ quạ mà hại em rồi! Tại chị! Em đừng đi em sống lại đi
Trinh gào thét Trinh phục lên người em như muốn truyền hơi ấm vào cái thân thể giá lạnh đang cứng dần ấy, tiếng Trinh khóc khiến ai cũng muốn nưc nở theo Trinh. Rồi khi tiếng nức nở gào thét của Trinh yếu dần xuống thì người ta lại nghe thấy ai đấy gào từ ngòai kèm với tiếng chạy thình thịch

- Chích chòe đâu! Chích chòe nhà tôi đâu! Nó đâu?
Chưa ai kịp trả lời một dáng người lam lũ vẫn còn đầy mùi tanh cá lao vào bên Trinh, giọng mẹ Trinh lạc đi từ khi nào:
- Trời ơi! Con tôi! Sao lại thế này hả con! Sao không ở nhà mà lại ra biển hả con
Tiếng gào thét đầy ai oán của người mẹ tần tảo mất con làm người ta không chịu được mà phải tránh ra xa:
- Trời cao đất dày ơi! Tôi sinh mãi mới được đứa con, bố nó ngày đêm đi biển tôi ngày đêm chạy chợ lo cho nó, giờ nó lại bỏ tôi đi làm sao, con ơi! Dũng ơi! Dũng của mẹ ơi!

Trinh nức nở quay sang ôm mẹ, mong chia sẻ nỗi đau cùng mẹ nhưng không, một cái đạp từ bàn chân chạy chợ nuôi Trinh, một cái tát từ người mẹ đã bồng con bao lần, rồi mẹ Trinh lao vào cấu xé Trinh trong sự ngỡ ngàng của chính Trinh:
- Con khốn nạn! mày học lắm sao mày ngu thế! Sao mày không chết thay thằng Dũng đi! Mày di chết đi! Mày biến ngay đi! Mày ăn cơm tao mang về hay ăn cứt hàng xóm mà mày dẫn em ra biển rồi để nó chết thảm ngòai đấy! Cút ngay đi giời ơi sao cái đời tôi nó khốn nạn thế này.

Những cái tát, cái cào cấu, không hề làm Trinh thấy đau đớn, nỗi đau bị coi là kẻ giết em khiến Trinh như hóa dại, Trinh câm nín không phản kháng không buồn che mặt để mặc mẹ đánh. Người ta phải xông vào kéo Trinh ra khỏi trạm y tế Trinh mới thoát được, tiếng mẹ Trinh vẫn vang vọng trong nước mắt:
- Mày cút ngay đi! Con khốn nạn về nhà là tao chem. Chết mày, cút đi con đĩ….


Có khi nào con sóng vô tình thế không anh?
Không chút xao động trước ngây thơ trong tâm hồn bé bỏng
Không cả xót thương những nhọc nhằn tôm cá
Cả cuộc đời lênh đênh chốn xa xăm

Có khi nào biển bội bạc thế không anh?
Em chẳng dám nhận mình trọn đời chung thủy
Nhưng trước biển em vẫn giữ lòng em…
Vẫn gửi gắm ước mơ và niềm tin nơi ấy

Nhưng bờ cát chẳng giúp em níu giữ
Đôi bàn tay chới với, và sóng dập vùi em!
Chưa bao giờ em dám nghĩ phải đề phòng đến thế
Ngay cả biển cũng quay đi, em còn biết dựa vào đâu? 
Đôi bàn tay níu chơi vơi…

tai anh hot girl

Xem tai anh hot girl hay nhat 2014

Dù đang dịp nghỉ hè, nhưng ba má tôi cũng gởi tôi vào Sài Gòn học. Ba má tôi nói Sài Gòn có nhiều thầy giỏi có thể luyện thi đại học cho tôi. Thật ra ba má tôi chỉ muốn tôi xa Linh, cô em con dì và cũng là người yêu của tôi. Tôi trọ học tại nhà bà Tuyết, một người quen thân. Bà Tuyết có căn nhà khá rộng cho học sinh thuê và nấu cơm tháng cho họ.

Có đến trên 10 học sinh nam nữ ăn ở tại đây, nhưng họ đã về quê hết rồi. Thật là buồn khi ngồi một mình trong căn nhà đìu hiu nhìn những cơn mưa thất thường ào tới, nhìn những vũng nước đọng trên con đường tráng nhựa lồi lõm, nhìn những hàng cây ủ rũ ven đường…Tất cả đều buồn bã như tâm hồn tôi. Thật là “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” !
Tôi đang ngồi nhìn cảnh vật thì nghe có tiếng bà Tuyết từ phía sau nhà bếp:
- Cậu Minh xuống ăn cơm mau lên.
- Cái bà Tuyết này lúc nào cũng như đang bị cháy nhà.

Tôi vừa lẩm bẩm vừa đi ra nhà sau. Thấy mâm cơm ngon lành quá, nào là thịt bò xào, nào là canh chua, nào là trứng rán…, tôi vội ngồi xuống bàn cầm đũa ăn, vừa ăn vừa mời cho phải phép:
- Mời dì dùng cơm
- Dì mới ăn xong, con cứ ăn đi.
Tôi không khách sáo nữa, ăn một mạch gần sạch cả mâm cơm. Bà Tuyết nói:
- Thanh niên khoẻ thật. Cháu nói cháu mấy tuổi dì quên mất.
- Năm nay cháu đúng 17.
- À, mười bảy bẻ gãy sừng trâu. Đã có cô nào chưa ?
Tôi mỉm cười nói:
- Cháu chưa nghĩ đến chuyện đó.
- Chưa nghĩ. Nói láo. Bộ tao không thấy sao.
Tôi ngạc nhiên nói thầm:
- Mình có quen cô nào ở Sài Gòn đâu, có cặp kè với ai ở đây đâu.
Tôi đánh bạo hỏi :
- Dì thấy gì ?
- Tao thấy mầy…
- Hồi nào, với ai?
- Hôm qua, với…mầy.
- Sao ?
- Thì ở trong buồng tắm đó. Xin lỗi, dì không tọc mạch đâu, nhưng tình cờ dì thấy. Mầy mãi mê quá, quên đóng cửa, quên cả để ý đến người chung quanh. Con làm vậy rất hại sức khỏe, mất tự nhiên. Tìm một con nhỏ nào đi. Thiếu gì.
Tôi nói :
-  Ở đâu mà tìm cho ra.
- À, để xem..Hay là…Tánh dì hay nói thẳng, có gì nói nấy. Nếu dì nói nghe không lọt tai thì xem như chưa hề nghe dì nói.
- Dì cứ nói.
- Con hãy nói hết sức thành thật. Xong rồi dì sẽ nói qua chuyện con. Con thấy dì có thể tái giá được không ? Hay là dì già quá, không ai thèm lấy ?
- Dì mà già chi. Hình như năm nay dì 45 tuổi. Nghe nói có nhiều phụ nữ đến…70 còn có bồ mà.
- Nhưng con thấy dì ra sao? Có còn hấp dẫn đàn ông không?
- Sao lại không. Người dì cao ráo, nước da trắng, mặt đẹp, hai cặp giò như ..các cô hoa hậu, lại thêm cái ngực…Bộ dì tưởng con không thấy dì ở trần sao…
Đôi khi dì cũng quên đóng cửa buồng tắm. Bà chủ nhà đỏ mặt nói :
- Thằng ranh con.
- Thôi, con không nói nữa đâu.
-  Nói nữa đi.
- Con xin lỗi dì nghe. Vì thấy dì ở trần mà con chịu không nổi, phải vô buồng tắm…
- Hiểu rồi. Thôi cứ như thế này…Mà thôi, không nói đâu.
- Dì cứ nói đi. Con biết tánh dì thẳng thắn mà.
- Thôi, thôi, không nói.
Bà Tuyết đứng dậy định đi ra nhà sau. Tôi níu bà ta lại:
- Nói đi.
Bà Tuyết ngập ngừng một lát rồi nói :
- Thôi, được rồi. Dì đề nghị như thế này. Dì …giúp con, con… giúp dì. Con biết là dì góa chồng 6 năm nay rồi. Dì rất cám ơn con nếu thỉnh thoảng con… ngủ với dì, một tuần chừng 2 lần. Dì …dì sẽ không lấy tiền ăn ở.

Đúng số tôi là số luôn luôn có đàn bà …Đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh. Tuy bà Tuyết lớn tuổi, nhưng cái đó hề gì, nhất là khi bà Tuyết là một phụ nữ đẹp và sẳn sàng. Tôi cũng có nghe phong phanh người ta nói về tánh dâm của bà Tuyết, nhưng tôi không ngờ người đàn bà lớn hơn tôi gần 30 tuổi này lại khéo dẫn dắt câu chuyện đến chỗ bất ngờ thích thú như vậy. Tôi hỏi :
-  Bắt đầu từ lúc nào ?
- Ngay bây giờ.
- Vâng.
Tôi nói xong, mạnh dạn thò cả hai tay vào ngực bà Tuyết và vo vo đôi vú mướp đồ sộ, vẫn còn săn cứng không thua gì đôi vú của một thiếu nữ. Thấy tôi có vẻ hùng hổ quá, bà Tuyết nói :
- Minh hãy từ từ. Đối với phụ nữ, đừng quá hấp tấp. Hãy hôn ngực dì đi…sờ ở dưới đi . Đúng rồi . Ôi chao, đã quá…quá…ướt hết sì líp rồi nè…

Tôi không thể chần chờ được nữa. Bà già ở thuê đi chợ sắp về rồi, phải giải quyết gấp vấn đề sinh lý. Một thằng con trai sung sức và dâm như tôi làm sao chịu nổi khi hơn tháng rồi không được gần đàn bà. Tôi lôi bà chủ vào phòng, khóa cửa lại. Tôi thô bạo đè bà ta xuống giường, thô bạo tụt quần bà ta ra, thô bạo cởi tung chiếc sì líp, cái áo, cái nịt vú và nhìn khắp thân thể người đàn bà lớn tuổi này xem có gì khác hơn các người phụ nữ trẻ không. Rõ ràng là có khác lạ, nghĩa là nó hấp dẫn theo một khía cạnh khác, làm cho tôi say mê thêm. Cặp vú mướp đồ sộ, giống như một thứ trái cây đã chín mùi, da không mịn màng lắm nhưng còn rát săn chắc, cái bụng có một nếp nhăn mờ vì đã qua một lần sinh nở, cái mu khá cao có rất nhiều lông . Tôi vừa nuốt nước bọt vừa cho cu vào lồn bà Tuyết nắt lia lịa. Cái lồn không rộng, cu tôi lại khá lớn, nên đụ sướng quá, sít rịt như có ai bóp. Thỉnh thoảng bà Tuyết lại làm cho lồn nhép nhép, khiến tôi chỉ muốn trào ra, nhưng cố nhịn. Chúng tôi ôm nhau đụ hơn nửa giờ mà bà già ở thuê vẫn chưa về. Tôi hỏi bà chủ :
- Dì muốn ra chưa ?
- Để hai người cùng ra một lần đi.

Bà chủ nói xong, vặn người, nẩy đít, ôm chặc lấy tôi. Tôi cũng làm như vậy và bắn tinh khí ra. Tôi mệt quá, định nằm lăn ra giường thì bà Tuyết nói :
-  Nằm trên người dì thêm chút nữa đi. Sao hấp tấp qúa vậy.

Tôi lại tiếp tục nằm trên bụng bà ta. Tôi mơ mơ màng màng rồi cứ trần truồng như vậy mà ngủ cho đến chiều tối. Lúc thức dậy tôi không thấy bà Tuyết đâu cả. Nhưng một lát sau bà ta vào phòng tôi với một ly cam vắt trên tay. Tôi hỏi:
- Bà già đâu rồi?
- Xin phép về nhà rồi.

Chúng tôi lại tự do thoải mái như một cặp vợ chồng. Chúng tôi nằm trên giường đùa nhau như hai đứa trẻ. Bà chủ lấy tay mân mê cu của tôi và hỏi :
- Sao to vậy ?
- Trời sinh vậy.
Tôi trả lời và lấy tay chỉ vào cặp vú bà Tuyết hỏi:
- Sao to vậy ?
- Trời sinh vậy.
Chúng tôi ôm nhau cười, xong rồi lại hôn nhau. Bà Tuyết nói:
- Trường có xa không?
- Xa. Không biết đi học bằng phương tiện gì đây ?
- Mua Honda mà đi.
- Không đủ tiền.
- Đây cho mượn.
- Sao giúp Minh nhiều quá vậy ?
- Chuyện nhỏ. Còn giúp nhiều hơn nữa kia.
- Giúp gì ?
- Đây không ấm ớ đâu, nói thẳng luôn.
- Cứ nói đi.
- Nếu không chịu thì thôi. Coi như không nói.
- Thôi đừng vòng vo nữa. Cứ nói đi.
- Muốn làm …trai chơi không ?
- Trai chơi là gì ?
- Có gái chơi thì có trai chơi. Nam nữ bình quyền mà.
- Có phải muốn nói làm đĩ đực không ?
- Đúng.
- Ai chơi mà làm. Ngoài ra rủi gặp mấy con mẹ xấu như ma, làm sao lên được mà …đụ.
- Đây lựa cho, với điều kiện là đừng quên đây. Hãy ở lại đây cho tới khi tốt nghiệp, đừng đi đâu cả. Chịu không ?
- Chịu. Nhưng chơi không hay là có tiền ?
- Sao khờ vậy. Làm tiền thì phải lấy tiền. Không những có tiền mà còn có nhiều nữa.
- Bà nào đẹp, miễn phí.
- Không cần thiết. Toàn mấy bà giàu cả. Tối mai sẽ có một bà, vợ giám đốc công ty cổ phần thương mại SEASIA. Nhưng Minh phải giả vờ mới được.
- Giả vờ gì ?
- Làm bộ còn trai tơ. Khéo chiều ý bà ta, bảo đảm có thể mua được nửa cái xe Dream Nhật.
- Đề nghị tuyệt hay.

Tối hôm sau, trong lúc tôi đang ngồi làm bài tập thì có tiếng chuông gọi cửa. Bà Tuyết nhanh chân chạy ra mở cổng. Môt phụ nữ bước vào nhà. Bà ta chỉ thoáng quay mặt về phía tôi rồi cùng bà chủ đi ra nhà sau. Tôi hồi hộp nhìn theo bà khách. “Chắc đây là bà vợ ông Giám Đốc Công Ty Thương Mại Cổ Phần SEASIA”. Tôi nghĩ vậy rồi giả vờ cắm cúi làm bài, trí óc chỉ nghĩ đến bà khách. Bà ta có một thân hình thật khêu gợi với dáng đi uyển chuyển và quý phái. Tôi không nhìn rõ mặt bà ta được vì khuôn mặt hầu như bị che lấp hết bởi cái mũ rộng vành.

Chừng 10 phút sau, bà Tuyết đến nói nhỏ với tôi :
-  Đó là bà giám đốc. Dì đã nói với bà ấy rồi. Bây giờ dì đi có việc, ngày mai mới về.
Bà Tuyết trang điểm qua loa rồi dắt chiếc xe Dream đi.
Sau khi bà Tuyết đi rồi tôi vẫn ngồi giả vờ tiếp tục làm bài. Năm phút trôi qua, mười phút trôi qua, rồi nửa giờ trôi qua, bà khách vẫn tỉnh bơ ngồi xem báo. Một lát sau bà ho khẻ một tiếng rồi nói :
- Có bài xì không ?
Tôi nói :
- Dạ có.
- Cho mượn đi.

Tôi đi lấy bộ bài xì đưa cho bà ta. Bây giờ tôi mới nhìn rõ mặt người phụ nữ. Đó là một khuôn mặt đẹp tuyệt vời, với nét trang nghiêm và hiền diệu. Bà ta trạc 35 tuổi, trông rất sang trọng với những trang sức và mùi nước hoa đắt tiền. Bà ta cầm bộ bài, đăm đăm nhìn tôi và nói :
-  Nóng quá ! Tắm cái đã. Hay là em tắm trước đi.
-  Chị tắm đi. Em qua phòng tắm bên kia.
Tôi vào phòng tắm. Tắm xong tôi lên nhà trên ngồi đợi. Một lát sau bà ta từ phòng tắm đi ra với bộ đồ pyjama rất kín đáo và hỏi tôi :
- Tên là Minh phải không ? Em mấy tuổi ?
- Dạ 17
- Tốt. Chắc em biết đánh bài cào ?
- Bài cào ai mà không biết.
- Vào trong này chơi bài đi ! Bà ta nói xong, đứng dậy đi vào phòng ngủ của tôi một cách rất tự nhiên. Tôi hồi hộp theo sau. Bà ta leo lên giường, ngồi xếp bằng và xóc bài. Tôi cũng leo lên giường và ngồi đối diện. Tôi hỏi:
- Đánh không thôi sao?
- Em muốn đánh ăn tiền, búng tai hay quẹt lọ nồi?
- Em không dám đánh ăn tiền với chị đâu,
- Búng tai hả?
- Đau chết.
- Thế thì xuống bếp lấy cái nồi…
- Hay là lấy ống sáp môi của chị ?
Bà khách cười, phô những chiếc răng trắng như những viên ngọc :
- Tuyệt ! Em thật là giàu sáng kiến.

Bà khách lấy ống sáp môi ra bỏ trên giường. Lúc đầu chúng tôi chơi bài cào, lát sau lại chơi xì phé và xập xám. Thế rồi sau một tiếng đồng hồ sát phạt nhau, chúng tôi người nào cũng dính đầy sáp môi trên mặt. Chúng tôi nhìn nhau cười ré lên như hai đứa trẻ. Bà khách nói:
- Chị tên là Chi Mai. Từ ngày có chồng chị chưa bao giờ vui như hôm nay.
Thế là chúng tôi thân nhau. Chúng tôi lục tung các thứ rau, thịt, cá… mà bà Tuyết để trong tủ lạnh đem ra nấu nướng và ăn chung với nhau. Ăn xong, chúng tôi lại đem bài ra bói, rồi lại chơi xập xám. Chị Mai nói:
- Chơi bài khơi khơi như thế này chán thấy mồ.
- Vậy chị muốn chơi …kiểu gì ?
- Cũng bợm quá nhỉ. Vậy mà cứ tưởng ngây thơ. Không phải “kiểu gì” mà là “ăn gì”. Được rồi, chơi “bài ăn da” đi ! – - -
- Nghĩa là sao?
- Nghĩa là ai thua, phải …phải…cởi áo quần ra, mỗi lần thua cởi một món quần hay áo tuỳ ý. Ai cởi hết áo quần trước là thua.
- Chị muốn nói ai trần truồng như nhộng trong khi người kia vẫn còn mặc một món đồ trên người là thua phải không ? Được, em chịu liền. Nhưng hình như chị mặc trong người đến 4 món: áo, quần, xú- chiêng, xì – líp, trong khi em chỉ có 3 món trên người vì em không mặt áo lót. Như vậy không công bình.
- Chà, em quan sát chị hơi kỹ đó. Sẽ tính như em mặc 4 món thôi, nghĩa là một lần em thua khỏi cởi. – Đồng ý. Nhưng không được ăn gian.
- Ai thèm ăn gian.
- Nhưng người thắng cuộc thì có lợi gì ? Hay chỉ nhìn khơi khơi như vậy thôi ?
- Nhìn đủ …sướng rồi còn muốn gì nữa.
- Không, em muốn sau đó đánh thêm một “ván bài lật ngửa” nữa. Em muốn nói cụ thể là nếu cái người trần truồng như nhộng đó bị thua thì nằm ngửa ra cho người kia…
- Quỷ thật. Trong đầu em cứ nghĩ là chị thua. Nếu em thua thì em nằm ngửa hay sấp ? Nếu chị thắng thì em tưởng là chị sẽ …làm gì em sao ?
Tôi thất vọng nghĩ :”Vậy thì chị ấy tới đây làm gì. Có thật như bà Tuyết nói không? “. Tôi rầu rầu nói:
- Nếu chị thắng thì chị búng tai em .
- Được, hạ hồi phân giải.
- Rồi, bắt đầu đi.

Chi Mai rút bài và nặng bài giống như một tay chuyên nghiệp. Tôi cũng rút 3 cây bài lên xem: chín nút. Tôi mỉm cười để bài xuống giường. Chi Mai nói:
- Khui.

Cả hai đều trình bài ra : Người nào cũng đều chín nút. Thế là huề, chẳng ai phải cởi đồ ra cả.
Lần thứ nhì tôi được 7 nút, Chi Mai 8 nút. Thế là tôi thua. Tôi định cởi cái áo sơ mi ra nhưng Chi Mai nói :
-  Khỏi, coi như em đã mặc 4 món đồ và cởi ra bớt một món rồi, còn lại ba.
Ván bài thứ ba tôi lại thua. Tôi cởi chiếc áo sơ mi ra. Chi Mai đăm đăm nhìn bộ ngực trẻ trung và nở nang của tôi. Tôi thấy hình như chị ấy đang nuốt nước bọt.
Ván bài thứ tư tôi thắng. Thấy Chi Mai có vẻ ngần ngừ, tôi nói :
- Chị muốn ăn gian hả?
- Không đâu. Nhưng em phải để chị chuẩn bị…tinh thần. Dù sao chị cũng là phụ nữ.

Chi Mai nói xong, chần chừ một lát rồi từ từ nằm nghiêng qua một bên định cởi quần ra nhưng chiếc quần quái ác lại cột giây thắt nút theo kiẻu gì đó không mở ra được. Chị nói :
- Em cho chị mượn cái kéo hay con dao cũng được.
Tôi đi lấy cây kéo đưa cho chị. Chị cắt sợi giây lưng quần một cách nhanh nhẩu và cởi quần ra. Tim tôi như muốn vọt ra ngoài. Ôi cặp chân và cặp đùi mới đẹp làm sao ! Chúng thon và trắng như tuyết. Tôi hồi hộp nghĩ không lẽ chị ấy muốn mình làm liền sao? Ô không, chị này khôn thật. Khi ngồi lên, cái áo khá dài che hết cả chiếc xì- líp.
Ván thứ năm, Chi Mai lại thua. Tôi mỉm cười nói:
- Chắc lần này chị không dám cởi cái…ở dưới đâu.

Sau một lát im lặng và chần chừ, Chi Mai nằm nghiêng người, rồi tụt xì – líp ra. Chiếc xì- líp màu hồng nhạt, mỏng tanh và nhỏ xíu. Cái áo vẫn che kín cửa ngõ thiên đường. Tôi vừa nhìn cặp đùi của Chi Mai vừa lẩm bẩm : ” Chị này khôn thật. Cái áo rộng thật là lợi hại ” Ván thứ sáu, tôi thua. Tôi nằm nghiêng xuống và cởi cái quần dài ra, xong chồm người về phía trước, cố ý che dấu bớt con cu to dài đang đội cái xì- líp lên, căng cứng. Chi Mai liếc nhìn vào háng tôi, mặt đỏ như gất.