Tai game 24h

Vầng trăng vằng vặc sáng ngời
Đêm đen nuốt ánh trăng vàng hở hang
Bâng khuâng da thịt ngỡ ngàng
Cơn mê lạc phách rộn ràng cho nhau

Dưới cửa sổ tôi đặt dì nằm xuống trên chiếc giường ngủ của dì với dượng, ngắm nghía. Ánh trăng chiếu rõ từng ly trên da thịt dì. Dì tôi đẹp quá. Tôi còn cảm thấy hơi ghen tức khi phải kể lại cho người khác nghe về cái đẹp kỳ lạ của dì và chuyện chúng tôi. Da dì trắng đến thấy lạnh. Như ánh đèn neon ngoài vườn. Mái tóc dài ướt xõa tung ra trên mặt gối có thêu hai con chim uyên ương rỉa lông trên cành trúc (quà ba má tôi tặng dì và dượng lúc mới lấy nhau. ) Hai bầu vú to lớn của dì nằm hơi trễ xuống vì sức nặng của chúng. Một nút ruồi son nằm kế trên núm vú bên phải. Hai đầu vú săn cứng lại, chờ đợi, mời mọc. Tôi cúi xuống hôn và bú miên man. Dì lại bắt đầu cất tiếng rên rĩ. Tiếng rên như đoạn như tục của dì cho tôi biết tôi đang làm đúng: " Con, ..a.... a ?a ?" Dì kéo đầu tôi vào sát hơn, bắt tôi bú như dì từng cho thằng Hải và bé Quyên hay ? dượng trước đây. "Đừng bú mạnh quá con." Nhưng bây giờ hai bầu vú này là của tôi, không của một ai khác cả. Không ai có quyền được chạm tới chúng- và tôi sẵn sàng đổi mạng để bảo vệ quyền tư hữu này. Tôi lại đưa tay xuống dưới, hai chân dì đã mở rộng ra từ lúc nào ? trong tư thế hiến dâng chờ đợi. Tôi sung sướng quá. Có ai làm cho tôi sung sướng như thế này đâu? Chưa ai và sẽ không một ai! Tôi xoay người dì lại, cho ánh trăng chiếu thẳng vào đó, để nhìn của dì rõ hơn. A?h trăng chênh chếch chiếu vào. Những giọt sương óng ánh đọng trên vùng biển đen bí mật thưở nào giờ tôi đã rành rỏi. Tôi vuốt ve bãi cỏ đen êm như nhung và nhẹ nhàng vạch ra tìm hiểu. Đóa mẫu đơn nở rộ ra trước mắt tôi, ở giữa tối câm dù ánh trăng thật sáng. Dì thò tay nắm chặc phần cứng của tôi, xiết mạnh mỗi lần tôi đụng chạm đến viên đá nho nhỏ nhô lên tiếp giáp giữa hai cánh hoa dày. Tôi nhìn thật kỹ vì sợ không còn có dịp này nữa. Những cánh hoa dày mỏng đỏ rực mềm mại êm ái. Phần dưới cuống hoa với lổ sâu hun hút. Con sao biển nhỏ xíu dưới đó nữa màu nâu nhạt thoi thóp. Tôi muốn tôi không bao giờ quên bất cứ chi tiết nào trên cơ thể dì. Tôi lại dè dặt đút tay vào trong người dì, nóng hổi, ướt nhẹp. Một, hai, rồi ba ngón dề dàng, vì nước nhờn ở đâu ra thật nhiều, dầu chật cứng. Đi sâu tôi thấy càng cứng phía trên và mềm phía dưới giống như một hình nón lớn ra bên trong. Dì để mặc tôi làm gì thì làm không chút chống cự hay phản đối. Khi tôi quay đầu lại nhìn, thấy dì nhìn xuống nhu mì, say đắm. "Lại đây con." Dì kéo tôi lên nằm trên người. Hai chân dì vòng qua quặp trên mông tôi. Nhúc nhích vài lần tôi cảm thấy tôi bị lún vào trong một vòng đai nóng ướt thật chặc. Bản năng khiến tôi nhô người tới tiến sâu vào trong. Dì rên lên. "A a a?.." Tôi không tiến vào thêm được, vòng đai lại co bóp mơn trớn khiến tôi kéo người ra. Dì giữ chặc không cho tôi kéo hết ra ngoài, người ưỡn lên buộc tôi phải đẩy xuống. Sau vài lần thì tôi hiểu ý dì và chính bản năng của mình. Tôi càng lúc càng thuần thục, càng nhấp nhô trên người dì đều và nhịp nhàng hơn, không vôi vã, không nôn nóng. Tiếng rên dì càng lúc càng to. "Ô, a?, ô ?. Con ?. Con ? dì ..dì .. thích ?...." Bàn tay dì cấu mạnh trên lưng tôi đau nhói. Tôi tăng nhanh tốc độ, có một cái gì tưng tức phía dưới làm tôi phải làm sao thả nó ra ngoài. Tôi muốn được cảm giác tuyệt vời như khi nảy ngoài kia. Tôi đâm vào người dì mạnh hơn, sâu hơn. Đè nghiến dì như muốn dì tan ra thành bột. Tiếng rên rĩ của dì và tiếng thở hổn hển của chúng tôi cọng thêm tiếng thành giường kẽo kẹt tạo ra một âm thanh lạ lùng man rợ. Dì quằn quại dưới người tôi mỗi lúc mỗi nhanh. Tiếng dì đứt khoảng: "Con ? ơi! Con ? con làm ?làm?. dì ? sướng qúa. Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa" Dì bổng rít lên, tay bấu mạnh đến bật máu trên lưng tôi. Hai chân xiết chặc trên mông, nẩy, hẩy liên tục. Mắt dì nhắm nghiền, trán nhăn lại như đau đớn vì khoái lạc cực độ đi đến không hảm được. Cảm giác lúc tắm lại đến với tôi thật bất ngờ khi các bắp thịt phía dưới của dì không ngới co giật liên tục bóp nắn của tôi. Vừa khi lưởi dì thọc sâu vào tai thì tôi hết kềm giữ nổi. Như con ngựa sút cương bung ra, tôi ?" nắc" thật mạnh hơn chục cái cuối cùng vào đóa hoa mẫu đơn đang tơi tả, bầm dập, trút cạn hết tinh lực tuổi trẽ vào trong bụng dì. Tiếng tôi gào to lên trong đêm thanh vắng: "Ahhhhhhhhhgggggggggggggrrr." Tiếng thành giường kêu rầm rập dữ dội bổng bất thần ngưng lại. Không gian lại im lặng. Tôi nằm lã ra trên bụng dì, mệt nhừ, sung sướng, thỏa mãn. Và dì cũng thế, mắt dì nhắm lại, đầu nghiêng trên mặt gối, hình như không còn biết gì. Tôi nằm lăn đùng ra bên cạnh dì nằm thiếp thật nhanh. Lúc gần sáng tôi thức dậy "đòi" dì thêm lần nữa.

tai game 24h

Ngơ ngơ ngác ngác cố trường dậy nhìn con nhỏ, nhỏ đứng chống nạnh nhìn tôi hằm hừ, con nhỏ mới nói gì thế nhỉ
- gì ?
- xuống ăn cơm. - con nhỏ cằm cái muỗng bới cơm chỉ chỏ nhìn tôi
- cái gì ? - tôi bật đứng dậy ngơ ngát
- đấm vô mặt bây giờ chứ gì - con nhỏ chọi nguyên cái muỗng vào mặt tôi
Bốp....trúng ngay mặt cái bốp, tôi nhăn nhó thở dài rồi bước xuống giường, con nhỏ đi đằng trước miệng lãm nhãm cái gì đó không rõ. Bước cọc cạch xuống nhà mà lòng tôi cứ ngẫm ngĩ đăm chiu, má ơi con nhỏ này có biết nấu ăn không vậy trời, tôi ngồi bẹp xuống ghế ngơ ngơ ngác ngác nhìn cái đống đồ ăn đang bóc khói dưới bàn. Nhìn qua nhìn lại có 3 món, nhưng mà món nào món nấy nhìn là lạnh xương sống hết cả lên, cái dĩa hột vịt chiên xàm xít đen thùi lùi. Cái nồi cá kho thì nhìn được được một chút, tô canh bí thì nhìn cũng được. Hít hà cố gượng tay run lặp cặp gắp cái miếng hột vịt đen xì lì lên cho và miệng nhai, một cảm giác đắng ngét tê buốt khiến tôi điếng người lên, quằn quại một lúc cũng nuốt vào thở hồng hộc.
- làm cái mặt đó là sao - con nhỏ hỏi
- gì? 
- bộ đíếc à - con nhỏ xù lên
- ừ - tôi thở dài
- ừ cái gì mà ừ - nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi
- thì ừ chứ gì
Quẹt lấy một ít nước của tô cá kho vào tô, một cảm giác lâng lâng như đang bơi lội ở thái bình dương bao phủ lấy tôi, một sự mặn mà đến tinh khiết. Không đợi gì thêm tôi đứng phắt dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tỉnh, nốc nguyên ca nước vào miệng cho vơi đi sự mặn mà của nước mắt. Con nhỏ quay lại nhìn về phía tôi ngơ ngác, tôi cũng phớt lờ sự ngơ ngát đó ôm cái tô canh kia đem đi nấu lại, lần này thì lạt nhách luôn, tôi thở dài rồi nấu lại. Khui cọc cạch một hộp cá mồi thêm rồi ôm ra bàn. Tôi kéo phần cá kho với hột vịt về mình, còn hai cái kia thì đẩy sang cho con nhỏ
- làm ơn mai mốt đói thì kêu tôi, tôi làm cho ăn.
- không thích - tỉnh bơ luôn
- không thích thì nấu mì ăn đi - tôi thở dài
- ừ
Con nhỏ ăn lấy tô canh tôi vừa mới nêm lại gật gù cười tít mắt, lần đầu tiên tôi mới thấy con nhỏ cười à nge, nhìn y chang con nít vậy .
- nhìn gì mà nhìn, đâm cho đuôi luôn bây giờ chứ nhìn - con nhỏ hầm hừ
- ờ.....
- ờ gì mà ờ
- ăn đi nhiều chuyện quá....- tôi thở dài
Cố ăn hết cái đống con nhỏ làm mém tí tôi ngộ độc luôn rồi, miệng tôi bây giờ vẫn còn tê buốt vì mặn . Không biết con nhỏ này nó làm món cá này có đổ hết chai nước mắm của tôi không ta. 
Tối.......từng ngọn đèn bừng sáng lên trong mọi ngóc ngách của cái thành phố xa hoa này, tôi thở dài lâng lư một bản nhạc trịnh buồn và tách cafe nóng trên tay. Sài gòn vẫn cứ thế, nó vẫn sằm uất như thế, đó đến giờ tôi chưa bao giờ thấy sài gòn ngừng ngỉ chút nào cả. Gió nhẹ nhàng lướt qua những khe cửa nhỏ vào nhà, ngồi ngay phòng khách tôi tựa người nhìn ra ngoài kia, từng nốt nhạc trầm vẫn ngân nga thoang thoảng. Dòng người đông đúc chen chút ngoài kia, tiếng nói cười, tiếng động cơ , tiếng xột xạt của những tán lá rơi rụng xuống mặt đường hoà trộn nên một thứ rất riêng của sài gòn.
Tiếng bước chân nhè nhẹ trên từng bật cầu thang vang lên khe khẽ, vội quay người lại nhìn dẫu biết đó là con nhỏ, nhưng tôi vẫn muốn biết nó đang làm gì. Thì ra là vừa mới tắm xong, đầu cổ vẫn còn ướt nhẹp tay thì cầm lấy cái khăn quơ quơ hát vu vơ bài gì đó. Nhưng điều ngạc nhiên trong mắt tôi là con nhỏ mặt cái bồ đồ màu đỏ tôi mua cho lúc sáng.
- nói k thích sao giờ mặt thế - tôi vừa nhâm nhi tách cafe vừa nói
- kệ tôi - con nhỏ phụng phịu hai cái má
- thì ai quan tâm đâu mà kêu kệ - tôi xoắn lại
- ơ.....
- ơ cái gì mà ơ. Chừng nào vào học
- hỏi làm gì
- hỏi cho biết
- biết làm gì
- biết để biết chứ gì, ngộ.....- tôi thở dài
- có đi học đâu mà hỏi làm gì
- học trường nào
- trường Abc - nhỏ đáp
- à cũng gần - tôi cười nhạt
- à ừ......
- mà tên gì thế - tôi hỏi
- không biết
- không biết vậy tôi đặt ngen
- ừ
- hello kitty nge
- ghét nhất cái tên đó
Lại dối lòng mặt quần lót hello kitty mà bảo ghét là sao nhỉ, hay là tại ghét nên để nó ở phần dưới , chắc là vậy
- vậy sao mặt quần lót có chữ đó - tôi cười đểu
- nói gì?.nói lại nge coi - con nhỏ xù lên
- không gì - tôi vẫn còn cười
- tên Tuyền - con nhỏ nói
- ai hỏi mà trả lời - tôi quay lại nhìn
- nói vu vơ không được à - con nhỏ lấp bấp
- à mà sáng tự đi ăn được không hay để tôi nấu cho - tôi hỏi
- không biết
- ừ ngu mà lấy gì biết - tôi thở dài
Lần này hẵn hoi là một cái gối bay thẳng vào đầu tôi không ngần ngại, cái con nhỏ này dữ thế không biết
- ghét nhất mấy ai chữi tôi ngu
- ừ thì người ngu ghét bị chữi ngu phải rồi - tôi cười
Thêm một cái gối bay lại, tôi nhanh tay chụp lấy và chọi vô mặt con nhỏ, tất nhiên là ngay đầu không tránh khỏi. Tôi cười rồi quay lại ngắm đêm, mặt kệ đằng sau lao luồng sát khí nặng trỉu, trời cũng đả khuya 9h đêm rồi, tôi vẫn ngồi đó còn con nhỏ thì lọc cọc gì đó sau bếp. Không biết lại phá gì nữa đây, ly cafe cũng đả cạn, điếu thuốc cũng sắp tàn. Bước ra sau bếp trên miệng là điếu thuốc đang cháy rực kia. Vừa thấy tôi là con nhỏ chụp điếu thuốc quăng vào thùng không ngĩ ngợi.
- làm gì thế - tôi ngơ nga
- cấm hút thuốc
- ừ
Tôi nhìn ra đằng sau con nhỏ thì ra là đang pha cafe.
- con gái mà uống cafe à - tôi hỏi
- không cần biết - đúng là cái thứ bướng bỉnh
- cho xin miếng coi - tôi chìa cái ly ra
- tự pha ên đi 
- không thích
- không thích thì nhịn đi - ngang như cua luôn 
- ừ
Thở dài định pha thì hết nước nóng hài thôi thì nhịn vậy, con nhỏ ôm li sữa bước lên nhà trước bỏ lại cái li cafe sánh lóng lánh, cái này là pha cho tôi chứ pha cho ai mà còn bày đặt . Khẽ cười một cái rồi bước lên nhà trước tiếp tục, con nhỏ đang loay hoay với cái cuốn tạp chí trên bàn.
- khuya rồi lên ngủ đi - tôi nói
- không thích
- không thích cũng phải đi, đồ lì lợm
Tôi dựt cái cuốn tạp chí lại đuổi con nhỏ lên phòng, con nhỏ mặt xụ xuống vùng vằn quăng ném một chút cũng đi lên, tôi thở dài rồi uống cafe một chút rồi cũng đi ngủ
6h Sáng
Từng ánh nắng buổi sáng bừng lên, ông mặt trời cũng đả thức dậy sau những toà nhà cao vời vợi kia, vẫn cái không gian quen thuộc như ngày này, tôi nhanh đi tắm rữa rồi thay đồ bước xuống dưới nhà. Lần đầu tiên tôi thức sớm để làm bửa sáng cho người khác, bình thường thì ra đường dọng cho ổ bánh mì với li cafe là ok. Chiên một cái hôt vịp ốp la với hâm lại ổ bánh mì + lon cá mồi với li sữa nóng đặt trên bàn. Với tay cằm lấy cây viết ghi lại lời nhắn cho con nhỏ.
'' Đồ ăn để trên bàn, đi đâu nhớ khoá cửa cẩn thận, chiều 5h tôi mới về ''
Thế là xong dán lên cửa tủ lạnh và tôi bắt đầu đi làm cho một ngày mới tùm lum rắc rối.........

tai game 24h

tai game 24h la gi ?

Dũng và Thủy vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường sau đêm tân hôn. Thủy vẫn nghĩ rằng đêm qua Dũng đã làm nàng cuồng nhiệt suốt đêm khi thấy chồng nằm cạnh. Còn Dũng thì mơ mơ màng màng đang mơ về mấy con em “số một số hai” của những bức ảnh trong máy tính.

Với 3 thằng tôi, mọi chuyện qua như một giấc mơ. Như một ước định ngầm, từ sau đó trở đi không thằng nào nhắc đến chuyện đó, cũng không nói bóng nói gió gì về đêm hôm ấy. Coi như chuyện chưa bao giờ xảy ra trong tâm trí 3 người.
Nhưng mỗi lần nằm ngủ một mình, tôi lại thi thoảng nhớ đến cảm giác mãnh liệt xảy ra trong đêm hôm ấy. Chắc tại vì tôi cảm thấy áy náy, cũng chẳng biết. Hay tại vì tôi còn thèm thuồng như con mèo ăn vụng quên chùi mép, ăn không no vẫn còn thèm mỡ? Chẳng hình dung được. Chỉ biết là thi thoảng lại cởi quần ra thủ dâm khi nhớ đến vóc dáng và cặp vú ngồn ngộn ấy mà thôi.
Ông bà tôi định cư luôn ở bên ấy, hàng tháng gửi cho tôi một tí để gọi là “chi tiêu”. Tuy rằng cuộc sống ở Việt Nam không như hồi ở nước ngoài nhưng được cái thoải mái và tự do tự tại. Mình tôi nguyên ngôi nhà rộng rãi, có khu vườn ngay bên cạnh. Kể ra thi thoảng cũng buồn tẻ khi chỉ có mỗi mình tôi trong nhà. Nhưng nghĩ lại, một mình một dinh thự là thoải mái nhất. Vừa không bị làm phiền vừa có thể làm gì tùy thích. Vả lại tôi đi làm suốt cả ngày, rồi còn cả đi công tác đến các chi nhánh khá thường xuyên cho nên chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Nếu mà thuê Osin thì có khác gì là….cho người khác vào vị trí của mình, còn mình thì có mặt ở nhà hay không cũng giống như không tồn tại. Vì thế tất cả mọi thứ, cứ để như tự nhiên.
Cơm thì đi ăn quán, giặt thì có máy nó lo. Mấy khoản điện nước thuế má thì hàng tháng nhân viên cứ để hóa đơn vào thùng thư, lúc nào tôi về nhà thì nhận lấy. Còn việc thanh toán thì nhờ em Hoa trong cơ quan lo. Đằng nào thì em ấy cũng làm cùng cơ quan, với lại là gần nhà cho nên thi thoảng đến lúc nạp tiền điện nước thì nói thằng con đi nạp hộ, cũng tiện. Chính vì không thích việc nhờ vả ai cả cho nên hàng tháng tôi vẫn chi thêm 100k cho Hoa, coi như là tiền cảm ơn.
Mảnh vườn nhỏ bên cạnh nhà thì khi nào có thời gian tôi sẽ để mắt một chút, còn nếu không thì cứ để mặc kệ nó, coi như tự nhiên nó vậy. Thi thoảng chu kỳ một hay hai tháng gì đó tôi lại gọi sang cho cậu bạn quen được bên công ty cây xanh, nhờ nó điều nhân viên xuống tỉa tót và chăm sóc khu vườn chút ít, tiền công mỗi vài buổi như thế tôi lại gộp lại chuyển qua tài khoản luôn cho tiện. Với lại, cái chuyện nhà cửa tôi kết hợp luôn cho mấy người làm vườn. Mỗi lần đến làm vườn là tôi lại “nhân tiện” luôn cái việc quét dọn nhà cửa và sắp xếp đồ đạc trong nhà.
Chìa khóa nhà thì tôi không để cố định mà lại thay đổi tùy theo sở thích. Có khi là gốc cây bưởi, có khi là cột trên cành cây khế. Nói tóm lại là chẳng biết đâu mà lần, chỉ có bước vào nhìn cửa nhà kho phía sau sẽ rõ mà thôi, vì lúc treo chìa khóa thì tôi luôn dán luôn 1 mẩu giấy báo địa điểm luôn vào đó.
Nhà tôi có 3 tầng, mà tầng 3 thì một nửa là phòng còn nửa là ban công luôn. Thi thoảng tối tối mùa hè tôi lại mang cái võng xếp ra nằm cho mát. Có cái chõng tre bên cạnh để bia, cà phê hay trà đá gì đó đề phòng khát nước. Mà cái sự khát nước thì nó cũng mang theo cả cái sự… khó chịu vệ sinh nữa. May mà gian thờ để ở góc tầng 3 chứ nếu không tôi đã làm thêm cái nhà vệ sinh trên này rồi. Tầng hai thì đơn giản hơn, có 3 phòng để ở và 1 phòng khách dùng để chiêu đãi bạn bè hoặc là tiệc tùng thì tổ chức luôn ở đó. Tôi thay đổi phòng ngủ ở gần cầu thang khi ông bà còn ở Việt Nam thành cái phòng đọc sách, còn phòng làm việc của ông bà thì tôi chuyển thành phòng ngủ. Riêng phòng ngủ của ông bà, tôi thiết kế thành gian phòng giải trí. Trong phòng này tôi bố trí một bộ giàn Karaoke và để tủ rượu của tôi trong đó. Có sẵn đồ pha như ở quán Bar trong đó luôn. Tại cái tính mà, cứ muốn đi đâu cũng không bằng về nhà mình là thế đấy.
Tầng 3 là nơi tôi ngủ và học tập lúc xưa. Giờ đây tôi để trống cả 2 phòng để đề phòng trường hợp bà con ở quê lên chơi thì còn ngủ lại được, chứ đến lúc ấy thì chả nhẽ lại bảo là “bác về dưới quê mà ngủ!?” à!?
Tầng 1 có nhà bếp và một phòng khách rộng rãi cùng với một gian phòng khá rộng, là nơi tôi thường xuyên cư ngụ nhất trong ngôi nhà. Tôi ít lên phòng ngủ bởi vì đi làm về là nằm lăn quay ra giữa phòng khách ngủ luôn cho tiện. Gối chăn thì cứ để sẵn trong phòng ở tầng 1, còn căn phòng này giờ chỉ để trống như thế thôi. Có chăng nhiều lắm cũng chỉ là nơi để đồ đẹp nhất của tôi tù trước tới giờ.
Con trai mà, ai mà chẳng luộm thuộm. Mà tôi cũng thuộc dạng có nề nếp ngăn nắp cho nên cái gì đã không đụng vào rồi thì cứ để nguyên, chẳng việc gì phải sắp xếp lại cho gọn cả. Khách khứa đến nhà thì hoặc là nhảy vào bếp ngồi rồi cùng nấu nướng cái gì đó, không thì ra phòng khách xem ti vi, nghe nhạc và uống rượu bia.
Cuộc sống trôi qua, căn nhà vẫn lạnh lẽo. “Người dọn dẹp” vẫn đi đến theo thường lệ, quét dọn nhà cửa và chăm sóc cây trong vườn. Tất nhiên là có một căn phòng là không được đụng đến, và tự tôi sẽ dọn dẹp phòng này. Đó chính là phòng ngủ của tôi.

tai game 24h

Mắt cô lim dim tận hưởng những động tác tuy chưa thật thành thục của Hoàng, nhưng rất tự nhiên không gượng gao. Trước kia cô Thu không bao giờ dám nghĩ đến, rồi đến khi hạnh phúc không trọn vẹn của vợ chồng cô, cô chỉ dám ngoại tình tư tưởng mà thôi. Nhiều đêm nằm đợi chờ một vòng tay ôm ấp, một nụ hôn của chú Long. Thế nhưng thật xa xỉ với cô, cô càng trông mong điều đến với cô càng trái ngược. Chú Long mãi tận nửa đêm, thậm chí rạng sáng mới lò mò về đến nhà. Toàn thân nồng nặc mùi rượu bia, thuốc lá pha trộn mùi nước hoa, cả mùi đàn bà làm cô không thể nào chịu nỗi. Mặc dù biết rằng vì công việc, vì giao tế nhưng cũng có chừng có mực chứ, đằng này ông chồng cô lại thích thú và đắm chìm vào những cuộc vui trụy lạc cùng các đối tác kinh doanh. Chẳng phải cô Thu cũng là một doanh nhân đây sao, nhưng cô cố gắng về nhà để chăm lo cho gia đình, chồng con. Cô Thu thường tử chối những cuộc vui mà cô cảm thấy vô bổ, tốn thời gian. Cũng vì điểm đó, có một số bạn hàng của cô nghĩ rằng cô không thân thiện, hoặc là cô ra vẻ "thánh thiện". Con người của cô là vậy. Sinh ra trong một gia đình gia phong, sung túc rồi lớn lên được bố mẹ cô rất cưng chiều nhưng cô 
không ỷ lại, đua đòi mà luôn học hành chăm chỉ, hiếu thảo. Sau khi lập gia đình với chú Long, cô giỏi việc tề gia nội trợ, vừa đi làm vừa quán xuyến tất cả việc nhà. Chú Long luôn hãnh diện về cô trước mặt bạn bè, người thân, gia đình bên phía chú.
Dường như cuộc sống bon chen, hối hả đã cuốn cô và chú Long ngày càng rời xa nhau. Mặc dù bên ngoài nhìn vào gia đình cô rất hạnh phúc, giàu có. Nhiều đêm sau khi chú Long về nằm thẳng cẳng trên giường, cô trải tấm drap xuống sàn nhà nằm ngủ tránh mùi hỗn tạp từ người chú Long bốc ra. Nằm mà không thể nào ngủ được, những giọt nước mắt lăn dài không ngớt. 

Khóc vì sự cô đơn không người chia sẻ, khóc vì buồn tủi cho bản thân mình... buồn đủ thứ chuyện. Và thế là một đôi lần cô không đành lòng tử chối sự quan tâm của người yêu cũ thời còn đi học - người mà Hoàng bắt gặp được.
Rồi Hoàng đã đến như 1 cơn gió, bất ngờ nhưng cho cô sự tươi mới trong tâm hồn. Cô Thu không muốn Hoàng chỉ là một cơn gió thoảng qua. Chen lẫn vào đó là sự trái ngang mà xã hội không bao giờ cho phép - cô và bạn của con trai của cô. Nếu thằng Tuấn biết được chuyện này, nó sẽ coi thường cô, rồi với tính nóng nảy của nó chắc ít nhất nó cũng "băm" Hoàng một trận nhừ tử. Cô sợ, cô muốn chấm dứt mối quan hệ này như cô càng không thể. Phải chăng cô đã mê muội vì tình dục? Hoàn toàn không hẳn như vậy. Nói đúng hơn có lẽ cô đã yêu... thêm lần nữa. Chỉ có chăng cô yêu một người không phải dành cho cô một cách hợp luân thường đạo lý. Người đàn ông thứ hai trong đời cô, được quyền khám phá mọi ngóc ngách thân thể cô.
Cô cũng nồng nhiệt hưởng ứng cảm xúc ái ân với người tình. Ngọt ngào, nóng bỏng.

Đầu dúi sát xuống, Hoàng thọc lưỡi sâu vào khe bướm cô Thu.

tai game 24h

Xem tai game 24h hay nhat 2014

Đang làm việc thì có điện thoại di động, nhìn số thì hoá ra là Hoa, cô bạn thân của vợ chồng chúng tôi gọi. Nghe máy thì hoá ra cô ta rủ tôi chiều nay hết giờ qua cơ quan cô ta chở giúp đi mấy việc vì xe hỏng. Tôi hỏi thế chồng đâu thì Hoa bảo là chồng đi công tác mai mới về. Vợ chồng Hoa và Trung chơi với vợ chồng tôi khá thân, chuyện đi chơi rồi đèo nhau như thế này cũng bình thường. Vợ chồng tôi biết vợ chồng họ từ hồi còn đi học nước ngoài, hồi đó Hoa và Trung đã cưới nhau còn tôi và Lan học xong về nước mới cưới nhau. Lúc bọn tôi về thì vợ chồng Hoa và Trung vẫn ở lại bên đó làm ăn đến mấy năm sau mới về nước. Từ hồi gặp lại nhau vợ tôi và Hoa lại càng thân nhau hơn, suốt ngày thấy rủ nhau đi cafe mua sắm, rúc rích cười đùa với nhau. Công nhận mà nói thì Hoa trông cũng khá hấp dẫn với vóc người khoẻ mạnh cao ráo, làn da trắng bầu bĩnh, nhất là ánh mắt lúc nào cũng lúng liếng đong đưa, tính tình lại bạo dạn hiện đại. Nhiều lúc đi chơi chung cả bốn người, Hoa tự nhiên bá vai bá cổ tôi chẳng ngại ngùng gì cả. Vợ chồng tôi thỉnh thoảng cũng mượn đĩa phim sex và trao đổi với vợ chồng Hoa nên cũng không giữ ý gì lắm khi đề cập đến chủ đề đó, thậm chí còn trêu trọc nhau. Có lần đi chơi ở Tam Đảo, Hoa còn bạo mồm trêu Lan vợ tôi là hay là tối nay đợi hai ông chồng ngủ say rồi hai đứa bọn mình lén sang đổi chỗ cho nhau cho biết mùi lạ đi. Khác với vợ chồng tôi hầu như chỉ thân với vợ chồng Hoa, vợ chồng Hoa quan hệ khá rộng, nhất là có một nhóm mấy cặp vợ chồng khác có vẻ thân thiết lắm, mà cũng đôi lần bọn tôi gặp và biết nhau sơ sơ.