Tam su chuyen vo chong

Anh vừa hưởng thụ vừa rên lên nho nhỏ, rồi luồn tay cởi nốt cái váy ngủ màu xanh của em ra. Em đã trần truồng hoàn toàn trước mặt anh, chồng của em. Trong lúc em chăm chú mút c*c của anh, thì anh lấy hai bàn tay ấm áp của anh, bàn tay mà em đã nhìn thấy đã đang đeo nhẫn cưới của hai vợ chồng mình nắm lấy hai bầu vú em vân vê hai núm vú hồng hồng xinh xinh. Anh cứ vân vê cho tới khi chúng săn vào, cương lên và nhô ra khiêu khích. C*c anh cứng quá rồi, chắc là không thể cứng hơn được nữa. Lúc này, anh dùng một động tác rất mạnh mẽ và có phần hơi thô bạo là vật ngửa em ra dưới chân anh. Em ngoan ngoãn chịu theo, nằm một cách thoải mái và thư giản. Thì ngay lập tức, anh bò xuống phía dưới em, thơm vào mu l*n đang cao vống lên, bây giờ anh như một đứa trẻ tìm thấy một món đồ chơi mà nó thích. Chăm chú nhìn vào đó, và tay tay đã dời khỏi hai bầu vú căng tròn của em để tìm đến một nơi đẹp hơn, xinh hơn, và hấp dẫn hơn.

tam su chuyen vo chong

Nhưng cảm giác đó không hết nhanh, mà còn giữ được rất lâu, vì lúc này anh vẫn tiếp tục rút ra chọc vào điên cuồng những phát cuối, rồi dường như em cảm nhận thấy c*c anh ngẩng đầu kiêu hãnh một lần cuối cùng trong l*n em và từ cái lỗ xinh xinh trên đầu c*c, nó bắn ra một dòng tinh khí nhiều vô cùng, nóng hổi, xộc thẳng vào tử cung em. Đi đến đầu, tinh trùng của anh làm em nhột nhạt đến đó, chúng chui chỗ này, rúc chỗ nọ, cắn xé như một đàn kiến lửa. Em không thể chịu đựng được hơn nữa. Em lấy tay rút dương vật anh ra khỏi người em. Thì nó đây, ướt đẫm tinh trùng của cả hai vợ chồng. Nhưng con đại bàng nhỏ bé của em không còn cứng nữa, nó đang mềm dần đi. Nó đang sun lại, trong nó mới đáng yêu làm sao chứ. Thế mà trước đây, chỉ 1 giây trước đây thôi, nó như là một con ngựa điên dại, vừa làm em đau, vừa làm em thốn, nhưng cũng làm em sung sướng, sung sướng tột cùng, không thế nào tả nổi. Anh nhìn em âu yếm, ánh mắt đầy tình yêu thương. Em cúi xuống, đưa dương vật anh vào miệng mình, một phần là vì em thích mút những giọt tinh trùng cuối cùng của anh, một phần em thấy mình phải âu yếm nó vì em cảm thay mình mang ơn nó, mang ơn nó nhiều lắm.

tam su chuyen vo chong

tam su chuyen vo chong la gi ?

Khoa như cơn gió lốc mang đến cho Hoà nhiều niềm vui, Giữa Hoà và Khoa là một thứ tình cảm trân trọng nhưng không ràng buộc, Hoà có con đường chính trị muốn dấn thân, không muốn vướng bận, Khoa thích mây mưa, không ràng buộc, họ tìm tới nhau khi cần nhau, hết mình, hết sức rồi ai về nhà nấy. Như hôm nay, sau một tuần đi vận động cho chức vụ tương lai, Hoà thật muốn nghĩ ngơi, giải trí, nàng định là sẽ tìm Khoa đi nghĩ mát vài ngày không ngờ, Khoa đã tìm đến nàng. Sau 6 tháng không gặp, Khoa trố mắt nhìn Hoà đón chàng trong bộ đồ ngủ mỏng manh màu đỏ hưng phấn như cố ý gọi mời. Còn Khoa, vẫn đắm say như thuở sinh viên, chàng chào nàng bằng một nụ hôn ướt đẫm tinh sương. Tay không quên bóp vú nàng qua lớp vải mỏng.

tam su chuyen vo chong

Nó nói nhiều lắm...Nói những điều nó đang nghĩ trong lòng ra với nhỏ từng câu từng chữ một, ko biết nhỏ có bị tổn thương ko chỉ thấy đôi mắt nhỏ dường như đánh mất niềm vui từ lúc gặp nó đến giờ...Nhỏ im lặng, ko nói gì. Nó cũng vậy, nói ra hết tất cả, nó cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là nhỏ sẽ bỏ đi ngay bây giờ. Hơn 15 phút trôi qua...chợt nhỏ đứng dậy bước vào phòng tắm
- Em tắm một chút. Anh chờ em nghen
Tiếng nước chảy nhẹ nhẹ dường như ko đủ lấp đi tiếng khóc của nhỏ. Nó nằm đó mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Đứng dậy định gõ cửa phòng tắm để an ủi mà cũng ngập ngừng ko dám bước vào.Nó chỉ đành đứng dựa vào tường...lặng im nghe tiếng nước, tiếng gió, tiếng xe chạy ngoài đường...nó mĩm cười chua chat....dù sao nhỏ cũng ko phải là người đầu tiên nó làm đau và rời xa theo cách như vậy. Nhưng sao nó thấy lạ trong người quá...nó hối hận chăng... 
Cửa phòng tắm mở, nhỏ bước ra đứng cạnh nó. Vứt bỏ lon bia về góc phòng nó quay qua nhìn nhỏ...trên người nhỏ giờ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi nó treo trong phòng tắm lúc sáng. Linh chẳng nói gì, chỉ nhìn nó bằng ảnh mắt dịu dàng... 
- Em ko sao chứ...anh...xin....l..... Lời nói chưa kịp nói hết nhỏ đã ôm chầm và đặt lên môi nó một nụ hôn gấp gáp và mãnh liệt....nhỏ rời nó ra, nhìn nó nói trong nước mắt
...em yêu anh...em hiểu anh đang nghĩ gì...em hok phải người dễ dãi...nhưng em yêu anh...em sẽ chờ anh xã đến chừng nào anh xã quay lại thì thôi... 
Rồi nhỏ lại hôn nó say đắm...Bản thân nó cũng cảm nhận được tình cảm của Linh hơn những gì nó tưởng...Khẽ đưa bàn tay ôm chặt lấy Linh. Có thể nó không thích nhỏ nhưng vào lúc này nó không thể lạnh lùng được. 
Giấc ngủ ngon lành, trời sáng...đã đến lúc nó tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình của mình...trước khi nhỏ ôm chặt lấy nó nói rất nhiều, rất nhiều...đến nỗi nó chẳng còn biết trả lời gì nửa. Chỉ còn cách ôm chặt lấy nhỏ để rồi lặng im bước lên xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Nơi nó bắt đầu một cuộc sống mới, với những thử thách và điều thú vị mới...Ngồi trên xe, lặng lẽ trả lời từng tin nhắn đầy yêu thương của nhỏ mà lòng nó cứ lan man ko có tý cảm xúc nào hết. Ngày hôm đó đánh dấu ngày đầu tiên nó đã bắt đầu cho cuộc đời sinh viên phía trước và nó cũng ko biết dc rằng sau ngày hôm ấy nó cũng đã bắt đầu những chuỗi ngày đầy những buồn vui, ngọt ngào, hạnh phúc, tội lỗi, đau khỗ và cay đắng... 
Đến SG!Chưa gì SG đã chào đón nó bằng một cơn mưa nặng hạt.Đứng trú mưa trên nhà chờ xe bus mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Lúc nói lên đây dù mẹ có gửi cho nó cả 1 cái sớ táo quân đầy đủ địa chỉ và các số điện thoại của bà con trên này nhưng nó gạt phắt đi: 
- Mẹ để con tự lo. Con ko thích làm phiền bà con nào hết. – Thực ra đúng là nó chẳng cần mẹ nó phải lo lắng gửi gắm gì ai hết, nó chúa ghét gửi gắm bà con cô bác, từ nhỏ nó cũng đã sống xa gia đình, việc đi học, đi thi và giờ nhập học cũng tự một mình nó đi chứ chẳng cần cha mẹ đưa đón, lo lắng chuyện ăn ở gì hết (có bác lo dc rồi  ).
Sài gòn trời mưa nhưng cũng ôn ào và náo nhiệt, nó cũng ko lạ lẫm lắm vì nó cũng từng sống từ nhỏ ở thành phố Cần Thơ rồi mà. Bụng đói cồn cào, miệng thì rủa thằng anh bạn cả buổi trời chưa thấy ra đón nó mặc dù chửi muốn nát cái điện thoại. Xung quanh là âm thanh hỗn tạp của những người bán hàng rong, những người xe ôm chèo kéo khách và cả tiếng gọi nhau í ới của mấy anh chị trong màu áo xanh đang tiếp sức giúp đỡ cho những thằng sinh viên ngoại tỉnh lên SG nhập học như nó.Nó mĩm cười vì nó cũng sắp là sinh viên rồi chứ bộ, năm sau nó sẽ thử khoác lên người màu áo xanh ấy để thử cảm giác sinh viên tình nguyện ra sao (thật là gương mẫu :-“ ). Cuối cùng thằng quỷ cũng tới đón nó. Vừa tính chửi vài câu cho xả cái tức trong bụng thì phát hiện nhỏ con gái xinh xinh đứng kế bên...giờ chẳng lẽ mở cái miệng ra chửi thì mất hình tượng lắm (sinh viên gương mẫu mà) nên nó nhẹ giọng. 
- Sao giờ mới tới mậy...chờ 2 tiếng rồi đó ba
- Mưa đường ngập dzữ quá bị chết máy – thằng bạn nó hiền và tốt bụng nên nghe tin nó sắp lên SG thì call kiu để nó giúp đỡ 1 time. Nó ko thích phiền ng thân nhưng vì nó thích bạn bè nó hơn, dù gì bạn bè cũng thoải mái hơn.
- Hả! Thành phố lớn mà ngập hả mậy – chưa sống SG sao biết dc  có mà bơi được luôn ấy chứ giỡn à
- Hơ hơ rồi mày sẽ biết. Thôi giờ về nhà tau cất đồ đạc rồi tau dẫn ra chỗ tau làm ăn luôn.
Vậy là hai thằng vật nhau trên chiếc xe cà tàng thằng bạn đặc biệt mượn của bà chủ chỗ làm của nó để đón tân sinh viên. Về đến phòng trọ thì 2 thằng ướt như chuột lột, đồ đạc đầy mùi bùn đất, mui hôi của nước ngập quá đầu gối. 
- Mày để đồ đó tau dẹp cho. Đi tắm trước đi rồi ra quán tau làm ăn.
Nó chọn đại 1 bộ quần áo rồi chui vào nhà tắm. Chợt phát hiện trong phòng có đồ của con gái. Nó giật mình hỏi thằng bạn. 
- Ê Duy sao có đồ con gái trong này mậy
- Ừ đồ của chị 2 tau đó, quên nói với mày chị 2 tau lên ở học may một thời gian.
- Rồi tau ở đây có sao hok đó
- Ko sao đâu chị tau dễ lắm. Tau cũng có nói bả rồi.Tắm lẹ đi mày trễ rồi.
Tắm xong thằng Duy chở nó ra quán cơm chỗ nó làm. Bà chủ quán hiền và tốt với người làm. Ở đây làm cũng toàn là sinh viên, phụ giúp việc buôn bán, đổi lại bà chủ bao toàn bộ tiền ăn ở cũng như một khoản tiền nhỏ khác để lo chuyện học hành hàng tháng. Chào hỏi vài câu bà chủ thấy nó hiền nên cũng vui vẻ nhận lời để nó phụ làm việc và ở đây tạm thời một thời gian chờ nhập học vì nghe nói trường có 2-3 cơ sở chưa biết nó sẽ học ở đâu nên chỉ xin ở tạm thời thôi.Lần đầu tiên bán cơm đúng là vô cùng vất vả. Nó phải chạy bàn bở hơi tai, rồi gói hợp cơm, cho canh vào bọc...Làm ở đây nó học được nhiều thứ lắm. Ngay cả cách cho canh vào bọc làm sao cho gọn mà ko bị đổ phỏng tay, việc buột canh buột nước mắm cũng phải có tập luyện nhiều lần, rồi cách tiếp đãi khách, cách tính tiền, dọn bàn vì quán cơm là nhiều thành phần khác nhau đến nên nó còn học được cách quan sát, cách nói chuyện rất có ích cho việc học sau này. Làm tuy mệt nhưng nó vẫn vui vẻ vì chủ yếu nó làm để học hỏi chứ ko phải làm để kiếm tiền. Trở lại chiều hôm đó nó về lại nhà trọ với cả tấm thân mõi nhừ. Thằng Duy đi tắm, còn nó thì nằm tự xoa bóp tay chân. Có tiếng bước chân ngoài cửa phòng. Rồi một người con gái mở cửa bước vào – nó đoán chắc đây là chị thằng Duy – Chị nó cũng ko xynh lắm nhưng nó cũng phải sững người vài giây (để tịnh tâm) vì chị nó mặc đồ sexy quá.Sau này nó mới biết chị thích mặc đồ ngắn vì SG thực sự rất nóng. 
- Em là M phải ko? – chị Lan cười tươi bước vào ngồi trước mặt nó
- Dạ dạ chị Lan phải hok chị - nó hơi lung túng vì chị ấy ngồi sát nó quá với lại mùi hương con gái của chị Lan làm nó cũng hơi hơi nóng trong người
- Em lên hồi nào. Thằng Duy đâu..em ăn uống gì chưa?
- Dạ nó đang tắm. Hồi nảy em có ăn cơm ngoài quán bà chủ rồi
- Quán cô Sương hả em – chị Lan vừa hỏi vừa mở cái bịch trắng đang cầm trên tay ra
- Dạ phải chị...
- Em lấy cho chị mấy cái ly trên bàn. Chị mua dc 2 ly chè thái nè em ăn với chị cho vui.Tính mua cho 2 chị em à mà giờ có em nửa nên thằng kia cho nó nhịn chị em mình ăn hen.
Thằng kia đang tắm nghe có người cúp phần ăn nó la như heo bị chọc tiết 
- Ế ế bậy bưởi...
- Im liền thằng kia bửa nay có khách ráng nhịn đi con – chị Lan cười ha hả
- Cái đồ trọng sắc khinh thân – thằng kia hậm hực.
Nói thì nói dzậy chứ rồi bả cũng đổ chè ra 3 ly chia cho 3 người. Vừa ăn vừa xem tivi vừa nghe 2 chỉ em bả tám trên trời dưới đất, toàn mấy câu chuyện nó hổng biết đâu cua tai nheo gì hết, thôi thì ma mới ngồi im hợp chợ vậy (thiếu con vịt thì phải).Ngồi được chút thì ông bạn trai bả ghé qua, mua cho cả đám bịch mận với ổi. Vậy là lại họp chợ tại phòng.Nó thì ngồi im xem tivi, thi thoảng dc chị Lan đưa cho miếng mận, miếng ổi ăn và trả lời mấy câu hỏi xã giao của chị Lan với anh Toàn (bạn trai chị Lan).Nói chung mọi người rất thân thiết vui vẻ, anh Toàn cũng dễ gần, sau này 2 anh em hợp nhau ở chỗ khoái coi đá banh, khuya khuya có MU đá là 2 anh em lại dẫn nhau ra caffe coi la cho đã.Anh Toàn về, cả đám cũng chuẩn bị đi ngủ. Thằng Duy quăng cái gối vào mặt nó sắp xếp chỗ ngủ.Tau nằm trong cùng, mày nằm giữa chia cái mền với bả đi ha 

tam su chuyen vo chong

Xem tam su chuyen vo chong hay nhat 2014

Chị Hoàng nhìn Lợi, sững sờ không chớp mắt. Trong chốc lát, chị hiểu ra rằng sự phản ứng của Lợi tức là đồng nghĩa với sự bất đồng tình. Chị cảm thấy xấu hổ thực sự, thút thít khóc như mèo, hai hàng nước mắt lăn dài trên hai gò má cao của chị. Khỏi cần phải hỏi, tiếng khóc của chị Năm Hoàng khiến Lợi hiểu ra tất cả mọi chuyện. Tuy mới có 15 tuổi nhưng vì đã từng trãi qua ba mối tình với ba người chị trong gia đình ( chị Sáu Minh, chị Ba Hường và chị Hai Hảo) nên nó biết là chị Năm đang nghĩ gì và chị đang cần gì, muốn gì nơi nó. Nó biết là chị đang rất khổ nhục, cô đơn và buồn tủi. Nghĩ đến đó thôi là Lợi đã thực sự rung động khắp cả người. Từ dưới xương cùng của nó, xuất phát một luồng hơi nóng hầm hập và rần rật chạy dọc lên trung ương thần kinh theo hai bên cột sống rồi lan tỏa khắp tứ chi và châu thân. Nhịp đập trái tim của Lợi càng lúc càng tăng mạnh dần lên và hòa cùng một tần số với trái tim chị Hoàng. Hai cánh tay Lợi khẽ cử động, nhẹ ôm siết lấy tấm lưng đầy đặn, thon thả và mềm mại của người chị thứ năm của nó. Dĩ nhiên là hành động của Lợi, chị Hoàng hiểu và cảm nhận được ngay. Chị rất ngạc nhiên, không ngờ là Lợi tuy mới có 15 tuổi nhưng lại rất nhanh nhạy cảm. Chị vẫn còn thút thít nhưng chị đang vui sướng đón nhận Lợi hôn nhẹ lên mái tóc phủ xỏa kín lưng thật óng ả, mềm mại, êm ái và mượt mà của chị. Chị Hoàng cảm thấy trong thâm tâm chị, cơn bão tình dữ dội đang vỡ òa ra, dâng tràn trong thổn thức, nghẹn ngào, đắng cay lẫn lộn vui sướng, hạnh phúc. Lợi hôn dần lên trán chị Hoàng, chị Hoàng cũng hôn đáp lại lên trán Lợi. Thằng em hôn lên hai mắt của con chị, lập tức con chị cũng nhanh chóng hôn trả vào mắt thằng em. Thằng em hôn lên hai gò má của con chị, lập tức con chị cũng nhanh chóng hôn trả vào hai gò má thằng em. Hai chị em cứ yên lặng hôn qua hôn lại như thế, đôi khi ngừng lại thở rồi hôn tiếp, mãi miết trong gần hơn 10 phút đồng hồ sau. Cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa Nguyễn Hùng Lợi và chị ruột thứ năm của nó – Nguyễn Thị Diễm Hoàng đã thực sự bắt đầu diễn tiến trong căn lều rẫy dưa hấu ở vùng Gò Rùa hoang vắng giữa đêm khuya tĩnh mịch. Người chị Hoàng mềm dần, chị tự ngã ngửa người nằm xuống chiếc giường gỗ trãi manh chiếu cũ kỹ, gối đầu lên chiếc gối nằm vải trắng bao ngoài đã ngã sang màu cháo lòng. Hai cánh tay chị ôm choàng qua sau gáy Lợi và kéo nó ngã úp xuống nằm lên người chị. Trong không gian yên ắng vắng lặng của đêm khuya và thời gian như lắng đọng lại, đôi môi của Lợi đang lần dò tìm kiếm đôi môi hồng đỏ, dày mọng, mềm mại và hơi dảnh lên của chị Hoàng. Ngay phút giây đầu tiên, chị Hoàng không né tránh chi cả ; trái lại, chị rất háo hức, hồ hởi, nhiệt tình đón nhận lấy nụ hôn môi đầu tiên do thằng em út của chị trao tặng cho. Tuy vậy nhưng vì đây là lần đầu tiên cho nên hai chị em cũng không thể nào không có cảm giác e thẹn, ngượng ngùng, lúng túng, vụng về, lụp chụp dù có dạn dĩ, tự nhiên đếm mấy đi chăng nữa. Hai chị em vừa hổn hển thở vừa luồn môi vào sâu trong môi của nhau đến tận gốc răng cuống lưỡi. Thật không ngờ mà nói, đêm nay lên vườn rẫy dưa Gò Rùa, Lợi lại được có thêm một tình yêu mới với người chị thứ năm xinh đẹp, kiêu sa, diễm lệ. Một mối tình tuy loạn luân và tội lỗi nhưng thật đẹp, thật thơ mộng, thật bất ngờ chẳng khác gì một cơn gió thoảng, một áng mây bay hoặc một cánh hoa rơi. Riêng chị Hoàng, lúc chiều trong khi quá tức giận đấng phu quân, chị cũng không thể nào ngờ được rằng chị sẽ được Lợi – em út của chị mang tình gửi yêu đến trong buổi tối hôm nay ; hiện tại, chị đã hoàn toàn quên hẳn đi anh Vương – người chồng rượu chè be bét của chị, chị chỉ còn biết có Lợi – thằng em cũng là người tình mới của chị. Mối quan hệ chị em ruột và sự hơn kém tuổi tác (chị Hoàng lớn hơn Lợi những 8 tuổi) thực sự không làm giảm đi sự hưng phấn tình yêu của hai chị em. Cả hai đứa đều không đứa nào bận tâm chi đến gia đình, bố mẹ, chị em và mối quan hệ huyết thống ruột rà giữa hai đứa ; hai đứa chỉ còn biết có nhau và biết là chúng đang tự do, thoải mái yêu nhau là được rồi. Hai chị em không ngớt lăn qua lộn lại trên chiếc giường gỗ ; khi thì Lợi nằm trên người chị Hoàng, lúc thì chị Hoàng lại đè lên trên mình nó. Cặp mắt đen láy cong vút hai hàng mi của chị Hoàng luôn nhắm nghiền lại nhưng chị vẫn luôn thao thức.