The gioi chan dai

về tới nhà đả gần 9h , gió thổi mát rượi, mở cánh cửa nhẹ nhàng, để tránh đánh thức ba mẹ, tiếng cửa sắt tuổi thọ đả cao, và đả lâu ko được bôi trơn, nó kêu k…ét….lẽng vào nhà, phù may quá cả nhà ngủ hết rồi, bổng có một cánh tay nhỏ nhắn đặt lên vai tôi một cái, tôi giật bắng người
-Đi đâu mà zờ này mới về thế ông 2 
Thì ra là con em của tôi nó làm tôi giật hết cả người
-Ờ thì..thì đi chơi với bạn- tôi trả lời nói nhưng lòng vẫn còn bồn chồn
-Thôi sạo quá, chắc là đi hú hí với con nhỏ nào rồi- nó cười ha hả
-Thôi tào lao quá, lên ngủ đi-tôi quát
-Đánh trống lãng hả ông, hehe nhỏ nào thế, chưa em biết với coi- nó nhìn tôi
-Có con nào đâu- tôi thanh minh
- nếu ko có thì thôi, mà ngày mai rãnh ko
- chi vậy- tôi hỏi nó
- có rãnh ko- nó nhíu mài lại
-ừ thì có- tôi trả lời nó
-ừ zậy mai đi với em chổ này đi
-chổ nào- tôi trợn mắt nhìn nó
-Thi đi rồi sẽ biết- nó cười
Con nhỏ nào ngộ thật, có bao giờ nó rủ mình đi đâu đâu sao hôm nay thế nhỉ, tôi kéo cửa lại và bước lên phòng, ngả người xuống giường suy nghỉ, mà thôi kệ đi thì đi sợ gì, bất quá thì tốn tiền với nó thôi…………….
Reng .reng……..reng tiếng chuông đồng hồ báo thức, lòm còm ngồi dậy nhìn vào đồng hồ chết cha! Hôm nay có hẹn với em tập thể dục,chạy vào phòng tắm chảy răng rửa mặt, sựt, đau quá cái bản chải chúng nứu răng, máu ra cả họng, cuối mặt xuống dọng nước lạnh đang chảy, rửa mặt qua loa một chút, chạy xuống nhà, phi thẳng tới nhà em, vừa đi vừa ngăm mội thứ bên đường, trời vẩn còn tối, tiếng chổi quét rát của những cô công nhân, những quán ăn bình dân đả bắt đầu sáng lên, cái lạnh buốt giá của những cơn gió buổi sớm mai cứ thổi cứ thổi, nhưng giọt sương còn khẻ đọng trên nhưng chiếc là bàn, đi một hồi cũng tới nhà em, thoáng qua tôi đả nhận ra em, em đang đứng trước cửa nhà đợi tôi, em hôm nay trong chiếc quần ngắn để lộ ra cặp đùi thon thả trắng như trứng gà, chiếc áo thun ôm sát người tôn vinh cái eo thon thả và cặp vếu vung lên nhìn nứng ko chịu nổi, chạy đến em tôi thở hòng học
-Sr nha đợi có lâu ko-vừa nói tôi vừa thở
-ừa cũng mới vừa ra à, mà chạy bộ qua à-em cười nhìn tôi
-thì đi bộ, hk lẻ đi xe trời- tôi tròn mắt nhìn em
-sao ko chạy xe qua- em nhíu mài
-điên à, tập thể dục mà chạy xe- tôi trợn mắt
-ờ hé quên
-quên gì mà quên, chắc đó giờ ko có tập thể dục chứ gì?
-mơ đi cưng, tập đều đều đó giờ
-này thì cưng- tôi cù lét em
Em cười nất nẻ,em cù lét lại tôi,2 chúng tôi cười vang cả khu phố
-thôi tha em đi buồn cười quá- em cầu xin tôi
-hk tha- tôi tiếp tục cù lét em
Em quỵ gối xuống, ôm bụng tôi giật mình 
-Đoan sao vậy, có sao hk
-sao trăng gì, cười quá đau bụng chứ gì-em cười
-làm hết hồn, tưởng bị gì chứ
- sợ hả, sợ mất tui à- em ngước nhìn tôi
- sợ chứ sao hk, mất bà rồi sao tui sống nổi- tôi nhìn em
Em ngả đầu vào vai tôi, em cười hạnh phúc, tất cả ko gian như ngừng lại, thời gian bổng ngừng trôi
-M này đừng bao h bỏ Đ nhe
-Ừm tất nhiên là ko rồi, M sẽ ko bao h bỏ Đ, trừ khi Đ bỏ M thôi-Tôi nhìn em
-Làm gì có, sẽ ko bay h có ngày đó đâu- em đặt nhẹ một nụ hôn lên má tôi.
Tôi muốn, những lời em nói sẽ là sự thật, em và tôi sẽ đi suốt quảng đường còn lại, tay nắm tay đi trên con đường hạnh phúc
-Thôi, ôm quài đi tập thể dục thôi – em đẩy tôi ra
-ừm đi thôi- tôi nắm tay em
Tôi nắm tay em, bàn tay em thật là ấm áp nó sưỡi ấm trái tim tôi, đả lâu rồi nó ko được ấm áp suốt 15 năm qua, chúng tôi cùng nhau chạy trên những con phố, cùng nắm tay nhau , gió thổi ríu rít, tiếng lá cây sào sạt, mặt trời đả tỉnh giấc sao một đêm ngủ, ánh sáng.
-này đói chưa-tôi hỏi em
-ừm đói rồi nè nó kêu ọt ẹt nãy h nè- em cười
- ừm đi ăn phở hé- tôi khều vai em
- thôi sang quá hé, ăn bún riêu của bà bửa hỗm đc ùi- em lè lữi ra
Ôi sao mà đáng yêu thế này, em nhéo tôi một cái rồi chạy
-đua coi ai tới trước nè- em quay mặt lại nháy mắt một cái tinh nghịch
Tôi liền đuổi theo em, “bịch”:, em ngả xuống đường tôi chạy lại khuôn mặt tôi chau lại
-này có sao ko, đứng lên được ko- tôi nhìn em đầy vẻ quan tâm
- đau quá- em nhăn mặt như con khỉ con 
- đâu xem nào, bị chãy máu rồi này thấy chưa, cứ thích chạy
em tròn mắt nhìn tôi, lúc này tôi đang băng bó cho em nên ko nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc ấy.
-lên đây tui cõng cho mệt quá
-à…ừm…-em e thẹn
-này có lên nhanh ko, đả iu nhau rồi mà cứ như người xa lạ ấy
Em nhẹ nhàng choàn tay vào cổ lên, tôi sóc lẹ lên một cái, nhìn thân hình mãnh mai vậy mà nặng gớm
-bà mấy kí zị- tôi gẹo em
- à ừm 45kg
- ặc nói dối àk
- việc gì mà phải nối dối- em gé sát khuôn mặt vào tôi
-45kg gì mà nặng như 80 zỵ nặng quá- tôi tiếp tục chọc em
-cái gi 80, làm như tui là heo ko bằng- em nhéo vào tai tôi
-thì heo chứ gì nửa- tôi cười ha hả
-vậy thì đừng có cỏng, ai bắt mấy người cỏng đâu- em tỏ vẻ giận dữ
-thì tại có người, bị thương nên mới phải làm vậy thôi- tôi tỏ ra lạnh lùng
Em dãy dụa,làm tôi suýt ngả
-này ngồi yên coi té bây h
-thả xuống đi tôi tự đi được- em nói lạnh lùng
-thôi mà, giận rồi à- tôi xin lổi em
-hứ, ai mà dám giận mấy người- em lè cái lưỡi ra
- ko giận thì sao, nói lạnh lùng vậy
-có đâu- em chối quanh
- vậy thì ngồi yên đi 
-à……ừm
Bây h trời đả bừng sáng , chúng tôi đi đến đâu, tất cả mọi người nhìn chúng tôi bàn tán xôn xao, còn những thằng con trai, thì để cải lòng đố kị, tụi nó nhìn em với đôi mắt thèm thuồn, sau những giọt mồ hôi nhể nhại trêm cái trán của tôi, thì cuối cùng cũng đến quán ăn, lết tới đây mà gần muốn kiệt sức, nói thật 45kg gì mà sao nặng khủng khiếp
-ăn gì 2 đứa- bà chủ quán
-ăn cháo hé, sáng ăn cháo tốt lắm- tôi quay sang nhìn em
-ừm ăn..c..háo-em lấp bấp
-này có gì mà nc lấp bấp vậy
-à…t.ại..tại- em đỏ mặt
-tại gì ?- tôi nhìn xoáy vào đôi mắt em
-à…hk có gì, kêu đồ ăn đi, đói quá hà- em cố tính lãng tránh
-ko mún nói thì thôi, bà chủ cho 2 tô cháo- tôi tỏ ra hờn dỗi
-ko phải.tạ..i..i hùi nãy ông cỏng tui nên giờ còn thấy người thôi- mặt em đỏ bừng
-há há, pé iu của tôi cũng bít ngượng nửa cơ à- tôi cười hả hê
-dù sao người ta cũng là con gái mà, với lại lúc nãy ông chạm vào chổ…chổ…”ấy” của tui kìa- mặt em quay sang chổ khác vì ngượng
-Chổ “ấy” là chổ nào- tôi sững sốt trước câu nói của em
-thì thì,, mông ấy
-hehe ai pít âu. Tại lở đụng chúng ấy mà- tôi trêu em
Lúc này tôi mới nhở lại, lúc nãy tay tôi đả đặt vào cặp mông tròn trịa của em, có lẽ lúc nãy tôi củng trả để ý vì mệt
-2 tô cháo tới rồi đây- giọng bà chủ tinh nghịch
-này ăn cháo gì mà dính tùm lum thế-vừa nói em vừa lao cho tôi
-đâu làm gì có- tôi vội chùi mép
-đây nè tính xóa chứng cứ hả- em cười 
Ôi sao tôi iu cái nụ cười này thế cơ chứ, tôi sẽ nhớ mãi nụ cười này, nụ cười này sẽ giúp tôi đứng lên, sẽ giúp tôi vượt qua tất cả, mặt trời đả lên cao, tôi bổng nhớ cái hẹn với con em.
-nè ăn rôi chưa, y zìa
-ừm xog rồi nè
-chân hết đau chưa-tôi quan tâm
-hết đau rồi- em dậm chân xuống mặt đất
Ánh nắng dịu im của buổi sáng sớm mai, xe cộ tấp nập kẻ đi làm người đi học đả tạo ra những khung cảnh nhộn nhịp của nơi đây,nhưng đâu đó vẫn còn những con người đang vật lộn với những cơn sống vùi dập của cuộc đời, tôi thật sự may mắn hơn họ rất nhiều, tui có gia đình, có ba mẹ hết lòng yêu thương tôi, có đứa em cần phải bảo vệ.đi ngang đường xxx trước mắt tôi là một cửa hàng kem bắt mắt, bổng dưng em kéo tôi lại
-vào đây ăn kem yk M, thèm quá- em nhỏng nhẽo nhìn cái mặt dể thương dể sợ
-hã? Lớn rồi mà con ăn kem nửa cơ à- tôi xoáy em
-ăn kem có giới hạn tuổi tác đâu, vào đi mà
-ừm nhưng mà tí thôi nge, lát M có hẹn
-ừm nhanh nào
Em đẩy tôi vào, hơi lạnh tỏ ra tự chiếc điều hòa thật dể chịu, lúc này nhìn thấy em như những đứa con nít vậy cái mặt ngơ ngơ,
-kìa ngồi ở đây đi-em chỉ về phía kia
-ừm
- 2 đứa ăn kem zì- tiếng của chị phục vụ
-2 li kem socola- em trả lời ko cần hỏi tôi
-này có bít tôi ăn gì ko mà tự tiện kiêu vậy- tôi giả vờ trách móc em
-ai mà piết , M hk ăn thì Đ ăn 2 li luôn-em cười khoái trá
-nhìn mặt vậy ham ăn thấy gớm hehe
- kệ tui- em phì 2 cái má lên 
-ăn cho lắm, mập rồi đừng có la- tôi trêu em
-nói là kệ tui rồi mà- vừa ăn em vừa chu cái mỏ lên, nhìn dể gét thật
-mập cũng ko sao chỉ cần mãi ở bên M là được-tôi nhìn xoáy vào đôi mắt em
Hình như có chút gì e thẹn đối với em, em cuối gằm mặt xuống vào li kem và ăn lia lịa
-đừng nói vậy mà, người ta nhìn kìa mắt cở quá- má em ửng hồng lên
-kem dính trên mũi kìa-vừa nói tôi vừa dùng tấm khăn lao nhũng vệt kem trên mũi em, mỡi nãy chê người ta ăn dính tùm lum nhưng bây h em cũng vậy.
-cá..m..ơn- em ngượng ngùng đáp
Bước khỏi tìm kem không khí trở nên ngột ngạt bởi những tim nắng đả lên cao, trên con đường về nhà tôi nắm tay em, em chỉ quay sang chổ khác vì sự ngượng ngùng, con gái ngộ thật nhỉ bửa hổm còn hôn nhau tí nửa là abc xyz mà giờ lại ngường nắng mưa thất thường thật, tôi suy nghỉ mông lung một hồi thì đả tới nhà em, ôi sao con đường hôm nay ngắn lạ thường vậy, hôn lên mái tóc mềm mượt của em, rồi chào em ra về
…………………………………………�� �………………………………..
Kéo cánh cửa ra, tôi đả thấy mẹ đang ngồi trên chiếc gế sofa, mắt thì nhìn lên chiếc tv nhưng vẫn có thể cảm nhận thấy tôi
-chà chà con trai tôi hôm nay đi tập thể dục nửa cơ à- mẹ trêu tôi
-bt thôi mà mẹ- tôi cố ý lãng tránh
-chắc là đi tập với em nảo rồi
-ấy làm gì có em nào, đi với tụi bạn thui à- tôi ngước lên trần nhà để tránh ánh mắt của mẹ
Từ sau bếp con em bước ra, nhanh thay đồ đi ông, lẹ lên trể bây h, con em hối thúc tôi
-rồi từ từ
Chạy lên nhà tắm rửa, chọn một cái quần kaki màu nâu, và một cái áo thun, chạy xuống nhà nếu ko con em lại kiếm cớ chữi bới nửa
-rồi lên xe đi cô nương
-lại tịm kem xyz đi
ủa cái tịm này nge wen wen nhỉ, à phải rồi hồi nãy mình với nhỏ đả zô đây, trên con execiter của ba cho sau khi ổng đổi xe.
-rồi tới rồi nè, muốn ăn kem à
-ừm ăn kem nhưng còn một người nửa- nó đẩy tôi vào
Vẫn chiếc bàn này và……….ơ kia là

the gioi chan dai

Sau đó một cái tay khác kéo tay phải của tôi và bỏ vào từ cái cổ áo thun vào cái nơi ấm máp mềm mềm phồng phồng mà tôi có thể tưởng tượng được là cặp vú của mợ, tôi bóp vú phải của mợ nhẹ nhẹ vò vò cái đầu ti thật mạnh, thì có tiếng nói của mợ - nhẹ thôi con, đừng mạnh quá. lúc này tôi nghe lời và bắt đầu cảm nhận cái cặp vú mà mình đang sờ nó mềm mại cảm giác bóp sướng tay vô cùng tôi mần mò 1 hồi thì nó cùng dần dần lên chứ ko mềm như lúc đâu nữa. đang lúc sướng vì đc vọc cu thì mợ nói nhỏ:
- Mợ bú cho con nhá. 
Tôi không nói gì chỉ ầm ừ. rồi mợ cuối xuống kéo nhẹ cái quần đùi tôi đang mặc xuống rồi tuột luôn cái quần xì xuống nửa đùi rồi mợ khom khom bú con cặt cửa tôi mợ bú điệu nghệ lắm làm tôi phê phải hít hà liên tục, mợ liền lấy ngón tay che miệng tôi lại như có ý nhỏ thôi, mợ bú đẩy cặt tôi vô sâu trong miệng rồi kéo nhẹ nhè ra kèm theo hai hàm hàm răng cạ cạ trên thân cu làm tôi phê ko chị được mợi lấy đầu lưỡi lê lê ngay cái khe hở nhỏ ở trên cái đầu trọc ấy,mợ làm đi làm lại mấy lầy làm tôi thốn kinh khủng đến lúc chân tôi như giật lên thì mợ gì lại giữ chặt con cu tôi trong miệng rồi tôi bắn xối xả vào miệng của mợ làm cái nệm rung theo. làm cho cậu Hùng vói thằng Vinh phải trở mình lúc đó phải nói là hú vía nếu như họ tỉnh dậy thì nguy. trong khi đó thì mợ vẫn ngậm con cu tôi rối mút cho tới khi xạch rồi kéo quần tôi về vị trí cũ. mợ trường lên gối nắm nói nhỏ với tôi:
- Hú vỉa, sao mà giật mạnh giữ. 
- Mợ bó phê quá. chịu không nổi.
Mợ liền chồm qua hôm tôi ngay môi rồi nó.
- thích lắm phải không. tôi gật gật đồng ý với mợ. 
Sau khi bắn xong tôi mắc tiểu chịu không được liền đứng lên đi vào nhà tăm đi tiểu, tôi không dám bật đèn sợ làm người khác thức giấc, đang tiểu thì từ đằng sau có vòng tay ôm eo tôi rồi luồn xuống con cu tôi đang đái mân mê con cu. tôi biết là mợ nên đứng yên cho mợ làm, rồi từ đâu bờ môi của mợ chạm tới môi của tôi. mợ mút môi tôi như đang mút 1 thứ gì đó tôi tân rồi cũng đáp trả lại bằng những màn đã lưỡi tay mợ thì cứ mân mê con cu còn môi thì cứ đá với môi tôi, thay tôi nhút nhát mợi lấy tay đôi đặt lên ngực mợ, tôi lại được bóp tôi bóp lấy bóp để như nó sẽ mất tôi cố tình bóp mạnh, hai tay tôi luồn vào ào rồi tieps tục vò vò cái đầu ti, tôi đây mợ ra:
- Con muốn bú vú mợ
Mợ khẽ gật đầu rồi kéo đầu tôi xuống, tôi vén áo gí lên rồi bú, tôi bú từ phải qua trái từ trên cổ xuông dưới bung, bú say mê như e bé, tôi cố tình lấy nước miếng của mình thoa thật nhiều vào 2 bầu vú ngọt ngào này, to nút nút trẻ bú bình, lúc này gì chỉ biết ôm lấy đầu tôi rồi rên khe khẽ, tôi với tay lần mò đóng cái nắp bệ xí ngội lại rồi cho mợ ngồi xuống, mợ vừa ngồi mà 2 tay vẫn kéo theo đầu tôi xuống theo cái bầu vú. đang bú say sưa tôi lấy tay ấn cái nút dội cầu, nước rút hú lên 1 tiềng -Oàm... làm mợ giật mình nảy tôi ra.
- Hú vía, đùng có làm mợ giật mình.
- con dội nước mà mợ. rồi cười hí hí.
Tôi đứng thằng lên còn mợ thì ngồi trên cái bệ xí nên cái phần con cu của tôi gần như là trước mặt mợ, mợ liền đánh nhẹ 1 cái rồi nói.
- Mới có nhiêu đó mà đã cũng rồi. 
- Tại mợ làm con phê quá chi. 
- Con trai mới lớn có khác, mà tại sao dám bắn tinh trung đầy quần của mợ.
tội giật mình trước câu nói của gì:
- Sao mợ biết con bắn tinh trùng trung quần mợ.
mợ chỉ cười ko nói j rồi nói biết chứ sao ko. tôi cứ nghi ngờ về câu nói của mợ trong đầu, rồi đột nhiên mợ nói
- Thôi đi ngủ đi, mai đi học nữa tới đây thôi.
- Mai con học buổi chiều mà ngủ sớm vậy mợ
- Chứ bây giờ con muốn gì.
- Con muốn Vú.
- Được rồi vú thì có vú đây, nhưng không được nói cho ai biết nghe chưa.
- Dạ. 
Tôi dạ 1 cách giõng giạc nhưng chỉ có tôi với mợ Hằng nghe, tôi quỳ xuống dựa đầu vào vú mợ và tiếp tục bú tôi bú vú như điên, miêng thì bú tay thì bóp con mợ thì :
- Ứ...ứ... nhẹ thôi con chứ cậu nghe.
Tôi không để ý cứ bú, tôi vừa bú thì mợ khồm dậy đóng cái cửa nhà tắm lại cho bên ngoài khỏi nghe, ngồi xuống mợi lấy tạy thọc vào quần của mợ mân mơ, tôi để ý thấy liền lấy tay miền men theo tay mợ rồi gạt tay mợ ra, mợ biết ý nên để tay tôi làm việc tôi mò vào vũng có lông rồi xuống thêm tí nữa tới cái vùng ướt ướt nhẹp nhẹp đầy nước nhờn nhờn trơn trơn tôi chà nhẹ nhẹ mà mợ uốn người ưỡng ngực về phía trước, như có luồn điện, tôi chà mạnh dần mợ cũng tăng tiếng rên lên dần tiêng rên trong cuống họng của mợ tôi có thể hiểu đc, vì mợ ngồi nên tôi không đưa tay xuống sâu được tôi chọt 1 ngón tay xuống theo vân cái mu xuống thì mợ thợ ưỡng người lên ghì đầu tôi mạnh hơn, ngón tay tôi tới đc cái lỗ nhỏ bơn bỡn tôi vừa chọt ngon tay vào vừa rung rung ngon tay thì nước bên trong nó ra nhiều hơn, thôi lấy ngon tay chọt vô kéo ra nghe tiếng ẹt.... et... et.. rất to. mợ liền giữ tay tôi lại. - Nhỏ thôi con. tôi ko khiểu làm sao nhỏ hơn khi cứ để vào kéo ra thì lại có tiếng đó. nhưng mợ thì hiểu mợ banh 2 cái đầu gối to ra làm tay tôi thoải mái hơn, chọt vào nghe tiếng cũng nhỏ hơn, nhơn mức độ phê của mợ thì tăng lên hơn, mợ gục đầu lên vai tôi luôn tay vào quần tôi mà mân mơ con cu của tôi. 
- Lên sân thượng đi con, ở đây...Ư.. ư.. nhẹ.

the gioi chan dai

the gioi chan dai la gi ?

Đèn bắt đầu sáng dần, Khoa rút tay mình ra khỏi người Phương, còn nàng, vẫn như con sâu rúm, cuộn tròng trong người Khoa, dù cố ý gần Phong, nhưng đây là lần đầu nàng để đàn ông toàn quyền trên người mình thế cho nên sự ngại ngùng vẫn lộ ra. Khoa thích thú ghẹo: “Sao, coi phim hay không?” Phương cúi đầu không nói. “ủa sao im rồi?” vẫn không trả lời, Khoa hỏi nhỏ “Em mắc cỡ hả” Phương cúi gằm mặt đánh vào ngực Khoa. “lần đầu cùng …. Đàn ông?” Phương lí nhí trả lời “phải…” . “Trời, vậy mà tui tưởng ….” Khoa ha hả cười và nhìn đồng hồ, bây giờ mới có 8:30, còn hơn tiếng nữa mới phải đưa nàng về, chàng sợ nàng đói bụng nên hỏi “em muốn đi ăn?” Phương lắc đầu, Khoa nghĩ mãi, chẳng biết đưa nàng đi đâu nên đành lái xe tà tà dạo phố, đi ngang qua công viên, chàng dừng xe một nơi vắng vẻ, kéo nàng ra băng ghế sau, khoá cửa xe lại, để nàng lên đùi mình, Khoa chọc : “bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ dạy em cách …. YÊU! tiền học phí sẽ … tính sau, ok? “ Phương cúi gằm mặt, không trả lời, Khoa tiếp “trước khi “nhập môn” em phải cho anh biết đôi chút về em, em có bồ chưa?”

the gioi chan dai

Đọc đến đây nàng như người mộng du bởi những dòng chử mà Phong viết trong nhật ký. Thanh Lam không muốn mất lịch sự khi xem những vật riêng tư của người khác nhưng do sáng nay nàng vào phòng Phong để thay nước cho bình hoa vô tình nhìn thấy quyễn nhật ký dấu hời hợt dưới gối, sự hiếu kỳ, tính tò mò của phụ nữ làm nàng lấy ra đọc trong vô thức. Chúa ơi thế là nó si mê mình đến thế sao? Tại sao nó không bíết mình cũng thèm khác nó lắm? hay nó sợ có lẽ vậy mình phãi làm cách nào??? Phãi tạo điều kiện để nó mạnh dạn hơn nữa mình muốn nó phãi chiếm hữu mình, mình muốn ôi… cái gì đã làm ước cã đủng quần mình rồi.

Từ ngày Thanh Lam đọc trộm nhật ký biết Phong rất si mê luôn tìm cách gần gũi nàng vì Phong đã quá yêu nàng. Thanh Lam thấy tim mình đập rộn ràng mổi khi nghĩ đến nó. Cảm tình sự yêu thương của Thanh Lam đối với Phong mỗi ngày mỗi tăng lên. Nàng luôn nghĩ đến Phong bất cứ lúc nào khi chỉ còn có một mình, không có ai bên cạnh, nhất là vào những đêm vắng chồng. L*n nàng luôn nóng bỏng, ướt át đòi hỏi. Thanh Lam tự hỏi, tại sao nàng lại không thể tạm quên người chồng thân yêu để đến với những ước mơ dù không chính đáng của nàng và Phong trong chốc lát trong khi nàng biết rằng ở dưới kia Phong cũng đang dằn xé như nàng.

the gioi chan dai

Xem the gioi chan dai hay nhat 2014

Con cặc thằng Út sừng to trong miệng chị.Chị rất mê bú cặc thằng Út.Chị rõ từng sợi gân cương nỗi lên khi thằng Út nứng quá độ.Chị mút trong nỗi đam mê và liếm trong say đắm trên đầu khấc đỏ ou to lớn.Hai người đang tắm chung. Phần lớn chị bú cặc nhưng không muốn thằng Út sướng quá xuất tinh.Chị biết dừng đúng lúc và làm cho thằng Út nguội lại để lát nữa nó đổ hết tinh trùng vào lồn chị mới đã.Chợt thằng Út cuối xuống hạ giọng nói:
“Chị hai!…tui muốn nói một chuyện!”
Chị đứng lên,từng sợi nước đỗ tràn xuống đôi vú săn cứng.Chỉ hỏi:
“Nói gì Út?”
Út ngập ngừng rụt rè nói:
“Nhưng chị đừng la!…chị hưá!”
“Ừa! tao hưá!”
“Hồi chị đi về Việt Nam…tui …có chơi một…con nhỏ Mỹ!”
Chị lắc đầu bình tỉnh hỏi:
“Rồi…mầy đụ… thấy ra sao?!”
“Không đã bằng …chị!”
Chị nhón chân cho hai bộ phận sinh dục cà cà nhau nói:
“Đụ sao không đã! Mầy giỡn hả nhóc!”
“Thiệt mà chị Hai…nó sao ấy.Cái của nó vừa rộng mà giữa hai mếp lòi ra như hai cái cà vạt trông ớn.Không ngon như chị!”
Chị bình tỉnh nói:
“Thì lâu lâu mầy đổi món…ăn cơm hoài cũng chán! Nhưng bộ mầy đụng loại chằn hả! coi chừng bịnh rồi lây cho tui đó tía!”
Thằng Út thấy chị cởi mở sung sướng quá bèn nói:
“Không! Nó con ông mục sư nhà thờ mà!”
“Nhưng tin…sao được mậy!”
Nói vậy chứ chị cũng đã làm tình với anh Phước khi về Việt Nam mà chi đâu dám hở môi. Nên những lời thằng Út nói như mở cờ trong bụng.Chị nói:
“Nếu tao có…chuyện như…mầy nghĩ sao?!”