The gioi chan dai

Tôi cuối xuống phía dưới của Ti. Ti có chống cự cũng vô ích, mà dường như nó cũng không muốn chống cự . Ti co chân lên che lấy cái lồn của nó. Tôi dùng hai tay dạt chân Ti sang hai bên, Rồi dang rộng háng nó ra. Tôi bắt đầu ghé cái miệng vô lồn con Ti mà hoạt động tích cực. Đây là lần đầu tiên , tôi không biết liếm lồn ra làm sao. Tôi cứ lè lưỡi ra, thụt lưỡi vô, rồi liếm từ dưới lên, rồi từ trên xuống. Tôi không biết phải liếm bao lâu. Tôi nghỉ là phải lâu lắm vì hai lần trước Ti nó xụt cu tôi gần 2 tiếng dồng hồ lận mà. Tôi tiếp tục liếm, có đến 45 phút?

the gioi chan dai

Nó cũng thuộc hạng “cao thủ” trong làng nghề tẩm quất dạo vì từ nhỏ nó đã theo đàn anh lão luyện học nghề, mỗi ngày một “chiêu”. Nó phải trải qua một thời gian khổ luyện bền bỉ mới được tay nghề như ngày hôm nay. Nó nắm bắt hết được các huyệt đạo, huyệt vị, lục phủ ngũ tạng, kinh mạch… Nó còn biết các thủ pháp bấm huyệt Đông y, phương pháp xoa bóp Cốc Đại Phong. Ngoài ra nó còn nghiên cứu nhiều tài liệu y học dân tộc. Tuy nhiên nó cũng vài lần đụng độ với mấy thằng say rượu hoặc chơi “ken” (ma túy). Những lần như thế thì kể như nó ôm “show”, làm không công. Nó nhớ lại lần đó, tưởng bắt được mồi ngon. Một nhóm thanh niên sau trận nhậu đi giải mỏi. Nó phải quần kịch liệt gần hai tiếng đồng hồ trên những tấm lưng đồ sộ, nó mệt lã. Xong xuôi, cả bọn lên xe định nói lời tư biệt. Nó níu áo một tên trong bọn đòi tiền công. Tên đó cười nham nhở : “Tiền gì ? Được phục vụ bọn tao là vinh hạnh lắm rồi…”. Nó uất ức nhất định không buông tay : “Nếu không trả thì tôi la…”. Bỗng một cú đá như trời giáng hất văng cả người và đồ nghề xuống lề đường. Ba tên còn lại nhào đến “bề hội đồng”, tên còn lại túm lấy hộp đồ nghề đập mạnh xuống đường bể toang hoác… Đêm đó nó trở về nhà, mẹ nó hỏi chuyện gì thì nó cứ cuối đầu che dấu mặt mũi sưng húp. Nó tắm rữa rồi leo lên giường. Nó thiếp đi vì tấm thân rã rời.

the gioi chan dai

the gioi chan dai la gi ?

Trong một lần đi ĐàLạt nghỉ mát, ảnh mời thợ chụp hình lên tận phòng ngủ của vợ hồng chị trong khách sạn, chị lại khỏa thân nằm ngửa nằm nghiêng rồi chỗng khu trên giường cho anh thợ vừa chụp vừa nhìn đã mắt. Kế đến chị đứng dưới vòi sen phun nước lên ngực cho thợ chụp tiếp nhiều bô nửa. Ảnh nứng dử lắm nên khi thợ hình vừa ra khỏi phòng là ảnh đè chị ra đụ một trận gần rách nệm sập giường. Khoảng một giờ sau, anh thợ trở lại phòng ngủ giao hình và cho biết là có nhiều hình bị hư, anh ta xin lổi để xin chụp lại. Thật là buồn cười, có lẻ anh thợ vì mải mê nhìn vú nhìn lồn chị, nên sơ ý là đầu chị chưa vô trọn khuông hình, nên một số hình chỉ thấy từ ngực chị xuống dưới chân mà thôi, không biết do vô tình hay anh thợ cố ý tạo ra để được nhìn thân thể chị thêm một lần nửa chăng, vì sau đó hị lại trần truồng như nhộng một lần nửa để anh ta chụp lại.

Chưa hết, một lần đi tắm biển Vủng Tàu, ảnh mời thợ hình cùng vợ chồng chị lại chổ có  mấy hòn đá lớn, biểu chị cổi bikini trần truồng ra dựa lưng vào vách đá cho thợ chụp, nhìn thấy vậy ảnh nứng cặc chịu không nổi, đè chị vô vách đá mà đụ tại chổ, giửa thanh thiên bạch nhật, mặt sức cho anh thợ tha hồ bấm máy lia lịa. Chị biết chắc chắn là thế nào các anh thợ chụp hình cũng rửa ra thêm cất giử riêng để xem cho sướng mắt hoặc có khi in ra hàng trăm tấm để bán không chừng, những hình được thợ giao cho, anh chị xem đi xem lại nhiều lần rồi xé bỏ hết, không dám giử vì sợ sơ hở có người nhà hoặc người quen xem được thì xấu hổ có nước độn thổ mà thôi.

Khi hồ sơ cha mẹ ảnh bên Mỹ làm bảo lảnh cho gia đình chị, bắt đầu được xem xét đến, vợ chồng chị vui mừng lắm, nên anh chị chỉ nghỉ đến ăn chơi để chờ ngày ra đi mà thôi. Rồi em biết không, vài ngày trước khi rời VN, sau một bửa tiệc chia tay có đông đủ bạn bè tham ự, quá vui mừng nên chị uống bia hơi nhiều nên chị ngà ngà say , khi tan tiệc mọi người ra về hết, ảnh lén chị dấu một người bạn thân ở lại trong nhà, rồi dàn cảnh cho anh bạn đó cùng với ảnh hiếp dâm chị, nói là hiếp dâm chị thì cũng không đúng lắm, vì vài phút sau là chị biết mà không phản đối, có nghĩa là chị đã bằng lòng cho họ hiếp dâm thì đúng hơn.

Đầu tiên ảnh cột hai tay chị vào đầu giường rồi dùng khăn bịt mắt chị lại, việc nầy trước đây ảnh cũng đã thường làm vì muốn bắt chước cảnh hiếp dâm trong phim sex, mà ảnh biết rằng chị cũng rất thích .

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa say vì men rượu, tuy chị bị cột tay và bịt mắt, không sờ được và cũng không nhìn thấy được, nhưng chị nhận ra ngay là có nhiều bàn tay sờ mó vuốc ve lên khắp mọi vùng da thịt trên người chị. Kế đến, một cái miệng đang ngậm mút vú và một cái miệng khác ngậm mồng đốc lồn chị mút say sưa. Chị biết ngay là có hai người đang sờ mó và bú liếm lên người chị, nhưng chị đang ngà ngà say, mà lồn thì nứng gần muốn đứt hơi, nên chị mặc kệ làm ngơ như không biết, có thêm ai đó cũng chẳng sao, miển là họ làm cho chị sướng lồn là được rồi, chị chỉ còn biết rên và rên càng lúc càng to tiếng, toàn thân chị quằn quại uốn lượn như con rắn bò.

the gioi chan dai

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......

the gioi chan dai

Xem the gioi chan dai hay nhat 2014

 Chợt như trong cơn mộng du chị tự động thò tay xuống tìm dương vật thằng nhỏ.Từ trạng thái bình thường chị vuốt ve dương vật bỗng bật dậy to lớn dị thường.Chị hổn hển bảo thằng nhỏ cởi quần ra.Khi tay chị nắm hẳn vào thân dương vật chị ngạc nhiên sao mà nó to thế.Chị kéo nó nằm lên người chị. Út ríu ríu nghe lời như kẻ ở.Lúc chị nắm dương vật hắn đâm sâu vào âm hộ chị mới biết là dù ướt át nhưng dương vật lớn nên khó vào.Lát sau thằng Út nắc như heo nọc.Chị bắt đầu rên la hừ hự.Vừa sợ vừa sướng nên thằng Út ra nhanh.Ra nhanh nhưng thằng khốn hành chị cho đến sáng mới tha.Dễ chừng mần thêm vài ba lần nữa,thiệt đã.Chồng không rờ đã lâu,chị ướt át không biết mệt. Âm hộ cứ chừng như lúc nào cũng căng căng sẵng sàng tác chiến.Cứ đụng tới là hai mếp nở phồng lên.Truớc khi ngủ chị nói với thằng Út:
 “Tao với mầy gian dâm!mang tội!nhưng anh mầy không làm gì hết sao tao chịu nỗi!Mầy mà hé môi tao cắt cặc mầy à nha!” Hai người lăn qua chìm vào giấc ngủ muộn cho đến trưa mới thức.