Thoi trang khoa than

Đã hai năm, hàng ngày tôi chiêm ngưỡng thân thể mỹ miều của 3 chị em, hằng đêm, tôi xiết chặc chiếc gối ôm ao ước nó biến thành bất cứ người nào trong 3 chị em cũng được. Tôi theo dõi sự nẩy nở trên thân thể của Lan, sự trưởng thành của Thu, và nhất là sự già dặn của Nga trong việc chăm sóc phục vụ thân thể của nàng. Hai năm qua, tôi thủ dâm hằng ngày, một ngày tôi xuất khí hai ba lần vì thường thường là Nga, đôi khi là Thu, biểu diển trong phòng tắm làm tôi nứng chịu không nổi. Ngày nào không ra được người tôi bức rức, căng cứng, khó chịu – tôi đã ghiền và chắc có lẽ tôi cũng đã trưởng thành. Phải, tôi đã 18 tuổi; tôi nhất định muốn biết cái cảm giác thật sự khi ôm thân thể loả lồ của một người con gái trong tay, tôi muốn biết cái cảm giác đê mê, qua sách vở, khi con cu được đút vào một trong ba cái lỗ đó. Tôi muốn thành đàn ông thật sự, và trời đã giúp tôi.

Hôm đó, đã khuya, tôi nằm ngủ một mình ở nhà trước, tôi nghe tiếng xe đậu lại, tiếng năn nỉ của con trai, và tiếng từ chối trách mắng của Nga. Sau đó, tiếng xe chạy đi, chỉ còn lại tiếng lẻng kẻng của chìa khoá đụng nhau và tiếng rủa lảm nhảm của Nga. Tôi mở của bước ra ngoài, Nga đang loay hoay tra chìa khóa mở cửa mà chưa được. Chắc Nga đi party về khuya, nàng bận một chiếc áo sơ mi hồng và một chiếc mini jíp thật nhắn, ánh đèn đường hắc lên khuôn mặt Nga, thật sắc xảo, thật quyến rủ.

thoi trang khoa than

Tôi năm nay vừa tròn 33 tuổi, đã bước sang độ tuổi mà ông bà ta thường nói “tam thập nhi lập” nghĩa là từ 30 tuổi người ta có thể tạo nên sự nghiệp. Thế nhưng, tôi thì chưa có sự nghiệp gì cả, làm công ăn lương nhà nước lìu tìu, chưa yên bề gia thất.
Tội đang sống tại một tỉnh thuộc vùng cao nguyên nắng đốt, là một nhân viên quèn trong một đơn vị y tế của tỉnh. Dù rằng tôi công tác trong ngành y nhưng thật ra, nữa viên thuốc tôi cũng không biết, vì tôi thuộc biên chế bộ phận hành chánh, chuyên lo điện đèn giường chiếu, xăng dầu, xe cộ cho cơ quan. Tuy vậy, thu nhập tôi cũng kha khá, chủ yếu là từ những khoản % mà tôi có được khi chiết khấu hóa đơn mua hàng. Trình độ thì không cao, tướng tá thì xấu tệ nhưng theo nhận xét của mọi người xung quanh, tôi có cái duyên ngầm, cái duyên của sự may mắn, cái duyên đào hoa mà ông trời đã gán cho tôi. Có thể nói, chính nhờ cái duyên ngầm này mà tôi hiện tồn tại khá bền vững trong cuộc sống vật chất; và nhờ chính nó mà tôi có được sự an ủi phần nào trong đời sống tinh thần, khỏa lấp đi sự bi quan yếm thế của một số phận con người.
Tôi xuất thân trong một gia đình nông dân bình thường. Cha mẹ tôi chỉ là những người cày ruộng, buôn thúng bán bưng đắp đổi qua ngày. Gia đình tôi sinh sống tại miền Trung, khúc eo nghèo nhất của cả nước. Trước đây, cha tôi từng đi bộ đội, chiến đấu bên mặt trận Kam. Tôi sinh ra trong một cơn vượt cạn khi mà mẹ tôi “đi biển bồ côi một mình” vì lúc đó cha tôi đang cùng thực hiện nghĩa vụ quốc tế ở Cam, tiến đánh vào các cứ điểm của Pốt ở Kam. Những năm 80, kinh tế đất nước khó khăn, tôi sinh ra trong hoàn cảnh trẻ sơ sinh không có sửa để bú, tôi lớn lên chủ yếu là nước cháo pha với mật đường. Thân hình suy dinh dưỡng của tôi cũng lây lất như những ngọn cỏ héo quắt đánh đu cùng mùa gió nóng rát của miền Trung.Khi đến năm 18 tuổi, thân hình gầy nhom của tôi thường bị bạn bè chế giểu là bộ xương di động, là bị bệnh còi … thịt. (nhưng 5 năm trở lại đây tôi đã phát phì rồi, do lẽ cuộc sống khá hơn, bia rượu nhiều, bụng đã “ trương” lên rồi).
Năm 1980, cha tôi giải ngũ, nhận chế độ và về quê cày ruộng. Tôi bắt đầu lớn lên trong một vùng nông thôn nghèo, lạc hậu. Chúng tôi được đi học, được vui chơi; tuy vậy; đó chỉ là một nền giáo dục khập khiểng, có nhiều thiếu sót. Kinh tế khó khăn, cha tôi cảm thấy bất lực khi không lo đầy đủ đời sống vật chất cho gia đình, từ đó đâm ra cáu bẳn, khó chịu. Tôi lớn lên trong mội trường đó, từ đó, tôi phải chịu một sự mặc cảm, tự ti về hình tượng thể xác, về tâm lý. Đôi lúc tôi muốn phá vỡ một khuôn hình vô định nào đó để giải thoát sự mặc cảm luôn đè nặng trong bản ngã của tôi. Tôi có cuộc sống nội tâm, ngại giao tiếp; khi ra giao thiệp ngoài xã hội, sự nhạy bén trong giao tiếp của tôi rất chậm chạp.
Bước sang giữa thập niên 90, kinh tế đất nước cũng bắt đầu phát triển, kinh tế gia đình cũng đi vào ổn định, quê tôi cũng từng bước thay đổi, thị tứ sầm uất hơn. . Cũng như những cậu thanh niên mới lớn, khi đến tuổi dậy thì, giới tính và tình dục là những gì bí ẩn đối với tôi. Chúng tôi không được hưởng thụ nền giáo dục đầy đủ; chúng tôi phải tự tìm hiểu những kiến thức về giới tính, tất nhiên đó là những kiến thức sai lệch từ những bộ phim video sex mà chúng tôi lén lút xem được. Với cuộc sống đầy nội tâm và mặc cảm , giới tính và tình dục là điều dằn dặt luôn hiện lên trong tất cả mọi suy nghĩ của tôi. Ra xã hội, thấy một người con gái , tôi quá nhút nhát để làm quen; mỗi khi có dịp nói chuyện với phụ nữ là tôi run bắn lên, lời nói không rõ ràng. Đã có lúc, tôi đã đặt mục tiêu mà mình cần phải chiến thắng, cần phải vượt qua đó là chinh phục phụ nữ, nhưng vào thời điểm đó, điều đó là quá sức của tôi. Rồi không biết tự khi nào, trong cơ thể tôi luôn hiện diện một dòng máu mới, đó là máu dâm. Trong mọi suy nghĩ của tôi, lúc nào cũng hiện diện hai chữ tình dục. Ngày nào cũng vậy, khi đi ngủ, trước khi nhắm mắt tôi điều liên tưởng đến chuyện tình dục; trong mơ, tôi mơ thấy mình được làm tình với rất nhiều cô gái đẹp, từ những cô bạn học trong lớp đến cả các diễn viên trong phim truyền hình. Rồi tôi vô tình khám phá ra những cảm giác đê mê khi mình thủ dâm. Những giấc mơ mộng mị, những lần lén ra sau hè thủ dâm đó phần nào đáp ứng cho tôi những khao khát cháy bỏng, nhưng cũng đem đến cho tôi những bất tiện về sức khỏe. Có những đêm, tôi thủ dâm, tự sướng lên đến cả 5 lần. Nhưng oan nghiệt hơn cả, những khoảnh khắc sung sướng trong mơ, những lần lên tê dại lúc xuất tinh khi thủ dâm lại càng làm cho tôi cay đắng hơn, bất lực hơn. Tôi nhìn những đứa bạn học chung lớp yêu đương hẹn hò nhau mà cảm thấy bức bối; tôi biết những anh chị thanh niên yêu nhau, hẹn hò nhau ngoài rẫy trong đêm mà mốn trào nước mắt; tôi ngồi há mồm nghe chúng bạn kể về chiến tích cưa gái mà thấy thắt long. Tôi cần phải khám phá, tôi cần bùng nổ. 
Thế rồi, như tôi đã nói, tôi có nét duyên ngầm. Chấm phá duyên ngầm này đã bắt đầu phát lộ đối với tôi từ năm tôi 18 tuổi, khi vừa học hết chương trình trung học. Tôi cũng không biết ông trời đã cho cái duyên này phát lộ như thế nào, nhưng từ đó, tôi gặp nhiều điều may mắn trong cuộc sống. Tôi sống thảnh thơi hơn, tôi bạo dạn hơn, tôi nhạy bén hớn và tất nhiên tôi…. DÂM hơn. Đối với tôi, chinh phục thể xác phụ nữ và đời sống tình dục là mục tiêu hàng đầu của tôi. Không phải tôi có sống biến thái, mà như trong sâu thẳm tôi cần phải bùng nổ hơn, khẳng định mình hơn. 
Theo dòng chảy của tự nhiên, tôi cũng được hưởng cảm giác ái ân. Như qua được cái dớp, từ đó, cuộc sống tình dục của tôi ngày càng thăng hoa, như dòng sông lớn, cuốn phăng tất cả, chảy mãi chảy mãi và hướng ra biển lớn….
(câu chuyện đó như thế nào, có lẽ sau này tôi sẽ chia sẽ cho anh em trong thiên truyện dục tình của mình; còn nội dung chủ yếu trong câu chuyện sau là tôi chỉ lấy ra một đoản khúc mà mấy hôm nay tôi đang có nhiều cảm xúc khác nhau, ok nhé)
2. CON MA DÂM DỤC
Năm 18 tuổi, sau khi tốt nghiệp trung học, tôi không đủ điểm bước vào giảng đường đại học, vì vậy tôi chỉ học trung cấp lìu tìu tại tỉnh nhà. Hai năm sau tốt nghiệp thì gắn liền với chữ thất nghiệp; bởi vì trình độ trung cấp quèn, rồi không quen biết xin xỏ nên khó có cơ hội. Những năm đó, tôi chỉ biết lêu lỏng, chat chit và tất nhiên là….gái. (giai đoạn này tôi sẽ chia sẽ cho anh em sau trong thời gian tới)
Rồi buổi trưa 1 ngày đầu năm 2006, lúc này tôi đang cày 1 con võ lâm ngoài tiệm nét thì gia đình cho thằng cu út đi tìm tôi nói về cha cần gặp. Tôi không biết có chuyện gì, phi về nhà thì thấy cha và chú Thắng đang ngồi lai rai vài chai bia với con gà luộc, sắc mặt tinh thần 2 người cảm thấy thoải mái lắm, bảo tôi ngồi xuống cạnh bên . Hay là 2 ông này kêu mình về nhậu chung, không đời nào vì tôi với ông cha khắc khẩu nhau mà. Mà thấy 2 ông già cũng có vẽ ra điều quan trọng, hay là…, hay là…. Đầu óc tôi mông lung không biết có việc gì thế, làm tôi hải bỏ dở chiến trường Tống Kim đang đi vào hồi chiến thắng
Nói về chú Thắng, trước đây chú cùng trong đơn vị quân đội với cha tôi ở chiến trường Kam. Năm 1980, trong 1 lần đi trinh sát chú bị lạc đội hình, không ngờ lọt vào ổ phục kích của giặc, chú bị 5 thằng Pốt vây rát, khả năng không về với mẹ là rất cao (Pốt rất căm bộ đội VN, nếu chúng bắt được chúng sẽ hạ thủ rất ác như chặt đầu, moi gan…). Đơn vị xem như chú mất tích. Trước đó cha tôi với chú đã kết nghĩa anh em, khi nghe nói chú đi lạc đã xung phong cùng 2 người nữa đi tìm chú. Kết quả, cha tôi đã giải vây cứu chú, đổi lại, ông đã bị thương nên sau đó xuất ngũ luôn, về quê đi cày. Chú Thắng sau đó tiếp tục phục vụ trong quân đội nhưng trong một binh đoàn chuyên làm kinh tế. ở khu vực Tây Nguyên. Chú Thắng với cha tôi ngoài tình nghĩa an hem, chú còn xem cha tôi như là người cưu mạng mình, vì thế gia đình tôi và gia đình chú có mối quan hệ rất thân thiết. Quãng thời gian chiến tranh bên Kam, cha tôi và chú không có dịp gặp nhau, chủ yếu chỉ trao đổi qua thư từ. Sau này, đến những năm 90, chú mới có dịp gặp cha tôi qua những lần tranh thủ đi công tác tạt ngang. Đến năm 1998, khi chú bắt đầu công tác bên ngành kinh tế, điều kiện ổn định thì hàng năm chú điều tổ chức đưa vợ con từ tây Nguyên xuống ghé thăm ông anh kết nghĩa.
Năm 1990 chú lập gia đình với cô Vân. Cô Vân vốn người Hải Phòng, mặc dù không xuất thân trong gia đình khuê các nhưng là người con gái đất Cảng, cô mang một vẻ đẹp của người phụ nữ quý phái. 

thoi trang khoa than

thoi trang khoa than la gi ?

Nó và Em quen nhau cũng bình thường như những đôi trai gái trong cái trường cấp 3 này. Một cái trường cấp 3 của huyện, chuyện cũng sẽ chẳng có gì nếu nó không phải là 1 người quá nổi tiếng ở trường. Sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình cũng không khá giả lắm ở vùng nông thôn nhưng nó lại có phong cách sống của giới thành phố. Là một hot boy thời ấy của trường vì phong cách ăn chơi, quậy phá và 1 chút bảnh trai. Nó được nhiều người con gái trong trường kể cả những chị lớp trên quý mến và dành tình cảm cho nó. Nhưng nó chẳng quan tâm, nó chỉ thích ai là lao vào tán tỉnh rồi vài bữa sau nó chẳng nói lời chia tay hay gì cả. Nó sẽ lặng lẽ ra đi nếu nó không thích nửa. Vốn nó như vậy, vì khi quen ai nó chẳng bao giờ nói từ “ Yêu” mà đã không nói yêu thì làm gì có chuyện chia tay. Hồi học lớp 10 và 11 không biết bao nhiêu con gái phải sống dỡ chết dỡ vì nó. Nó chẳng quan tâm dù ai bên cạnh nó có khóc lóc hay níu kéo nó. Cuộc sống của nó sẽ tiếp tục bình yên như vậy nếu năm nó học 12 không xảy ra một chuyện làm cuộc sồng của nó thay đổi hoàn toàn. Sáng 22/8/2005 trường nó đã tập trung để tiếp tục 1 năm học mới. Sáng đó nó chẳng màng chuyện trường nó làm gì, vẫn thói quen cũ nó lại la cà mấy quán café gần trường. Uống café và nói chuyện với bạn bè cho đến khi nào trường nó làm xong mọi thủ tục để phân chia phòng học rồi làm 1 vài chuyện gì nửa, nó cũng chẳng quan tâm. 8h nó nghỉ chắc là đã xong mọi việc nó bắt đầu vào trường xem lớp nó học phòng nào. Vào đến trường thì nó thấy ông hiệu trưởng vẫn đang huyên thuyên chuyện gì đó. Nó dừng lại ở cổng để xem tình hình. Mẹ sao giờ này mà mấy ông chưa xong nhỉ, có chuyện gì không mà lâu thế không biết. Nó chửi rùi nhủ thầm trong lòng. Rồi nó cũng tìm cách để qua được bức tường lửa của trường để tiến vào sân trường. Vừa thấy nó mấy đứa bạn nó ở trong thì cứ như là thấy mẹ đi chợ về. Nó mà gặp bạn bè trong lớp thì tám cũng không thua gì mấy bà. Tụi con gái trong lớp nó cũng thích nó không phải vì chuyện gì mà vì nó vui tính lại hay tám với mấy con nhỏ. Tìm được cho mình 1 chổ ngồi trong hàng của lớp nó cố chen vào ở giữa hàng để giám thị không để ý đến nó. Nó ngồi sau lưng con nhỏ T nó lại để ý con nhỏ đang mặc bộ áo dài mới khá mỏng. Vậy là nó lây bút ra vẽ lên mấy sợi gân sau lưng T. Nó và T là bạn thân với nhau từ lớp 10 đến giờ nên Con nhỏ bít nó nghịch cũng chẳng nói gì, nó thì ngồi sau cười khúc khích. Nó mở lời trêu nhỏ T:
- Nè nè có đồ mới mà không khao gì nha
- Khao gì nửa, nãy giờ đôi mắt ông được rửa mắt rồi đòi gì nửa
-Trời ak. Tui có nhìn gì đâu mà rửa với không
- Thôi tội lắm người ơi, ông cứ làm như tui không biết ông ngồi sau lưng tui làm gì hết ak. 
-Hehe, sao bửa ni ăn mặc sexy thế, không sợ ak.
-Sợ gì?-
-Thì sợ mấy thằng thấy vậy thả dê bà sao hehe.
-Tui thách đó, thằng nào mà thả dê ra tui bắt lại nhốt vào phòng giám thị hết hjhj.
-Bà ghê quá, hèn gì lên 12 rùi mà không có 1 mối tình rách haha.
-Tui chẳng cần thằng nào hết, cần thằng này bên cạnh tui là đủ rùi hii, nói rùi nhỏ đưa tay chỉ vào nó. Làm nó ngây người ra.
-Ơ thế mà lâu nay tui không biết, ai chứ bà thì tui ở bên cạnh cả cuộc đời này cũng được. Nó nói nhưng trong lòng vẩn suy nghĩ vẫn vơ, không biết hum ni con nhỏ ăn nhầm thuốc gì.
-Ak nhớ nghen, tui ghi nhớ vào bộ não rùi sau này đừng ân hận nha. Tui mà nhớ thì không bao giờ quên đâu. Ông sẽ khổ cho mà xem hjhj. Nhỏ nói làm nó thấy rờn rờn gai ốc. 
-Uhm nhớ mà hj. Rồi nó ngôi lặng im suy nghĩ. Không biết con nhỏ này đùa hay thật đây. Chắc 3 tháng hè làm nhỏ này có vấn đề rùi . Nó cười 1 mình làm nhỏ cốc 1 cái vào đầu nó.
-Hâm ak. Sao ngồi im lặng rùi cười như thằng ngố vậy.
-Không có gì. Vui thì cười không được ak. 
-Ak uhm. Mà nè ông biết năm ni khối 12 mình có chuyện gì mới không.
-Không, tư nhiên hỏi làm sao tui biết mà có bao giờ tui quan tâm đến chuyện gì ở trường đâu. 
-Lúc nảy thầy hiệu trưởng thông báo năm ni khối 12 sẽ có 1 lớp bị chia ra vì trường không đủ phòng học. Mong rằng không phải lớp mình.
-Vậy ak. Tưởng chuyện gì quan trọng lắm. 
-Chuyện đó mà không quan trọng ak. Lỡ lớp mình bị chia sao, ông không thấy buồn nếu lớp mình mỗi đứa 1 ngã ak.
-Có gì đâu buồn, vui thì có. Tự nhiên có thêm bạn mới thì phải vui chứ. 
-Thế nếu lớp mình bị chia mà tui với ông không được học 1 lớp với nhau ông cũng không buồn ak.
-Có buồn chút chút hi. Mà cũng học trong 1 trường mà lo gì. 
-Nhưng ngồi học không có ông ngồi nói chuyện cũng buồn
Thôi bà đừng nói nhiều nửa xem thầy thông báo lớp nào bị chia kìa.
-Ak uhm. Biết rùi, lạy trời không phải lớp mình
Năm nay trường mình do không đủ phòng học vào buổi sáng nên 10 lớp 12 sẽ rút gọn lại thành 9 lớp. Lớp 11A10 sẽ chia vào các lớp còn lại. Sau đây là danh sách các học sinh lớp 11a10 sẽ phân bố vào các lớp. Thầy H đang huyên thuyên ở trên thì ở dưới này đã loạn cả lên. Cũng may lớp nó không bị chia nếu không cung thấy hơi bun bun,Nhỏ T là vui hơn cả nhỏ cười tít cả mắt. sau khi phân bố học sinh lớp 11a10 xong thi các lớp bắt đầu vào phòng để gặp giáo viên chủ nhiệm.Lớp nó có 8 đứa mới chuyển vào từ 11a10, 3 nam 5 nữ. Vào lớp nó lại chọn bàn kế cuối để ngồi. Đây là chổ ngồi yêu thích của nó, gần cửa sau của lớp nó có thể đi ra ngoài mà không cần xin phép giáo viên nếu nó muốn. Nó đến chổ ngồi thì nhỏ T cũng lẽo đẽo theo nó rồi ngồi cạnh nó. 
-Làm gì theo tui giữ vậy bà, đình ám tui cả năm học cuối cấp này ak
-Sí chảnh giữ, tại người ta cũng thích ngồi ở bàn này mà. Ngồi ở đây mát lại ra vào thoải mái hj.
-Bà đừng có lý do lý trấu, mới có mấy e lớp 11a10 vào bà phải cho tui kiếm e nào ngồi cạnh chứ. Ám tui hoài vậy.
-Có em này rồi không được ak
-Em nào chứ em này thì chắc chết. Bà giữ như bà chằng ngồi cạnh tui chắc học xong cấp 3 tổn thọ. 2 năm rùi con 1 năm nửa cho tui sống với chứ.
-Thì ông vẫn sống sờ sờ đó thôi. Mà ông khỏi lo bàn trên mình chưa có ai ngồi, đen gì cũng có 1 em về ngồi bàn đó. Lúc đó ông tha hồ mà vẽ gân ngươi, tui khỏi chịu cái nạn đó mỗi lúc ngồi chào cờ với ông.
-ờ chắc vậy. lạy trời lạy trời hjhj
-ông lạy gì nhiều giữ vậy.
-lạy nhiều cho hiệu nghiệm hì.
1 lát sau thì y như rằng lời cầu nguyện của nó có hiệu nghiêm. 2 em mới vào lớp tiến lại bàn trước nó. Nhỏ T lại được nước cười tít mắt.
-sướng nha
-sướng gì trời
-2 em 1 lần luôn hjhj. Lần này ông bị bao vây bởi yêu nữ nha hi. Con nhỏ ngồi trước mặt tui tui biết nè. Còn này ghê lắm, hoa khôi lớp 11a10 đó. Nó chảnh lắm. với lại nhà nó cũng khá giả nên coi người khác không ra gì. Còn con nhỏ ngồi trước ông tui không bit. Mà cũng dễ thương hey. 
- Dê thương sao bằng bà được hj. Nó nói làm nhỏ đỏ mặt
-Sí ông mà cũng biết vậy nửa ak. 2 năm nay tui tưởng ông bị mù nửa chứ.
-Đâu có đâu, nhưng ai ở bên cạnh tui đều dê thương hết mà hjhj. Tui có nói bà dễ thương đâu mà mù với không.
-Ông vừa phải thui nha. Nhỏ giận nó quay mặt đi. Nó cũng chăng nói gì ngồi cười cười làm nhỏ T càng tức hơn. 
Rồi cô chủ nhiệm vào nói gì đó nó củng chẳng quan tâm. Nó chỉ quan tâm đến con nhỏ ngồi trước mặt nó. Trông nhỏ cũng không đẹp lắm nhưng rất có duyên với đôi mắt buồn và hai má lúng đồng tiền. Còn con nhỏ ngồi bên thì chảnh thôi rồi luôn. Gọi là dân cung sành điệu thời đó ở trường, nhỏ này đi học mặc áo dài mà chơi nguyên cái ai ngực màu đỏ nhìn vãi hàng. Nó ngồi đằng sau cũng chẵng màng làm quen hay hỏi hang gì. Nó ngồi sau ngắm mấy sợi gân đang dính trên người 2 con nhỏ ngồi trước. Phải công nhận con nhỏ ngồi trước chơi nguyên cái sợi gân màu đỏ làm nó khoái chí. Nó có cái sở thích kỳ cục và cũng là cái trò mà nó hay nghịch mấy đứa con gái trong lớp nó. Cứ lần nào ngôi chào cờ nó mà ngôi sau con nhỏ nào là nó lấy viết ra tô theo đường gân trên áo mấy con nhỏ. Làm mấy đứa đó về giặt mãi chẳng ra. Có điều may mắn cho nó là mấy đứa trong lớp biết nó chỉ nghịch thôi chứ chẳng có ý gì nên cũng không bao giờ làm to chuyện. mỗi lần như vậy mấy nhỏ đó chỉ chửi nó 1 câu:” nghịch vừa thôi cha nội” vậy là xong. Nó ngỗi suy nghĩ bân quơ thì nhỏ T giật giật tay nó làm nó tỉnh người ra. 
-Gì vậy cha nội, thấy người đẹp nên ngây người rùi ak. Đồ 35
-Đâu có đâu tại bùn ngũ nên vậy thôi mà. Ngồi cạnh bên có người đẹp mà người đẹp giận nên thấy bùn……. Ngũ hj.
-Thôi ông định ngồi đây nịnh tui ak. Về kìa xong rồi. Ngay mai bắt đầu đi học bình thường. Mà cô nói năm ni ông bị hạnh kiểm yếu học kỳ 1 đó.

thoi trang khoa than

Bùi Văn Tiến sinh ra là một cháng trai phương Bắc, thân hình vạm vở nhưng xấu xí vì thế mãi vẫn chưa có cô nào lấy làm chồng. Vốn sinh ra trong thời loạn lạc, ngày ngày Tiến làm thuê cho một công ty cơ khí, đấy là lúc Miền Bắc đã hòa bình chỉ còn Miền Nam thì chưa.

Phạm Thị Phượng, một cô gái cao ráo xinh đẹp nhưng lỡ thì. 28t, vào thời ấy có lẽ đã quá lứa từ lâu lắm. Cô lỡ thì không phải vì cô kén chọn mà vì cô bị ém duyên. Số là, do cô xinh đẹp nhất vùng, từ năm 13t cô đã có biết bao chàng trai ve vãn. Người xưa có câu “Hồng nhan bạc phận”, do quá nhiều trai làng để ý nên những trận chiến giữa các trai làng cứ thế diễn ra trong nhiều năm. Không ai chịu nhường ai, họ còn lập ra nhiều nhóm chăm chăm quan sát cô, nếu có nhóm nào đến là đánh, trai làng khác cũng vì thế mà tránh xa. Thời gian trôi đi, trai làng lần lượt lấy vợ sinh con thì tuổi của cô đã vào dạng trẻ qua lâu già chưa tới. Trai làng cùng trang lứa thì đã yên bề, trai trẻ thì cô đã quá già. Cô cứ thế lầm lủi ra đồng cùng người mẹ già, nhưng thời gian có lẽ phải ngã nón kính phục cô, làn da, mái tóc…của cô vẫn phơi phới nét xuân thì.

Tiến và Phượng gặp nhau qua sự mai mối của một người trong làng. 40t, chưa một mảnh tình vắt vai, Tiến nhanh chóng bị hớp hồn bởi cô gái 28t nhưng trẻ như gái đôi mươi. Phượng có phần hơi thất vọng nhưng là gái ế nên cô cũng ậm ừ gật đầu. Một đám cưới nho nhỏ diễn ra chóng vánh trong cái thời cuộc ác liệt của chiến tranh, họ thành vợ chồng.

Đêm động phòng, trên chiếc giường tre nhỏ, Tiến như muốn điên lên với cơ thể xinh đẹp của vợ. Làn da trắng và mịn…Tiến nhẹ nhàng kéo áo vợ, Phượng ngồi im, lần đầu tiên cô ngồi trước đàn ông, lần đầu tiên một bàn tay thô ráp sờ lên làn da cô. Còn với Tiến, hắn chưa từng biết đàn bà là gì, hắn mê mẫn với cơ thể đẹp, hắn chỉ hành động theo bản năng, nhưng chỉ cần như thế là đã quá đủ cho những phút ân ái thăng hoa.
- Ư ư ư…tiếng rên bộc phát nho nhỏ từ đôi môi hồng của Phượng khi miệng chồng cạ lên cặp nhủ hoa căng đầy thơm tho
…..
- Ui…anh ơi….Phượng kêu lên, lô`n nàng căng bành ra, cái lổ nho nhỏ hoang sơ của nàng bị một khúc thịt to quá cở của chồng đâm vào, màn trinh rách làm cho nàng đau điếng. Thân hình hộ pháp với con cu dài làm Tiến không thể đâm hết vào lô`n vợ, hắn rút ra đầy vào rồi lại rút ra đẩy vào. Phượng nắm chặt gối chịu đựng, hắn nằm xấp lên vợ và đít cứ nhấp, đầu cu hắn bị bóp chặt không tiến vào sâu được.

Phượng nằm im, cái sự đau đớn nhưng lạ lùng, lần đầu tiên nàng cảm nhận được một vật to tròn, nóng hổi bên trong cơ thể mình. Mổi cái đẩy vào làm Phượng đau nhói nhưng khoan khoái lạ kỳ.

Trong màn đêm tỉnh mịt, chiếc giường tre kẻo kẹt bản tình ca vang nhẹ trong đêm vắng. kẹt kẹt kẹt…Tiến nhấp nhanh hơn vào lô`n vợ rồi toàn thân hắn run lên như cây gặp bảo, hạ bộ hắn tức dữ dội rồi từ đầu cu phóng ra luồn tinh trùng mạnh cực độ. Nó vã vào lổ lô`n Phượng làm nàng thích thú, khúc thịt ấy cứ giật, mổi cái giật là một dòng nước ấm tràn vào người nàng. 

Tiến lăn xuống, máu trinh của vợ tràn đầy giường, bám lên cu hắn đỏ lòm. Thắn thỏa mãn ôm vợ ngủ đến sáng. Vợ chồng họ lại tiếp tục làm việc, chồng vào nhà máy còn vợ ra đồng và chăm sóc đàn heo, đàn gà. Tối tối họ lại hòa vào nhau, lô`n Phượng đã có thể nuốt trọn dương vật chồng.

Cuộc sống vợ chồng họ những tưởng hạnh phúc vô cùng, nhưng khi Phúc xuất hiện thì mọi thứ đã thay đổi.

Năm 30t, Phượng sinh đứa con đầu lòng, một cô bé gái xinh xắn, họ đặt tên là Phượng Loan. Lúc đó, Phúc về làm trưởng phòng cty của Tiến, họ kết thân vì cùng quê ra Hà Nội làm việc. Tiến thường mời xếp về nhà ăn cơm và uống rựu, dù Phúc mới 28t nhưng họ xem nhau như anh em. Nhưng đời không như mơ, Phúc để ý cô vợ trẻ trung và xinh đẹp của Tiến dù Phúc nhỏ hơn Phượng 2 tuổi. Những lúc Tiến làm thêm giờ, Phúc hay mua đồ ăn ghé qua nhà thăm con gái nuôi (Phúc nhận làm cha đở đầu con bé). Cái mu rùa cồm cộm trong cái quần mỏng, cái mông to căng và cặp vú đầy đặn của Phượng làm Phúc mê mệt. 

Còn Phượng, những cái nhìn thô thiển của bạn chồng không làm cô khó chịu mà cô lại thấy thích thú. Tướng tá thon thả thư sinh, gương mặt đẹp như tài tử của Phúc làm Phượng chết mê. Những lúc đón bé từ Phượng, tay Phúc chạm nhẹ ngực nàng làm dục vọng của Phượng tăng lên dữ dội.

Dù mới sinh con nhưng dáng Phượng rất thon thả và chỉ sau 6th phượng đẹp như thời con gái, mà thực ra còn hơn thế nữa “Gái một con mà”. Rồi những cái động chạm đã đến lúc, Phúc cử Tiến theo xe lấy thép ở tận Thái nguyên. 4 ngày Tiến xa nhà là cơ hội của Phúc. Ngay ngày đầu tiên, Phúc đã ghé nhà Phượng mua đồ ăn chiêu đãi, mẹ Phượng đã già lại bị thương nặng trong chiến tranh, mắt lèm kèm, tai điếc nên chẳng nhận ra ai chỉ biết là bạn của con rể mình. 

Họ ăn uống trò chuyện một lúc thì trời đã khuya, Phượng cho con gái đi ngủ trong chiếc nôi tre nhỏ. Mẹ nàng cũng cáo lui đi nghĩ vì mệt, 2 con người dưới ánh đèn leo lét, tay trong tay không nó một lời. Phúc hôn vào môi Phượng
- Đừng anh…Phượng bối rôi
- Cho anh đi…Phúc thở
- Em sợ…Phượng run rẩy
- …Phúc không nói gì mà hôn siết vào môi Phượng. Một vị ngọt mát lan qua môi nàng, không như miệng Tiến đắng chát vì thuốc lá. Hắn thọc một tay vào áo Phượng, nàng giữ lại
- Dừng anh……Phượng run run, tay nàng lỏng dần và Tay Phúc tiến xâu hơn vào cổ áo.
- ………..
Phúc kéo Phượng vào, họ lại siết lấy nhau, Phúc hôn xuống cổ, xuống vai Phượng làm nàng mê tơi. 
- Vô buồng đi anh, Phượng thì thào
- Uh…
Họ dắt nhau vào trong, trên cái giường ân ái của vợ chồng nàng, cạnh đứa con gái nhỏ, nàng nằm im chờ đợi nhưng là một người đàn ông khác. Phúc siết môi nàng, tay lần mò cởi từng cúc áo, chiếc iếm đào đặc trưng gái Hà thành cũng bị lột ra. Phúc xoa lên vú Phượng
- Ui…
- Sao vậy
- Sữa làm ngực em tức quá
- Vậy hả, để anh
Phúc cúi xuống, môi hắn bao phủ lấy đầu vú nàng. Một cái, 2 cái, 3 cái….từng cái mút làm nàng sướng điên , dòng sữa ngọt mát nối nhau vào miệng hắn, hắn bú như một đứa bé chỉ khác là tay hắn. Một tay hắn sờ sờ vào má Phượng, còn một tay thọc vào trong cái quần đen móc vào cái khe lô`n đầy nước. Bú sạch một bên hắn lại tiếp tục bú bên kia, Phượng thấy nhẹ hẳn, nàng đã sẵn sàng cho con cu kia vào lô`n mình. Nhưng Phúc làm cho nàng bất ngờ, khi cái quần vừa tụt xuống thì miệng lô`n nàng tưởng chừng bành ra đón nhận con cu thì không. Phượng run lên, nàng nhỏm dậy nhìn xuống, miệng Phúc vừa khít miệng lô`n nàng
- Sao anh…Nàng chưa kịp hỏi thì Phúc đẩy nàng nằm xuống, cái lưởi gai góc đâm vào làm Phượng run lên dữ dội. Nước lô`n nàng tuôn ra như suối mà nàng không thể nào kìm chế được. Phượng mêt lã người, Phúc không hành hạ nàng nữa, nàng đang cố gắn lấy lại sức lực
- Hự…nàng hự lên một tiếng, lô`n nàng bành ra một cây thịt đâm vào, Phượng quờ quạng tìm, nàng mở mắt, Phúc ngồi chồm hổm dưới háng và con cặc lao vào lô`n nàng như cái máy. Tiếng giường kẻo kẹt, tiếng Phượng rên hừ hừ như bị sốt. Tên này đúng thật ma quái, cổ máy làm tình siêu hạng. Phượng như ngất đi vì sướng.

Cho dù vua chúa hay bần nông, cho dù sát thủ hay lực sĩ cùng đều bị khuất phục bởi miếng thịt lô`n. Cũng như bao đàn ông khác, sau những phút hùng hổ như ăn tươi nuốt sống, như đập nát lô`n Phượng thì hắn cũng đổ như cây chuối, rủ rượi như cây lúa sau bảo. Họ ôm nhau chìm vào giấc ngủ khi bên dưới nhòe nhoẹt và nhớp nháp.

LÀ một con đàn bà dâm bị vùi sâu trong đơn độc, nay được vùng lên làm Phượng máu me. 2 người chồng, người ngày người đêm thay phiên nhau phục vụ cái lô`n sung sức của con đàn bà bước vào độ chín của nhục dục. Suốt hơn năm trời không ai hay biết.

Bổng một hôm Tiến về nhà bất chợt lúc đó khoàng 9h tối. Số là hôm ấy hắn trực đêm nhưng bị đau bụng nhờ bạn vào trông hộ để hắn về nghĩ. Cánh cửa gổ không khóa, vì nhà hắn có gì đâu để mà mất, mà nhà nào ở đây cũng vậy. Hắn kéo cửa bước vào, nhà đã im ắng, mấy con chó thấy chủ cũng chỉ ứ ứ vài cái rồi ra cữa nắm im. Hắn bước đến cửa buồng, âm thanh rên rĩ hoang lạc vang vang làm hắn run sợ. Hắn nép mình nhìn vào trong, dưới anh đén leo lét con hắn đang say giấc nồng. Trên chiếc giường, một thằng đàn ông đang trần truồng ngồi ngay mép, phía dưới vợ hắn cũng trần truồng, đĩ thỏa vén tóc sang một bên vừa rên rĩ vừa mút con cu thằng đàn ông.

Hắn run rẩy, loạng choạng xuống bếp, hắn cầm con dao bầu đi lên. Hắn ngồi thụp xuống gần cái lổ lớn. Hắn ngồi im xem xét, đầu hắn nghĩ gì có trời mới biết. Bên trong vợ hắn hôn vào môi thằng sếp hắn, nàng nằm lên giường và đến lượt thằng kia bú *** nàng. Hắn chưa bao giờ làm việc này với vợ mà nói đúng hơn là hắn chả biết đến cái vụ bú liếm này và vợ hắn cũng chưa khi nào điên loạn như thế cả. 

Thằng sếp bợ đít vợ hắn vào trong, banh lô`n cắm cu vào đụ trong tiếng rên rĩ của vợ hắn. Nghe đâu Phúc học tận bên tây, nên cách làm tình của hắn cũng lạ. Vợ hắn bò như con chó mà hắn thường bắt gặp khi chúng giao phối, tên sếp quỳ sau và đụ ào ào. Rồi tên xếp đụ đứng, rồi kéo vợ hắn ra mép giường, gác chân lên vai và nắc ào ào. 

Hắn đẩy nhẹ cửa bước vào, vợ hắn nằm xấp, nên kia ngồi sau đang thục vào lô`n. hắn vung một dao chí mạng, con dao lút gần hết vào lưng tên sếp,tên sếp hự lên một tiếng làm vợ hắn giật mình quay lại. Hắn lao đến bịt miệng và vung dao đâm nhiều nhát vào người vợ hắn. Tiếng động mạnh làm con hắn giật mình khóc thét lên, hắn lao đến ẳm con. Nghe động mẹ vợ hắn lò mò đi ra hỏi vài câu nhưng không ai trả lời bà lại lò mò đi vào. Hắn thay đồ, lấy khăn vòng qua người cột con hắn vào người rồi lên chiếc xe đạp của tên xếp bỏ trốn. với ít đồng, hai cha con hắn cứ thế chạy suốt đêm. Sáng dừng lại ăn rồi lại chạy, đến khi mệt lã, cha con hắn dừng lại ở một vùng quê nghèo xứ Nghệ. Được bà con thương tình cho ít đất, hắn dựng lều và trồng lúa.

thoi trang khoa than

Xem thoi trang khoa than hay nhat 2014

Mấy ngày sau nhà tôi xảy ra một chuyện động trời là chú tôi nhẫn tâm bỏ thím tôi để theo một người đàn bà khác trong xóm. Có lẽ cuộc sống quá cực khổ đã gắn kết hai người đầy cực khổ ấy từ bỏ gia đình để đến với nhau. Ông bà nội tôi, các chú, các cô đều phản đối bởi lẽ thím tôi sẽ là người bị tổn thương nặng nề nhất. Tuy nhiên chú tôi nhất quyết phải lấy người đàn bà ấy mà bất chấp sự ngăn cản của gia đình và mọi người. Ông nội tôi từ bỏ chú và xem như chưa hề sinh ra chú tôi. Có lẽ đây là cú sốc lớn nhất của cuộc đời ông nội tôi. Có lẽ vì cú sốc này mà ông nội tôi đã bị đau sau đó mấy hôm. Mọi người trách chú không cho chú thăm ông nội và chỉ chấp nhận khi nào chú tôi từ bỏ người đàn bà ấy. Chú tôi đã đưa người đàn bà ấy đi đến một phương trời xa bất chấp ý kiến của mọi người. Thực ra hai người cũng không muốn làm cho hai gia đình tan vỡ nhưng những lúc làm cùng nhau đã làm cho 2 người hiểu nhau hơn. Người đàn bà ấy không hẳn xấu nhưng có lẽ hai người gặp nhau không đúng lúc, ông trời đã nỡ trêu đùa tình cảm của hai người, để rất nhiều người đau khổ. Mấy năm sau đó chú tôi về và có dắt theo một đứa nhỏ con của hai người. Cuộc sống của họ cũng đỡ khốn khổ. Thời gian cũng phai nhòa vết thương, mọi người trong nhà cũng không oán trách chú tôi nữa chỉ mong hai người yêu thương nhau thật lòng. Thực ra sau khi đổ bệnh mấy tháng sau ông nội tôi mất, bố tôi nhất quyết không cho chú về thắp nhang cho ông nên lần về này chú cũng muốn xin vong linh của ông nội tha thứ những gì đã xảy ra.
Có lẽ bé C cũng bị cú sốc ấy, trong mắt nó bố nó là con người thương vợ thương con tuy có phần hơi nghiện rượu một tí nhưng việc ba nó phản bội má nó là một điều quá xa lạ. Bố mẹ tôi cũng khuyên nó hết lời để nó chú tâm vào việc học tập cho năm cuối cấp. Mấy ngày sau đó nó ốm có lẽ vì buồn trong lòng mà sinh bệnh trong người, thấy nó suy sụp tôi cũng thương nó lắm. Chiều hôm ấy bố mẹ tôi đi vắng, tôi lại gần nó để khuyên nhủ nó. Tôi ôm nó vào lòng, mùi hương tóc thơm của C bay vào mũi tôi tự dưng trong người tôi trỗi dậy những ham muốn tình dục tầm thường. 
Tôi xoa tấm lưng mềm mại của C, tôi sờ thấy áo ngực của em qua lớp áo thun mặc ở nhà. Tôi vẫn không hiểu vì sao C không phản ứng gì cả bởi bình thường với những hành động nhạy cảm như thế C sẽ không dễ dàng cho tôi làm thế. Tôi thầm nghĩ chắc buồn phiền trong lòng nên nó không chú ý lắm hành động của tôi. Tôi khuyên nó hết lời để nó không còn nghĩ đến chuyện buồn của gia đình của nó nữa. Thực tình ở lứa tuổi mới lớn những việc như thế rất dễ làm tổn thương tâm hồn non nớt của nó. Tôi thầm ước giá như chú tôi nghĩ đến gia đình nhiều hơn thì đâu đến nỗi thế này.
Trở về bàn học mà trong đầu tôi luôn quay quần hình ảnh về C, hình ảnh C trần truồng trước mặt tôi. Tôi cố xua đi hình ảnh sai lầm ấy trong quá khứ nhưng không thể, tôi biết mình có tội với C nhiều lắm nhưng biết làm sao được, biết làm sao để tôi và C quên đi những gì đã xảy ra. Tôi đang ngồi học bài thì C cầm cuốn sổ toán ( cuốn sổ bố tôi sưu tầm những bài toán hay để phục vụ công việc dạy thêm ) ra nhờ tôi chỉ bài toán. Tôi không thể nào tập trung vào bài toán được bởi những hành động khiêu khích của em. Dường như em cố chạm cái đùi trắng nõn của em vào chân tôi hay cạ bộ ngực của em vào cánh tay tôi. Đây là lần đầu tiên sau khi xảy ra chuyện ấy giữa hai chúng tôi em có những hành động khiêu khích đến như thế. Lý trí của tôi không thể cho phép tôi lặp lại điều đó lần nữa trên cơ thể em nhưng nó không thể điều khiển được cái ham muốn trong người tôi. Tôi cố tình để cùi chỏ của mình chạm vào ngực C, C không hề phản ứng gì. Tôi hiểu chính bản thân của C cũng muốn điều đó xảy ra, tôi đặt C lên tấm nệm của mình bàn tay tôi không quên lần mò khắp nơi, hai đứa chúng tôi chìm dần vào niềm vui hoang lạc. 
Có lẽ ông trời không muốn chúng tôi lại phạm thêm sai lầm, khi hai thân thể không còn mảnh vải che thân và chuẩn bị quan hệ với C thì tiếng một tiếng gọi tôi ở ngoài ngõ. “D ơi, đi đá banh mày”. 
Thằng bạn thân đã đánh thức chút lí trí còn lại của tôi. Tôi đứng dậy để đi đá bóng với nó, tuy thế tôi cũng nhìn em với ánh mắt đầy tiếc nuối. Nhưng dường như không phải lúc nào cũng có người để đánh thức tôi, tôi với C đã làm những chuyện tày trời với nhau. Tôi không thể kiểm soát bản thân mình, tôi tự trách mình không thể dừng việc này lại. Tôi không biết C suy nghĩ như thế nào nữa, tôi không thể hiểu vì sao nó lại để xảy ra những chuyện này dễ dàng đến thế. Tôi rất sợ rồi một ngày có người sẽ phát hiện ra bí mật tày trời này, nghĩ đến đấy tôi không muốn tưởng tượng ra hậu quả của nó nữa. 
Một đêm khi bố mẹ và em tôi đã ngủ say trong lòng tôi lại trỗi lên ham muốn tầm thường ấy, tôi cố kìm chế, tôi đã tự hứa với bản thân là như thế, sẽ không gây ra dù chỉ một lần nữa với C. Tôi nói chuyện với C:
- Anh xin lỗi với em những gì mà anh vô tình đã gây cho em, hãy tha thứ cho anh nhé.
Em không trả lời, tôi không hiểu bây giờ em đang nghĩ gì nữa có trách tôi hay không, tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt C. 
- Anh biết chúng ta chỉ làm theo bản năng của con người, hãy quên tất cả và xem như chưa có chuyện gì xảy ra em nhé. 
C khẽ gật đầu, có lẽ ở lứa tuổi này em chưa nghĩ hết những gì sẽ phải trải qua mà chỉ hành động theo một bản năng. Tôi hôn lên trán em, kể từ ngày mai khi bình minh đến tôi và em sẽ trở về điểm xuất phát. Tôi đã làm đúng tuy trong lòng có hơi hối tiếc nhưng có lẽ sau này sẽ đỡ ân hận hơn nhiều. Từ sau đó chúng tôi là anh em thực sự, trong sáng hồn nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Có lẽ rất khó để hai chúng tôi quên được chuyện này nhưng cả hai đều giả vờ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra cả.

[X] Close.