Thu dam ban gai

Mùa hè ở Sài Gòn thật khó chịu. Cái nóng gắt gao bực bội chứ không như ở Hội An nhờ gần biển nên vẫn còn thở được. Tôi đón xích lô máy chạy về đường Trương Minh Giảng vào một ngỏ hẻm gần trường đại học Vạn Hạnh. Tôi đi kỳ này không báo cho gia đình dì biết. Đường xá ở Sài Gòn tôi tương đối khá rành vì đã từng ở đấy mấy mùa hè trước đây. Cũng con hẻm cụt này đường ổ gà lởm chởm đầy nước sau những cơn mưa rào bất chợt. Chiếc xích lô máy gầm gừ nhồi tôi lên xuống muốn văng ra khỏi xe. Tới nơi tôi xuống xe trã tiền xong đứng bấm chuông trước cái cổng sắt hen rĩ sét. Thằng cu Hải chạy ra.
"Ông hỏi ai ?
Nó nhận không ra tôi vì đã hơn ba năm không gặp. Tôi mỉm cười.
"Anh Dũng nè Hải. Má có nhà không em?"
Thằng Hải ngờ ngợ nhìn tôi một lát rồi reo lên chạy vào trong nhà. Một lát sau nó và một người đàn bà bồng một đứa bé bước ra. A, dì tôi đây rồi. Đã lâu không gặp nhưng cái dáng cao cao của dì không làm sao tôi quên được. Cũng làn da trắng xanh, mái tóc dài ngang vai và dù đã đứng tuổi mà còn xinh đẹp như thời còn con gái. Chỉ có nụ cười quen thuộc trên môi là không còn mà thay vào đó là một vẻ buồn xa vắng nhìn đến nảo lòng. Nhưng dì cũng nhoẻn miệng cười khi thấy tôi. Dì bỏ con bé trên tay xuống mở cổng.
"Dũng con! Sao con đến không báo trước cho dì biết."
Tôi đẩy cổng bước vào ôm chặc dì. Lúc này dì chỉ đứng ngang cằm tôi chứ không như ba năm trước tôi chỉ cao tới mắt dì. Dì ôm tôi. Bộ ngực dày mềm mại ép vào phía bụng làm cấn cấn rợn rợn. Tôi hít mạnh mùi hương quen thuộc trên tóc dì. Tôi nhớ mùi hương này quá. Mùi hương nhẹ nhàng đem lại biết bao kỹ niệm ngày xưa. Dì bỗng đẩy tôi ra đứng nhìn tôi từ trên xuống dưới.
"Con mau lớn qúa Dũng à. Bây giờ cao không kém gì Dượng cả."
Dì bỗng ngưng lại khi mới nhắc đến Dượng. Tôi biết dì nhớ lại Dượng Tuân dù ông mất đã hơi lâu. Tôi vội vàng nói.
"Dì ơi, má con có ít quà cho dì và mấy em nè."
Tôi đem rất nhiều sảm phẩm miền Trung cho gia đình dì. Nào kẹo mạch nha, đường phèn Quảng Ngãi, thanh trà Huế, mắm sò Lăng Cô, v.v.. và đồ chơi làm bằng tay cho hai đứa bé bày ra đầy cả căn phòng khách nhỏ xíu. Nhìn hai đứa bé lăng xăng cười đùa vui vẻ, tôi liếc sang dì bỗng thấy dì đang nhìn tôi chăm chú. Dì cúi mặt xuống khi thấy tôi bắt gặp dì nhìn trộm. Sau này tôi mới biết vì tôi tướng tá cao lớn như dượng và trong nhà không có đàn ông đã lâu nên sự hiện diện của tôi làm dì nhớ lại ngày xưa mỗi khi dượng đi phép về thăm nhà. Tôi hỏi.
"Sao vậy dì? Mặt con dơ lắm sao?"
Dì bật cười.
"Ừ. Dơ lắm, xấu lắm. Như Lệnh Hồ Xung vậy đó."
Tôi đỏ mặt. Mỗi khi dì nhắc tới Lệnh Hồ Xung là trước đây tôi hay giận lẩy vì con nhỏ học hơn tôi hai lớp bên cạnh nhà có biệt hiệu là Doanh Doanh. Con bé này hay kiếm cớ đi mua cam thảo để sang nhà kiếm tôi mà tôi cứ né. Nhưng lúc này tôi không còn giận dì mà tôi cũng cười theo.
"Hi hi. Dì nhắc con mới nhớ. Con nhỏ Doanh Doanh lấy chồng tháng rồi. Nó khóc lóc bên nhà với ba má con. Nhà nó gả nó làm vợ nhỏ cho ông Tàu già ở đầu phố."
Dì cũng cười.
"Thì tại nó thương con đó mà."
Tới đây thì tôi quê lắm vì tôi chưa biết thương ai bao giờ. Đôi khi tôi cũng không hiểu tại sao mấy cô gái cứ tặng thơ tặng quà cho tôi túi bụi mà tôi cứ dửng dưng không rung động. Nhiều cô phải công nhận là đẹp não nùng như các nữ hiệp trong phim Tàu ? như con bé Tiểu Thanh con cha Tàu già lấy con nhỏ Doanh Doanh chẳng hạn. Tôi đôi lúc cũng thắc mắc vì không biết tại sao mình không ưa được ai. Khi cố vẽ trong óc một khuôn mặt của một cô gái nào mà có thể sánh vai đi chơi dọc bờ sông Thu Bồn thì lạ thay khuôn mặt của dì hiện ra mồn một. Tôi bỗng buộc miệng.
"Nhưng con chỉ thương dì mà thôi!"
Tôi nói không suy nghĩ. Chẳng rõ cái gì làm tôi nói thế. Chúng tôi bổng im lặng không nói gì thêm. Rồi dì nhìn tôi dịu dàng nói.
"Dì biết con thương dì như con thương má con. Dì cũng thương con lắm."
Dì bước đến ôm mặt tôi trong hai bàn tay mát rượi. Những ngón tay dài nhỏ vén tóc trên trán tôi và hôn nhẹ trên trán rồi đứng dậy.
"Đi vào trong nhà thay đồ rồi tối nay dì dẫn đi ăn đầu cá lóc quấn bánh tráng ngon lắm. Nhanh lên nhé vì đông đợi lâu lắm."

thu dam ban gai

Một lát sau nàng bấm tắt remote và thiu thiu ngủ. Dũng lúng túng gõ cửa vào phòng và cầm theo cuốn tiểu thuyết. Hai cô cháu nói chuyện được mấy câu thì Uyên ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Dũng coi truyện một lúc thì cũng mỏi díp mắt và rồi cũng ngủ luôn dưới thảm. Đâu độ gần nửa đêm, máy lạnh chạy lạnh quá khiến Dũng tỉnh giấc và cựa quậy luôn. Uyên cũng trằn trọc và bảo Dũng leo lên giường cùng nằm. Dũng cũng mong như vậy nên chẳng từ chối mảy may leo lên nằm cuộn một góc. Nó nhận ra ngay Uyên không mă? cóoc xê, nó nhìn thấy hai đầu vú tròn căng trên thân hình Uyên cùng với những đường cong tuyệt vời qua làn áo mỏng thì dương vật nó trở nên cứng ngắc, Nó tự nhủ nếu Uyên chẳng phải là cô ruột thì nó đã cưỡng hiếp nàng từ lâu rồi. Cuối cùng nó cố gắng hết sức nhắm mắt dỗ giấc ngủ. Uyên cảm thấy có điều gì đó không phải. Đây là chiếc giường cưới của hai vợ chồng nàng. Không ai nên leo lên ngồi chứ đừng nói là giờ đây lại có?một người đàn ông khác đang chia sẻ chiếc giường với nàng. Uyên cố xoa dịu bằng ý nghĩ: chỉ một đêm thôi mà, là cháu nàng chứ ai và đâu có sảy ra chuyện gì. Máy lạnh lạnh quá và chẳng ai tăng nhiệt độ thêm. Trong cơn ngủ mê và tìm tòi sự ấm áp trong vô thức, cả hai cơ thể dần dần nằm sát vào nhau lúc nào không hay. Lúc chuông đồng hồ điểm 12 tiếng, Uyên mơ màng thấy mình đang nằm trong lòng Dũng, có một vật gì cồm cộm đâm vào mông nàng. Uyên quay người lại thì thấy Dũng đang nằm úp thìa vào người mình, bàn tay nàng quơ sang đang để trên bụng Dũng. Dũng lúc này cũng mở mắt, thì ra nó chẳng hề ngủ tí nào. Làm sao có thể ngủ được khi chung giường với một người đàn bà quyến rũ như vậy, dù đó là cô ruột đi nữa. Nó đưa tay để lên hông Uyên và hơi ghì nhẹ, không hề có sự cưỡng lại nào. Dũng không thể tin được vận may của mình, nó kéo Uyên mạnh hơn và Uyên nằm gọn vào lòng cháu. Bàn tay nàng chuồi xuống và ở chỗ cái vật cứng đang thọc vào lưng nàng, Uyên đã cầm được và bóp nhẹ cái buồi của Dũng. Cặp môi của nàng ngay trước mặt Dũng, nó chợt xiết cặt nàng vào lòng, môi tìm môi, hai người trao cho nhau một nụ hôn dài đầy đắm đuối. Hơn một phút sau, Uyên cố gắng lấy lưỡi ra khỏi miệng Dũng, nàng thì thào thật khẽ: Ngủ đi Dũng! Nụ hôn đầu đời chỉ càng làm kích thích thêm lòng thèm muốn của Dũng, nó vòng 2 tay ôm chặt Uyên vào lòng, nó bóp nhẹ và mân mê cặp vú của cô nó, đầu vú của Uyên cương lên, cả hai cảm nhận được hơi ấm của nhau và cùng đê mê trong khoái lạc.

thu dam ban gai

thu dam ban gai la gi ?

Nhạc dìu dặt, từng cặp lại ra nhảy trong ánh đèn tối om. Lần này máy móc chắc đã trơn tru rồi, ai cũng hưng phấn hơn nên nhảy cũng mạnh bạo hơn, tiếng ọt ẹt liên tục, cả tiếng bành bạch của cơ thể trần truồng dập vào nhau, tiếng thở, tiếng rên cũng to hơn, hoà cùng tiếng nhạc nhảy thành một âm thanh tổng hợp rất vui tai. Hoa không quay mông lại mà đứng dạng háng ra, tay kéo váy lên, miệng nói: – nào, cho em được dùng cái lâu nay bạn em vẫn dùng nào, anh cho vào đi. Tôi hơi khuỵu chân xuống cho dương vật đúng tầm thọc vào. Hoa có mu cao nên lỗ chìa ra rất dễ cho vào, tôi thọc một cái là vào ngay, ọt, trơn tru quá, nước nôi sao mà nhiều thế, thọc được vào rồi thì tôi điều chỉnh tư thế, cũng đứng dạng chân sát hai chân Hoa, rồi cứ thế nhịp nhàng thì thụt. Hoa ôm lấy hai vai tôi, áp mặt vào bên má tôi, miệng rên ư ư rất dâm. Cô vừa rên vừa thì thào: – ôi, được đấy chứ nhỉ, súng ống cũng khá đấy chứ, con Lan thế mà may…mà anh cứ dập thoải mái vào, làm rón rén như thế em nhột nhột chỗ đó lắm. Tôi phì cười vì câu nói của cô bạn vợ này nhưng cũng bạo dạn dập mạnh hẳn lên, chung quanh mọi người cũng thế cả, có phải mình mình đâu mà sợ, háng tôi vào háng Hoa va vào nhau kêu ành ạnh. Hoa cười hưởng ứng: – thế…thế chứ, thế mới nam tính chứ anh Minh nhỉ, em thích mạnh chứ không thích nhẹ nhàng tình cảm như cái Lan đâu. Rồi đèn lại sáng, mọi người lại nhảy bình thường, liếc sang thấy Lan đang nhảy với Dũng, Dũng thấp bé nên nhìn nhảy với vợ tôi rất buồn cười. Vợ tôi nhìn tôi vẻ hơi ngỡ ngàng khi thấy tôi đang dìu cô bạn thân của cô ta nhảy. Hoa thì cười nhơn nhơn như không, cô ta lại còn nháy mắt trêu vợ tôi nữa chứ. Rồi đèn lại tắt, tôi và Hoa lại thì thụt dập, thấy tôi dập mỗi lúc một mạnh, Hoa thì thào nhắc: – này…hự…cho em đăng ký nhận cái đó của anh nhé…hự…nhưng mà để lát nữa chứ, anh làm mạnh thế định ra ngay à. Tôi lào thào đáp lại trong khi vẫn dập đều đều: – yên tâm, anh chưa ra đâu. Lần này thì Hoa khom người lại cho tôi chơi nên vừa chơi tôi vừa tranh thủ thò tay bóp hai bầu vú thỗn thện của cô ta và vỗ mông cô ta. Tôi thì thào: – ôi, vú em to bóp sướng tay thế, mông cũng to, tốt nái thế này thì hại trống lắm đây, khổ thân anh Trung nhà em. Tôi nói khiến Hoa cười híc híc thích thú.

thu dam ban gai

Lúc em thực hiện chuỗi hành vi thả dê trong làn nước trong xanh và mát lạnh khi ấy, tưởng chừng như nhỏ đồng ý và cùng bay bổng theo những cảm xúc thăng hoa tràn về trong đầu óc em lúc ấy thì nhỏ bỗng quay lại cười tươi như hoa ^o^, với em thì nụ cười ấy "như mang cả núi rừng xuống thành phố vậy", một thứ cảm giác khó diễn tả và khá là man cmn rợ, man vãi cả rợ luôn ấy các thím ạh, em sẽ tả lại cái nụ cười ấy cho các thím tiện hình dung nhé:nhỏ nhe hàm răng đều như bắp, căng hết cơ miệng ra nhưng mắt lại biểu cảm theo kiểu tiêu cực value nhé, mắt cứ hiếp hiếp lườm lườm, đểu không thể tả và dù có cố gắng tả thì cũng không thể tả hết cái thể loại đểu ấy. =.=.Ngay tắp lự, 1 cảm giác rất vờ lờ bùng lên trong em, thật nhanh đến và cũng thật nhanh đi, cảm giác như sợ sệt 1 điều gì đó thật lạ và không hồi kết, còn vì sao nó vụt nhanh đi thì các thím sẽ biết ngay thôi.==
Nhỏ nhẹ nhàng luồn tay ra phía sau đầu em như thể thân thương và muốn tặng cho em một nụ hôn nồng cháy và say đắm trào tràn cả trề hạnh phúc luôn ấy (lúc này tay em còn trong quần chip nhỏ nhưng không còn chọc noáy ì nữa).Nhỏ nhẹ nhàng đặt nhẹ tay sau gáy em, nắm hờ tóc và...... Nhỏ nhận đầu em xuống nước liên tiếp làm cho em không kịp trở tay và cũng vì lúc đó em vẫn còn đang thở ra do nãy giờ hăng hái sờ bím nhỏ, bao nhiên nước hồ cứ thể tràn vào mắt, mũi và nhất là miệng em và cứ thế nhỏ vừa nhận đầu em vừa la lớn:
-Dê nè......cho chết lun, dám dê hả!!!!!!
Các thím có thể đặt mình vào vị trí của em mà tha hồ tưởng tượng nhé, các thể loại nước ở hồ bơi bao gồm như: nước hồ, nước tè của nhiều thằng đái bậy cứt hôi nào đó, nước rỉ mũi or rỉ mắt của thằng nhok tít nào đó nữa,... ôi bao nhiêu nước cứ tràn vào miệng em.Em ho sù sụ và cuối cùng cũng vùng ra được khỏi tay nhỏ, tuy là khoảng khắc vài giây nhưng em sặc điên cmn đảo luôn ấy chứ, em đi ra xa nhỏ 2,3 bước thì quay lại nhìn nhỏ, nhỏ cười tít mắt như con bịnh, há há há, hí hí hí rồi phán câu:"chết chưa, hí hí".
Lúc đó em chẳng suy nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ là nhỏ muốn giỡn thui, ừ thì giỡn, em nhào lại phía nhỏ thì thật không ngờ, một bóng đen to con và vạm vỡ lù lù xuất hiện đó là ai???....... Who is this???..... Oh shit?...This is ú == nó đứng sau lưng nhỏ từ lúc nào, và em còn để ý thấy tụi lớp em nhào tới nữa chứ, trò đùa của 2 chú nai vàng ngơ ngác đã vô tình tát mạnh vào tai các bác thợ săn, tụi nó nhào tới em hô lớn:"á á, bạn D thả dê kìa, hú hú hú" xong tụi nó lao vào phía em rất năng động và hồ hởi.
Như thường lệ, nỗi kinh hoàng của một thằng trộm khi bị bắt quả tang là vô tình được các bô lão qua đường ăn hôi, đánh ké.... sợ lắm luôn í....Như bản năng, em lật đật chạy hết sức bình sinh, nước thành bước cản em cũng như cản tụi nó, biết thế nên em cố gắng bơi xa nhưng địch dzăng tứ phía, chụp được em, 1 thằng hồ lớn:
-Xử lí sao???
-Bắt sống í_Nhỏ cười thật to và hét thật lớn.
Tụi nó mang em về phía nhỏ và bắt xin lỗi này nọ, làm đủ trò hề với thân xác em, em xin không kể chi tiết phần này ạ.==
Sau khi quậy chán chê thì tụi em vào tắm sơ qua và thay đồ bắt đầu ra cổng lên xe đi về.Về tới ngõ nhà em thì nhỏ hun em với lại nựng má em cái rồi rồ ga đi thẳng, em bước vào ngõ và vào nhà, Dì đang ngồi xem ti vi, thấy em bước vào thì Dì nói ngay:
-Về rồi hả ku, mua gì cho Dì hông???_ phồng má trông rất kinh.
-Trong trỏng thì có gì đâu mua chứ???_em tròn mắt ngạc nhiên.
-Nói sao á, trong đó có chỗ ban đồ lưu niệm các thứ mà, không thấy hả._ Dì vừa nói xoe xoe cái tóc sau.
-Có thấy, mà chỗ đó có con gái mới mua thui, mua mấy thằng trong lớp nó chửi bê đê đó_ em hơi trề môi.
-Thui ba, không mua nói không mua lí do qài, hông ưng nha_Dì nói ra vẻ giận.
-Lớn rồi, quà cáp chi trời, với lại đi có 1 buổi mà, híc mệt, lên phòng ák._Em vừa ngáp vừa nói giọng lưỡi.
-Chung một nhà mà không quan tâm nhau,hức, mình thật thất vọng khi đặt niềm tin nơi bợn, hức._Nói kiểu nối tiếc.
-Nói j zạ???thui, hông ăn cơm đâu, no no rồi Dì._ mình nói xong quay đầu lên luôn.
-Không ăn đỡ mất công, cám ơn hen_Dì xoáy đểu.
-Vầng_ mình thở dài như kiểu biết ý Dì.
Bước lên phòng nằm thỏ không ra hơi vì hôm nay tốn nhiều kalo quá, cảm giác như vừa vượt cạn í, mỏi rời cả tay chân và hông eo các thứ, thằng ku nhỏ thì chui đâu mất tiêu làm em phải sờ thử ko lại nghĩ nó rớt mất tiêu rồi chứ.==.Nằm nghĩ khoảng nửa tiếng thì em xuống nhà tắm, đi ngang qua phòng Dì thì thấy Dì đang nằm chúi đầu vào máy tính, thấy em thì giơ ngay 2 ngón tay kiểu "2" nhìn hài thôi rồi, em cố gắng đi nhanh vì sợ sẽ bật cười mất, quê lắm.Em tắm xong rồi lên phòng ngủ cho qua ngày, dạo đó em ít xem phim heo lắm vì hơi bị mệt triền miên. híc.Mùa hè ấy nhiều sự việc xảy ra cũng như sự xuất hiện của nhiều nhân vật...... sẽ update.
P/s:Chiều giờ mình repair lại các chap 1->12 nên hơi lâu tí, các thím thông cảm, và mong các thím thường xuyên qua topic voz cmt nhăn cuội gì đó cho nó trồi lên hé. chân thành cám ơn các thím đã theo dõi chuyện của em .^^

thu dam ban gai

Xem thu dam ban gai hay nhat 2014

Xong đâu vào đấy, bọn tôi đi vệ sinh. Rồi lên giường đi ngủ. Nhưng bọn tôi chưa ngủ ngay mà còn ôm nhau và nói chuyện nhau một lúc. Bây giờ thì tôi mới biết Thanh đã thích tôi ngay khi bọn tôi còn đi bộ đi học cùng nhau. Vì tôi cười duyên qua, ánh mắt đĩ quá, lại còn vui tính, ở bên tôi anh ấy luôn cảm thấy vui. Từ khi người yêu anh ấy bỏ đi nước ngoài thì chưa ai làm cho anh ấy vui như bây giờ. Anh ấy không pê đê, đã từng yêu phụ nữ. Nhưng tôi quá quyến rũ nên anh ấy không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của tôi. Nhất là khi nhìn thấy tôi trình diễn những màn khiêu vũ bốc lửa không thua gì Britney hay J.Lo của tôi ở Hải Phòng thì Thanh đã đổ gục thực sự và muốn tôi thuộc về anh ấy. Và cơ hội đã đến đó chính là đêm nay. Còn tôi thì mấy lần uống nước với anh ấy, tôi đã tia bộ hạ của anh ấy. Tôi đoán chắc là bộ hạ của anh ấy to lắm vì khi anh ấy ngồi nó không dồn một cục như tôi hay những thằng khác mà lộ rõ hẳn ra một con cu khá to và dài. Có lẽ vì anh ấy mặc quần bó sát, rồi quần lót rộng hoặc là do cu quá to. Tôi cũng đã muốn thuộc về anh ấy từ lâu nhưng không đủ can đảm. Giờ thì tôi đang sướng ngất ngây. Tình yêu tội lỗi của tôi đã thêm một chút gia vị vào tình bạn của chùng toi thêm mặn nồng. Giờ thì không còn gì chúng tôi phải giấu giếm nhau nữa. Chúng tôi đã thuộc về nhau thực sự.