Thu dam ban gai

chao mới đây bà con đúng như lời hẹn nhá, còn bro này ủng hộ mình ko nhỉ, mà thôi kệ 

Tôi vui mừng không thể tin nổi,trái tim tôi muốn đập tung lòng ngực đây là đầu tiên tôi có được cái cảm giác luôn ước ao tôi, nhẫy tưng tưng lên
-Này thằng kia mày, làm gì mà um sùm trên đó vậy muốn phá nhà à – mẹ tôi quát
Nge những lời mẹ quát, tôi vội chạy khõi cữa thanh minh
-con làm rớt cái rối ấy mà- tôi nói
- cái gì? , rớt cái gối à sạo vừa thôi anh tôi sinh anh ra mà tôi ko biết anh à
-biết gì hã mẹ- tôi giả vờ ngây thơ
-thì mỗi lần anh vui, hay có được thứ gì mình thích, thì anh phá muốn sập nhà- vừa nói mẹ vừa cuười
-ơ ..ờ dạ…dạ- tôi ko còn gì đẻ nói nữa 
-thôi tắm rữa rồi xuống ăn cơm tối, ba mày về nhà rồi này
- vâng tí con xuống
Vội chạy vào phòng tắm, từng giọt nước lạnh cứ rơi xuống ào ạc, nhưng sao tôi ko cảm thấy lạnh, mà nó thật ấm áp có lẽ là do tâm trạng hạnh phúc của tôi lúc bấy h và trái tim tôi đang được sưỡi ấm sau bao nhiêu năm lạnh giá.
Bước xuống nhà,thấy ba đang đọc báo, người đàn ông nghiêm khác trong mọi việc nhưng thật sâu thẩm trong trái tim người đàn ông ấy, gia đình này là tất cả đối với ông, vừa xuống nhà, mẹ đả nấu xong bửa tối và đang dọn lên, mùi thơm nghi ngúc của những món ăn mà tôi iu thít nhất
-thằng minh kêu ba mày vào ăn cơm- mẹ nói với cái giọng thật truyền cảm
-vâng- tôi đáp
-Ba mời ba vào ăn cơm-tôi lễ phép thưa
-Ừ con vào trước đi
Một bửa cơm đúng ngỉa của một gia đình sum vầy,nhưng thiếu một người nữa đó là đứa em tôi, một đứa em bướng bỉnh, nó đang đi học thêm và giờ chắc cũng đả về gần tới, nhắc tiền nhắc bạc ko thấy nhưng nhắc tới nó là hiện ngay lập tức
-thưa ba mẹ con mới về- nó lễ phép chào ba mẹ
-tao nữa này sao ko thưa hả con kia – tôi nói
- hứ, nhìn là thấy gét, - vừa nói nó vừa chu mỏ
- ồ thấy gét, ko biết lúc nhỏ đứa nào toàn khóc nhè, toàn bắt tôi dỗ dành- tôi chọc lại nó
- thôi ko nói chuyện với ông nữa bực mình- nó hơn dỗi
-thôi 2 đứa ăn cơm đi, suốt ngày cải lộn, như chó với mèo- mẹ tôi nói
Bửa cơm đầm ấm diễn ra, mẹ gắp thức ăn cho tôi và nó, ăn được một lúc ba tôi nói
-Minh này, lúc nãy út con về, út bàn với ba là, lớp 10 năm nay sẽ đưa con lên cần thơ học, môi trường ở đó tốt hơn
-Thôi, con ko đi đâu ở trên đó có quen ai đâu- tôi vội vàng từ chối
Cũng có lẽ tôi chẵn muốn đi vì ở nơi đây còn có một người con gái tôi vừa mới yêu và ko mún rời xa em dủ chỉ 1s
-Ừ, nhưng còn lâu mà con 3 tháng nữa, chừng nào đổi ý thì nói- ba cho tôi thời gian
- Dạ- tôi đáp
Bửa cơm tối đả xong, tôi chạy ngay lên phòng, còn mẹ và đứa em tôi thì rữa chén, vừa lên tới phòng tôi liền nt cho em
-Này vợ iu của tôi ơi đang làm gì đó ăn cơm chưa
Sao khoảng 5 phút em nt lại cho tôi
-Hứ ai là vợ iu của ông- em làm cái vẽ lạnh lùng
- Ồ vậy à, hk mún làm vợ tôi thì thôi tôi đi kím người khác- tôi tỏ vẻ giận dữ
-Này dám ko, lấy kéo cắt ku by h chú kím người khác à- em trách tôi
-hehe sợ quá đi- tôi trêu chọc em
-dám chọc nửa à, thấy gét- em nhõng nhẻo
5 phút sau, 10 phút sau, 15 phút sau vần ko thấy em trả lời lại, chết rồi ko lẽ em giận rồi sao , kiểu này chắc phải xuống nước xin lổi thôi, tôi điện cho em nhưng em ko nge máy, có lẽ em giận thật rồi, vội chạy xuống nhà, lấy xe đạp ra và chạy tới nhà em ( xe kia hư ràu ) ì ạch trên chiếc xe đạp của mình, bống đêm bây h đả nuốt trọn nơi chúng tôi sống, ánh đèn đường sáng trưng, đả giúp tôi có thể thấy được để có thể đi tới nhà em, vừa tới nhà em tôi la lên
-Đoan ơi, có nhà ko
1 tiếng , rồi 2 tiếng em ló cái đầu trên khung cửa sổ ra, thấy tôi em vội chạy xuống tiếng bước chân của em ngày càng gần hơn , em mở cửa ra cảnh cửa sắt được đẩy ra, em trong bộ vấy ngủ mảnh mai
-Này làm gì mà tới đây chỉ vậy, sao mồ hội nhể nhại thế này
-Thì nãy, tôi tưỡng bà giận tôi nên chạy tới đây xin lỗi nè
Vừa nói dứt câu em chạy lại ôm tôi 
-Không có đâu mà Đ ko có giận M đâu- em nói trong tiếng khóc
Không hỉu vì sao, nước mắt của tôi lại rơi ra, nó rơi chắc là vì, nó sợ một thứ nó iu, nước mắt của tôi và em hòa quyện lại vào một
-Vào nhà đi M, ngoài trời lạnh lắm
-Ừ 
Tôi dắt xe vào bước vào nhà, trước mắt tôi trong căn nhả của em, một căn nhà hiện đại, màu tường được tô màu xanh làm con người thấy nhẹ nhàng,
-Khăn này lao đi, mồ hôi tùm lum kìa- em cười
-Ừ, bà lao cho tui đi
-hứ tự lao đi- em chu cái mỏ dể thương ra
Nói vậy thôi nhưng em đả lao mồ hôi đẩm trên chán tôi, vừa lao em vừa nói
-ông khờ quá, bộ tôi dể giận thể sao 
- sợ gần chết đó- tôi nhìn em
- Sợ gì – em xoe tròn mắt nhìn tôi
- thì sợ mất bà chứ gì, sợ mất đi lẽ sống của tôi
- thật ko đấy, hay là chỉ dẽo miệng thôi- vừa nói em vừa bấu tôi
- thật mà ko lừa đâu
Đang nói chuyện huyên thuyên với em, từ trên lầu có một người đàn ông từ trên lầu từ từ bươc xuống, làm gia rám nắng bắp tay cuồn cuộn những hình xăm trên cánh tay khuôn mặt nghiêm nghị, nhiu đó đả đủ tôi hiểu người đàn ông này là dân giang hồ rồi
-Đ thằng nào là thằng nào thế
Em giật mình quay lại
-Dạ..d..Ạ bạn em mới quen- em bối rối đáp
- Ồ , bạn trai nói đại đi bà đặt mới quen – anh ta cười nhết mép
- Nói thật mà – Em trợn mắt lên nhìn anh ta
- Thôi đi tiểu thư nhìn là biết rồi
Em quay sang tôi và giới thiệu
-Đây là anh họ em anh ấy tên Hải, anh ấy tốt lắm
- Dạ em chào anh- tôi lễ phép nói 
- Ừ chào chú em, gáng mà lành cho nó vui nge, con nào nó khờ lắm, chú mà làm, nó đau là anh thiếng chú mày ngay lập tức – anh ta cười
- Thôi, anh làm thấy gê quá- tiếng em đở lời dùm tôi
-Dạ, em sẽ làm cho Đ hạnh phúc nhất nếu như em có thể- tôi đáp
-Nói nhớ giữ lời nge chú em, thôi 2 đứa ở đây chơi, anh đi công chuyện với đám bạn cái
Vừa nói xong anh ta dắt chiếc Nouvo lx ra và hụ ra chạy mất, đến bây h tôi mới nhận ra, anh ta là người có tiếng và số má trong giới giang hồ ở cái huyện này, lúc nãy nói chuyện với anh ta mà run dễ sợ, thấy tôi run cầm cập em ngắt tôi một cái
-ông cũng sợ à- em cười gian sảo
-sợ gì – tôi hỏi em
- thì sợ ông hải chứ gì, ổng nói zị thôi chứ hk có ý gì đâu
-ừm sợ thật
- sợ thì gáng mà chăm sóc tôi nge- em cười nhẹ nhàng
- tất nhiên rồi pé iu của tôi hk lẽ đem cho người khác chăm sóc à- tôi lòn tay ôm eo em
-này lợi dụng hả, zìa đi khuya rồi kìa- em nhéo tôi đau điếng
Mặc dù đau, càng đau tôi lại càng ôm em chặt hơn thở ra những hơi thở điều điều phả vào mặt em, cắn vào tai của em nhẹ một cái
-M iu Đ nhìu lắm Đ à.
-Ừm- em trả lời trong thẹn thùng
Từ từ nhẹ nhàng tôi đặt đôi môi mình vào cái miệng chúm chím của em đôi môi ngặm chặt đôi môi em, cái lưỡi nhẹ nhàng rời tổ và đi vào một nơi mới, lưởi tôi chạm vào lưỡi em, đùng vào lưỡi tôi, em vội rụt lại, nhưng tôi ko bỏ cuộc, lưỡi tôi quấn chặt vào lưỡi em, cả người tôi nóng bừng lên, tim đập càng ngày càng nhanh, nó mún nhãy tung khỏi lòng ngực, thằng nhỏ phía dưới đả bắt đầu cương cứng , tôi nhẹ nhàng thả lỏng em ra, ôm ra sau phía lưng em cái lưng trắng phiếu, làn da mạt lạnh, tôi vội tính lột áo em ra thì có phía bước chân từ ngoài sân chạy vào mở cửa cái rầm em vôi đẩy tôi ra, đầy em thẹn, thì là thằng anh của em nó chạy vào
-2 đứa bây đang làm gì thế,
- có làm gì đâu- em nhìn tôi cười 
- thật ko đấy ngi quá- ổng hướng mắt vào tôi
-thật mà, mà anh nói đi công chuyện sao về sớm thế- em vội nói qua chuyện khác
-À, anh bỏ quên cái đt , nên quay lại lấy, mà lại thấy cảnh tình cảm nữa gê quá – anh ta chọc em
- Có đâu M hé – em nhìn tôi nheo mắt
- À, ừ ,à ,ừm hk có
- thôi anh chọc tí cho vui thôi
Nói xong anh ta chạy một mạch lên lầu và chạy ra khỏi nhà, bây h 2 chúng tôi nhìn nhau mà cười trừ, em vội mở lời
-sợ chưa, hjhj, tí nửa là tiêu rồi- 2 má em ửng hồng
- ừm sợ thiệt, tí nửa là xong với anh bà rồi 
-ừm về đi, 9h rồi đấy, về trể mẹ M la rồi sao, hk sợ hả
Nge em nói mới nhớ chết cha 9h rồi, hk về chắc sư mẩu quánh chết quá
-vội hôn em một cái cho lời tạm biệt
- hôn hôn quài gét quá
- thì người ta thương mới hôn đó, chứ đâu tự nhiên đụng đâu hôn đó đâu- tôi nhéo má em
- ừm thôi về đi nhìu chuyện quá, mà sáng mai 2 đứa mình đi tập thể dục nhaz 4h30 nhaz,
-gớm, pé iu của tui củng tập thể dục nửa cơ à, hk tin nổi lun
-hứ ngày mai là bít chứ gì
Nói xong em chạy ngay vào nhàz gió thổi tung vấy em, để lọ ra chiếc quần nhỏ màu hồng ôm chặc lấy cặp mông săn chắc và trắng của em, đợi em vào nhà rồi tôi mới cất bước trên chiếc xe đạp , của mình và đi về , ôi con đường về sao gần quá

thu dam ban gai

Liên thở dốc khi bước ra khỏi thang máy khu chung cư bước tới cửa căn hộ của mình trên tầng bốn. Hôm nay là thứ bảy nên như thường lệ nàng đi mua sắm một số thứ đồ cần thiết cho nàng và bé Bi con trai nàng dùng cho cả tuần. Liên là nhân viên của một công ty bảo hiểm với mức lương rất cao nhưng công việc luôn bận rộn tối mặt khiến cho nàng không có nhiều thời gian dành cho con.

Vì một tai nạn giao thông, Tiến – chồng nàng đã qua đời ba năm trước khi bé Bi vừa mới đầy tháng khiến nàng trở thành bà quả phụ ở tuổi chưa tới ba mươi. Nhiều lúc cuộc sống tẻ nhạt thiếu đi hơi đàn ông cũng làm cho nàng thấy buồn chán nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ đến việc chung chạ với một người đàn ông khác. Nàng yêu đến gần như tôn thờ chồng mình, việc Tiến mất đi với nàng là một nỗi đau không có gì bù đắp cả về thể xác và tinh thần. Giờ đây, với nàng, bé Bi con trai nàng là niềm vui, niềm an ủi duy nhất.

Một tay bế đứa con, tay kia nàng khệ nệ mang mấy túi to thực phẩm đặt trước cửa nhà. Liên loay hoay hồi lâu mới đút được chiếc chìa khóa mở được cửa. Nàng vừa cúi xuống định cầm mấy túi đồ lên thì chợt giật nảy mình khi thấy có một bàn tay rắn chắc giữ chặt lấy vai nàng. Liên ngước mắt lên nhìn thì thấy hai gã đàn ông và một người phụ nữ đang đứng sau lưng. Nàng thấy một gã thấp béo cúi xuống cầm mấy túi đồ của nàng, cái đầu gã trọc lóc, khuôn mặt có mấy vết thẹo vẻ giống một tên tướng cướp. Gã kia đang giữ vai nàng thì ngược lại. Tuy trong lúc hoảng sợ, nàng vẫn nhận ra hắn cao lớn đẹp trai với hàng ria con kiến và mái tóc quăn quăn hao hao giống một tài tử xi nê Ý Đại Lợi. Nàng sợ hãi ôm chặt lấy đứa con thì bị gã đẩy chúi người vào trong căn hộ, gã béo lùn thì nhanh tay khóa trái cửa lại. Nàng thấy tên cao lớn có vẻ như là kẻ cầm đầu, hắn đi hơi khập khiễng, có vẻ như đang bị thương ở chân. Nàng thần người ôm chặt lấy con, cố tỏ vẻ bình tĩnh nhưng không thể nào che giấu được vẻ hoảng sợ khi có ba kẻ lạ mặt đang ở trong căn hộ của mẹ con nàng. Gã béo lùn lấy một lon nước quả trong túi đồ ăn nàng mới mua tu ừng ực, gã ném hai lon khác cho người phụ nữ. Ả mở một lon đưa cho tên đại ca đang ngồi trên ghế bành giữa phòng, mặt nhăn nhó vì đau đớn. Liên bị ả dí khẩu súng đen ngòm vào trán, miệng ra lệnh cho nàng phải im lặng không được kêu lên. Liên thấy ả có mái tóc ngắn nhuộm mấy màu trông rất kệch cỡm, nhưng không thể phủ nhận ả có khuôn mặt và thân hình khá đẹp với những đường cong rất gợi cảm. Liên bị ả dí súng khống chế, tay nàng vẫn bế bé Bi vào lòng, lìu ríu đi vào trong lấy cho ả mấy thứ bông băng để ả chăm sóc cho thằng trùm. Nàng thấy chân thằng này bị một viên đạn bắn vào khá nặng, máu chảy nhiều đỏ cả một đống bông băng. Nàng đang mải chăm chú nhìn tên trùm thì bỗng thấy đau nhói. Gã trọc một tay túm lấy tóc nàng, tay kia bóp chặt cặp mông của nàng quát:
- Mày còn đứng trơ ra đấy làm gì, mau vào chuẩn bị cơm nước cho bọn tao đi chứ còn chờ ăn đấm nữa à. Bọn ông đói bỏ mẹ ra rồi……. Ối đại ca ơi, đại ca chọn cái nhà này bá phát quá. Con nhỏ mũm mĩm ngon lành quá đại ca ơi. Thế này thì em Phượng có thêm một cái lồn giúp sức chống lại anh em mình rồi đại ca… hè hè.

Ả giang hồ quay lại nguýt cho gã một cái dài :
- Mẹ, đại ca là chính chứ mày thì làm ăn cái nước mẹ gì, vào nhắp vài cái thì phọt mẹ nó nước ra rồi. Thôi, mày theo con nhỏ vào trong phòng làm cơm, nhớ giám sát nó kĩ. Tao ở ngoài chăm sóc cho đại ca. Mày để yên để đại ca nghỉ, tao vừa mới băng bó cầm máu xong…. Còn con kia, nhớ đừng có giở trò gì đấy không là mất mạng như chơi, nhớ là cả thằng bé con mày nữa đấy……

Liên bước vào phòng bếp, đặt bé Bi lên chiếc ghế nhỏ rồi bắt tay vào làm cơm. Nàng thấy ghê sợ mắt của gã trọc đang nhìn nàng hau háu thèm thuồng. Nàng vô cùng lo lắng cho số phận của nàng và con trai trong tay ba tên cướp này. Nàng biết với chúng, chẳng chuyện gì kể cả giết người mà chúng không dám làm. Nàng đành ngoan ngoãn nghe theo những gì chúng nói để giữ tính mạng cho mình và nhất là cho con.

thu dam ban gai

thu dam ban gai la gi ?

Rồi chị thuật lại việc gặp anh Phước khi hai người gặp lại nhau lại ở Việt Nam,rồi cảnh làm tình,rồi má thằng Út nhắn nó lấy vợ. Út không phản ứng nhưng hơi buồn. Hai người tắm xong lau khô cho nhau trong phòng ngủ. Út nói:
“Chị Hai làm đúng!..nhưng…có cái lồn nầy rồi lấy vợ gì nữa!”
“Nhưng tao nói..chả đụ không bằng mầy một ly ông cụ nào hết.Nhưng…giờ cũng qua rồi…chả co vợ là xong!”
Chị nằm thẳng chân trên giường thân hình trần truồng hấp dẫn.Thằng Út nhào lên,hắn bắt đầu liếm mút từ trên xuống âm hộ.Chị dang chân ra.Lồn chị hai mếp nhô cao hé rộ như hoa.Thằng Út mê mẫn liếm mút khi chị rên từng chặp.Rồi hắn trườn lên đâm cặc vào lồn chị nắc.Hai thân thể hòa nhập vào nhau trong tiếng rên rĩ bất tận.
Chị biết một điều là thiếu đụ không được. Đàn bà thiếu đụ như cây thiếu nước,khô cằn sõi đá.Ngày sinh nhật chị vừa rồi thằng Út bày đặt tìm một nhà hàng cho hai chổ ngồi riêng tư. Ăn xong thằng Út mò dưới gầm bàn tìm đến háng chị. Hắn cởi xi líp và bú lồn.Chị sướng muốn điên người.Chị muốn hắn đụ ngay,nhưng trong nhà hàng không được.Ra xe chị moi cặc hắn ra bú.Hai người ngất ngư sướng khoái khi hắn đụ chị trên xe.

thu dam ban gai

Từ lúc đó chị bắt đầu để ý nhan sắc mình hơn.Không còn lượm tha lượm thượm như trước.Chồng từ nhà thương về ,ngồi đâu ngồi đấy,cho thì ăn khát cho uống nhưng rất hiền.

 Chị săn sóc chồng kỹ lưỡng như lời tạ tội.Còn thằng Út thì cứ tươi như hoa,coi như pha,hắn đi làm có tiền giúp chị xây dựng gia đình.Bửa hôm chị mang bầu không ai nghĩ gì cả.Rồi chị sanh thằng cu tí giống hệt chồng.Mọi người chia vui,chồng chị ngồi đâu cũng cười ra vẻ hiền triết.

 Từ lúc chị sanh xong da thịt cứ như căng ra, gái một con, ai cũng nói chị đẹp.Chị chỉ cười.Chung quanh chị ở toàn người Mỹ nên đời sống yên lành không ai dòm ngó.Lạ lùng một điều là lúc nào chị cũng coi thằng Út là thằng em,nên chị xưng tao mầy ngọt như đường.Thằng Út vẫn gọi chị hai như mía lụi. Út lại ưa bắt chị ăn mặc cho hợp thời trang.
 “Mầy sao ưa bắt tao mặc mấy cái đồ bó sát,tao mắc cỡ quá hà!cứ đưa cái tèm tẻm phồng ra,coi dị hợm!”

thu dam ban gai

Xem thu dam ban gai hay nhat 2014

Một tuần sau đó tất cả được bật đèn xanh, Hạnh và tôi mời Danh và người bạn tới chơi tối, coi thể thao trên tivi rồi làm một chầu thịt nướng ngoài trời cạnh hồ bơi và hồ spa nước nóng. Suốt mùa hè đây cũng là tiết mục hội họp thường của tụi tôi nhưng đây là lần đầu tiên có người bạn của Danh. Cũng vì thế Hạnh chu đáo lo đồ ăn thức uống. Nàng vẫn chưa biết kế hoạch của tôi còn tôi thì rất hứng thú chờ vài giờ nữa xem sự việc sẽ đến với nàng. Tôi cũng hơi hồi hộp.

Khoảng 7g tối thì Danh đến với bạn là Định. Định thì ra cũng là một kỹ sư nữa và cũng là một tay thể tháo có hạng, từng tham dự cuộc thi thể thao ba môn phối hợp Thiết Nhân, người mình đồng da sắt cái gì đó. Dù gã mặc áo rộng phình và quần jeans tôi cũng có thể thấy gã này là một phiến đá cơ bắp rắn chắc. Gã cao 15 phân hơn cả hai Danh và tôi, vai ngang như một tòa nhà ! Tóc dài, hàm vuông, gã trông như một tượng thần Hy Lạp. Tôi đoán ắt bụng gã chắc cũng có 6 cục và không khỏi thắc mắc vốn liếng của gã có dư đầy cũng như mấy cái tượng trên thềm tam cấp trước bảo tàng tụi tôi đã từng viếng qua không. Tôi nghĩ rồi cũng sắp được biết thôi.