Thu dam ban gai

Chiều hôm sau tôi lại đến nhà nàng , hôm nay tôi mặc một cái áo may ô ( Hay còn gọi là áo ba lỗ ý ) . Không phải tự hào gì đâu , nhưng tôi rất hay chơi thể thao , bóng bàn , bóng đá , bóng chuyền , bơi ..v..v... Nên tôi dù đang học lớp 11 , nhưng cơ thể đã sớm nẩy nở hơn các bạn cùng trang lứa , tuy ko được cơ bắp như mấy anh thể hình , nhưng cũng vâm lắm . Trong đầu tôi đang có những kế hoạch táo bạo mà tôi chưa từng nghĩ đến , và cái áo may ô này cũng là một phần trong kễ hoạch đó , từ hôm qua đến hôm nay , dù chỉ trong một ngày ngắn ngủi tôi đã bản lĩnh lên nhiều , có lẽ bởi cái mùi kích thích ở chiếc quần lót của nàng đã thôi thúc tôi muốn khám phá những điều mới lạ hơn ...
Tiết trời tháng 11 ở miền Bắc lúc chuẩn bị giao mùa thu sang đông thật kỳ lạ , hôm qua nắng gắt thì hôm nay lại se lạnh . Sáng nắng chiều mưa phùn , tôi đi đường mà thấy hơi lạnh ngấm vào người , nghĩ hôm nay mình mặc cái áo này đến nhà nàng thật kỳ quá , nhưng vì tôi đã có kế hoạch ắt sẽ có lý do để văn vở nàng .
Đúng như tôi nghĩ , nàng ra mở cửa và tròn xoe mắt ngac nhiên :
_TRời , hôm nay thời tiết thay đổi mà Hiếu mặc vậy , ko thấy lạnh sao !
Tôi cười xoà :
_Chiều nay khu tớ có trận đá bóng giao hữu với tổ 12 , nên tớ mặc vậy để khi nào làm báo xong là phi ra đó luôn , ko phải về nhà thay áo nữa , chút nữa đi đá bóng tớ còn cởi trần nữa cơ , lạnh thế này thấm tháp gì đâu , mùa đông có khi còn phải sợ tớ nữa là !
Câu nói vô lý và pha trò nhạt nhẽo của tôi cũng có thể khiến nàng cười khúc khích , nhưng nàng vẫn gườm gườm :
_Hiếu mặc thế này đến nhà tớ bố mẹ tớ mà về thấy thì kỳ quá !
Tôi lấp lửng :
_Thì tớ về trước khi bố mẹ ấy về mà , lo gì , thôi mình vào bắt đầu tiếp tục công việc đi , cho mau để tớ còn về cho kịp trận bóng , ko đến muộn các anh ý mắng !
Thế rồi tôi lại theo nàng vào nhà , hôm nay nàng ko mặc váy mà mặc một bộ thun bó sát , tôi bước theo sau và thả hồn theo đôi mông tròn chắc nịch uyển chuyển lắc lư theo từng nhịp của nàng , viền quần lót ẩn hiện sau chiếc quần thun khiến tôi rạo rực , và tôi càng quyết tâm hơn ...!
Chúng tôi say mê tiếp tục công việc cho tập thể , nhưng trong tôi đầy những toan tính của dục vọng cá nhân , hôm nay tôi cố gắng ngồi sát nàng hơn nữa , 2 đùi chúng tôi chạm sát vào nhau , 2 tay cũng vậy . Chúng tôi say mê với những thiết kế hoạ tiết , những lời văn ý nghĩa , chau chuốt cho bài báo của mình , bất giác đầu tôi với nàng cụng nhẹ vào nhau , tôi nhìn sang nàng , bắt gặp ánh mắt của nàng cũng đang nhìn tôi ...nàng quay mặt đi ngượng ngùng nói lảng :
_Theo tớ thì mục truyện cười nên đặt sau trang văn thơ , cậu thấy sao ?
Mặc dù cũng đang run bắn , nhưng đã có chủ đích nên tôi vẫn là người bình tĩnh hơn , tôi nhoài người ra lật lật trang báo nói :
_Vậy thì chỗ này mình để mục nào cho thích hợp đây ?
Tôi cố tình nhoài người ra để có cơ hội cọ sát hơn nữa vào người nàng , tôi còn cố tình gồng cứng người lên để nàng có thể cảm nhận được cơ thể chắc nịch của tôi , có lẽ nàng chưa bao giờ đụng chạm thân mật với một người khác giới đến như vậy , tôi có thể thấy rõ sự lúng túng đang hiện hữu trên khuôn mặt nàng . Tôi liền ngồi lại ngay ngắn để nàng có thể trấn tĩnh hơn . Bước đầu của tôi đã phát huy tác dụng , tôi bắt đầu thấy thi thoảng nàng lại liếc sang nhìn tôi , nhìn cơ thể tôi với đôi mắt khá tò mò xen lẫn một chút ..đề phòng .
Ngồi thêm nửa tiếng , tôi bảo nàng cứ ngồi làm tiếp tôi đi vệ sinh . Thực chất tôi đã ko thể kìm nén thêm được nữa , tôi bước nhanh đến phòng vệ sinh , đóng cửa lại và đứng trấn tĩnh một lát , rồi theo thói quen tôi bắt đầu đảo mắt tìm kiếm ...Kia rồi ! Đống quần áo nàng thay ra trưa nay , chưa vứt vào chậu mà vẫn ngoắc trên tường , chiếc quần chip nhỏ xíu màu hồng đang treo trên đó mời gọi , tôi mừng rỡ chụp lấy như vớ đc bảo vật , tôi úp thẳng vào mặt mà hít hà mùi hương mơ ước đã theo tôi vào cả giấc mơ đêm qua , lần này thì có lẽ tôi ko thể chịu đựng hơn được nữa , tôi tụt quần xuống , dương vật của tôi đã ngỏng lên , tôi nhẹ nhàng quấn nhẹ quần lót của nàng vào đầy nâng niu và trìu mến , trong đầu tôi hiện lên cảnh làm tình của cậu tôi , rồi hình ảnh các bạn gái đi vệ sinh trên đồi , rồi hình ảnh của cô giáo Anh Văn với vùng tam giác đem sâu thẳm đầy lôi cuốn .... và rồi cuối cùng là đọng lại hình ảnh của nàng ...phải rồi , tôi yêu nàng , yêu nàng say đắm mà ...nàng đang cười với tôi qua những câu chuyện tâm sư kìa ...đôi mắt to tròn đen lắy đang mơ màng điều gì kia ...đôi má hồng lớt phớt những sợi tơ như trái đào ...cái miệng nhoẻn cười thật vô tư và hồn nhiên làm sao ...ôi !! Cặp đùi trắng nõn và đôi chân thon của nàng , đôi mông tròn chắc lẳn ...tất cả những cái đó đang chờ tôi khám phá , mở ra một thế giới thần tiên ...tay tôi sục nhanh dần theo từng dòng suy nghĩ ...tim tôi đập nhanh hơn .. tôi vơ nốt luôn cả đống quần áo trên mắc của nàng mà hít mà ngửi ... ôi !! sáng nay những thứ này còn đang bao bọc lấy cơ thể ngọc ngà của nàng ...còn đây mùi mô hôi , mùi thơm xử nữ ....tôi vục mặt vào đó , mê say ...tay tôi nhanh dần lên ...rồi người tôi cứng đờ , từng thớ thịt của tôi đang dãn nở và giật giật theo mỗi dòng tinh nóng hổi đang xuất vào chính quần lót của nàng , môt cảm xúc khó tả ko sao nói được thành lời ...tôi nhẹ nhàng nâng chiếc quần lót của nàng lên nhìn , ôi !! nước trong cơ thể thanh niên của tôi đang hoà với nước con gái của nàng ...tôi ngắm nghía đầy thoả mãn ! Tôi nhẹ nhàng mắc nó lại như cũ , rửa tay và ngắm nghía lại một lần nữa ...Sau đó tôi trở về phòng . Nàng vẫn đang cắm cúi chăm chỉ làm việc , có biết đâu tôi vừa làm những điều thật xấu xa ... Tôi ngồi xuống bên nàng , ngắm nghía nàng đầy thoả mãn .Nàng quay sang tôi , thấy anh mắt của tôi như vậy nàng bối rối vô cùng :
_Sao Hiếu cứ nhìn Ngọc vậy , hôm nay trông Ngọc buồn cười lắm hay sao ?
Tôi giật mình , và hơi hối hận với phút lơ đãng vừa rồi , bỗng nhiên tôi buột miệng :
_Tại Ngọc xinh quá ...! 
Câu buột miệng của tôi khiến mặt nàng đỏ như gấc và ...mặt tôi cũng đỏ ko kém , đó là lần đầu tiên tôi biết khen một người con gái , và cũng có thể nói là một câu tán tỉnh đầu tiên của tôi , dù chỉ là buột miệng . Cả 2 chúng tôi đều tránh những ánh mắt nhìn vào nhau , nàng cúi gằm xuống , cầm bút nguệch ngoạc những dòng vô nghĩa , tôi cũng quay mặt đi , ngoáy bút liên tục ... bầu không khí trôi qua thật nặng nề . Là người gây ra nên tôi phải mở lời xoá tan bầu không khí yên lặng này :
_Thôi chết , Ngọc viết cái gì vào mục đố vui vậy ?
Nàng sực tỉnh , và tái mặt :
_Thôi chết tớ xin lỗi ..không hiểu sao ..tớ !
Tôi nhanh nhảu :
_Không sao đâu , chỗ này hoạ tiết ko phức tạp , tớ vẽ lại nhanh thôi mà ! Ko vấn đề gì đâu !
Nàng quay sang nhìn tôi mỉm cười , tôi cũng nhìn nàng cười , nhưng anh mắt của chúng tôi khi ấy đã khác hẳn , tôi nhìn thấy một điều gì đó trìu mến trong ánh mắt nàng nhìn tôi ..và tôi tin là tôi đang đi đúng hướng !

Cuối giờ chiều hôm ấy chúng tôi đã hoàn thành tương đối , chắc chỉ còn một buổi nữa là xong .Tôi ra về , nàng tiễn tôi ra cổng ... và tôi đã bắt đầu thấy sự lưu luyến trong ánh mắt của nàng ... Tôi cứ đứng tần ngần nhìn nàng và nàng cũng vậy . Bỗng có tiếng ho húng hắng của bà nội trong nhà xóa tan những cảm xúc đang nhen nhúm trong lòng 2 chúng tôi , nàng giật mình ,rồi cúi xuống vân vê vạt áo , ngượng ngùng nói :
_Hiếu về đi cho kịp giờ đá bóng kìa !
Tôi gật đầu :
_Ngọc vào nhà đi ...à , mai tớ thấy bảo có gió mùa đông bắc thổi về đấy , mai Ngọc đi học nhớ mặc áo ấm vào kẻo lạnh nhé !
Nàng ngước lên nhìn tôi :
_Ngọc biết rồi 
Tôi đạp xe phóng đi , rất hài lòng với câu nói thể hiện sự quan tâm của mình với nàng , đi một quãng xa tôi lén quay đầu nhìn lại , thấy bóng nàng vẫn đứng tần ngần nhìn theo dưới gốc bàng đã trụi gần hết lá ... một cơn gió lạnh thổi thốc qua ...lá bay xào xạc ...nhưng tôi thấy lòng vẫn ấm áp vô cùng ..Trong đầu tôi bắt đầu tự tin hơn và có thêm niềm tin vào chiều mai ..Tôi mỉm cười mãn nguyện ...

thu dam ban gai

Ngọc nhìn Linh rồi lại nhìn tôi như muốn xin một yêu cầu gì đó
- Chị Linh, anh Nam ơi ! Anh chị cho em nhờ một việc này nhé
- Việc gì thế hả Ngọc cứ nói ra chị và anh Nam giúp em được là giúp em ngay thôi mà
- Nhưng chuyện này khó nói lắm mà em nói ra chỉ sợ anh chị măngs em hư đốn thôi. 
- Anh chị hứa sẽ không máng em mà, em cứ nói ra đi có chuyện gì thì anh chị giúp cho. 
- Em muốn anh chị dạy cho em cái việc như lúc nãy anh chị làm chuyện đó với nhau đấy. Mấy bà bảo làm chuyện đó sướng lắm, sướng hơn làm bằng dưa leo nữa cơ em chỉ làm cách đó bằng dưa leo thôi à
- Tưởng chuyện gì chứ chuyện đó dễ dàng thôi mà nhưng em phải xin phép anh Nam chứ đâu phải xin phét chị. Anh Nam mới có khả năng làm chuyện đó chứ chị chỉ ở bân ngoài phụ giúp thêm thôi
- Ngọc quay lên nhìn tôi mới anh mắt cầu khẩn
- Anh Nam à giúp em nhé anh
- Đựoc rồi anh sẽ giúp nhưng tí nữa mà đau thì cố mà chịu nhé em

thu dam ban gai

thu dam ban gai la gi ?

.. său cái buổi tối con trai làng tôi đánh nhău với đám con trai làng thượng . làng xóm ầm lên bàn tán suốt mấy ngày , chị liên buồn lắm vì có ngườ ác miệng bảo chị đẹp nhưng chị là con ma ở trong khu vườn cổ 

Ông thực là người bị điếc là bà con họ xa nhà chị , lỡ dại miệng bảo chị đang sống trên mảnh đất thành hoàng của làng đã dựng ngôi nhà lá đầu tiên , chả biết ai đúng , ai sai , nhưng cái ngã ba đầu cổng nơi đám con trai hay tụ tập tự nhiên yên ắng cả tuần không có ma nào tới 

Chị liên buổi tối là đóng cổng , hình như chị có gì u uất , lặng buồn . người mà chị cảm thấy thân thiết chia sẻ buồn vui chỉ còn có tôi , đôi khi là chị tiết 

Buổi trưa đầu tháng bảy , sắp đến ngày lễ vu lan cũng là ngày giỗ bà tiện . tôi sang chị đang sắt cải , phơi ra cái nong ngiêng theo cạnh bờ thềm , chị bảo làm thêm mấy món cải chua , mấy ông uống rượu đắng mồm thích ắn lắm 

Ông tiện đung đưa trên cái võng ở ngoài vườn chuối , song việc chị ra ngồi cạnh bên tôi , cắt thêm tằu lá chuối trải ra trên nền đất dưới gốc cậy vối cạnh bờ ao , bóng nắng gữa trưa dịu lại nhờ hơi ẩm từ mặt ao xanh biếc đám bèo 

Chơi dánh chuyền đi tiến 

Nhưng làm gì có que chuyền mà đánh 

Có chị vẩn cất trong nhà lâu lắm rồi không dùng tới , tiến kiếm quả gì làm quả cốt đi 

Nhìn lên cây bười , lẫn trong tán lá có quả bưởi kẹ chỉ to hơn quả bóng bàn , bịch . hòn đá ném lên , tôi tung quả bưởi trong lòng bàn tay , mùi da bưởi hăng hăng thơm dịu 

. tùng xoà 

Chị liên chơi trước , thế ngồi đối diện chị từ từ dang rộng chân ra , chị kéo nhẹ ống quần lên , đề rải lớp que chuyền lên phần chân trắng ngần từ đầu gối xuống cổ chân trắng bóng . tung lên quả cốt , mắt chị dõi theo tung hứng nhịp nhàng , bàn tay phải chị uyển chuyển như lướt trên phím đàn , rải que , từng nhịp lần lượt chị chơi đến bảy lượt vẫn chưa làm rơi quả cốt 

Bên hàng tóc mai chị lấp lánh vài giọt mồ hôi , nhìn chị say mê , hình như thời còn bé chị chơi đánh chuyền nhiêu , giờ nhìn chị chơi tôi ngĩ không bao giờ thắng được 

Mải mê nhìn chị , quả cốt tung lên hạ xuống không ngừng . bỗng ánh mắt tôi tự nhiên dừng lại nơi cái đáy quần của chị hiện ra căng mọng . lồi lên . khát khao như mời gọi thằng con trai dậy thì gữa buổi trưa hè bên bờ ao tĩnh lặng 

Chị liên Rơi cốt . tiến .

Tôi như thoát khỏi cảm giác mơ màng 

Tung lên lập bập , lừng phừng tôi chơi được đến chuyền hai thì đánh rơi quả cốt . 

Bỗng ngoài phía cổng tiếng ai như tiếng anh hùng 

Thấy ơi 

Anh hùng về , chị liên te tái đi ra mở cổng

Anh hùng dắt chiếc xe máy vào góc sân , trên cái đèo hàng buộc theo chiếc cân và con dao bầu sáng loáng . anh bảo về hỏi thăm xem thầy và em chuẩn bị đám giỗ thế nào 

Chuyện trò một hồi . có ông đưa thư hỏi thăm nhà chị tiết 

Bên kia bờ ao chị tiết từ trong nhà chạy ra ôm mặt khóc , tôi cùng mơi ngượi chạy vội trở sang 

Thì ra người chồng cô em gái chị , ở tận mãi miền đông bị tai nạn giao thông thập tử nhất sinh khó bề qua khỏi , chị hạnh đánh điện tín trở về nhà . tai bay vạ gió . cảnh nhà , cùng đứa em xa . chị tiết rối bời , ôm mặt khóc than inh ỏi 

Anh hùng là người va chạm nhiều ngoài phố , nóng tính quát lên , giờ chị tính thế nào 

Nước mắt lưng tròng chị bảo nó nói chi phải vào để có gì có chị có em lo việc . mà mẹ chị lại bị thế này . trong nhà đâu chuẩn bị tiền bạc gì sẵn 

Bàn tính thật nhanh . anh hùng bảo , thôi lát em chở thị lên thị xã đi xe khách chiều nay . cái liên , thằng tiến lo cơm nước cho bà hằng ngày . buổi tối phải kiểm tra nhà cửa kẻo bà đi đêm lại ngã . tiền bạc chị có bao nhiêu còn em cho mượn 

Hai giờ chiều , trước khi chị tiết lên xe . tôi cùng chị liên dúi vào tay chị những đồng tiền cất riêng trong cặp sách 

………………………………….+ + +…………………………………..

Tháng bảy là tháng hay mưa , nhưng cả tuần nay trời trong nắng như dịu lại . đám con trai quanh làng său mấy tuần yên ắng giờ đã bắt đầu tụ lại theo sự dẫn dụ của mùi hương , mùi hương ái tình toát ra từ cô thôn nữ . chị liên xinh đẹp 

Buổi tối đàn chó lại xủa lên inh ỏi , xua đuổi cắn theo đám con trai hơi lạ xuất hiện ở cái ngã ba . chị liên cự tuyệt , buổi tối ông tiện kéo cổng tắt đèn đi ngủ sớm 

Cái không gian khu vườn , bờ ao , gốc chuối như cái lãnh địa riêng . ngày hai lần chị liên nấu cơm bưng sang , chiều tắm rửa cho bà cụ bị loà tận tình như người thân của chị , có hôm chị liên ngủ lại khi bà tiết trái gió trở trời 

Tôi cũng được chị phân công nhiệm vụ , chẻ củi giúp chị , buổi tối phải chạy qua thắp đèn . hình như có việc thế này tôi và chị gặp nhău nhiều hơn mọi bữa 

Trăng lên sáng tỏ , bần thần tôi men theo hàng duối , bên mép bờ ao , bước chân lặng lẽ sang khu vườn nhà chị tiết . ánh trăng chiếu xiên lên nửa hàng hiên . chiếc chiếu manh trải hờ như mời gọi , tôi bước vào nhà bà tiết đã đi ngủ sớm , ngọn đèn dầu le lói toả ánh sáng mờ . bước ra hàng hiên . ngả mình . ngọn gió nam thổi ào qua mặt sân sáng loá 

Đôi mắt tự nhiên díp lại , buông chân thả thõng ,tôi nhắm mắt mơ màng , từ trong ánh trăng bóng chị hằng nga thướt tha múa lượn , xuay vong từ từ đậu xuống nền sân nhẹ nhàng như chiếc lá rơi theo con gió nhẹ . chìm trong khoành khắc nhịp thở nhẹ nhàng 

Bỗng nhiên chị hằng ngừng những nhịp xuay làn áo trước ngực buông lơi cúi mình . thấp dần chị chạm vào môi tôi nụ hôn như gió chạm vào khung cửa ……..

Tội vươn tay ra , bàn tay chạm nhẹ vào bờ vai mềm của chị , chị hằng , xuống đây bỏ chú cuội đâu rồi …

Mơ gì thế 

Hé mắt mơ màng , chị liên ngôi bên , bàn tay tôi từ từ rời bờ vai chị ……….

thu dam ban gai

Chị lan cười vui vẻ khép cửa phòng đi.Nó nằm thờ phào vì.Mệt óc thiệt, cả đêm bị áp chế tinh thần dzữ quá. Mệt nên nó ngủ lúc nào ko hay Được một chút thì chị Lan đánh thức nó dậy để ăn sáng.
- Chị hok đi làm hả chị
- Uhm chị học may...lâu lâu ra tiệm thôi còn lại ở nhà tập may em. Còn em chừng nào vô học.
- Dạ mùng 5 vào nhận lớp.
- Ủa còn hai mấy ngày sao em lên sớm vậy
- Dạ em lên sớm để tìm chổ trọ rồi tìm việc làm
- Chà lo xa quá hen. Chưa gì tìm việc làm rồi
- Uhm em làm để học hỏi kinh nghiệm à
- Vậy hả. Giỏi quá ta. Thôi em ở đây luôn với 2 chị em chị đi cho tiện. Kiếm đâu xa nửa
- Dạ em cũng hok biết. Tại chưa biết trường chuyển em học ở cơ sở nào nửa chị.
- Vậy sao...ừ sao cũng dc tưởng em chê chổ chị ở chớ
- Dạ hok có đâu chị. Sao em dám chê dc
- Hì hì chọc em đó.Vậy em ở đây với tụi chị chừng nào biết học ở đầu rồi tính hen.
- Dạ chắc phải vậy thui chị (bửa đó nó đúng ngoan, 1 đầu câu luôn dạ dạ )
- Uhm thui em xuống dắt xe chở chị ra ngoài tiệm rùi lấy xe muốn đi đâu thì thi, khi nào chị gọi em ra rước chị nha
- Hả...bộ chị hok sợ em chạy xe luôn hả
- Haha thách ông tướng lun đó. Dám chạy hok...thui dắt xe ra đi, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận nha em mà đi luôn là chị hết vô nhà đó.
Vậy là nó chạy xe chở chị ra tiệm may ngoài chợ An Đông. Tới nới chưa gì mấy bà trong tiệm đã cười ha hả chọc
- Ê ê con Lan có trai mới kìa tụi mày – đâu đâu – trời ơi baby quá- Lan ơi mày dụ con nít người ta hả - còn ông Toàn đâu – chết chết kỳ nào tau đốt nhà mày – haha....(mấy bà này đúng nhiều chiện)
- ...haha ừ bồ mới tau đó...đứa nào kua tau giết (ơ tui thành bồ bà hồi nào dzậy) Rồi chị Lan quay qua kiu nó về.
Đường về cũng dễ, ko đến nổi quên đường.Đang cười khì khì vì ko quên đường thì mặt nó chùn xuống. Chết lo nhớ đường đi mà quên nhớ nhà K. Chạy xe qua chạy xe lại vòng vòng mấy cái hẻm, cái nào cũng thấy quen quen mà nhà thì hổng nhớ nhà nào mới là nhà mình. Điện thoại cho chị Lan thì hok dám vì hồi nảy có mạnh miệng vỗ ngực tuyên bố làm gì có chuyện nó đi lạc được. Điện thoại cho chị Lan thì coi như dọn đồ về quê với vịt cho rồi. Đổ mồ hôi chạy vòng vòng hơn tiếng đồng hồ (gẩn hết xăng luôn) thì cái khôn nó mới trở về với chủ. Nó điện thoại cho thằng Duy hỏi đường ra ngoài quán sẵn phụ rồi trưa về chung với thằng Duy luôn. Chứ giờ mà hỏi nó nhà ở đâu thì chẳng khác nào tự vả vào mồm, về nó kể cho bà kia nghe thì bả cười cho nhục cái mặt.
Phụ quán đến gần hết khách thì trưa, nó lãnh nhiệm vụ đi đón chị Lan về, tất nhiên trước khi đi nó cũng chở thằng Duy về để nhìn mặt nhà nửa chớ. Ra tới tiệm thì lại chào đón 1 tràng chọc ghẹo của mấy người làm chung trong tiệm may. Chị Lan lên sau lưng ôm nó cứng ngắt mắt quay về phía mấy bà trong tiệm cười hì hì...Chắc là trêu mấy bà đó chứ gì...làm tự nhiên được ôm (sướng cả người).Nó siết ga chạy đi, đường Sài Gòn trưa bon chen, kẹt xe ở mấy cái đèn đỏ mún nhũn não. Chị Lan hok còn ôm cứng nó nửa mà ngồi đàng hoàng lại, miệng nói tay chỉ tùm lum thứ cho nó...mệt thì mệt bực thì bực nhưng nó vẫn phải cố dạ dạ thưa thưa trả lời mấy câu hỏi của chị Lan. Về tới nhà, nó ngủ 1 mạch tới chiều rồi ra phụ quán. Đang làm thì chị nt: “2 dua ve an com voi chi. Dung an ngoai quan. Chi moi nau canh chua cho em an ne “. Hỏi ý thằng Duy thì nó kiu về trước ăn với chị Lan, còn thằng Duy ở lại ăn tại quán rồi chở bà chủ đi mua mấy thứ linh tinh nửa. Về tới nhà chị Lan đã dọn cơm sẵn, nó chỉ việc rửa tay rồi vào ngồi ăn mà thôi....Cả buổi cơm nó ăn thì ít mà nhìn lén thì nhiều. Đầu óc cứ nghĩ mấy thứ đen tối chỉ thiếu điều muốn phạm tội vậy. Ăn xong lại giành nhau rửa chén và tất nhiên nó chỉ giả bộ giành cho có thôi chứ nó chúa lười làm việc nhà mà....Thằng Duy về, lại ăn trái cây, nói chuyện linh tinh và xem tivi, hôm nay cũng thân hơn với chị nên nó thi thoảng cũng góp vui vài lời. 888 Chán chê thì 2 thằng đi ngủ, còn chị Lan đi ra ngoài với anh Toàn.
Đó là những ngày đầu tiên ở SG nhận được sự giúp đỡ của chị Lan và thằng Duy nó cũng vượt qua được khó khăn ban đầu. Gần đến ngày nhập học nó phải chuyển chỗ ở đến gần trường đi học cho tiện. 
To All: Xin dc kết thúc phần hồi ức về chị Lan tại đây...vì câu chuyện chính M muốn nhớ nhất là nằm ở phía sau...Về phần chị Lan, đó chỉ là một khoảng nhỏ trong quãng đường dài, chẳng có tính yêu, chẳng có gi ngoài cảm giác ham muốn bình thường của con người và xen lẫn là tội lỗi. Nó cảm thấy tội lỗi mỗi khi gặp anh Toàn, sau này nó mới biết chị Lan và anh Toàn thực sự chưa bao giờ vượt quá giới hạn, ngay cả nắm tay hay ôm hôn anh Toàn cũng khó khăn lắm mới chạm dc vào người chị Lan. Sống với chị Lan khoảng hơn 10 ngày, khi nó hết chịu nổi cái ham muốn xấu xa tội lỗi, mà nói chính xác hơn là cảm giác xấu hổ với anh Toàn, nó quyết định chuyển ra tìm chỗ khác để ở, tránh mặt chị là cách tốt nhất vào lúc đó...dù rằng ngày nó chuyển đi...nó biết chị Lan khóc rất nhiều sau lưng nó. Chị lan chẳng đòi hỏi gì ở nó, nó biết chị Lan cũng hiểu vì sao tự nhiên nó lạnh lùng bỏ đi...và vì sự bỏ đi này của nó mà chị Lan sau này từng nói “ ngày ấy em đi chị cũng biết vì sao em đi mà, vì chị hiểu cảm giác của em...chị thích em từ lúc em còn học 12 hay ghé qua nhà rủ thằng Duy đi chơi kìa...mà hok bao giờ em vào nhà nên đâu có gặp chị....mỗi lần em lại đứng ở ngoài với thằng Duy chị cũng lén nhìn em đó ^^...lúc em đi chị buồn nhiều lắm, giờ vẫn còn buồn, nhưng ko khác dc đúng ko em...chị cũng ko thể sống như vậy mãi dc, có lỗi với anh Toàn lắm...cảm ơn vì ngày đó em đi dứt khoát như vậy...cảm ơn em “

thu dam ban gai

Xem thu dam ban gai hay nhat 2014

Thanh lấy xà phòng thoa hết lên mình bà Hiệp.Hắn bắt đầu xoa đều từ trên đôi vú xuống tới dưới bàn chân, hắn kéo chiếc quần xi líp xuống. Âm hộ bà Hiệp căng phồng gợi cảm thật đẹp không một cộng lông láng mướt khiêu gợi dưới làng nước ấm,hai mếp mu phồng to không một miếng thịt thừa nào lộ ra trông hấp dẫnCặc hắn cương cứng trở lại dù đã phóng tinh không lâu.Hắn lấy vòi nước tuới trôi những bọt xà phòng.Thân hình bà Hiệp thật đẹp óng ánh dưới ngọn đèn.Thanh đẩy bà Hiệp vào tường cuối xuống bú ***.Lưỡi hắn liếm láp không ngừng.Bà Hiệp nẫy người sung sướng rên rĩ mạnh .Thanh đứng lên hôn bà,hai cái lưỡi quấn nhau khi Thanh nhấn mạnh dương vật vào âm hộ bà Hiệp đụ bà dưới làn nước.Mông hắn dập không ngừng.Tiếng nước ,tiếng va chạm thịt của hai bộ phận sinh dục nắc vào nhau như đồng lõa vang lên theo tiếng rên rĩ khóai trá của bà Hiệp càng lúc càng lớn.Khi cơn mê dâng cao ngất Thanh sung sướng bắn mạnh tinh khí của mình vào sâu trong người bà Hiệp.Hai người ôm chặt rên siết trong cuộc giao hoan và đứng yên như không rời chỉ còn nghe tiếng nước rơi.

Thành phố như cơn vui của bà Hiệp,bà rạng rỡ tươi tắn khi cùng Thanh dạo chơi trong thành phố.Bà hát nhỏ: “Đưa em xuống phố trưa nay, đang còn ngất ngất cơn say!”Lòng người vui và phố cũng vui nên bước chân của bà cũng rộn rã tươi trẻ.Chưa bao giờ bà vui như hôm nay. Đã lâu bà cũng thấy cơn vui đến rất hiếm Thanh nhìn bà trong chiếc quần jean bó sát và cái áo ngắn thun vàng,khuôn mặt trang điểm thanh nhả nhìn đẹp hấp dẫn.Hắn không ngờ người đàn bà bên cạnh một vài giờ truớc trong vòng tay của hắn.Trần truồng,khiêu gợi, ướt át và rất dâm đãng.Hóa ra đi đám cưới thằng bạn lại có tuần trăng mật của mình.
Trong quán ăn bà Hiệp hỏi Thanh:
“Mầy đang nghĩ gì vậy nhóc?”
“Sex!”
“Đồ thứ dâm dục!”

Thanh nhìn bà Hiệp cười nói:
“Bộ dì siêng tập thể dục sao mà thân hình như gái 20 vậy!?”
“Tao mà tập mẹ gì! trời cho đó mầy! ủa,mầy ăn đi chứ,mình còn đi chơi cả ngày mà!”

Thanh sỗ sàng nói:
“Mẹ! tui mới nghĩ bậy mà cu nứng rồi!”
“Cha mầy! bộ mầy không muốn đi chơi hả?”
“Không tui muốn bú ***!”

Bà Hiền cười sung sướng rạng vỡ, đứng lên trả tiền rồi hai người ra cửa,bà kề tai hắn nói nhỏ:
“Tao cũng muốn bú cặc mầy quá!”

Trên xe Thanh nói:
“Hồi nãy nghe dì hát …Đưa em xuống phố trưa nay…đang còn ngất ngất cơn say…tui nghĩ…chắc hai người mới fuck nhau xong dẫn xuống phố...nên còn ngất ngất...phải không?!”

Bà Hiệp chợt nghe âm hộ râm rang.
“Ừa! tao cũng nghĩ vậy! giống tụi mình thôi!”

Nói xong dù đang cầm tay lái bà thò tay qua tìm cặc của Thanh,hắn tự động mở cho dương vật cương cứng thò ra cửa quần.Một tay lái xe một tay bà Hiệp xuột cặc Thanh.Ngòai trời thật đẹp,bên trong xe bàn tay thoăn thoắt của bà Hiệp vuốt ve dương vật làm Thanh sướng run,mà chính bà Hiệp cũng ngây ngất không kém.
“Mẹ! sao đồ của mầy lớn dữ vậy nhóc!”
“Trời cho dì ui!!! Làm quá tui ra à nha!”

Bà Hiệp buông tay ra mở cửa cho gió lùa vào.Cuộc chơi làm hai người thú vị,bà Hiệp cho xe vào lề đường dừng lại nói:
“Thôi tới mầy lái,tao chỉ đường!”
Sau khi yên vị trên đường Thanh nói:
“Tới phiên dì cho tôi sờ …chim!”
“Cởi ra hả nhóc!”
“Dám không?!”
“Sao không mậy!”

Bà Hiệp cong đít kéo chiếc quần jean quần xuống.Thanh cũng một tay lái một tay thò vào hạ bộ láng mướt của bà Hiệp
“Trời,sao ướt nhẹp vậy nì!”
“Đang nứng mà mầy!” bà Hiệp trả lời hổn hển.
“Cái nầy muốn đụ rồi!”

Thanh nói tiếp nhìn qua người đàn bà,với mái tóc uốn chải dài tới vai kèm theo khuôn mặt duyên dáng đang đỏ lên vì nứng ***,làm Thanh bồi hồi thở mạnh sung sướng vô tả.

Bà Hiêp không nói dựa người hẳn vào thành xe dang chân gần cho Thanh sờ thỏai mái.Thanh không ngờ trong đời hắn có may mắn như vậy.Khi qua một khúc cua đông người hắn rụt tay lại,bà Hiệp cũng kéo quần lên.Hai người ngây ngây trong cơn mê đắm táo bạo,bên ngòai phố xá như vui hơn,Thanh nói:
“Chắc chịu hết nổi rồi dì! về thôi!”
“Tao cũng nghĩ vậy!”

Bà Hiền nằm dài trên giường đang oằn người sướng trong khi Thanh ở phía dưới bú ***. Đã 20 phút bú rồi mà hắn chưa chịu buông tha. Âm hộ căng cứng nước ra lai láng.Bà hổn hển nói:
“Mình làm kiểu 69 đi nhóc!”