Thu dam ban gai

Bây giờ thì tôi quỳ hẳn người lên, đặt hai chân nàng lên vai, rồi nắc những cú thật vũ bão làm cả thân hình của nàng dội lên phía trên như tư thế mà tôi học trong truyện sex. Nếu hai tay của tôi không nắm lấy bầu vú của nàng kéo lại theo mỗi cú nắc, thì có lẽ nàng đã phải rớt xuống giường. Từ cổ họng của nàng không ngừng thoát ra những tiếng rên xiết. Mỗi lúc một to hơn , sướng khoái hơn. Hằng không ngừng quằn quại dưới thân thể của tôi, và tôi cảm thấy những bắp thịt nơi âm đạo của nàng không ngừng co thắt, bóp chặt lấy dương vật của tôi. Rồi khi dương vật của tôi được tràn ngập trong chất lỏng sướng khoái của nàng thì tôi cũng xuất tinh ào ạt. Cả hai thứ dung dịch hoà lẫn với nhau, tràn ra ngoài ướt đẫm hai bộ phận sinh dục của chúng tôi. Tôi không thể nào tả được mức độ sung sướng của tôi trong lúc này. Hai tay Hằng bấu chặt lấy mông tôi với giọng khản đặc “Cứ để yên nó trong em đi anh.”

thu dam ban gai

Chap trước sau khi vừa ra lò và trình làng thì cmt và inbox em nhận được hầu hết là quá buồn, đánh mất xu hướng chung là vui tươi và hài hước mà từ đầu câu chuyện này mang tới cho các thím, đến ngay cả một chị còn inbox hỏi han và rằng": chị khóc khi đọc chap này, bây giờ 2 đứa sao rồi....??? thật sự đồng cảm với em và tiếc nuối cho một tình yêu mong manh của tuổi học trò!"".Em chân thành cảm ơn chị ấy và các thím đã dõi theo cũng như sát cánh bên em trong từng chap chuyện ,hì hì,Chuyện đời mà các thím có lúc thăng lúc trầm, con người ta có cái được cái mất, huống hồ là tình yêu, khi tình cảm đã được đặt vào quá nhiều từ cả 2 phía thì cảm giác hối tiếc, đau khổ khi mất đi như tăng gấp bội và càng đau đớn hơn khi ta cứ hồi tưởng và suy nghĩ về nó theo chiều hướng tiêu cực.Thế nhé.


Sau khi tiễn nhỏ đi, cả tuần sau đó em vẫn như người mất hồn, cứ thơ thẩn như thằng điên, trong đầu thì cứ thấp thoáng hình bóng nhỏ, cứ nghĩ về lúc nhỏ khóc và đứng nhìn em, em hồi tưởng lại tất cả các kỉ niệm mà chúng em đã có mọi lúc, mọi nơi và hầu hết thời gian, biết em bị stress nặng nên Dì lo lắng lắm, gọi điện thoại cho ba tứ tung cả lên, ba đòi bay vào các kiểu để lo lắng và chăm nom cho em nhưng cứ hễ ba gọi cho em thì em cứ biện minh không sao, con vượt qua được, ba đừng lo và thời gian ấy ba càng lúc càng bận, bác bạn chí cốt và ba cứ quần quật suốt ngày mà công việc cứ như núi đất không vơi đi được bao nhiêu dù đã chăm chỉ cào xới.


Nhiều lúc khi trời đã khuya, khoảng mười hai hay một hai giờ đêm em rất hay bừng tỉnh giấc và cứ ngồi ôm gối thẩn thờ nhìn và hư không ánh sáng như một thằng tự kỉ thời chiến bom đạn dập không chết nên còn sót lại, Dì thì đêm nào tỉnh giấc lên phòng canh em sợ em có chuyện gì hoặc cứ đơn giản như ngồi với "ánh mắt sao mà xa xăm" là Dì lại đặt em nằm xuống, ngồi canh bên nệm và nước mắt thì cứ như chức tuôn ra nơi khóe mắt.Bạn bè em biết tin đến thăm nhiều lắm chứ, tụi nó toàn đi tay không ^0^,cả thân và không thân, khuyên cũng có mà răn cũng có, em thì chỉ ậm ừ cho qua hết và rằng tao là nam nhi nhưng cuối cùng thì đâu lại vào đấy như nước đổ đầu vịt thôi ......Dì thì dần cũng biết chuyện, nhưng chẳng hiểu sao và nghe ngóng thế nào mà câu chuyện Dì nghe về nguyên nhân em bị tự kỉ nó lại như này :Em iu đơn phương nhỏ, nhưng nhỏ từ chối vì bay ra nước ngoài cùng gia đình nên em thành ra như thằng thất tình vì yêu đơn phương và nảy sinh......... tự kỉ.... == không biết con nào kể thế nữa.... == thiệt là vãi hà.

Các thím nghe đến đây thể nào cũng nghĩ một thằng chai lì về cảm xúc ngang sỏi như em vào thời điểm trước đó tại sao lại ngu vãi cả đái, đi lụy tình vì một tình yêu chợp tắt và mang tính chất học vãi cả trò lâu đến như thế nhĩ, em cũng xin nói luôn là thời điểm đó em nhận thức được tất cả chứ, nhưng vì suốt ngày em cứ nghĩ tới nhỏ và hình ảnh nhỏ khóc lóc, cả những kỉ niệm mà tụi em từng có, chỉ là nhớ lại với bộ mặt đù siêu hạng đã được chứng thực bởi bà Dì xì tin dâu nên mới có cảm giác em như thằng tự kỉ ngồi 1 mình giữa đêm khuya, nói chung sự thật nó là như thế thôi mà tại Dì làm lung tung ben vấn đề hết cả lên, mà dù sao em cũng có phần lỗi, cứ điên điên hoài thì bố ai không lo, không nghĩ từ có chuyện nhỏ tí ti và cả tới những tình huống xấu nhất có thể xảy ra chứ,Co một lần, một chuyện đã xảy ra, một tình huống của cái thưở bồng bột và dại khờ ấy. -_^


*Có một đêm nọ, cũng trong cái tiết hè năm ấy, giữa tiếng máy lạnh đều đều mà lè xè, em đang ngủ thì chợt giật mình tỉnh giấc, mở mắt nhìn trân trân lên trần nhà thì ôi thôi........ một....... một.......... một khung cảnh vẫn như mọi ngày các thím ạh ^^, em nằm nhìn ngơ ngác bồi hồi một lúc rõ lâu không biết rỏ là bao lâu nửa nhưng ước chừng gần nửa tiếng ấy, suy nghĩ về nhiều chuyện về người cũ và bước đường sắp tới mình phải vượt qua, về ba, về mẹ, về lum la đủ thứ.Đoạn em ngồi dậy, ngáp dài phát thành tiếng thì chợt nhận thấy một bóng đen lù lù dưới tầm lưng chừng của cái đệm.....

Àh, nhân đây em cũng nói luôn, phòng mà cụ thể là chỗ nằm của tất cả các phòng trong nhà em, chỗ để nệm nằm đều được xây cao hơn hẳn và kê nệm thôi chứ nhà em không dùng giường nhé . ^^.

*Bóng đen ấy tuy lạ mà quen, lạ là vì trước đây phòng em chưa có ai vào mà ngủ gối đầu như dở hơi thế này cả ==, nhìn mà mém tí bật ngửa.Quen thì là vì cái con người đó vẫn như mọi ngày, tông xẹt tông đen ngòm chứ gì nữa ==, chắc tính mặc đồ đen để tôn da +dáng các loại đây mà.Một thoáng giật mình, em liền lia mắt lại nhìn gần cho kĩ, thì ra là Dì, haizz đến là bách nhục với Dì, mình có bệnh tật gì đâu mà nằm đêm trông như trẻ con ý, với cả chắc Dì nghĩ mình không qua được đêm nay giồi T.T, rồi thì tự tử các kiểu đây.Lúc đó thì em thấy vừa tức lại vừa thương Dì, thương lắm luôn ấy, vì em mà Dì phải khổ, trông nom đủ thứ rồi còn bây giờ đến cả giấc ngủ cũng không lành nữa, nhìn Dì nằm gác tay và đầu lên nệm đến là thương ^^, đôi môi nhỏ nhỏ và đỏ ửng, cái mũi cao và bé, đôi mắt thì to nhưng nhắm lại lim dim kiểu tìm Lim vô cực với cả tích phân không giới hạn thế hả Dì ^0^, nhìn xinh vãi hà.Thú thật nhìn rất là yêu, muốn nhéo cho cái, em cũng công nhận với các thím là nhìn vào Dì làm em nhớ lại cái hoàn cảnh 18+ vài chap trước, những suy nghĩ bậy bã lượn lờ qua đầu một thằng tự kỉ xuyên màn đêm thì các thím biết thế nào rồi đới........
Một phút đỏ mặt thì em cũng dần đi tới quyết định.... sẽ .................

thu dam ban gai

thu dam ban gai la gi ?

Sau khi lấy lại sức, Thu thì thào bên tai tôi “Đã thiệt, tê cả người. Tụi mình khờ thiệt, hồi đó đến giờ không biết trò chơi này.” Thu bắt đầu những kéo mông thật dài trên đùi tôi, ép hết sức nặng lên thằng nhỏ của tôi. Nước dâm của Thu đã làm ướt cả cu tôi và cửa mình của nàng. Đợi Thu kéo ra xa, tôi gồng người cho con cu ngốc đầu lên, dùng sức tay tôi phụ kéo mông Thu vào người … “Ô? ô?” Con cu đang cương cứng của tôi đâm thẳng vào âm đạo của Thu, đầu khất đã lọt hẳn vào trong người Thu, nàng trân người, bao nhiêu bắp thịt trong lồn như muốn xiết dẹp thằng nhỏ của tôi. Tôi tiếp tục kéo đẩy mông nàng, Thu bắt đầu cảm nhận cái sướng khi có khúc thịt cứng ngắc thọt ra thọt vô lỗ lồn, nàng càng làm càng mạnh, càng nhanh. Thu đã nứng lắm rồi, nàng bắt đầu nhắm mắt, mông nàng bây giờ không còn chuyển động tới lui nữa mà là lên xuống, mỗi lần Thu hạ người, con cu banh lồn nàng ra chui vào làm nàng hí hà không ngừng. Phần tôi, chỉ có cái đầu khất và khúc ngoài con cu được thọt ra thọt vào ấm cúng, phần còn lại chưa được nhập động làm tôi ngứa ngáy kinh hoàng.

thu dam ban gai

Mất một lúc lâu sau Hà Anh mới tỉnh dậy, Khánh không có trong phòng tắm, chắc hẳn đã ra ngoài nằm cho đỡ chật chội. Hà Anh rửa lại mình rồi khoác khăn tắm ra ngoài…
Khánh không có trong phòng ngủ, vậy Khánh có thể ở đâu được nhỉ, cậu bé về rồi chăng ? Hà Anh tự hỏi. Cô mở tủ lấy ra 1 chiếc áo thun và 1 cái quần short dùng để mặc ở nhà thay vào người rồi xuống nhà dưới định bụng xem cậu bé đang làm gì. Vừa bước xuống nhà Hà Anh đã nghe mùi đồ ăn thơm phức, thì ra Khánh đang loay hoay làm bếp cho bữa trưa. Thấy Hà Anh ngạc nhiên, cậu bé tủm tỉm – Em làm bằng đồ có sẵn trong tủ lạnh nhà chị, mời chị dùng bữa với em, đừng chê nhé. Hà Anh cười – Con trai như em chắc có khối cô theo đấy nhỉ ? Đẹp trai, nấu ăn ngon, và cái khoản làm tình cũng giỏi thế cơ mà. Hai chị em dùng bữa trưa và trò chuyện rất vui vẻ, Hà Anh thấy mình say nắng với thằng bé này thì phải ? Dùng bữa xong, họ ngồi tâm sự với nhau 1 lúc lâu. Nhận ra trời đã về chiều, Hà Anh còn phải đón ku Minh về nên cô hơi sốt ruột, trong người cô lại âm ỉ cảm giác thèm muốn. Cô dùng chân vuốt nhẹ chân Khánh rồi đi dần lên phía trên, Khánh hiểu ý, đứng phắt dậy chạy lại lôi Hà Anh ra khỏi ghế mà ôm hôn nồng nhiệt, Hà Anh cũng đáp lại, nàng cỡi phăng áo của Khánh ra rồi cởi luôn quần cậu bé vít vào góc bàn. 

– Làm tình với chị …nhanh …đi em,… chị chết mất…chị còn phải đón con…
Hà Anh vừa thở hổn hển vừa nói trong lúc Khánh đang hôn lên cổ cô. 

Không cần Hà Anh nhắc đến lần thứ 2, Khánh cởi chiếc quần ngắn và luôn cả quần lót Hà Anh rồi đẩy mạnh Hà Anh vào tường mà hôn mà dày vò cho thỏa cơn thèm khát. – Đút vào đi em, nhanh… đi – Hà Anh giục trong cơn mê. Cô vừa dứt lời, cái dương vật của Khánh dập mạnh vào âm đạo cô đánh bạch 1 cái. Mặt Hà Anh nhăn nhó vì sướng, cảm giác từ bụng dưới của cô buốt lên đến tận đỉnh đầu, dương vật Khánh đang dập vào cửa mình cô trong tư thế đứng, Hà Anh phải dạng cả hai chân đón những cú dập lút cán như máy khâu. Khánh vừa ôm hôn cô vừa dập cô bạch bạch, 2 tay Hà Anh bấu chặt lấy bờ vai chắc khỏe của cậu bé. Ngay khi bờ môi cậu bé rời khỏi miệng cô, Hà Anh tựa luôn cái cằm của mình trên vai Khánh mà rên ha hả .. Khánh dập cô trong tư thế như vậy suốt 30’ liền, cả mảng tường nhà bếp run lên bần bật, cậu bé đang chạy nước rút, mồ hôi nhễ nhại, dòng tinh dịch dâng nhanh lên ống dẫn phun ào ạt vào âm đạo Hà Anh một bữa thừa mứa tinh trắng xóa… Cô ưỡn mình tựa hẳn lên người Khánh, toàn thân co giật, miệng vẫn rên từng hồi… 
Khánh đón taxi ra về ngay trong buổi chiều hôm đó, Hà Anh tắm rửa rồi cũng sửa soạn đi đón bé Minh về, chắc thằng bé trông cô lắm…

thu dam ban gai

Xem thu dam ban gai hay nhat 2014

Đèn bắt đầu sáng dần, Khoa rút tay mình ra khỏi người Phương, còn nàng, vẫn như con sâu rúm, cuộn tròng trong người Khoa, dù cố ý gần Phong, nhưng đây là lần đầu nàng để đàn ông toàn quyền trên người mình thế cho nên sự ngại ngùng vẫn lộ ra. Khoa thích thú ghẹo: “Sao, coi phim hay không?” Phương cúi đầu không nói. “ủa sao im rồi?” vẫn không trả lời, Khoa hỏi nhỏ “Em mắc cỡ hả” Phương cúi gằm mặt đánh vào ngực Khoa. “lần đầu cùng …. Đàn ông?” Phương lí nhí trả lời “phải…” . “Trời, vậy mà tui tưởng ….” Khoa ha hả cười và nhìn đồng hồ, bây giờ mới có 8:30, còn hơn tiếng nữa mới phải đưa nàng về, chàng sợ nàng đói bụng nên hỏi “em muốn đi ăn?” Phương lắc đầu, Khoa nghĩ mãi, chẳng biết đưa nàng đi đâu nên đành lái xe tà tà dạo phố, đi ngang qua công viên, chàng dừng xe một nơi vắng vẻ, kéo nàng ra băng ghế sau, khoá cửa xe lại, để nàng lên đùi mình, Khoa chọc : “bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ dạy em cách …. YÊU! tiền học phí sẽ … tính sau, ok? “ Phương cúi gằm mặt, không trả lời, Khoa tiếp “trước khi “nhập môn” em phải cho anh biết đôi chút về em, em có bồ chưa?”