Thuy tien lo hang

- "Con biết... con biết... con cũng thèm mẹ nữa... Mẹ cho con bú *** mẹ nha….”Tôi đặt mẹ nằm ngửa trở lại giường...
Tôi khum người xuống vạch đáy quần xìlíp của mẹ qua hẳn một bên... dùng hai ngón tay banh rộng *** mẹ ra .Tôi hà hơi nóng hổi của mình vào lồn mẹ, rồi, chậm rải, tôi lè lưỡi liếm phớt lên mép lồn múp míp đang phập phồng chờ đợi... Từng phân một, lưỡi tôi tiến dần về cái hột le đang căng lên của mẹ... ở đó, lưỡi tôi khều khều, đão vòng vòng... "Ah..." Mẹ rên lên... "Mạnh lên, con ơi... Làm ơn... làm ơn... nút nó mạnh lên..." Mông mẹ cà nẩy, cà nẩy, đưa lồn lên sát miệng tôi... "Lâu quá... mẹ nhớ quá... bú... bú... mẹ đi con..."
Cặc tôi cứng ngắc, tôi thật muốn tuột quần đút cặc tọt vào lồn mẹ như ngày nào cho thỏa nhớ nhung, thèm khát... nhưng, tôi bây giờ không như ngày xưa nữa, tôi phải kích thích mẹ đến cực điểm thì mẹ mới... ghiền tôi. Miệng bú nút lồn, lưỡi thọt quét hột le, hai bàn tay thì đang vò bóp vú mẹ... "Ah... Oh... Uh... Sướng quá... Sướng..." Mẹ rên la trong khoái lạc... Hai tay mẹ níu tóc tôi, nẩy mông, ghịt mặt tôi sát vào lồn... Nước dâm của mẹ trào ra không ngừng.
Tôi đã chịu hết nỗi, lần đầu tiên trong đời, ao ước bao lâu, nay đã toại nguyện... mẹ nằm đó rên rỉ động tình... sẳn sàng cho tôi nhập trận không như ngày nào... im lặng và thụ động. Tôi đứng luồn tay vào cạp quần silip của mẹ kéo xuống, mẹ ưỡn mông lên cho tôi kéo xuống. Định đút cặc cào *** mẹ bỗng... Mẹ chồm dậy hấp tấp tuột quần tôi xuống rồi đẩy tôi nằm ngữa ra giường đưa cặc chỉa lên trời... Không chậm trể, mẹ lột bỏ những mảnh vải còn lại trên người của mẹ... mẹ trần truồng chỗng mông quì ngang người tôi như năm nào và cúi đầu nuốt gọn khúc gân đã trưởng thành của tôi...
"Ah... mẹ ơi..." vợ tôi cũng bú cặc cho tôi nhưng sao cái cảm giác không bằng mẹ... Nhớ tới đêm đầu tiên, tôi kéo mông mẹ... mẹ hiểu ý xoay người chàng hảng qua mặt tôi, lần này mẹ không cần phải chà lồn vào môi tôi vì tôi biết phải làm gì... "Ưm... Om..." Mẹ vừa bú cặc vừa rên bởi vì tôi không chỉ liếm lồn, nút hột le mà tôi còn thọt cả hai ngón tay vào lồn, lúc thì thụt, khi thì móc...
Tôi rên và nói_mẹ ơi đút nó vào đi mẹ_uh ….uh …mẹ chồm người tới trước, nhỗm mông, cầm cặc tôi kê ngay mép lồn cọ cọ rồi ngồi xuống... Lồn mẹ trơn ướt, cặc tôi cắm vào ngọt ngào... "Ôi, con ơi..." Mẹ vừa rên vừa nhấp mông ̣địt tôi... Nhìn cặp mông to tròn của mẹ nhấp nhô trên bụng làm tôi nứng thêm lên... Tôi phải dành thế chủ động...
Tôi quì lên, đẩy mẹ chồm tới trước, mẹ chống tay xuống giường bụng mẹ võng xuống cặp mông mẹ vểnh lên để lộ rõ hai múi *** xưng mọng ướt nhẹp nước .nhìn mẹ tư thế này tôi nứng đến tột đỉnh . 
dương vật vẫn cắm sâu trong người mẹ... Tôi kéo mông mẹ nhỗng cao lên, khum người phủ lên lưng mẹ, rồi tôi bắt đầu địt như hai con chó đang chơi nhau... bụng tôi đập phành phạch vào mông mẹ. Âm đạo mẹ như thắc chặc hơn... tôi càng nhấp dữ hơn... mẹ gục đầu xuống giường, rên la liên tục... hai tay bấu chặc tấm ra giường...
- Ah ah mẹ sướng …mẹ sướng mạnh nữa con ơi
Năm phút... rồi mười phút... Mẹ như bị đè bẹp xuống giường bởi sức nặng của thân tôi... chỉ có mông mẹ là vẫn cố nhỗng cao, đúng góc độ cho cặc tôi đâm thật sát vào trong lồn mẹ... Tôi dang hai tay nắm lấy tay mẹ, hai cặp bàn tay bấu lại với nhau, tôi đâm vào những cái cuối cùng... mông mẹ nhíp lại, lồn mẹ xiết chặc lấy cặc tôi... Tôi ép mu sát vào mông mẹ, trân người, cặc nở to lên, bắn khí ào ào vào lồn mẹ...
- "Mẹ... cơn mơ của con... là như vậy đó..." Tôi rả rời, thì thầm bên tai mẹ... "chỉ có khác là hồi đó mẹ ngủ... từ đầu đến cuối..."
- "Ơ... ờ..."
- "Mẹ có... thích cơn mơ của con không?"
- "Hàà... Con ơi... Mẹ..mẹ thích lắm..."
- "Mẹ có... sướng không?"
- "Hàà... Con ơi... Mẹ...con làm mẹ sướng lắm". Mẹ trở mình, nằm nghiêng gối đầu trên tay tôi, nhìn bào mắt tôi... một thoáng rồi mẹ rút đầu vào ngực tôi... "Để mẹ kể con nghe..."
Tôi choàng tay ôm lấy thân hình trần truồng của mẹ sát vào lòng, lắng nghe...
- "Mẹ nhớ rõ lắm... Lần đó bố vắng nhà, con lên ngủ với mẹ... Đến nửa đêm, mẹ giựt mình thức giấc vì... vì khi mẹ gác chân lên đùi con... cái cục của con... cái dương vật... của con, nó cứng ngắc chĩa vào đùi mẹ..."
- "Ôi... lúc đó mẹ khó chịu trong người lắm... vì mẹ vừa mơ tới bố con... thành ra mẹ muốn... mẹ thèm... có người đàn ông bên cạnh... Nhưng bên cạnh mẹ chỉ có con..."
- "Mẹ muốn trở lại giấc ngủ nhưng... cái cục cương cứng của con cứ ám ảnh mẹ..."
- "Mà con cũng lạ... ngủ say như chết mà chim của con cứ cứng hoài... Cuối cùng..."
- "Cuối cùng... sao hở mẹ?" Tôi vuốt ve tấm lưng trần của mẹ.
- "Cuối cùng mẹ không chịu được... mẹ... mẹ sờ vào... chim của con... Ôi! Nó còn to hơn của bố con..."
- "Rồi... mẹ làm gì nữa?" Tôi cảm thấy kích thích trở lại.
- "Mẹ... rờ rẫm một chút..." Tay mẹ lại tìm xuống dương vật của tôi, "thì con... thì con... xịt ra tùm lum..."
Tôi bóp mông mẹ:
- "Con dở tệ vậy à?"
- "Ừ, có điều... con xịt ra xong mà... cái đó vẫn còn cương cứng... Mẹ chịu hết nỗi... mẹ phải tự thủ dâm... cho đến lúc... xong thì mẹ mới ngủ lại được."
- "Rồi... sao nữa mẹ?"
- "Đến đên sau... cũng như đêm đầu... chim con cứ chĩa ra... mà mẹ thì thèm... thèm... lắm... mẹ vừa sụt... con và vừa tự thỏa mãn mình..."

thuy tien lo hang

Dùng cửa mình nàng co thắt laị vì daụ Nam mot tay ôm ngang eo Hoa, còn tay kia chàng đưa xuống rờ nhẹ lên hai mông tròn lẵng của Hoa. Sự nhột nhạt đã làm cho Hoa có lại cảm giác và nàng bắt đầu mở cửa mình ra. Nam đặt nàng nằm lại trên giường. Bây giờ thì Nam đã có thể kéo gần hết dương vật của mình ra rồi lại đút vào l*n nàng. Lúc đầu Nam còn nhấp nhè nhẹ, dần dần chàng làm nhanh hơn, và khi nghe Hoa rên rỉ. Thống khoái qúa thì chàng nhấp thật nhanh thật mạnh cho đến khi một luồng khí ấm nóng đưa lên từ tinh hoàn chàng qua dương vật chàng và đi thẳng vào âm hộ Hoa. HOA sướng rơn lên và ưỡn mình cho thật sát với dương vật của chàng và nàng không muốn cho nó tuột ra ngoài. Nam rùng mình trong đê mê và nằm đè lên người Hoa để cùng nàng hưởng thụ niềm sung sướng sau màn cụp lạc …….

thuy tien lo hang

thuy tien lo hang la gi ?

Một cốt truyện hay dựa trên những gì có thật, những mảnh vỡ ẩn sâu trong tâm hồn một người con gái, một bức thư nhở vả, một số phận long đong. Đã đủ để làm nên một tác phẩm chưa? Câu trả lời là có thể? Nhưng có thể với một nhà văn chứ không phải có thể với một kẻ nghiệp dư như tôi, một kẻ vẫn còn lăn lộn kiếm sống cả ngày tối về chỉ muốn thư giãn bên những bản nhạc, bộ phim, một kẻ gần gũi với những chiếc server, với những đường dây mạng, những cốc bia với khách hàng nhiều hơn là sách và bút. Tôi chỉ có vốn sống kha khá bởi va chạm với nhiều tầng lớp khác nhau, từ những anh cửu vạn bốc xếp, cho đến những công tử chịu chơi hay các giám đốc công ty lớn. Nhưng điều đấy cũng chẳng giúp gì được tôi để trở thành một cây viết được. 

Tôi đã đắn đo suy nghĩ mãi, trước khi quyết định viết hay không và khi đọc đi đọc lại những trang word ấy tôi thấy mình nên viết tiếp, viết không phải vì nghĩ rằng mình có khả năng mà viết để những người khác thấy được sự tàn nhẫn của cuộc đời. Nó không đẹp như những câu truyện mà các bạn hay được đọc. Không có hậu, không có may mắn, không có phép lạ. Có thể tôi không lột tả được hết cảm xúc của nhân vật chính nhưng quả thật nhân vật chính có những lí do để không thể viết được và tôi cũng không thể từ chối một người con gái như thế. Tôi sẽ bắt đầu viết từ hôm nay, mong rằng các bạn hãy để câu chuyện này như một bài học khác về cuộc sống, tôi sẽ cố viết để nó đủ sức bay thật xa, vươn tới đủ các thành phần của xã hội. Các bạn hãy comm để động viên, góp ‎y’ vào tác phẩm này giúp tôi nhé! Tks
P/s: Nhờ bác Ngaodu cho Thread này lên chú ‎y’ nhé! Cái này là vì cô gái ấy không phải vì bản thân tôi! Tks Bác


Câu chuyện bắt đầu ở một làng chài ven biển, nơi sóng biển ngày đêm không biết mệt mỏi xô lên những bờ cát trắng. Biển nuôi làng chài bằng những tài nguyên tôm cá vô tận trong lòng, bằng những hạt muối trắng tinh mặn chát nhưng biển cũng đôi khi tàn nhẫn để lại trong bờ những ngôi mộ tượng trưng mà chẳng có gì bên dưới bởi những cơn giông tố bất chợt, bởi những cơn sóng cả bất ngờ đã lấy đi cả thuyền và người. Tàn nhẫn là thế nhưng những người dân chài chẳng bao giờ oán trách biển, họ vẫn cặm cụi đan lưới đóng thuyền rồi bước bàn chân chai sạn bị cứa ngang dọc bởi những con hà để lên thuyền ra khơi hy vọng vào những mẻ lưới bội thu nuôi sống gia đình. Đã bao đời nay như thành cái lệ, trai tráng đàn ông sẽ lên thuyền đánh cá, soi mực, câu đêm, phụ nữ đan lưới làm muối, trẻ em thì đứa đan lưới, đứa dậm bề bề, cào mỏ quạ để kiếm những bữa canh cho gia đình hoặc có thể là lên chợ bán kiếm ít tiền mua quần áo mới. Và vòng quay dường như luôn định sẵn cho mỗi mái nhà trên cái làng chài bé nhỏ này.

Mặt trời đỏ ối đã bắt đầu trồi dần từ đường chân trời được kẻ bằng những con sóng biển đang chầm chậm đổ vào bờ tạo nên những âm thanh rì rào quen thuộc như bao buổi sáng khác. Lác đác những thuyền câu đêm về muộn đang cập bờ để các chị em phụ nữ tranh nhau những mẻ cá tôm tươi rói mang lên chợ bán hy vọng kiếm lời, phía xa nơi những mỏm đá, đám trẻ con vạn chài vừa nô đùa vừa bước thoăn thoắt trên những phiến đá đầy hà bám để cào những con mỏ quạ. Những đứa con trai con gái vui vẻ cười đùa trong bãi đá, cả đám đều có chung một bộ dạng quần áo lấm lem bùn, mái tóc khô vì nắng và gió biển, làn bánh mật đặc trưng của dân miền biển. Chợt có tiếng trẻ con hướng từ bờ cát phía ngòai những hòn đá lởm chởm đầy hà vọng vào
- Chị Trinh ơi! Em dậy rồi em dậy rồi

Một đứa con gái tóc có mái tóc xơ xác dài ngang vai được buộc tạm bằng sợi dây thun ngẩng cái trán đã lấm tấm mồ hôi hướng về nơi bờ cát nhoẻn hàm răng trắng bóc cười hớn hở
- Chích chòe hả! Chờ chị tí chị vào ngay đây!
Rồi Trinh thoăn thoăt bàn chân trần chai sạn bước lên những phiến đá đi vào bờ. Thằng bè độ 6 tuổi đen nhẻm trông khá là tinh nghịch, đôi mắt tròn đen láy như con gái vừa lấy chân té nước đùa với sóng vừa vẫy tay với chị
- Nhanh lên chị Trinh ơi không nước biển lên cao mất
Trinh rảo chân nhanh hơn trên bãi cát chạy về phía thằng em trai vừa mắng yêu
- Hư thể! Ai cho dậy sớm thế này! 
Thằng bé không đáp lời Trinh nó lấy ngay chiếc que đã chuẩn bị từ trước huơ huơ trước mặt
- Em dậy sớm để học mà! Chị dậy em học đi nào! Em muốn học giỏi như chị cơ
Trinh bật cười để chiếc rổ đựng đầy những con mỏ quạ vẫn còn bám bùn toàn thân xuống rồi kéo thằng bé lại gần thơm nựng lên má nó 1 cái:
- Rồi thế bắt đầu học nhé! Hôm nay Chích chòe của chị phải viết nhanh hơn và nhiều hơn hôm qua nhé! Xem biển có thắng được Chích chòe không nào!
Chích chòe hớn hở “dạ” một tiếng rồi chạy ra chỗ cát phẳng phiu nhất đưa chiếc que viết lên nền cát những chữ của bảng chữ cái, miệng thì ê a đọc theo những chữ vừa viết xuống. Cứ mỗi chữ thằng bé viết xuống và đọc xong sóng biển lại tiến đến cuốn những nét chữ nguệch ngọac ấy vào lòng biển như muốn học cùng với thằng bé. Cũng có những chữ Chích chòe chưa kịp viết xong biển đã ào đến cuốn lấy khiến nó hậm hực dậm chân dậm tay rồi lại chạy lên phía trên một chút để viết tránh cho những con sóng có thể đến nhanh hơn.

Trinh tháo chiếc chun buộc tóc để mái tóc lòa xòa bay trong gió biển mỉm cười ngắm nhìn em trai, mới ngày nào nó còn bé tí tẹo đỏ hỏn trong vòng tay nâng niu như sợ vỡ đồ của mẹ trong ánh mắt đầy hy vọng của bố giờ đã sắp vào lớp 1 rồi. Trinh nhớ ngày Trinh hát bài “Có con chim vành khuyên nhỏ” bên cái cũi của đứa em, mỗi lần nghe đến đoạn “Chim gặp anh chích chòe! Chào anh” đứa em trai lúc nào cũng toe toét cười mặc dù chẳng hiểu gì khiến Trinh thích thú hát đi hát lại câu đấy để chọc cười. Rồi chẳng biết từ bao giờ Trinh gọi em trai mình là Chích Chờe mặc dù bố đã đặt cho nó cái tên Mạnh Dũng, bố muốn đứa con trai duy nhất của mình mạnh mẽ, dũng cảm để sau này có thể gánh vác cả gia đình. Nhìn nét chữ nguệch ngọac của chích chòe trên bờ cát nơi mà bố đã dẫn Trinh ra ngày Trinh bé tí bảo Trinh rằng “Mặt trời của biển chính là chiếc đèn bàn vĩ đại nhất, bờ cát này là cái bảng viết đẹp nhất và những cơn sóng biển chính là thứ tận tụy hơn một người thầy khi luôn cặm cụi lau bảng cho những người hiếu học” Trinh thấy có một niềm vui nhỏ bé cứ dâng lên trong lòng như những cơn sóng biển.

Chích chòe đã kết thúc phần viết bảng chữ cái tự bao giờ, nó cất giọng trong trẻo gọi Trinh
- Chị ơi! Hôm nay em chỉ bị không kịp mất 2 chữ thôi! Mai em không để cho biển xóa kịp đâu.
Trinh tiến lại gần đứa em trai bé bỏng xoa mái tóc khô như rễ tre của nó động viên;
- Chích chòe hôm nay giỏi lắm! mai chị sẽ dậy chích chòe viết các chữ số nhé!
Tiếng chích chòe hớn hở đáp lại:
- Vâng chị nhớ đấy! Chị sai lời em mach mẹ đánh chị đấy!
Trinh gật đầu nhìn em không đáp lời rồi hướng ra bãi đá cất giọng gọi
- Ngọc ơi! Ngọc ơi! Về thôi em! Về còn ôn bài nào! Hôm nay đủ rồi!
Có tiếng đáp “vâng” vọng lại từ bãi đá rồi một bóng con gái tóc cắt ngắn đến mang tai, bước chân thoăn thoắt khỏe khoắn trái ngược hẳn với cái dáng người mảnh mai của nó chạy về phía Trinh.
- Hôm nay em đựoc nhiều phết chị ah! Thằng Cường nó nhường cho em một ít đấy!
Trinh với lấy chiếc rá nhỏ của em đổ những con mỏ quạ đầy bùn đất vào rổ của mình rồi cắp lên ngang lưng:
- Thôi đi về thôi! Về tắm rửa còn ôn bài! Không mấy hôm nữa bố đi biển về đứa nào lười học bố lại phạt đứng góc nhà đấy!
Tiếng “Dạ” chỉ còn vang lại chỗ Trinh đứng vì hai đứa đã vừa chạy vừa trêu nhau trên con đường về nhà để lại những vết chân bé xíu trên cát. Trinh bước theo sau nhìn hai đứa em cười hạnh phúc, chợt nhớ lại lời bố “Bố sẽ cố gắng để 3 đứa được học đến nơi đến chốn, Con là chị phải đôn đốc các em không được quên việc học! 3 Đứa chúng mày phải thoát khỏi cái làng chài này để trở thành kỹ sư, bác sĩ chứ không lênh đên trên biển được” Trinh liền rảo bước nhanh hơn để về kèm Ngọc năm nay vào lớp sáu, để quản thằng em tinh nghịch lúc nào cũng sẵn sàng tót ra biển chơi với lũ nhóc trong xóm. Dường như cái khao khát thoát khỏi làng chài và trách nhiệm của một người chị cả trong nhà đã khiến Trinh già dặn hơn so với cái tuổi 14 của mình…..

thuy tien lo hang

Tôi thật cảm động khi nghe nó nói thế. Tôi biết nó thương tôi vô cùng. Nghe nó khen tôi trẽ đẹp làm tôi ngượng ngùng. Còn tôi, tôi sẽ làm bất cứ chuyện gì để lo cho nó. Không muốn con tôi phải lo lắng quá nhiều hay thiếu thốn bất cứ điều gì. Tôi phải làm bất cứ chuyện gì! Nếu có việc làm như bán bảo hiểm nhân thọ, gọi điện thoại bán hàng, quảng cáo, thì có lẽ là tiện nhất. Vì tôi vừa có tiền vừa có thể ở nhà lo cơm nước cho nó. Tôi không muốn con tôi ăn hamburger hay hotdog Mỹ. Vì loại đồ ăn này không có đầy đủ chất bổ dưỡng.
Lại một tuần trôi qua và tôi cũng không có việc gì để làm. Mỗi ngày nhìn con ăn như gió tuổi thanh niên mới lớn, tôi cố ăn ít lại. Bửa ăn càng lúc càng thiếu dinh dưỡng cho con làm tôi xót cả ruột. Làm sao đây trời ơi? Bao nhiêu tiền Hùng đều đem hết về cho tôi trừ đi tiền xe cộ hay những thứ thật cần thiết. Nhưng chỉ là muối đổ biển. Tôi thử đi vay các người bạn cũ nhưng lúc này kinh tế quá xuống nên họ cũng phải từ chối. Tôi cũng hiểu. Lắm lúc tôi chỉ muốn tự tử nhưng lại sợ không bao giờ nhìn thấy đứa con trai yêu thương của tôi nữa.
Tôi nghĩ ngày xưa mình sang đây 2 bàn tay trắng. Bây giờ trắng 2 bàn tay. Nhưng dù sao cũng đở hơn xưa chứ! Lúc chưa biết 1 câu tiếng Mỹ mình còn sống được thì bây giờ phải ráng lên. Tôi vào bàn máy tính, vặn lên, vào NET, Google, rồi tìm … “ home based work”. Sau vài giây tin tức hiện ra. Một dòng chữ tiếng Anh làm tôi chú ý.” Set up your own web cam." Tức là làm phim tại gia qua mạng. Tôi bấm vào đấy. Cái bấm định mệnh thay đổi cả cuộc đời chúng tôi.
Trong cái link dẫn tới có dòng chữ to đập vào mắt. Khi tôi đọc xong 1 cái rùng mình ghê tởm chạy dài trên xương sống. “Chúng tôi trã rất nhiều tiền cho một bộ hình hay phim mẹ và con hôn nhau kiểu Tây. $1000 một bộ 24 tấm hay phim gốc. Nếu là mẹ con người Á Châu sẽ trã cao hơn, $1500 một bộ.”
Tôi ngồi ngã lưng ra, cảm thấy buồn nôn hết sức. Thật là ghê tởm quá đi mà. Tôi biết họ không muốn hôn bình thường mà đây là French kiss, hôn kiểu Tây dùng môi miệng lưỡi mà chỉ cho tình nhân hay vợ chồng yêu thương nhau. Là gốc người Bắc, lại sinh trong 1 gia đình bảo thủ, cười nhiều còn bị bố mẹ la, tôi sống tương đối khép kín từ ngoài vào trong. Ngay cả với chồng tôi còn chưa hôn anh ấy say mê. Chỉ có những lúc cảm thấy yêu thương tột độ và gần cao trào mới hé miệng cho anh ấy. Chẳng lẽ tôi tuyệt vọng đến thế này sao mà phải làm chuyện này kiếm tiền? Làm sao tôi có thể mở miệng rủ con tôi đóng kịch? Làm sao đây trời ơi?
Đến tối lại. Khi ngồi ăn cơm với nhau tôi chỉ cắm cúi ăn không dám nhìn vào khuôn mặt đẹp trai của nó. Tôi cảm thấy xấu hổ. Nhưng rồi Hùng mở lời phá bầu không khí im lặng.
“Hôm nay sao mẹ? Mẹ có tìm được gì trên mạng hay không vậy?
Tôi cúi gầm mặt ấp úng.
“À à.. cũng có mà .. mẹ thấy kỳ quá. “
Hùng có vẻ lo lắng.
“Cái gì vậy mẹ? Đừng có làm mấy chuyện bất hợp pháp nha mẹ.”
“Ồ, không đâu con .. à mà …. Mẹ không biết có nên nói ra hay không?”
“Mẹ nói đi”
“Mẹ không biết nữa. Họ đòi 2 mẹ con mình làm việc với nhau.”
Hùng sáng mắt lên. Nó có vẻ mừng thấy rõ.
“Ô .. thế là 2 mẹ con mình làm chung hả mẹ. Vui quá, con thích lắm… mẹ nhận lời đi”
Tôi bối rối nói.
“Cái này mình có thể làm ở nhà, nhưng mẹ không nghĩ là con chịu đâu.”
“Làm sao mẹ biết con không chịu? Không phải mấy ngày trước mẹ bảo mình phải có tiền không thì mất nhà sao? Mình đâu còn gì mà phải lựa chọn hở mẹ?”
Tôi suy nghĩ một lát rôi quyết định nói.
“Mẹ mong con đừng ghét mẹ sau này bảo là mẹ không cảnh cáo con trước.”
“Ồ làm gì có chuyện đó. Mẹ cứ lo bò trắng răng. Bây giờ mẹ làm con tò mò ghê. Việc gì hở mẹ? À để con đoán … Mẹ và con sẽ cùng bán một món hàng bằng điện thoại?”
Tôi buột miệng nói thật nhanh.
“Không con à. Họ muốn xem hình con và mẹ hôn nhau và sẽ trã 1 ngàn đô la.”
Hùng há hốc miệng ra mặt mày xanh như tàu lá chuối. Nó không nói thêm được lời nào.
“Con sao … sao vậy? Con đừng làm mẹ sợ”
“Không … không … không sao. À… mà … mẹ có nhận lời chưa?
Tôi lắc đầu.
“Chưa con ạ. Vì mẹ muốn nói chuyện với con trước. Mẹ cũng đã suy nghĩ rồi. Chỉ là hinh chụp thì cũng không sao. Với lại nếu mình là Á Châu họ trã đến $1500 lận.”
Hùng sáng mắt lên.
“Ồ, đến $1500 lận à. Như thế là dư trả tiền nhà tháng này rồi. Còn dư tiền cho con sửa cái xe đạp đi làm. Nhưng mà … con không nghĩ họ chỉ muốn xem mình hôn …má nhau phải không mẹ?”
Nó ấp úng, mặt đang tái mét bổng đỏ bừng.
“Mẹ biết thế. Nhưng mà bây giờ con thấy rồi. Mình còn có chọn lựa gì được bây giờ”
Tôi trả lời. Trong lòng đau nhói. Nổi tuyệt vọng quá lớn đè bẹp ý chí nghị lực của tôi. Tôi cúi đầu khóc thút thít. Tôi nghe tiếng chân Hùng lại gần. Nó ôm vai tôi dúi đầu vào tóc tôi thì thầm.
“Mẹ … mẹ ơi…. Con thương mẹ, mẹ đừng khóc. Con sẽ giúp mẹ mà…Nhưng mà con chưa hôn ai bao giờ cả nên con sợ con không có hay mấy.”
Tôi bật cười. Bao nhiêu căng thẳng biến mất. Hùng cũng bật cười. Chúng tôi cười đến đau cả bụng. Chưa gì mà nó đã lo có hôn giỏi hay không.
Hùng phụng phịu.
“Mẹ. Mẹ à…. Sao mẹ cười con. Biết thế con đừng nói là chưa có bồ cho rồi.”
Tôi giải thích.
“Mẹ cười là vì con có vẻ mắc cở khi chưa hôn ai chứ đâu có cười chuyện con chưa hôn. Đừng mắc cở nha. Coi mẹ là người con gái đầu tiên của con đi nhé. Bây giờ mẹ sẽ lấy laptop vào làm đơn với họ. Còn con lên lầu đánh răng rửa mặt, sửa soạn máy tính web cam. Nhanh lên.”

thuy tien lo hang

Xem thuy tien lo hang hay nhat 2014

Những ngày sau đó, Lan sex cũng dần bớt đi những đêm dài triền miên trong dục vọng, con thú hoang trong cô đã bị thuần hóa bởi ánh nhìn và tình thương yêu của một thằng nhóc, những tên đàn ông kia miệng nói yêu, mồm thề thốt nhưng chỉ sau vài lần ân ái, đạt được mục đích là sẵn sàng cao chạy xa bay, Lan sex không tiếc nuối, không ân hận, không mong đợi một điều gì cả, giữa cuộc đời đầy thị phi này, con người sống hầu như cũng chỉ lợi dụng ở nhau cả mà thôi, lấy đâu ra tình yêu chân thành mà mơ ước. Và dù có nghiện sex đến bao nhiêu, trong sâu thẳm cô cũng vẫn là phận con gái, đâu phải lúc nào cũng có thể chiều, cũng có thể hết mình với chúng nó, những đêm vui vẻ thì không sao, nhưng chỉ cần từ chối một cái thì ngay tức khắc đang là thiên thần, là bông hồng, là mèo con..Lan bỗng trở thành con đĩ, thành cái loại này cái loại kia….Đau xót, uất ức, nhục nhã và ê chề !!!

Quang chính là mảnh ghép đầu tiên giúp cho Lan sex nhận ra những vết khuyết trong lòng mình, nó chẳng bao giờ bỏ rơi cô, chẳng bao giờ lừa dối, lợi dụng hay làm cho cô phải khóc…Nhưng đã trót dấn thân vào con đường này, liệu Lan sex có còn đường quay lại, làm lại cuộc đời nữa không ? Những đêm chỉ có một mình, Lan luôn ngồi thu lu vào một góc, ôm gối và tự hỏi mình những câu như vậy !

Hồi bé, nhà chỉ có 2 mẹ con, dù chẳng giầu sang gì nhưng mẹ cũng chưa bao giờ để cho Lan phải thiếu thốn, người đàn bà đẹp đó sẵn sàng làm tất cả cho đứa con gái thiệt thòi, sinh ra đã không được nhìn mặt bố. Lan lớn lên, xinh gái giống mẹ ngay từ những năm trung học, nhưng càng lớn cuộc sống của cô lại càng yếu ớt, hàng xóm dị nghị về mẹ cặp bồ với những đại gia, gia đình bên nội thì đấu đá vì đống tài sản của cha để lại, bạn bè không ai muốn dính vào cái đứa con gái là con nhà thành phần không tốt, đám con trai trong trường thì chỉ chờ cơ hội để ăn tươi nuốt sống con bé còn chưa kịp lớn…

Thế rồi sau lần đầu tiên Lan đánh nhau trong lớp, mẹ đã giam giữ Lan, quản thúc chặt chẽ mọi hành động, đi học xong là về nhà, không giao du, không tiếp xúc, lúc nào cũng dặn dò không được tin bất kỳ ai…Tuổi thơ cô bắt đầu bị bó buộc trong 4 góc tường, sống vật vờ như linh hồn ngay giữa căn nhà mình.

Lên cấp 3, sự u buồn lại càng làm tăng vẻ đẹp cho Lan, đôi mắt to tròn, những đường cong trên cơ thể đã khiến Lan nhận được nhiều sự chú ý. Những thằng con trai mới lớn luôn rỉ vào tai cô toàn lời ong bướm, hãy là cánh chim đi em, hãy tự do đi, theo bọn anh, hãy sống cuộc sống mà mình khao khát… 

Mẹ đã đánh Lan một trận thừa sống thiếu chết chỉ sau có 1 lần Lan dám bỏ học đi đàn đúm với bọn con trai, nhưng Lan không sợ, những lần đi chơi như thế xuất hiện mỗi lúc một nhiều hơn, thủ đoạn hơn, tinh vi hơn, hiềm khích giữa 2 mẹ con xuất hiện ngày càng gay gắt, tất cả đều đến từ những lời kích động của những kẻ tự xưng là anh trai tốt, bạn bè thân thiết, anh là người lớn biết suy nghĩ…

Và rồi một ngày, khi vụ cặp bồ của mẹ bị vỡ lở, gia đình bên nội xúm vào lấy hết những gì cha để lại, Lan đã chẳng còn thiết tha những thứ được gọi là tình máu mủ, cô khao khát sự tự do, khao khát cuộc sống chim trời, những ham muốn về thể xác đã biến Lan thành một con người hoàn toàn khác lạ. Thật may, sắc đẹp của Lan đã làm xao động một gã có vai vế ở cái tỉnh lẻ này, hắn đưa Lan về đây và yêu Lan thật lòng, có lẽ đó cũng là ánh sáng heo hắt nhất trong đường hầm đầy u tối của cuộc đời Lan. 

Một cánh chim lần đầu chạm vào bao la sẽ vỡ òa trong niềm vui được tự do tung bay nơi đất trời khoáng đạt. Nhưng đến một lúc nào đấy, sự tự do sẽ chỉ còn gánh nặng khi đôi cánh trĩu mệt mà chẳng thể tìm được bến đậu cho đời mình. Đôi khi Lan thầm nghĩ, một chú chim bị giam nhốt trong ***g son, liệu có thực sự bất hạnh không? Có lẽ là có, nhưng cánh chim trời như Lan chưa thể nào hiểu thấu được thôi….

Trở lại với thực tại, trong cơn miên man, chới với chẳng có điểm tựa nào đó, bỗng nhiên Lan cảm nhận được một hơi ấm ngay bên cạnh mình :

- Đầu chị nóng như lò than vậy, chị lại sốt nữa rồi !!! đôi bàn tay gầy gò nhỏ bé của Quang đã sở lên đầu của Lan tự lúc nào !

- Sao đêm qua đi ngủ mà chị không đóng cửa à ? không sợ trộm vào khuân hết đi sao ? vừa lục tủ thuốc, vừa rót cốc nước một cách quen thuộc, Quang làu bàu mấy câu trách móc.

- Nhà có cái đếch gì mà lấy, có cái xác bà cô già này có đứa nào vác đi được thì càng tốt…

- Mà từ sáng đến giờ chị ăn gì chưa ? nhìn cái mặt là biết nhịn đói rồi, để em pha mỳ tôm cho chị đã, ăn xong rồi mới được uống thuốc.

Nhìn thằng bé chạy đi chạy lại lon ton trong nhà, Lan vừa vui lại vừa buồn, những tháng ngày hành xác vừa qua đã khiến sức khỏe cô kiệt quệ, may mà có Quang, lúc nào cũng ở bên những khi Lan mệt mỏi nhất !

Một tay bật bếp, tay kia xách ấm nước, Quang lẩm nhẩm một mình - Lúc nãy vừa sang, hình như ngủ mơ, em thấy chị gọi mẹ đấy !

Một chữ mẹ - khiến Lan sex bỗng giật mình, gần 10 năm nay, chưa đêm nào Lan thấy nhớ mẹ, cô cũng đã rất lâu rồi không nghĩ đến mình là người còn có 1 gia đình ở đâu đó, không muốn khóc nhưng nước mắt cứ trào ra, vì sao lại thế ? sao lại phải khóc khi mà đây là sự lựa chọn của chính mình kia mà ? chẳng phải rất nhiều lần mình đã tự nhủ không bao giờ được phép hối hận một khi đã dấn thân rồi hay sao ?

Bát mỳ tôm nóng hổi vừa được pha xong, khói bay nghi ngút được Quang cẩn thận đưa đến tận tay cho Lan sex, khẽ nhìn qua thấy những giọt nước mắt, Quang thương chị lắm, chẳng nói được gì chỉ vỗ vỗ vào vai :
- Ăn đi chị này !
- Uh, để đấy rồi chị ăn, chán thật, cứ ốm suốt, mà lần nào cũng phải nhờ đến em chăm cho.
- Mẹ em bảo, chị chỉ có 1 mình, dù có thế nào cũng vẫn là phận con gái, nếu chị em chơi với nhau bình thường thì giúp nhau những lúc khó khăn…

Lan sex múc một thìa, thổi thổi cho bớt nóng rồi đưa vào miệng nuốt cái ực, cả chiều qua đến giờ chả ăn gì, người cứ lả đi, ăn quà cả ngày quen rồi nên nhịn cái là biết ngay !
- Mẹ em không ghét và xem thường chị ư ?
- Không, em kể chuyện của chị cho mẹ nghe rồi, mẹ chỉ bảo thương chị hơn là đáng trách thôi. 
- Thương chị ư ? chị thì cần gì ai thương…đôi mắt của Lan sex sau câu nói đó lại quay đi, Quang cũng không nói thêm lời nào…

Trởi lại đổ mưa !!!

“…Tận sâu thẳm tâm hồn em là những vết cắt. Em đi qua tháng năm với những sự chia lìa. Đôi khi tự mình gặm nhấm nỗi đắng cay khi cuộc đời, người đời lần lượt cứ thế quay lưng. Cũng có khi sợ hãi cái vị thế đơn độc của mình vô cùng.
Có những đêm dài không ngủ, cồn cào trong mình là một khao khát. Gì ư? Thèm nghe tiếng người, thèm nghe ai đó nói bất cứ điều gì. Để làm gì ? Để nhận diện được mình, để chắc rằng bản thân thực sự đang sống, đang hiện hữu tồn tại trong cuộc đời, trong nhân thế - không phải là một bản thể bơ vơ, bị quên lãng. Em đã quen một mình, quen sự lanh nhạt, quen ngờ vực kị nghi. Quên cách yêu, quên mất cảm giác được yêu, quên sự dịu dàng của vỗ về, sự ấm nồng của sẻ chia. 
Trong các câu chuyện cổ tích, luôn có những nàng công chúa bất hạnh, cũng luôn có những chàng hoàng tử hoàn mĩ , họ tìm thấy nhau, bù đắp cho nhau và kết thúc bao giờ cũng là một cuộc sống toàn vẹn vô cùng. Chàng hoàng tử sẽ lại đưa công chúa của mình về với vị trí lẽ ra là của cô ấy, họ sống đời vương giả bên nhau cho đến trọn kiếp người. Câu chuyện trong mơ thời thơ ấu, có lẽ ít nhiều đã thấm vào tâm hồn những cô gái trẻ. Với em, giấc mơ lớn nhất, giấc mơ bỏng rát nhất là được đổ đầy những khoảng trống rỗng trong mình. Người đàn ông thương yêu của em, anh ấy có thể là người đàn ông rất nhiều khiếm khuyết, nhiều nỗi lo toan, anh ấy có thể vấp ngã không ít lần trong đời, nhưng chỉ cần anh ấy có thể nắm chặt tay em, kéo em về phía mình, dẫn đưa em trở lại với cuộc sống mà em đã đánh mất từ lâu…”

Đó là những dòng nhật ký gần như là cuối cùng mà Lan sex đã viết, con người ta dù có xấu xa đến đâu, khốn nạn đến đâu nhưng sâu thẳm vẫn còn một bản ngã, vấp váp không thể khiến họ mãi lún sâu vào vết bùn tăm tối, nếu có cơ hội sao không thể làm lại cuộc đời mình, dù khó khăn, dù nhục nhã nhưng quan trọng là ta sẽ sống tiếp vì ai, vì điều gì ? 

Câu chuyện của Quang và Lan sex rồi cũng đến ngày kết thúc….

[X] Close.