Tim ban nu lam tinh

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

Quả thật là lúc bấy giờ, chị Trầm mới nhận ra do vội vội vàng vàng mãi lo cho nó mà chị đã quên mất đi việc không chuẩn bị quần áo mà đã vào buồng tắm xối nước rồi ; chị nói với ra :
-Em vào buồng lấy giùm chị đi. Ở trong tủ ấy, em lấy bộ nào cũng được. Cám ơn em nhiều nghe.

tim ban nu lam tinh

Hôm vừa rồi, Bố tôi đi công tác, ở nhà chỉ còn hai mẹ con tôi... Mặc dù tôi mới có 16 tuổi nhưng hôm đó tôi trở thành người đàn ông duy nhất còn lại ở trong nhà... Trưa hôm đó, mẹ tôi bảo tôi...

- "Từ trước tới giờ Mẹ ngủ đều có Bố ngủ bên cạnh... Hôm nay không có Bố, con hãy lên ngủ với Mẹ cho Mẹ đỡ sợ..."
Tôi ngây thơ vâng lời không chút nghĩ ngợi...

Tối đó, tôi vào phòng của Bố Mẹ, chun vào mền vào mềm của mẹ, hai mẹ con trao đổi vài câu thì tôi chìm vào giấc ngủ vì trước đó đã coi mấy phim trên tivi.

Sáng dậy, trong lúc đánh răng rữa mặt, tôi chợt phác giác ra quần đùi của tôi bị dính mấy bệt mầu đen thẩm ở phía trước, vải hơi cứng lại như là bị keo hồ gì đó rớt vào... Tôi thay quần mới và cũng không nghĩ ngợi gì thêm... Cả ngày hôm đó, chỉ có hai mẹ con ở nhà, thật vui vẽ. Mẹ nhờ tôi làm đủ chuyện, hầu như tôi và mẹ lúc nào cũng ở gần nhau.

Sáng hôm sau, tôi lại thấy quần mình bị dơ lần nữa... thắc mắc, tôi cỡi quần ra coi, ngữi thử xen nó là cái gì nhưng không tài nào đoán được... Cho đến chiều tối...

Tôi lên phòng của Mẹ sớm hơn mọi hôm, Mẹ đang tắm trong phòng, tôi chui vào giường, đắp chăn, và mở tivi lên coi...

Lát sau... "Tách," cửa phòng tắm mở ra... mẹ tôi đã tắm rữa sạch sẽ và mặc một bộ đồ ngủ mõng tanh... ánh sáng trong phòng soi rỏ thân thể mẹ... Bên trong mẹ không bận đồ lót, tôi nhìn thấy thật rõ ràng đôi vú sừng trâu và đám lông *** rậm rạp trên cái mu cao phồng của mẹ... Tự nhiên cặc tôi nứng lên trong mền... tôi giật mình nhưng không biết phải làm gì, tôi co đầu gối để che cái mền đang bị con cặc tôi chống lên...

Mẹ chun vào chăn, nằm kế bên tôi, cùi chỏ của mẹ chạm vào tôi mát rượi... Hai mẹ con cùng coi tivi... Lâu lâu mẹ đỗi chân, đùi mẹ chạm vào châm tôi... ấm lạ. Lâu lâu, tôi cũng cố tình co duỗi chân cẵng tay chân để có cơ hội cho da thịt tôi tiếp xúc với mẹ vì cảm giác thật dễ chịu... Mắt nhìn tivi nhưng đầu tôi cứ lẫn quẫn hình ảnh gần như trần truồng của mẹ... Tôi thắc mắc, tôi vẫn vơ, và rồi... tôi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay biết.

Gần nữa đêm, trong chập chờn, tôi cảm thấy hơi man mát ở dưới háng... Tôi ráng mở mắt ra nhìn... trong bóng tối lờ mờ... "Chao ơi..." Tôi than thầm khi nhận ra mẹ đang chỗng mông quì ngang người tôi... đầu mẹ gật gù giữa háng tôi và... cặc tôi lúc mát... lúc ấm theo từng cái gật gù của mẹ... "A!... Mẹ đang... đang... bú cặc..." Nhưng, một chút lý trí trong tôi... "Không thể nào! Không thể nào mẹ... bú..." Tôi thắc mắc... "Tôi đang tỉnh hay đang mơ?..." Tôi nghe mấy thằng bạn trong trường nói chuyện được bú cặc, bây giờ tôi mới biết cái cảm giác như thế nào...

Nhìn kỷ lại thì mẹ trần truồng, không một mảnh vãi trên người, mông của mẹ cong tròn trong ánh sáng lờ mờ... một tay mẹ nắm cặc tôi, còn một tay thì đang ngó ngoáy giữa háng của mẹ... Vú mẹ thật trắng như ánh lên trong bóng đêm... Tôi cũng vậy... quần tôi đã được cởi ra từ lúc nào, tôi nằm ngữa trần truồng, dương vật chĩa thẳng lên trời...

Trong mơ màng, Tôi muốn thò tay... bóp vú của mẹ nhưng tôi không có sức... cơ thể tôi như liệt đi... chỉ có con cặc tôi là cương cứng... "Nhất định là mình đang mơ..." tôi thầm nhũ trong khi cái cảm giác sướng khoái từ con cặc tôi lan dần khắp thân thể cho đến khi... Tôi cảm giác cả người căng lên, rồi... có cái gì đó bùng nổ từ hạ thể... Từng đợt... từng đợt... áp suất trong người thoát ra ngay đầu khấc... chạy hết vào miệng mẹ... Mỗi lần nó phát ra, người tôi nhẹ bớt đi... và cuối cùng, mệt lã... tôi chìm vào giấc ngủ...

oOo

Sáng ra tỉnh dậy, tôi thấy mình vẫn bình thường, quần áo của tôi vẫn còn nguyên trên người... Tôi thắc mắc... hôm nay quần tôi không bị dơ nữa, nhưng, giấc mơ tối qua vẫn còn lãng vãng trong đầu... cái cảm giác sướng tê người khi cặc tôi nổ tung trong miệng mẹ thật là đã... Nhưng, tôi cảm thấy... không đúng. Là mẹ mình mà chứ đâu phải là người nào đâu! Khi gặp mẹ, tôi có phần mắc cở không dám nhìn thẳng mẹ vì cơn mơ tối qua nhưng... hình ảnh trần truồng của mẹ trong chiếc áo ngủ mỏng dính... cuốn giữ đôi mắt tôi trên thân hình của mẹ... Mẹ vẫn bình thường như mọi ngày...
- Đêm qua con ngủ có ngon không?
- Dạ có, con ngủ... một giấc tới sáng," Tôi ngập ngừng vì nhớ tới giấc mơ đêm qua, "còn mẹ?"
- Ừ, có con nằm bên cạnh, mẹ yên tâm mẹ cũng ngủ một giấc tới sáng.
- "Vậy mẹ có..." Tôi ngập ngừng, "nằm mơ gì không?" dò hỏi.
- "Không," mẹ trả lời không chút suy nghỉ, "vậy con có nằm mơ à?"
- "Um... Dạ..." Tôi lưỡng lự... "dạ có."
- "Vậy con mơ thấy gì? Có thấy ma không?" mẹ nheo mắt cười.
- "Dạ không, con thấy..." Tôi ngừng lại.
- "Thấy gì?..." Mẹ hỏi tới.
- "Con thấy..." Tôi trốn tránh, "Mà thôi, con cũng không chắc mình mơ cái gì nữa..."
- Không muốn kể cho mẹ nghe à?
- Không phải. Mai mốt con nhớ rõ con sẽ khể cho mẹ nghe.
- Hứa nha.
- Con hứa.

Suốt ngày hôm đó, đầu óc tôi cứ lỡn vỡn hình ảnh của mẹ và giấc mơ đêm qua... Tôi muốn trời tối thật lẹ để còn vào phòng mẹ, để có cơ hội nhìn vú, nhìn lồn của mẹ qua chiếc áo ngủ mõng manh, và... để tìm cái cảm giác sung sướng trong cơn mơ... Cặc tôi cương cứng cả ngày thật khó chịu... nó bó cứng trong quần, tôi không biết làm sao cho nó dịu lại...

Đêm đến, cũng như hôm qua, mẹ lại làm hai ly nước cam, đưa cho tôi một ly rồi mẹ đi tắm. Tôi vào phòng nằm coi tivi mà đầu óc chỉ để vào phòng tắm... tôi muốn lén nhìn vào đó để... nhưng lại sơ mẹ bắt gặp thì sẽ la rầy... Lần nầy khi cửa phòng nhà tắm mở ra... cặc tôi không cương lên được nữa vì nó đã cương hết cỡ bởi vì nảy giờ tôi mãi nghỉ đến cái cảnh mẹ đang trần truồng chỗng mông... bú cặc cho tôi...

Mùi thơm thoang thoảng tỏa ra từ người mẹ làm tôi như say say... Chùm lông lồn và hai cái núm vú đậm đậm mới thấy lần nữa chiếm hết đầu óc tôi... Tôi nhớ tới câu chuyện thằng bạn kể về cái lồn của đàn bà... Tôi thật muốn nhìn lồn mẹ để xem những gì tôi nghe được có đúng hay không... Tôi muốn... rờ vào vú mẹ để xem nó mềm, nó cứng hay nó ấm, mát dường nào... Nhưng, tôi thật không dám... mặc dù tay chân không dám động đậy nhưng... cặc tôi thì dám: nó ngỗng cao, cứng ngắc. Tôi phải quay người sang một bên, kẹp chặc nó giữa hai đùi, ráng trân mình nằm yên, và tôi lại chìm đi vào giấc ngủ lúc nào không hay...

Bỗng... tôi chợt tỉnh giấc... trong mơ màng, tôi cảm giác đầu cặc đang bị kích thích dữ dội... tôi ráng mở mắt ra nhìn... Lần nữa, trong ánh sáng lờ mờ, mẹ đang trần truồng quì bên tôi... mẹ đang bú cặc tôi còn tay thì đang... vọc lồn mẹ... "Đúng là mình đang mơ mà..." tôi thầm nghĩ, "mà nếu đang mơ thì..." Tôi muốn đưa tay rờ vào lồn mẹ nhưng... tay chân tôi nặng chịch như có ai đè xuống giường...

tim ban nu lam tinh

tim ban nu lam tinh la gi ?

Khung cửa kính ca-bin mờ đi bởi hơi thở của nó giữa tiết trời se se lạnh. Trời vẫn hiu hắt những tia nắng nhạt màu len lõi vào bên trong. Mọi thứ đều nhuốm một màu nhạt nhòa như chính tâm trạng nó lúc này vậy. Sau mỗi sự ra đi của một người thương yêu đều là một khoảng lặng cũng nhạt nhòa như màu nắng. Một ngón tay chìa vào khung cửa kính, là tay chị, là gương mặt chị áp nhẹ vào, thổi phù một cái. Khung kính bổng mờ đục đi hoàn toàn. Nó ngẩn nhìn, chị mĩm cười. Ngón tay thon dài của chị vẽ thành hình đóa hoa, một mũi tên chỉ vào nó và cuối cùng là từ đồ ngốc. Nó nhìn chị, nó mĩm cười vì trò nghịch của chị, không phải đơn thuần là trò nghịch trêu chọc của nữ hoàng, đó là cả một sự chia sẻ, cả những hơi thở ấm áp chị đang nhẹ nhàng cố truyền vào người nó. Chị vẫn ngồi cạnh nó, từ sáng giờ lúc nào chị cũng ngồi gần nó, dù đôi lúc chị cố tỏ ra vô tư đùa giỡn, giành giật vị trí ngồi cạnh nó với anh Phong và Hân thì cuối cùng chị vẫn ngồi vài sát vai với nó. Lúc này cũng vậy, chị im lặng, thôi cười giỡn mà bắt chước nụ cười mĩm của nó, mắt chị áp vào khung cửa, chu miệng thở phù phù. Ngón tay dài của chị thi thoảng lại bấm nhẹ vào bàn tay nó, chẳng ai thấy cả nhưng nó biết chị luôn cố làm như vậy. Cách nhau đến 2 lớp găng tay lận đó nhưng hơi ấm sẻ chia vẫn nhẹ nhàng như ánh nắng.
Càng nghĩ nó càng thấy ấm, càng thấy ấm lại càng đau. Ừ nó vẫn còn nhiều người bên cạnh chia sẻ, còn em về bên ấy, xung quanh em toàn những con người xa lạ. Em sẽ xoay sở thế nào để hạnh phúc, để ấm lòng, để xóa nhòa những tổn thương...
Suy nghĩ linh tinh cuối cùng cáp treo cũng đưa cả đám đến trạm cuối. Cả nhóm lại kéo nhau đi vòng vòng tham quan chùa, không ai dám đùa giỡn gì nửa cả vì nơi chùa chiềng linh thiên dù tín ngưỡng hay không thì thái độ của mỗi người cũng phải khác. Có vẻ nơi này chẳng có gì thú vị ngoài cảnh vật khá đẹp. Đi mõi chân chị kéo nó ngồi xuống bậc thềm phía sau chùa phụng phịu mặt:
- Nhox chị mệt rồi hông đi nửa đâu.
- Ờ vậy mà hồi nảy ai xung chạy trước lắm mà
- Hồi nảy khác giờ khác
- Uhm biết rồi để nhox mua nước cho chị uống.
- Chị muốn uống coca
- Rồi để nhox đi mua.
Nó chạy nhanh lên phía trên gọi Hân với anh Phong quay lại
- Nè hai người chị Phương mệt rồi kìa.
- Haha thấy chưa hồi nảy chạy cho dữ giờ mệt
- 2 người uống gì để em đi mua luôn
- Ừ anh uống nước suối. 
- Hân uống gì? - nó quay qua hỏi nhỏ Hân
- Uhm uống gì cũng được. 
- Vậy uống coca giống chị Phương nha
- Ừ
- Hai người lại ngồi với chị đi. Chờ chút!
Nói xong nó quay lưng đi vòng ra phía trước chùa. Nói là chùa nơi linh thiêng vậy chứ bãi đậu xe phía trước đông nghịt người, nhang khói mù mịt, tiếng mời mọc của những người bán hàng rong, tiếng la hét của mấy người phụ xe, tiếng hướng dẫn viên ồn ao trong chiếc loa nhỏ điện tử...tất cả tạo nên một khung cảnh xô bồ phức tạp trước cổng vào chùa. Nó chen chân vào dòng người rồi dừng lại trước quầy nước gọi một chai nước suối và 3 lon coca ướp lạnh.
- Bao nhiêu cô?
- Cho cô xin 60 ngàn.
15k một chai nước, giá cũng không đến nổi nào. Nó gật đầu thầm nghĩ rồi cho tay vào túi móc tiền trả. Nhưng mà gương mặt nó dần biến sắc khi mò hết túi trước, túi sau, túi áo khoác đều không tháy bóp tiền đâu. Trời phật ơi bóp tiền nó đâu có giữ đâu lấy gì mà trả tiềng nước. Bà bán nước nhìn nó cười từ đầu giờ thôi cười nhìn nó chằm chằm vì thái độ của nó.
- Sao vậy cháu.
- Dạ dạ...cô cho con gửi nước lại. Tiền con bỏ...
Nó chưa nói dứt câu chợt có một bàn tay chìa tờ tiền 100k ra trước mặt nó. Giật mình quay qua, nó ngẩn người vì nhỏ Hân đang đứng bên cạnh mắt nhỏ nghênh nghênh nhìn nó lắc đầu.
- Bó tay với M luôn đó. Hông có giữ tiền mà cũng bày đặt tài lanh chạy đi mua nước. Đầu óc suốt ngày lơ ngơ không vậy hả
- Ờ ờ tại quên
- Thiệt tệ hơn vợ thằng đậu nửa
Hix thiệt ức quá, ai bỉu giữ bóp tiền người ta chi giờ còn nói xấu nửa chứ. Thôi dù sao cũng lỗi tại mình đãng trí, quân tử không chấp chuyện nhỏ nhặt, ghi sổ để đó mai mốt tính sau với cô nàng này mới được. Nó cười gãi gãi đầu
- Ờ thôi biết lỗi rồi. Mà đâu ra đây hay vậy
- Xí Hân hông đi theo chắc M làm ô-sin trả tiền nước luôn chắc.
Nhỏ vừa cằn nhằn vừa đưa tiền cho bà bán nước. Chắc nghe loáng thoáng được câu chuyện của 2 đứa nó bà bán nước tươi cười vừa thối tiền vừa nói chen vào
- Con gái giữ bạn trai cho kỹ.Thằng này ngơ ngơ vậy coi chừng mai mốt nó bỏ quên con thì chết!
Sax bà này cũng rảnh, bán nước không lo còn bày đặt nhiều chuyện góp phần nói xấu nó nửa chứ. Nhỏ Hân lấy tiền thối từ tay bà bán nước quay qua đấm nhẹ lên vai nó.
- Cười gì cười hoài ai thèm giữ mấy người chi cho mệt. Đi nhanh!
Nhỏ gật đầu chào bà bán nước kéo tay đi trở vào trong. Hix coi nó chẳng khác nào trẻ nít không bằng, lại còn nắm tay bắt nó đi nhanh không lại lạc nửa chứ.
- Mà nè đi từ từ làm gì đi nhanh dữ vậy
- Đàn ông con trai gì chậm chạp thấy sợ.
- Nói xấu hoài luôn
- Chứ mấy người tốt chỗ nào đâu đòi nói tốt.
- Ờ ờ. Rồi tính giữ bóp tiền M hoài hả. Đưa cho M đi
- Mệt chút đưa. Mặt M ngơ ngơ vậy làm mất sao
- Hok đưa nảy giờ mua đồ hai lần hok có tiền trả quê muốn chết.
- Hihi đáng đời! Biết quê nửa sao! Kệ muốn mua gì nói Hân mua cho. Mua đồ hông biết trả giá người ta chém cho hết tiền sao
- Hay quá làm như người ta hông chém Hân vậy
- Hân khác M khác. Mặt M đó giờ mua đồ có biết trả giá đâu. Hân con gái rành vụ này hơn M
- Nhưng mà...
- Mệt...kệ M...
Nhỏ hông nói nửa buông tay nó chạy nhanh lên phía trước. Nó đành tiu nghĩu đi từ từ phía sau. Hết đường binh. Ngang như con cua ấy, tiền của nó mà không cho nó giữ, còn dám nói muốn gì nói mua cho nửa. Làm như mẹ nó không bằng. Nhỏ không phải con gái chắc có uýnh lộn quá trời...Kệ đang tâm trạng thất tình ráng nhịn chờ hồi phục tinh thần lại rồi xử lí nhỏ sau cũng dc >.<
Chen vào dòng người đi tham quan chùa, không khó để nhận ra vị trí ngồi của 3 người còn lại bởi sự nổi bật của chị và nhỏ Hân, anh Phong cũng không kém vì chiều cao khá tốt. Hình như nhỏ Hân đang kể cái sự tình đi mua nước mà không đem theo tiền của nó thì phải, trong 3 người kia vừa nói vừa nhìn về phía nó tủm tỉm cười kia mà. Giờ lại gần đó là chết vì nhục, nghĩ vậy nó nhìn quanh kiếm cái ghế đá trống người ngồi xuống, để bọc nước kế bên bình thản khui một lon coca ngồi uống. Uống được nửa lon coca nó đã nghe mùi sát khí sau lưng, là chị, không lẫn vào đâu được. Chưa kịp phản ứng chị đã búng 2 cái rõ mạnh vào má nó kèm theo một cú đấm tra trước mặt nó đe dọa. 
- Muốn để chị chết khát hả nhóc con.
- Có đâu. Tại mỏi chân
-Xí chứ ko phải có người đi mua nước hổng có tiền trả sợ chị chọc quê chứ gì. Đồ ngốc!
Nó bật cười. Ừ thì đúng là ngốc thiệt, dường như với những người xung quanh nó đều ngốc như vậy. Anh Phong với nhỏ Hân cũng đi lại ngồi xuống uống nước. Dòng người mỗi ngày một nhiều đi ngang qua chỗ nó ngồi. Ngay chính lúc này nó mới cảm nhận được rõ ràng hơn cái cảm giác cô đơn giữa chốn đông người, càng nhiều người lại càng cảm thấy cô đơn. Ngày trước cũng yêu đương, cũng vài mối tình học trò, thích thì quen, chán thì im lặng rời xa nhau. Cùng lắm là một chầu bi-a, một trận đá bóng đã đời với đám bạn vậy là vui vẻ bình thường trở lại. Chẳng có thời gian để suy nghĩ quá nhiều, im lặng quá nhiều và cố gượng cười quá nhiều như bây giờ.
- Đói bụng rồi. Tụi mình đi ăn đi mọi người. Đi ăn nha nhóc!
Chị phá vỡ sự im lặng bằng lời đề nghị đi ăn mặc dù không gian xung quanh có tí im lặng nào đâu, người đông như đi hội mà. 
- Ờ thì đi! - nó gật đầu
- Ừ cũng được. Vậy mình đi cáp trở về bên kia ha.
Anh Phong toan đứng dậy đi về phía cổng vào cáp treo. Nhưng chị kéo tay anh lại.
- Không! Phương hông muốn đi cáp treo nửa.
- Sao vậy. Xe để bên kia mà Phương
- Hihi đi taxi. Đi nhox....nhanh nhanh mọi người!
Chị cười tươi đứng dậy kéo nó chen vào dòng người chen ra cổng chẳng cho ai kịp đồng ý hay từ chối. Kéo nó leo vào chiếc taxi bên ngoài cổng chùa chị nói nhỏ với nó.
- Trời tối rồi. Chị không muốn ngồi trên cáp treo nửa. Nhìn xuống tối thui sợ lắm.
Chị rùng mình le lưỡi ra vẻ sợ. Nó gật đầu cười. Ra nữ hoàng cũng biết sợ bóng tối. Đi taxi trở về bên kia cũng tốt, giờ cũng tối ngồi trên cáp treo nhìn xuống dưới rừng thông tối om ấy với cái tâm trạng trống rỗng lúc này liệu có làm nổi đau lại nhói lên chăng. Xe lăn bánh. Nó ngồi im lặng bên trái đưa mắt nhìn xuống dưới rừng thông. Đường trở vào thành phố quanh co, một bên là vách đá, bên kia thì sau hun hút. Người ta gọi con đèo duy nhất để bên ngoài đi vào thành phố này là Mimosa. Một cái tên hay hay và dễ thương nhưng có một chút gì đó man mác buồn. Trở về chỗ cáp treo vừa lúc nắng tắt hoàn toàn nhường chỗ cho bóng đêm, thành phố lên đèn, trời se lạnh. Anh Phong chậm rãi đưa chiếc xe lăn bánh một vòng hồ Xuân Hương theo lời chị rồi mới rẽ quay trở về khách sạn cho chị và nhỏ Hân mặc thêm áo ấm. Còn nó và anh Phong thì làm gì có chuẩn bị áo nào khác đâu mà mặc thêm đành ngồi run run dưới sảnh uống trà nóng. Từ lúc gặp chuyện đến giờ anh chưa nói bất cứ lời nào với nó, một lời an ủi cũng không. Sau này anh có nói không phải anh không quan tâm nó mà vì anh biết tính nó sẽ đủ sức vượt qua, hơn nửa chị và Hân thay phiên nhau giành hết phần chia sẻ với nó mất rồi. 
Uống cạn bình trà, phục vụ châm thêm nước cả buổi trời 2 cô nương mới mặc thêm áo xong. Chị và nhỏ Hân xuất hiện, đẹp dịu dàng như hai công chúa tuyết. Đều mặc quần jean, giày boot, chỉ khác nhau về màu sắc của áo khoác và khăn choàng cổ, nhất là chị còn điệu đà đội nguyên một chiếc nón len màu trắng. Cái này không phải mặc thêm áo mà là đi làm điệu hơn thì có. Tất nhiên nó với anh Phong đã quen với hình ảnh xinh đẹp thế này nên vẫn thản nhiên ngồi uống trà, nhưng mấy người khách khác ở sảnh thì lại chú ý tới sự xuất hiện của 2 cô nàng.
- Mình đi ăn hàng, đi chơi trò chơi rồi đi dạo đi mọi người.
Vẫn là chị nhanh nhẩu đề nghị. Tất nhiên không ai từ chối (chẳng ai dám từ chối thì đúng hơn). 
- Rồi để Phong lấy xe.
Anh Phong gật đầu đứng dậy. Nhưng chị kéo anh lại lắc đầu
- Không! Phương không muốn đi xe
- Sao vậy Phương?
- Hihi rồi sẽ biết. Đi nhanh nhox!
Chị cười tươi kéo tay nó chạy nhanh ra khỏi khách sạn. Đừng nói là giờ này chị đòi đi bộ là hơi mệt à. Trời tối, lạnh, cả ngày mệt mõi giờ mà còn cuốc bộ vòng vòng xong chắc đem chôn luôn quá. Nó với anh Phong còn đi được chứ 2 cô nàng mang giày cao gót nhắm đi dc mấy trăm mét đây. Cũng may suy nghĩ điên rồ của nó hơi phong phú. Chị không định đi bộ (quên mất chị là chúa lười). Chị kéo tay nó chạy ra ngoài bãi xe ngoài khu vui chơi. Chọn một chiếc xe ngựa có 2 con ngựa màu nâu leo tót lên ngồi chẳng kịp cho chủ người ta mời gọi gì hết. Hơi bất ngờ vì cách chọn xe nhanh chóng của 2 vị khách trẻ tuổi. Ông cụ chủ xe ngựa tươi cười đội chiếc nón cao bồi lên đầu rút chiếc roi nhìn nó và chị:
- Hai cháu đi đâu?
- Dạ đi vòng vòng
- Có hai đứa thôi hả?
- Hông! Còn hai người nửa đó cụ. Mình đi xe ngựa nha nhox hihi
Chị trả lời ông cụ rồi quay qua cười tươi với nó. Giờ còn hỏi ý kiến nó làm gì nửa, từ chối có được nửa đâu, ngồi vô tư trên xe người ta mất tiêu rồi. Ông cụ leo lên vị trí đánh xe vòng lại cười nói:
- Mấy cháu muốn đi theo giờ hay sao. Một giờ là ....
- Dạ ông chở tụi con đi vòng vòng chừng nào chán thì thôi. Mà 2 đứa con hổng có tiền đâu. Ông hỏi tên kia kìa
Chị vừa nói vừa xòe 1 tay ra vẻ ko có tiền, một tay chỉ về anh Phong. Đúng là nữ hoàng có khác. Mà chị nói cũng đúng hai chị em nó giờ mà thả ở đâu đó là xác định đói nhăn răng, làm gì có tiền trên người mà sài. Chị kéo tay nhỏ Hân lên ngồi kế bên để mặc anh Phong ngẩn ngơ đứng thỏa thuận giá cả với ông cụ chủ xe. Thỏa thuận xong giá cả anh Phong leo lên ngồi đối diện làm vẻ mặt đau khổ.
- Tại sao Phong bị ngồi một mình?
- Tại Phong là người dưng ráng chịu
- Phân biệt đối xử. Phản đối
- Haha phản đối vô hiệu. Không có quyền phản đối luôn.
- Ngồi một mình lạnh lắm.
- Ráng chịu đi......hii ấm ghê luôn nhox hen
Chị vừa nói vừa ôm lấy vai nó dụi dụi đầu chị vào đầu nó. Khẽ nhìn sang bên cạnh, hai má chị hình như vẫn ửng hồng giữa cái lạnh se người. Đà lạt chìm trong màng đêm. Tiếng xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường phố...vòng xe lăn chậm chạp như vòng thời gian của ngày hôm nay vậy...cố im lặng chờ mãi mà vẫn chưa hết ngày - ừ thì chờ cho hết ngày đầu tiên em đi!

tim ban nu lam tinh

Ròng rã cả ngày trời cuối cùng cũng tìm được chỗ trọ...bà mẹ cái trường...dám chuyển nó ra học tuốt ngoài quận 12...Ban đầu cứ tưởng dc học ở trung tâm SG, ai dè chuyển ra đây, lẻ loi có 2 lớp duy nhất...cứ như con ghẻ ko bằng....Nhưng được cái chi phí sinh hoạt ngoài này có vẻ dễ chịu hơn so với trong trung tâm...nhà cửa, đồ ăn đều rẻ hơn nhiều...thôi thì ráng chịu 1 năm, chờ dc chuyển về trung tâm rồi quậy luôn cho nó máu.
Lớp học của nó có khoãng 120 đứa, đa số toàn là người miền Đông, miền Trung, cá biệt có mấy đứa tuốt ngoài Bắc nửa...nói chung hơn 64 tỉnh thành dường như lớp nó đều chiểm hơn 50 tỉnh rồi...chỉ có người miền Tây như nó coi bộ là hàng hiếm trong lớp. Nhìn quanh đi quẩn lại chỉ thấy vài em xynh, còn lại đều chẳng đáng lưu ý cho lắm. kể cũng lạ cái ngành này của nó lẽ ra phải đẹp nhiều lắm chứ nhỉ...hay là nó quen nhìn gái đẹp rồi nên giờ thấy mấy đứa trong lớp, đứa nào cũng bình thường hết...thôi chết hok lẽ chưa gì nó đã chai sạn với cái đẹp rồi sao ta . Nói chung cuộc sống của nó trên lớp khá lặng lẽ, nó ngồi 1 góc cuối lớp và chẳng để tâm đến bất cứ việc gì của lớp. Với nó học kỳ đầu dường như chỉ là học và mãi cho đến bây giờ rõ ràng nó chẳng tìm thấy một đứa bạn thân nào hợp để chơi trong hơn trăm đứa lớp nó, có lẽ quan niệm, cách sống và khoảng cách nào đó làm nó cảm thấy chẳng hợp với bất cứ đứa nào. Tính nó đã vốn bất cần, ít nói, lại hay có những hành động theo dạng tự kỷ cho nên hiển nhiên nó dc xếp vào hàng cá biệt của lớp....cả biệt vì nó chẳng hay tụ tập bàn tán chuyện của lớp, cũng chẳng chơi bi-a, đánh bài, hay kéo nhau đi nhậu nhẹt, cá độ với tụi con trai trong lớp...niềm vui duy nhất của nó hợp với tụi đó chỉ là đá bóng và xem đá bóng. Cái vẻ bất cần, pha một chút lãng tử của nó ko thích hợp với tụi con trai...nhưng vô tình lại có gì đó thu hút tụi con gái...và cái duyên với con gái của nó (đã dc xác nhận bởi mấy thằng chí cốt cấp 3) vẫn làm nó dc chú ý và yêu mến của các nàng. Trong suốt quá trình học tại lớp này cho đến giờ dù trong đầu nó luôn xác định rõ một điều sẽ ko có chuyện tình cảm giữa nó với bất kỳ đứa nào cùng lớp, đến giờ dù quan hệ có đi đến mức nào với một vài đứa nào đó...nhưng nó vẫn giữ cái lập trường như vậy, cho nên hoàn toàn nó đều làm ngơ, chẳng quan tâm đến những mối tình của mấy cặp đôi trong lớp...Nói thì nói vậy....ít nhiều nó cũng vướng vào một số lời bàn tán hay trêu chọc nào đó của cái lũ sinh viên nổi tiếng nhiều chuyện này, mà cái ngành của nó chính thầy cô cũng phải phán 1 câu xanh rờn:” ko nhiều chuyện tụi em cũng phải học cách nhiều chuyện...càng nhiều chuyện càng tốt....xem như là một môn học để tụi em làm nghề sau này @@”.
Việc học xem như cũng đi vào quỹ đạo. Nó bắt đầu đi tìm việc làm thêm mặc dù người thân nó ra một quy định rằng cấm nó đi làm thêm. Việc của nó chỉ có học và học, còn tiền bạc để người lớn tính. Nhưng nó vẫn giấu gia đình để đi làm thêm vì nó đã xác định lên đây chủ yếu là bon chen học hỏi với đời chứ ko phải để vùi đầu vô “kinh sử”.Chạy dọc theo mấy con đường lớn của q12 cả ngày trời cũng chẳng tìm dc chỗ nào để làm...Bổng nó phát hiện một quán café hình như mới mở đang đăng bảng tìm nhân viên....Dựng chiếc mạc-tin (mới mua) vô góc quán nó đi sâu vào, quán này làm theo phong cách của nhật bản, có một chút cổ kính và lạ mắt...(chủ quán là anh trai của diễn viên Hồng Anh). Nó đoán đúng, 2 ngày nửa quán mới khai trương...>Sau một hồi chờ đợi, rồi phỏng vấn, rồi hỏi linh tinh cuối cùng nó cũng dc thằng cha quản lý lùn xủn nhận vào làm vị trí phục vụ....Xem như ngày đầu tìm việc mà có việc làm thì quá ok rồi...Nó vui vẻ quay về...tất nhiên là ghé qua tiệm net gần nhà trọ đến liên lạc với một người mà đến lúc đó nó vẫn chưa biết dc sau này người đó đã trở thành một phần cuộc đời đầy những ký ức mà cho dù đến mãi mãi về sau ko bao giờ nó có thể quên dc.
- Buzz buzz! Cốc cốc...có chủ nhà ở đó hok – nó gõ vội vào bàn phím – 15 phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời nó gõ tiếp -....hok có trên máy hả...vậy out nha...- màn hình hiện lên cái icon lạnh nhạt (lúc đó nó phải phì cười vì cái icon đó)
- Haizz chủ nhà đi vắng òi...bên đó kiếm chi nửa...- dỗi nó chắc lun rồi vì dù gì cũng cả tháng nay tự nhiên nó mất tích mà, bận lo vụ học hành...đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ online này chứ.
- Hi...giận nhox hả nữ hoàng?
- Ai thèm giận nhà ngươi...sao hok đi lun đi pm chi nửa
- Uhm tính đi lun thiệt rồi mà nhớ nữ hoàng xấu xí quá nên...
- Grừ grừ...ta xấu hùi nào...đồ nhox con xạo sự
- He he ừ xạo sự mà có người nc với mình hoài mới ngộ
- Ai thèm...tại nha ngươi buzz hoài bực mình chứ bộ.
- Thui đùa chút mà....nghĩ giận đi....lo chuyện học hành nè...thời gian đâu online
- Thiệt hok...hay là lo mấy cô hot girl ở trường rồi quên ta =.=
- Hot girl nào....có nữ hoàng băng giá ở đây...sao hot nổi mà hot
- Haizz....tin dc thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền
- Tự tin ghê hôn...đẹp sao xin WC hoài hok cho
- Sợ ngươi thấy ta đẹp quá ngươi xỉu sao
- Éc...mắc gì xỉu
- Thì thấy ta đẹp rùi nhà ngươi dê xồm...ta uýnh xỉu
- Dê đâu dê...có thấy chị ra sao đâu mà dê...cho wc đi rùi tính
- No no...mơ đi cưng.Đã nói chừng nào lên đây đi rùi gặp thiệt lun.
- Thì giờ lên rùi nè
- Lên đâu
- Sài Gòn nè
- Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....lên chi
- Lên kiếm chị chứ chi
- Hix tự nhiên kiếm ta chi
- Kiếm để dê chứ chi
- Ngon ngon...ta uýnh 1 cái là xỉu tại chỗ lun chứ dê
- Con gái gì...tối ngày dọa uýnh
- Chứ sao...hok lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài
- Èo....ai ăn hiếp ai biết liền à

tim ban nu lam tinh

Xem tim ban nu lam tinh hay nhat 2014

Vừa vào đến cửa căn hộ thằng bạn thân cùng chung cư ,Hoàng đã gọi
- “Tuấn ơi! Có nhà không?” rồi mở cửa tự nhiên đi vào.
Việc này nằm trong tính toán của nó vì nó vừa cho Tuấn thay nó đá bóng dưới sân, vấn đề là bạn bè thân thiết qua lại với nhau suốt ngày nó nắm khá rõ giờ giấc sinh hoạt của nhà Tuấn, giờ này chú Long, bố Tuấn, chưa đi làm về còn cô Thu, mẹ Tuấn chắc chắn đang thả mình dưới làn nước lạnh, cô đang tắm.
Cô Thu đã 35 tuổi, một người phụ nữa đoan trang, kín đáo và đẹp nhất khu chung cư này. Đàn ông con trai trong chung cư mỗi lần ngắm cô đi chợ hoặc đi tập thể dục về đều thầm ghen với bố Tuấn về thứ tài sản vô giá mà chú Long được sở hữu.
Cô chú là một cặp xứng đôi vừa lứa, chú Long là giám đốc trẻ của một công ty liên doanh tiếng tăm trong thành phố này, chú cao to, đẹp trai như diễn viên điện ảnh. Nói chung là một gia đình kiểu mẫu, sống chan hoà với bà con láng giềng và cũng khá chỉn chu.
Hoàng và Tuấn là đôi bạn thân, hai đứa học cùng nhau, và có nhiều đam mê thể thao giống nhau. Hai thằng đều là học sinh giỏi cấp thành phố nên cả hai gia đình đều rất tự hào.
Nhà Hoàng có hai chị em còn nhà Tuấn chỉ có một mình nên Hoàng thường xuống học chung với Tuấn. Tuấn khá ngây ngô về giới tính còn Hoàng thì phát triển hơn. Thỉnh thoảng nó cũng len lén xem phim người lớn hoặc truy cập Internet để ngắm nghía những bức ảnh gợi cảm.
Thời gian gần đây nó nhìn cô Thu dưới những góc độ người lớn hơn, nó cũng yêu cái đẹp và trên hết là tính tò mò của một cậu con trai mới lớn làm nó thi thoảng ngắm trộm cô dọn nhà ,nấu bếp trong lúc ông bạn thân còn chíu mũi vào bài vở.
Như đã nói ở trên, cô Thu rất đẹp,cô cao ráo, trắng trẻo và đầy đặn. Cô chỉ có mình Tuấn nên giữ phom người gần như hồi con gái, cái đẹp thêm ở tuổi cô là nét đầy đặn của phụ nữa tuổi ba mươi. Nhà có điều kiện kinh tế nên cô rất chăm tập thể dục, cô ăn vận vừa kín đáo , quý phái và rất gợi cảm nữa.
Hơn một tuần trước đây, trong lúc ôn thi cùng nhau cùng nhau buổi chiều, hai thằng lôi nhau xuống bếp uống nước nói chuyện bài vở trong khi cô Thu vừa chuẩn bị cơm chiều xong và đang ở trong phòng tắm.
Trong khi Tuấn mải mê nghiền ngẫm xem cách giải bài toán vừa làm đúng sai thì tâm trí Hoàng tập trung hết cả vào khoàng trống 5cm giữa cánh cửa phòng tắm và sàn nhà thằng bạn.
Nơi mà ở đó tiếng nước chảy làm thần kinh nó như tê liệt, thỉnh thoảng thấp thoàng gót chân trần của cô Thu đi lại làm nó nén tiếng thở dài, nhấp vội ngụm nước mát rồi bảo bạn ”học tiếp mày nhỉ!”.
Hôm sau không xuống bếp nữa nhưng nó bắt đầu để ý giờ giấc, là người chỉnh chu nên cô Thu sinh hoạt rất chuẩn. Với một cậu bé thông minh nhưng máu mê như Hoàng thì đó lại là một yếu điểm chết người vì trong đầu nó đã lập xong kế hoạch để thoả chí tò mò và nắm lấy cái cơ hội mà ít nhất đàn ông cả khu này đều không thể có, trừ chú Long, đó là đuợc ngắm cô Thu trần truồng.
Nén đam mê để hoàn thành xong phần thi học kỳ đạt loại giỏi, nó cùng Tuấn bước vào kỳ nghỉ hè. Hai thằng cùng có sở thích đá bóng nên ngay lập tức tham gia cùng với đám trẻ trong khu đá bóng vào buổi chiều, đến buổi thứ hai hôm nay thì không hiểu sao Tuấn xuống muộn khi hai đội đã đủ người chơi.
Thấy Tuấn xuống Hoàng reo lên : “May quá! Mày thay tao tý, tao chạy lên nhà vệ sinh cái rồi xuống.”
Không hề nghi ngờ, Tuấn chạy vào thay bạn. Còn Hoàng, nó không thể bỏ qua cơ hội ngàn vàng này được,phải liều thôi, ba chân bốn cẳng chạy lên làm như mình mắc đi vệ sinh thật.
Thấy Hoàng gọi cô Thu nói vọng ra từ trong phòng tắm :
- Tuấn vừa đấy mà cháu ơi! Hai thằng lại rủ nhau đá bóng hả?
- Vâng ạ! Hay bạn ấy xuống rồi cô nhỉ? Thôi cháu xuống đây ạ!
- Ừ, về sớm còn ăn cơm nhé, nhắc cả Tuấn hộ cô.
- Vâng! Cháu đi đây!
Trong khi trả lời nó đã ngó quanh nhà bạn, đúng như dự tính chỉ trừ cô Thu đang trong phòng tắm các phòng đều không có người., tiếng nước từ vòi sen trong nhà tắm cho nó biết là cô vừa vào tắm.
Sau khi trả lời xong nó đi ra cố tình làm cho cái cửa kêu lên khi nó đóng lại trong khi nó vẫn trong nhà. Cẩn thận hơn nó tiến lại ban công và nhìn xuống dưới sân, nó thấy Tuấn vẫn đang say mê cùng trái bóng và thầm rên lên “cô ơi!” rồi rón rén tiến lại phía cửa nhà tắm.
Nước vẫn chảy và cô Thu vẫn đắm mình trong làn nước mát như mọi khi, chỉ khác lần này cô phải trả giá cho sự sơ ý của mình. Hôm nay sẽ có người con trai thứ hai sau chú Long được ngắm những báu vật của cô.
Bên ngoài, Hoàng nằm bò ra nền gạch và nhẹ nhàng trườn đến cái khe mà nó vẫn suy nghĩ tính toán đã tuần nay, thời gian như ngừng lại, nó thấy ngẹn thở và run rẩy nhích lại.
Cái khe rộng dần ra, cánh cửa như được kéo dần lên khi cự ly giữa mắt Hoàng và cái khe gần lại. Cô đi chân trần và đang quay vào trong phía vòi sen, Hoàng đã có thể nhìn thấy bắp chân trắng muốt của cô, hai đùi phía sau đùi thon thả và cặp mông săn chắc của cô Thu.
Biết chắc cô đứng tắm như thế, nó mạnh dạn ghé mắt lại gần hơn và nhìn được toàn bộ thân hình của cô từ phía sau. Bên trong, cô Thu đang đứng tắm trần truồng, cảnh tượng đẹp như trong một bộ phim với kỹ xảo cao nhất, tóc cô vấn cao trong chiếc mũ nilon tránh ướt tóc càng làm cho tính phô bày cao hơn. Cô trắng muốt từ gáy đến gót chân, không một vết nhỏ.
Hoàng thấy tim mình đập mạnh, con chim mới lớn của nó cửng thượng lên khiến nó phải cong mông lên cho đỡ khó chịu. Không đi đâu vội và nó biết những cơ hội thế này không có nhiều nên nó tự trấn an bình tĩnh thưởng thức giấc mơ đã thành của mình.
Không hề hay biết, mẹ Tuấn vẫn ngửa mặt lên hứng những tia nước vào cổ rồi để cho nó tự nhiên chảy xuống thân thể mình. Cô có biết đâu bên ngoài cái khe dưới sàn có một con mắt đang bí mật ngắm từng động tác của cô trong này.
Con mắt đó mở to dầy háo hức và chờ đợi động tác xoay người của cô. Một tay xoa cổ một tay xoa nhẹ ngực, bụng và háng mình, cô đang đứng tắm trong tư thế rất gợi dục. Hoàng vẫn cố gắng kìm tiếng thở thật khẽ, cô Thu chợt dướn người rút cái vòi sen và ngồi xuống.
Từ phía sau Hoàng chỉ có thể nhìn thấy mông cô căng ra trong tư thế ngồi xổm, cô đang rửa chỗ kín đáo nhất của mình., nhìn thấy đầu ngó tay cô thò lên thụt xuống qua kẽ mông theo động tác vệ sinh của cô làm Hoàng nổi hứng thật sự.
Chỉ từ đằng sau nên cu cậu tha hồ tò mò đoán già đoán non phía trước. Rất nhanh chóng cô đứng lên và cắm trả cái vòi sen lên tường nhà tắm. Tim Hoàng như ngừng đập vì nó biết điều gì sắp xảy ra.
Rất bình tĩnh lùi lại cho phần đầu của cô khuất khỏi cái khe vì nó đủ thông minh để biết phần đó sẽ là cái mặt của cô Thu ngay sau đây và cô hoàn toàn có thể nhìn thấy nó.
- “An toàn rồi, quay lại đi cô ơi!” nó thầm kêu lên trong bụng.
Bên trong sau khi cài được vòi sen lên cô Thu xoay lại để hứng nước kỳ lưng, toàn bộ phần trước cơ thể trần truồng hấp dẫn của cô lập tức đập vào mắt cậu bé hàng xóm. Hoàng lần đầu tiên trong đời được nhìn thấy trực tiếp những phần gợi cảm nhất của phụ nữ.
Cô Thu đẹp như một bức tranh tuyệt mỹ. Hoàng nhìn như bị thôi miên vào háng cô, nơi có bộ phận mà mọi người đàn ông đều ao ước nhìn thấy. Cô Thu không nhiều lông ở đó nhưng nó cũng đủ để thấy một khoảng đen sẫm dưới bụng cô.
Đám lông ướt phủ mu cong cong đầy khiêu khích, vì từ dưới nhìn lên nên mặc dù cô không dang rộng chân Hoàng vẫn có thể nhì thấy phần thịt lộ ra không nhiều hai bên mép.Hông rộng cộng với hai bắp đùi thon thả trên nền da trắng ngần của cô được tô điểm bởi mảng lông đen trông vô cùng hấp dẫn.
Hoàng như lịm người đi trong giây lát khi bên trong cô đang vắt ngược tay ra sau để kỳ cọ, khi này cậu mới bình tĩnh nhìn ngắm toàn bộ thân hình cô Thu. Hai bầu vú căng cứng với hai núm vú màu hồng nhạt nhô lên khiêu khích, cái bụng phẳng phiu không chút mỡ thừa, cái rốn xinh xinh trần trụi.
Cô vô tư tắm rửa như một thói quen mà không hề biết cậu cháu trai hàng xóm đang nhìn trộm cô tắm. Tất cả những nơi bí mật nhất trên thân thể người phụ nữ của cô đã được thêm một người nữa khám phá, nhìn ngắm.
Hoàng thì thầm “cô đẹp quá!”.
Cô buông hay tay để tráng nốt phần lưng rồi quay vào tắt vòi sen, Hoàng trở về với thực tại và theo phản xạ nhích người ra xa cái khe. Nó định chạy ra nhưng tiếc rẻ vì biết cô còn lau người nên lán lại.
Cô Thu tiến lại chỗ treo quần áo gần cánh cửa để lau người, Hoàng chỉ có thể nhìn thấy từ phần bụng của cô Thu bên trong trở xuống. Không ngờ rằng mình lại may mắn thế, *** cô chỉ còn cách mắt nó một khoảng rất ngắn.
Tất cả thị giác của nó tập trung vào đó, rất thư thả cô Thu lau kỹ phần trên, lưng, mông rồi khẽ dạng chân ra đưa khăn tắm vào lau háng. Tất cả được ghi lại trong bộ nhớ của Hoàng từng động tác nhỏ.
Không đủ để thấy bên trong nhưng thế cũng là quá nhiều cho lần đầu tiên. Đợi đến khi cô kéo chiếc quần lót che kín đi cái bướm gợi cảm nó mới nhẹ nhàng đi ra và khẽ khép lạ cánh củă.
Chạy vội xuống nó tự trấn an mình quên đi rồi ra thẳng chỗ sân bóng, nhìn thấy Tuấn vẫn miệt mài nó chợt thoáng cảm thấy có lỗi với bạn….
Tối đó sau khi cơm nước tắm rửa xong nó chạy xuống nhà bạn, hai thằng ngồi chơi trong phòng mà Hoàng vẫn hồi hộp đợi cô Thu rửa bát dưới bếp lên, nó muốn lần nữa xác định chuyện buổi chiều.
Bên ngoài phòng khách bố Tuấn chợt gọi to kêu hai thằng ra xem bóng đá. Vừa ngồi xuống sàn gỗ phòng khách thì cô Thu bê hoa quả dưới bếp lên rồi ngồi trên hướng mặt nó về phía TV, nó không phải sợ ai phát hiện nữa bèn vờ xem bóng đã nhưng liếc dọc người cô Thu đang căng ra trong bộ quần áo ngủ,
Nó nhớ lại những hình ảnh ban chiều mà thấy lòng rạo rực. Nhìn thấy cô đoan trang như vậy nó quên hết mặc cảm tội tỗi, chỉ thấy miên man sung sướng vì đã được nhìn ngắm tất cả cái thân hình kiều diễm trước mặt trần truồng như thế nào.
Rồi kìm nén không được nó đánh bạo tìm cách được đụng tay vào cái mu nổi căng dưới háng cô. Rất nhanh chóng nó lập được kế hoạch cho mình, khi ra về thấy cô ra đóng cửa nó giả vờ xỏ dép chờ đợi.
Khi cô Thu một tay giữ cánh hé ra cho nó về bèn lách người thật nhanh chào cô không quên cố tình để mu bàn tay lướt nhẹ và nhanh qua háng cô, rất nhanh nhưng đủ làm nó thoả mãn, cô Thu không mảy may nghi ngờ còn nói vọng với nó:
- Nghỉ hè đừng đi chơi linh tinh, hai thằng chịu khó chơi với nhau nhé! Mai lại xuống chơi với Tuấn Hoàng ạ!
- Vâng ạ!
“Nhất định cháu sẽ xuống mà” nó nhủ thầm.
Từ sau hôm đó thỉnh thoảng trước khi đi đá bóng nó nhìn từ trên nhà nó thấy Tuấn đã xuống sân nó mới đi và tất nhiên nó tạt vào nhà Tuấn, nhìn trộm mẹ Tuấn tắm xong mới chạy đi.
Việc đó kéo dài đến hết kỳ nghỉ hè, chú Long mua thêm một cửa hàng trên phố để kinh doanh mỹ phẩm, cô Thu quản lý cái cửa hàng đó và hay về muộn nên Hoàng không còn cơ hội xem cô tắm mỗi chiều nữa.
Nhưng lại xảy ra một việc mà nó không ngờ, thật may mắn nó có được cơ hội đưa cô Thu lên chính cái giường ngủ của cô, nó tặng cô lần làm tình đầu tiên trong đời nó và lấy mất đi của cô sự thuỷ chung với chú Long….
Chuyện xảy ra sau đó hơn một năm, khi mà bố mẹ Tuấn đã biến cái của hàng mỹ phẩm trên phố thành một công ty kinh doanh mỹ phẩm lớn, đại diện cho nhiều hãng nổi tiếng thế giới tại thị trường Việt Nam.
Hoàng và Tuấn bắt đầu vào đại học theo hai con đường khác nhau, Tuấn thi được học bổng và đi du học Mỹ, Hoàng thích học trong nước và đã không khó để thi đỗ vào ĐHBK.
Cô chú Long Thu vẫn giữ cái căn hộ để ở, chú thì bạn rộn hơn với công việc công ty mình, còn cô thì đã trở thành một doanh nhân thành đạt. Cô như trẻ mãi và ngày càng đẹp hơn, quyến rũ và hấp dẫn đàn ông hơn.
Tuy nhiên trong cô chỉ có một người đàn ông duy nhất là chú Long nên mặc dù có khá nhiều các đại gia hoặc các doanh nhân ngoại quốc ve vãn, cô vẫn giữ vững quan điểm sống cho riêng mình.
Thuỷ chung, chu đáo và chan hoa với mọi người, xung quanh ai cũng quý cô, còn đàn ông con trai không ít người sẵn sàng đánh đổi tất cả để được một lần đưa cô lên giường ngủ.
Bước chân vào ĐH nhưng Hoàng vẫn không có thêm nhiều quan hệ thân thiết, đặc biệt trong môi trường nơi nó đang theo học không có quá nhiều các cô gái thì chuyện yêu đương gần như là xa xỉ với nó. Vả lại nó đã thầm yêu mẹ bạn, người phụ nữ đầu tiên trong đời làm nó xao xuyến.
Từ ngày Tuấn đi học xa nhà cô chú như quý nó hơn, coi như con cháu trong nhà, đi chơi, đi nghỉ đều xin phép bố mẹ Hoàng cho đi cùng. Hoàng đã bắt đầu biết có nhiều đàn ông xung quanh để ý và thèm muốn cô Thu, kể cả những người mà cô chú không bao giờ ngờ đến không riêng gì nó.
Nó biết điều này trong một lần cô chú rủ nó đi biển cùng mấy gia đình bạn bè. Vốn là một người phụ nữ hấp dẫn, trên bãi biển trong bộ đồ bikini cô Thu có một sức hút không thể cưỡng lại đối với bất kỳ ai.
Và vì luôn là người ít tuổi nhất nên cô lại càng không để ý đến Hoàng, điều này giúp Hoàng rất nhiều. Mọi người thường ăn uống tại khu ăn uống của khách sạn trên bờ biển, Hoàng luôn để mắt đến cô Thu trong mỗi bữa trưa, bữa ăn thường vắng người nhưng kéo dài.
Bao giờ nó cũng ăn xong sớm hơn chút rồi đi vào khu vệ sinh, chỉ có hai chòi lá sạch sẽ trên bãi biển được che bằng liếp nên nó dễ dàng làm được một cái lỗ bé xíu rất thấp để có thể nhì thật rỗ khi cô Thu ngồi xuống bên cạnh.
Gần như ngày nào cũng vậy, khi nghe tiếng bước chân quen thuộc của cô lạo xạo trên cát tiến về phía phòng bên là nó lại nín thở ghé mắt vào đó nhìn sang chờ đợi. Cô Thu thường vấn cao váy lên bụng rồi tụt quần lót đến đầu gối và ngồi xuống nên Hoàng có thể ngắm rất rõ phần dưới của cô khi cô vệ sinh.
Nó luôn cứng đờ người mỗi khi nhìn thấy bướm cô rỉ nước khi cô đái, Hoàng tập chung cao độ để ngắm không sót một sợi lông, các mép thịt hồng hồng phía trong cái mu căng phồng . Cô Thu thường ngồi nguyên vị trí sau khi xong việc và rút giấy thơm lau sạch sẽ rồi mới đi ra. Cô không hề biết đó mới là những lần đích thực buổi chưa của cậu cháu trai.
Và thật tình cờ Hoàng được chúng kiến một chuyện thú vị. Số là lần đó đi nghỉ, càng ngắm cô Thu nó càng thèm muốn lại được một lần nhìn ngắm cơ thể cô trần truồng khi cô tắm; nhìn cô đi vệ sinh thôi không đủ thoả mãn. Nó để ý và phát hiện ra cái nhà tắm nước ngọt trên bãi biển khá sơ sài và khuất sau nhiều tán cây trên sườn đồi.
Hôm đó khi cô đang ngụp lặn trên bãi biển còn chú đang ngồi uống bia với máy ông bạn và đám lái xe trên bờ thì nó giả bộ thả bước dọc bờ biển rồi lỉnh ngay lên đồi chờ cô lên tráng nước ngọt.
Lấp sau bụi cây nhìn về phía bãi được khoảng 10 phút nó thấy cô đi lên chỗ chú và đám bạn ngồi lấy khăn tắm và quần áo khô rồi rảo bước về phía nhà tắm. Tim nó như đập rộn ràng, từ trên cao và xa nó nhìn thấy mái tóc đen vấn cao của cô thấp thoáng trong nhà tắm.
Khi thấy bộ bikini của cô được vắt lên vách và cái vòi sen trên cao bắt đầu phun nước, nó liền dời khỏi nơi ẩn lấp nhẹ nhàng tiến lại. Nó chợt khựng người khi thấy bóng anh Trung lái xe cho chú Long tất bật đi vào khu vệ sinh,
Nó đoán anh này đi giải quyết nỗi buồn sau chầu bia vì nhà vệ sinh nam rẽ cách nơi nó định xuống một đoạn nên nén lòng đợi anh Trung đi khuất.
Nhưng nó hoàn toàn bất ngờ khi thấy đến ngã rẽ Trung chợt quay nhìn lại phía bờ biển nơi hội đàn ông vẫn đang say sưa trò chuyện, biết chắc không ai đi lên Trung nhẹ nhàng đi thẳng về phía cô Thu đang tắm.
Lén lút như một tên trộm, Trung ghé sát mắt qua kẽ liếp nhà tắm nhìn vào. Từ vị trí của đang đứng Hoàng có thể trông thấy rõ sự việc, nhìn hướng búi tóc của cô Thu nó biết Trung đang được nhìn trực tiếp vào phía trước cô Thu đứng tắm bên trong.
Không hề biết sự có mặt của nó, Trung thản nhiên móc chim ra vừa vuốt lên xuống vừa ngắm nghía phía trong nhà tắm. Việc nhìn lén đó đem lại những cảm xúc khó tả và cô Thu lại rất đẹp nên chỉ chừng một phút nó thấy anh tài xế ngửa mặt đầy thoả mãn rồi nhón chân đi ra.
Cùng lúc đó cái sen tắm ngừng phun xuống, nó biết cơ hội cho nó đã hết nhưng không hề tiếc vì việc mình vừa được thấy đem lại cho nó cảm xúc lẫn lộn, vừa ghen ghen vừa thích thú. Nó lén theo lỗi cũ vòng lên đồi rồi đi về chỗ người lớn tụ tập.
Trước khi quay về phòng khách sạn nó kịp nhận ra ánh mắt thèm thuồng của anh lái xe nhìn trộm cô Thu lúc này đã chỉnh tề quần áo.
Kể từ hôm đó nó ý thức được rằng cô Thu không chỉ là báu vật của riêng nó nữa và nó để ý đến cô nhiều hơn.
Nó đủ lớn để biết rằng cô rất khó giữ mình vì mánh lới của bọn đàn ông trong xã hội. trong khi chú Long ngày một thành đạt hơn, nhiều quan hệ hơn và cũng ít quan tâm đến cô hơn.
Nó thầm yêu cô trong tuyệt vọng vì nó biết việc bày tỏ có thể mang lại những hậu quả tồi tệ trước một người phụ nữ đoan trang như cô.Nhưng có những việc ở đời không ai ngờ được, nó gặp may, một may mắn rất lớn.
Số là do không cám dỗ được với nhan sắc của mấy em thư ký tại công ty; chú Long bắt đầu có bồ. Chuyện này đến tai cô Thu, mới đầu cô còn bán tín bán nghi, sau nhờ người theo dõi cô biết đích xác chuyện đó có thật.
Vốn là người hiểu biết nên cho rằng đó là chuyện bình thường, chú Long của cô không bị đám con gái săn lùng mới là lạ. Tuy vậy trong sâu thẳm cô vẫn thấy buồn và quyết tâm dành lại chú bằng mọi giá.
Tình cờ cũng thời gian này cô bất ngờ gặp lại người bạn trai đầu tiên hồi học đại học, ngày xưa yêu nhau chỉ dám cầm tay là quá lắm rồi, giờ cả hai đã có gia đình nên cũng mạnh dạn hơn. Tuy nhiên điều này chỉ đúng đối với chú kia còn cô Thu thì vẫn vậy, kín đáo và chừng mực lắm.
Cho đến một hôm, Hoàng đang tha thẩn đứng chơi trong sân khu thì cô Thu được chú kia đưa về, chú ấy dám làm thế vì biết chú Long đang sang công tác tại Tokyo.
Thấy cả hai đi lên nhà Hoàng bí mật bám theo, nó đi theo thang máy bên cạnh và cẩn thận dừng dưới một tầng rồi men theo thang bộ đi lên. Nó nghe thấy cô Thu đang nói chuyện với chú kia.
- Em cảm ơn anh đã đưa em về, chuyện không thể khác được, anh đừng vào, chồng em đi vắng hàng xóm sẽ đàm tếu, em rất ngại, anh thông cảm cho em!
- Có gì đâu, anh chỉ vào chút rồi về, hẵng còn sớm với lại anh hiểu và không làm tổn hại đến em đâu. Em đừng cả nghĩ quá!
Nó nghe thấy cô Thu thở dài và cánh cửa căn hộ nhà cô khép lại.
Gần như ngay lập tức nó đi đến cánh cửa và ghé tai nghe vào bên trong.
- Thu! Thu! Anh yêu em mà! – Chú kia không giữ lời hứa, nó nghĩ.
- Anh đừng đánh mất những tình cảm tốt đẹp mà em đã dành cho anh trước đến giờ, anh đi về đi không em gọi bảo vệ lên đấy.
- Một nụ hôn nhé, và em quên anh đi! Anh xin lỗi!
- Không! – Cô dứt khoát!!
Rồi có tiếng động mạnh, cô Thu ú ớ dằn giọng “Buông ra!” sau đó chỉ thấy tiếng động thể hiện cô đang bị ôm thật chặt. Hoàng nghĩ nhanh, ghen tỵ và quyết định hành động, nó đã nghĩ đến kịch bản này, cách duy nhất để cô có thể chia sẻ tâm tư tình cảm với nó như một người trưởng thành.
Nó giả bộ như mọi lần, vừa gọi to : “Cô Thu ơi! Cô về chưa ạ?” vừa nhanh tay mở cửa ra vẻ vô tư.
Nó thấy cô Thu đang bị ép chặt vào tường phòng khách và đang cố chống lại chú bạn trai.
Nó kêu lên :”Ối, cháu xin lỗi!” rồi quay ra, bên trong chú kia cuống cuồng buông cô ra, còn cô Thu thì gọi ngay:
- “Hoàng, vào đây cô bảo!”.
Bạn cô Thu vội vã quay ra , cúi đầu đi qua Hoàng rồi đi thẳng .
Cô Thu nhìn Hoàng với cặp mắt biết ơn , thoáng đỏ mặt cười trừ,
-“Cháu ngồi đi, cô thay quần áo rồi nói chuyện với cháu.” .
Lát sau cô ra cạnh Hoàng ngồi xem TV trong bộ quần áo ngủ mềm mại, kín đáo nhưng đầy gợi cảm.
- Hoàng thấy cô có tệ không? Chú ấy cũng thật đáng thương, nhưng cô không thể làm khác được. Cô bắt đầu câu chuyện.
- Ơ! Nhưng mà sao cơ ạ, cháu thấy gì đâu, chú ấy là bạn cũ ạ? Nó đánh trống lảng.
- Ừ! Mà coi như không thấy nhé, cô cũng khó nghĩ, như thế đấy nhưng nếu chú Long biết lại ghen tuông ầm lên cho xem.
- Thôi cô ạ, cô nghĩ cho mệt đầu, chú Long không biết được đâu. Mà nếu biết thì chú cũng phải cảm thấy hạnh phúc vì cô của cháu đẹp quá, đàn ông không thích mới lạ ạ!
- Cô của cháu già rồi, cô nói cháu nghe nhé, chú có mấy chị thư ký ở cty chỗ chú làm hay được chú đem đi công tác lắm, cô buồn, thằng Tuấn mà ở nhà thì hai thằng phải đi xem rõ cho cô đấy.
- Chú cũng thế mà cô, con gái họ thích cũng là bình thường, mà bao giờ chú về thế ạ?
- Lúc chiều gọi điện thoại về bảo sáng ngày kia, thứ hai sẽ về, để cô gọi điện lên nhà bảo bố mẹ cháu hôm nay thứ bảy ngủ bên này nhé!
Đó là chuyện rất bình thường kể cả khi chú Long ở nhà nên bố mẹ Hoàng đồng ý ngay khi biết lý do. Còn Hoàng thì như mở cờ trong bụng, nó đã đến cửa phòng ngủ-thâm cung của cô chú rồi. Mọi lần chú ở nhà hai chú cháu xem TV khuya rồi Hoàng ngủ ở phòng Tuấn, nó hy vọng lần này sẽ khác nhều đi.
Xem TV được một lúc, cô Thu vào lấy ra hai cái gối mời nó nằm, nó từ chối rồi ôm cái gối vào lòng để che đi cái đũng quần đã cương lên.
Lý do là sau khi đưa gối cho nó cô Thu thản nhiên nằm ngửa trên sàn gỗ phòng khách xem TV, Hoàng ngồi xem nhưng kín đáo nhìn đùi, mu cô nổi căng trong chiếc quần ngủ mỏng mà lòng rạo rực. Nó nghĩ thời cơ đã đến, bây giờ hoặc không bao giờ nữa nên đánh bạo bắt chuyện.
- Chú đi thế cô nhớ chú lắm nhỉ, bao giờ cháu có vợ cũng sẽ mong được như thế cô ạ
- Ừ, nhưng đàn ông con trai mấy chú cháu chán lắm, chú cháu ở nhà cả vài tháng với vào ngủ với vợ, cháu còn trẻ chưa biết việc đó cũng quan trọng lắm.
- Hihi, chú cháu cũng thật giỏi cô nhỉ, xinh như cô cháu mà kiềm chế được.
- Kiềm chế? Kiềm chế gì?
- Cô cứ nghĩ cháu trẻ con ấy, chau chưa biết, nhưng cũng được giáo dục và xem phim rồi, cháu cô cũng đã là sinh viên , bọn lớp cháu dân ngoại tỉnh đã thuê nhà sống thử rồi đấy cô ạ!
- Ừ nhỉ, vậy mà cô cứ nghĩ cháu với Tuấn vẫn còn bé bỏng lắm. Thời gian nhanh thật, cô già mất rồi. Mà cô hỏi thật sao cháu biết gì về chuyện đó?
- Cháu chẳng biết gì cả, thỉnh thoảng xem phim thấy gợi cảm thì rạo rực thôi, thích thích nhưng sợ sợ cô ạ!
- Rạo rực à?Hahaha! Cũng phải thôi, sinh lý bình thường.
- Vầng cháu cũng hy vọng thế, cháu nói cô bỏ quá cho cháu, thế này cũng thấy rạo rực đấy ạ!
Cô Thu quay lại nhìn vào khuôn mặt đang đỏ nhừ của Hoàng, cô nằm sấp xuống suy nghĩ, thỉnh thoảng mở to mắt nhìn Hoàng sau câu thú nhận vừa rồi của nó. Được khoảng ba lần nhìn như thế, cô hỏi nó.
- Cháu nghĩ cô thật thế à?
- Vâng, cháu xin lỗi, cô cũng đẹp mà!
Cô thoáng đỏ mặt, rồi lại tư lự. Cô xoay lại xem TV và nói.
- Bỏ đi cháu, không hay ho gì cả.
Sàn nhà như tụt xuống, Hoàng thấy thất vọng ùa về. Nỗi mặc cảm làm nó thấy xấu hổ, chót đâm lao theo lao nó nhích lên.
- Cháu xin lỗi cô, chú bạn cô cũng không kìm chế được mà, chú ấy còn hơn cháu nhiều mà vẫn vậy.
Cô Thu nhổm người ngồi dậy, có thể vì thương nó khi thấy Hoàng cúi gằm mặt, cô vươn tay vít đầu nó thì thầm :
-“Thôi nghe cháu! Cô biết nhưng có lẽ là không nên”.
Hoàng chợt hiểu khác, nó mạnh dạn ngẩng đầu lên đề nghị thẳng
-“Cháu muốn cô làm người phụ nữ đầu tiên của cháu được không cô?”.
Cô Thu hẳn rất xúc động và bối rối nên cô không nói được câu nào, cô không ngờ đến tình huống này và bất chợt….bật khóc.