Tim kiem hinh anh dep

Ngơ ngơ ngác ngác cố trường dậy nhìn con nhỏ, nhỏ đứng chống nạnh nhìn tôi hằm hừ, con nhỏ mới nói gì thế nhỉ
- gì ?
- xuống ăn cơm. - con nhỏ cằm cái muỗng bới cơm chỉ chỏ nhìn tôi
- cái gì ? - tôi bật đứng dậy ngơ ngát
- đấm vô mặt bây giờ chứ gì - con nhỏ chọi nguyên cái muỗng vào mặt tôi
Bốp....trúng ngay mặt cái bốp, tôi nhăn nhó thở dài rồi bước xuống giường, con nhỏ đi đằng trước miệng lãm nhãm cái gì đó không rõ. Bước cọc cạch xuống nhà mà lòng tôi cứ ngẫm ngĩ đăm chiu, má ơi con nhỏ này có biết nấu ăn không vậy trời, tôi ngồi bẹp xuống ghế ngơ ngơ ngác ngác nhìn cái đống đồ ăn đang bóc khói dưới bàn. Nhìn qua nhìn lại có 3 món, nhưng mà món nào món nấy nhìn là lạnh xương sống hết cả lên, cái dĩa hột vịt chiên xàm xít đen thùi lùi. Cái nồi cá kho thì nhìn được được một chút, tô canh bí thì nhìn cũng được. Hít hà cố gượng tay run lặp cặp gắp cái miếng hột vịt đen xì lì lên cho và miệng nhai, một cảm giác đắng ngét tê buốt khiến tôi điếng người lên, quằn quại một lúc cũng nuốt vào thở hồng hộc.
- làm cái mặt đó là sao - con nhỏ hỏi
- gì? 
- bộ đíếc à - con nhỏ xù lên
- ừ - tôi thở dài
- ừ cái gì mà ừ - nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi
- thì ừ chứ gì
Quẹt lấy một ít nước của tô cá kho vào tô, một cảm giác lâng lâng như đang bơi lội ở thái bình dương bao phủ lấy tôi, một sự mặn mà đến tinh khiết. Không đợi gì thêm tôi đứng phắt dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tỉnh, nốc nguyên ca nước vào miệng cho vơi đi sự mặn mà của nước mắt. Con nhỏ quay lại nhìn về phía tôi ngơ ngác, tôi cũng phớt lờ sự ngơ ngát đó ôm cái tô canh kia đem đi nấu lại, lần này thì lạt nhách luôn, tôi thở dài rồi nấu lại. Khui cọc cạch một hộp cá mồi thêm rồi ôm ra bàn. Tôi kéo phần cá kho với hột vịt về mình, còn hai cái kia thì đẩy sang cho con nhỏ
- làm ơn mai mốt đói thì kêu tôi, tôi làm cho ăn.
- không thích - tỉnh bơ luôn
- không thích thì nấu mì ăn đi - tôi thở dài
- ừ
Con nhỏ ăn lấy tô canh tôi vừa mới nêm lại gật gù cười tít mắt, lần đầu tiên tôi mới thấy con nhỏ cười à nge, nhìn y chang con nít vậy .
- nhìn gì mà nhìn, đâm cho đuôi luôn bây giờ chứ nhìn - con nhỏ hầm hừ
- ờ.....
- ờ gì mà ờ
- ăn đi nhiều chuyện quá....- tôi thở dài
Cố ăn hết cái đống con nhỏ làm mém tí tôi ngộ độc luôn rồi, miệng tôi bây giờ vẫn còn tê buốt vì mặn . Không biết con nhỏ này nó làm món cá này có đổ hết chai nước mắm của tôi không ta. 
Tối.......từng ngọn đèn bừng sáng lên trong mọi ngóc ngách của cái thành phố xa hoa này, tôi thở dài lâng lư một bản nhạc trịnh buồn và tách cafe nóng trên tay. Sài gòn vẫn cứ thế, nó vẫn sằm uất như thế, đó đến giờ tôi chưa bao giờ thấy sài gòn ngừng ngỉ chút nào cả. Gió nhẹ nhàng lướt qua những khe cửa nhỏ vào nhà, ngồi ngay phòng khách tôi tựa người nhìn ra ngoài kia, từng nốt nhạc trầm vẫn ngân nga thoang thoảng. Dòng người đông đúc chen chút ngoài kia, tiếng nói cười, tiếng động cơ , tiếng xột xạt của những tán lá rơi rụng xuống mặt đường hoà trộn nên một thứ rất riêng của sài gòn.
Tiếng bước chân nhè nhẹ trên từng bật cầu thang vang lên khe khẽ, vội quay người lại nhìn dẫu biết đó là con nhỏ, nhưng tôi vẫn muốn biết nó đang làm gì. Thì ra là vừa mới tắm xong, đầu cổ vẫn còn ướt nhẹp tay thì cầm lấy cái khăn quơ quơ hát vu vơ bài gì đó. Nhưng điều ngạc nhiên trong mắt tôi là con nhỏ mặt cái bồ đồ màu đỏ tôi mua cho lúc sáng.
- nói k thích sao giờ mặt thế - tôi vừa nhâm nhi tách cafe vừa nói
- kệ tôi - con nhỏ phụng phịu hai cái má
- thì ai quan tâm đâu mà kêu kệ - tôi xoắn lại
- ơ.....
- ơ cái gì mà ơ. Chừng nào vào học
- hỏi làm gì
- hỏi cho biết
- biết làm gì
- biết để biết chứ gì, ngộ.....- tôi thở dài
- có đi học đâu mà hỏi làm gì
- học trường nào
- trường Abc - nhỏ đáp
- à cũng gần - tôi cười nhạt
- à ừ......
- mà tên gì thế - tôi hỏi
- không biết
- không biết vậy tôi đặt ngen
- ừ
- hello kitty nge
- ghét nhất cái tên đó
Lại dối lòng mặt quần lót hello kitty mà bảo ghét là sao nhỉ, hay là tại ghét nên để nó ở phần dưới , chắc là vậy
- vậy sao mặt quần lót có chữ đó - tôi cười đểu
- nói gì?.nói lại nge coi - con nhỏ xù lên
- không gì - tôi vẫn còn cười
- tên Tuyền - con nhỏ nói
- ai hỏi mà trả lời - tôi quay lại nhìn
- nói vu vơ không được à - con nhỏ lấp bấp
- à mà sáng tự đi ăn được không hay để tôi nấu cho - tôi hỏi
- không biết
- ừ ngu mà lấy gì biết - tôi thở dài
Lần này hẵn hoi là một cái gối bay thẳng vào đầu tôi không ngần ngại, cái con nhỏ này dữ thế không biết
- ghét nhất mấy ai chữi tôi ngu
- ừ thì người ngu ghét bị chữi ngu phải rồi - tôi cười
Thêm một cái gối bay lại, tôi nhanh tay chụp lấy và chọi vô mặt con nhỏ, tất nhiên là ngay đầu không tránh khỏi. Tôi cười rồi quay lại ngắm đêm, mặt kệ đằng sau lao luồng sát khí nặng trỉu, trời cũng đả khuya 9h đêm rồi, tôi vẫn ngồi đó còn con nhỏ thì lọc cọc gì đó sau bếp. Không biết lại phá gì nữa đây, ly cafe cũng đả cạn, điếu thuốc cũng sắp tàn. Bước ra sau bếp trên miệng là điếu thuốc đang cháy rực kia. Vừa thấy tôi là con nhỏ chụp điếu thuốc quăng vào thùng không ngĩ ngợi.
- làm gì thế - tôi ngơ nga
- cấm hút thuốc
- ừ
Tôi nhìn ra đằng sau con nhỏ thì ra là đang pha cafe.
- con gái mà uống cafe à - tôi hỏi
- không cần biết - đúng là cái thứ bướng bỉnh
- cho xin miếng coi - tôi chìa cái ly ra
- tự pha ên đi 
- không thích
- không thích thì nhịn đi - ngang như cua luôn 
- ừ
Thở dài định pha thì hết nước nóng hài thôi thì nhịn vậy, con nhỏ ôm li sữa bước lên nhà trước bỏ lại cái li cafe sánh lóng lánh, cái này là pha cho tôi chứ pha cho ai mà còn bày đặt . Khẽ cười một cái rồi bước lên nhà trước tiếp tục, con nhỏ đang loay hoay với cái cuốn tạp chí trên bàn.
- khuya rồi lên ngủ đi - tôi nói
- không thích
- không thích cũng phải đi, đồ lì lợm
Tôi dựt cái cuốn tạp chí lại đuổi con nhỏ lên phòng, con nhỏ mặt xụ xuống vùng vằn quăng ném một chút cũng đi lên, tôi thở dài rồi uống cafe một chút rồi cũng đi ngủ
6h Sáng
Từng ánh nắng buổi sáng bừng lên, ông mặt trời cũng đả thức dậy sau những toà nhà cao vời vợi kia, vẫn cái không gian quen thuộc như ngày này, tôi nhanh đi tắm rữa rồi thay đồ bước xuống dưới nhà. Lần đầu tiên tôi thức sớm để làm bửa sáng cho người khác, bình thường thì ra đường dọng cho ổ bánh mì với li cafe là ok. Chiên một cái hôt vịp ốp la với hâm lại ổ bánh mì + lon cá mồi với li sữa nóng đặt trên bàn. Với tay cằm lấy cây viết ghi lại lời nhắn cho con nhỏ.
'' Đồ ăn để trên bàn, đi đâu nhớ khoá cửa cẩn thận, chiều 5h tôi mới về ''
Thế là xong dán lên cửa tủ lạnh và tôi bắt đầu đi làm cho một ngày mới tùm lum rắc rối.........

tim kiem hinh anh dep

Thằng Trí thấy tội nghiệp nên nó thò tay xuống định vổ vai con Út như để chia xẻ nổi buồn của đứa con gái. Không hiểu nghỉ sao, con Út cầm lấy tay thằng Trí áp vào má ướt đẩm của nó… Nó cũng giựt mình vì sự táo bạo cũa nó, nhưng ý nghỉ đó biến nhanh nhường lại cho một cãm giác thật dể chịu. Tim nó đập thật mạnh. Phần thằng Trí thì nó cũng bấn loạn tinh thần không kém. Thằng con trai mới lớn chưa bao giờ chạm đến một đứa con gái vậy mà bây giờ tay nó đang đụng vào da thịt mát rượi của một con nhỏ 15 tuổi. Hai đứa trẻ bàng hoàng nằm im trơ trơ ra đó, không một cử động dù bên trong hai tâm hồn sôi sụt đến cực điểm …

tim kiem hinh anh dep

tim kiem hinh anh dep la gi ?

Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________
tim kiem hinh anh dep

Hằng nghe xong liền áp dụng. Nàng nhả cu tôi ra bắt đầu rê lưỡi liếm xung quanh cái đầu khấc. Tới cái đường rãnh chẻ đôi cái đầu khấc nàng đá lưỡi nhè nhẹ lên nó một lúc, rồi dùng môi ngậm thật ôm quanh dương vật của tôi bắt đầu bú, cảm giác thật sướng như trong truyện sex. Tốc độ bú của nàng lúc đầu chầm chập rồi nhanh dần. Với sự chỉ dẫn của tôi bây giờ chỉ có môi lưỡi của nàng ve vuốt lên dương vật, khiến tôi sướng muốn điên. Tay nàng lúc này phụ hoạ nắm lấy thân dương vật của tôi mà vuốt theo sự ra vô của môi mép. Tôi cảm thấy dương vật của tôi đang chui sâu vào cổ họng của nàng. Khi cả chiều dài con cu của tôi nằm trong cổ họng thì tay nàng vân vê gãi nhẹ lên hòn dái. Càng lúc tôi càng được Hằng đưa cao lên đến cực điểm của khoái lạc. Khi cảm giác rờn rợn chạy dọc theo xương sống thì tôi chỉ còn thều thào hai chữ

- Anh ra…

tim kiem hinh anh dep

Xem tim kiem hinh anh dep hay nhat 2014

Vừa nói, Du vừa giở chiếc khăn ra, quay sang dí con cu vào người Lan. Tuy thấy rằng mình sắp phạm một điều cấm kị, Lan cũng cảm thấy rạo rực trở lại, nỗi thèm khát cuồn cun dâng lên trong người. Lan cuốn xuống, há miệng nuốt trọn con cu của Du vào miệng, say sưa mút như đứa trẻ mút cà lem. Du nằm ngửa xuống giường, giao phó hoàn toàn con cu cho Lan thỏa chí nút. Con cu ngày càng phồng to và nhanh chóng trở nên quá chật chi giữa hai bờ môi nóng bỏng của lan. Du quằng quại trên giường, cơ thể như muốn nổ tung vì một dòng khí cứ chực trào ra, mang theo một luồng khóai cảm mớị Nhưng Du cố dằn lại ngồi dậy và nhẹ nhàng kéo đầu Lan lên.

- Thôi, chị làm em sướng quá, mắc công nó lại xịt khí tùm lum trong miệng chị bây giờ. Nảy giờ em cho chị mi cu của em rồi, giờ đến lượt em mi chim của chị. Thế mới là công bằng chứ.

Vừa nói, Du vừa thò tay xuống đưới háng của Lan xoa cái lồn của người chị dâụ Nhưng Lan vi kéo tay Du rạ

- Thôi đi Du ơi, không được làm như vậỵ

- Có gì đâu chị. Mình đâu có làm gì quá mức đâụ Chừng nào em đút con cu vào lồn của chị thì mới là trái đạọ Em chỉ muốn cho chị biết cái cảm giác được mi chim như thế nàọ Sướng lắm chị Lan ơị
Lan đứng tần ngần, không biết nên bỏ đi tắm hay làm theo lời của Dụ Nhưng chị cố tìm một lý do để thoái thác

- Con chim của chị nó khai lắm. Làm sao em mi được.

Du phì cười

- Có gì đâu, chị rửa bằng xà bông thật thơm vào là hết khai ngaỵ

Lan nghe bùi tay, vả lại trong thâm tâm chị cũng rất muốn biết cảm giác được mi con chim như thế nào vì có lần An kể rằng Du cũng rất sành điệu trong cái món nàỵ Lan nghĩ : ” Thôi mình cứ để Du mi chim cho biết mùi, rồi thôi, miễn mình không có làm gì khác hơn là được. Đợi Du mi xong lần này dứt khoát sẽ bắt nó đi tắm.” Nghĩ đến đây Lan đứng dậỵ

- Thôi em đợi chị chút xíu nhé.

Lan đi vào phòng tắm, để lại Du với nỗi háo hức chờ đợị Lan chỉ rửa ráy trong khoảng ba phút, thế mà Du có cảm tưởng như cả thế kỷ. Lan quay trở lại, trên người vẫn mặc chiếc áo ngũ. Du bèn nói :

- Sao chị không cởi áo ra đi cho nó thoải máị Chị em mình với nhau có gì đâu mà ngại

Lan hơi ngần ngại, nhưng thấy Du nói cũng có lý : ” Đến nước này mà còn mắc cở gì nữạ Với lại, đúng là trong phòng cũng hơi nóng, cởi ra cho nó mát”.
Lan cởi áo ngủ ra trước đôi mắt thèm thuồng của Dụ Làn đầu tiên, Du có dịp chiêng ngưỡng thân hình đầy đặn trắng ngần của bà chị dâu, được trang điểm bởi môt đôi nhũ hoa khá đồ s nhưng chắc nịch. Lan có một đôi mông tuy không lớn nhưng rất cân đốị Cái đập vào mắt Du đó là b lông rậm rạp bao phủ cái lồn của Lan. Du thầm nghĩ : “Đàn bà lông nhiều nghe nói dâm lắm không biết có đúng không ?”

Dường như đọc được ý nghĩ này trong đầu của Du, Lan vi ngồi xuống giường

- Làm gì mà Du nhìn dữ vậy, b chưa thấy đàn bà ở truồng bao giờ sao ?

Du ngồi xuống theo :

- Nhưng mà chị có một thân hình hấp dẫn quá, thấy mà thèm.

Nghe nói vậy, Lan nghiêm mặt nói :

- Nè, chị nói trước là mình sẽ chỉ dừng ở đây thôi nhe ! Chị không muốn đi xa hơn đâụ

- Vâng, em bảo đảm với chị mà. Nhưng mà em nói thật đó, chị có một thân hình tuyệt vợi, cho em sờ vú chị chút xíu nhẹ

Không đợi người chị dâu trả lời, Du xoa bàn tay vào đôi nhũ hoa đang nhô lên một cách kiêu hãnh trên bộ ngực trắng ngần. Lan để yên cho Du mân mê cặp vú với một cảm giác khó tả, những đường dây thần kinh từ đôi nhũ hoa truyền một khoái cảm lâng lâng ra khắp người Lan. Khoái cảm này càng tăng thêm khi Du thè lưỡii ra liếm hai đầu vú. Lan không kềm được một tiêng rên sướng ngất. Trong cơn khoái cảm này, Lan bất giác dạng hai chân ra khi bàn tay của Du luồng xuống dưới háng xoa lồn của chị. Du thọc cả ba ngón tay vừa vuốt vừa nguấy vào âm đạo, tạo thêm một cơn khoái ngất mới cho Lan. Chị rên lên từng tiếng trong hơi thở ngày càng gấp. Du đầy nhẹ người chị dâu nằm xuống và ngồi vục đầu vào háng của Lan. Mùi xà bông thơm xen lẫn với mùi ” hải sản” cố hũ của cái lồn tỏa vào mũi Du thật dễ chịụ Du vạch giữa hai bờ lông rậm rạp, đen tuyền, để tìm hai bờ mép chín mng. Du thè lưỡi liếm vào ht le nằm hơi khuất bên trên và mút nhè nhẹ. Hiệu quả đến ngay tức khắc, vì Lan vi la lên

- Ôi, Du liếm vào cái gì mà làm chị nht quá, nhưng mà đúng là nó cũng có cảm giác đã thiệt.

Du ngẩng đầu lên giải thích :

- Đó là âm vật mà người ta hay gọi một cách bình dân là hột le. Nó giống như là một con cu thu nhỏ vậy đó chị, chổ này mà đụng vào thì phê lắm

Du lại vục đầu xuống, lần này Du há cả miệng ngoạm lấy cả con chim, hàm răng trên vừa cạ vào ht le, chiếc lưỡi thọc xâu vào trong, chạm vào tứ phíạ Hai tay ôm đầu Du, Lan quằn quại trên giường trong cơn khoái ngất cuồng cung, có lúc đôi chân của chị kẹp chặt đầu Du, khiến Du gần ngạt thở, có lúc, Lan dang rng đôi chân, như muốn hút xâu thêm nữa chiếc lưỡi Du, miệng thốt ra những tiếng vô nghĩa, xen lẫn với những tiếng rên. Du vi thu miệng lại vì những dòng dâm thủy từ lồn của Lan tuôn ra ào ạt