Tim trai bao ha noi

Hôm nay, thời hạn sáu tháng học chăn ngựa vừa hết. Nàng vui như trẻ con sắp về thăm nhà. Mặc áo mới, chải lại tóc tai. Rồi nàng khăn gói hết mọi thứ vật dụng nàng đã mang lên đây. Nàng có ngỏ lời cám ơn và từ giã với Lầu Sơn. Hắn vẫn ung dung không nói năn gì. Mắt đượm buồn xa xăm.

Ngày đó, nàng ở lại lều để chờ xe lên rước. Lầu Sơn lên thảo nguyên một mình chăn ngựa.

Chiều về. Lầu Sơn bắt gặp nàng ở trước lều. Tóc tai lù xù. Trông nàng thật chán nãn, thất vọng. Hắn cũng không hỏi han gì. Dường như đã biết trước sự việc. Tiểu Châu vì buồn rầu. Tối đó nàng cứ giàu giàu không ngủ được. Lầu Sơn an ủi nàng vài câu qua loa rồi lẳng lặng đi ngủ, như không còn làm gì được hơn trong tình cảnh của hắn.

Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày. Không một bóng dáng của một ai khác xuất hiện. Tiểu Châu càng trở nên sầu hơn. Nàng thường hay nhớ về quê nhà, về cha mẹ, về mối tình đầu. Lầu Sơn cứ tiếp tục an ủi nàng. Đem chuyện con ngựa nàng thích nhất ra nói. Bảo là nó sắp sanh một con ngựa con cho nàng. Nhưng nàng cũng chỉ vui trong khoảnh khắc rồi chợp tắt.

Từ dạo đó, nàng không buồn đi chăn ngựa với Lầu Sơn nữa. Một mình ở lều nàng chẳng làm gì cả.

Cho đến một hôm, có một thanh niên trạc tuổi 25 xuất hiện. Gã chỉ là một kẻ qua đường, đi lạc ngang đây. Thấy Tiểu Châu đẹp nên có ý ve vãn. Vì là gái mới lớn, nàng đã dễ siêu lòng với những lời đường mật. Qua gã, nàng biết thêm Tiểu đội Xung kích của nàng đã rã. Họ đang biểu tình ở Trụ sở, đòi được về quê. Chuyện xảy ra khá nghiêm trọng nên có nhiều vụ bắt bớ. Gia đình nào có tiền hoặc có quen biết còn có cơ hội chuộc họ ra, mang trở về quê. Gia đình nào nghèo, không có tiền chuộc con về, thì phải ở lại đây mãi. Còn những người trốn về quê không được Chính trị viên phê chuẩn coi như bị một “vết đen” trong đời, khó lòng mà mưu sống sau này. Với trường hợp của nàng cũng xuất thân từ gia đình nghèo. Ba mẹ nàng lấy tiền đâu mà chuộc nàng về. Lại không quen biết ai. Bây giờ, nàng đã hiểu vì sao phải ở đây khá lâu mà không ai ngó ngàng tới.

Gã thanh niên đó nói chuyện với nàng cũng khá lâu. Cho đến khi Lầu Sơn trở về, gã cũng mặc kệ. Dường như gã đã biết Lầu Sơn chỉ là một thằng chăn ngựa chất phát, chẳng làm nên trò trống gì. Trước khi ra về, gã còn móc túi tặng nàng trái táo đỏ.

Đêm đó nàng cứ ôm mãi trái táo đó trong lòng. Lầu Sơn thừa biết dụng ý của gã kia, nhưng bản tánh nội tâm, hắn cũng chẳng muốn nói ra làm gì.

Rồi gã thanh niên đó cứ xuất hiện mỗi khi Lầu Sơn vắng mặt. Mỗi lần gã tới đều mang táo đến tặng nàng. Đến một ngày kia, gã ôm chồm lấy nàng. Mặc cho sự chống cự yếu ớt của nàng, gã vừa gạ gẫm vừa lột áo nàng ra. Gã hứa sẽ báo cáo tình trạng của nàng với Chính trị viên để trả nàng về với quê nhà. Gã còn hứa sẽ cùng nàng ra mắt cha mẹ. Cưới hỏi đàng hoàng.

Hai tay gã tham lam thì phụ họa với lời nói sờ nắn lên bờ ngực mới lớn của nàng. Cả nàng cũng chìm ngập trong cảm giác tình dục. Hơi thở hổn hển. Quần áo được vứt tung một cách vội vã. Hai thân thể khao khát lao vào để thỏa mãn nhu cầu tính dục. Trai và gái.

Và gã phá trinh nàng một cách nhanh chóng, nhưng triệt để. Ấy mà nàng thấy hạnh phúc vời vợi sau cái giây phút được trở thành đàn bà. Vì tình cảm bồng bột.

Chiều đó, gã lẳng lặng bỏ đi. Bỏ đi trước khi Lầu Sơn trở về. Nhưng Lầu Sơn thừa biết chuyện gì đã xảy ra. Những chứng tích còn xót lại trên giường màu đỏ hồng. Đồ đạc vương vãi. Mặt nàng phờ phạc. Hắn vẫn điềm nhiên như ngày nào nàng giáp mặt hắn lần đầu tiên, nhìn nàng rồi nhìn đi nơi khác. Tiểu Châu như cũng không màng chuyện hắn có đếm xỉa tới nàng. Nàng ung dung rót những giọt nước sau cùng trong bình để rửa sạch trái táo gã thanh niên tặng. Rồi nàng bảo hắn có thể đi lấy nước thêm cho nàng.

tim trai bao ha noi

Tôi đột nhiên ngừng lại, người Nga còn giật từng hồi. Tôi rút ngón tay ra khỏi lỗ đít, rút cặc ra khỏi lồn Nga rồi cầm cặc quét từ cửa mình lên đến lỗ đít, tôi xoay xoay ấn ấn đầu khất vào lỗ đít rồi lại kéo quét đầu khất xuống cửa mình, Nga rên rỉ theo từng cái vuốt của đầu khất. Tới lần thứ ba, khi đầu khất đang xoáy xoáy vào lỗ đít, tôi ghì lấy eo Nga rồi ấn luôn đầu khất vào lỗ đít. “Ah…” Nga và tôi cùng rên một tiếng dài, nàng trườn người ra phía như muốn lẩn trốn nhưng đã muộn, hai tay tôi ghì chặc lấy eo nàng và đút con cặc đang ướt nhẹp vào sâu hơn. Nga dướn người đón nhận nguyên con cặc tôi trong lỗ đít của nàng. Tôi bắt đầu nhấp, cảm thấy khó khăn hơn nhấp trong lồn thật nhiều, Nga có vẽ khó chịu, nhưng chỉ thoáng qua rồi hết. Tôi khom người, một tay bấu lấy vú Nga còn một tay thì se mồng đốc. Nga sướng trân người, một tay chống tường còn một tay nàng lòn xuống vuốt ve hòn dái tôi. Tôi thấy thỏa mãn: “mình chơi thật hay, lỗ lồn hay lỗ đít mình cũng chơi tuốt.”

Con cặc tôi bị xiết chặt trong lỗ đít làm tôi sướng ngất người, thụt thêm vài cái nữa thì tôi chịu hết nổi mặc dù mới vừa chơi Thu xong. Ghì chặt lấy eo Nga, tôi đâm vào một cú cuối cùng, bao nhiêu tinh khí còn sót lại trong người tôi trút hết vào cơ thể Nga. Tôi lui lại ngồi xuống ghế thở dốc. Nga lượm quần lên, không nói tiếng nào, mở cửa đi thẳng vào nhà. Từ hôm đó trở đi hình như Nga tránh mặt tôi.

tim trai bao ha noi

tim trai bao ha noi la gi ?

Đúng 4 giờ chiều , Nam phóng xe đạp lên địa điểm phường, trên người vẫn còn mùi hôi như cú sau tàn tích don dẹp nguyên nhà , tôi mệt mỏi phóng xe ngày càng nhanh với chiếc balo chất đầy đồ ăn sau lưng nhất định sẽ làm một buổi tiệc ra trò đây.
-" Chị Hồng, sao không thấy ai hết vậy?"
-" Mày đi đâu mà giờ này mới vác cái mặt ra? Chuyển địa điểm bên Mỹ Thạnh, qua ngay."
-" Ok để em chạy ra liền"
Một lần nữa đành phải chạy vật vã qua đó , thật là mệt mỏi, nhưng cũng phải chạy cho lẹ , không là bà Hồng ăn tươi nuốt sống mình mất.

-" Nam Nam. Đợi chị với"
Đang phòng từ trong phường ra thì có kẻ nào gọi tôi,tiếng thở hổn hển và lo lắng tới tuột cùng.
-" Ai lại gọi giật xuôi giật ngược lại vậy?" 
Nhưng tôi chưa kip nói hết câu thì phải há hốc miệng vì đó là khuôn mặt tròn tròn của mụ.. mà không phải là chị ấy mới đúng.
Vẫn đang chạy te te vì chưa kip định thần lại, tôi thắng một cái quá mạng làm bánh lết cái rẹt xuống đât
-" Chị làm gì ở đây, sao còn chưa tới trại"
-" Chị kêu thằng Nhân chở chị về phường nhưng nó bỏ chị ở đây đi đâu rồi không biết"
-" lên đó rồi con về đây làm chi nữa ?"
-" Thì phải về mua đồ để nấu bữa tối mà ăn, không là nhin à"
-" Thôi chị lên đi em chở cho nhanh"
-" Chị chỉ tính nhờ em đem đồ ăn về mà thôi, chút nữa thằng nhân tới chở chị"
-" Thôi lên đi , tiện thể đi luôn"
Chị còn hơi ngại ngùng vì theo tôi điều tra thì chị hoàn toàn chưa biết đụng tới một đứa con trai từ hồi tiểu hoc tới giờ, nói chung chưa có ai làm chủ bông hoa tròn tròn này.
-" Lên nhanh chị, bà Hồng cho hai đứa ăn dép giờ"
Chị lúng túng leo lên xe tôi, tôi sướng đê mê, phóng cái làm chị bật ngửa ra sau làm chị phải bám lấy eo tôi càng làm thêm lân lân khó tả không chịu được, vậy là nhờ đi trễ như vậy mà tôi được chở một niềm ao ước của tôi suốt ba tháng hè...

" Thằng kia, mày nói là 4g mà sao giờ này mới tới?"
Bà phụ trách, cầm đôi dép lào quen thuộc của bả hâm he, vì bả được mệnh danh là " mụ dép lào" , khôn ai vào phường mà thoát khỏi chiếc dép của bả, đúng là cao thủ.
-" chị thông cảm , dọn nhà với chở người yêu đi chợ"
-" Chát - tiếng dép lào vang lên, mày xạo hả con, mày làm gì có người yêu và chợ với chả cá."
-" oan em thiệt mà chị, em chở chị Hoa đi mua đồ mà đúng khôn chị Hoa?"
-" Ủa đâu rồi, mới đứng phía sau mà"
-" mày xạo hả con, chát... chát- bả đánh mình như con bả vậy, nhưng thật ra là nhe nhẹ chứ không giống như mẹ đánh ở nhà."
Thật ra lúc tôi nói chuyện với chi Hồng thì chị ấy còn đứng phía sau tôi, nhưng lại khôn thấy đâu nữa, cha hiểu tại sao lại vậy, chắc chị ấy phải đi làm đồ ăn chuẩn bị bữa tối. Cuối cùng thì bả cũng tha cho tôi, nhưng tiếc rằng tôi khôn chung trại với chị, thật là xui xẻo,....

-" Tấm con ra đây mẹ Bảo."
Trại chính đang diễn hài Tấm Cám hiện đại , tôi cũng coi được đôi chút vì có diễn xuất của Chị Năm Bóng, đến khúc thằng đó nhảy tưng tưng làm rớt trái banh giả ngực làm không sao nhịn cười được.
"- Xin lỗi Hoàng Tử, em rớt hàng"
Cười thì có cười thiệt nhưng thật ra tâm hồn tôi đang dò khắp nơi để xem chị đâu rồi. Từ khi chở chị về tới giờ tôi cũng bạn làm khắp nơi và cũng có tìm nhưng không thấy chị đâu cả, hay là chị nghe thấy gì đó nên giận bỏ đi rồi, trong đầu tôi nghĩ ngợi lung tung...
"- 4 trại tập hợp chuẩn bị chơi trò chơi lớn nào"
Ai đi hội trại chắc thế nào cũng biết trò chơi lớn vào lúc nữa đem cà, gọi nôn na là giải mật thư tìm kho báu, thiếu nhi chỉ việc đi theo các anh chị thanh niên chơi những trò chơi thôi, còn giải mật thư thì tất cả đều do thanh niên giả cả. Và rồi tôi thấy chị....

Thấy tôi nhìn, chị lúng túng bỏ đi , tôi cũng thấy buồn khi chị làm vậy, chắc do chị nghe câu nói đùa của tôi nên chắc khó xử, không biết làm sao để làm lành lại với chị đây, chắc đây cũng là cơ hội cuối cùng để tôi nói chuyện lại với chị...
"- Giờ đi đường nào nữa"
"- Tao cũng không biết nữa đây, theo chỉ dẫn là đường này mà."
" - Mày giải mật thư sao mà để vậy mày"
"- Tao đâu biết mày, thôi mày đi đường kia kiếm coi, tao dẫn tụi nhỏ đi đường này"
Tình hình là bây giờ trại tôi đang lac đườn nghiêm trong, vì mật thư đưa ra chĩ giải được khoảng 80% còn nhiêu là mù tịt, mà theo phong cách của phường tôi thì ai đi lạc đường là bị phục kích chọi bột nên cũng khá hoảng. Nhưng trong cái rủi đó lại là một điều mày mắn vô cùng....
" Chị Hoa, sao đi đâu qua đường này?"
Gặp tôi chị cũng khá là lúng lúng, mặt chị ửng hồng lên rất là dễ thương.
"- Chị ... à không, trại chi đi lạc mật thư nên kêu chị đi đường này kiếm, mà đường tối quá chị.... sợ"
" -Em cũng đi kiếm mật thư đây, chị đi chung với em luôn đi"
" -À.. Ùm."
" -đi nào,"
Tôi nắm lấy tay chị kéo đi, cũng không biết tại sao tôi lại dạn như vậy, tôi là một đứa rùm nhát gái, cho nên giờ chưa có một đứa nào làm người yêu cả. tôi nắm lấy bàn tay chị kéo đi, đôi tay mềm mại và không một vết chai, tim tôi đập liên hồi và mặt chi cũng đỏ không kém, thấy vậy tôi đành bỏ tay chị ra.
" - Em xin lỗi chi Hoa, hồi trưa em nói đùa với chị Hòng thôi, không có ý gì đâu chị"
"- Có gì đâu em, chị cũng đâu có nghe gì đâu - xạo ghê"
"- Vậy là ổn rồi, hihi"
chị cũng cười, một nụ cười pha chút ngượng ngùng rất là dễ thương làm trong tim tôi có cảm giác xao xuyến, không biết co phải là tôi đã thích chị hay không nữa.
" - Tụi kia đi lạc hả?"
Câu nói vừa mới cất lên thôi đã kéo theo nguyên dãy bong bóng bột mì, lã lướt theo sau là nguyên xô nước tát vào mặt, thế là chị chơi đem tôi ra làm bia hứng toàn bộ , tôi chỉ biết đứng như đá vì không thấy đường nữa.... Bị phá đám ngon lành.

Về khu trai bị nguyên cả dám cười thúi mũi đến nỗi tôi phải phát cáu:
" - tụi bây thôi đi, đi ra cho tao tắm. không thấy ai bị đổ bột bao giờ à"
" - Cứu mỹ nhân chi cho khổ vậy mày"
" - thà cứu mỹ nhân còn hơn là tụi bây chạy trốn"
tôi bực tức bỏ đi để sau tụi nó vẫn lăn lộn cười. Vác bộ đồ vào khu nhà tắm "4 căn" và chi có 4 căn thôi nên tất cả phải chạy qua chạy lại xài chung khi " khẩn cấp". Tôi lèm bèm đứng ngoài cửa nhà tắm gõ cửa.
" - ai trong đó nhanh lên, bị dính bột rồi."
Trong đó vẫn im lặng.
" - Tên gì đó ơi, mau lên ngứa quá."
Vẫn im lặng.
" Lần thứ 3 ra mua kg là nạy của ak`"
vẫn im lặng, tôi bực mình quá tính xô một cái là cửa mở ra rồi nhưng khi gõ cửa lần nữa thì...
" Nam ơi chị Hoa đây, dợi chị chút"
"- Thôi chị trong đó luôn đi dể em qua nhà vệ sinh khác."
Tôi tức tốc chạy đi không dám nói thêm gì nữa hết vì nếu chẫn chờ lại thì không biết sao ăn nói với chị khi chị ấy ra ngoài nữa, nôn nóng chi cho khổ thế nữa không biết, rồi không biết sau vụ này chi có tha lỗi lần nữa cho mình không, thiệt là khó quá đi.

1 giờ sáng, thiếu nhi đã đi ngủ hết rồi, và đã tới giờ chuyên trách chuẫn bị nhậu nhẹt, đây cũng là năm đầu tiên tôi tham gia nhậu nhẹt thâu đêm cỡ này nên khá là hào hứng. đúng là Ai cần thanh Niên đó có thanh niên đây, chỉ sau vai phút nói có đồ ăn là bu nguyên dám lại, nói nguyên đám chứ thật ra có bao nhiêu đâu, khoàng 20 đứa là cùng, do hội trại này chỉ giành cho nhưng người nòng cốt trong phường thôi.
" - Tụi bây, Mồi thằng Nam đưa vào rồi, rượu đây bây''
"- Thôi mày, tao chọi dép giờ, ăn thôi mai còn dậy sớm"
"- Bà này kì cục, kg có bia thì thôi khỏi ăn gì hết"
tôi mới hòa giải không là mưa dép rồi.
"- Thôi Thôi van anh chị, Nhân, đem hàng."
Thằng nhân biết thời cơ đã chín mùi liền chạy tức tốc vào phòng công an đem ra một thùng bia heniken tôi dể giành để chuẩn bị sãn cho vụ này.
"- Ê bây, thằng này được. giỏi"
tuy ông Cua và cả dám mừng ra mặt nhưng tôi cảm thấy một luồng sát khí bốc lên cao từ phía sau và xuất phát từ Mụ Dép Lào. 
" Thôi chị ơi, năm có một ngày thôi, uống hết thùng thôi mà chị, đây gần 20 người, người có một lon chứ nhiêu đâu chị"
" Mày giỏi lắm, uống hết thùng thôi nha."
"Chứ còn nữa đâu mà bà la"
Thế là liên hoan bắt đầu , mỗi người cầm một ly uống theo một vòng tròn, vừa uống vừa hát hò um sùm, vì đó là tối thứ 7 nên kg ai la gì chúng tôi mặc cho chúng tôi quậy phá, tôi thấy chị đăng xa đang nấu gì đó...
" Chị Hoa, sao không ra chơi cho vui."
" Chị nấu cho tụi em ăn đây, súp cua đó nha."
" súp cua hả, cho em ăn với."
"- Tránh ra, em ăn rồi chút nữa chị không chia phần cho em đâu. ra ngoài đó chơi đi."
"- Ok chút chị phải chia cho em gấp đôi."
Chị chưa kip nói là tôi đã chạy ra ngoài để chơi rồi, chị kg trách gì vụ trong nhà tắm là tôi mừng rồi chứ cần chi phải nói gì nữa. Nấu xong chị dem ra bỏ vào từng chiếc ly nhựa cho tất cả mọi người ăn, đúng là chị nấu ngoan thiệt, không chê vào đâu được.
" Hoa, ngồi xuống đây chơi lun em"
" Dạ."
Tôi rất muôn chị ngồi canh tôi nhưng chị chon ngồi chung với chị ban chung lớp, trong suốt buổi ăn tôi luôn nhìn qua chị , nhìn chị cười nói thật là dễ thương...
" Ê tụi bây, uống ít quá không dã thèm mày ơi.
: Đúng đó, có chút xíu chưa tráng miệng nữa."
" tụi bây đủ rồi nha, muốn tao cho ăn dép không hả?"
" ai đồng ý nhậu thêm thì giữ bà Hồng lại, tao đi mua thêm rượu."
Và tất nhiên , 20 đứa thì hết 19 đứa đè bà Hồng xuống híp, bà còn kịp thời la oai oái"
" Thằng Cua, sau cái trại này mày mền xương với tao"
Nói là nói vậy thôi chứ thật ra có gì đâu bà cũng thích nhậu nữa, mùa hè xanh mà, phải quậy cho tới cùng chứ. Anh Cua dem về cho 2 lít rượu , nhưng rủi sao, rượu lại quá nhiều cồn. tuy rất là dễ uống nhưng lại mau say... ban đầu bà Hồng còn kêu hát nhỏ thôi cho tụi thiếu nhi ngủ, nhưng sau vài ly vào người, bà lôi hết toàn bộ nồi trong khu Dân Quân ra gõ hát thâu đêm, riêng tôi cũng đã từ từ ngấm dần, do dc uống rượu từ thuở còn nhỏ nên nhiêu đây khọng nhầm nhò gì với tôi nhưng nó cũng làm tôi phải loạng choạng. Riêng chị , ban đầu chỉ nói uống chút xíu thôi để còn đi ngủ nữa, nhưng do vui quá , chị uống một hơi ngang ngửa gần mười mấy ly , chị cũng đã bắt đầu tưng tửng rồi... 

3g30 Sáng, chúng tôi kết thúc cuộc vui vì rượu và mồi đã hết, mọi người đều ngấm cả, bây giờ những người nào còn tỉnh cũng không còn sức mà don dẹp.
" Chị Hồng... Bãi chiến trường sau đây..."
" - Tao đuối rồi... để đó mai dọn..."
Thế là tất cả đều thấm mệt. ai cũng đã say hết không chừa một người nào, mọi người đều về khu trại của mình ngủ riêng....
" Chị Hoa ơi, về ngủ chị"
" Chị mắc quá... Mà không đi nổi hahaha"
" em dẫn chĩ đi..."
tôi cũng khá là chao đảo nhưng cũng cố mà đưa chị vào khu nhà tắm của phường, nhưng 4 cái nhà vệ sinh đã chật kìn vì mấy cha kg chịu nồi vào đó mà hò dô ta hết rồi.
" - Chị Hoa ơi... Hết nhà vệ sinh rồi... chờ nha"
" - Chị mắc quá rồi... Không chờ được nữa..."
tôi nghĩ tới có một cái nhà tắm phía sau dành cho những người đánh bài mà bị nhốt lên đây thường đi nhà tắm đó, do là khu tam nhốt nên rất ít ai qua lại khu đó.
" - Để em dẫn chị vào khu phía sau, khu đó đi cũng được."
" - nhanh lên chị mắc lắm rồi..."
" - Đi cẩn thận , chị say lắm rồi đó"
" ai bảo chị say nào, chị đâu có say đâu,... em coi này, cổ chị đâu có nóng đâu."
chị lấy tay tôi kề vào cổ chị, làn da vùng cổ thật là mềm mại và ấm áp, nó làm cho tôi tỉnh đi phần nào , tim tôi bắt đầu đập liên hồi và thằng nhỏ đang ngóc lên nhìn. Lúc này tôi kiềm chế lại và dần chị vào nhà tắm đó, tất nhiên tôi ở bên ngoài rồi. nhưng dường như mọi thứ muốn tôi đi vào con đường dâm dục đó,... chị đã quá say và quên không gái chốt cửa,... một cơm gió thổi qua và thế là , cánh cửa mở tung ra , chị vẫn ở đó, vẫn đang tiếp tục thực hiện công vic65 của mình trong tư thế không gì che chắn ở phần dưới.........

tim trai bao ha noi

Hơi giật mình Trinh vội vã cất tiếng gọi thật to “Chích chòe”, “Dũng ơi!” tiếng gọi của Trinh chẳng hề có lời nào đáp lại, chỉ có tiếng sóng vô cảm nuốt dần lấy những câu gọi em của Trinh. Bỏ chiếc cào vào rá Trinh chạy ngay về phía bờ cát “Thằng này hư thế! Chắc là bỏ vào xóm chơi rồi! Không thèm bảo mình” trinh thầm nghĩ. Nhìn lên bờ cát trắng quen thuộc còn vương vài nét chữ nguệch ngọac của Chích Chòe, Trinh cố tìm lấy dấu chân của em hy vọng nó cho Trinh biết hướng chạy vào xóm của Chích Chòe. Nhưng chỉ có những dấu chân nhỏ xíu quen thuộc hướng về phía biển chằng còn vết nào đi vào bờ cả, ánh mắt trinh từ nôn nóng chuyển qua hoảng sợ, chiếc rá rơi xuống bờ cát không một tiếng động, những con mỏ quạ còn dính bùn tanh vương vãi ra quanh chỗ Trinh đứng. Trinh gào tên em lạc giọng, rồi lao xuống biển, sải chân Trinh muốn căng ra hết cỡ dù con nước biển đang lên như muốn đùa cợt níu chân Trinh lại. Tiếng gọi em thảm thiết rồi lạc đi, Trinh sải tay bơi ra thật xa lặn những hơi thật dài căng con mắt dỏ au vì nước biển và nước mắt tìm em. Càng cố bơi, cố lặn Trinh càng đuối dần, vài ngụm nước biển mặn chát xộc vào cổ vào họng làm đôi mắt Trinh mờ đi, cái dạ dày từ sáng chưa ăn gì không tiếp được sức cho Trinh nữa, sải tay Trinh cào mỏ quả từ sáng vùng vẫy yếu dần trong những ngọn sóng ngược chiều bơi đập vào. Trinh chìm dần xuống với sự tuyệt vọng, cái miệng mỗi khi trồi lên hớp được tí không khí nào lại sặc sụa gọi em trong tiếng nức nở.

Nhưng Trinh quyết không từ bỏ, sức mạnh không biết từ đâu kéo đến khiến Trinh nín thở bơi một mạch vào bờ, lảo đảo bước trên bờ cát rồi trinh chạy, dáng chạy xiêu vẹo như muốn ngã bất kỳ lúc nào thẳng về làng chài. Cái miệng tưởng như đã không thể nói được hướng vào những mái nhà quen thuộc trong làng gào lên “Ai cứu em cháu với! Cứu với!” rồi cái bóng xiêu vẹo ấy ngã vật xuống trên con đường đầy sỏi. Những tiếng người lớn bé xôn xao , tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng hô hóan lớn dần lên hướng về bờ biển. Một người đàn ông to lớn đỡ Trinh dậy, khuôn mặt Trinh giờ đã trắng bệch vì mất sức và ngấm nước. Trinh run run chỉ tay ra bãi biển “E..m ch..áu, e..m ch..áu, cứ…u”, có lẽ chỉ có thế là đủ với người dân làng chài đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ tai nạn kiểu như thế. Họ huy động nhau tìm kiếm, những chiếc thuyền câu nhỏ được giăng lưới phía ngoài xa đề phòng em Trinh bị sóng cuốn ra xa. Trinh chạy dọc bờ nhìn ngóng từng chú, từng bác, từng anh với niềm hy vọng khôn cùng. Chỉ một tiếng nói hơi to một chút của những người đang đào xới biển tìm Chích Chòe cũng khiến Trinh giật mình dõi mắt về đấy. Gần một tiếng tìm kiếm trong những con sóng đang ngày một to hơn vì nước biển đang lên, những người Trinh đặt hy vọng cũng chán nản lắc đầu dần, họ đã cất bước vào bờ với cái lắc đầu ngao ngán, có vài người đã hướng ra ngòai xa cất giọng:

- Chăng thêm lưới ngòai đấy đi! Chỉ sợ sóng đánh ra ngòai đấy rồi!
Người ta không dám nhắc đến chữ “xác” để Trinh khỏi đau lòng nhưng Trinh vẫn biết là họ đang dừng lại dần, Trinh tuyệt vọng gào thét với từng người đi vào:
- Không! Cháu xin chú! Xin bác! Quay lại đi! Chích chòe là niềm hy vọng của bố cháu, của cả nhà cháu! Cháu xin mọi người! Đừng vào bờ! Cháu xin…
Trinh không nói ra được lời nữa, những câu sau chỉ là tiếng thều thào, đôi chân Trinh toét máu vì bị xẻ ra bởi những con hà, những mảnh đá nhọn mà Trinh chạy qua trong lúc tìm em. Hai cái đầu gối qùy ngập trong nước biển hướng về phía mọi người mà van lạy. Ai đó xốc nách trinh lên kéo vào bờ:
- Không! Để mặc cháu! Cháu phải tìm em! Tìm chích chòe! Em cháu đang cần cháu cứu! 

Tiếng gào yếu ớt và cái dãy dụa chẳng còn tí lực nào không đủ để giữ Trinh lại, người ta đã kéo Trinh vào đến cái kè đá chắn sóng biển rồi. Dường như những lời nói của Trinh khiến đám người lại ngụp mình bơi ra ngoài lần nữa dù cũng có kẻ đã bị chuột rút phải tập tễnh vào bờ. Nhưng cái kẻ tập tễnh được người ta dìu vào bờ ấy lại là người tìm ra chích chòe. Từng bước khập khễnh được dìu bởi người khác vào bờ khiến họ bị tụt xuống một cái hố cát ai đó đào lên lấy cát không cắm que đánh dấu như mọi lần. Và khi 2 người họ trồi lên khỏi hố cát ấy một người đã bế theo Chích chòe cùng tiếng gào vang vọng cả bãi biển:

- Thấy rồi! Tìm ra rồi!
Toàn thân rã rời Trinh cố lết từng bước về phía người đàn ông đang bế Chích Chòe mềm nhũn và ướt sũng đi lên, Trinh muốn nhìn mặt em, muốn gọi e dậy nhưng có ai đó đã giữ lại:
- Vào bờ đã cháu! Để các bác ấy cứu tỉnh nó đã

Từng thanh niên trai tráng lực lưỡng luân phiên cõng lấy thân hình mềm oặt của em Trinh chạy dọc bãi, cách sơ cứu thường thấy dành cho người bị chết đuối mong tống được những ngụm nước biển mặn chát mà Chích chòe nuốt phải. Từng người thở dốc trao em Trinh cho người khác mà mãi Chích Chòe của Trinh vẫn chưa tỉnh và họ không còn chạy dọc bờ biển để sơ cứu nữa, họ ôm chích chòe bé bỏng trắng nhợt bất động hướng về trạm y tế nhỏ nằm cách làng chài vài ba km. Trinh cũng chạy, chạy xiêu vẹo, chạy như muốn ngã ra bất kỳ lúc nào, Trinh níu tay vào từng người đi trước mà chạy theo. Trinh sợ người ta lấy mất Chích chòe bé bỏng của cà nhà, Trinh vừa đuổi vừa nghĩ

- Mình sẽ nấu cháo cho Chích chòe ăn! Không mắng nó nữa! Cho nó hết bộ sưu tập ốc của mình, đọc truyện cả đêm cho Chích chòe.
Cái trạm y tế bé xíu đã hiện dần ra trong con mắt nhìn cái gì cũng mờ ảo của Trinh bởi mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi. Trinh bám vào cánh cửa trạm y tế thở dốc lấy thêm không khí rồi cố gắng bước tiếp về phòng cấp cứu. Cái phòng cấp cứu đông nghị người chen lấn ngó vào bên trong bỗng dưng yên lặng, không còn tiếng quát tháo, giục dã nữa, chỉ còn những gương mặt tiếc nuối nhìn vào trong rồi quay lại ngó Trinh đầy thương cảm. Mỗi bước chân run run như có thế ngã ra bất kỳ lúc nào là vài ba người lại dạt ra nhường lối, đôi lúc còn đưa bàn tay khẳng khiu chai sạn ra đỡ Trinh để Trinh có thể vững vàng hơn. Đôi tai Trinh vừa khôi phục được một phần thính lực giờ lại ù dần đi bởi những câu nói từ trong phòng cấp cứu vọng lại:

- Tội nghiệp! Muộn quá
- Cả nhà sinh mãi mới được thằng con trai
- Ai đi gọi mẹ nó chưa
- Chị nó đâu rồi! Cho vào nhìn mặt em đi
- Cho người đi ra trạm phát thanh nhờ đánh tín hiệu ra ngòai khơi đi! Bố nó đi biển được 1 tuần nay rồi
- Thằng bé ngoan thế mà…
………………………………..
Nhiều lắm Trinh không nghe được nữa, đám nguời đã dãn ra để Trinh nhìn thấy Chích Chòe bé bỏng nằm bất động trên chiếc giường sắt hoen gỉ. Trinh đã đến gần để đủ nhìn thấy em, đứa em tinh nghịch, hiếu động của Trinh giờ không cử động được, mái tóc rễ tre dựng đứng giờ dính bết vào đầu và trán bởi nước biển, đôi mắt tròn xoe đen láy như đôi mắt mẹ đã nhắm nghiền, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng sao giờ lại trắng bệch ra thế kia. Bàn chân chân chạy nhảy khắp nhà, bàn tay hay bứt tóc trêu Trinh giờ sao lạnh giá thế, Trinh ngơ ngác nhìn lên cô ‎ y tá đôi mắt cũng đỏ hoe vì thương cảm:

- Em cháu sao hả cô! Bao giờ thì tỉnh ạ
Cô y tá thở một hơi dài cúi xuống vuốt mái tóc Trinh:
- Em cháu đi rồi! cháu nhìn em lần cuối đi! Muộn quá cô không cứu kịp
Tiếng cô y tá dịu dàng mà như những tiếng sét đánh vào màng nhĩ Trinh, Trinh nhìn cô, nhìn Chích chòe rồi như hiều ra Trinh ôm chặt lấy cái thân thể bất động lạnh giá của em mà gào khóc:

- Dũng ơi! Là tại chị! Chích chòe ơi! Chị có lỗi! Tại chị ham mỏ quạ mà hại em rồi! Tại chị! Em đừng đi em sống lại đi
Trinh gào thét Trinh phục lên người em như muốn truyền hơi ấm vào cái thân thể giá lạnh đang cứng dần ấy, tiếng Trinh khóc khiến ai cũng muốn nưc nở theo Trinh. Rồi khi tiếng nức nở gào thét của Trinh yếu dần xuống thì người ta lại nghe thấy ai đấy gào từ ngòai kèm với tiếng chạy thình thịch

- Chích chòe đâu! Chích chòe nhà tôi đâu! Nó đâu?
Chưa ai kịp trả lời một dáng người lam lũ vẫn còn đầy mùi tanh cá lao vào bên Trinh, giọng mẹ Trinh lạc đi từ khi nào:
- Trời ơi! Con tôi! Sao lại thế này hả con! Sao không ở nhà mà lại ra biển hả con
Tiếng gào thét đầy ai oán của người mẹ tần tảo mất con làm người ta không chịu được mà phải tránh ra xa:
- Trời cao đất dày ơi! Tôi sinh mãi mới được đứa con, bố nó ngày đêm đi biển tôi ngày đêm chạy chợ lo cho nó, giờ nó lại bỏ tôi đi làm sao, con ơi! Dũng ơi! Dũng của mẹ ơi!

Trinh nức nở quay sang ôm mẹ, mong chia sẻ nỗi đau cùng mẹ nhưng không, một cái đạp từ bàn chân chạy chợ nuôi Trinh, một cái tát từ người mẹ đã bồng con bao lần, rồi mẹ Trinh lao vào cấu xé Trinh trong sự ngỡ ngàng của chính Trinh:
- Con khốn nạn! mày học lắm sao mày ngu thế! Sao mày không chết thay thằng Dũng đi! Mày di chết đi! Mày biến ngay đi! Mày ăn cơm tao mang về hay ăn cứt hàng xóm mà mày dẫn em ra biển rồi để nó chết thảm ngòai đấy! Cút ngay đi giời ơi sao cái đời tôi nó khốn nạn thế này.

Những cái tát, cái cào cấu, không hề làm Trinh thấy đau đớn, nỗi đau bị coi là kẻ giết em khiến Trinh như hóa dại, Trinh câm nín không phản kháng không buồn che mặt để mặc mẹ đánh. Người ta phải xông vào kéo Trinh ra khỏi trạm y tế Trinh mới thoát được, tiếng mẹ Trinh vẫn vang vọng trong nước mắt:
- Mày cút ngay đi! Con khốn nạn về nhà là tao chem. Chết mày, cút đi con đĩ….


Có khi nào con sóng vô tình thế không anh?
Không chút xao động trước ngây thơ trong tâm hồn bé bỏng
Không cả xót thương những nhọc nhằn tôm cá
Cả cuộc đời lênh đênh chốn xa xăm

Có khi nào biển bội bạc thế không anh?
Em chẳng dám nhận mình trọn đời chung thủy
Nhưng trước biển em vẫn giữ lòng em…
Vẫn gửi gắm ước mơ và niềm tin nơi ấy

Nhưng bờ cát chẳng giúp em níu giữ
Đôi bàn tay chới với, và sóng dập vùi em!
Chưa bao giờ em dám nghĩ phải đề phòng đến thế
Ngay cả biển cũng quay đi, em còn biết dựa vào đâu? 
Đôi bàn tay níu chơi vơi…

tim trai bao ha noi

Xem tim trai bao ha noi hay nhat 2014

quay lại chuyện đứa em họ của tôi. sau lần đó thỉng thoảng tôi vẫn được sờ cái núm vú nhỏ như quả cau đó. tôi cũng đưa tay nó vào con cu tôi lúc đó đang cứng ngắc nhưng nó kêu "eo ơi ghê quá" rồi rụt tay lại. lúc đó *** nó vẫn chưa có lông nên tôi không hứng lắm, chỉ ôm nó rồi vuốt vú thôi.
Bẵng đi một thời gian khoảng 1 năm gì đó, lúc đó em nó đã học lớp 7. Lúc này tôi đi học xa nhà nên cũng ít gặp. Hè đó về nhà chơi thấy nó lớn quá. Cao lên, mông ngực đã nảy nở hơn nhiều, con gái thành phố sau này lớn nhanh chứ hồi tuổi tôi lớp 9 ngực bọn con gái còn lép kẹp. Nó vẫn tự nhiên như cũ, tôi vẫn có thể ôm nó trong lòng, nhưng giờ em đã có mùi của thiếu nữ, chỉ ngửi mùi thôi mà con cặc đã cương lên rồi. Có lần ngồi xem tv tôi giả vờ hỏi " cho anh kiểm tra tí nào, xeoon[fjfsfm có to ra tí nào không?" nó nhìn nhìn tôi một cách hơi là lạ rồi cũng không nói gì. Tôi bèn cho tay vào ngực nó, tim đập mạnh lắm vì lâu rồi ko sờ nó với lại giờ nó cũng lớn hơn nhiều rồi. Em đã mặc áo ngực, loại áo mỏng và lưng lửng đến lưng để giữ bầu ngực chứ không phải cooc xê đâu nhé. Tôi dễ dàng luồn tay vào trong cái áo lót đó. Bầu ngực nhỏ hồi nào đã lớn bằng nắm tay, bóp rất đã, mềm mềm, mịn mịn và chắc như một nắm cơm. Đầu ti em thuộc loại lặn vào trong, sờ một hồi mới thấy nổi lên 2 hạt màu hồng nhỏ nhỏ bằng đầu đũa. Chắc là nó cũng thích nên để tôi sờ thoải mái, 2 cái vú cũng cứng dần lên. Tôi cho tay vào quần nhưng nó mặc quần bò chật quá nên ko sờ bím được.
Sờ bóp khoảng 30 p thì hết phim, em nói bỏ ra cho em đi tắm. Nói thật là lúc đó tôi đã nứng lắm rồi, con cặc rỉ cả nước nhờn ở đầu, đỏ hỏn. Ngồi ngoài nghe tiếng nước xối mà đéo thể nào chịu nổi. Tôi bèn gõ cửa nói anh rửa nhờ cái tay một tí. Em nó cũng ngây thơ mở cửa không biết ý đồ đen tối của tôi. Lúc này tôi mới được chiêm ngưỡng bím của em. Bím con gái mới mọc lông lớt phớt, màu nâu nhạt và rất ngắn, bím em thuộc loại có cà vạt (bác nào cho rằng chơi nhiều thì bím có cà vạt là sai nhé, cái đó do cấu tạo bẩm sinh, chỉ có chơi nhiều thì nó thâm hơn thôi). Em ấy hỏi anh nhìn gì ghê thế. Tôi nói tại em đẹp quá nên anh phải ngắm, em đẹp hơn cả bạn gái của anh nữa. Nó có vẻ thích nên cũng để tôi nhìn thoải mái đến lúc nó tắm xong lau người rồi mặc đồ lên nhà. Tôi đi theo huyên thuyên nói chuyện với em về vấn đề giáo dục giới tính, kinh nguyệt này nọ như một người chị gái với đứa em đang lớn của mình. HOá ra em nó chưa có kinh, tôi bảo bao giờ bị ra máu thì nói anh để anh chỉ cho nhé em gật. Tôi lại vạch áo em ra nói 2 vú em không đều đâu, vú bên phải nhỏ hơn này. Từ giờ đi tắm em phải nắn nắn cái vú như thế này cho nó cân nhau mới đẹp. em cũng ngây thơ gật đầu. Tôi lại bảo em cởi quần ra anh kiểm tra bên dưới xem phát triển có đều không nào. Tôi vạch bím em ra thì thấy nước nhờn đã chảy vài giọt trên cái môi hồng hồng đó, nhìn mà chỉ muốn liếm luôn. Lúc đó chợt có tiếng gọi cổng nên tôi bảo em mặc đồ vào rồi chạy ra xem ai