Trai bao ha noi

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi trong sự hối hả của cuộc đời. Tiếng ve giờ đây cũng thưa dần mà thay vào đó tiếng trống khai giảng báo hiệu một năm học mới lại đến, tôi giật mình khi thời gian vô tình trôi đi. Năm học này là một năm học cực kỳ quan trọng trong cuộc đời tôi, nó sẽ quyết định tương lai, quyết định cuộc đời tôi sẽ đi về đâu. Câu hát “nếu có ước muốn trong cuộc đời này.. hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…” giờ đây làm tôi buồn quá, giá như được vui vẻ giữa cái tuổi mơ mộng cái tuổi giữa tình bạn và tình yêu thì hay biết mấy. Tôi cảm thấy tôi phải chịu nhiều áp lực học tập từ mọi phía, cả bố mẹ tôi, cả hai bên nội ngoại đều hi vọng vào tôi thằng cháu đích tôn của dòng họ. Tôi cũng hiểu điều đó chứ, tôi biết mình là niềm tự hào của bố mẹ của ông bà, tôi cũng muốn những đứa em tôi sau này sẽ lấy tôi làm gương. Tôi quyết tâm học tập trong năm học này và thi đỗ đại học. Tiếc thay tôi lại đắm mình vào trong thế giới ảo của các trò chơi game online. 

Đầu năm học, tôi quyết định sẽ bày tỏ lòng mình với một cô bạn cùng lớp. Em là bí thư của lớp tôi, thực ra ban đầu chúng tôi không thân nhau lắm nhưng từ ngày lớp 11 cô giáo chủ nhiệm xếp em ngồi trên tôi làm tim tôi đập loạn nhịp. Chúng tôi thân nhau lắm, tuy em không cao lắm nếu như không muốn nói là bị lùn nhưng khuôn mặt có duyên của em với nụ cười xinh đẹp và thân hình nẩy nở đã làm rung rinh không biết bao nhiêu người. Chúng tôi khá hiểu nhau, em biết tôi thích điều gì, biết tôi thích ăn gì nói chung là em biết rõ con người tôi. Khi đi hát kraoke em cũng bấm bài cho tôi làm tim tôi xuyến xao loạn nhịp. Đôi lúc những đứa trong lớp ganh tị với tôi, chúng cứ ngỡ rằng chúng tôi là của nhau. Những ngày noel, valentin để cho những đôi tình nhân đi chơi với nhau thì hai kẻ cô đơn chúng tôi lại đi với nhau, tôi nhận ra rằng hình như chúng tôi dành cho nhau. Thực ra tôi nhút nhát lắm, tôi muốn tỏ tình với một ai đó khi cảm thấy hi vọng cao và sẽ không bao giờ nói ra nếu như mình không còn cơ hội....

Tôi viết tất cả tình cảm của tôi vào một mảnh giấy và kẹp vào cuốn tập của em, tôi hi vọng rằng ngày mai tôi sẽ nhận lại một tờ giấy từ em và em sẽ nói rằng cũng mến tôi nhiều lắm. Tôi nghĩ đến viễn cảnh tương lai của hau đứa, được nắm tay nhau dạo phố được nói những lời ngọt ngào của tình yêu. Tôi chỉ mong đến ngày mai để gặp em được nghe em nói rằng em cũng mến tôi. Nhưng giữa thực tại và giấc mơ là một khoảng cách xa vời. Ngày hôm sau tôi cô bận thân của cô ấy nói với tôi là em muốn nói chuyện với tôi. “D, con Yến nó hẹn ông ở ghế đá ở sân trường kìa, sướng nhé” – cô bạn nở nụ cười tinh nghịch với tôi, tôi đáp lại bằng một nụ cười rồi vội vàng tiến lại cái ghế đá ở sân trường. Đây là lần đầu tiên tôi tỏ tình với bạn gái nên tôi cảm thấy rất run, tôi ngồi bên cạnh Yên mà không biết nói câu gì cả, chắc em cũng bối rối như tôi. “mình thật sự cảm ơn tình cảm của D, nó làm mình cảm thấy hạnh phúc khi có một người luôn quan tâm chăm sóc mình..” tôi nghe như thế cảm thấy trong lòng rất vui, tôi cảm thấy hạnh phúc. “Nhưng..” tiếng nhưng của em làm tim tôi thắt lại, tôi hồi hộp không biết Y sẽ nói gì đây. Y không nhìn thẳng vào mắt tôi “thực sự mình cảm thấy rất quý D, nhưng đó không phải là tình cảm của đôi trai gái mà là tình bạn rất bình thường. Mình rất trân trọng tình cảm của D và mình sẽ mãi khắc ghi nó nhưng chắc chúng ta không thể trở thành đôi tình nhân được rồi. Giá như D không nói ra thì chúng ta sẽ mãi mãi là bạn thì tốt biết bao. Chúng ta vẫn mãi mãi là những người bạn tốt của nhau”. Từng câu nói nhập ngừng từ Yến mà lòng tôi thắt lại, tôi nghẹn ngào nước mắt chỉ muốn chực trào ra, tôi định nói rằng D chỉ đùa cho vui thôi để vớt vát chút thể diện nhưng không thể. Y đã từ chối tôi rồi, tôi không dám chấp nhận sự thật này, tôi chỉ hi vọng rằng Y thử mình, hàng loạt tình huống đặt ra trong đầu tôi, có thể là Yến chưa tin tưởng mình, có thể là Yến cảm thấy năm cuối cấp nên muốn tập trung vào học… nhưng tôi không dám tin rằng Y không hề có tình cảm với mình. Lớp đã giờ học mà tôi không biết, đến khi thằng bạn chạy ra kêu tôi vào lớp tôi mới biết rằng thầy giáo đã vào lớp. Chắc nhìn bộ dạng của tôi, khuôn mặt thất thần và thái độ của Y chắc mọi người trong lớp cũng đoán được phần nào. Tôi không thể chấp nhận được…
Tôi tìm hỏi đứa bạn thân của Y thì mới biết thực ra Y đã có người trong mộng rồi, lớn hơn chúng tôi 2 tuổi và đang học đại học y dược. Tôi không thể chấp nhận được, nếu như thế thì tại sao Yến phải quan tâm tôi đến vậy. Tôi đã tự làm xấu hình ảnh mình tong mắt Yến khi đòi gặp anh chàng kia và cũng tôi lúc tôi tự làm khổ mình để mong được Yến thương hại. Tất cả những hành động đã làm tôi ngày càng xa Yến. Tôi bắt đầu chìm đắm trong thế giới ảo với những trò online hay những trang web khiêu dâm, tôi luôn liên tưởng mình đang được làm tình với đứa em họ của tôi với L hay với cả Yến nữa. Tôi cố tỏ ra là một người đàn ông khi bập bẹ những điếu thuốc trong môi. Tôi thường xem nghỉ học thêm để ngồi hàng giờ trước màng hình máy tính. Đã không biết bao lần Yến khuyên tôi nhưng tất cả những lời khuyên ấy tôi đều không xem ra gì cả, đã có lần tôi xúc phạm đến Y làm Y khóc.
Thực ra trong giai đoạn này có nhiều chuyện khiến tôi không thể kiểm soát nỗi bản thân. Khi đó con em họ C của tôi học lớp 9, tôi nói với bố tôi nên chuyển nó về trường của bố tôi để nó có thể học tốt hơn rồi chuẩn bị thi lớp 10 ( thực ra đó là một âm mưu, một âm mưu tội lỗi của tôi đã được tính toán từ trước ). Ý kiến đó không ai phản đối cả vì điều đó quá tốt. C dọn về nhà tôi, tôi nhường phòng ngủ cho C và C học bài ở phòng khách, bình thường phòng của tôi chỉ để ngủ còn tôi học phòng bên cạnh cái phòng khách. Phòng này chỉ để cái máy tính, tủ đồ, cái bàn học của tôi và dựng vài cây xe máy. Tôi đêm tấm nệm ra và nhường phòng mình cho nó. Má tôi đã mua cho nó mấy cái nịt vú để nó thay áo lót vải của con gái mới lớn, bởi mẹ tôi sợ cái cặp ngực của nó sẽ thu hút mấy ánh mắt tò mò khi trên áo của nó có thể nhìn thấy cái nhủ hoa ẩn hiện dưới lớp áo ấy. Chắc có cho tiền mẹ tôi cũng không dám nghĩ rằng chính thằng con trai của bà cũng bị cuốn hút bởi cái cặp nhũ hoa ấy. Mấy lần nhìn C thắm từng mảnh vải dính vào làn da thịt làm lộ nên cái nhũ hoa trông quyến rũ vô cùng.
11h đêm, bố mẹ và em gái tôi đã ngủ rồi chỉ còn có tôi và C đang học bài, tôi đang tranh thủ làm bài văn để nộp cho kịp. Cái đề “cảm nhận của em về nhân vật chí phèo..” làm tôi phải lục tất cả các tài liệu vốn có của mình. Phải chắp vá tất cả các cuốn sách tham khảo mới có bài văn hoàn chỉnh. Hài lòng với bài văn của mình, tôi đang định thu dọn lại bàn học rồi đi ngủ thì tôi giật mình khi thấy C đang đứng bên cạnh mình. C bảo có bài toán khó quá mà ngày mai sợ bị kêu lên bảng giải nên muốn nhờ tôi giúp. Thực ra bài toán không quá khó với tôi, nhìn dáng vẻ nó mà tôi buồn cười quá, không ngờ nó lại ngại tôi đến như thế. Tôi không trách nó vì dù sao đi nữa tôi cũng là người gây ra lỗi lầm này trước mà. Tôi chỉ cho nó bài toán rồi thả người lên tấm nệm và nằm suy nghĩ vẩn vơ. Không biết lúc này Yến có nhớ đến thôi hay không ( lúc này chưa nói ra ), nghĩ đến không biết C suy nghĩ tôi là người anh như thế nào: đốn mạt hay là một người anh mà C vẫn ngưỡng mộ. Tồi chìm vào trong giấc ngủ với những giấc mơ nhẹ nhàng được nắm tay Yến đi dạo trên con đường đầy hoa…..
Sáng hôm nay tôi lại dậy trễ, tất bật nuốt cái bánh mì rồi leo lên chiếc xe đạp để đi học ( bố tôi nhất quyết không cho đi xe máy đi học ). Đạp 8 cây số tôi mệt bở hơi tai, mồ hôi nhẽ nhại. Xuống đến trường tôi bị trễ 5’, cũng may Yến là bí thư nên xin xỏ mấy đứa em lớp 11 nó mới bỏ qua không ghi tên tôi, tôi thầm cảm ơn em và càng tin tưởng vào tình cảm của mình. Tuy là con trai nhưng trong đầu tôi luôn mơ mộng, những lúc mấy đứa trong lớp ghép đôi tôi và Yến thì tôi lại nhất định không chịu và bảo rằng chỉ là bạn bè mà thôi. 
Đến một ngày cuối tháng 9, khi cả nhà tôi đi vắng cả, tôi vào phòng của C để tìm lại một thứ của tôi. Tôi vô tình nhìn trên bàn học em nó một cuốn sổ, tính tò mò trỗi dậy tôi lại định lấy cuốn sổ ra xem. Cuốn sổ bị khóa bởi một cái khóa ở bên hông nhưng cái khóa ấy không thể là khó tôi được. Tôi dùng cái kéo sau một hồi thì cũng mở được cuốn sổ đó. Trang đầu tiên mà tôi thấy đó là dòng chữ nhật kí, thì ra đây là nhật ký của nó. Tôi lật ra đọc...
Ngày … tháng … năm 
Trang đầu tiên là một ngày buồn với nó, thì ra hôm nay là ngày nó chấm dứt cuộc đời con gái. Hôm nay khi đi chơi với đám bạn thì nó bị một thằng mà nó ngưỡng mộ học cùng lớp ( thằng này anh em tôi phải gọi là chú ) đã ôm ấp nó và vuốt ve. Trong cuốn nhật ký nó ghi rõ ràng là thằng đó đã dùng tay sờ mó nó. Nó nhất quyết không cho nhưng ngón tay đó đã làm nó mất trinh. Khi thấy những dòng máu đỏ tươi thì thằng chú tôi đã hoảng hốt bỏ đi, điều này đã làm nó rất buồn. Tôi tức điên, tôi không hiểu tại sao cuộc đời lại như thế tại sao tôi lại không thể được những thứ ấy chứ. Tôi bình tĩnh đọc những trang tiếp theo nó viết về gia đình về bạn bè anh em. Dường như tôi cũng chỉ xuất hiện một vài lần trong nhật kí nó nhưng cũng may đó là những lời tốt đẹp về tôi….
Gấp lại quyển nhật kí và cất lại chỗ cũ nhưng nó vẫn ám ảnh đầu óc của tôi, tôi không thể chấp nhận chuyện này, thực ra tuy một người nghiện sex nhưng tôi rất thương những đứa em của tôi, tôi thương những đứa em họ như những đứa em ruột của mình nhưng tôi không thể hiểu vì sao cuộc đời lại đối xử với tôi như thế. Tôi quyết định sẽ làm tất cả mọi chuyện để rõ chuyện này là do lỗi của ai của thằng chú tôi hay là do con C yếu lòng. Tối nay khi mọi người đã ngủ say chỉ còn tôi và C thức, tôi hít thở thật sâu để hỏi rõ chuyện này…..

trai bao ha noi

Vào tối hôm cưới, tên Quan Huyện mới xuống tới nhà lão điền chủ, không muốn thất lễ với Quan trên lão bày một bựa tiệc chiêu đãi, bữa tiệc gần xong thì 2 vợ chồng chào cha mẹ và quan huyện để về chòi. Nói là lễ thực ra chỉ để che mắt thiên hạ chứ lão có coi 2 vợ chồng họ là con đâu, cốt để cầm cán ấy mà. Tên quan Huyện ngà say thì vào trong, tên này ra dấu và lão Điền chủ hiểu ý đưa một cô gái trẻ vào hầu hạ. Tên này vừa đụ vừa cấu véo cô gái trẻ và bên ngoài 2 anh em đã rình từ lâu, đây là cơ hội vàng để 2 anh em trả thù cho Cha Mẹ. Tên quan vừa lăn ra khỏi người cô gái thì ngủ khò khò, cô gái vơ vội quần áo chạy ra ngoài với đối mắt ướt đẫm. 3 Ruộng lăm lăm con dao bầu len vào còn tư Đất cầm một cái liềm và một cao dao thái chuối cho heo canh bên ngoài.
- Á…con dao chí mạng đâm vào cổ, máu bắn tóe ra và tên quan chỉ kêu lên một tiếng rồi im bặt. 3 Ruộng tung cửa chạy ra sau, tư Đất bám theo anh…Tiếng hét, tiếng la inh ỏi, tiếng súng nổ ầm ầm, tiếng gia đinh chạy loạn xạ tìm kiếm. 2 anh em lao về nhà anh 2 vì nơi đó rất gần sông. 
- Ầm ầm…anh hai
- Ai vậy, thực ra tiếng súng đã làm 2 Lúa thức dậy rồi
- Em nè 3 Ruộng, tư Đất nè…Tụi em giết tên quan Huyện rồi, nó giết ba mẹ mình đó
- Vô đây. Hai Lúa mở cửa đón em…Mình dậy đi thôi
- Gì vậy anh…cô Thắm lè nhè
- Đi thôi người ta đến giết mình. Hai Lúa chộp cây rựa, bốn người họ vội lao về con sông, tháo dây thuyền và bắt đầu chèo. Tiếng ầm ầm, tiếng la hét tiến về phía nhà 2 Lúa, đèn pha sục rọi khắp nơi. Anh em họ là những tay chèo lão luyện, họ thay nhau chèo và chèo…Tiếng la hét nhỏ dần, anh em họ cứ thế chèo….Trời sáng anh em họ giấu thuyền và nướng cá ăn, tối lại tiếp tục chèo…Nhờ trên thuyền có sẳn ít dụng cụ nên anh em họ cũng đở vất vã. Cứ thế anh em họ đi mãi đi mãi, cánh rừng U Minh hiện ra và nuốt chửng anh em họ vào bụng, giờ thì ngày cũng như đêm, họ không còn nghe thấy tiếng người, chỉ tiếng chim, tiếng thú anh em họ tiếp tục chèo mãi chèo mãi.

Họ đã đi rất xa, xa đến nổi bản thân họ cũng không biết là ở đâu và đã qua bao nhiêu ngóc ngách. Họ vào sâu trong rừng, cánh rừng hoang vu không một dấu vết của con người. Họ dừng lại và neo thuyền, 4 con người cùng nhau chặt tre, dựng lều, chẳng mấy chốc căn lều nhỏ đã dựng xong, trên thuyền có một ít dụng cụ nấu nướng nên họ cũng không quá khổ, dưới sông thì đầy cá họ vào rừng kiếm thêm cái ăn, là dân lam lũ nên họ cũng khá thành thạo trong việc tìm kiếm cái ăn tuy không được no đủ nhưng cũng có thể sống qua ngày.

Rồi cái gì đến cũng phải đến. đôi vợ chồng trẻ chưa một lần ân ái không thể chịu đựng nổi. Vào một đêm thanh vắng, ánh trăng lấp ló, bốn người họ ngủ trong lều, 2 Lúa và Thắm đều bức rức khó ngủ, 2 Lúa đưa vợ ra sông, lên Thuyền đôi vợ chồng họ bắt đầu cái công việc dỡ dang cả tháng sau khi cưới. Tuy chưa từng ân ái nhưng 2 Lúa đã thuộc lòng cách làm tình, 2 Lúa từ tốn cởi từng mảnh vãi trên người vợ. thân thể nõn nà của cô gái 15 làm 2 Lúa nao nao, 2 Lúa từ tốn hôn hít cơ thể vợ. Từng cái mơn trớn, từng cái hôn vào môi vào vú và vào lô`n, những cách làm tình phương tây được thằng con trai 17 áp dụng triệt để và có lẽ Thắm là cô gái may mắn nhất thời bấy giờ vì thời này trai Việt mấy ai biết làm tình đúng bài.

2 Lúa banh chân vợ, cái lô`n hum húp của cô gái mới lớn, những sợ lông non dại gọi mời, sau cái liếm đê mê lô`n Thắm đã tràn trề nước. 2 Lúa cầm con cu to bự của thằng con trai bẻ gãy sừng trâu, đẩy vào, rất từ tốn, cái lô`n quá bót. Thắm nghe đau điếng trong người, 2 Lúa gồng lên đâm một phát lút cán

trai bao ha noi

trai bao ha noi la gi ?

Tệ hơn hết là vào giữa đêm khuya, khi cả Lầu Sơn và Tiểu Châu đều đang ngon giấc. Có gã lại lò dò bước vào lều. Hiên ngang đánh thức nàng dậy. Mặc cho sự hiện diện của Lầu Sơn ở bên cạnh. Gã xổ tung quần áo của nàng ra. Đẩy nàng đứng chổng mông ở dưới đất như một con nô lệ tình dục, còn gã như một kẻ chủ nô hì hục từ phía sau. Như chỉ là một cơn hứng tình bất chợt không kềm chế, gã hành hạ nàng vô tội vạ cho thỏa mãn. Mặc cho nàng có kêu gào hay rên rỉ. Mặc cho một thằng chăn ngựa đớ mắt nhìn sang.

Lần đó, Lầu Sơn nổi giận thật. Nhưng hắn chỉ lấy chiếc giày của gã kia quăng vào lửa. Sau khi thỏa mãn, gã kia không tìm được chiếc giày, chỉ đành hằn hộc vội bỏ đi. Tiểu Châu trách hắn sao không kiếm dùm chiếc giày cho gã nọ. Hắn nổi giận lên, chửi nàng là đồ con đĩ. Nàng chửi hắn là thằng đần độn vì không biết hành động của nàng làm chỉ vì một tờ giấy phép. Hắn chỉ cười nhưng không nói vì hơn. Vì hắn biết nàng đang sống trong tình cảnh trớ trêu, còn hắn không giúp gì được.

Nàng lại bắt hắn đi lấy nước cho nàng lau chùi. Không hiểu sao, hắn vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Ngày tháng lại dần trôi. Không có tin tức nào bảo nàng sẽ được về. Nàng vẫn phải làm vật thỏa mãn cho bất cứ ai có lòng tìm tới. Cho đến một hôm, nàng nôn mửa không ngừng. Triệu chứng mang thai. Mặc cho sự từ chối của nàng, Lầu Sơn quyết dắt nàng xuống Trụ sở để giải quyết rõ ràng.

Hai người một con ngựa băng băng trên vùng thảo nguyên cuối cùng cũng đến được Trụ sở. Lầu Sơn dắt nàng đi tìm từng người một. Hắn bắt gặp cả đám người quen mặt từng đến và đi, đang họp trong phòng nọ. Vài lời cáo buộc bắt bọn họ phải lãnh trách nhiệm về cách bào thai nàng đang mang. Nhưng không ai thèm đếm xỉa tới lời nói của hắn – thằng chăn ngựa. Bực tức Lầu Sơn mang súng ra hâm bắn nhưng bọn chúng kịp thời bỏ chạy.

Trong nhà thương, hai cô y tá cố gắng phá thai cho nàng. Máu ra khá nhiều làm nàng ngất xỉu. Đây là ca phá thai thứ năm trong tuần họ phải làm rồi. Con gái ở đây thật khổ. Còn đau khổ hơn khi nàng bị chỉ trích là gái lăn loàn, đĩ điếm – con điếm tập thể. Lầu Sơn trực trước phòng nàng nghe được hai cô ý tá nói vậy thì đau lòng lắm vì chỉ có hắn mới hiểu được ngọn nghành.

Cạnh phòng bên, ba gã thương binh đang xầm xào về chuyện của nàng và chuyện của họ. Một trong ba gã là thanh niên xung kích. Chỉ vì tờ giấy phép trở về quê mà gã tự hủy hoại ba ngón chân mình với một phát súng. Thế là tàn phế. Được cấp giấy trong nay mai.

Trời khi đó cũng khá khuya. Lầu Sơn vẫn ôm súng túc trực trước phòng nàng, như một vị cận thần gác cửa. Hắn lim dim ngủ, có vẻ nhẫn nại nhiều. Bỗng một bóng người phớt ngang trước mặt hắn, chỉ kịp nhận ra gã thương binh cụt ba ngón. Vừa định thần lại, Lầu Sơn đã thấy gã khuất sau cánh cửa của phòng Tiểu Châu. Linh tính chuyện gì đó không ổn, Lầu Sơn đứng dậy mở cửa phòng. Nhưng chốt cửa đã khóa chặt. Điên tiết, hắn dọng cửa chửi lớn “Thằng khốn nạn, mày định làm gì ?”. Tiếng la của hắn vọng đến tai của các nhân viên bệnh viện, người ta nhanh chóng lôi Lầu Sơn đi, mặc cho hắn có kêu gào gì đi nữa.

Có ngờ đâu, bên trong căn phòng lạnh lẽo kia, gã thương binh đã trụt quần nàng xuống. Mặc cho sự đau đớn từ ca phẩu thuật phá thai, gã đi vào người nàng một cách vô nhân đạo. Sau khi thỏa mãn xong, gã bỏ chạy. Lầu Sơn phát hiện vội rượt theo đánh, nhưng hắn vẫn không làm được gì khi bao nhiêu người can thiệp. Lại còn bị gã trêu chọc là hắn chỉ là “cái bình trà không có vòi rót”. Còn tức hơn, là người ta đã lầm tưởng Tiểu Châu đã dụ dỗ gã thương binh kia. Có người lắc đầu bảo rằng: “Con điếm ấy cả ngựa nó còn muốn, nói chi đến chuyện tồi bại như thế này”.

Tiểu Châu được đưa đi cấp cứu. Lầu Sơn lại một lần quạnh quẽ gác bên ngoài. Gió bên ngoài càng lớn. Tuyết càng buông. Lầu Sơn khoanh tay đánh một giấc cho lấy lại sức.

Hắn bàng hoàng tỉnh dậy khi cơn gió chợt xé ngang tai. Hắn nhìn qua. Cánh cửa căn phòng của Tiểu Châu mở toang. Hắn vội chạy vào trong. Nàng không có ở đó. Hắn chạy ra hành lang. Lục lạo. Kêu gào tên nàng. Vẫn không thấy. Hắn chạy ra ngoài đường. Tuyết phủ trắng xóa. Hắn lùng xục một lúc lâu mới phát hiện nàng nằm xoài trên mặt tuyết.

Hắn chạy lại bồng nàng lên. Cơ thể còn ấm. Nàng yếu ớt vô cùng. Hắn định đưa nàng trở lại phòng cấp cứu, nhưng chung quanh vắng lặng như tờ. Có ai cứu nàng không ? Hay là chẳng ai thương tiếc nàng – một con đĩ thối tha trong lòng họ ?

Lầu Sơn quay mình lại. Hắn thẫn thờ bước từng bước chậm chạp trên mặt tuyết. Tuyết càng lúc càng nhiều phủ lên khắp người hắn và nàng. Nhưng hắn vẫn cứ bước về phía trước. Khuôn mặt đanh lại như có nhiều cơn sóng ngầm lẫn trốn dưới mặt nước phẳng lặng.

Hắn đi được một đoạn. Tiểu Châu lim dim mở mắt. Trước mặt nàng, là khuôn mặt của hắn lấm đầy tuyết trắng. Hình ảnh của hắn thật oai hùng. Nàng thấy trái tim mình nhói lên nhưng vì đuối sức nàng nhắm mắt lại. Thiếp đi.

Hai người cùng một con ngựa cứ thế chạy nhanh trên thảo nguyên đầy tuyết. Một chặng đường khá dài nhưng không nãn lòng người có chí. Cuối cùng Lầu Sơn cũng đưa được nàng trở về túp lều của hai người. Ở đó, hắn dỗ cho nàng ngủ và canh suốt đêm bên nàng.

Trời hừng sáng. Tiểu Châu bàng hoàng tỉnh giấc. Vẫn thấy mình nằm đây. Dưới túp lều mà nàng sống bao tháng qua. Vẫn khung cảnh này vắng vẻ, đơn chiếc, lạnh lùng. Nàng không thể sống ở đây thêm một phút giây nào nữa. Nàng phải trở về thôi. Giá nào cũng phải trở về, dù có chết đi nữa.

trai bao ha noi

Các đấng mày râu trong lớp thường tranh nhau giúp đỡ cho nàng về những môn mà nàng yếu kém để mong được hưởng một chút ân huệ nàng ban cho. Trong lớp Hoàng Nam là lớp phó học tập và anh ta la người học giỏi nhất lớp. Hoàng Nam vừa đẹp trai với cái nét đẹp của một quân tử. Bản thân chàng thật sự là một quân tử rất đàng hoàng đứng đắn. Hoàng Nam thường giúp đỡ Quỳnh Hoa nhưng không bao giờ chàng dám ghé lại nhà nàng vì chàng đã nghe nhiều người kể lai sự đền đáp của Quỳnh Hoa đối với họ. Đã nhiều lần mời mọc nhưng Hoàng Nam không đến, điều đó làm cho Quỳnh Hoa rất buồn và nàng đã rắp tâm chiếm hữu trái tim và thân xác Hoàng Nam. Biết là Hoàng Nam sẽ không về nhà mình nên vào một dịp có bài kiểm tra toán sắp đến nàng nhờ Hoàng Nam ở lai giúp cho nàng ôn bài ngay tại trong lớp sau giờ học . Đúng 5 giờ chiều thì tiếng chuông tan học vàng lên và tất cả các hoc sinh đã vui mừng gom góp đồ ra về vì đã trải qua một ngày học mệt mỏi và còn phải về lo ôn bài cho bài thi ngày hôm saụ Trong lớp chỉ còn lại mình Quỳnh Hoa và Hoàng Nam.

trai bao ha noi

Xem trai bao ha noi hay nhat 2014

Tôi tên duy năm nay tôi 22 tuổi cái tuổi mà bồn chồn chợp giựt về những thứ như là gái gú tình dục, tôi sống trong 1 cái làng nhỏ có khoảng vài trăm người sinh sống, từ đời ông đời bà nhà tôi đã sống ở đây rồi, ba mẹ tôi cũng là người trong cái làng này.
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ lúc tôi vào sài gòn đi học đại học, chân ướt chân rào mới bước vào sài gòn tôi vào ở chung với một người bà con cũng được tầm vài 3 tháng thì thằng Vinh bạn từ hồi học chung cấp 2 cũng ở trong làng tính ra tôi với nó cũng có bà con thân quen tôi phải gọi nó bằng anh thì mới đúng. cũng mới vào sài gòn học, trường của nó là trường nước ngoài nên nhập học sau tôi mấy tháng. nhà của Vinh giàu có hơn nhà tôi nên cái tiểu chuẩn tìm chỗ ở của 2 thằng cũng cao hơn theo cái tính của Vinh. chứ tôi cũng không khó chịu j lắm mấy vấn đề đó. Vinh sinh ra lớn lên trong gia đình có ăn có để nên đi đâu cũng phải ba mẹ nó dẫn đi. ba nó là cậu Hùng mẹ nó là mợ Hằng nhà nó có 2 anh em còn thằng e nhỏ hơn vài tuổi tên Tuấn đang học cấp 3 vài năm nữa cũng phải vào sài gòn rồi. mợ Hằng thì cũng lớn tuổi rồi khoảng 40 tuổi có khi hơn nhưng nhìn mợ vẫn có chút j đó hấp dẫn, da dẻ mợ trắng sáng hồng hào như của con gái vậy vú thì không to lắm nhưng nhin cũng tạm ổn, mợ được cái mông to với cái miệng thì ôi cha ơi nói chuyện ngọt ngào dễ nghe như rót mật vào tai vậy đó. ngôi nhà tôi với Vinh ở chung là ngôi nhà thuê ở chung với chủ nhà ngôi nhà 3 tầng khang trang sạch đẹp, tôi với vinh ở lầu 2 của ngôi nhà căn phòng khoảng chừng 20 mét vuông đủ rộng để cho 2 thằng con trai quậy phá trong thời gian đi học. vợ chồng cô chú chủ nhà là 2 người miền bắc hình như là gốc huế họ có 1 đứa con trai khoảng chừng 10 tuổi đang học lớp 4. cô chú cùng dễ chịu coi chúng tôi như con cháu trong nhà nên rất thoải mái. 
Ngày tôi với Vinh vô ở ba mẹ Vinh có theo vào vài ngày để chăm nó nên ba mẹ nó ở chung cái phòng đó với tôi đến 3 ngày rồi mới về quê. Ngày đầu tiên cũng chẳng có gì xảy ra mọi việc củng chả gì đáng kể cứ tưởng tượng 4 người ngủ chung 1 cái phòng 20m2 thì cũng như gia đình thôi,tôi nằm trong vách kế đến là mợ Hằng rồi đến thằng Vinh rồi đến Cậu Hùng. Đêm đầu tiên ngủ nhà mới lại một mình trong khi Vinh nó có bố mẹ ở đây tui cũng tui thân lắm nên năm trằng trọc mãi mà không ngủ được nằm được lúc lầu thì bổng mợ quay ra nói nhỏ với tôi:
- chưa ngủ hả Duy
- dạ. mợ cũng chưa ngủ ạ
- mợ đang lim dim mà nghe tiếng thở dài của con nên mợ tỉnh giấc. Lạ nhà ngủ không được hả con sao mà thở dài vậy.
- dạ lạ nhà với tủi thân nhớ nhà nên không ngủ được.
- thôi tủi thân gì lo mà ngủ sớm đi mai đi học, có cậu mợ đây mà tủi thân cái j.
Tôi nằm trằn trọc rồi cũng đi ngủ lúc nào không hay. Sáng ra mà người tôi vẫn còn ngái ngủ cậu mợ thì đã dậy từ hồi nào vì người ở quê dậy sớm lắm nên trời trong này vẫn còn nhá nhem, tôi nằm mơ màng thì nghe thấy tiếng nói nhỏ nhỏ trong nhà tắm. cái phòng tôi thuê là phòng cô chú xây cho thằng con trai nhưng vì nó còn nhỏ nên cho thuê lại nên có nhà vệ sinh trong phòng luôn. vỉ phòng kín không gian không có nhiều nên tôi nghe thấy hết tiếng cậu mợ nói chuyện. cậu mợ tôi cũng máu mẹ mấy cái khoảng đó lắm nên khó mà kiềm được tôi thì mới lớn cũng tò mò mấy cái chuyện đó nên cũng lắng tai mà nghe thử chỉ nghe loáng thoáng cậu mợ nói với nhau.
- Để cho anh bú của e xíu nào.
- Ấy nhỏ nhỏ kéo 2 thằng nó nghe thấy thì chết.
- 2 thằng nhỏ nó ngủ như heo ấy nghe j mà nghe.
- thôi để trưa trưa tí 2 thằng nó lên trường rồi e chiều mà.
- nhớ phải chiều đó nhá.
Tôi nắm cố nhắm mắt tí cho trời sáng thêm xíu nữa thì dậy đi học, nằm được một tí thì tiếng cậu Hùng la lên.
-hai thằng Vinh Duy dậy đi học sắp trễ rồi kìa.
Tôi thì cố làm như bình thường dụi dụi mắt rồi ngồi dậy đi vào nhà tắm xúc miệng lúc đó thì mợ từ trong đi ra xoa xoa đầu tôi 
- xúc miệng nhanh rồi đi học nha con.
Còn thằng Vinh thì vẫn còn nằm lì đó chờ tới khí mợ ra dỗ như con nít thì mới đứng dậy khỏi cái nêm. tôi xúc miệng xong đi ra thay đồ rồi chuẩn bị đi học cậu mợ dặn để kêu xe taxi tới rồi 2 anh em với cậu mợ đi ăn sáng chung luôn nhưng tôi nói không chịu để lên trường ăn luôn. thằng Vinh cũng đồng ý theo tôi nên cậu mợ cũng không nói gì. Tuy tôi với vinh học khác trường nhưng 2 anh em đi chung tuyến xe buýt nên 2 thằng đi chung. Học xong 2 ca sáng trên trường đến tận trưa khoảng 12h mới xong. ngày đầu tiên ở nhà mới có khác nên tui cũng phấn chấn buổi chiều được nghỉ nên tôi cố gắng tham quan căn nhà 3 tầng tôi đang ở, phía trên phòng tôi là sân thượng cũng là sân phơi đồ của nhà cô chú, ở trên này nhìn được gần như bao quát một vùng quanh ngôi nhà tôi đáng sống. khống khí cũng như cảm giác trên sân thượng thật sự rất khác lạ làm tôi rất sáng khoái. Đang đứng hóng gió thì có tiếng gọi:
- đang làm gì đó hả con Duy. 
Thì ra là mợ gọi chiều nay thấy mợ mặc đồ bộ ở nhà tóc búi cao nhìn thấy sao mà đẹp giữ mợ cười cũng duyên nữa cái duyên của phụ nữ lớn tuổi tôi nhìn cũng thấy thích lắm.
- Dạ con đang hóng mát.
- Uhm. mợ cúng tính lên đây hóng mát ở tp ngột ngạt quá không như quê mình còn nhỉ.
- Dạ, ở tp đất chật người đông mà mợ, ủa mà cậu với anh Vinh đâu rồi mợ.
- Bố con họ đi mua tủ đồ rôi, cậu mới mượn được xe máy của chú chủ nhà nên chơ anh đi mua rồi.
Đứng nói chuyện hồi lâu tôi mới để ý thấy mợ không có mặc áo lọt, nên nhìn thấy mờ mờ núm vú qua cái áo thun đồ bộ của mợ. tôi nhìn thì cũng chẳng có cảm giác gì chỉ hơi rạo rực nóng nóng trong người tim tôi đập hơi nhanh nhưng đang cái j đó có lỗi vậy. đứng nói chuyện hống gió xíu thì mợ xuống:
- trời nóng quá mợ xuống tắm đây con đứng đây chơi đi nhá.
- tôi ầm ự. mợ xuống đi con đứng hóng gió thêm tí nữa.
Mợ đi xuống rồi nhưng tôi vẫn nhìn theo dáng mợ đi tới cầu thang đi xuống lầu 2. hồi h tôi chưa để ý đến phụ nữ kĩ cho tới khí tôi đã được chiêm ngược cái thân hình của mấy con đĩ mà tôi đã được nhìn thấy khi có lần đi chơi gái với mấy ông anh.
Một lúc lâu sau khi mợ nói xuống đi tắm thì tôi cũng đi xuống, lúc này cậu với thằng Vinh cũng chưa về nên không nghe thấy trong phòng có tiếng nói gì chỉ nghe tiếng vòi sen nước cháy trong nhà tắm vọng ra, tôi mở của rón rén đi vào thì mới thấy cánh của nhà tắm đang khép hờ chứ không đóng hẳng, đập vào mặt tôi lúc đó là hình ảnh mợ Hằng đang trần truồng đứng dười vời sen tôi như chết điếng sao mà thân hình mợ đẹp đến vậy vú mợ không to lắm nhưng nhìn cũng đẩy đà cặp mông thì. tôi thấy mợ kì cọ quanh cặp vú 1 lúc lâu như xoa bóp vậy rồi tôi thấy mợ để tay dưới háng kì cọ hơi lâu mà ko quên để ý mắt mợ đang nhắm nghiện lại như đang tận hưởng, thì tôi cũng hiểu là mợ đang thủ dâm. nước từ vòi sen chảy xuống thành dòng như những con suối nhỏ trên thân hình đẹp đẽ của mợ. tôi đừng nhìn như trời trồng mà không biết con cu mình nó đã lên từ lúc nào nhìn cũng thèm lắm mà biết làm sao được. đang được nhìn ngắm ngía mợ trần truồng thì dưới nhà có tiếng mở cổng nghe cái rầm thì tôi giật mình lúc này hình như cậu hùng với thằng Vinh đi mua tủ đồ về, tôi lật đật bước lên cầu thang lên sân thượng như không có chuyện gì. tiếng của cậu Hùng với thằng Vinh nói rôm rả dưới tầng 2 tôi cố gắng đứng nán lại trên sân thượng 1 lúc lâu rồi mới xuống tám chuyện khen cái tủ nhựa cậu mới mua, tôi để ý cái cánh cửa nhà tắm đã đóng kín lại rồi không còn hở như lúc tôi thấy nữa, tôi cùng với cậu Hùng với thằng Vinh sắp xếp đồ đạc cậu mua về cho đúng chỗ 1 lúc lâu thì mợ tắm xong đi ra. mợ khen 3 cậu cháu tui sắp xếp nội thất đơn giản mà nhìn cũng đẹp. tôi nhìn mợ chăm chú với vẻ cười gượng để tiếp chuyện mà vẫn tưởng tượng ra thân hình trần truồng của mợ đang tắm. tôi thấy gia đình 3 người họ nói chuyện thì lủi lủi 1 mình mang đồ đi tắm. Vào nhà tắm tôi có ngửi thất mùi xa phòng với hơi nước ấm ấm của người mới tắm xong rất thêm mà diu. tôi cố gắng cởi đồ ra đứng dưới vòi hoa sen để giải toả con nóng, tôi cố nhắm mắt mượn tượng lại cảnh mợ vừa trần truộng ngay mới đây dưới cái vòi nước hay tim tôi đập nhanh hơn rạo rực hơn con cu tôi nó cũng ngắt ngỏng lên mà tòng ngòng tối cố nghĩ mợ mới tắm xong, còn đồ mới thay. tôi để ý mới thấy 1 bọc ni lông mau xanh mang hiệu big C tò mò tôi mở ra xem thì ra là đồ mợ mới mặc lúc nãy trên sân thượng tôi lấy bộ đồ ra khỏi cái bọc thì vô tình rớt cái quần lót màu đen của mợ ra, tôi câm lên, mở ra thì thấy có 1 lớp gì đó đã khô đóng vảy dưới đũng quần lót nên đưa lên mũi ngủi có mùi ngai ngái khai khai khó chịu, tôi vừa hít vừa cố tìm xem trong cái bì có áo lót của mợ ko, nhưng chẳng con gì, ngủi chán chê tôi mặc thử quần lọt của mợ vào, nó chật quá ko thể nhét được con cu đang ngỏng của tôi vào cho nó gon gàng được tôi cỡi ra bọc cái quần lót vào con cu của mình mà sục, vừa mườn tượng ra cảnh trần truồng của mợ tội sục và sục mà ko để ý tiếng gia định mợ đang cười nói vui vẻ ở ngoài, cơn hưng phấn của trôi trào lên tới đỉnh làm con cu tôi bắn phát đầu thật xa và manh tôi phê rũ cả người, tôi lấy con chim rôi giũ giũ để tinh rót xuống còn 1 it tôi lấy quần lót của mợ lau sạch sẽ rồi cất vào chỗ cũ trong bọc ni long cho mợ, tôi cố gắng tắm nhanh để bù lại thời gian tôi đang sục cặt để khỏi bị nghi ngờ.
Tối đó lúc đi ăn nhà hàng về, cậu mợ kêu tôi đi dạo thành phố với cậu mợ cho biết tối mai cậu mợ về quê rồi lâu lắm mới đc vô đc, trong lòng tôi cũng muốn đi lắm nhưng mà sợ cái cảnh nhìn thấy gia đình người ta có bố có mẹ mà tủi thân nên tôi xin cậu mợ về nhà học bài mai có giờ kiểm tra. cậu mợ cũng ko kì kèo nên cho tôi đón taxi về trước, về nhà lên tới phòng buồn quá ko có j tôi lại tiếp tục lên sân thượng hóng gió, đứng hóng gió 1 lúc thì tôi nghe thất tiếng của mấy cái móc đồ phơi kêu leng keng quay lại thì thấy cô chủ nhà đang phơi quần áo. mà hình như cô mới tắm xong thấy tóc còn ướt vì có ánh sáng hắc từ bóng đèn nhà khác vào, nhìn hồi lâu tôi mới lên tiếng:
- sao cô không bật đèn lên cho sáng rồi phơi cháu cú tưởng là ma rồi cười xào
cô hường cười rồi nói với tôi, giọng cô là giọng bắc nhưng do ở sài gòn lâu rồi nên cũng dễ nghe nhưng mà vẫn có j đó 1 chút bắc kì.