Tranh tinh duc

trở lại với cu Quân sau khi hí hửng rời khỏi nhà hồng với cảm giác khoái lạc thủ dâm mà chưa bao giờ nó có được , bước về nhà chuẩn bị bật máy để cày game võ lâm truyền kì thì nó nghe thấy trong phòng mẹ nó đó là bà Phương năm nay 39t là 1 cô giáo cấp 3 của 1 trường nổi tiếng trong thành phố - những âm thanh cực kì kích thíc -
phạch phạch phạch - tiếng da thịt chạm vào nhau - tiếng rên rĩ 
oh.. oh... mạnh lên anh .... sướng quá ... ôi trời em chết .... cặc a to quá ... to hơn thằng chồng của em....phạch phạch 
tò mò nó đi lại nhìn vào khe hở của cánh cửa - cảnh tượng hiện ra trước mắt nó - 1 thằng học trò đang mắc chiếc áo trắng nắc phầm phập vào bướm mẹ nó -
oh... cô ơi .... em dâm quá phương ơi ... !!
mạnh lên... mạnh lên ... đừng sợ e đau .... mạnh lên 
đổi kiểu chó nhé em... nhân tình bé bổng của mẹ nó trả lời
Ngay lập tức bà Phương quỳ lên chổng mông hết cở ra sau - thằng học trò đó cầm dương vật 17cm của mình cọ quẹt trên *** của bà phương làm bà trở nên vô cùng nứng như 1 con thú hoang khát tình ....
bất chợt hắn ta đẩy hết cở vào *** bà - làm bà rú rên vì sướng - 
phạch phạch phạch - giờ đây trong tâm trí bà chỉ có cặc và chim và rên rĩ 
còn người tình của bà thì ra sức đẩy những cú thật mạnh thật mạnh - 
oh oh...oh... a sắp ra...... ra đi anh... bắn đầy *** em đi.... bắn đi..........
WOaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.....h� ��n rú lên xã từng đợt tinh trùng nóng hỏi vào tận sâu tử cung bà - rồi hắn lại tìm vú liếm láp như 1 đứa con nít - môi lại tìm môi lưỡi lại tìm lưỡi lại liếm láp nhau - nhưng họ đâu biết cảnh tượng làm tình đó của họ đã được thằng Quân nhìn không xót 1 chi tiết - thằng Quân nó muốn chạy vào bếp cầm con dao lên đâm cho thằng đó 1 cái cho nó chết mẹ nó cho rồi - nhưng vì lần đầu tiên nó chứng kiến cảnh này nên nó k biết phãi làm sao - nó ức chế - nó vùng dậy chạy thật nhanh ra khỏi nhà - 
Kẽng - tiếng ly bể - 
khi chạy ra khỏi nhà vs tốc độ quá nhanh vô tình nó làm rơi cái Ly rượu cùa bà phương và người tình đang uống dỡ - còn đôi dâm phu dâm phụ trong phòng hết hồn
ai vậy em - hắn hỏi bà phương 
em đâu biết - chắc con chó hay gì đó thôi 
hay là con e về - 
không nó mới nói vs em qua nhà thằng Long bạn nó mà
uhm - làm a hết hồn 
vậy mình làm cái nửa nha
quỷ sứ - bà phương tát yêu ng tình bé nhỏ -
rồi tay bà lại xoa lại nắn cái dương vật ấy - bà quay người lại - cái môi trái tim ấy hé mở bú mút 1 cách ngon lành con cặc của ng tình - tiếng xì xụp lại vang lên 2 người chìm vào nổi hoan lạc miệt mài .....

Nói 1 chút về nhà thằng Quân bố nó và bố của Long là 2 ông bạn thân 1 người là Sếp Tổng CT lớn của Thành Phố còn Bố của thằng Quân là ông Thanh 1 Đại Tá trong Quân đội Quân Chủng PHòng Không - Không Quân của nước VN ........ chức càng cao ông càng thường xuyên vắng nhà vì nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc - với lại ông cũng đã sấp xĩ 50 - cái tuổi các cụ hay gọi là hết xí quách - nên cũng chẳng mặn mà về chuyện chăn gối - có khi 2 vợ chồng ông 2 tháng mới gần nhau 1 lần - quá ít đối vs bà Phương 1 người đàn bà có cặp lông mày rậm cái mủi dọc dừa thanh thú - và 1 cái mông quá nở nang - đã rất nhiều đêm khi ông Thanh nằm kế vợ - bà phương dùng đũ mọi cách - mặc đồ ngủ nữ sinh - thỏ trắng - bú 2 bìu dái ông liếm dương vật ông nhưng đáp lại chỉ là cái lắc đầu - là thằng nhỏ như đã chết của ông - từ đó đêm đêm bà phãi tự thủ dâm 1 mình - rồi coi phim sex rồi lại online nói chuyện vs những bà bạn củng tuổi - 

tranh tinh duc

Ái. . Sướng quá, hai anh cơ à?. . . Ối sướng thế ! Mạnh nữa đi các anh ơi, em hạnh phúc lắm!
Toàn thân tôi run lên, tự động co âm vật rồi phồng căng hết cỡ. Lợi dụng cơ hội đó, Hùng túm lấy con dương vật đã kịp phục hồi của mình nhét vô luôn. Tôi hét lên vô cùng đau đớn nhưng cũng không kém phần sung sướng, thoả mãn với hai con dương vật trong âm đạo mình, cả Dương cũng không chịu nằm yên, nó nhổm dậy ấn cả bộ máy dính đầy tinh dịch của nó vô mồm tôi, không hiểu nó nghĩ thế nào chứ tôi càng thấy thích. 
Ặc. . ặc. . . . . . Tôi không sao kêu lên được, chắc nó chơi xỏ mình đây !Tôi kéo mông nó ra, dùng 3 ngón tay ngoáy sâu vào trong âm vật nó, khiến nó nhảy cẫng lên. 
Ối trời ơi!Mày làm tao nứng rồi đó. 
Cùng lúc đó hai mãnh hổ kẹp chặt con mồi hơn, nắc mạnh hơn, cả hai đồng loạt giật như những cỗ máy được cài đặt trước chương trình. Hơn 5 phút sau cả hai ông tuôn ra cùng một lúc, tôi cũng không đợi được nữa cùng bắn ra trong sự thoả mãn của cả bọn. Cả lũ mệt phờ, nằm dạng háng trên sàn nhà rồi lũ lượt kéo nhau đi tắm.

Không biết Hùng kì cọ cho Dương kiểu gì chứ Hoàng cứ cho tay vào trong âm vật tôi nghich như đứa trẻ lên 3 vậy, đã thế anh còn phun nước vô làm tôi lại nứng chết đi được. . . .

Kể từ chận chiến đó, tôi quyết định chuyển nhà trọ để thoải mái la hét mà không phải sợ gì cả. Hoàng thuê cho tôi một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, ở đó rất dễ chịu nhưng sau nhà là một bãi tha ma. . . . . . . . . . . . . . . .

Hôm nay là sinh nhật tôi, nhân dịp có hai chị em họ ở trong Nam mới ra, chị tôi năm nay đã hai8 tuổi tên Loan còn con Tú thì vừa tròn một7. Vì vậy bữa tiệc được tổ chức khá to, tôi mời tất cả các bạn đến dự.

tranh tinh duc

tranh tinh duc la gi ?

Xong tiết mục khô nướng, lại kéo nhau đi ăn ốc. Trời lạnh mà gặp mấy món nóng nóng nướng nướng như thế này thì còn gì phê bằng, tới thằng thất tình trầm trọng như nó còn không thể cưỡng lại nửa mà. Tất nhiên cũng phải lấy cái lí do đành chịu ăn vì lệnh của chị không cãi được....Ai buồn bỏ ăn bỏ uống hoặc nhậu nhẹt giải sầu thì kệ ai chứ còn nó và chị mà buồn thì giống nhau ở điểm ăn uống càng mạnh hơn, buồn thế này thì có lợi hay hại cũng chưa biết nửa, chỉ biết là bụng nó no căng vì mấy cả chục dĩa ốc đủ loại chị gọi ra. 
Một ngày thất tình kỳ lạ giống như chưa bao giờ nó gặp chuyện chia xa một người vậy hay có lẽ sự xuất hiện vồn vã của chị đã làm nó chẳng kịp để im lặng riêng suy nghĩ của mình như cảnh của một bao người vừa mất đi người yêu bình thường khác. Có lẽ chị của nó vẫn ở bên nó như lúc này thì chắc chẳng bao giờ nó gỡ được chiếc mặt nạ tươi cười ra để trở lại với đúng con người nó. Tất nhiên điều đó không thẻ xảy ra vì chị vẫn là một người chị bạn không hơn không kém, ít nhất là cho đến thời điểm đó...chẳng thể ở mãi bên nó được. Nó mĩm cười nhấp một ngụm cafe đắng nghét đưa mắt nhìn về phía dưới bờ hồ. Trời khuya, nó biết điều đó dựa trên khung cảnh trước mắt nó, dòng người dạo phố đêm đã thưa thớt dần. Nó im lặng trở về với chính nó đếm lặng ngắm khung cảnh đêm của thành phố lạnh lẽo này, im lặng với những suy nghĩ đắng nghét như mùi vị của cái chất lòng màu đen nó đang nhấm nháp trong miệng. Làm ầm cả buồi chiều mệt nhoài nên giờ có lẽ 3 người còn lại đang say giấc trong phòng. Nhất là chị của nó vừa về đến phòng đã cuộn tròn trong chiếc chăn ấm chẳng thèm thay đồ chẳng thèm chào hỏi ai cả. Vậy mà lúc còn ăn ốc chị cứ đòi mua cho được một bộ trò chơi xếp hình của nhóc bán hàng rong để về chia phe thi nhau chơi ráp hình...Giờ thì ngủ ôm chăn ngủ khì khì mặc sự đời xung quanh. Nó vẫn đứng đó mặc trời lạnh, mặc mọi thứ xung quanh để nghĩ về chị, nghĩ về tất cả trừ em. Bởi vì khi trở về chính con người thật một mình, người ta vẫn sợ nghĩ về những điều làm người ta cảm thấy đau. Vậy mà càng tránh né thì người ta càng phải nghĩ đến nó.
- Sao rồi. Đang nghĩ đến nhỏ Thy hả Mon?
Tiếng nhỏ Hân nhẹ nhàng sau lưng, vừa đủ để nó khẽ giật mình
- Ừ! Sao Hân không ngủ đi. Khuya rồi!
- Hay quá! Nói người ta mà hổng nhìn lại mình
- Ừ...quên mất! 
Nó bật cười nhẹ đưa ly cafe lên nhấp thêm một ngụm, nhỏ Hân ngồi nhẹ nhàng ngồi lên lan can quay mặt ra ngoài đung đưa chân.
- Lại uống cafe không đường hả
- Ờ!
- Tính uống cái thứ đắng nghét vậy hoài hả trời
- Ờ chắc vậy
- Phì! Khùng vừa vừa thôi. Bỏ đường đi cho ngọt!
- Quen rồi mà
- Bó tay!
- Ờ! mà nè Hân leo xuống đi ngồi vậy té rồi sao
Nhỏ vẫn ngẩn mặt lên trời không thèm nghe lời cảnh báo của nó
- Biết lo thì bỏ ly cafe xuống đi. Con trai phải ga-lăng chút xíu rủi Hân té M phải giữ Hân lại kịp chứ.
- Thì biết mà té bất ngờ sao giữ kịp
- Chưng nào Hân té Hân sẽ nói Mon biết mà...yên tâm!
- Hay quá! Thôi xuống dùm đi. M nhỏ xíu tay đau sao mà giữ nổi không biết
- Hihi thì M chỉ cần giữ được rồi còn té hay không chuyện của Hân.
Nhỏ quay lại cười. Nó lắc đầu mĩm cười
- Ngang quá!...
Câu nói của nó hơi thừa, có lẽ đứa con gái nào ít nhiều cũng ngang ngược theo cách riêng của mình, ít nhất là những người con gái nó đã từng biết đến. Nói ngang thì nói vậy rồi nhỏ cũng chịu leo xuống đứng cạnh nó. 
- Nè giờ M tính sao?
- Tính gì?
- Nhỏ Thy đi rồi
- Ờ Mon biết mà
- Vậy M tính buồn tới bao giờ
- Ờ cũng chưa biết. Buồn chừng nào chán thì thôi
- Hì Hân mết 2 tuần mới hết buồn đó. Còn M?
- Để coi....Chắc buồn hết đêm nay thôi. Lỡ hứa rồi
- Hứa với ai?
- Với một người!
Nó mĩm cười nghĩ đến chị. Ừ thì lời hứa của nó với ai có thể cho qua nhưng mà chẳng biết vì sao mỗi lần hứa gì đó với chị dù là hứa vu vơ cho vui nhưng vô hình dung nó luôn cố gắng thực hiện đúng như vậy.
- Khó hiểu. Chắc hứa với nhỏ Thy chứ gì. Nhỏ này cũng kỳ chồng mình mà cũng bắt hứa tùm lum!
- À ừ! Nè đừng nói vậy. M đâu phải là chồng Thy
Nó buộc miệng một cách chua chát, ừ đúng quá còn gì, nó đâu phải chồng em
- Hix uhm Hân quên! Xin lỗi Mon
- Ờ không sao....Cũng suýt thành chồng chứ bộ hehe
- Thôi đi đồ khùng! Làm bộ cười hoài...làm như ai cũng ngốc như Mon hổng biết mấy người ráng vui vẻ vậy!
- Hông vui thì biết làm sao giờ
- Hân hổng biết hứa với ai cũng được. Đừng có suy sụp quá là được rồi....còn lâu lâu vẫn có thể buồn mà
- Biết rồi. Cảm ơn nghen! Lần nào M gặp chuyện không vui với Thy cũng toàn nhờ Hân an ủi
- Haizz có gì đâu. Ai bỉu Hân là bạn của hai người chi. Mà nè càng nghĩ càng tức hai người. Tự nhiên cái buông xuôi chi hổng biết. Hai người bộ bàn bạc sao rồi từ nhiên bỏ cuộc là sao. Hân hỏi hoài mà nhỏ hổng chịu nói, M cũng hổng chịu nói làm sao ai giúp gì được cho hai người. Bực mình dễ sợ!
- Thôi chuyện cũng đã rồi! Chắc Hân cũng hiểu phần nào lí do mà...giờ hối hận cũng không kịp đâu. Cứ ráng mà sống tiếp vậy!
- Biết là hối hận hổng kịp nhưng mà tức hai người lắm. 1 đứa thì ngu một người thì ngốc....nè có hò hẹn gì với nhau hông đó
- Ờ hò hẹn gì nửa. Thôi đừng nhắc chuyện đó. Sao hổng ngủ đi lo lắng chi không biết! Hứa là buồn hết hôm nay mai bình thường liền mà đừng lo.
- Ai thèm lo! Chỉ sợ Mon buồn nhỏ Thy biết mất công nhỏ buồn theo. Ai hơi đâu lo cho người dưng mấy người
- Ừ rồi lo cho Mon hay Thy cũng được. Hân ngủ đi! Mai còn về SG nửa mà.
- Kệ! Hân chưa muốn ngủ...Chừng nào Hân ngủ kệ Hân!
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Một cuộc nói chuyện khá nhạt, cũng chẳng ăn nhập vào đâu, không có gì rõ ràng. Âu thì ai nói chuyện với nó lúc này chắc cũng không khá hơn gì nhỏ Hân cho lắm, bản thân nó vốn nhạt nhẽo và nhàm chán kia mà.
Trời vẫn lạnh. Nhỏ Hân vẫn kiên nhẫn đứng cạnh nó nhìn về phía lòng đường. Bổng nhỏ giật ly cafe trên tay nó đưa lên miệng uống sạch sau đó nhăn mặt lấy tay vuốt miệng.
- Uống chi ba cái thứ đắng nghét vậy không biết. M bắt đầu uống cafe không đường lúc nào vậy hả. Con nít con nôi tập tành như ông già!
- Ờ cũng lâu rồi...Hổng nhớ nửa!
- Sao hổng chịu bỏ đường vào cho ngọt?
- Ừ! Tại thói quen.
- Mệt giấu hoài. Thói quen nào cũng phải có lí do nào đó
- Không có lí do thiệt. Thói quen thôi
- Không tin! Nhìn mặt Mon kìa ai mà tin. Hổng nói cũng được, sau này chắc chắn Hân sẽ bắt Mon nói.
- Trời. Có chút chuyện cafe thôi mà nghiêm trọng dữ.
- Sao hổng nghiêm trọng. Những người uống cafe không đường hoặc là không bình thường hoặc là có chuyện gì đó xảy ra trong quá khứ làm họ chỉ muốn tìm tới cái đắng nghét này. Chắc chắn...Mon ở cả hai trường hợp
Nhỏ xoay xoay ly face trên tay nói chắc như đinh đóng cột, chắc như chính nhỏ là nó vậy....Cô bạn này hóa ra cũng nhạy cảm và chịu khó suy nghĩ về người khác, con gái hình như luôn có thêm 1 giác quan thì phải. Nó mĩm cười vì cái suy đoán như đúng rồi của nhỏ...
- Ừ! Chắc vậy! Mon thích khác người mà
- Con nít con nôi bày đặt! Thôi uống cái khác đi. Đừng uống cafe nửa. Muốn tập làm người lớn thì uống cái khác.
- Giờ này còn uống gì nửa
- Chờ chút!
Nhỏ nháy mắt mĩm cười đi vào trong, được một lúc thì đi ra với chai rượu trên tay cùng 2 cái ly thủy tinh.
- Hả! uống rượu hả?
- Uhm!
- Hix Mon hổng biết nhậu đâu
- Xí ai cho Mon nhậu. Uống thử đi, thú vị hơn cafe nhiều!
Nhỏ lắc lắc chai, đưa nó một ly thủy tinh rồi rót vào đến nửa ly thì ngừng quay qua tự rót cho mình một nửa ly. Sau đó nhỏ nháy mắt đưa ly lên trước mặt.
- Thử đi! Cụng ly nha hihi
- Ờ ờ!
Nó chậm rãi đưa ly lên chạm nhẹ vào ly nhỏ rồi đưa lên miêng uống một hớp nhỏ. Mũi rượu sộc lên mũi nó cay xè, từng giọt rượu chạy vào trong cuống họng nó nóng nhẹ nhàng, có vị chua, có vị đắng....hòa quyện vào nhau giống y như...mùi rượu ^.^
- Sao? Ngon hông
- Ờ ờ...thì ngon
- Hihi nhìn kìa cái mặt ngu thấy sợ. Phê rồi chứ gì. Con trai gì uống rượu dở ẹc
- Ờ ờ thì nào giờ có biết nhậu đâu
- Cảm giác sao?
- Sắp xỉn chứ sao
Nó cười. Đây không phải lần đầu nó uống rượu! Đây chỉ là lần đầu tiên nó nếm thử loại rượu này với một người con gái khác chứ không phải với mấy thằng bạn chí cốt của nó.
- Một chút cay, một chút nồng, một chút đắng, một chút chua chua rồi ngọt ngọt nửa...phê chưa chàng!
Nhỏ lắc lắc xoay tròn chiếc ly thủy tinh cười cười nói nhỏ vừa đủ để nó bật cười vì cái triết lý của nhỏ
- Đây mới là cuộc sống nè chàng...người ta kiu là vang đó!
Nhỏ kết thúc bằng hai từ "vang" một cách nhẹ nhàng. Lại thêm một tiếng xì nhỏ phía sau cho đúng chất người Việt nói tiếng nước ngoài rồi uống một hơi hết ly rượu. Nó bật cười nhìn ly rượu trên tay rồi nhìn nhỏ
- Nè nè xỉn hả cô nương! Lảm nhảm gì đó
- Xỉn cái đầu Mon đó. Rượu này nhẹ lắm. Uống đi hổng có xĩn đâu mà sợ
- Thôi không biết nhậu mà
- Nhậu đâu mà nhậu. Lâu lâu uống thử một chút thui Hân có cho Mon nhậu đâu hổng biết. Ngon hơn cafe không đường của Mon nhiều
- Ờ ờ!
Nó đành đưa ly rượu lên miệng uống một hơi hết rượu rồi để ly xuống lan can từ từ cảm nhận hương vị của loại rượu vang của cô bạn kế bên ép nó uống. Cay nồng, đắng đắng, chua chua và cả ngọt ngọt của nhỏ Hân nói đều đang bao lấy đầu lưỡi nó...bất giác lại thấy như cuộc sống...bất giác lại muốn uống thêm để được nghĩ về em.
- Sao...đã chưa! Hihi
Nó bật cười trước ánh mắt tò mò của nhỏ đang nhìn nó
- Uhm!...nhưng cafe của Mon vẫn ngon hơn!
- Đáng ghét!...mất hứng người ta hết luôn! Hết cafe rồi uống cái này đỡ đi!
Nhỏ làm vẻ mặt giận dỗi đổ rượu vào gần đầy ly nó sau đó tự rót cho mình một ly như vậy im lặng uống sạch không chừa một giọt. Đồng ý là vang nhẹ nhưng mà uống gì cả ly to tướng thế này bảo đảm chút nó xĩn cho coi, gì chứ vụ uống mấy thứ có men này nó chịu thua. Nghĩ thì nghĩ vậy chứ nó cũng phải nhắm mắt nhắm mũi tu cho hết ly vang nhẹ nhàng của nhỏ chứ không chắc bị đè đổ không chừng.
- Rồi đó!...Thôi nghĩ chút xĩn cho coi
- Con trai gì yếu xìu
- Đâu biết uống rượu đâu. 
- Xí! Phải con trai hông đó ha là gay. Nghi quá nha
- Gay hay không dụ Mon uống chút xĩn làm bậy hay không biết liền
- Haha thấy ghê hông. Ừ ngon thì nhàu vô!
Nhỏ cười khúc khích đè ly nó uống đổ thêm cho nó và nhỏ 2 ly gần đầy nửa rồi cụng nhẹ.
- Thôi xĩn rồi đó!
- 1 ly nửa thui
- Hix ờ ờ...
Nó đành đua ly lên miệng uống, được một hớp nhỏ thì nhỏ kéo tay nó xuống
- Sao vậy
- Làm gì gấp dzạ. Còn 1 ly thì phải uống từ từ. 
Thiệt bó tay với nhỏ luôn. Chắc muốn hành xác nó chứ gì nửa. Hix nó là nó thấy tê tê người rồi đó. Xĩn thì không xĩn nhưng nó không quen với cảm giác có men rượu trong người. Nhỏ Hân cười nhẹ để hai ly rượu xuống lan can bên canh chai rượu rồi đứng im nhìn về phía hồ xuýt xoa.
- Trời lạnh thiệt ha Mon!
- Ừ!
- Hổng biết năm sau có lên đây được hông nửa
- Muốn lên thì lên có gì đâu
- Chắc gì được như giờ
- Như giờ là sao?
- Thì uống vang...bên...
Nhỏ ngập ngừng rồi khẽ đưa tay lên miệng để che tiếng hắt-xì.
- Đó hay qua. Uống rượu cho đã rồi hắt-xì. Mai bệnh rồi đổ thừa nửa đi. Sao hồi nảy hổng chịu mặc thêm áo cho ấm
Nhỏ Hân hắt-xì nó mới để ý giờ nhỏ chị mặc mỗi chiếc áo thun mỏng tanh để ngủ chứ có phải áo ấm này nọ như nó lúc này đâu. Nó vội cởi bớt cái áo ấm rồi khoác lên người Hân. Chạm tay vào người nhỏ nó mới cảm nhận rõ nhỏ đang khẽ run vì lạnh. Phì...nói nó ngốc, nhỏ càng ngốc hơn.
- Nè mặc đi cho đỡ lạnh rồi đi ngủ dùm cô nương!
Nhỏ đưa hai tay lên vai khẽ kéo áo rút người sâu vào như để cảm nhận hết cái ấm của chiếc áo.
- Cảm ơn nha. Ga-lăng quá vậy...áo ấm ghê!
- Ờ ờ áo đang mặc mà chắc còn hơi ấm
- Không sợ lạnh hả
- Ờ thì lạnh mà chịu được
- Uhm!
Nó im lặng cầm ly rượu lên uống. Lần này nó không phải nhăn nhó vì đắng nửa...có lẽ nó quen với mùi vị của vang rồi thì phải. Cũng đúng, vang là một thứ khá thú vị đó chứ, nhẹ nhàng và cũng đắng như món cafe không đường của nó....Cảm giác mọi thứ xung quanh cũng giống như vị đắng của vang vậy, thật khó để nó tìm dc cảm giác ngọt của vang vào lúc này, có lẽ nó đang say....không biết uống rượu, say là đúng rồi. Chợt nhỏ Hân đứng sát lại gần nó hơn khẽ chọt chọt vào vai nó
- Nè...a...n...h 
Nó chỉ nghe rõ từ nè, còn sau đó là từ gì thì nó không nghe rõ, đại loại là vần "a", có lẽ vậy...nó say thiệt rồi thì phải....
- Sao Hân?
- Có muốn ôm hông? Cho mượn nè!
Nó mĩm cười mắt vẫn nhìn ra xa
- Ừ! Không!
Từ không thoát ra nhẹ nhàng, hơi thở thoang thoảng mùi vang của nhỏ phả vào vai nó. Chẳng biết nửa vì hai tay nó đang vòng ôm siết lấy Hân. Nó chẳng biết nửa, chỉ là nó đang cần một vòng tay nào đó để cố giữ chiếc mặt nạ hề mang nụ cười mĩm trên môi. Nó sợ...lỡ cái con người bất cần của nó quay về, nó sẽ làm điều gì đó khủng khiếp để trả thù vì lúc này nó đang nghĩ về vị đắng của việc mất em, nó sợ nó sẽ nghĩ về cách để làm gì đó cho hả cơn giận đau nhói trong lòng lúc này. Con người ta đáng sợ nhất là khi nghĩ về những nổi đau của lòng thù hận và cũng giống một con thú nhất khi người ta nổi giận. Hân vẫn đứng yên đó để nó ôm thật chặt. Lạnh lắm, đau lắm...tay nó khẽ run run, nó không khóc, con trai mà đâu có khóc được...chỉ là nó say rồi thì phải, những ngọn đèn đường phía xa đang nhòe đi trước mắt nó. Rõ ràng...nó đang say...có lẽ vậy!

tranh tinh duc

Cô Vân năm ấy 23 tuổi thì kết hôn cùng chú Thắng, còn chú lúc đó đã 35 tuổi. Chú Thắng và cô Vân quen nhau tại Hà Nội, khi mà chú có thời gian đi bồi dưỡng nghiệp vụ ngoài ấy, trong khi cô là sinh viên của trường đại học sư phạm Hà Nội 1. Sau khi cô tốt nghiệp, cô chú kết hôn và cùng năm đó, cô theo chồng vào Tây Nguyên nơi chú công tác. Tại đây, chú đã liên hệ cho cô công tác tại 1 trường trung học. Sau vài năm công tác, dành dụm cũng như những chính sách ưu đãi của tỉnh dành cho quân nhân, cô chú đã mua được 1 mảnh đất, xây nhà và có 1 cuộc sống kha khá, có thể nói là bền vững ( vì lúc này chú đã sang làm kinh tế, lại là cấp chỉ huy nên có nguồn thu nhập cao). Dù sinh sống tại vùng đất Tây nguyên, nhưng là vùng thị thành, lại có nguồn thu nhập hơn hẳn, nên cô Vân vẫn giữ được nét đẹp của người con gái thành phố hoa phượng. Đến năm 1996, sau khi sanh đứa con trai đầu, cô không còn công tác bên ngành giáo dục mà chuyển qua làm chuyên viên tổng hợp cho văn phòng ủy ban tỉnh; công tác cũng nhẹ nhàng, phù hợp với cô hơn.
Từ khi chú Thắng lập gia đình, chú cũng chỉ liên lạc với cha tôi chủ yếu qua thư từ hoạc chỉ có chú nếu đi công tác qua thì ghé thăm mà thôi. Đến năm 1998, tôi còn nhớ vào ngày khai mạc giải bóng đá thế giới world cup, sau khi đưa gia đình về thăm ngoại ở Hải Phòng, trên đường về chú đã đưa vơ con vào ghé thăm gia đình tôi. 
Lần đầu tiên tôi được gặp cô Vân, người phụ nữ 31 tuổi “gái một con”, bất chợt cơn động dâm của tôi nổi lên như phong ba. Năm đó, tôi vừa thi tốt nghiệp trung học xong, đang chờ đợt thi vào đại học. Nhưng hình bóng, giọng nói miền Bắc nhẹ của cô từ đó cứ lởn vởn trong đầu tôi, chiếm hết thời gian ôn tập của tôi; tôi không còn tâm trí nào để học cả, lượng kiến thức ít ỏi của tôi vì vậy ngày càng hao mòn hơn. 
Trong mắt tôi lúc đó, cô Vân là người phụ nữ đẹp và quyến rũ nhất, hơn các cô nử sinh hoa khôi cùng trường mà tôi hằng thương thầm nhớ trộm, hơn hẳn các cô diễn viên điện ảnh trên truyền hình mà tôi thường nhớ đến mỗi khi thủ dâm. Có lẽ, lúc đó cô là người phụ nữ quyến rũ tôi nhất vì khoảng cách giữa tôi và cô thực tế hơn, gần gũi hơn. Cô hiện diện ngay trước mắt tôi, dáng người, cử chỉ, giọng nói của cô gần ngay bên tôi hơn là những mối tình đơn phương của tôi với các bạn nữ cùng trường, hơn cả những mối tình ảo khi tôi thủ dâm với các diễn viên Việt Trinh, Thu Hà, Trịnh Kim Chi, Trương Ngọc Ánh….Cô cao khoảng 1m60, các vòng cơ bản nhìn chung là đạt yêu cầu (nhưng eo không được thon, có lẽ là do đã sinh nở, bụng đã tích một ít mỡ). Khuôn mặt cô thanh tú với một sống mũi dọc dừa. Đạc biệt, do không phải lao động nặng nhọc và khéo giữ gìn nên cô có 1 làn da trắng hồng mà tôi có cảm tưởng khi chạm vào nó rất mỏng và mát lạnh. Cô trang điểm rất nhẹ, 1 lớp phấn mỏng trên khuôn mặt, 1 vài mùi hương nhẹ thoang thoảng từ nước hoa (hay dầu gội đầu?) Đối với tôi, một tên thanh niên mới lớn đang bị bức rức về nhu cầu tình dục, là một con hổ đói, trong mắt tôi cô như là một con mồi ngon mà tôi muốn lao tới cấu xé, ngấu nghiến cho thỏa cơn them khát bấy nay. 
Ngay trong những thời khắc đầu tiên khi được diện kiến cô, hồn tôi như lạc vào một linh hồn và thể xác khác. Đầu óc tôi luôn hướng về cô, thân thể tôi cứ hừng hực. Tôi len lén nhìn sau lưng cô, cặp mắt đau đáu nhìn vào bộ mông tròn lẵng đung đưa mỗi khi cô bước đi; mỗi khi đối diện với cô, mục tiêu của tôi chính là bờ ngực phập phồng dưới lớp vải áo sơ mi theo nhịp thở. Tôi luôn để mắt tới mọi sinh hoạt của cô; mỗi khi có cơ hội đứng gần cô, tôi luôn kín đáo hít 1 hơi thật sâu, mong hít thật nhiều mùi hương từ cơ thể cô phát ra.
Tôi muốn lao vào cô. Tất nhiên, tôi không thể. 
Ngay trong tối ngày hôm đó, khi cả nhà không còn ai tôi bèn thực hiện kế hoạch của mình. Nói qua cho các bạn biết, nhà tôi có 1 gác lửng, sàn lát ván gỗ, là nơi ngủ của tôi. Phần gác lững này cách mặt đất chỉ khoảng 3 mét mà thôi. Phía dưới phần gác gỗ này là 1 căn buồng của thằng em tôi. Khi gia đình chú Thắng đến thì cu em 10 tuổi này được điều động chuyển chổ ngủ lên cùng với cha tôi, dành căn buồn đó cho khách. Vì căn gác lót ván bằng gỗ nên có 1 số kẻ hở, nếu nhìn từ phía trên xuống vẫn có thể thấy được các hoạt động bên dưới. Tối đó, mừng ngày gặp gở, gia đình tôi và gia đình chú đã tổ chức đi ăn lẫu, nhưng tôi không thích đi cùng (do buổi trưa, trước khi gia đình chú đến, giữa tôi và cha tôi có bất hòa do ông la rầy tôi la cà, không lo ôn bài thi đại học). Lấy cớ ở nhà xem bóng đá, tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Tôi suy tính, sau khi đi ăn lẩu về, thế nào cô Vân cũng phải vào buồng để thay áo quần, chuyển sang mặc bộ đồ ở nhà, như vậy, đây là cơ hội để cho tôi nhìn trộm. Tôi lấy con dao nhỏ, moi hết lớp bụi lọt dưới khe sàn, tạo ra 1 số lổ nhỏ li ti có thể nhìn xuống dưới. .
Khoảng 9 giờ tối thì cả nhà trở về, thằng cu con chú Thắng đã ngủ gục được bế trên tay. Khi vào nhà, cha tôi và chú Thắng liền ngồi ở phòng khách coi ti vi, chương trình chuẩn bị khai mạc bóng đá; cô Vân bế thằng cu vào phòng cho nó ngủ. Đây là thời cơ của tôi, tôi nhanh chóng vọt thẳng lên gác, không mở đèn, ra vẻ như mình đã lên giường đi ngủ, tôi chọn 1 khe hở nhìn xuống, run run chờ thời khắc vàng. Ở phía dưới, ngay mắt tôi, cô Vân đang nằm ngữa trên giường, 2 chân duổi thẳng; thằng cu con nằm sát bên. Cô nằm lim dim, có lẽ do mệt với hành trình xa. Cô mặt trên người cái áo sơ mi kẻ sọc, quần jean. Tôi cứ dán mắt, nhìn trộm, nhịp tim đập nhanh không phải do sơ mà là hồi hộp; dương vật tôi cương cứng. Bất giác, cô đưa tay lên mở cúc áo phía trên,. Tôi run lên. Nhưng cô chỉ mở có 1 cúc rồi thôi. Sau đó, cô đưa tay xuống bật cúc quần jean và kéo phẹc-mơ-tuya, người tôi nóng hừng hực. Nhưng cúng như áo, cô chỉ kéo nhẹ khóa quần xuống có 1 chút rồi thôi, có lẽ trời nóng và khó chịu, cô muốn dãn bớt sự áo quần cho thoải mái. Nhưng tôi cũng không thất vọng nhiều, chiếc cúc áo bật ra để lộ 1 phần mảnh áo ngực màu đen úp lên bầu ngực trắng hồng đang lấp ló phập phòng theo hơi thở. Phía dưới, hai vạt quần jean của cô được banh ra, sợi dây kéo khóa quần được kéo xuống 1 đoạn cũng để lộ ra 1 mảng quần lót màu đen. Cái máy quạt được đặt phía góc cuối giường đang chạy hết công suất đã thổi tung 2 vạt áo sơ mi của cô lật ngược lên, phô ra vòng bụng trắng nõn của cô. Có thể nói, rún cô rất đẹp, nhấp nhô theo nhịp thở của cô. Riêng tôi thì không dám thở mạnh, không dám đụng đậy, mặc xác cho lũ muỗi đang vo ve bám đầy người tôi. Tôi kiên trì, chờ đợi đến màn thoát y của cô. Tôi sẽ chêm ngưỡng thân hình của cô, và đây là lần đầu tiên, tôi sẽ được “rữa mắt” . Bộ đồ lót đen của cô như khiêu khích, cứ lấp ló bên dưới. Cô cứ ngủ lim dim, tôi cứ ngắm. Bụng dưới tôi quặn lên từng cơn, cơ hồ muốn phọt tinh ra ngoài..

tranh tinh duc

Xem tranh tinh duc hay nhat 2014

Tôi ngồi trên ghế mà ôm cái chân của mình .Không ngờ mới trẹo chân một tí thôi mà cái chân đã sưng to lắm rồi .Tôi ôm cái chân thì cô Minh cũng xin lỗi tôi mà nói :
-Cô xin lỗi , tại cô mà cháu ra nông nỗi như thế này , tại cô cả .
Tôi cố nghiến răng lại ,vừa giận vừa thương cô Minh lên khẽ chịu đau mà nói :
-Không sao đâu mà cô . Tí nữa đi bó thuốc là được thôi mà , cháu chịu đau được mà , tí bố cháu về, cô nói cháu đi đá bóng bị ngã nhé , đừng nói là đỡ cô như vậy .

Tôi nói như vậy thì cô Minh càng tỏ vẻ hỗi lỗi hơn .Cô minh khẽ cầm điện thoại mà gọi điện cho bố tôi mà nói:
-Anh à , thằng Nam ngã anh ạ , chân xưng lên to lắm , anh về ngay nhé !
Tôi thấy càng ngày càng đau hơn nữa .Không lâu sau thì bố tôi cũng về ,Thấy tôi nằm trên ghế cái chân thì sưng lên , cô Minh thì ngồi xuống mà chườm đá vào chỗ sưng của tôi .Vừa thấy tôi nằm nhăn nhó như vậy thì bố tôi cũng hỏi :
-Sao thế , làm sao mà bị thế này hả Nam ?
-Con đá bóng , chẳng may bị ngã thôi , lê mãi mới về đến nhà .Cô Minh đỡ con vào trong nhà rồi để con thế này đấy!

Cô Minh thấy tôi đỡ lời như vậy thì cũng khẽ nói thêm là tôi đau không đi được gọi xe đưa tôi đi bệnh viện .Cô Minh cũng lên gác , lấy mấy thứ đồ của tôi rồi cùng lên xe đưa tôi đi bệnh viện .

Bố tôi thì phóng xe máy đi sau .Trên xe tôi cố chịu đau mà mỉm cười nói :
-Cô đừng nói gì với bố cháu nhé, cô cháu mình biết thôi .

Cô Minh mỉm cười trong nước mắt rồi khẽ gật đầu .Tôi đến thì bác sĩ bảo tôi bị bong gân , cái xương thì cũng hơi nứt một tí lên phải bó bột .

Tầm trưa đi đến viện thì tầm chiều tôi về nhà với cía cổ chân trắng tóan .Thằng Tùng chạy qua nhìn thấy tôi như vậy thì nói:
-Mày làm sao mà thế này , lúc sáng tao có thấy mày bọ làm sao đâu !
Tôi ra hiệu cho Tùng nói khẽ rồi bảo với Tùng :
-Tao đỡ cô Minh bị ngã từ trên gác xuống lên bị đè vào lên mới bị thế này đấy . Đau ơi là đau , à mà tao nhờ mày một việc.
-Việc gì nào , trông cái chân của mày tội nghiệp quá đi mất thôi , nào nói đi tao làm cho .

[X] Close.