Tro choi dau vo

♫ Sức mạnh của 1 người đàn ông không phải là anh ta có bao nhiêu người bạn.... Mà thể hiện qua 1 điều : anh ta thật sự là một người bạn tốt đến đâu !

♫ Sức mạnh của 1 người đàn ông không nằm ở trong sức mạnh của nắm đấm.... Mà ở trong sự dịu dàng của bàn tay biết nắm lấy một bàn tay khác !

♫ Sức mạnh của 1 người đàn ông không phải là anh ta đã yêu bao nhiêu người phụ nữ.... Mà là anh ta chung thủy như thế nào với người phụ nữ mình yêu !

♫ Sức mạnh của 1 người đàn ông không phải là anh ta nhấc được bao nhiêu cân nặng.... Mà thể hiện qua cách anh ta gánh vác cuộc đời !
.
.
.
..... Và cuối cùng, 1 người đàn ông thật sự mạnh mẽ sẽ biết đặt tình yêu thương và gia đình lên trên hết.....

tro choi dau vo

Động tay ngồi dậy của cô hình như làm cơ bụng cô thắt lại khiến cho thứ nước trắng đ.c đầy trong âm đạo cô bị đẩy ra thì phải, Hà Anh đỏ mặt nhìn từ giữa hai mép thịt chỗ đó của cô ứa ra một thứ nước trắng đ.c, dính nhớp nháp, chảy dọc xuống rớt cả ra đệm giường. Không nói ra miệng vì ngượng, nhưng Hà Anh thầm nhủ cái cậu bé này ra nhiều thật đấy, lần thứ hai mà ra nhiều khủng khiếp như thế này, đúng là trai đang sức trẻ có khác

tro choi dau vo

tro choi dau vo la gi ?

Để làm nóng chuyện ấy không phải chỉ có mỗi đôi tay khéo léo là đủ mà còn cần cả những bộ phận khác của cơ thế. Trong khi đang làm tình, nâng cao chân nàng và giữ mắt cá chân, dạng chúng ra một góc 80 độ. Vì các dây chằng của chân có trục ở sâu tại vùng gốc xương chậu nên khi di chuyển chúng xung quanh một cách nhẹ nhàng sẽ làm thay đổi cảm giác cho cả hai. Hỏi nàng về độ nâng chân mà nàng thích nhất để bạn có thể điều chỉnh.

tro choi dau vo

Đây là chuyện xảy ra với em cách đây cũng đã lâu, em cố gắng nhớ lại thật chi tiết rồi kể lại. Văn em không được tốt, viết theo những gì em nhớ lại, mong các bác thông cảm. Vì cũng còn nhiều việc phải làm nên chuyện viết không được liên tục. Nhưng em sẽ cố gắng viết mỗi ngày một chút. Các bác đọc và cho ý kiến, khen chê em đều lắng nghe, cái quan trọng là em được sống lại ngày xưa, điều mà thời gian qua mải mê với cuộc sống hiện tại nên ko có thời gian nghĩ đến....
Phần 1: Từ những điều giản đơn nhất
Đó là năm 2003, tôi bắt đầu bước vào năm thứ 2 ĐH tôi quyết định chuyển ra ở một mình, trước đó tôi ở cùng cậu mợ tôi, nhưng vì đi lại hơi xa vả lại bước sang năm thứ 2 tôi cũng không còn bỡ ngỡ nữa nên bố mẹ và cậu mợ tôi cũng yên tâm hơn phần nào. vì vậy khi tôi nói chuyện nghỉ hè xong sẽ tìm chỗ trọ ở một mình bố mẹ cũng đồng ý luôn. còn cậu mợ tôi thì bảo chuyển đi rồi khi nào cần gì thì cứ bảo cậu mợ, không phải ngại gì cả. cậu mợ rất quý tôi, vì thời gian có tôi ở đó thì cu em cũng ngoan hơn, cậu mỡ cũng đỡ bận hơn. 
Nghỉ hè lên, sau 2 ngày đi tìm nhà tôi chuyển đến xóm trọ ở khu LK, xóm trọ có nhiều phòng nhưng chủ nhà ở cách đó 0,5km. Mới đến chẳng quen ai, nhìn quanh xóm thì cũng lác đác có vài phòng là gia đình còn lại đều là sinh viên hoặc các anh chị đi làm. Theo lời mẹ tôi dặn thì chuyển đến đâu phải xin số điện thoại liên lạc và báo về nhà để có việc gì mẹ còn gọi để thông báo, hoặc hỏi han tôi nên tôi xin luôn số nhà cô chủ nhà, dù cách đó nửa km nhưng cũng đành chịu, vì thời đó sinh viên chưa có điều kiện như bây giờ. Mỗi lần có việc gì Mẹ tôi gọi lên cho cô chủ nhà rồi nhờ cô chủ nhà nhắn tôi ra nghe điện. kể thì cũng mất thời gian nhưng thời đó thì đành chấp nhận vậy thôi. Cũng nhờ có vậy mà tôi gặp chị, được ở bên chị những ngày ngọt ngào nhất.
Trời tháng 8 miền bắc không còn nắng gắt nhưng cũng chưa hẳn là mát mẻ, buổi tối thi thoảng có cơn mưa rào. Tối hôm đó trời đang mưa to thì thấy tiếng cô chủ nhà đứng từ đầu xóm nói to:
- T ra nghe điện mẹ gọi, nhanh lên. Đi luôn nhé, mẹ cháu hẹn 10p nữa gọi lại.
tôi vâng dạ rồi tìm cái ô đi ra luôn. Đi qua phòng đầu tiên của xóm thấy đèn sáng, cửa mở, tôi nhìn vào thấy chị đang ngồi bên máy tính chơi Lines 98, đúng lúc chị cũng nhìn ra. Lúc đó cũng đang vội nên tôi không để ý kĩ chị, nhưng cũng loáng thoáng chị tương đối trắng.
Mọi việc cứ diễn ra bình thường như vậy, thi thoảng tôi lại có điện thoại, chủ yếu vào buổi tối, hôm thì mẹ tôi gọi ra (chẳng có việc gì nhưng mẹ tôi là vậy, cứ gọi lên hỏi thăm này kia nhưng chủ yếu là kiểm tra xem tôi có đi chơi hay không). hôm thì em gọi (Em là người yêu tôi, chuyện của em và tôi có lẽ tôi sẽ không kể vì bây giờ em đã là bà xã của tôi rồi). So với mọi người trong xóm thì tôi là người hay có điện thoại nhất.
Cho đến 1 hôm, hôm đó là rằm tháng 7, trời mưa tầm tã, tôi lại nhận được tin từ ông anh cùng xóm trọ đi mua thuốc ngang qua cửa hàng cô chủ nhà cô chủ nhà nhờ ông ấy về thì bảo tôi ra nghe điện. Trời mưa kèm sấm chớp, nhưng nhà gọi lên thì tôi dù không muốn cũng phải ra nghe, nhỡ nhà có chuyện gì, hoặc không ra nghe thì mẹ lại lo lắng. Đi nghe điện về, thấy chị đứng ở cửa phòng của chị. (Phòng chị ở đầu xóm nên mỗi lần cô chủ nhà vào thông báo gì chị đều biết vì cô chủ nhà thì chỉ đứng ở đầu xóm rồi nói to, ai nghe thấy thì nghe, ko nghe thấy thì thôi). Đi ngang qua phòng chị tôi hỏi xã giao:
- Mưa thế mà chị cũng ra đây đứng à.
chị đáp:
- Chị quên mất, giờ mới cất quần áo. Mà mưa gió thế này em đi đâu về thế.
Tôi nghĩ hôm nay có lẽ cô chủ nhà ko đến xóm gọi mà chỉ nhờ ông anh ở cùng xóm với tôi về nhắn tôi ra nên chị ko biết tôi đi nghe điện, chứ mọi lần chị biết hết. Tôi trả lời chị:
- Mẹ em gọi lên chị ạ.
Dù đây là lần đầu tiên tôi với chị nói chuyện nhưng có vẻ chị rất tự nhiên, chị hỏi trêu tôi:
- Thế không phải người yêu gọi à. 
Tôi cũng trêu lại:
- Mưa gió thế này cô nào mà gọi em đi nghe điện thì em uýnh chít.
chị cười hì hì rồi bảo tôi vào phòng chị chơi.
Ngồi nói chuyện với chị tôi mới biết chị hơn tôi 3 tuổi, đang làm ở Ngân hàng thị xã, quê chị cách đó khoảng 30km. Giờ để ý kĩ tôi mới thấy, chị rất trắng, cao khoảng 1m59, 60 gì đó thôi. Mũi cao, răng trắng và đều chỉ có điều miệng chị hơi rộng, nhưng tổng quát lại thì chị cũng được xếp vào hàng xinh đẹp và rất duyên.
Hai chị em ngồi thì cũng hỏi chuyện học hành của tôi, công việc của chị, rồi thi thoảng đá đưa chuyện có quen người này người kia ở khu nọ khu kia mà chị biết không. Rồi nói chuyện yêu đương, chị hỏi tôi có bạn gái chưa, ...vv..và..vv... toàn những chuyện vu vơ. Khi tôi chuẩn bị về thì thấy có tiếng nhạc kêu trong ngăn bàn phím, thì ra chị có điện thoại di động. Chị lấy điện thoại ra nghe, tôi nghe loáng thoáng hình như bố chị gọi. Chị đang nghe điện thì tôi đứng dậy nói nhỏ nhỏ:
- Thôi, em về nhé.
Chị nhìn tôi vẫy vẫy tay và ra hiệu từ từ, chờ chị đã. Nghe điện xong chị lấy 1 mẩu giấy ghi số điện thoại của chị rồi đưa cho tôi, chị bảo:
- Em cho Mẹ em số này của chị, nếu buổi tối mà muốn gặp em thì gọi vào, đỡ phải đi ra tần nhà cô chủ nhà nghe điện, mà mỗi lần nghe hình như bà ấy lấy tiền thì phải hả em? 
- vâng, 1000đ chị ạ - Tôi đáp.
Chị bảo bà chủ nhà kinh doanh ghê nhỉ rồi cười hì hì. Tôi cầm mẩu giấy rồi chào chị về.
(Xin lỗi các bác. Truyện cũng chưa có gì, nhưng tối nay có trận bóng với hội đồng hương lúc 8h30, giờ em phải chuẩn bị, đá về mà ko say bia em viết tiếp)

tro choi dau vo

Xem tro choi dau vo hay nhat 2014

Tôi nói vậy nhưng càng muốn Vân nghi đến vì có như vậy em sẽ nghĩ đến đầu tiên sẽ là cảnh địt nhau của tôi và Hoa. Tôi vuốt tóc của Vân thôi chứ không đưa xuống dươi vì làm ngay bây giờ sẽ phản tác dụng ngay. Được một lúc tôi bảo Vân cứ dựa cả vào người tôi cho dễ chịu. Vân không phản đối và dựa vào người tôi. Thân thể của Vân dán vào ngực tôi làm tôi thật dễ chịu. Tôi vòng tay ra trước để lấy cái điều khiển tivi, nhưng tôi lại cố ý để ho tay mình ôm thành vòng quanh người của Vân. Hạ tay xuống để lấy cái điều khiển tay tôi làm như vô tình chạm vào ngực Vân. Cặp ngực đó thật là mềm mại, đúng là của con gái mới lớn có khác. Khi tôi chạm vào ngực của Vân tôi thấy em run nên, và không có phản ứng dể đẩy tay tôi ra. Tôi thấy vậy thì cứ cố để tay ở đấy.