Tro choi hen ho

Xe anh Phong rẽ vào một nhà hàng nhỏ nằm ven đường, nhà hàng tuy nhỏ nhưng khá ấm cúng, từ đây có thể hướng mắt nhìn xuống phía dưới thành phố. Tranh thủ lúc nhỏ Hân và anh Phong chọn món chị kéo nó chạy ra ngoài để tự sướng. Thật không thể hiểu nổi chị của nó đang nghĩ gì mà kéo một thằng đang thất tình như nó ra để chụp hình cho chị. Đưa máy ảnh cho nó, chị leo lên cái xích đu đặt trong ở góc sân bên cạnh nhà hàng ngồi cười toe toét để nó chụp. Cầm máy ảnh thì được rồi đó nhưng mà tay quấn 2 cục to đùng như giờ lấy ngón nào đâu ra mà bấm nút chụp. Nó giơ hai cái tay băng ra hiệu cho chị "như dzầy sao mà chụp bà cô". Chị chẳng những không thèm thông cảm cho hoàn cảnh của nó mà còn giơ cú đấm ra chu chu mỏ uy hiếm nó "kệ ngươi không chụp ta cho ăn đấm". Nó đành đặt máy ảnh xuống tự tháo cái khăn choàng ra khỏi tay. Nảy giờ cũng bớt rát và máu không chảy nửa rồi, vết thương cũng chẳng có gì nghiêm trọng, hơi khó cử động bàn tay tí thôi mà. Không tháo ra giờ chút cũng phải tháo để còn ăn trưa chứ em đi rồi đâu còn ai chịu khó ngồi đút cho nó ăn như con nít nửa đâu.

Chụp khoảng 3-4 kiểu ảnh ngây thơ vô số tội cho chị xong nó đem máy lại cho chị kiếm tra. Người đẹp chụp hình đúng là ăn ảnh, cái mặt cười toe toét của chị ăn gần hết cái hình chả thấy cảnh đẹp sau lưng đâu nửa mà. Có vẻ thỏa mãn với màn chụp ảnh và tra tấn hai bàn tay nó xong, chị tung tăng cầm máy đi vào nhà hàng khoe với anh Phong. Nó im lặng đi sau lưng mĩm cười nhìn theo chị. Người ta cũng đã dọn đồ ăn ra gần đủ. Nó ngồi xuống, nhỏ Hân phát hiện tay nó không còn băng nửa giật mình cầm tay nó hỏi:
- Trời ơi sao tháo khăn ra chi vậy hả?
- Ờ tháo ra mới chụp hình cho chị P nè
Nó cười chỉ qua chị. Nhỏ Hân vẫn hơi lo lắng
- Nhưng tay M đang bị thương mà.
- Có gì đâu xướt có chút. Không tháo lấy gì ăn trưa!
- Pleee. Cho nhox chết. Phạt cái tội hồi nảy dám nói xấu chị.
Chị chen vào, có vẻ vẫn hả hê vì nảy giờ được đày đọa hai bàn tay bị thương của nó giữa cái giá rét mùa đông ở thành phố này. Mà đúng là để tay trần không mang găng một tí mà đã lạnh cóng cả tay. Sắp không còn cảm giác gì nửa rồi, chốc chốc vài cơn gió lùa qua khung cửa sổ khiến người nó nổi cả gai ốc. Chị xuýt xoa cầm đũa ngon lành thưởng thức món ăn nóng hổi trên bàn. Chẳng thèm chia sẻ một chút nào với nó cả. Nhỏ Hân cũng im lặng gắp đồ ăn cho cả bàn. Tất nhiên là không thể thiếu phần của nó rồi. Nhỏ Hân chọn toàn những món nóng rất hợp với không gian xung quanh của quán. Tự nhiên thèm một chút nước lẫu nóng cho vào chén, hai bàn tay bị thương lạnh cóng áp chặt vào chén đưa lên miệng húp trực tiếp thì còn gì tuyệt bằng. Nghĩ là làm, nó đưa cái giá lên múc nước lẫu cho vào chén. Bổng nó vuột tay, chén rơi xuống, nước lẫu bắn tung tóe. Cũng may nó chưa múc được nhiều nước lẫu nên không đến nổi văng vào 3 người còn lại tuy nhiên tay nó thì hưởng hoàn toàn nước lẫu vừa nóng vừa làm vết xướt trên tay nó đau rát kinh khủng. 3 người còn lại giật mình
- Nè nè tên nhox kia tính phá chị ăn hử?
Chị cốc nhẹ lên đầu nó. Anh Phong cười nhẹ quay qua gọi phục vụ đến vệ sinh lại bàn và mang chén mới cho nó trong khi đó nhỏ Hân lại thay thế vai trò của em đó là lo lắng cho nó.
- M! M có sao không? Sao không cẩn thận gì hết vậy hả. Đưa tay đây Hân lau cho!
- M...ờ M không sao đâu. Để M đi rửa tay cái.
Nó gượng cười vội vàng đứng dậy vùng ra khỏi tay nhỏ Hân chạy ào vào tolet. Nó chạy vội vàng vào tolet loạng choạng xả dòng nước mát lạnh ào ạt vào hai bàn tay đau rát của nó. Nhưng cái đau rát ấy không liên quan gì đến thái độ vội vàng của nó cả vì tay nó đang nhức và không thể cử động các ngón tay được nửa. Cảm giác như hai bàn tay nó đang co rút hết mức có thể...đó là lí do tự nhiên nó làm rơi chén nước lẩu. Dòng nước mát lạnh làm cơn rát từ vết xước hạ đi thì cái đau buốt nhói lên từng cơn làm nó gần như quỵ xuống đất. Chợt có tiếng bước chân, thoáng thấy qua gương anh Phong đang bước vào, nó vội vàng chạy ào vào tolet riêng sau lưng đóng sập cửa lại. Anh Phong đứng ngoài lo lắng cho nó.
- M em không sao chứ. Phương kêu anh vào xem em có sao không
- Dạ không...không...sao đâu anh...Em rửa rửa sạch tay rồi ra liền...anh cứ ra trước đi...
Nó gắng gượng cố nói bằng giọng bình thường hết sức có thể. Anh Phong nhẹ giọng
- Thiệt hả...ừ vậy anh ra ngoài trước đây
-Dạ!

Tiếng bước chân anh Phong xa dần. Nó ngồi hẳn xuống bồn cầu hai tay đan vào nhau siết chặt cố kiềm nén cơn đau buốt đang tăng dần. Nó căn răng chịu đựng để không phát ra tiếng hét đau đớn, gương mặt nó lúc này đỏ bừng, cả người gồng cứng run rẩy. Có lẽ vết thương cũ gặp lạnh lại tái phát. Mấy ngày nay nó cũng đã vài lần bị như thế này rồi, chỉ là mỗi lần như vậy nó đều tránh chỗ khác không cho mọi người biết, nhất là em. Nghĩ đến em, lòng nó lại nhói lên, cái đau buốt của hai bàn tay làm sao so sánh được với ý nghĩ nó đã không còn em bên cạnh nửa. 

Những hình ảnh của em tràn về...như đoạn phim cũ chạy ào qua trước mặt...mãi đến khi tiếng mở cửa của ai đó vào tolet đánh thức nó trở về thực tại, nó mới bừng tỉnh khỏi hình ảnh của em. Không biết nó đã ngồi đó bao lâu nửa. Chỉ biết mồ hôi trên người nó đang tuôn ra, hai tay nó không còn đau buốt nửa. Khẽ cử động thử mấy ngón tay, nó thở phào ngửa mặt lên trần nhà mĩm cười nhẹ nhõm. Tự nhiên lại muốn cơn đau buốt ấy trở lại...vì như vậy nó sẽ nghĩ đến em...và sẽ lại mĩm cười... Nó đứng dậy, rút khăn giấy lau mồ hôi trên mặt rồi bình thường bước ra ngoài. Mọi người dường như không còn ăn nửa mà im lặng ngồi chờ nó.
- Sao...sao M đi lâu vậy. Có sao hông?
- Ờ M không sao. Tại nước lẩu dầu mỡ nhiều quá rữa hoài hông hết.
- Xí..đồ nói dóc!
Chị cốc lên đầu nó một cái rồi gắp đồ ăn vào chén mới của nó.
- Nè ăn đi.Hông chi ăn hết ráng chịu à
- Ờ cảm ơn nha..tốt bụng bất tử dữ
- Haha có gì đâu tại chị ăn no rồi mà. Có hai người kia chưa ăn no đó nhox
- Sax...tưởng tốt lành gì ai dè...
- Nói gì hả..hừ hừ
- Ờ ờ có gì đâu
Nó cười lấy muỗng múc đồ ăn ăn ngon lành trước ánh mắt khác nhau của 3 người còn lại.
- Hai người cũng ăn đi...đồ ăn còn nhiều nè
- Ừ ừ...Hân ăn tiếp đi em
- Dạ
Phần còn lại của buổi ăn diễn ra yên lặng. Thi thoảng chị và anh Phong trò chuyện vài điêu vu vơ nào đó. Còn nó như thường lệ vẫn im lặng ăn, nhỏ Hân thì không ngừng nhìn nó với anh mắt khá lo lắng. Từ khi chuyện xảy ra đến giờ, nhỏ Hân vẫn luôn nhìn nó như vậy. Có điều lúc ấy nó cũng chẳng quan tâm nhiều cho lắm.


Ăn uống xong xuôi cả đám kéo nhau ra phía sau nhà hàng để ngồi uống nước thư giản. Anh Phong có đề nghị đi đâu đó chơi cho thoải mái nhưng nhỏ Hân và chị từ chối. Có lẽ họ vẫn lo cho nó và họ hiểu điều nó cần bây giờ đó là im lặng như tính cách của nó. Nhà hàng tuy nhỏ nhưng khuôn viên sân sau để khách uống cafe thì khá rộng, được bày trí đẹp theo kiểu sân vườn đặc trưng của Đà Lạt. Nhiều hoa, nhiều cây lại có view nhìn về thành phố. Nó gọi một ly cafe đá không đường...tuy nhiên nhỏ Hân không cho nó uống cafe đá, vậy là đành thưởng thức ly cafe đen đặc, không đường, không đá. Nó cầm ly cafe đi ra gần lan can nhìn xuống phía thành phố. Buổi trưa mà sương mua vẫn giăng đầy, trên những tán lá vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti...dù sao mùa này cũng là mùa lạnh, mặt trời chẳng bao giờ ló dạng được ra khỏi những rừng thông mênh mông phía trước. Cũng như giờ này không biết chiếc xe hoa ấy đã đưa em đi đến đâu giữa thành phố phía dưới kia. Em đang làm gì...em đã rời khỏi Đà Lạt chưa và bao giờ em sẽ rời khỏi đây để theo chồng về bên ấy...Hàng tá câu hỏi nó tự đặt ra trong lòng rồi lại tự trả lời bằng một câu duy nhất "Ừ thì sao...em là vợ người ta mất rồi". Nó bật cười đưa ly cafe nghi ngút khói lên miệng nhấp nhẹ một ngụm, vị đắng lan trong miệng...đắng nghét...đắng đến nao lòng. Nếu ai đó hỏi lúc này cafe có đắng không nó sẽ trả lời : "Ừ tất nhiên là đắng".
- Đưa tay đây
Tiếng chị nhẹ nhàng sau lưng. Nó mĩm cười quay lại đứng dựa lưng vào lan can nhìn chị
- Chi vậy
- Còn hỏi nửa. Đưa đây chị thoa thuốc cho nè
- Thuốc gì
- Khờ quá...thuốc chị mua sẵn cho nhox thoa lên vết thương mà. Nhox con hư quá, tối ngày bị thương suốt vậy hả
- Ờ...có phải nhox muốn đâu
- Không muốn thì phải cẩn thận. Nhox cứ làm chị lo hoài như vầy sao chịu nổi.
- Nhox...
- Nhox mau mau lành lại đi. Lành vết thương ấy. Nhox hứa đi
Chị vừa nói vừa lấy chai thuốc xịt lên tay nó rồi nhẹ nhàng thoa đều xung quanh 2 bàn tay của nó. Nó biết chị đang cố chia sẻ nổi đau của nó, nó cũng biết chị đang bắt nó hứa nhanh lành vết thương lòng. Ừ thì chắc chắn sẽ khó khăn để đứng lên sau khi em đi...nhưng sớm muộn gì nó cũng phải đứng lên, sớm muộn gì nó cũng phải mạnh mẽ để đi tiếp con đường phía trước. Ít nhất nó không thể cứ mãi chôn mình trong cái vỏ ốc buồn bã tội nghiệp này để chị của nó lo lắng nửa. 
- Ừ! Nhox hứa...cho nhox buồn hết ngày hôm nay nhé
- Hihi buồn mà cũng trả giá nửa
- Ừ..lở buồn rồi. Buồn hết hôm nay thôi. Ngày mai lại vui cho chị coi
- Thật không...cụng mũi hứa đi. Đứa nào nói dóc đứa đó làm con heo
- Uhm...chơi luôn!
Chị nhẹ nhàng cuối đầu đưa mũi chị chạm nhẹ vào mũi nó. Hơi thở chị nhè nhẹ luồn vào môi nó như muốn xua đi cái không khí lạnh lẽo đang ngự trị...Cái cũng mũi này có lẽ không đơn giản chỉ là thỏa thuận của một lời hứa, mà còn mang nhiều ý nghĩa hơn ít nhất là với nó, vì dù lạnh lùng nó cũng cần lắm sự chia sẻ trong lúc này. Nỗi đau của nó có lẽ đã bị chị mang đi một phần nào đó mất rồi.


Rời nó ra, chị bỏ chai thuốc vào túi áo khoác mĩm cười nhìn về phía thành phố. nó cũng xoay người lại dựa vào lan can mĩm cười. Mọi thứ có lẽ vừa đi qua như một giấc mơ, ừ thì giấc mơ có thật và bây giờ nó đăng đứng đây kế bên chị, sau lưng nó còn có Hân, có anh Phong, có ông Kha, có bạn bè...còn em...còn em về bên ấy...sau lưng em rồi sẽ có những ai?

tro choi hen ho

Một ngày nọ Suzy Jenkins, 35 tuổi, đi ngang qua phòng của Jack, cậu con trai 18 tuổi của nàng, nàng nghe thấy một tiếng rên. Nàng nghĩ có lẽ con trai bị bệnh, nàng lén nhìn qua cánh cửa đang mở he hé. Một cảnh tượng lập tức đập vào mắt nàng.

Jack đang thủ dâm. Tất nhiên, thật ra điều này cũng chả làm Suzy ngạc nhiên. Nàng biết rằng tất cả các chàng trai và hầu hết các cô gái đều thủ dâm. Chết tiệt, thậm chí thỉnh thoảng nàng cũng làm thế khi nàng đọc những cuốn tiểu thuyết lãng mạn của mình.

Nhưng thứ khiến nàng sửng sốt là dương vật của con trai nàng – nó quá to lớn. Suzy có thể thấy ít nhất nó cũng phải dài tới 9 inch và dày hơn cả cổ tay nàng. Nàng nhìn chằm chằm khi Jack chậm rãi vuốt ve dương vật khổng lồ của mình. Suzy há hốc mồm nhìn đầu cặc đỏ ong khổng lồ của con, y như một quả táo nhỏ và sáng lấp lánh với pre-cum* của mình, và thân cặc màu trắng nổi gân xanh như một cột đá cẩm thạch hùng vĩ. Nàng thấy kích thước hai cục tinh hoàn của con trai mình to như 2 quả trứng gà.
*pre-cum: chất dịch nhớt nhớt mà mỗi lần thẩm nó ra ý, nó trơn trơn, chú ý ko phải tinh dịch, thẩm ra nó là thứ dịch lỏng ý, nó giúp bôi trơn lúc quan hệ anh nào nhiều pre-cum thì bạn gái sướng và đỡ đau

Chúa ơi! , Suzy nghĩ, choáng váng. Nhìn vào kích thước con cặc của Jack... sau đó nàng nghĩ đến cặc ông chồng Mike của mình- chỉ dài có 4 inch và không dày hơn ngón tay của ông bao nhiêu - nói với chính mình ( và khá tự hào ): Thằng bé phải lấy nó từ gen CỦA MÌNH.

Suzy tiếp tục xem như bị thôi miên, và Jack tiếp tục thủ dâm với nàng điều này cứ như là bất tận. Nàng không thể ngừng so sánh sự đối ngược giữa con cặc kiểm soát tình dục tuyệt vời của con trai nàng với con cặc yếu ớt thiếu thốn của cha mình. Mike là một người đàn ông tốt đã làm việc chăm chỉ và rất yêu vợ mình, nhưng ông lại là 1 kẻ xuất tinh sớm. Ông chỉ làm tốt trong 10 hoặc 12 cú nắc dữ dội khi ông đút vào trong nàng – thế đấy, nó là tất cả những gì ông làm được.

Suzy nghe những tiếng động ướt át dâm dục khi Jack tăng tốc độ sục cặc. Vô thức âm đạo của Suzy bắt đầu ngứa ran và ẩm ướt.

Giờ Jack thở rất nặng nhọc - và đó là do mẹ của anh. Anh sục cặc điên cuồng. Sau đó nó đã xảy ra . Với một tiếng rên sâu, Jack bắt đầu xuất tinh.

Hàng chuỗi tinh dịch trắng dày bắt đầu phun trào từ đầu cặc căng tinh của mình, phun tinh xa tới 5 feet vào không khí, chúng liền bắn tung tóe xuống dạ dày & ngực của anh. Suzy căn bản không thể tin vào mắt mình khi nhìn con cặc phi thường của con trai mình phun cả đống tinh, nhiều đến mức nàng đếm không xuể. Jack chỉa cặc mình về phía cửa và gởi một chuỗi tinh dài và bẩn thỉu văng thẳng vào mặt cửa. Suzy nao núng.

Giờ Jack đã phun đến giọt tinh cuối cùng, như một vòi phun nước- những vật thải của thiên anh hùng ca xuất tinh của chàng. Sau đó, vọc thêm vài cái, cuối cùng nó cũng kết thúc. Jack nằm đó thở hổn hển thoả mãn kiệt sức, cơ thể và giường của anh đã bị tinh bắn tung toé.

Lỗ mũi Suzy ' run lên tại mùi tinh nồng nàn, nồng nặc của con trai nàng trong không khí. Và nó kích thích nàng hơn bất cứ điều gì nàng từng trải qua. Quần lót lụa nhỏ của nàng đã ướt sũng dâm thuỷ. Suzy biết nàng phải làm gì nếu đêm nay nàng không được yên ổn….

Suzy kiễng chân bước lên phòng và yên lặng đóng cửa lại. Nàng nhanh chóng cởi quần áo và leo lên giường. Suzy bắt đầu chà xát và kéo mạnh vào âm vật lớn, sưng phồng của mình, tách mép *** để lộ cục thịt nhỏ sáng bóng, căng tràn tinh khí. Nàng kéo căng núm vú lớn, hồng hào sưng húp khiêu dâm bằng tay còn lại. Lúc đầu Suzy đặt 2 ngón tay vào, sau đó là toàn bộ 5 ngón tay vào trong âm đạo ướt sũng của mình. Nàng điên tiết dùng ngón tay tự đụ mình, khoét cái lỗ màu hồng đáng yêu của nàng. Thậm chí điều này cũng không đủ, vì vậy nàng bắt đầu thụi tay vào *** mình. Dù với bản thân mình, nàng tưởng tượng tay mình chính là cặc của con trai nàng đang đâm sâu vào *** nàng.

Suzy biết điều này cực kỳ sai trái khi có những tưởng tượng về con trai của mình, nhưng nàng không thể giúp chính mình. Nàng lắng nghe những âm thanh nhóp nhép ướt át dâm dục mà *** nàng đã tạo ra và nó kích thích nàng. Suzy ưỡn *** lên khỏi giường khi nàng tưởng tượng con trai đang phang nàng. "Ôhhhh , Jack ... " nàng rên rỉ. Nàng cọ xát điểm G của mình như một người phụ nữ điên loạn cho đến khi nàng không thể làm được nữa.

Suzy bắt đầu ra như chưa bao giờ được ra. Nàng phải cắn cánh tay đang rảnh để khỏi phải la hét trong khoái lạc. Từng đợt song cực khoái nối tiếp nhau tàn phá thân hình trần truồng của nàng, cơ thể nàng ướt đẫm mồ hôi. Cái bụng mềm, hơi tròn và cặp mông ngạo nghễ của nàng siết chặt và run lên. Những xúc cảm quá căng thẳng, Suzy mất kiểm soát và đánh rắm 1 phát to dài. Mặc dù nàng chỉ có một mình, khuôn mặt nàng liền đỏ ửng như củ cải đỏ vì xấu hổ.

Dần dần, cơn cực khoái bắt đầu giảm dần và sau đó chấm dứt hoàn toàn. Chiếc mông căng cứng giãn ra và rơi phịch xuống nệm. Suzy cẩn thận lấy tay ra khỏi cái *** đã no nê của mình, tạo ra một tiếng nút khiêu dâm mà gần như là buồn bã khi bị buộc phải từ bỏ việc này. Tay của nàng đã phủ một lớp dâm thuỷ đặc sệt. Nàng đưa tay lên mũi, hít sâu, sau đó nút sạch nó.

tro choi hen ho

tro choi hen ho la gi ?

Bỗng tiếng kêu ối của một anh nào đó, chắc là bị xuất vọt ra rồi nên mới kêu như vậy, nghe như tiếng của anh chàng Khang. Tiếng anh chủ nhà lại hô đổi, lại phì phò bành bạch rên rỉ, rồi lại tiếng rên khi xuất tinh của ai đó rồi giọng hổn hển của anh chủ nhà hô đổi, mọi người cùng cười ầm lên vì nhận ra tiếng rên xuất tinh chính là của anh chủ nhà. Tôi vớ ngay một cô đứng ngay bên phải tôi, cô này cũng chẳng kịp đứng thẳng dậy nữa mà vẫn lom khom đã bị tôi lấy tay sờ soạng sau mông tìm lỗ rồi ấn dương vật vào. ót, dương vật tôi lao vào ngập lút, trơn tru một cách khác thường, có cảm giác như cái âm đạo đó đang đầy õng tinh trùng của người trước xuất ra. Tôi vừa thụt ra thụt vào thì từ chỗ đó của cô ta một thứ nước nóng âm ấm dinh dính rơi xuống đùi tôi rồi chảy dọc theo chân tôi xuống sàn. Không biết cô nào mà trong đó nhiều tinh dịch đàn ông thế nhỉ, mà sao cái mông này tôi thấy quen, cảm giác chỗ đó cũng quen quen, đúng cái váy này của vợ tôi mà, thôi đúng là Lan vợ tôi rồi. Tôi bật cười hỏi: – em à. Lan cũng ngoái cổ lại: – ơ anh. Anh chủ nhà mặc dù đã ra nhưng vẫn không quên nhiệm vụ chủ trò, anh ta hô đổi, lúc này tôi thấy chỉ còn một cặp bên cạnh tôi nên đổi chỗ cho anh chàng đứng bên đó. Vừa thọc dương vật vào trong âm đạo cô gái kia tôi nhận ra ngay đó là Hương. Cô gái cũng đang đến cực độ, cô ta run rẩy chân, âm đạo nóng hổi trơn tru, mỗi lần tôi rút dương vật ra nó lại bí hơi kêu ọt một cái. Lúc này tôi cũng hết sức chịu đựng rồi nên lúc cô gái buột miệng rên một tiếng rất to và âm đạo cô ta co thắt khi cô ta đạt cực khoái thì cũng là lúc tôi xuất vọt tinh ra. Bên cạnh tôi, anh chàng chơi vợ tôi cũng cố vớt vát dập như máy khâu chừng chục phát rồi cũng xuất tinh. Anh chủ nhà lúc này nói: – thôi, vậy là cặp cuối cùng đã nhảy xong, mọi người mặc quần áo nghiêm chỉnh lại để bật đèn nào.

tro choi hen ho

- Khoan đã, bây giờ mình đi ăn hủ tíu mì nhe, luôn tiện nói tui nghe chị và ông già tính âm mưu gì đây, biết đâu tui giúp đở được đó.
Con Trúc quay đầu lại cười cười:
- Sao hả, bây giờ không ghen nữa hả?
Thằng Hải cười đểu:
- Chị muốn sao thì tui chịu vậy, miển là đừng cho tui ra rìa thì ok, đi, đi ăn xong mình về, nếu ông già chưa về tui chơi cái nửa.
Con Trúc nguýt thằng Hải:
- Cái gì? bộ cậu ở nhà thì Hải không làm gì hả? vậy chứ nữa đêm ai mò vô phòng tui hoài vậy?
Thằng Hải cười hì hì, nhà chỉ có hai phòng, phòng lớn ba nó ở, còn cái phòng nhỏ là của nó nhưng từ ngày con Trúc lên ở, thằng Hải ngủ trên cái divan kê nơi phòng khách. Từ lúc tò tí được với con Trúc, nữa đêm, nó chờ ba nó ngáy, nó mò vô phòng con Trúc phập con nhỏ đã đời đôi khi gần sáng mới chui ra. Bởi vậy khi nghe con Trúc nói vậy, nó cười nham nhở:
- Nửa đêm thì khác, tí nửa thì khác. Thôi đi lẹ đi.

Như đã suy tính sẳn, sáng hôm sau Hoàng chờ lão Quang vừa vô văn phòng, cánh cửa chưa kịp đóng hẳn thì gã đã tới nơi ngưỡng cửa. Quang quay lại thấy gã, lão cười tươi:
- Chú Hoàng hả? sao đây? có chuyện gì sớm vậy?
Hoàng vẻ khúm núm, giọng đầy cung kính:
- Em nghe hôm qua xếp tới nhà mà em lại nhằm lúc đi vắng nên sáng nay đến chào hỏi xếp luôn tiện xin phép được nghỉ dăm ba bửa về Cần Thơ có tí chuyện cần.
Lão Quang chỉ cần nghe câu cuối, lão sáng mắt lên hỏi dồn:
- Vậy sao? chú định đi mấy bửa? đi một mình hay đi với tụi nhỏ?
- Em chỉ đi một mình thôi xếp, định chiều nay đi, ba hôm sau sẽ trở lên, xin xếp phê chuẩn cho. Giọng Hoàng như nài nỉ nhưng thật ra gã biết làm gì Quang không ưng thuận, thứ nhất, Hoàng biết, lão Quang sẽ nhân cơ hội nầy “đớp lấy”con Trúc, thứ hai là công việc của gã đâu có gì quan trọng, có cũng như không. Quả nhiên, Quang nghe Hoàng nói vậy, lão như mở cờ trong bụng, lão đon đả:
- Thế à? vậy thì chú cứ thong thả nhé, không cần gì phải gấp gáp về làm việc đâu. Như biết mình đã lở lời, lão cười đính chính:”chú đừng hiểu lầm tôi nhé, ý tôi là cái việc chú xin, tôi và ủy ban đang cứu xét sắp có kết quả rồi, biết đâu chừng chú về sẽ có tin tốt, nhưng tôi không chắc đâu nhé, chú biết đấy, đâu phải mình tôi quyết định được… ”
Hoàng nghe đến đây gã cả mừng, đã từ lâu gã chạy chọt, thiếu điều như muốn lạy ông xếp nhưng chưa có một chút gì an ủi, bửa nay bổng nghe xếp nói như vậy gã xúc động mừng rơn. Gã hiểu xếp muốn gì, gã lấp bấp:
- Thế thì em xin xếp trọn một tuần nghỉ phép cho được rộng rãi thời gian, không biết có được…
- Được mà, chú cứ nghỉ một tuần đi cho thoải mái nhé. Lão Quang cướp lời Hoàng, lão nghỉ:”một tuần đủ rồi, làm gì không được chứ? “.
- Vậy, bắt đầu ngày mai em xin nghỉ đúng một tuần, à quên nửa, nhà có hộp bánh “bich qui” tí chiều xin ghé tạt qua nhà biếu xếp ạ, không biết chiều nay xếp có nhà không? Vừa hỏi, gã vừa hồi hộp nhìn lão Quang chờ câu trả lời.
Làm gì Quang không hiểu, lão lấy làm hài lòng, thằng đàn em nầy “xài được”, mới đầu lão chỉ có ý định đẩy đưa cho được việc, nay thấy thằng đàn em có “lòng thành” như vậy thôi thì củng cho nó cơ hội, lão cười đáp:
- Thế à? thế thì khoảng 6 giờ nhé, chú lại đằng tôi nhé, tôi đâu biết chú khách sáo thế. Vừa nói lão vừa cười cười… Hoàng thì như cởi mở tấm lòng. Gã nắm chắc cơ hội phục chức trong tay, vừa có con Trúc lại có hộp “bánh quy” độn mấy chục cây vàng mà gã đả chuẩn bị bao lâu nay… Gã nín thở đè nén cơn xúc động, khép nép xin phép lui ra về nhà chuẩn bị…

Đảo mấy vòng đi mua sắm, phải nói là lão Quang kiên nhẫn tột độ, lão không hấp tấp, trái lại lão rất từ tốn. Lão nghỉ:cái gì củng từ từ mới có hương vị, bởi vậy khi con Trúc nói muốn đi “bát phố” coi quần áo, lão liền dẩn con nhỏ hết tới chổ nầy tới chổ nọ, bất cứ cái gì con nhỏ trầm trồ là lão mua liền. Lão làm con Trúc cảm động ra mặt bởi vậy sau khi mua sắm đã đời, lão Quang hỏi nó còn muốn đi đâu không, nó nói tỉnh bơ:”mệt rồi, kiếm chổ ngồi nghỉ mát cho sướng. “Bởi vậy lão chở nó vô khu xa lộ Đại hàn, lão nói ở đây có quán ăn ngon lắm, lại mát mẻ nữa”. Con Trúc tỉnh bơ, nó nói” sao cũng được bác quyết định đi”. Bây giờ trời đã quá trưa, gần cuối xa lộ đại hàn lão Quang cho xe rẽ vô một hẻm nhỏ được không đầy một phút đã thấy một khu um tùm cây cối khá rộng, khoảng giửa là một khuông viên khá đẹp, trang trí như một nhà hàng nhưng không nhìn thấy bản hiệu. Con Trúc mở mắt lớn nhìn chưa kịp lên tiếng hỏi thì lão Quang cười cười nói:
- Ở đây có nhiều món ăn ngon lắm, vô ăn thử rồi biết. Rồi lão ngừng xe, chung quanh đó cũng có năm bảy chiếc xe đậu nhưng không thấy thực khách đâu hết. Lão Quang và con Trúc chưa bước qua cổng đã thấy một mụ sồn sồn ra khẻ mĩm cười gật đầu chào, mụ hỏi:
- Một nửa hay toàn phần anh Năm nhỉ? vừa nói mụ vừa nheo mắt nhìn con Trúc, rồi không đợi lão Quang trả lời, mụ lớn tiếng vọng ra đàng sau:
- Nầy, toàn phần cho anh Năm đây nhé, nói xong mụ quay sang nhìn ngay lão Quang cười dâm đảng:”có phải không anh Năm, anh thật là người sành điệu nhé… “Lão Quang cười híp mắt:”chỉ có bà chủ mới hiểu ý người giỏi thế, thảo nào ngày càng khá ra nhỉ? “. Rồi cả hai cùng bật cười. Mụ chủ quán như hiểu rành lão Quang lắm nên mới lấy cái “toàn phần” cho lão, “phải rồi, mụ nghỉ:”con nhỏ nai tơ như vậy phải qua đêm chứ có lý nào chỉ “một nữa” tức là vài tiếng đồng hồ? con Trúc cũng hiểu mang máng hai người muốn nói gì nhưng nó mặc kệ, dù sao nó cũng đã tới đây rồi. Nó bước theo lão ra tận đàng sau cùng của khu vuờn, một người bồi bàn theo sau, đến một căn phòng, gã mở cửa. Lão Quang nắm tay Trúc dắt vào. Bên trong là một cái bàn ăn khá rộng, có tv, có đầu máy vidéo, lại có chiếc giường rộng. Lão Quang gật gù nhìn quanh căn phòng có vẻ hài lòng, lão quay sang nói với người bồi phòng:
- Chú đem vài món ngon lên đây, món nào cũng được, cần nhất là ngon và lẹ, đây đói lắm rồi, còn nữa đem một chay Rémy Martin cổ lùn với lại nước ngọt nhé. Như đã quên điều gì, lão quay qua hỏi Trúc:”Em có muốn gì đặc biệt không hả? “. Con Trúc nín cười khi nghe lão gọi nó bằng “em” ngọt sớt nhưng nghỉ lại đã tới đây với lão rồi còn lảm bộ tịch gì nửa, nhưng nó cũng hơi ngượng mồm nên nó lắc đầu nói trổng: “gì cũng được”

tro choi hen ho

Xem tro choi hen ho hay nhat 2014

Thấy Thu không phản ứng, tôi bắt đầu nắc mông nhè nhẹ. Giây lát sau, Thu đã nứng trở lại, nàng bắt đầu uốn éo mình mẩy, miệng bắt đầu rên những tiếng rên vô nghĩa. Ngồi trên ghế chật chội quá, tôi đứng dậy, đẩy Thu dựa vào tường, Thu đặt một chân xuống đất, còn chân kia cặp vào hông tôi, cu tôi vẫn còn cương cứng nằm sâu trong âm đạo của nàng. Đưa một tay đở lấy chân Thu còn tay kia vòng xuống xiết chặc eo nàng, tôi bắt đầu thụt mạnh mông mình, những cái thụt đưa cu vào tận trong cùng âm đạo, mu tôi dính sát vào mu nàng, ép sát mông nàng vào từờng. Thu không còn chổ để lùi, nàng trân mình đón nhận từng cái đâm, cái xốc, cái thụt vào da thịt nàng. Hai tay nàng bấu chặc lấy cổ tôi. Tôi cũng nhắm mắt, trong đầu bây giờ chỉ còn biết là mình phải thụt vì có thụt thì mới sướng, có thụt thì điện mới phát trong người, có điện thì người mới tê ???