Tro choi ve mong tay

“A! Chị Trang đang làm gì đó? ”
“Chú Huân đó à! Tôi đang xới đất, để trồng ít rau mồng tơi”
Nói chuyện trời mưa nắng một hồi, bỗng Huân nhìn bà Trang hỏi?
“Nói thiệt nhe! Vợ chồng chị có coi phim sex chưa? ”

Bà Trang đỏ mặt.
“Chú nầy thiệt! Tui không biết! ”
“Thôi nha chị! đừng giỡn mặt. Ở Mỹ lâu ngày, ai lại không biết coi mấy thứ đó! ”
“ Nhưng mà tui không biết! bửa nào có chú cho tui coi thử nha! ”
“ Ờ hớ! Vợ chồng tôi lâu lâu có coi, bửa nào tôi cho chị mượn thử mấy cuốn tôi thâu, thử chị coi xen sao! Nhưng coi một mình nha, đừng cho ảnh biết”
Chỉ có vậy thôi, nhưng buổi tối ngủ bà Trang nằm mơ thấy Huân qua nhà bà, nhưng lạ là hắn không mặc quần áo, dương vật hắn to lớn dị thường, dài thòng. Bà Trang thấy hắn lại gần và ôm lấy bà, môi hắn quấn chặt môi bà, tay hắn thò xuống âm hộ bà xoa nắn, bà rụng rời cơ thể, sau đó hắn đẩy dương vật cứng ngắt vào âm hộ bà, vừa nắc hắn vừa rên, bà ra cực sướng thì giật mình thức giấc.

tro choi ve mong tay

Sau tai nạn xe chồng bà Kim Thoa tư nhiên bất lực. Cái khổ là bà vẫn là con người bình thường như mọi người đàn bà khác. Những đòi hỏi thể xác đương nhiên không thể không có. Những tình cảm thần thánh chỉ có trong tiểu thuyết, trong muôn vạn con người có mấy ai giữ được lòng trung trinh. Có chăng chỉ những người Tiên Thánh. Những kẻ bề trên. Nhưng không phải là không có. Bà Kim Thoa thích làm còn người trần tục hơn.

Dịu dàng kín đáo, bà Kim Thoa vẫn không để lộ bất cứ một khả nghi nào. Buổi tiệc sinh nhật thằng Bằng vẫn vui vẽ, ông chồng bà lặng lẽ về phòng. Cuộc sống những ngày gần đây có đỗi khác với bà Kim Thoa nhưng thấy bà tươi đầy sức sống hơn. Không nói thì bà cùng với thằng Bưu lo thêm đồ ăn uống và tụi nhỏ uống thêm rượu, tuy chỉ mức chừng mực nhưng các cu cậu cũng xỉn. Cuối tiệc ai cũng ra về vui vẽ, thằng Bưu là người tỉnh nhất đưa thằng Bằng lên phòng. Chỉ còn lại hai người dưới phòng ăn, Bưu đưa tay kéo bà Kim Thoa, nhưng bà khoát tay nói nhỏ:
“Tối nầy không được! Ổng còn thức chưa ngủ đâu!”

tro choi ve mong tay

tro choi ve mong tay la gi ?

Xe dừng lại tại bến xe Nước Ngầm lúc 5h sáng. Trời đã bắt đầu sáng dần và Hùng nhận ra “đây là Hà Nội!” theo như lời của anh Hải và chị Mận nói.
Đường thì gập ghềnh toàn ổ gà với… ổ voi to tướng, có lẽ sẽ trở nên rất lầy lội sau những cơn mưa. Trước bến xe thì… chả có mống xe ôm nào hết, chỉ toàn bụi và bụi do ô tô chạy qua thôi. Mấy quán nước chè đối diện cổng bến xe, trước cửa của vài cửa hàng bán điện thoại liu hiu khách. 3 người từ từ đi ra cổng rồi chọn đại 1 quán nước chè mà ngồi xuống cho đỡ mệt. Và giờ đây, Hà Nội hiển hiện trước mắt Hùng chỉ là…bụi và đắt đỏ.
- “giờ quay trở lại đi xe Bus nhỉ?” – anh Hải đứng dậy khều khều rồi nói với nó.
- “7000 tất cả!” – bà cụ ung dung nói rồi lấy tiền từ Hải.
- “phụt….” – nó giật điếng hết cả mình và suýt tí nữa là làm rơi cốc. – “bé tẹo thế này mà 2 ngàn á”. Rồi nó hỏi lại Hải với vẻ mặt hoang mang. Ở quê nó, 500 đồng có 1 cốc nước chè còn to gấp đôi, gấp 3 thế này. Mà ở đây, nước vừa chát vừa… khó uống, vậy mà tận 2000.
- “Hà Nội mà chú! Chú mày sắp được thưởng ngoạn nó rồi đó!” – anh Hải phán một câu xanh rờn trong khi chị Mận cứ tủm tỉm cười.
- “giờ bắt 08 qua Giáp Bát bắt 32 luôn nhỉ? Hay chạy thẳng lên Bách Khoa?” – anh Hải quay sang hỏi chị Mận trong khi cái thằng ngu ngơ tên là Hùng vẫn còn… đần thối mặt vì lần đầu đi ra Hà Nội. Mặc dù chỉ hơn 2 tháng nữa là tự nó biết được Hà Nội là như thế nào rồi.
Rồi 3 người bắt 08 từ bến Nước Ngầm lên Giáp Bát. Bước xuống xe, thằng đần Hùng hỏi luôn 1 câu thật ngu ngơ:
- “đến rồi hả anh? Sao trường mà nhìn giống cái bến xe như này”.
- “Thì là bến xe chứ là cái chó gì nữa! Mày nói lắm thế!” – anh Hải dường như tức điên lên vì trót mang theo cái thằng ngu này theo. Nếu không vì gia đình nó nhờ 2 đứa kiếm phòng cho nó thì đời đéo nào tự nhiên mang theo 1 thằng công tử nhìn nhà quê này theo.
“Ở đây mới bắt được xe về trường, giờ mới lên xe để về này!” – chị Mận tỉnh queo đập vào vai anh Hải 1 cái như để trừng trị cái tội giận vô cớ, rồi nói với Hùng.
- “Còn xa nữa không chị?” – Hùng hỏi.
- “Còn khoảng 30’ ngồi trên xe nữa đó!” – Chị Mận trả lời.
- “Ớ!” – nó đần thối mặt ra.
- “Ớ bà lớ tớ phớ!” – anh Hải chêm vào.

Ngồi xe cả buổi đêm, sáng không đến được gần trường như lời anh chị nói hôm qua mà phải đi tận gần 1 tiếng mới có thể đến nơi. Nó không điên lên mới lạ. Và nó cũng biết xe Bus ở Hà Nội là thế quái nào chỉ vài phút sau đó.(lúc trước hắn leo lên đang còn hí hửng, giờ mới là lúc “cao điểm” cho nên giờ mới nhận ra.)
Sau 30 phút những… chen lấn, xô đẩy, rồi cả nóng thì cuối cùng cũng đến được cái nơi dừng đỗ - trạm trung chuyển Cầu Giấy. “Một bầy người” thi nhau chen lấn, xô đẩy nhau mà lên xe, trong khi người xuống vẫn còn chưa xuống. Cái ấn tượng lúc đó chỉ là câu nói của anh Hải – “mày thấy chưa, ngồi được trên xe Bus là sướng thế đó. Cứ nhìn đứa nào cũng vất vả tranh nhau lên xe thì mới thấy được là mày sướng hơn khối đứa khi được ngồi trên ghế!”.
Lại tiếp tục… dừng và chuyển bánh. 3 người nó dừng lại tại trước trường Quốc Gia rồi tay xách nách mang ba lô mà lếch thếch, lê lết đi về xóm trọ.
Lúc này, đồng hồ nó kêu tít tít đúng 7h sáng.

- “đâu rồi ấy nhỉ?” – anh Hải vừa hỏi vừa lúc hết túi này đến túi nọ.
- “gì vậy anh?” – thằng Hùng lớ ngớ hỏi.
- “Cái chùm chìa khóa cổng. Không biết tao bỏ đâu rồi ấy!” – Hải đáp gọn lỏn rồi tiếp tục móc sang túi khác tìm.
Cuối cùng, cũng chẳng cần phải tìm làm gì vì khi đi gần đến cổng thì có người mở cổng, xong rồi lật đật chạy ra tông thẳng vào người của anh Hải luôn.
- “xin lỗi anh, em muộn rồi.” – cô gái lúng túng trả lời với Hải rồi lại tiếp tục lật đật chạy, bỏ Hải ngẩn ngơ phía sau.
- “anh!” – thằng Hùng húng hắng. – “ anh Hải ới ơi!”, rồi nó đập vào vai Hải đang đứng bần thần.
- “hèm hèm…. ở Hà Nội là thế đó, mọi người đều tất bật hết trơn!” – Hải lúng túng trả lời, xấu hổ vì lỡ để thằng em thấy mình ngơ ngác trong tình cảnh gặp gái xinh.
Nói rồi 2 anh em cùng nhau bước vào xóm trọ của anh Hải, còn chị Mận thì xuống từ bến trước và về phòng trọ của chị rồi.

Chỗ trọ kể ra cũng có nhiều điều hay và mới mẻ. Bước vào cổng thì bên trái là 1 dãy nhà cấp 4 gồm 5 phòng, bên trái là 1 cái nhà gửi xe, tuy nhiên giờ đã xây bít cái cửa ra vào và làm chỗ để xe cho bọn Sinh viên thuê trọ rồi.
Đi hết nhà gửi xe là 1 chỗ đất rộng, làm nơi sinh hoạt chung cho cả 2 dãy nhà. Còn ở phía sau của nhà gửi xe thì là 1 “tòa nhà tầng”. Gọi là “tòa nhà tầng” vì nó là khu vực dãy trọ khép kín, mỗi bên có 2 phòng và 4 tầng, ở giữa là cầu thang lên xuống làm cho Hùng có cảm giác như kiểu lấp luôn 1 kiểu trường học vào làm nhà trọ vậy.
Anh Hải sống ở phòng thứ 4 của dãy nhà trệt cùng 2 anh nữa. Căn phòng nhìn cũng khá rộng, phòng vệ sinh khép kín, giường đôi, tủ vải và bàn học gần cửa sổ - sát cửa ra vào, đằng sau phòng có thừa ra 1 đoạn đất trống chạy dài bao quanh và trồng vài cây xanh, làm cho không khí của dãy tầng trệt luôn luôn thông thoáng và dễ chịu.
Anh kia về quê chưa lên nên phòng chỉ có 2 anh em mà thôi. Mệt quá, 2 anh em nằm ngủ luôn tới trưa. Ăn cơm bụi ở ngoài xong rồi Hải nói Hùng dọn dẹp đồ đạc gọn gàng vô tủ và nghỉ ngơi để chuẩn bị mai đi tìm phòng trọ cho nó.

Trưa, anh Hải ngồi “kể lể” cho nó nghe những khổ cực, những “trải nghiệm” mà anh đã trải qua sau mấy năm “dùi mài kinh sử tại thủ đô của cả nước”. Đang huyên thuyên giơ chân múa tay, hù dọa thằng em thì…
- “êu, Hoa ới!” – một giọng nói trong vắt vọng sang, hướng bên phải.
“nghe rõ!” – bên kia đáp lời.
“Ăn bưởi không? Lúc sáng đi chợ thấy ngon lắm nên mua về mấy quả!” – cô ở phòng bên phải tiếp lời.
“mang qua đây ăn với…” – cô ở phòng bên trái, tên Hoa trả lời.
Rồi thì bóng hồng lúc sáng đụng phải 2 anh em lướt qua trước mặt. Cô này tên Ly, ở phòng đầu tiên của dãy gần với cửa ra vào. Lúc này Ly đang mặc cái áo phông bó có in hình quả táo – biểu tượng của Apple ở trước ngực, quần vải ngắn cũn cỡn phơi đôi chân nõn nà trắng bóc mà hây hây đi trước mặt hai anh em.
Anh Hải nuốt nước miếng cái ực rồi lẩm bẩm “công nhận bưởi to!”, chẳng chú ý quái gì đến thằng em nãy giờ đang chăm chú lắng nghe ông anh chém gió tí xíu nào cả.
Phải công nhận là Ly trắng mịn thật. Tóc dài quá vai, tự nhiên và không ép, xoăn hay nhuộm gì hết. Đôi gò bồng đảo thì to, mà lại đi mặc cái áo phông hơi bó, làm cặp ngực cứ ngồn ngộn, nẩy tưng tưng sau mỗi bước đi. Mông thì cũng… gọi là có, nhưng mà cặp chân thì thẳng ro ro, trắng ngần, hiển thị rõ mồn một trước mắt 2 ông con trai đang ngồi ở phòng bên cạnh. Mỗi bước đi của Ly đi qua là mắt hai anh em cứ sáng như đèn pha. Nhất là khi Ly quay trở về phòng, thấy Hùng xuất hiện ở phòng anh Hải thì đứng lại hỏi thăm.
Hùng trả lời ấp úng, cũng bởi 1 phần có lẽ do bẽn lẽn(Ly nghĩ như thế) hoặc có thể em đang còn nhỏ. Có biết đâu là Hùng đang nuốt nước miếng ừng ực khi nhìn cặp chân trắng bóc mà chỉ muốn xoa cho đến khi gãy cả tay.
Còn anh Hải thì không dấu được vẻ hâm mộ Ly, nói năng thì ấp úng mà cái nhìn thì chỉ chăm chăm vào 2 “trái bưới Apple”.
Được một lúc rồi thì Ly về, 2 anh em lại tiếp tục…. ngồi bốc phét tiếp.

tro choi ve mong tay

Hết điệu nhảy, tôi dẫn Hoa ra ghế ngồi, tình cờ lại đúng chỗ ghế trống bên cạnh vợ tôi và anh chàng Dũng. Hoa ngồi phịch xuống ghế cạnh vợ tôi, ôm lấy vai vợ tôi vẻ thân mật và nói bô bô: – Lan, mày sướng nhé, ông xã nhà mày hơi bị được đấy. Lan cười cười không nói gì, nhìn tôi vẻ xấu hổ, mặt đỏ dừ, ánh mắt hơi là lạ. Tôi thấy vợ tôi ngồi co ro, hai đùi cứ khép chặt lại vẻ không tự nhiên chút nào, liếc sang anh chàng Dũng thì thấy anh này cũng có vẻ xấu hổ ngồi cứ mân mê ly rượu. Tôi liếc nhìn xuống thấy quần anh ta xẹp lép chứ không phồng lên. Hoa lúc này cũng phát hiện ra, cô ta reo lên nói oang oang: – a, chết rồi nhé, cả nhà ơi, có một chiến sĩ hy sinh rồi nè. Mọi người cùng cười ồ lên nhìn về phía Dũng khiến anh ta càng ngượng, anh chàng cười chịu trận, hay tay giơ lên kiểu đầu hàng và nói: – ừ, tớ chịu thua rồi, tại thành viên mới xuất xắc quá tớ không chịu nổi, đây tớ xin uống phạt ly này. Dũng ngửa cổ uống một hơi cạn cốc rượu cầm ở tay. Mọi người vỗ tay rần rần. Tôi đoán ra ngay là anh chàng kia không chịu nổi đã xuất mất rồi, và chắc là xuất vào trong người vợ tôi nên cô ta mới ngồi khép đùi thế kia vì sợ nhỡ chảy ra thì tôi nhìn thấy. Mấy cô lại còn xúm vào trêu trọc vợ Dũng là Hương. Hương cười bảo: – vâng, chồng em là người đa cảm, hay xúc động trước cái mới, em cố gắng lắm mà không sửa được tính đó của anh ý, với lại mọi người xem chị Lan nhà anh Minh trông ngời ngời thế kia, ai mà không xúc động, lúc nãy anh Khang nhà chị Hồng chẳng tí toi, đúng không anh Khang. Mọi người lại cười ồ còn Khang thì gật gù xác nhận. Mọi người đã quen nên nói chuyện thoải mái tự nhiên như không, tôi chỉ biết mỉm cười còn vợ tôi thì cũng chỉ cười ngượng nghịu thôi.

tro choi ve mong tay

Xem tro choi ve mong tay hay nhat 2014

Tranh thủ viết tiếp luôn đang máu Mới kể kể chút thôi mà có bác đoán ra XX là ở đâu rồi đấy, bác nào biết thì đừng nói ra để mình còn kể được tiếp Hôm đó tip 680k là tại mới lãnh thưởng ở công ty nên chơi sang 1 bữa, tại sao lẻ 80k thì di trước đó mình mua gói thuốc, còn tiền lẻ tip hết cho em nó.

Mở đt ra xem thì thấy số em nhắn lại: Thôi xạo quá ông ơi nãy nói nhà ở ZZ về nhà cũng phải 1 tiếng mà chưa gì nt cho tui rồi, đi ăn thì lo đi ăn đi. Đọc tin nhắn xong mình cũng giật mình, em nó còn nhớ những gì mình nói sao, mà cũng lém lỉnh ghê, nói gì cũng suy ra được. Mình và em nt cho nhau suốt đêm đó, chỉ trừ những lúc em nó lên tua thì dừng lại chút, xong tua em nó lại nt lại cho mình. Đêm đó còn chúc nhau ngủ ngon như bồ bịch vậy, nghĩ lại lâu lâu có người nt vậy cũng vui vui 

Thời gian sau đó thì cứ như một thói quen, sáng dậy mình nt trước vì mình đi làm sớm, tối thì em nt chúc ngủ ngon trước vì em làm về trễ, nói chung là vui lắm Nhưng đời không như là mơ, chuyện mình đi 1 em hot vậy đã đến tai các bô lão trong công ty và mấy thằng bạn cột chèo, hậu quả là phải share cho các anh em đi thử. Lúc đầu mình định ém đi để chơi 1 mình mà thấy kỳ quá nên share, với lại em nó chả phải người yêu mình nên cũng kệ Và tuần sau đó mình bị các ông làm chung với mấy thằng bạn gạch điên cuồng:

Nạn nhân đầu tiên là thằng bạn thân của mình. Vào đó gọi em H, em nó đang kẹt khách,thằng bạn mình cũng chịu đợi 1 tiếng để được xem em nó ngon thế nào.
_Thằng bạn: Tưởng mày giới thiệu số nào ngon lắm, ai dè...
_Mình: Thế nào?
_Thằng bạn: Mặt xinh body ngon thật đấy nhưng nó không cho tao đụng chạm gì hết, chán bỏ mẹ.
_Mình: WTF Hôm trước tao bị ép sờ nữa nè
_Thằng bạn: Xạo %@(*&*(& Tao thế này nó còn không cho mà nó cho mày mới lạ
_Mình: Ah uh 

Sau đó là tuần tết, em nó về quê, mình cũng lo việc nhà nên cũng không đi matxa, với lại đợi em nó lên thì mình vào chơi. Mình vẫn giữ liên lạc đều đều với em nó suốt tết, mùng 3 em nó lên gọi mình vào chơi nhưng mình về HN với gia đình nên cũng không ghé được. Trước khi đi làm lại vài ngày thì mấy ông anh công ty tụ tập nhậu nhẹt kêu mình ra, và tiếp theo là nạn nhân thứ 2 
_Ông anh: Con bé của chú giới thiệu xinh đây, mà chảnh quá...
_Mình: Ơ em thấy nó dễ thương mà anh, anh biết em khó tính lắm, chảnh là em banlist rồi chứ ai lại giới thiệu cho các anh.
_Ông anh: Chú nói thế nào chứ... Mấy hôm trước anh vừa đi con bé ấy xong,đi phòng Vip đàng hoàng nhé, đang matxa anh đụng nó tí mà nó đẩy anh ra còn hỏi anh muốn đổi người khác không nữa chứ. Mẹ, lúc ấy anh thấy nó xinh nên cũng nhịn. Làm xong anh tip cho nó 1 củ, xin sdt nó để rủ nó đi ăn mà nó éo cho... 
_Mình: Ơ em có sdt của nó này không nói em, tip em 500k thôi em cho anh sdt của em nó 
_Ông anh: Anh thích thì tự xin chứ cần gì chú, mấy em trong đó tip nhiều nhiều là nó chả thích quá cho sdt ngay, mà chú làm gì mà em nó cho sdt thế
_Mình: Em có xin đâu, nó thấy em đẹp trai nên tự cho mà
_Ông anh: Chém gió với gái thôi chứ lại đi chém với các anh, mà thôi trả lại số cho chú đấy, éo vui vẻ gì cả...

Mình nghĩ trong đầu em này bị đa nhân cách à, hôm bữa vui lắm mà ông nào đi về cũng chê là sao. Nhậu xong anh em lại kéo nhau vào XX, mình quyết tâm test lại lần nữa xem em thế nào. Lấy đt ra nt cho em trước bảo mình sắp vào, em nó nt lại ngay nói anh vào đi em đợi. Lần này quyết tâm phải lột trần cái sự thật này ra