Tro choi ve mong tay

Năm học mới bắt đầu, tôi đã là sinh viên năm thứ 2 rồi, như các bạn biết thì trường ĐH, CĐ nào cũng thường hay tổ chức cái sinh viên thanh lịch ấy, năm trước tôi may mắn đạ được giải 3(tôi cũng hotboy và ưa nhìn chứ bộ), năm nay tôi được trường cử làm biên đạo để dựng các tiết mục nhảy cho 20 bạn sinh viên vào vòng chung kết, gồm nhảy mở màn, nhảy nhóm nam và nhảy nhóm nữ. 
17h30 , Tôi xách cái máy hát đĩa ra bãi tập, mở đĩa nhạc nghe giai điệu đầu tiên sẽ tập, ôi 1 nỗi ám ảnh, phải biên đạo múa bài hát mang tên trường tôi nữa chứ. Tuy hay nhưng nghe hoài riết nhàm luôn. Một hồi sau 20 bạn sinh viên có mặt, toàn hotboy & hotgirl ko. 
Tôi ra hiệu cho các bạn xếp đội hình và tập khởi động, rồi bắt đầu vào bài múa. Sau 2 tiếng tập luyện, tôi cho các bạn giải tán, nhưng sinh viên mà ko có cuộc vui nào mà mau tan đâu, mọi người rủ nhau ra quán nước cạnh trường giới thiệu làm quen với nhau (đa số toàn mấy thằng boy rủ, đúng là đang tính cưa mấy em này rồi). Tôi ngồi xuống ngay đầu những chiếc bàn xếp lại, như các bạn hay nói là chỗ ngồi của chủ xị á. Chúng tôi kêu nước, rồi trò chuyện rơm rả, và bắt đầu là phần giới thiệu. 1 người ,2 người , 3 người…. rồi
- Em tên Nguyễn Thị Bảo Châu, quê ở Cần Thơ em là sinh viên năm nhất, khoa Thiết Kế.
- Bạn Châu của chúng ta rất dễ thương, và anh xin bật mí thêm là hôm nay là sinh nhật của bạn Châu (Tôi trêu đấy, thường thì sinh nhật ai người đó tính tiền…keke)
Nói thế chứ cuối cùng bọn con trai hùn nhau trả tiền, chia tay nhau mọi người về cả, tôi thấy Bảo Châu đi xe đạp về, biết nàng cũng về cùng đường nên kêu về chung cho vui. Tôi chạy xe máy theo cố gắng nhích chầm chậm để ko bỏ xa Bảo Châu. Chúng tôi trò chuyện riêng tư suốt trên đường về cuối cùng thi khi tiến lại gần trước 1 con hẻm, Bảo Châu ra hiệu sẽ quẹo vào trong và hẹn gặp lại, tôi cũng vẫy tay tạm biệt. Người mới quen thì trò chuyện ko bao giờ dứt, về đến nhà thì lại tiếp tục nhắn tin, nhắn cũng đến gần 12h tối mới good night nhau mà ngủ. Bảo Châu hiện đang sống trọ cùng với 1 chị gái tên Bảo Trân, 2 chị em học cùng trường nhưng người năm nhất người năm hai, cô chị bằng tuổi với tôi. Càng ngày tôi và Bảo Châu càng thân với nhau, ngoài thời gian tập nhảy, giờ chơi, thậm chí con tôi còn được con bé rủ qua lớp ngồi học ké nữa chứ, đến nỗi người ta lầm tưởng chúng tôi đang quen nhau nữa. Tôi thấy vậy cũng tốt, như vậy đỡ phải sống đời FA, cũng đã đến lúc kiếm 1 mảnh tình vắt vai rồi. 
Còn 3 ngày nữa là đến ngày thi sinh viên Thanh Lịch rồi, tôi gấp rút để các bạn tập đi tập lại các động tác cho nhuần nhuyễn. Bất ngờ là ở đây, tôi bảo Bảo Châu ngồi nghỉ đi, tôi sẽ thay chỗ Bảo Châu để nhảy bài “I can Believe – Koyote” cùng với các bạn còn lại để tập dượt. Bài hát cứ liên tục và liên tục cho đến đoạn kết , tôi làm 3 động tác ám chỉ “I Love U” và nói to “ Happy Birthday to You” Rồi đoạn tôi bước tới gần Bảo Châu, tiện tay móc trong chiếc Balo của tôi gần đó 1 hộp quà tặng cho Bảo Châu. 1 cặp gấu bông mặc bộ cô dâu chú rể, có vẻ như cô bé mừng lắm. Sau đó chúng tôi cùng nhau đi ăn gì đó rồi về, trước khi chia tay tôi khẽ hôn lên trán cô bé rồi định đặt tiếp nụ hôn vào môi, cô bé hơi ngại nên cố né nụ hôn đó rồi tạm biệt tôi. Cuộc thi kết thúc Bảo Châu tuy xinh đẹp nhưng lại ko may nên ko được nhận 3 giải cao nhất của cuộc thi. Tôi an ủi cô bé nhiều lắm, khá nhạy cảm con bé cứ ôm tôi mà khóc. 
Sau cuộc thi, tôi được Nhà trường cho mở lớp dạy nhảy, Bảo Châu cũng theo học và có cả Bảo Trân nữa, từ đó tôi cũng bắt đầu thân với cả em lẫn chị, cho nên phòng trọ của 2 chị em như ngôi nhà thứ 2 của tôi vậy. Mọi chuyện cứ bình thường thế, nhưng bỗng sự việc bắt đầu.
Hôm ấy như bình thường sau tiết thể dục tôi chở Bảo Trân về nhà để nghỉ trưa và cốt yếu ăn cơm ké (vì tôi và Bão Trân tuy khác lớp nhưng lại học cùng tiết thể dục) Bảo Châu thì còn đang có tiết trên trường nên ko rảnh chơi chung với tôi. Bảo Trân vào nhà dọn dẹp 1 chút, còn tôi thì mở laptop lên để bật 1 ít nhạc sảng khoái tinh thần. Rồi đến cái bài mà tôi đang tập nhảy cho lớp nhạc, Bảo Trân xoay sang hỏi tôi về các động tác, nhất là đi sóng người, nó hơi khó với các bạn mới tập nhảy. Tôi phải giữ chặt 2 vai rồi bảo cô ấy ưỡn ngực ra rồi đến hông rồi xuống chân. Tôi đỏ bừng khi cô ấy ưỡn ngực lên, vì tôi bảo cô ấy làm từng động tác 1, ngực cô ấy nảy nở trước mắt tôi, làm tôi có chút kích thích them vào đó chiếc áo thể dục lại màu trắng hơi mỏng nên hiện rõ chiếc áo lót màu xanh lá cây khiến tôi cảm thấy Bảo Trân thật tuyệt. Rồi đến vụ nhảy đá L trong hiphop ấy, tôi chỉ cô ấy nên tập trồng chuối trước, bắt đầu là trồng chuối dựa tường, tôi tinh ý lắm kêu Trân bỏ áo và quần đi kẻo nó tuột xuống, rồi bảo cô ấy hất 2 chân lên tôi sẽ vịn cho. Kết quả, con gái mà làm gì mạnh bạo cũng sợ sệt, hất 2 chân ko lên tới nơi, khi tôi vịn lại thì cô ấy lại đổ về 1 bên, làm cho chiếc quần thể dục bị tuột xuống lộ ra cái sịp màu trắng hồng còn áo thì xốc ngược lên trên cả phần bụng trắng nõn lộ ra trước mắt (Bảo đảm 90% con gái VN mặc đồ lót ko cùng bộ). Giật mình Trân vội kéo quần lên sau khi tôi buông tay ra.
- Trân đi thay đồ nhé! (Ko dám nhìn tôi, Bảo Trân xoay sang tủ lấy quần áo để thay)
- Khang Anh bắc cơm nhé! (Tôi cũng lảng đi)
Sau khi thay quần áo xong, có vẻ như cô ấy đã có phần kín đáo, ko như thường ngày ngoài áo thun là quần ngắn, giờ cô mặc quần jean dài. Tôi cũng hiểu vì sao, cả hai bắt đầu làm cơm
- Khang Anh biết chiên cá ko? (Bảo Trân vẫn còn ngượng nhưng cũng hỏi bâng quơ)
- Nghề của chàng, chiên thì được mà Trân cạo vẫy làm sạch đi.(Thiệt ra có biết làm gì đâu, ra vẻ thôi, cầu mong ăn được)
- Trời , vậy cũng tự tin quá hen.
- Cứ làm cá đi, tôi chiên cho bạn coi.(Ko khí vui vẻ trở lại, tôi cũng thấy tự nhiên hơn)
Dầu sôi xèo xèo , tôi gắp khứa cá cho vào chảo, ko hiểu sao dầu cứ nổ bóc bóc, rồi văng tung toé, rối bắn vào tay , tôi rụt lại quăng luôn cái xẻng xuống sàn nhà, làm Trân cười khúc khích. 
- Thôi để tôi làm cho ông tướng.
- Không quen chờ ăn.(Tôi xoay sang lặt rau để nấu canh)
Bảo Trân hoàn thành xong phần cá chiên, rồi bảo tôi rửa rau xong thì trút vào nồi. Bất thình lình , cô ấy chọt vào eo tôi như đang trêu đùa vậy. Tôi nhột quá giật sang bên.
- Nhột, ko đùa nha! Đang nấu, muốn được ăn canh ko?
- Đàn ông mà cũng sợ nhột hả?
- Sao ko? 
Tôi đặt cái rổ lên bếp rồi dùng tay chọt lấy chọt để lại, Bảo Trân cũng nhột nên né né, tôi càng quyết liệt hơn, tránh bên phải thì chọt tiếp bên trái cứ thế Bảo Trân né 1 hồi thì lùi sát vào người tôi, mùi tóc của cô ấy thật quyến rũ, lúc này 2 tay tôi đã vịn chặt vào eo cô ấy rồi. Bảo Trân hơi ngượng rồi lắc nhẹ bước tới nồi canh đang sôi cho vá vào khuấy.
- Mai mốt , Khang Anh giỡn ý tứ xíu, Khang Anh là bạn của em Trân mà
- Mình xin lỗi, tại mình chỉ nghĩ giỡn thôi.
Tôi không biết rằng đó lại là lúc 1 tình cảm khác lại nảy nở trong tôi. Sau khi ăn cơm xong tôi ngồi trên laptop chơi game, còn Trân thì nằm loay hoay ngủ lúc nào ko biết, tôi xoay qua nhìn Trân thấy cô ấy thật đẹp và ngây ngô, tôi mỉm cười rồi gõ nhẹ vào trán mình “Mình đang yêu Bảo Châu mà sao suy nghĩ tùm lum thế nhỉ?” Nếu các bạn có xem chap trước thì cũng hiểu, với 1 người đàn ông tuổi này, sau khi đã có 1 thời gian lăn xả chuyện giường chiếu thì việc ham muốn cũng khó mà kiềm chế được. Về phần Bảo Châu, đến với nhau bằng 1 câu chuyện tình quá romantic nên cũng khó đề cập đến chuyện lên giường trong khi chỉ vừa quen nhau hơn 1 tháng, có nhiều lần tôi gợi ý thì cô ả cứ giận hờn, hay lảng tránh, đến giờ chỉ được hôn nhau, nhiều nhất là được sờ mó, nắn bóp đôi chút. Cuộc sống tình dục đang chán nản gì đâu ấy. Còn tôi, tuy lý trí đã nhắc nhở mình nhưng ko thể nào cưỡng lại được trước 1 người con gái đang nằm ngủ trước mặt trong căn phòng chỉ có 2 đứa. Tôi chợt nghĩ về chuyện vừa nãy và liên tưởng đến hình ảnh Bảo Trân chỉ mặc duy nhất bộ đồ lót và hơn nữa tôi còn liên tưởng đến việc làm tình với Trân. Điều đó khiến tôi nảy ra 1 ý rất tồi, tôi giả bộ buồn ngủ, và nằm lăn xuống sàn, chốc lát tôi lăn sang cạnh Trân, cô ấy vẫn ngủ say mặt quay vào tường, tôi càng lúc càng tiến sát vào, bất thình lình nàng xoay trở ngược lại, làm tôi giật thót cả tim, mắt nhắm nghiền lại chỉ mong cô ấy có thức dậy cũng nghĩ rằng mình đang ngủ. 1 lúc sau ko thấy động tĩnh gì, tôi hé mắt nhìn xem cô ấy có thức giấc ko. Bỗng
- Thôi đừng vờ ngủ nữa, mở mắt ra nào.
Tim tôi đập loạn xạ, nhưng vẫn làm như ko nghe, nằm yên thin thít. Thế là cô ả dùng tay chọt 2,3 phát vào eo, làm tôi giật bắn dậy, vì ko nhịn được cười.
- Nhột quá, ko để người ta ngủ mà đánh thức vậy?
- Xạo vừa thôi, có ai ngủ mà biết hé mắt, mà biết nhột ko?
- Sao ko nhột, con người mà! (Ko biết lúc ngủ, bị chọt thế có nhột ko nữa)
Cũng may tôi cách Bảo Trân 1 khoảng khá xa nên có lẽ cô ấy ko nghĩ tôi đang tính chạm vào người cô ấy.
- Làm gì nhìn tôi ngủ vậy? Ý đồ đen tối hả?
- Không dám! Tại bạn ngủ giống bé Châu quá nên ngắm cho đỡ nhớ ấy mà.
- Trời! Ngắm tôi mà nhớ người khác, ông vô duyên quá nha.
- Thế thôi! Tôi xoay vào tường ngủ!
Tôi xoay qua rồi, xoay lại vì nghĩ ko lẽ ngủ bây giờ.
- Nãy ai cù lét tôi vậy! Ko cho tôi ngủ thì giờ ko thèm ngủ luôn!
Tôi đưa tay qua cù lét vào eo Trân, cô nàng vừa cười khúc khích vừa tránh, càng tránh tôi càng nhào tới, lợi dụng điều đó, tôi nằm càng nằm sát hơn và cuối cùng nằm đè lên người Trân. Cơ thể chúng tôi giờ đã áp sát vào nhau, gương mặt cũng gần như đối diện, lúc này cô ả nhận ra được điều ấy, nên đỏ mặt quay đi 1 bên và bảo tôi leo xuống, tôi ko muốn như vậy nên dùng 2 tay vịn lấy 2 bên má nàng xoay lại để đối diện với tôi. Tôi bất chợt đặt lên môi nàng nụ hôn của tình dục, đôi môi nàng gợi cảm làm sao, ko hiểu nàng có đang muốn hay ko mà hàm răng ko thề cắn chặt lại, nàng như ko làm gì, chỉ để hở miệng cho đôi môi và lưỡi tôi tự nhiên làm việc mà ko có bất kì cản trở nào. Tôi ko dám nhúc nhích gì cả, chỉ hôn và hôn, tôi sợ nếu có bất kì động tĩnh gì thì tất cả sẽ dừng lại.
- Khang Anh! Đủ rồi, dừng lại đi, Khang Anh là bạn của Châu mà!
- Khang Anh biết! Nhưng Trân cứ để Khang Anh được hôn Trân vậy thôi nhé!
Bảo Trân im lặng, và nhắm mắt lại tay cô nàng buông lõng tuy ko ôm lấy tôi nhưng có lẽ môi nàng đã dần quen với việc hôn, nàng chủ động mút lấy lưỡi tôi rồi đưa lưỡi sang cho tôi mút. Chúng tôi cứ thế suốt gần 1 tiếng đồng hồ, và vì có tiết học nên chúng tôi buộc phải bỏ nhau ra để chuẩn bị lên trường. Trên đường chở Bảo Trân đi học, tôi và nàng ko nói gì, nhưng tôi biết cuộc sống tình dục của tôi đã trỗi dậy với Trân.

tro choi ve mong tay

Thật chẳng hiểu làm sao mà chị lại lên tiếng bật đèn xanh cho nó thay vì cấm cản, chửi rủa nó ; có lẽ sự kích thích sinh lý xác thịt quá cao độ ở bên trong cơ thể chị khiến cho đầu óc chị mụ mẫm đi mà dẫn đến không còn suy nghĩ thiệt hơn phải trái chăng? Nó mừng rỡ còn hơn bắt được vàng nhưng bởi vẫn còn e dè, cân nhắc cho nên từng chút từng chút một hai bàn tay nó lần lượt tháo cởi hột nút thứ hai rồi hột nút thứ ba, thứ tư cuối cùng là hột nút thứ năm nơi chiếc áo đồ bộ trắng chấm bông xanh chị nó đang mặc. Quả là lạ, quan niệm chị hoàn toàn không đồng ý một chút xíu nào cả về việc chú Tư cới nút áo của chị vậy mà bây giờ chị lại dễ dáng chấp nhận cho thằng em trai mới có mười một tuổi đầu cũng làm cái việc ấy với chị ; hay là chị nghĩ nó do hãy còn con nít cho nên nó sẽ không biết bậy bạ với chị mà chỉ cới nút áo của chị ra rồi chỉ vậy mà thôi…Lúc bấy giờ, sau khi cởi xong năm hột nút nơi áo chị, không ngờ hai bàn tay nó lại tiếp tục mở rộng hai vạt thân áo trước của chị sang hai bên và rồi nó bắt đầu lặng yên nhìn ngắm từng lớp da thịt nuột nà, trắng muốt trên thân thể chị hai mỹ miều, tuyệt vời dưới ánh sáng lập lòe vàng vọt của ngọn nến do chị thắp lên lúc mới ra đây chuẩn bị chổ ngủ. Chỉ ngắm nghía giây lát, lần này hai bàn tay nó lại tiếp tục cử động và thao tác lúc này của nó là làm sao cởi hẳn chiếc áo chị ra ngoài ; bởi vì đây là lần đầu tiên cho nên nó thực sự chẳng biết bắt đầu từ chổ nào và kết thúc ra sao, nó vụng về lóng ngóng khẽ lột hai vai áo chị xuống trong khi đó được chị giúp đỡ, hỗ trợ tạo điều kiện cho bằng cách hơi nhỏm lưng lên, dần dần nó tuột ống tay áo bên phải của chị xuống cánh tay phải rồi sau khi thực hiện xong tại vị trí này nó mới chuyền sang cởi tiếp ống tay áo bên trái. Có thể nói là phải mất cả gần năm phút sau, thằng Mỹ mới hoàn thành trot lọt được cái việc cởi áo chị Trầm mà trong lòng nó cứ đắn đo, run sợ bởi vì nếu giả sử như chị nó nổi trận lên bất tử thì nó chỉ có nước chết thôi chứ không thể nào sống nổi…Dẫu sao thì cũng đả trưởng thành với mười tám năm sống trên đời, tuy không học hành đến nơi đến chốn nhưng từ nhận thức sâu xa của lý trí, chị Hai trong gia đình đến giờ phút này đây cũng đã cảm nhận được là từ nãy đến giờ bản thân mình cùng em trai dường như càng lúc càng bị lún sâu vào một vãng lầy tội lỗi nào đó rồi thì phải ; lần đầu tiên trong cuộc đời con gái, chị mới lặng lẽ chấp nhận cho một người khác phái cới áo chị ra để mà nhìn ngò cho dù đó chính là em trai ruột của chị. Chị suy nghĩ có lẽ là do hoàn cảnh mồ côi cha mẹ quá sớm đã đẩy đưa hai chị em đến buổi tối định mệnh này chăng chứ chẳng do chị mà cũng chẳng phải do em chị ; chị nhận thấy là không thể nào trách cứ nó cho được và nếu có trách thì trước hết phải trách bản thân chị đã trót lỡ không làm chủ được mình ngay từ những giây phút đầu tiên. Lúc nấy giờ, thằng em cẩn thận để chiếc áo của chị nó lên mé đầu giường vì ở chổ này luôn luôn không sợ rớt xuống đất và sau đó, nó lại chăm chăm nhìn vào cái áo ngực bằng thun voan màu trắng đang lấp lửng che đậy hai bầu vú trinh nguyên con gái của chị phập phồng nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hền, gấp gáp của chị. Lặng yên nhìn nó, chị như muốn hỏi nó đang tính làm chuyện gì rồi chỉ trong tích tắc, bản năng ở tận sâu bên trong con người nó lại tiếp tục khơi dậy thầm mách bảo nó làm gỉ tiếp theo đây, hai bàn tay nó rụt rè lần xuống phía dưới lưng chị nhẹ nhàng tháo hai cái móc nhỏ bằng nhôm mỏng manh ra khỏi hai cái lổ khoen cài hai sợi dây nơi chiếc áo ngực chị đang mặc. Hành động lần này của nó khiến cho chị không khỏi tránh được cái cảm giác rung mình không phải do trời mưa giá lạnh mà là do sự kích thích cao độ của xác thịt, vô vàn gai ốc nổi lên khắp cả người chị ; cứ thế chị trằn người quằn quại, run rẫy và càng lúc chị càng ngạc nhiên không kém vì chị không ngờ thằng em út của chị tuy mới sắp sửa bước vào học lớp sáu thôi mà từ nãy đến giờ nó đã biết xử sự chẳng khác gì người lớn tuy rằng nó không phải hung hục xâm phạm chị một cách dã man, tàn bạo. Câu hỏi đó rõ ràng là chị rất cần có câu trả lời ngay lúc này bởi vì chị hoàn toàn không thể nào lý giải cho nổi ; hiện tại thì chiếc áo ngực không còn bó sát vào ngực vào lưng chị nữa mà đã bị tuột lệch xuống dưới và thằng em đã cầm lấy để gọn lên chung một chổ với chiếc áo đồ bộ của chị. Tiếp đó, trong lúc chị toan lần hai cánh tay lên để che đậy hai bầu vú hở hênh lồ lộ ra trước mắt thằng em nhưng rồi khi chị còn chưa kịp nghĩ suy thì nó đã cúi người xuống vùi mặt hôn vào giữa hai gò ngực trắng ngần như tuyết, mềm mại chẳng khác gì bông vải của chị. Với cảm giác ngượng ngùng, e thẹn chị muốn chống đỡ phản ứng nhưng sự thể đã không còn kịp nữa, chị chỉ còn nước cuối cùng là run rẫy, hổn hền thở dốc và yên lặng lần hai bàn tay lên mò mẫm, vuốt ve đầu tóc thằng em một cách tự nhiên theo bản năng sinh lý sẵn có của bản thân chị ; vậy đó có thể nói chính xác là lúc bấy giờ đây, tình yêu loạn luân tội lỗi đã thực sự đến cùng với hai chị em ruột cùng mang chung họ Trần với bao nỗi niềm say sưa, đắm đuối, ngất ngây, hoan lạc. Ba năm qua kể từ ngày người mẹ qua đời bất đắc kỳ tử, chị hai và em út đã ngủ chung với nhau không biết là bao nhiêu ngày đêm và trong khoảng thời gian ấy, quan hệ giữa hai đứa vẫn bình thường chẳng hề có sự cố nào xảy ra cả mãi tuy vậy nhưng có thể nói rằng đã tạo tiền đề hun đúc tạo nên cuộc tình đêm mưa ngày hôm nay giữa chúng cũng như là mang đến cho cả chị lẫn em hạnh phúc thầm kín dẫu muộn màng nhưng rất nồng nàn, tuyệt diệu tràn đầy thi vị lạc thú nhất trong cõi đời đắng cay, nghiệt ngã này. Lần đầu tiên, chị Trầm tự nguyện vượt qua rào cản luân thường của lễ giáo gia phong mà trao thân tặng thể cho một người khác phái dẫu rằng đó chính là em trai của chị và lúc này, chị suy nghĩ một cách giản đơn là đối với chị em trong nhà cùng huyết thống thì không có gì đến nỗi mất mát phải che giấu, trốn tránh ; vì vậy với bao nhiêu cám giác ân tình thầm kín lâu nay, chị đã yêu đương, làm tình và ân ái cùng với thằng em mà chị yêu thương, chìu chuộng, lo lắng nhất trong nhà càng lúc càng tự nhiên, không hề đắn đo toan tính. Chị Tư và chị Năm hiện giờ ở nơi nhà chú tại Sài Gòn xa hoa cám dỗ đầy dầy lọc lừa đâu làm sao biết được rằng ngay lúc này đây chị Hai và thằng Út đang lén lút, vội vã, ngây ngất và mê mệt trở thành người tình của nhau trong gian chuồng bò của nhà trên địa bàn xã Hòa Long, Thành phố Bà Rịa và đương nhiên hai chị cũng hề tưởng tượng được rằng sau này chính hai chị cũng đều lần lượt sa ngã vào vòng tay ân tình của thằng em như là chị Hai lúc này đây. Gian bên của chuồng bò, bốn con bò sữa đang nằm sát rạt vào với nhau, đắm chìm trong giấc ngủ nhường lại không gian yên tĩnh, vắng lặng cho hai chị em nơi gian bên cạnh yêu nhau được thoải mái hơn, tự nhiên hơn ; đấy cũng chính là hai động vật nhưng không ngang hàng với chúng trái lại là đẳng cấp cao hơn chúng gấp nhiều lần ở chổ không những có xác thịt mà còn có cả khối óc, trái tim và tình yêu vượt thời gian lẫn không gian.

tro choi ve mong tay

tro choi ve mong tay la gi ?

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......

tro choi ve mong tay

Cái gì mong đợi rồi cũng đến, hôm ấy, chị vào phòng tắm, chậm rải cởi bỏ áo quần, trên người chị chỉ còn cái áo xú chiêng và cái quần xìlíp nhỏ xíu. Chị ngắm nghía mình trong gương, xoay người qua lại rồi mĩm cười đắc ý. Chị lòn tay cởi bỏ áo ngực, “Ôi! sao mà nó đẹp thế!” Ở cái tuổi của 20 của chị, thân thể chị đã nẩy nở hoàn toàn: hai bầu vú căng tròn, đường cong đầy đặn từ ngực lên đến núm vú đẹp không thể tả, cổ cao, bụng phẳng lì, không một chút mở, hai đùi thon dài và ở chổ giáp lại là một chùm lông đen mướt. Chị gập người, tuột nốt cái quần xìlíp hấp dẫn ra khỏi chân, mông chị hướng về phía tôi. Ô, tôi nhìn thấy được hai múi thịt vồng lên giữa háng chị, nhìn giống hai múi cam còn dính lại với nhau, xung quanh lông che như hàng rào, chính giữa, một đường chẻ bắt đầu gần lỗ đít rồi chạy mất huốc vào giữa háng. “Ô, lỗ lồn, mình thấy được lỗ lồn?” không biết con cu tôi dựng dậy từ lúc nào, chỉ biết bây giờ nó cứng ngắc.

tro choi ve mong tay

Xem tro choi ve mong tay hay nhat 2014

Vào phòng tắm dội lên người những làn nước mát lạnh . chợt nghĩ đến cô . hồi này nhìn đã thiệt . bổng cảm giác gì là lạ. quái nhọ thằng nhỏ biểu tình . thôi bỏ ý nghĩ đó đi thì thằng nhõ cũng xuống thôi . Lát sau bước ra khỏi phòng tắm . trước mặt là cái bàn ăn với nhiều món còn nóng hổi . không phải đắng đo vào bàn ăn luôn .
K: làm cái gì đó , ra rửa tay mau
V: mới tắm mà không rửa vẩn được
K: làm gì mà hấu ăn thế
V: thì thấy ngon thì ăn thôi
K: ngon thì ăn nhiều vào nha , à mà ở nhà đừng có gọi bằng cô , gọi bằng chị được rồi
V: dạ . à mà chị này
K: gì thế em?
V: cái hình người con trai chụp chung với chị đằng kia là bạn trai chị à
K: ưk . mà có chuyện gì ko?
V: vậy cái quần này là của anh ấy luôn à
K: ưk , mà em mặc vừa ko?
V: rất vừa là đằng khác , mà chị ở 1 mình à?
K: ưk , hỏi nhiều quá . ăn mau đi
Mình im luôn và tiếp tục ăn rồi đi lên phòng ngủ . chợt nghe tiếng ai gọi 
K: dậy đi có mua đồ không
V: dạ có , chờ em tí
K: ưk , à có bộ đồ chị để trong phòng tắm đấy
V: vâng , chị ra xe trước đi
Mình chạy thẳng vào nha tắm , lát sau đi ra chút nửa thì đâm đầu vào cột vì mải nhìn chị . ôi mặc chiếc đầm trông rất trẻ trung
K: nhì gì mà dử vậy ông tướng , lên xe mau
V: chị ơi . để em chở chị nha
K: có chở được không ông tướng
V: chị có hay đùa . lên đi rồi biết
Chị vừa trèo lên mình vọt ga làm chị chuối về trước đụng ngay đôi nhũ hoa vào lưng mình
K: chạy gì mà gớm thế
V: thêm tí ga nửa nhé
K: thôi thôi sợ rồi
Trên đường đến shop quần áo , chị cứ ôm chặc mình vì sợ té . cuối cùng cũng đến
V: xe chị chay yếu thế
K: thế mà còn yếu
V: hôm nào qua nhà em lấy xe của nhà em chạy mới sướng
K: thôi thôi . vào đi
Đi vòng hết shop quần áo cũng chọn được khoảng chục bộ, tính tiền xong đi thẳng về nhà luôn
Về đến nhà phi thẳng vào phòng tắm . Bổng có tiến gọi
K: V ơi sách vở của em đâu
V: làm gì có. em chưa mua mà
K: ưk để chị đi mua cho
V: chị mua chút về em trả tiền lại
Chị đi mua mình cũng tắm , khi đi ra định lên xem tivi thì chị về
K: đây đủ hết đấy nhé
V: em cảm ơn chị . hết bao nhiêu tiền chị
K: 5tr . đưa đây
V: chị đợi em tí để em đi rút tiền
K: đùa tí thôi . chị tặng em đó
V: thôi để em trả . nhiêu đó hết 5tr của chị đó
K: khùng quá , nhiêu sách vở này mà 5tr.
V: thôi cũng được
Mình đem sách vở vào phòng . chị thì đi nấu ăn . ăn xong mình đi xem tivi ( lúc đó mê phim hồng kông phết )
K: này vào học đi
V: hã . học cái gì chị
K: không chuẩn bị bài mai đi học
V: thôi chị
K: có đi không thì bảo ( vừa nói vừa cầm cái gối ghế ném vào mình)
V: thôi . để em đi . dử thế đúng là
K: đúng là gì
V: đúng là đồ đàn bà ( vừa nói vừa chạy vào phòng đóng cửa luôn)
Ngày qua tháng lại cũng gần bước sang năm mới rồi .