Truyen gai diem

 Nó chẳng muốn làm nhưng nghĩ tới bọn xã hội đen, nghĩ tới mẹ của nó. Hai lòng bàn tay của nó chà sát cho nóng rồi áp lên mu, làm cho ả cảm thấy ấm ấm dễ chịu. Nó xoa bàn tay như áp sát nhưng cũng như không chạm đến mà chỉ có gió thổi phớt qua ấm nóng. Ả bắt đầu rên rĩ, nước nhờn tiết ra. Nữa tiếng lại trôi qua, ả như thỏa mãn. Ả chồm lên nắm lấy tay của nó mà hôn lấy hôn để : ” phải chi thằng boy của chị mà được bàn tay điêu luyện như em thì chị đâu đến nỗi phải đá nó chứ”. Nói xong, ả đứng dậy rút một điếu ra và châm lên đốt. Ả đi lòng vòng ngắm nhìn nó lần nữa rồi ngồi xuống ghế. Mồ hôi của nó bắt đầu nhỏ giọt vì căn phòng nóng bức và 1 tiếng đồng hồ quần thảo. Mụ kế tiếp bước lên. Sở dĩ gọi là mụ vì trông bà đã ngoài 35 rồi. Mụ này còn bạo dạn hơn hai ả kia. Mụ cởi áo nịt ngực và “chơi” luôn cái quần xì ra. Mụ đứng tồng ngồng như khiêu khích sự tò mò ở thằng bé. “Chắc cưng chưa thấy hả ! Ngộ không cưng, nhiều lông hả, chị tỉa hoài mà nó cứ mọc lại hoài”. Cả bọn phá lên cười vì câu châm biếm đó. Nó cố tình cúi xuống như cất lại mớ đồ nghề và lục lọi thứ khác mang ra. Mụ bước tới quỳ gối, nằm xuống đưa hai cái mông ngồn ngộn trước mắt của nó. “Chị muốn cưng giác hơi cho chị, hôm nay long thể của chị bất an đó. Cứ mỗi lần chị sắp tới tháng thì chị thấy uể oải”. Không biết nó đã đủ khôn lớn để hiểu cái từ “tới tháng” chưa, nhưng lúc này thấy nó không quan tâm đến vấn đề đó. Nó lấy ra bộ giác hơi gồm có lọ cồn, dầu nóng, một chục ống thủy tinh, vài cái khăn. Nó châm quẹt để đốt lên cây cọ mồi. Dầu nóng xoa khắp lưng, từng ống thủy tinh được nâng lên, khuấy đều hai vòng rồi úp chặt xuống lưng, nước cồn bị hơi lữa đốt khô tạo ra sức hút bấu chặt thịt lưng vung cao bên trong ống thủy tinh

truyen gai diem

Hạnh níu lấy đầu Danh hôn lên mắt môi của chồng, Danh còn như tiếc nuối cúi xuống bú vú Hạnh, tay bóp bóp l*n nàng, Hạnh với tay xục xục c*c của chồng, Danh lấy tay Hạnh ra đi vào phòng tắm lấy khăn đi ra lau l*n cho Hạnh, nàng nằm im hưởng thụ sự săn sóc của chồng hai chân dang ra xa phơi cái l*n đỏ hỏn tinh trùng đang trào ra từ cửa l*n, nằm lơ mơ Hạnh đang nghĩ đến tại sao không bao giờ Danh chịu bú l*n nàng, Hạnh nghe nhiều đứa bạn kháo với nhau là được bú l*n nhiều khi còn sướng hơn cả đ*, đôi khi làm tình với Danh nàng cố gắng dụ Danh bú l*n bằng cách lấy tay đẩy đầu Danh xuống phía dưới nhưng cùng lắm thì Danh chỉ hôn lên vú xong là đè nàng ra đ* tới tấp, nàng cũng thầm mong chờ cái ngày đẹp đó sẽ đến với nàng, lâu lâu nàng cũng thử bú c*c cho Danh nhưng chồng nàng bảo đó là dơ bẩn nên kéo nàng lên không cho Hạnh bú c*c, tiếng nước chảy trong phòng tắm ào ào như điệu nhạc từ từ dìu nàng chìm vào giấc ngủ.

truyen gai diem

truyen gai diem la gi ?

Sau cuộc đọ sức, Khoa nằm dài bắt Hạnh phục vụ, nàng phải mới cho Khoa ăn, phải lấy khăn ấm lau chùi từng ngõ ngách trên người chàng, rồi nàng và Khoa ra xe khệ nệ bê bia, rượu và thức ăn bỏ vào tủ lạnh, sau cùng, nàng ý tứ bỏ những tờ đô la xanh mượt vào ví Khoa như một lời cảm ơn chân thành.

Thấy Hạnh sửa soạn về, Khoa nhõng nhẽo đòi Hạnh đấm lưng, ngồi lên lưng Khoa nàng cởi quần lót ra, cạ chim vào lưng chàng, chưa đấm được mấy cái thì nước nhờn đã dính đầy lưng chàng, Hạnh khúc khích cười, Khoa cũng bắt đầu nổi máu dâm, nhưng sức đâu còn mà nạp đạn, nghĩ thế nên chàng đứng dậy, mở tủ lạnh lấy củ cà rốt, trái chuối cùng trái dưa leo Mỹ to, dài ra và … họ bắt đầu trò chơi mới.

truyen gai diem

Nói thiệt, cái công việc này thuộc dạng nhàn hạ nhất trong mấy thứ công việc công sở, có điều lịch nghỉ ngơi thì hơi cực. Lúc nào cũng phải có người trong phòng trông máy, kể cả thứ 7 CN cũng phải bố trí lịch trực đàng hoàng. Đồ đạc hỏng nó đâu có tính theo ngày giờ hành chính, bởi vậy coi nhàn mà lại hổng nhàn.

Nhàn là mấy lúc như lúc này chẳng hạn. Con nhỏ Trang chảnh chọe đang ngồi soi mấy cái móng chân móng tay gì đó, tay cầm một tờ báo thời trang. Con nhỏ 4 mắt thì cắm cúi dán mắt vào màn hình chơi game, tui thì ngồi buồn thúi ruột. Tính rút điếu thuốc ra hút, con nhỏ chảnh chọe trừng mắt nhìn gườm gườm:

- Bộ anh không biết chữ hả? Không thấy cái bảng "Cấm hút thuốc" sờ sờ ngay trong phòng sao?

Tôi bực mình với con nhỏ này thiệt luôn. Thứ gì đâu ăn nói không có chút xíu nào dịu dàng, mở miệng ra là lời chanh chua, nghe muốn đục vô mỏ dễ sợ. Con nhỏ Huyền nghe vậy, quay qua tôi nhe răng cười:

- Anh Long ghiền cả thuốc lá nữa hả? Chịu khó nhịn chút đi anh, lát ra ngoài ăn cơm thì hút cũng được mà.

Con nhỏ nhắc tới cơm trưa làm tôi thấy đói bụng quá xá. Hồi nào tới giờ đâu có khi nào thức dậy sớm như bữa nay, hơn nữa nguyên buổi sáng chỉ mới có mỗi ly cafe vô bụng, tới tầm trưa nghe cồn cào thấy ớn. Ngó đồng hồ đã chỉ 11h, tôi kêu con nhỏ Huyền:

- Vậy mấy giờ mới tới giờ ăn vậy em? Anh đói bụng quá xá rồi nè!

Con nhỏ nhìn cái bộ dạng háu đói của tôi, cười tủm tỉm:

- Được rồi, để em dắt anh qua ăn cơm luôn. Chị Trang trực dùm một lát nha chị!

Con nhỏ Trang mắt vẫn chúi xuống màn hình, không thèm ngẩng mặt lên. Cái giọng dễ ghét lại vang lên lạnh te:

- Đi ăn lẹ lẹ còn về thay cho tôi nữa đó. Mới làm có chút xíu la đói bụng!

Tôi cũng mặc kệ không thèm đôi co với con nhỏ chảnh chọe khùng điên này. Đói muốn xỉu luôn sức mấy mà cãi lộn. 

Con nhỏ Huyền dắt tôi ra một cái quán cơm nằm trong con hẻm ngay kế công ty. Con hẻm đông nườm nượp, chen chúc cả mấy bóng áo trắng công sở lẫn với lưng áo mướt mồ hôi của người lao động. Chật chội dữ dội luôn. Tôi và con nhỏ phải đợi một lúc mới kiếm được 2 cái ghế nhựa trong một góc nóng hực. Tôi lau mồ hôi, kêu con nhỏ:

- Sao ăn uống chỗ này chi vậy em, nóng quá trời nóng luôn. Anh thấy ngay đối diện công ty có mấy hàng cơm văn phòng mắc máy lạnh đó, qua đó ngồi có phải hơn không?

Nhỏ ngó tôi như người sao Hỏa mới rớt xuống:

- Mấy chỗ đó anh vô ăn chắc lương tháng chỉ đủ trả tiền cơm quá. Đồ ăn trong đó tính mắc dữ lắm đó anh.

Tôi chưng hửng:

- Ủa vậy lương tháng công ty trả tụi mình nhiêu em?

- Như anh chắc cỡ 2 triệu vì mới vô, em làm lâu rồi được tầm 3 triệu, như chị Trang tầm gần 4 triệu. Vậy thôi, công việc có nhiêu đó, lương vậy là đúng rồi anh.

Đừng giỡn với tôi nha. Kêu tôi đi làm 30 ngày trong 1 tháng ăn cục lương 2 triệu hả? 2 triệu tôi đi ... uống cafe với đám bạn vài bận chắc cũng hết luôn quá. Tôi tưởng ổng là bạn ba tôi ít ra cũng phải trả cho tôi cỡ ... vài chục triệu một tháng tôi mới chịu vô làm, chớ biết sớm thế này tôi ngồi nhà chơi game khỏi đi bar, đi nhậu vài bữa coi như kiếm được vài triệu cho ba mẹ rồi. Thiệt tình, tính chơi tôi hay sao vậy?

Đang còn bực bội, nghe mùi đồ ăn thơm lừng xộc vô mũi, cơn cáu giận cũng bay đi đâu cả. Quán này làm cũng không tệ - nghe mùi đồ ăn tôi có thể biết luôn như vậy. Tôi sành ăn một cây, lại thích ăn ngon, nên ba cái vụ thẩm định này chắc không có nhầm đi đâu được. Có điều, ngon thì có ngon nhưng sao thứ gì cũng có một nhúm, gắp 2 gắp chắc hết mất tiêu. Tôi ngó con nhỏ, kêu:

- Còn gì nữa chưa bưng ra không em, đồ ăn có chút xíu vầy sao ăn?

Con nhỏ lại ngó tôi chằm chặp:

- Bộ anh ăn nhiều dữ vậy hả? Anh nhìn coi mọi người ở đây ai cũng ăn vậy cả mà. Cái này là cơm suất, anh muốn ăn thêm thì phải kêu thêm đó.

Tui chẳng đợi con nhỏ giải thích gì thêm, vung tay chỉ lia lịa vô mấy tủ đồ ăn, kêu mấy con nhỏ chạy bàn bưng lại. Nguyên đám đang ăn cũng trợn mắt ra nhìn tôi - chắc ngó bộ dạng tôi giống quỷ đói mới ngoi lên thế gian dữ lắm. Tôi mặc kệ. Dù sao tôi cũng đang đói thiệt. Cái trò dậy sớm có hại gì đâu, chưa thấy ích lợi gì, trước mắt chỉ thấy vừa đói vừa buồn ngủ.

Con nhỏ cũng trợn mắt ngó tôi, la:

- Bộ anh ăn hết nguyên đám này luôn hả?

Tôi cầm cái chén đưa cho nhỏ, gật gù:

- Anh cũng không chắc nữa, nhưng gọi nhiều ra chút lỡ thiếu khỏi gọi thêm.

Con nhỏ lắp bắp tính nói điều gì đó nhưng lại thôi. Tôi cắm cúi ăn. Thiệt tình lâu lắm rồi mới có cảm giác ăn cơm ngon như vậy. Ngày thường ở nhà chẳng mấy khi tôi đói bụng. Ba thứ đồ ăn vặt, trái cây, sữa để đầy nhóc trong tủ lạnh, ra đường thì cỡ nửa tiếng lại có độ nhậu, cái bụng cũng quên mất cảm giác đói hết trơn.

Con nhỏ ăn ít xịt, nó ăn xong lâu lắc một hồi tôi mới ăn xong. Đám đồ ăn trên bàn còn tới quá nửa. Thiệt tình không mấy khi tôi đi ăn tiệm mà phải kêu đồ ăn, không ghệ kêu thì bạn kêu, bởi vậy cũng chẳng biết nhiều ít ra sao. Con nhỏ ngó cái mâm đồ ăn còn đầy nhóc, than:

- Thiệt tình chưa thấy ai ăn uống ngộ như anh. Lãng phí quá trời luôn!

Tôi cười khì, vẫy vẫy con nhỏ chạy bàn kêu tính tiền. Nhỏ lon ton ra ngó nghiêng một hồi, kêu:

- Của anh hết 190 ngàn.

Tôi ngẩn người. Sao rẻ quá trời luôn. Thấy con nhỏ đang đưa tay vô túi xách, tôi khoát khoát tay:

- Để đó anh trả đi Huyền. Mời phụ nữ đi ăn ai để em trả tiền, kì lắm!

Hiên ngang móc tay vô cái túi quần sau, sao nghe cảm giác là lạ à nha. Cái bóp cộm cộm của tôi chạy đâu mất tiêu, ngón tay tôi chỉ chạm vô được đúng ... cái mông. Thôi xong, bữa nay đi lẹ đâu có nhớ nhét cái bóp vô quần âu, chắc nó vẫn còn đang nằm chình ình trong cái quần jean mắc trong nhà. Mặt tôi từ bình thường chuyển qua sắc đỏ, từ đỏ qua tới tái mét. Má ơi sao lại có cái vụ để quên bóp lãng xẹt vầy hả trời? Con nhỏ chạy bàn thiệt tình cũng vô duyên hết sức, ngó cái mặt của tôi bộ nó không biết tôi quên bóp hay sao mà đứng dòm chòng chọc, cái mặt còn lộ rõ vẻ sốt ruột mới thấy ghét. Đang tính kiếm đường chui xuống gậm bàn trốn đỡ vài hôm, giọng nhỏ Huyền đã nhẹ nhàng:

- Bữa nay coi như em mời người mới đi ha. Tiền nè em gái!

truyen gai diem

Xem truyen gai diem hay nhat 2014

Sau khi ngắm đã đời cặp vú của Phượng ông di chuyển con mắt xuống tiếp bên dưới ngắm nhìn cái bụng phẳng lì không một vết gợn của Phượng mà nốt nước bọt một cách thèm thuồng.
Tay ông Kiên từ từ di chuyển xuống bên dưới đũng quần tì mạnh vào con cặc đang cương cứng để giải tỏa ham muốn cũng như kiềm chế bản thân, . Chỉ ngắm nhìn Phượng như vậy thôi cũng khiến người ông khẽ giật lên như muốn xuất tinh rồi, rất may là ông đã kiềm chế lại được

Lúc này Phượng bất chợt ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của Kiên đang hau háu nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống, Kiên giật mình quay mặt đi chỗ khác vì xấu hổ, Phượng nhìn thấy người ông Kiên vã mồ hôi ra thì hỏi rất ngầy thơ:
- Bác sao thế, trong người không khỏe hả bác?
- Không sao con ạ, bác chỉ thấy hơi chóng mặt chút thôi, giờ thì đỡ rồi.
- Anh em thằng Thanh đâu rồi con – Kiên tảng lờ sang chuyện khác.
- Dạ, ảnh và chú Tuân đi làm hết rồi bác ạ, tối mới về nhà, trong nhà giờ chỉ còn có con và Vân thôi, nó vẫn đang ngủ trên phòng kia kìa.
- Đi làm hết rồi à con – hay lắm(Kiên nghĩ thầm) – Thế Vân là ai vậy – Kiên ngạc nhiên.
- À, em gái của con bác ạ, nó chuyển về đay 3 năm nay rồi, vợ chồng nó không hợp nhau nên li dị sớm, con xin phép anh Thanh đón nó về ở cũng cho vui cửa vui nhà.

Phượng ngồi đối diện với Kiên tay cầm dao gọt hoa quả, người lại khẽ cúi xuống phơi bày toàn bộ cặp vú của mình ra để hành hạ cặp mắt của Kiên.Ngồi nói chuyện với Phượng mà mắt Kiên cứ dán chặt vào bộ ngực của cô, thỉnh thoảng lại le lưỡi ra liếm mép một cách vô cùng dâm đãng, dục tính trong người tăng lên mỗi lúc một cao hơn, đôi mắt của ông chuyển dần sang màu hoe đỏ, người ông tỉnh thoảng lại khẽ run lên bần bật, ngồi đối diện với Kiên, Phượng vẫn có thể ngửi thấy mùi đàn ông của Kiên phát ra khắp căn phòng làm cho Phượng không khỏi xao xuyến. Phượng gọt hoa quả xong, mời khách và nói chuyện với ông Kiên được một lúc thì Phượng xin phép đứng dậy đi nấu cơm và bảo Kiên cứ ngồi đó chơi
Phượng vừa đứng dậy, ngay lập tức mắt ông kiên dán chặt vào vùng dưới của cô, chiếc quần xilip màu đỏ như tương phản hoàn toàn so với chiếc quần ngủ mỏng tanh màu trắng của Phượng, Phượng vươn người đứng dậy vùng tam giác đó như dí thẳng vào mặt Kiên co bóp khí thế, để ý kỹ 1 chút Kiên thấy bên dưới đũng quần của Phượng có một chút dâm khí rỉ ra đã làm cho đũng quần hơi ẩm ươt, biết la con mèo cái này cũng nứng lắm rồi nên Kiên cũng ko e dè nữa, ông liếc mắt đưa tình cho Phượng rồi liếm mép một cách đầy ẩn ý. Phượng tránh ánh mắt của Kiên khẽ quay người đi thẳng vào nhà bếp. Nhìn dáng đi uyển chuyển, cặp mông tròn trịa của nàng lúc lắc lúc lắc mà Kiên cảm thấy cổ họng của mình khô không khốc.

Ngồi uống nước được 1 lúc ông hỏi với vào trong: 
- Nhà vệ sinh ở đâu hả con, bác muốn đi một lát
- Ở trên lầu ấy bác ạ. Bác cứ đi lên trên rồi rẽ phải là tới
- Cảm ơn con.
Ông Kiên lên trên và đi vệ sinh, sau khi đi vệ sinh xong ông thăm thú loanh quanh trên tầng hai. Trên tầng có hai phòng, phòng sát nhà vệ sinh là của vợ chồng Thanh – ông vẫn nhớ vì ông đã hoan lạc cùng Phượng ở đây 1 lần rồi, tiếp theo có lẽ là phòng của Vân, em gái Phượng, nghĩ vậy ông tò mò đi về phía phòng của Vân, cánh cửa chỉ khép hờ hờ càng tăng thêm trí tò mò trong ông, khẽ mở cửa ông rón rén đi vào trong như một thăng ăn trộm. trên giường Vân vẫn đang ngủ một cách ngon lành, chỉ có điều nàng không mặc quần áo khi đi ngủ. Nàng nằm nghiêng người, quay lưng ra phía cửa và quay mặt vào trong, trên người chỉ có tấm mền mỏng đắp ngang người như kiêu một chiếc khăn tắm quấn ngang mình sau khi tắm xong vậy.

Đêm qua khi vc Phượng đi ngủ, vì quá nứng*** do bao nhiêu ngày không được địt mà Vân đã mò xuống phòng của Tuân bên dưới, thì đúng lúc cũng bắt gặp Tuân đang chuẩn bị cởi quần áo để đi ngủ, vừa nhìn thấy Vân là Tuân đã kéo ngay vào phòng của mình, lôi lên giường nằm đè lên Vân mà hôn ngấu nghiến lên đôi môi đỏ hồng của nàng. Vân cũng đáp trả lại một cách say sưa và cuồng nhiệt. Bàn tay của Tuân chu du trên khắp thân thể ngọc ngà của Vân và từ từ cởi áo của nàng ra trong khi môi Tuân từ từ di chuyển xuống dưới, Vân khẽ nhấc mình lên để cho Tuân dễ dàng kéo chiếc áo ngủ của mình xuống. Kéo áo xuống đến đâu lưỡi của Tuân lại di chuyển theo đến đấy, như muốn liếm sạch những gì bám trên người của Vân để bù đắp lại những ngày mà chàng và nàng không co cơ hội giải quyết nhu cầu sinh lý. Khi cởi hẳn chiếc áo ngủ của Vân ra, miệng Tuân di chuyển đến vùng ngực, chàng vùi đầu vào vú của Vân hôn lấy hôn để, miệng thì ngậm vú bên này, tay thì bóp vú bên kia, cứ như thế luân phiên nhau thay đổi. 
Vân như chìm hẳn vào trong khoái lạc, tay nàng xoa xoa đầu của Tuân, chốc chốc lại ấn hằn đầu của Tuân ép vào ngực, như thể muốn nhét hẳn khối vu to tròn săn chắc vào mồm Tuân, đầu nàng ngửa hẳn ra đằng sau mắt nhắm nghiền, miệng thì há ra hết cỡ như thể để đớp lấy không khí mà thở. Hôn và bóp vú chán chê, Tuân bắt đầu di chuyển xuống phía bên dưới, lúc này Vân đã ưỡn mông lên để Tuân kéo nốt chiếc quần ngủ của nàng ra, trên người Vân lúc này chỉ còn mỗi chiếc xilip màu đen bé xíu ôm sát lấy*** của nàng. Tuân vục mặt vào đó, dùng răng cắn vào chiếc cạp quần của Vân từ từ kéo ra. *** của Vân như được giải thoát vươn hẳn ra ngoài, co bóp khí thế. Tuân từ từ liếm dần từ đầu gối lên đùi của Vân, tay vươn lên trên cao tóm lấy 2 vú của Vân bóp mạnh, Vân cắn mạnh môi đến rớm máu để không phát ra tiếng rên khoái lạc. Nàng cong người lên, tay ôm đầu Tuân trà thật mạnh mặt chàng vào*** của mình, hai đùi thì kẹp chặt đầu của Tuân như thể sợ buông ra là chàng sẽ bỏ đi mất. Chiếc lưỡi điêu luyện của Tuân khoét sâu vào bên trong *** của Vân, cọ sát vào 2 bên vách*** thi thoảng lại dùng lưỡi đâm sâu vào bên trong*** làm cho Vân ngất ngây vì sướng. Lúc này người Vân giật giật liên hồi như con chó lên cơn động kinh, nàng tóm lấy đầu của Tuân dí sát miệng vào *** của mình, hình như ko thể kìm hãm được nữa Vân giật thêm mấy cái nữa rồi xuất khí, nàng đã đạt cực khoái lần đầu tiên trong đêm. Mật ngọt trong*** Vân tuôn ra như suối, Tuân hà miệng ra hết cỡ nhằm uống hết sạch chỗ dâm thủy đó của Vân nhưng không xuể, nước*** tuôn ra nhoe nhoét khắp cả mặt của Tuân.

Lúc này Tuân cũng đã đứng dậy, kéo Vân xuống dưới nền nhà, chàng nhanh chóng lột bỏ hết y phục trên người mình, con cặc của Tuân như được giải thoát, bung mạnh ra ngoài, chĩa thẳng vào mặt Vân hiên ngang hùng dũng, như thách thức, như mời mọc. Vừa nhìn thấy con cặc của Tuân, Vân liền xà ngay xuống dưới, nàng áp mặt mình vào thân cặc, hít một hơi thật dài như để hít hết cái mùi ngai ngái của cặc vào mũi mình, Vân lè lưỡi của mình ra bắt đầu chăm sóc cặc của Tuân, nàng liếm dần quanh thân cặc, từ từ chậm dãi, thi thoảng lai ngước mắt lên nhìn Tuân với vẻ mặt vô cùng dâm dật. Vân bắt đầu tăng tốc độ, nàng liếm nhanh và mạnh hơn, sau đó nàng chuyển dần lên liếm vào cái đầu khấc của Tuân rồi bất ngờ hà miệng lơn hết cỡ ngậm chặt con cặc của chàng, tay Vân vòng ra sau ôm mông đít cua Tuân ấn manh vào miệng mình như thể muốn nuốt luôn con cặc của chàng vậy.