Tu the giup nang len dinh

Châu rên rỉ với một thèm thuồng khao khát: Trời ơi! Vú chị đẹp quá! Chị phải làm sao cho ngực em sớm nẩy nở đi. Rồi nàng ghé miệng nut đầu vú chị. Không ai dạy nàng điều này, có lẽ bản năng mẩu tử khiến nàng làm vậy? Từ hơn một tháng nay Tâm về quê nghỉ hè nên Thúy không còn ai mút vú cho nữa. Nay có đứa em họ tự nhiên không dạy cũng biết mút như điên làm nàng sướng khoái cùng cực. Nàng rên nho nhỏ nhưng cũng khiến Châu hiểu chị đang ngây ngất. Thúy kéo em về giường nằm để tận hưởng cái đê mê. Châu ngập ngừng hỏi: Chị Thúy này!
Thúy chợt tỉnh giấc mơ bay bổng, mệt mỏi hỏi: Cái gì em? Chắc muốn chị trả lễ bù lại chứ gì?
- Cũng muốn chứ! Nhưng không phải vậy.
- Cái gì mà cứ vòng vo mãi thế?
- Tối qua, lúc chị mi và xoa đầu vú em đó, em thấy quần lót bị ướt mà không phải là nước tiểu vì nó dính lại không có mùi khai?
- Vậy là em là người lớn rồi đó. Không phải nước tiểu đâu. Phải sướng khoái lắm mới tiết ra được như vậy. Đó là chất nhờn ở hạch Barthelin hai bên mép cửa mình ứa ra đó.

tu the giup nang len dinh

Tờ báo của lớp tôi không được giải gì cả , vì những lớp khác hầu hết đều thuê hoạ sĩ vẽ và thiết kế . Nhưng tôi và nàng đều không màng đến chuyện đó , chúng tôi đã cố gắng hết sức mình và tự hào với những gì mình làm được bằng chính sự nỗ lực của bản thân , và trong thâm tâm của 2 đứa thì giải thưởng đã nằm trong tim rồi . Phải ! Tình yêu chính là giải thưởng lớn nhất mà tờ báo đã mang lại cho cả 2 chúng tôi , nó vô giá không thể đong đếm được . Chúng tôi đang ngất ngây thưởng thức men say ngọt ngào của mối tình đầu đời ...

Tuy đã là một cặp , nhưng chỉ 2 chúng tôi biết với nhau thôi , cũng vì những ngại ngùng trẻ con nên chúng tôi tránh thể hiện ngoài lớp và những nơi đông người , có chăng chỉ là một vài ánh mắt yêu thương , sự quan tâm thầm kín . Nàng vẫn thường chau mày gườm tôi mỗi khi thấy tôi cười đùa với một vài bạn gái . Còn tôi thì rất bực tức mỗi khi thấy nàng trao đổi và chỉ bài cho một tên con trai nào đó trong lớp . Ngày xưa thì chuyện đó là bình thường , nhưng giờ đây những cảm xúc như vậy đã dần xuất hiện trong tâm trí của 2 chúng tôi , có thể gọi đó là ghen được không ? Phải rồi ! Chúng tôi đang yêu mà ...!

Chúng tôi đã bắt đầu biết hẹn hò . Sau mỗi buổi học thêm chúng tôi lại cùng nhau đạp xe vào trong Hồ chơi , một hồ nước trong xanh bao quanh là đồi núi và những bãi cỏ xanh mướt luôn là điểm hẹn số 1 của 2 chúng tôi , vì trong cái thị trấn nhỏ bé ấy sẽ rất dễ bị lũ bạn bắt gặp và đảm bảo hôm sau chúng tôi sẽ đứng đầu những bản tin hot nhất trong ngày của lớp . Nên tôi và nàng chọn nơi này , yên tĩnh , trong lành , khung cảnh nên thơ .Đó là thế giới riêng của 2 chúng tôi , chúng tôi có thể vui đùa thoả thích , thả hồn vào những đám mây xanh đang trôi lơ lửng trên đầu để theo đuổi một điều ước xa xôi nào đó , hay ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang xuống để đắm chìm trong tình yêu đầu dịu ngọt của tuổi thơ ngây . Thi thoảng bắt gặp một vài chú bé chăn trâu với đôi mắt to tròn đen láy đầy tinh nghịch , hay nụ cười hào sảng của bác ngư dân ven hồ , tất cả là một cảnh tương yên bình ...yên bình lắm ... Chúng tôi thường mải say xưa trong thế giới thần tiên đó để rồi khi nắng tắt hẳn , đàn trẻ bắt đầu gọi trâu về , nhà ai đó đã lập loè ánh lửa trên bếp , phảng phất mùi rơm cháy nồng , chúng tối mới giật mình trở về thực tại , để rồi lại mỗi đứa một xe hối hả đạp về nhà , mường tượng ra cảnh bố mẹ đang cầm sẵn cái roi chờ ở cửa ...

Chúng tôi đã biết nói dối để có thêm nhiều thời gian ở bên nhau hơn , bịa ra đủ mọi lý do để ra khỏi nhà . Tôi thì nói dối đã là nghề rồi , nhưng tôi không thể tưởng tượng một cô bé hiền lành , chăm chỉ và thật thà như nàng lại có thể nói dối được ...chao ôi , cái miêng xinh xinh thế kia cơ mà ...tình yêu đúng là phi thường thật . Ngày xưa các cụ nhà mình chẳng :"Yêu nhau cởi áo ý à cho nhau ..về nhà mẹ cha có hỏi ..qua cầu ..gió bay ..." . Bỗng nhiên nghĩ đến từ "cởi áo" tôi giật mình ! Bấy lâu nay chúng tôi yêu nhau bằng một tình yêu trong sáng , kể từ khi yêu nàng tôi đã loại bỏ những suy nghĩ đen tối trong đầu , chúng tôi có thân mật , có ôm ấp , hôn nhau , những lúc ấy tôi cũng rạo rực trong lòng , nhưng cũng chỉ thoáng qua thôi , trong tử tưởng của tôi chỉ có yêu và tôn thờ nàng , đắp xây cho một lý tưởng , vẽ ra viễn cảnh một tương lai hạnh phúc , vì vậy trong tư tưởng hiện tại của tôi chỉ có yêu và học ... Và đôi khi tôi lấy làm xấu hổ vì những hành động ngày xưa của mình ...Nhưng giờ đây bỗng nhiên nghĩ đến 2 từ "cởi áo" , một động từ rất đơn giản , nhưng lại gợi mở trong tôi nhiều vấn đề , và nhen nhúm lại trong tôi những suy nghĩ đen tối mà tôi đã cố lãng quên bấy lâu nay :"Tại sao các cụ ngày xưa yêu nhau lại phải cởi áo , cởi áo để làm gì ...?" Rồi tôi lại liên tưởng đến cảnh hoan lạc của cậu tôi ngày xưa ...rồi cái đồi sau trường cấp 2 , cô giáo Anh Văn ...Rồi lại hiện lên hình ảnh nàng ngồi trong căn phòng chăm chú viết báo ...nhà vệ sinh nhà nàng ...chiếc quần lót ...mùi hương con gái ...Đầu óc tôi căng ra , cảm xúc từ đầu tràn về như dòng thác lũ , đánh tan những bức tường mà tôi đã gây dựng lên trong tiềm thức để rồi tuôn ra ào ạt ...tôi cố gạt bỏ để quên đi , cố ngăn chặn nó , cố bấu víu vào tình yêu trong sáng của tôi với nàng ...nhưng tôi không thể ...toàn thân tôi nóng bừng mồ hôi ứa ra ...tôi nghiến chặt răng ...trong cơn vô thức tôi thò tay vào trong quần mình ...nơi đang tồn tại một ngọn núi lửa với những dòng dung nham nóng bỏng chỉ trực phun trào ...tôi hét lên điên loạn ...bỗng nhiên tôi thấy nàng đang ngồi kế bên ...nàng mỉm cười nhìn tôi rồi đưa bàn tay mát rượi của nàng vuốt ve tóc tôi , xoa lên trán , mặt , xuống cổ , xuống người tôi , tay nàng lướt đến đâu , tôi thấy mát rượi và thoải mái đến đó , như một sa mạc khô đón trận mưa rào ...tôi thấy nàng như một thiên thần xuống đây để cứu rỗi linh hồn tôi vậy ...thế rồi tay nàng xoa nhẹ vào cánh tay tội lỗi đang thò vào trong quần của tôi ..rồi nhẹ nhàng mươn theo cánh tay đó ...tôi thảng thốt ko hiểu chuyện gì xảy ra ...tối muốn rút tay lại nhưng cánh tay đó như ko còn là của tôi nữa ...tay nàng lướt đến đâu tay tôi tan chảy ra đến đó ...rồi theo cánh tay của tôi ...nàng tiến dần đến ngọn núi lửa kia ...Tôi hét lên ! Nhưng chính tôi cũng chẳng thể nghe thấy tiếng hét của mình ...Đã muộn rồi ......và người tôi bỗng nhiên nhẹ bẫng ....một dòng nham thạch nóng bỏng phun trào lên , mạnh mẽ ...nó bao trùm lấy cả tôi và nàng bằng một sức nóng khủng khiếp , tôi lao tới ôm nàng , cố vùng vẫy để thoát ra , nhưng tuyệt vọng ....
_Rầm !!..Rầm ...!!!
_Con làm sao thế Hiếu ! Ốm à ? Sao nửa đêm mà la hét to vậy ...mở cửa ra mẹ xem nào !! 
Tiếng mẹ gọi ngoài cửa lôi tôi trở về thực tại , tôi giật mình chồm dậy dù chưa hết bàng hoàng , nhưng vẫn cố trấn tĩnh nói vọng ra :
_Dạ con không sao ! Lúc nãy mơ thấy ác mộng nên con sợ quá hét vậy thôi , con không sao ! Mẹ đi ngủ tiếp đi !
_Trời ạ ! Từ giày mẹ cấm con ko được xem mấy cái thế loại phim , truyện tranh ma quái bạo lực với cả máu me nữa nhé ...cứ bị ám ảnh thế này thì còn tâm trí đâu mà học với chả hành !
Mẹ làu bàu mấy câu rồi quay đi . Tôi ngồi bần thần như thằng mất hồn , rồi theo phản xạ tôi thọc tay vào quần , chiếc quần cộc tôi mặc ướt sũng và nhớp nháp cái thứ "chất dịch sản xuất con người" . Tôi bị mộng tinh ư !? Sao tôi chẳng thấy khoái cảm gì cả , tôi bị bóng đè ư ? Ừm thì cũng giống , nhưng mà sao tôi lại bị xuất tinh khi đang ngủ , lại còn hiện ra hình ảnh của nàng nữa . Tôi ngồi mà tâm trí rối bời , cảm xúc lẫn lộn từ những tình tiết mâu thuẫn của giấc mơ tôi vùa trải qua ... rồi bỗng nhiên dương vật của tôi gồng lên cương cứng , đã lâu rồi tôi không thủ dâm , sau mấy tháng kể từ lúc yêu nàng ...cảm giác rạo rực trong lòng lại trổi dậy trong tôi ...mãnh liệt còn hơn lúc trước ...tôi bật dậy lao đến bàn ..lục tìm quyển sổ ...đây rồi ! Mẩu giấy của nàng viết cho tôi ngày xưa ...những dòng chữ xinh xinh ... tôi đưa lên mũi hít hà ...bất giác tay tôi lại cho vào trong quần ...

tu the giup nang len dinh

tu the giup nang len dinh la gi ?

Hạnh ưỡn cao mu l*n chà sát hẩy bạch bạch vào mặt Vinh, thấy Hạnh không phản đối lại kêu tên Danh, ông biết nàng đang tưởng Danh đang bú l*n nàng ông cứ lăng im, thành công ngoài sức tưởng tượng của Vinh biết được như vầy thì ông đã chơi Hạnh từ lâu, đẩy hai chân nàng lên cao ông bú lỗ đ*t Hạnh, Vinh liếm l*n bú đ*t từng cơn sướng khoái tràn ngập trong người Hạnh, Vinh lấy ngón tay chọt sâu vào lỗ đ*t của Hạnh nàng cong người lên hai tay bấu chặt tóc vinh ghì sat đầu Vinh vào l*n mình
- Quay lại đi anh… đưa c*c anh cho em bú, em muốn bú c*c anh……. lâu lắm rồi em chỉ đợi ngày hôm nay cho em nếm c*c anh a…. a…. anh bú sướng a…… a…

tu the giup nang len dinh

Nứứứ ..n.n.n..g, rồi đột nhiên, Ðụ má, chết em rồi anh ơi, đụ cho tét *** em đi, đụ nát *** em ra, anh ơi em lạy anh, đụ nát *** em ra …anh đụ nhnhẹ như vậy ngứa *** quá

Nghe Lan kêu rên con cặc Hoàng căng cứng hết cỡ, chàng lấy hết sức giã, cái giò ý quên, cái *** đàn bà co quắp, oằn oại ôm lấy con cặc, Lan kêu lạc giọng, đau …*** ….nứng …nhưng hai chân cứ quặp chặt lấy hông chàng trai, nước *** chảy ứa ra ngoài hai bên mép

Chừng như thấy chưa đủ tàn bạo, Hoàng banh *** con đàn bà ra, gác chân Lan lên vai chàng, kiểu “vác cày qua núi này” chàng đụ mấy con Mỹ già còn nứng chịu không nổi

Quả nhiên Lan đau *** chịu không thấu, nhưng đồng thời cũng nứng vô cùng, sợ ngất xỉu Hoàng lại ngừng nên mặc đầu đau *** như ai xé ra làm đôi, nàng vẫn cố nghiến răng chịu ….sướng

Ðột nhiên hai chân Lan co quắp, người run bần bật kêu lên thảm thiết a a a n n n h …ơơơơiiìì rồi tắt nghẹn, nước *** chảy lênh láng tràn ra ngoài

Biết Lan đã lên tuyệt đỉnh. lại không muốn nàng có bầu, Hoàng rút con cặc căng cứng ra khỏi ***, và mặc dù Lan khăng khăng không chịu, Hoàng vần cố nhét con cặc vào mồm con đàn bà

Ặc…ặc ..Lan nghẹn họng .. nhưng nhớ tới khoái lạc mà con cặc đã ban cho, nàng chợt lại thấy nứng, con cặc không còn trong ***, giờ ở trong miệng, nàng mút chùn chụt miết đôi môi vào thân cặc từ đầu xuống tận hai hòn dái, Hoàng ưỡn người rên ư ử, Lan càng khoái, thấy hai hòn dái căng cứng nàng thử hé răng cắn nhẹ ..Hoàng nảy người lên đau đớn, mắt trợn ngược

Ðau quá, chết anh em ơi

tu the giup nang len dinh

Xem tu the giup nang len dinh hay nhat 2014

Ly mở cửa cho Thanh, đưa tay vuốt vuốt mặt như đang còn buồn ngủ, coi như mọi chuyện vừa mới xảy ra không hề biết chút gì. Thanh cũng không để ý cho lắm, chui vào nhà tắm rửa, tắt đèn rồi leo lên ôm Ly ngủ.
Trời mùa hè, nóng bức. Cái cảnh 2 đứa con gái nằm ôm nhau, 1 đứa thì mặc bộ quần áo ngủ mát rượi nằm mơ màng, 1 đứa thì chỉ mặc mỗi bộ đồ lót. Cứ nằm ôm nhau ngủ.

Nóng, Ly gạt cái tay của Thanh ra rồi than thở bằng cái giọng ngái ngủ
“nóng lắm mày!!”
Thanh chẳng nói gì, chỉ khúc khích cười.
Ly biết chuyện vừa xảy ra, nhưng vờ như không biết, hỏi “mày cười như thế, sao tao ngủ được?”.
Thanh vẫn cười, rồi lay lay Ly mà thủ thỉ.
“hôm nay vui lắm nhá. Có ông khách vào ăn rồi… bla bla… và.. blah blah…”
Mấy cái chuyện vặt thường xảy ra tại quán, Ly nghe nhiều thành quen riết nên cũng chả buồn chú ý nữa. Chủ yếu xoay quanh vấn đề “đứa này nạnh đứa khác vì được khách boa tiền”, rồi thì “thằng này thằng nọ đẹp trai vãi”, bà cô, hay ông cậu nào đó cù đỉn… đủ mọi thứ xảy ra đều được khái quát hóa qua giọng kể của Thanh.
“tao nhớ người yêu quá đi mày à! Còn hơn tuần nữa là lão về rồi. ui ui….” – Thanh lí lắc rồi ôm chầm lấy Ly, dụi đầu hẳn vào bầu ngực thả rông đằng sau chiếc áo ngủ.
“này này, tao không phải người yêu mày đâu nhá! Xê ra, nóng chết đi được!” – Ly càu nhàu. Không phải là Ly không cho Thanh ôm ngủ, mà cái cảm giác lão Luân lúc nãy hôn lên khắp người Thanh, áo ngoài của Thanh, ngay vị trí bầu ngực thấm đầy nước miếng của đàn ông… làm cho Ly không chịu được.
Nhưng Thanh kì kèo rồi cứ ôm riết lấy Ly, làm Ly chịu cứng, cũng phải để cho Thanh ôm rồi nằm ngủ, hôm kia phải đi đón em rồi.

Một ngày lặng lẽ trôi qua, nóng bức và mệt mỏi. Ly vẫn ở nhà, chăm chỉ ôn luyện tiếng Anh. Chiếc máy tính của Thanh được Ly trưng dụng trong những buổi Thanh vắng nhà. Mà có khi kể cả có nhà thì Ly cũng dùng nó để tra thông tin và ôn luyện. Thanh thi thoảng chỉ lấy máy, chat chit và xem phim, lướt web lung tung mà thôi.
Thằng Hùng sau mấy ngày lân la tìm kiếm thì cuối cùng cũng tìm được phòng trọ cho mình. Nó trọ tại tầng 4 của một xóm trọ bên Phạm Văn Đồng, cũng khá đẹp. Mỗi tầng có 4 phòng trọ được phân bố theo cấu trúc… khá lạ.
Đi dọc theo cầu thang, lên mỗi tầng là 1 cái cửa sổ bằng kính nhỏ xíu ở ngay dưới chân. Đó là chỗ “thông hơi của dọc phòng gần cầu thang. Cuối bậc cầu thang là 1 cái hành lang ngăn cách giữa 2 dãy phòng, một ban công nhỏ và cửa ra vào của phòng đối diện.
Mô tả lại theo như hình vẽ sau. Tuy độ dài vẽ trong hình không giống với thực tế, nhưng mà về cơ bản là nó giống hệt, diện tích của mỗi phòng là như nhau. Nhưng trong hình vẽ lại… không giống nhau về diện tích cho lắm. Các bác tưởng tượng nha.

 

Hùng ở phòng số 4, tuy tầng trên cùng hơi nóng 1 chút, nhưng bù lại là tự do thoải mái. Cũng một phần bởi Hùng không muốn cái cảnh ở trong phòng mà cứ hết người này đi qua rồi đi lại mà nhìn, cho nên mới chọn phòng này.
Phòng 2 và 3 có người ở rồi. Phòng 1 thì ngay chỗ ban công, buổi đêm ai cũng ra đó ngồi cho nên không có tí riêng tư nào cho mình hết. Như vậy chỉ còn phòng 4 trống nữa thôi, Hùng thích phòng này nhất. 
Đến buổi tối thì cả xóm trọ tập trung ngoài hành lang và ban công rồi cho nên gió lùa thẳng vào, mát rượi.

Thuê xong phòng, Hùng hớn hở kéo Hải ra chợ mua đồ về nấu ăn, nhưng mà bạn của Hải kêu đi game, thế là để Hùng thất thểu bước về. Nấu ăn xong, một mình ngồi giữa mâm cơm… 3 món, Hùng chẳng muốn động đũa tí nào cả. Phần thì vì ăn một mình chán, phần thì do nấu xong, mùi mỡ bốc lên làm Hùng ngán không muốn ăn.
Tình cờ, Ly đi qua phòng cuối chơi, thấy hắn ngồi 1 mình liền ló đầu vào hỏi 1 câu: “Hải đi đâu rồi cu?”. Làm hắn đớ luôn cả người ra.
Tính hắn thì hiền, mà có khi nào bị gọi là “cu” đâu? Ở trường bạn hắn toàn gọi tên hắn, có khi rành thân mật. Ở nhà thì mama toàn gọi là “cún yêu” hoặc “cưng” đôi khi làm hắn phát sốt. Giờ tự nhiên lôi đâu ra một bà chị chơi nó 1 vố “cu”, ức không tả được. Nhưng nó cố đè nén cái cục tức lại, cúi gằm mặt cầm lấy bát cơm mà ấm ức.
“anh Hải đi chơi với bạn, để em ở nhà 1 mình thôi chị!”
“Ăn một mình à? Ngon thế? Mấy món này toàn em nấu thôi à?” – Ly ngơ ngác.
“Dạ! Chị ăn cơm chưa ạ?” – hắn bắt đầu ngước mắt lên nhìn Ly đang đứng ở cửa rồi hỏi.
“à, tại hôm nay Thanh qua nhà bạn cho nên chị không nấu cơm. Chắc xíu nữa rồi kiếm cái gì lót bụng đỡ thôi!”.
“Vậy chị vào ăn với em cho vui. Dù sao em cũng nấu nhiều, mà ăn thì chưa chắc đã hết!” – Nó mở lời sau khi đã nhìn kỹ Ly vài lần, cười tít mắt.
“ờ, đó là em nói đó nha!” – Ly chần chờ 1 chút rồi cũng… đi vào nhà ngồi ăn với hắn luôn.
Ly mặc cái quần vài ngắn cũn cỡn tới tận háng, khoe trọn cả đôi chân thon dài và trắng nõn nà. 

[X] Close.