Video that bim toc dep

Nếu tay này mà sục xxx thì phải sướng lắm đây. Đến khi trên tivi chiếu phim và đến đoạn nư diễn viên gợi tinh nhân vật nam trong phim bằng các động tác thật khêu gợi tôi thấy Vân đang chăm chú xem, ngực cô bé phập phồng, hơi thở bắt đầu hổn hển, nó biết lần đầu tiên xem những phim loại này lại ngồi cạnh bạn trai nên cô bé đang bị kích động. THế là tôi lấy tay xoa nhè nhẹ vào ngực Vân làm cho em cứ dồn dập. Mặt đỏ bừng. NHưng tôi biết trong phòng còn bố mẹ nên không dám làm tới mà chỉ xoa xoa ngực của Vân thôi. Nhưng chỉ có vậy thôi mà đã làm Vân phải rên nhè nhẹ rồi thì nếu tôi mà Liếm xxx liếm vú của Vân thì em còn rên thế nào nữa. Hết phim tôi đơ Vân đứng dậy. Vân nhìn tôi với ánh mắt thắc mắc chắc là hỏi tại sao tôi không làm tiếp. Tôi cũng trả lời em bằng ánh mắt ra hiệu là trong phòng còn có bố mẹ. Tôi và Vân lên phòng. Vào phòng tôi ngồi học bài một lúc rồi lên lên giường nằm. Lên giường nằm nhưng tôi không ngủ được vì nghĩ đến khi tay tôi chạm vào xxx của Vân dù qua lần vải tôi vẫn thấy sướng. Không những vậy còn nghĩ đến bàn tay mình xoa bóp vú Vân chừng nửa tiếng làm tôi nứng xxx. xxx tôi Cứng quá không chịu được nên tôi phải lấy tay xục xxx. Vừa xục xxx vừa nghĩ đến khi được làm tình với Vân làm tôi không chịu được phải bắn khí ra đây giường.

video that bim toc dep

Hôm nay trời chuẩn bị vào đông rồi, những cơn mưa, những cơn gió tràn về làm tôi không muốn thoát ra khỏi cái chăn để đi học. Mặc chiếc áo khoác màu trắng bạc vào, đây là chiếc áo chứa đầy kỉ niệm của tôi và Yến. Tôi nhớ mùa đông năm trước tôi và Yến đi mua hai cái áo ấm, chính cái áo này là cô ấy chọn cho tôi, tôi cố gắng giữ cái áo này không có một vết bẩn hay một nép nhăn để sau này có dịp nào đó tôi sẽ khoe với các con tôi rằng “chiếc áo này là do mẹ con tặng bố năm lớp 11 đó”. Tôi không định mặc chiếc áo này bởi nó nhắc lại kỉ niệm buồn của tôi và Yến nhưng phải công nhận cái áo khá đẹp và nó phù hợp với dáng dấp hơi mập của tôi. Không hiểu từ khi nào mà đầu tôi đã dành ra một khoảng trống lớn để chứa hình ảnh của Yến, tôi không thể quên được, có lẽ tôi đã yêu Yến rồi chứ không còn mến như lứa tuổi học trò nữa. Yến ơi, không biết bây giờ Yến đang ở đâu, có phút giây nào nghĩ tới D hay không, có khi nào yến hiểu cảm giác của một kẻ yêu đơn phương hay không. Trời bắt đầu mưa to hơn, không thể chờ nó tạnh được nữa, tôi gấp ống quần lên để khỏi ướt và dắt con chiến mã đi học. Những giọt mưa phả vào mặt tôi thật rát, nhưng cái rát ấy làm sao bằng cái rát trong lòng tôi chứ. Suy nghĩ viễn vông, tôi luôn đặt ra những tình huống mong níu kéo Yến về. Chẳng mấy chốc tôi đến trường, hôm nay tôi cảm giác quãng đường thật ngắn so với những suy nghĩ miên man trong đầu.
Lật quyển vở văn của cô giáo chủ nhiệm tôi lại thấy những nét chữ của Yến, hơn 2/3 số bài học trong vở của tôi là do Yến chép, thực ra không phải do tôi làm biếng mà hai đứa hai đổi vở cho nhau ( tất nhiên Yến ghi nhiều hơn thôi). Những nét chữ nhỏ nhắn xinh xắn không làm tôi khỏi chạnh lòng. Tính ra cũng đã 10 ngày kể từ cái ngày Yến từ chối tôi nhưng tại sao tôi không thể lấy lại thăng bằng cuộc sống chứ. Nhìn Yến ngồi trước mặt tôi thôi mà cảm giác xa tận chân trời, bờ vai ấy mới đây thôi chúng tôi cặp kè bên nhau mà giờ đây nó quá xa tấm tay tôi. Không biết nếu như tôi phải chấp làm bạn thân em và phải nói ra tấm lòng mình thì cái nào sẽ tốt hơn. Tôi gục đầu xuống bàn, những kỉ niệm ngày xưa của 2 đứa tràn về, thực ra cũng chỉ hơn một năm chứ mấy mà không thể nhớ hết biết bao kỉ niệm của hai đứa. Tại sao, tại sao ông trời cho con hạnh phúc nhỏ nhoi ấy lại nỡ cướp đi hạnh phúc của tôi chứ. Tôi chợt nhớ đến hai câu thơ mà bố tôi vẫn hay đọc 
“ kỉ niệm ấy giờ đây không còn nữa
Giấc mơ xuân tan vỡ mất rồi”
Đang gục đầu trên bàn thì “ Nguyễn Văn D”, thì ra cô đang gọi tôi lên kiểm tra bài cũ, có lẽ thấy tôi nằm trên bàn nên cô gọi lên trả lời bài cũ. Cầm quyển vở tôi nhanh chóng đi lên. Cô cầm vở tôi mà không tin vở của tôi bởi có một nét chữ con gái trong vở tôi. Cô dễ dàng biết đây là nét chữ của Yến, cô bảo Yến đêm vở lên cô kiểm tra. Chắc có lẽ cô nghĩ tôi lấy vở của Yến dán tên của tôi lên cô mới kiểm tra. Cô tủm tỉm hỏi Yến trước lớp “ Yến, tại sao cô thấy trong vở bạn D lại có hơn một nửa là do em chép cho bạn”, thực ra cô tôi rất vui vẻ chứ không hề có ý trách móc. Câu hỏi của cô làm cả lớp ồ lên, cô bảo “ hay là hai đứa…”, cô cười lên còn Yến vội chống chế “ không phải đâu cô, thực ra bạn D bị ốm nên em viết bài dùm bạn thôi”, cả lớp dưới này tụi nó bảo “ xạo”, có một vài lời dưới lớp “ có thì nói có chứ sao phải ngại”, “uh, phải đó, có gì thì công khai ra chứ”. “ không phải đâu, nọi người hiểu lầm rồi” Yến cố thanh minh, cô thì lại bảo “ cô thấy D đi học đầy đủ mà sao lại em bảo bạn ốm”, “đúng đó cô”, cả lớp lại đồng thanh. Nhìn yên đỏ mặt múa tay hươ chân trông đáng yêu vô cùng, trong lớp chắc cũng có khối đứa ganh tị với tôi mà cố giả vờ thôi. Những câu nói của cô, cả lớp của Yến nữa như muốn xát thêm muối vào vết thương đang đau này, có lẽ không ai hiểu cả hoặc hiểu nhưng cố tình nói thế. Cũng may chỉ là cuốn vở này thôi chứ mấy cuốn khác nữa thì tôi ê mặt phải biết bởi vở nào cũng có Yến ghi dùm cả. Tim tôi đang thắt lại từng cơn, tôi càng tỏ ta yếu đuối để mong Yến thương hại mình nhưng không được. 
Tôi tiếp tục chìm trong đống bùn lầy của cuộc đời, tôi cũng nhận ra rằng mình đang quá sai, dù biết tôi là niềm hi vọng của bố mẹ nhưng tôi đã làm bố mẹ tôi thất vọng thật nhiều. Tôi quyết định sửa lại những lỗi sai của mình, hôm ấy tôi đi học thêm hóa ( năm đó không thi tốt nhiệp môn hóa nhưng tôi thi khối A ), tôi lại ngồi gần Ph ngồi ở bàn cuối. Ph là bạn của tôi hồi cấp 2, tuy hồi ấy không thân với nhau lắm nhưng lớp 12 tôi và Ph học thêm chung môn Lý và hóa. Thấy bóng tôi Ph vội vàng gọi tôi, tôi không hiểu có chuyện gì mà hôm nay nó lạ lạ thế nào. Tôi kể với tôi hôm trước ( bữa đó tôi cúp học đi đánh điện tử ) có một cô bé đi học trễ ( chắc đi học môn trước nên đến trễ ), và ngồi gần nó. Nó bảo cô bé không xinh lắm nhưng có duyên vô cùng, cặp kính cận trên mắt làm tôn thêm vẻ trí thức của em, tôi nghe nó kể mà lòng tôi cũng tò mò không kém. Đúng lúc ấy cô bé đi vô lớp, cô bé ấy ngồi bàn đầu với mấy đứa bạn. Nhìn ban đầu cô bé thấy không xinh lắm nhưng nhìn kĩ tôi thấy toát ra một vẻ quyến rũ lạ kì, nụ cười của em gì đó rất dễ thương và dễ đi vào lòng người ( thấy em cười với mấy đứa bạn của em ). Tôi không hiểu vì sao không xinh lắm nhưng tôi vẫn bị cuốn hút bởi em. Chắc có lẽ từ đó mà tôi đi học đầy đủ hơn, không muốn bỏ học để đi chơi điện tử nữa. Thằng bạn tôi chả biết bằng cách nào mà biết tên em, tên em cũng khá đặt biệt mà không phải dễ dàng để quên ( thực ra tên đặc biệt quá nên tôi không nói ra vì sợ ). Ban đầu nó nghe nhầm ( có lẽ có ít người đặt tên em, em tên N ), nó nhờ tôi viết một lá thư nhỏ để giúp em làm quen, thực ra khi đó thằng Ph cũng không hề có nick chat, nên nó mượn đỡ nick chat của tôi để làm quen em. Nó nhát đến mức không dám gởi cho em. Tôi nhận trách nhiệm này và gởi cho con bạn học cùng lớp ngồi sau em tặng giúp, tôi bảo con bạn ấy chờ tôi về chỗ rồi gởi. Nó cười một nụ cười tinh quái, chắc nó nghĩ tôi đang muốn tán tỉnh em này.
30’ sau chúng tôi nhận được tờ giấy với nội dung “ xin lỗi bạn mình không phải tên … mà là tên H, rất vui làm quen với bạn”, sau này tôi mới biết ngay từ đầu em nghĩ rằng tôi gởi mà không hề biết người chủ ý là Ph. Ph thì khỏi phải nói nó mừng ra mặt chuyện này và dẫn tôi đi ăn uống thỏa mái.
Kể từ ấy Ph ra sức tán tỉnh N làm N càng ngày giữ khoảng cách với N. Tuy chúng tôi ít nói chuyện trực tiếp với nhau khi gặp cũng chỉ mỉm cười chào nhau mà chỉ chủ yếu là chat chit trên mạng nhưng hai đứa nói chuyện rất thỏa mái, N chủ động rủ tôi học thêm anh văn với N ( thực ra tôi học cô này nhưng lần này chuyển nhóm để ngồi gần N ). Rồi một buổi học tình cờ, tôi ngồi bàn đầu với N ( N bị cận, thực ra là 70% cố ý còn hết chỗ ngồi chỉ là cái cớ thôi). Những buổi sau đấy chỗ ngồi của tôi không phải là những bàn cuối để ngủ nữa mà là bàn đầu có một bóng hồng đang ngồi. Chúng tôi ngày hiểu nhau hơn, em ở huyện xa và chuyển vào thị xã học từ năm lớp 6, em ở nhà bà dì ruột. Theo lời cô giáo dạy thêm anh văn ( cũng dạy em trên trường, lớp học thêm cũng chỉ vài chục người chứ không nhiều nên cô biết hết học sinh trong lớp ) thì N là người khá kín đáo và ít giao tiếp, N không thích những anh chàng hay tán tỉnh con gái ( cái này thì tôi hơi bị máu ), và em cũng không muốn làm quen với nhiều bạn lạ nên cô không thể hiểu tại sao tôi và N thân nhau đến như thế. Cô cũng thường ghép đôi tôi với N trước lớp học thêm ( lớp khoảng 30 người nên hầu như biết nhau ), những lúc ấy trong lòng tôi không hề có cảm xúc gì vẫn xem nhau như bạn. Theo l người bạn học chung lớp AV thì em cũng thuộc hàng hotgirl của trường, rất nhiều anh muốn làm quen mà không được đó. Bình thường trong lớp cứ nửa buổi tôi ngồi ở trên thì lại xuống bàn cuối ngồi với mấy mạng con trai nhưng nếu chúng đuổi thì tôi lên ngồi với N tiếp. 
Trong tim tôi vẫn không thể quên đi hình bóng Yến, có thể nói để quên đi Yến là việc mà tôi không thể làm được. Một hôm nghe con bạn thân của Yến bảo hai người họ chia tay làm tôi giật mình. Nghe nói hai người họ khá mến nhau cơ mà, thì ta người chủ động chia tay lại là hắn vì hắn đã có người khác. Tôi hận hắn, nó không xứng đáng với tình cảm của Yến dành cho hắn. Tôi chỉ muốn hặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện để đấm con người sở khanh ấy mấy cái. Nhưng thật ra đây là cơ hội tốt để tôi ghi điểm trong lòng Yến, tôi cũng thầm cảm ơn khi hắn đã tạo cho tôi một cơ hội. Thực ra hiện tại hai người họ vẫn là của nhau, khi ấy hắn biết chuyện có người con trai đem lòng mến Yến ( đó là tôi ), hắn cảm thấy tôi xứng đáng hơn hắn, chăm sóc yêu thương Yến tốt hơn hắn bởi hai người ít cơ hội để gặp nhau. Hắn cũng nghe nói chúng tôi khá thân ( nhưng không hề có ý nghi ngờ tình cảm của Yến ), nên nghĩ rằng Yến sẽ hạnh phúc hơn khi tôi chăm sóc Yến. Hắn bịa ra chuyện có bạn gái mới để Yến ghét hắn và quên đi hắn để đến với tôi dễ dàng hơn. Hiện giờ hắn đang là một bác sĩ, thạc sĩ có chuyên môn giỏi ở một bệnh viện lớn thành phố, chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau và nhậu nhẹt, tôi cảm thấy hắn mới là người đàn ông tốt là bờ vai vững chắc cho cuộc đời của Yến. Bây giờ hai người đã quay lại với nhau và khoảng vài năm nữa sẽ tính đến chuyện trăm năm. Hồi đó khi nghe tin này tôi muốn gặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện, nhưng cũng thầm cảm ơn hắn để tôi có cơ hội. Với sự giúp đỡ của cô bạn thân tôi không ngừng phấn đấu, tấn công Yến.

video that bim toc dep

video that bim toc dep la gi ?

Đoàn nôn nóng bước chân lên giường, ôm gọn tấm thân trần truồng của đứa con gái. Hắn xoay người, cánh tay rắn chắc vật ngửa Liên ra giường, bóp mạnh hai bầu vú, hung hãn liếm mút như con chó đói. Cả thân hình Đoàn đè chặt thân hình nóng bỏng của Liên xuống giường, hôn túi bụi lên khắp người Liên. Con cặc trong quần hắn cũng ép chặt xuống cái khe lồn con bé, trượt lên trượt xuống làm cho nàng rên lên mỗi khi được hưởng cái cảm giác cọ xát đê mê, sung sướng. Con lợn lòng của trong tâm hồn đen tối của người cha có cơ hội vùng dậy kể từ khi Hằng vượt biên cùng Tuyền, nó đang đòi được thoả mãn nhục dục xác thịt đang hành hạ nó. Thân hình mơn mởn, mịn màng ở tuổi hai mươi của Liên không còn là đứa con bé bỏng của hắn như trong ký ức của hắn ban xưa, mà đã trở thành một cơ thể đầy đặn, căng cứng tràn đầy sức đòi hỏi, gợi dục của một con dâm phụ, làm cho hắn thèm thuồng chảy cả nước dãi.

video that bim toc dep

Trường quan niệm việc làm tình với vợ là một bổn phận của người chồng, một việc truyền giống Phong thường của loài người. Chàng cố gắng làm vui lòng Thanh Lam trên giường nhưng rất ít khi đem đến cho nàng những cơn cực khoái. Trường không chú trọng nhiều đến việc làm tình, nên khi ngủ với vợ, chàng chỉ hôn phớt qua rồi leo lên bụng, nhét cái của nợ vào âm hộ nàng theo kiểu truyền thống, nhấp thí nhấp đại một hồi rồi phóng tinh ào ạt vào âm đạo rồi thôi. Chàng coi đó như một nghĩa vụ và đã làm xong bổn phận rồi lăn ra ngủ, không biết rằng Thanh Lam chưa hề đạt được những cãm xúc đê mê ào đến trong cơn cực khoái. 16 năm chung sống, hai vợ chồng Thanh Lam chưa bao giờ biết đến đến thế nào là khẩu dâm, kiểu làm tình hậu môn, hoặc kiểu đứng, kiểu ngồi vv… ra sao; suốt ngần ấy năm qua, quanh đi quẩn lại chỉ có một kiểu truyền thống cứ mãi lập đi, lập lại đến nổi nhàm chán. Từ ngày hai người chung sống với nhau đến nay, Thanh Lam rất ít khi nhận được sự thỏa mãn, nàng luôn luôn khát tình, đôi khi nàng tìm vài bộ phim tình cãm nhẹ nhàn có vài đoạn ước át một chút xem cùng chồng mong muốn tạo cho Trường có cái cãm giác khách lạ nhưng vẩn bất ổn và vì sống trong một gia đình có giáo dục có danh giá và còn các con nữa nên nàng không dám nghĩ, không dám tìm những thú vui xác thịt với người đàn ông nào khác.

video that bim toc dep

Xem video that bim toc dep hay nhat 2014

 Hắn đóng cửa phòng ôm chầm lấy chị.Hai người mút lưỡi say mê../.
Chị về thăm Việt nam,thằng Út đưa ra phi trường.Chuyến đi nầy khoảng hơn ba tuần.Khi máy bay sửa soạn đáp xuống thành phố Sài Gòn cũ chị bâng khuâng xao xuyến. Đã quá lâu từ ngày lấy chồng qua Mỹ chị chưa về lần nào.Khi ra ngoài trạm hải quan chị ngạc nhiên nhìn người và người đông không thể tả.Rồi chị cũng không ngờ cảnh cối rộn rịp của thành phố Hồ Chí Minh tất bật.Phố xá đầy xe gắn máy, thời tiết âm áp,không như nơi của chị ở gần phố núi tuyết phủ buồn tênh suốt mùa đông. Đẹp thì có nhưng lạnh.Sau nầy chị dời nhà ở gần phố núi đi làm một tiệm su shi của Nhật và Út vẫn làm nghề sửa xe cũng khấm khá.Trước khi chia tay Út nói:
“Chị hai về Việt Nam chơi rồi tui ngủ với ai?!”
“Thì mầy ngủ một mình,không có tao, mầy còn… đi dê mấy con Mỹ cái…ở đó mà buồn!”
Vẫn cái lối xưng hô mầy tao chi tớ nghe rất thân mật mà hai người không bao giờ bỏ,và cũng không ai nhắc đến tại sao ở chung mà không có giấy tờ gì vẫn như trong tình chị em,dù hai người ăn ở hơi lâu.