Vo chong ho ngoc ha

-Không sao đâu mà anh .Chẳng có gì mà phải sợ cả em ạ .Phòng của anh cách âm .Dù có thế chứ nữa thì cũng chẳng ai nghe thấy đâu.Cứ vô tư mà làm đi .Anh sướng không thế nào chịu nổi được nữa rồi đây này 

Tôi nói xong thì càng nhấp mạnh vào cái lỗ *** của Trang hơn . Đồng thời cũng kéo nhẹ cái mông của Trang về phía mình cho con cặc chui vào sâu hơn .Trang cũng để cho tôi làm như vậy, đồng thời cũng đẩy thêm cái mông của mình về sau một chút nữa .Nhưng không thế nào chịu được những cảm giác sung sướng như vậy lên một lúc sau thì Trang rên ầm lên 

-Á …đã quá…sướng quá ..sướng không thế nào chịu được nữa ..rồi híc híc sao mà đã thế sướng thế đã không thế nào chịu được nữa rồi anh ơi ..chỗ đấy của em lại ra nước rồi đây này ..híc đã quá 

Tôi thấy Trang rên như vậy thì cũng nói lại 

-Đừng nói chỗ đấy cảu em nữa cứ nói thẳng ra là cái gì đi em .. ở đây có hai đứa mình làm gì mà phải sợ cơ chứ 

-Ư….cái *** của em ra nước rồi anh ơi đã quá ..sướng quá,….tê hết rồi đây này .. ôi thích thật đấy sướng quá .. đi mất thôi 

Tôi cũng cảm nhận được những thớ thịt bên trong thít chặt lấy con cặc của tôi hơn , đồng thời thì những dòng nước bên trong cũng cứ thế mà chậm chậm chảy ra dọc theo con cặc .Tôi nhấp thêm một chút nữa thì cũng không thế nào chịu được nữa mà phun ầm ầm tinh trùng vào bên trong lỗ *** của Trang nữa .Tôi khẽ khép hai chân của Trang lại cho nó mút lấy con cặc của tôi mà nói 

-Đã qu á..anh cũng ra hết vào trong người của em rồi đây này ..híc thích thật đấy sướng quá .. đi mất thôi 

Hai chúng tôi không nói câu gì mà khẽ nằm xuống cạnh nhau Tôi khẽ xoa chầm chậm cái bầu vú của Trang rồi cả hai chìm vào giấc ngủ .Tôi cũng không quên khóa cửa trong lại sợ bố tôi biết .Sáng hôm sau thì nghe thấy tiếng bố tôi gõ cửa mà hỏi

-Huy à .Sao mà dậy muộn thế con 

Tôi và Trang tỉnh giấc .Trên hai người chúng tôi cũng không còn một mảnh vải che thân nào cả .Tôi thấy bố tôi gọi như vậy thì cũng khẽ bảo Trang im lặng rồi nói 

-Gì hả bố .Sao mà nghỉ hè mà .Cho con nghỉ một chút nữa đi nào 

-Ừ ngủ thì cứ ngủ đi nhé .Bố bảolà hôm nay bố có việc lên đi cùng cô Quỳnh lên phố một chút thôi mà .Tiền ăn thì bố để ở dưới nhà đấy nhé

-Vâng ạ .Con ngủ tiếp đây 

Bố tôi nói xong thì cũng xuống bên dưới nhà .Cùng lúc đó thì điện thoại của Trang ro lên .Tôi khẽ bảo Trang 

-Em trùm cái chăn của anh vào mà nghe điện .MẸ em gọi thì cũng không biết đâu mà .

vo chong ho ngoc ha

Ngơ ngơ ngác ngác cố trường dậy nhìn con nhỏ, nhỏ đứng chống nạnh nhìn tôi hằm hừ, con nhỏ mới nói gì thế nhỉ
- gì ?
- xuống ăn cơm. - con nhỏ cằm cái muỗng bới cơm chỉ chỏ nhìn tôi
- cái gì ? - tôi bật đứng dậy ngơ ngát
- đấm vô mặt bây giờ chứ gì - con nhỏ chọi nguyên cái muỗng vào mặt tôi
Bốp....trúng ngay mặt cái bốp, tôi nhăn nhó thở dài rồi bước xuống giường, con nhỏ đi đằng trước miệng lãm nhãm cái gì đó không rõ. Bước cọc cạch xuống nhà mà lòng tôi cứ ngẫm ngĩ đăm chiu, má ơi con nhỏ này có biết nấu ăn không vậy trời, tôi ngồi bẹp xuống ghế ngơ ngơ ngác ngác nhìn cái đống đồ ăn đang bóc khói dưới bàn. Nhìn qua nhìn lại có 3 món, nhưng mà món nào món nấy nhìn là lạnh xương sống hết cả lên, cái dĩa hột vịt chiên xàm xít đen thùi lùi. Cái nồi cá kho thì nhìn được được một chút, tô canh bí thì nhìn cũng được. Hít hà cố gượng tay run lặp cặp gắp cái miếng hột vịt đen xì lì lên cho và miệng nhai, một cảm giác đắng ngét tê buốt khiến tôi điếng người lên, quằn quại một lúc cũng nuốt vào thở hồng hộc.
- làm cái mặt đó là sao - con nhỏ hỏi
- gì? 
- bộ đíếc à - con nhỏ xù lên
- ừ - tôi thở dài
- ừ cái gì mà ừ - nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi
- thì ừ chứ gì
Quẹt lấy một ít nước của tô cá kho vào tô, một cảm giác lâng lâng như đang bơi lội ở thái bình dương bao phủ lấy tôi, một sự mặn mà đến tinh khiết. Không đợi gì thêm tôi đứng phắt dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tỉnh, nốc nguyên ca nước vào miệng cho vơi đi sự mặn mà của nước mắt. Con nhỏ quay lại nhìn về phía tôi ngơ ngác, tôi cũng phớt lờ sự ngơ ngát đó ôm cái tô canh kia đem đi nấu lại, lần này thì lạt nhách luôn, tôi thở dài rồi nấu lại. Khui cọc cạch một hộp cá mồi thêm rồi ôm ra bàn. Tôi kéo phần cá kho với hột vịt về mình, còn hai cái kia thì đẩy sang cho con nhỏ
- làm ơn mai mốt đói thì kêu tôi, tôi làm cho ăn.
- không thích - tỉnh bơ luôn
- không thích thì nấu mì ăn đi - tôi thở dài
- ừ
Con nhỏ ăn lấy tô canh tôi vừa mới nêm lại gật gù cười tít mắt, lần đầu tiên tôi mới thấy con nhỏ cười à nge, nhìn y chang con nít vậy .
- nhìn gì mà nhìn, đâm cho đuôi luôn bây giờ chứ nhìn - con nhỏ hầm hừ
- ờ.....
- ờ gì mà ờ
- ăn đi nhiều chuyện quá....- tôi thở dài
Cố ăn hết cái đống con nhỏ làm mém tí tôi ngộ độc luôn rồi, miệng tôi bây giờ vẫn còn tê buốt vì mặn . Không biết con nhỏ này nó làm món cá này có đổ hết chai nước mắm của tôi không ta. 
Tối.......từng ngọn đèn bừng sáng lên trong mọi ngóc ngách của cái thành phố xa hoa này, tôi thở dài lâng lư một bản nhạc trịnh buồn và tách cafe nóng trên tay. Sài gòn vẫn cứ thế, nó vẫn sằm uất như thế, đó đến giờ tôi chưa bao giờ thấy sài gòn ngừng ngỉ chút nào cả. Gió nhẹ nhàng lướt qua những khe cửa nhỏ vào nhà, ngồi ngay phòng khách tôi tựa người nhìn ra ngoài kia, từng nốt nhạc trầm vẫn ngân nga thoang thoảng. Dòng người đông đúc chen chút ngoài kia, tiếng nói cười, tiếng động cơ , tiếng xột xạt của những tán lá rơi rụng xuống mặt đường hoà trộn nên một thứ rất riêng của sài gòn.
Tiếng bước chân nhè nhẹ trên từng bật cầu thang vang lên khe khẽ, vội quay người lại nhìn dẫu biết đó là con nhỏ, nhưng tôi vẫn muốn biết nó đang làm gì. Thì ra là vừa mới tắm xong, đầu cổ vẫn còn ướt nhẹp tay thì cầm lấy cái khăn quơ quơ hát vu vơ bài gì đó. Nhưng điều ngạc nhiên trong mắt tôi là con nhỏ mặt cái bồ đồ màu đỏ tôi mua cho lúc sáng.
- nói k thích sao giờ mặt thế - tôi vừa nhâm nhi tách cafe vừa nói
- kệ tôi - con nhỏ phụng phịu hai cái má
- thì ai quan tâm đâu mà kêu kệ - tôi xoắn lại
- ơ.....
- ơ cái gì mà ơ. Chừng nào vào học
- hỏi làm gì
- hỏi cho biết
- biết làm gì
- biết để biết chứ gì, ngộ.....- tôi thở dài
- có đi học đâu mà hỏi làm gì
- học trường nào
- trường Abc - nhỏ đáp
- à cũng gần - tôi cười nhạt
- à ừ......
- mà tên gì thế - tôi hỏi
- không biết
- không biết vậy tôi đặt ngen
- ừ
- hello kitty nge
- ghét nhất cái tên đó
Lại dối lòng mặt quần lót hello kitty mà bảo ghét là sao nhỉ, hay là tại ghét nên để nó ở phần dưới , chắc là vậy
- vậy sao mặt quần lót có chữ đó - tôi cười đểu
- nói gì?.nói lại nge coi - con nhỏ xù lên
- không gì - tôi vẫn còn cười
- tên Tuyền - con nhỏ nói
- ai hỏi mà trả lời - tôi quay lại nhìn
- nói vu vơ không được à - con nhỏ lấp bấp
- à mà sáng tự đi ăn được không hay để tôi nấu cho - tôi hỏi
- không biết
- ừ ngu mà lấy gì biết - tôi thở dài
Lần này hẵn hoi là một cái gối bay thẳng vào đầu tôi không ngần ngại, cái con nhỏ này dữ thế không biết
- ghét nhất mấy ai chữi tôi ngu
- ừ thì người ngu ghét bị chữi ngu phải rồi - tôi cười
Thêm một cái gối bay lại, tôi nhanh tay chụp lấy và chọi vô mặt con nhỏ, tất nhiên là ngay đầu không tránh khỏi. Tôi cười rồi quay lại ngắm đêm, mặt kệ đằng sau lao luồng sát khí nặng trỉu, trời cũng đả khuya 9h đêm rồi, tôi vẫn ngồi đó còn con nhỏ thì lọc cọc gì đó sau bếp. Không biết lại phá gì nữa đây, ly cafe cũng đả cạn, điếu thuốc cũng sắp tàn. Bước ra sau bếp trên miệng là điếu thuốc đang cháy rực kia. Vừa thấy tôi là con nhỏ chụp điếu thuốc quăng vào thùng không ngĩ ngợi.
- làm gì thế - tôi ngơ nga
- cấm hút thuốc
- ừ
Tôi nhìn ra đằng sau con nhỏ thì ra là đang pha cafe.
- con gái mà uống cafe à - tôi hỏi
- không cần biết - đúng là cái thứ bướng bỉnh
- cho xin miếng coi - tôi chìa cái ly ra
- tự pha ên đi 
- không thích
- không thích thì nhịn đi - ngang như cua luôn 
- ừ
Thở dài định pha thì hết nước nóng hài thôi thì nhịn vậy, con nhỏ ôm li sữa bước lên nhà trước bỏ lại cái li cafe sánh lóng lánh, cái này là pha cho tôi chứ pha cho ai mà còn bày đặt . Khẽ cười một cái rồi bước lên nhà trước tiếp tục, con nhỏ đang loay hoay với cái cuốn tạp chí trên bàn.
- khuya rồi lên ngủ đi - tôi nói
- không thích
- không thích cũng phải đi, đồ lì lợm
Tôi dựt cái cuốn tạp chí lại đuổi con nhỏ lên phòng, con nhỏ mặt xụ xuống vùng vằn quăng ném một chút cũng đi lên, tôi thở dài rồi uống cafe một chút rồi cũng đi ngủ
6h Sáng
Từng ánh nắng buổi sáng bừng lên, ông mặt trời cũng đả thức dậy sau những toà nhà cao vời vợi kia, vẫn cái không gian quen thuộc như ngày này, tôi nhanh đi tắm rữa rồi thay đồ bước xuống dưới nhà. Lần đầu tiên tôi thức sớm để làm bửa sáng cho người khác, bình thường thì ra đường dọng cho ổ bánh mì với li cafe là ok. Chiên một cái hôt vịp ốp la với hâm lại ổ bánh mì + lon cá mồi với li sữa nóng đặt trên bàn. Với tay cằm lấy cây viết ghi lại lời nhắn cho con nhỏ.
'' Đồ ăn để trên bàn, đi đâu nhớ khoá cửa cẩn thận, chiều 5h tôi mới về ''
Thế là xong dán lên cửa tủ lạnh và tôi bắt đầu đi làm cho một ngày mới tùm lum rắc rối.........

vo chong ho ngoc ha

vo chong ho ngoc ha la gi ?

Sáng sớm tôi và chị dậy sớm, cả hai đi dạo một vòng thành phố Rạch Giá quê hướng cô ca sỹ Thủy Tiên mà thi thoảng chúng tọi có đưa vào câu chuyện khi cafe. Có ghé qua biển, dùng lại một quán cafe VP ven đường ăn sáng và làm tách cafe, cafe dưới này không được đậm đà như trên SG phố. Qua loa là gần hết buổi sáng. Chúng tôi lại bắt taxi về KS, cả hai sửa soạn và niêm yết hồ sơ xong xuôi. Thật hồi hộp, chuyến công tác này ngoài ý định không được tốt đẹp này thì tôi phải làm một việc quan trọng hơn là ký được hợp đồng với cty ty vẫn chuyển đường biển để tiện công ty chúng tôi thông hàng qua Thái Lan.
 
Tại một nhà hàng sang trọng trên con đường trung tâm Thành Phố Rạch Giá. Chúng tôi gồm tôi và chị trợ ký của tôi cùng 2 người bên công ty đối tác, cả 4 người vào bàn tiệc. Nhâm nhy vài ly vang, chúng tôi bắt đầu vào đề. Nhìn chung công việc không quá khó khăn và phức tạp vì HD lần nầy đều có lợi cho cả hai bên nên HD mau chóng được ký kết và hai bên tập trung vào ăn nhậu. Tôi đế ý rằng hình như lão đối tác bụng xệ cũng để ý tới người trợ lý xinh đẹp của tôi
vo chong ho ngoc ha

- Trèo lên mình anh đi em, cho anh nghỉ một lát

Lật Hạnh lên trên Danh nằm dài phía dưới con c*c chỉa cao, Hạnh nhổm mông từ từ nhấn l*n xuống, cái l*n ướt sủng nước của nàng từ từ nuốt mất con c*c của chồng, Hạnh không kềm được tiếng hít hà vì sướng hấy lên hẩy xuống bộ lông c*c của Danh được Hạnh cắt tỉa cho đẹp đang ra lông lại những cọng lông cứng như bàn chải chà lên chà xuống ngay cửa mình làm Hạnh như bốc khói
- Á… á….. đã quá anh ơi… á……. lông c*c anh chà l*n em sư….. ơng quá
- Nắc mạnh lên em, … ư….. u.. ô… a……. đã quá…. l*n em bót đ* sướng quá…. bóp bóp l*n lại đi em…. anh thích quá….. ôi chao sướng…… nhíp nhíp l*n nữa đi em đừng ngưng anh đang sướng ô….. ô…. em đ* đã thiệt…… chà l*n em mạnh lên á…. a…
- Anh ơi em sướng…. em ra anh ơi….. á…. á……. c*c anh chơi sướng quá a…… a…. c*c gì mà hung dử chơi rách l*n em… á…….. nắc lên đi mạnh,,,, mạnh nữa

Tiếng rên rỉ hít hà vang lên trong căn phòng ngủ, nhìn vào tấm gương ở tủ quần áo Hạnh thấy mình đang trần truồng ngồi trên bụng của Danh như cưởi ngựa, hai vú tưng tưng theo nhịp nắc, Hạnh đưa tay lên tự bóp vú mình
- Bú vú em đi anh….. bú em làm ơn……… chà l*n em đưa tay chà ngay đó ôi đúng rồi ngay đó anh ơi… á….. sướng….
- Á…. em dâm quá……. làm anh sướng anh ra nè em ơi… á… a……. a….

vo chong ho ngoc ha

Xem vo chong ho ngoc ha hay nhat 2014

Cám ơn anh đã có lòng giúp đỡ, số tiền của anh cho em chỉ trả đủ phần nào thôi. Nhưng em cũng ráng để giành chút đỉnh để email cho anh. Em muốn kể cho anh chuyện này. Số là hôm đưa anh ra phi trường thì em trở về nhà thì mới hay mẹ của đã vào nhà thương rồi, là chị Hai Bưa kế bên đưa đi giùm. Em buồn quá, chẳng biết làm sao, muốn vào thăm mẹ, nhưng đã quá giờ thăm, em chỉ đành lang thang khắp thành phố. Em khổ quá anh à ! Em ngồi em khóc một mình trong công viên suốt cả buổi. Rồi em tiếp tục lang thang qua mấy khách sạn gần đó. Nơi đó em gặp một ông Tây. Ổng nhìn em thương hại rồi dẫn em tới quán bar để uống bia. Hồi trước tới nay em đâu có uống bia đâu, nhưng tối nay em buồn quá, em uống đại. Uống nhiều. Nhiều lắm ! Em thấy nóng trong mình, ổng hỏi tên em là gì, em chỉ biết nói my name is Bi, còn ông Tây đó thì ổng muốn em kêu ổng là Papa. Anh biết không, em gục đi không biết từ lúc nào. Lúc em tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong một căn phòng sang trọng, em mở mền chui ra thì mới hay trên mình em không có một mãnh vải che thân. Em hoang mang lo sợ. Ông Tây đã đi đâu mất rồi. Em cuối xuống lượm cái quần mặc vào, nhưng khi em cuối xuống thì thấy đau rát vô cùng nơi hậu môn. Em chạy vào nhà tắm thì thấy nơi đó bị rách.Anh biết hôn! Em đã khóc, khóc quá trời luôn. Em biết chuyện gì rồi anh ạ. Em buồn lắm ! Em mặc quần áo vào rồi mở cửa bước ra ngoài. Em bỗng phát hiện ở dưới chân cửa là một xấp tiền đô. Tổng cộng là khoảng 50 triệu VN đó anh, em mừng quá. Vậy là có thể trả được nợ rồi, mẹ cũng có tiền thuốc men rồi. Thôi… vài hàng thăm anh, lát nữa em còn phải vào nhà thương thăm mẹ. Mẹ nó, mấy thằng cho thuê máy vi tính nó “chặt” em đẹp quá, mới viết cho anh có vài hàng mà nó đòi ăn em 150 ngàn. Tụi nó tính một phút năm ngàn. Thôi em đi…

[X] Close.