Vu dan ba dep

Mình chưng hửng, định thôi thì nàng kéo đầu mình từ dưới lên, hôn thắm thiết một hồi, rồi đột nhiên hai tay ôm má mình, bốn mắt nhìn nhau, nàng khẽ hỏi, nhưng rất nghiêm nghị: “Q… Anh có yêu em không?”. Theo anh em trong tình huống này phải trả lời làm sao? “Anh yêu em” thì đã nói ngay từ lúc hôn ban đầu, sao giờ còn hỏi lại? – mình nghĩ bụng như thế, nên trong lòng phân vân (và mình cũng là người kiệm lời, không muốn nói câu này lần thứ hai). Nhẽ đếch nào từ tối đến giờ không yêu mà vần nhau vã mồ hôi như thế! Tuy mình nghĩ thế nhưng nó chỉ thoáng qua trong suy nghĩ vài phần trăm của giây thôi. Bốn mắt vẫn đắm đuối chìm vào nhau.
Mình cũng là người ít nghĩ nữa, nghĩ nhiều đã học giỏi mịa nó rồi, thành nhà văn viết về cuộc đời, về lý tưởng, về hoài bão, chứ ngồi đây viết chuyện phang phập làm đệch gì. Trong cái hoàn cảnh khốn cùng để vượt lên khải hoàn môn ấy, mình không nói không rằng, tiếp tục nhìn em si dại và lại từ từ hôn em theo đúng bản năng, một thôi một hồi làm cho nàng lại trở về cõi mê man, mắt nhắm nhẹ nhàng và cơ thể lại tiếp tục oằn oại theo các động tác của mình. Rồi đột nhiên mình dừng lại ở gần bên tai nàng, mình nhẹ nhàng nói: “Anh yêu em nhiều, yêu từ cái nhìn trong bữa cơm chiều hôm trước ấy…”. Nàng mỉm cười hạnh phúc. Lại lặp lại những động tác quen thuộc lúc nãy, nhưng lần này mình nhận thấy nàng đã phối hợp nhiều hơn, bạo dạn hơn và quan trọng hơn là nàng không còn căng cứng, không còn cảm giác đè nén nữa, nàng đã thả lỏng hoàn toàn để đáp lại các động tác mơn trớn của mình. Mình lấy tay mân mê khu vực chiếc quần màu đen, nó đã ướt nhão và nhầy nhụa cả ra tay mình rồi. Mình vươn tay lên phía cạp bắt đầu từ từ kéo xuống. Không như lúc trước nàng lấy tay gạt tay mình và giữ cái quần lại, ngược lại nàng nâng nhẹ mông lên để mình còn kéo ra dễ dàng. Mình từ từ kéo chiếc quần ra để chiêm ngưỡng toà lâu đài bí ẩn bên trong, một cách thật chậm rãi, như khi ta thưởng thức một ly rượu ngon ấy, thấy quần dính nước và sợi nước còn dính với cái khe của nàng, dưới tác động của lực hút, cái sợi nước trong suốt nhờn nhờn ấy bị uốn cong lại như hình sin chữ “U”, dưới ánh đèn ngủ long lanh nhìn thích chí vô cùng! Đồng thời mình thấy toà thiên nhiên mượt mà, cắt tỉa gọn gàng. Ẩn dưới đó là một cái khe hồng hồng và thơm nức mũi mình. Mình nhìn ngắm kỹ lắm, rồi lấy tay vuốt vuốt nhẹ cái khe ấy. Mình không dám banh nó ra, chỉ vuốt vuốt mà thấy nước cũng dính đầy tay rồi. Mình đưa lên mũi ngửi và thấy nó kích thích đến từng tế bào não, nó giống giống mùi của chị Thoa nhưng nó đậm hơn, không thoang thoảng như của chị Thoa và làm cho thằng nhỏ thúc ngược ra ngoài. Lúc này mình mới vươn người cởi cái áo phông, rồi tiện tay tụt cái quần short ra, thấy quần short cũng bị loang lổ một mảng bằng miệng bát ăn cơm. Về cơ bản là khi hôn hít Thảo thì mình được kích thích mạnh mẽ và mình cũng rỉ ra ít nước nhờn giống của Thảo vậy, và cái quần sịp không giữ nổi thằng nhỏ, nó nhô đầu khấc ra khỏi cạp quần, đỏ tía tai. Mình lôi luôn cái quần sịp ra, Thảo hơi nhô đầu dậy và nhìn trym mình. Thoáng giật mình và có nét phân vân, mình hỏi: “Sao vậy em?”. Thảo: “Em sợ, sao nó to thế kia”. Mình còn không hiểu gì thì Thảo lại phân vân “To thế nhét sao vào em được?”. Mình cũng chỉ biết nhăn nhó cười, cũng chẳng có khái niệm to hay nhỏ, nói chung là trước đến giờ cũng chẳng quan tâm, đo trym to hay bé bao giờ. Mình nghĩ chắc Thảo từ trước đến giờ chưa nhìn thấy trym người trưởng thành cương cứng bao giờ, mà chỉ nhìn trym trẻ con đi tè nên nghĩ nó to. Và đây cũng là lần đầu của cả hai đứa nên… việc thắc mắc là việc đương nhiên. Mình từ từ tiến lại đưa trym cọ cọ vào cái khe giữa hai chân nàng, khẽ khẽ ấn vào… chẳng đi được đến đâu. Nó cứ bị mắc, rồi lại cọ cọ lấy tay ấn trym hướng đầu trym xuống dưới… rồi đẩy vào. Chợt Thảo bảo: “Từ từ thôi anh, không phải chỗ đấy đâu…”. Mình lại cầm trym vê lên vê xuống cái khe đấy rồi ấn ấn vào, mãi chả vào được… Một lúc mệt mệt, nhìn lên đồng hồ đã 2 giờ đêm rồi… Thấy mình có vẻ nản nản, Thảo khẽ dướn người dậy, ghì đầu mình xuống hôn, rồi để tự trym mình cứ đè đè ở phần bướm nàng. Hôn một lúc Thảo với tay cầm trym mình định hướng vào khe nàng rồi thủ thỉ: “Anh cho nó vào đi!”. Nghe lời nàng mình cong người ấn ấn vào, thì có thấy vào chút, ngập được hẳn… nửa cái đầu khấc. Sau đó thì nàng ưỡn người lên tránh, mắt nhắm chặt, mặt nhăn lại… Nàng bảo…: “Nhẹ thôi… … đau em…”. Mình thấy sao mà khổ vậy trời! Kiểu như “đang vui thì đứt dây đàn… Khi đang ngồi ị thì nàng đến chơi” ấy. Mình hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh và tinh thần, lại từ từ miết miết đầu khấc vào cái nghe, lần này mình đã định vị được vị trí nên từ từ ấn vào, nàng nhăn nhó và và tỏ rõ vẻ mặt chịu đựng… rồi mình dần dần tăng lực lên, thì bất chợt nàng với tay đẩy người mình ra, rồi thì như ứa nước mắt ra bảo… “Em đau lắm anh”… Mình xem phim sex cũng nhiều trên mạng rồi, nhưng đó chỉ là mớ lý thuyết suông, khi vào thực tế thế này mới thấy cái việc lần đầu nó lớ ngớ lóng ngóng đến thế nào! Mọi kiến thức đều bay biến hết. Mình dừng lại ở đó, cúi xuống nhìn thì mới thấy… ngập được cái đầu khấc…
Mình nghĩ thôi có lẽ việc này phải từ từ, hôm nay dừng lại ở đây, dần dần cái khe của nàng dãn nở thì cho vào chưa muộn, dù gì nàng cũng đồng ý trao cho mình rồi mà… Thế là mình nằm vật sang bên, kéo nàng lăn từ trên đệm xuống thảm, lấy tay cho nàng gối đầu, mình nằm nghiêng, một tay ôm ngang ngực nàng. Một lúc sau có vẻ như nàng suy nghĩ điều gì, có lẽ hiểu mình không nỡ làm nàng đau, quay sang lại hôn mình đắm đuối, thật là “đôi môi em gợi bao khát khao, mắt em vời vợi đăm đắm trời cao”… Trong khi hôn nàng lại xoay người nằm đè lên người mình, mình nằm ngửa, nàng nằm sấp, mình cảm nhận bầu vú man mát mềm mại cứ chà qua lại ngực mình…
Nói thêm một chút là mình chỉ cao tầm 1,69m, người nói chung tương đối mỏng, chả có ngực có cơ mẹ gì (Thế mà đi mát-xa, các em cứ bảo, người như anh này khối em xin chết, mấy chị già thì bảo mông cong thế này thì chơi em nào em ấy sướng rồi – rõ bọn nịnh đểu xin tiền bo, há há…). Nàng thì cao tầm một 1,53-1,54m gì đó, có…45-47 kg thôi. Thế nên khi mà nàng ngồi xổm qua bụng mình, rồi cúi xuống hôn thì vô hình chung thằng nhỏ của mình vẫn vươn lên chọc chọc vào cái khe của nàng… hôn mình một lúc rồi nàng hôn ngực, hôn tai rồi lại hôn cổ mình, rồi nàng ngồi ngồi trong tư thế dạng dạng trên bụng mình, nàng quơ tay ra phía sau cầm lấy thằng nhỏ của mình rồi chỉnh hướng vào cái khe của nàng. Mình khẽ trườn người lên cho nàng dễ điều chỉnh, và nàng từ từ lắc lắc xoay xoay, một hồi thì cái đầu khấc cũng cảm giác được giữ chặt lại trong cái khe ẩm ướt ấm nóng đó….mình hơi co chân lên để nàng có chỗ tì tay vào, vì sợ nàng đau. Hai tay mình ôm hai bên eo nàng. Tay nàng lúc thì chống xuống đất, lúc thì chống lên ngực, bụng mình, lúc lại tì vào đùi mình phía sau lưng nàng, cứ như thế nàng nhẹ nhàng lắc hông và nhấp lên nhấp xuống rất êm ái… Hơi thở nàng thì chuyển sang kiểu khác, cứ kiểu hít vào xuỵt xuỵt, thở ra lại rất khẽ… Trống ngực hai đứa đánh rộn ràng như trống trung thu ấy. Ước chừng một lúc thì nàng…. đột nhiên lấy hết can đảm, mím môi mím lợi, dùng toàn trọng lượng của người ngồi thẳng xuống. Mình cảm nhận một trọng lượng lớn đè lên trym mình, phần đầu khấc thì bị bóp chặt đến nghẹt thở. Trong một thoáng vài phần nghìn giây, mình thấy trym mình cũng đau, rồi một cảm giác… “sựt” ở đầu khấc khiến nó hoàn toàn được giải toả… Sau khi ngồi xuống người mình như thế, mình thấy môi nàng cắn chặt, giật giật, mặt nhăn méo xệch, nước mắt thì chảy ròng ròng hai bên má… Vẫn trong tư thế đó, nàng ngồi yên một lúc, mình cũng không làm gì hơn…thực sự lúc đó cảm thấy thương Thảo lắm, nên chẳng nghĩ đến trym nó có cảm giác gì nữa… Khoảng mấy phút sau, nàng mới hé môi ra, mặt dãn nở ra một chút, mình với tay ghì nàng sát vào người… hôn vào mặt nàng, vào môi nàng rồi khẽ hỏi: “Em đau lắm hả?”. Nàng không trả lời, khẽ mím môi, hít một hơi sâu, khẽ gật đầu, vài sợi tóc suôn tung bay ngược chiều ánh sáng bóng đèn điện như những sợi nắng vàng mỏng manh tung bay trong gió thu. Vài sợi thì quấn bệt lấy mặt nàng vì nước mắt, khi nàng hơi cúi đầu, mái tóc phủ xuống che một nửa khuân mặt, nhìn thật hấp dẫn vô cùng. Cái hình ảnh nàng khẽ mím môi, khẽ gật đầu, khẽ nhắm mắt, và đôi má hây hây hồng bết vài sợi tóc sẽ làm mình nhớ suốt đời. Và cái hình ảnh đó không có một bức tranh nào mô tả đẹp cho bằng….
Một lúc sau nàng lại mân mê ngực mình và rồi lại hôn cuồng nhiệt như lúc trước khi bị đau. Mình cứ nằm yên, để nàng chủ động, vì sợ rằng chỉ một cử động nhẹ của mình thôi là làm nàng đau, mỗi lần nàng nhăn mặt thì tim mình cũng một lần nhói đau… Sau một lúc nàng lại nhẹ nhàng như lúc trước, nhấp nhấp lên xuống, từ từ và đều đặn. Được một lúc thì mình cảm thấy thực sự nàng vẫn còn đau, còn mình thì căng cứng cũng rất lâu rồi, cũng muốn xuất rồi, không muốn giữ lại nữa thì mình gồng mình lên và xả tất cả những gì mình tích luỹ bấy lâu vào trong người nàng. Nàng vẫn giữ nguyên tư thế… một lúc sau thì trym mình xìu xuống, nàng cũng cảm nhận thấy thế và mình kéo nàng nằm qua một bên. Mình từ từ rút trym ra và hôn nàng mấy lần vào môi và vào cổ. Nhìn xuống phía dưới thì nhễu nhện tinh dịch của mình và nước của nàng. Có một vệt hồng hồng nhỏ như một nửa giọt máu đậm tụ lại ở cuối dương vật. Xung quanh trym, bao bọc nó là chất nhờn nhờn ấy, đã là màu hồng nhạt. Mình bò xuống định hôn bướm nàng một cái để chia sẻ cảm giác đau với nó, nhưng nàng dùng hai tay kéo đầu mình lên và hôn, rồi ghì tay mình xuống làm gối. Nàng nằm nghiêng nghiêng khép chân lại và tay vung ra ôm mình. Nằm một lúc nàng thủ thỉ vào tai mình: “Giờ em đã là người của mình rồi đấy!”. Mình không nói gì, quay ra hôn lên trán nàng một cái rồi nằm co chân, tay phải vắt lên trán ngắm trần nhà… hình dung lại mọi thứ sao nó diễn ra nhanh quá vậy. Sao mình lại không tưởng tượng được ra cảnh này trước đây… Nàng vẫn nằm trên tay trái mình, thấy mình đăm chiêu thì lại hỏi: “Anh đang nghĩ gì thế?” Mình trả lời: “Anh đang nghĩ là có phải anh đang nằm mơ không?” Nàng lấy tay véo vào nách mình: “Giờ này mà anh còn hỏi thế!”, mình nhột nhột, và nàng nhắc đến giờ nên mình nhìn lên đồng hồ, đã 4h20 phút sáng rồi, cũng mệt mệt. Mình lấy chân kều cái chăn kéo xuống đắp cho cả hai đứa rồi ôm nàng một cái thật chặt, bảo “khuya rồi… thôi ngủ đi…”. Hai đứa ngủ đúng như nhà văn Nam Cao tả: ngủ như hai đứa trẻ khi đã bú no căng sữa vậy.

vu dan ba dep

Vừa tắm táp cho cô, cậu bé vừa lấy tay vỗ bồm bộp lên mông cô, lên lưng lên bụng cô, rồi còn nghịch ngợm rung rung hai bầu vú nầng nẫng chảy xuống ở tư thế cô khom người chống tay, khiến cặp vú tung tẩy rất buồn cười. Vũ có vẻ thích thú với màn tắm táp cho cô lắm, cậu ta cười khúc khích, vừa tắm táp vừa nghịch ngợm cơ thể của Hà Anh. Cô thấy cậu bé vừa tắm cho mình vừa vỗ bồm bộp đầy vẻ khoái trá vào người mình, chẳng khác gì tắm cho lợn vậy. Nghĩ vậy cô đỏ mặt đứng thẳng dậy và bảo thôi tắm như thế là đủ sạch rồi. Cậu bé liền đứng ưỡn thẳng cái dương vật cứng đơ dính đầy xà phòng ra nhờ Hà Anh kỳ cọ hộ. Cái thằng quỷ, Hà Anh bật cười, cô cúi xuống kỳ cọ chỗ đó cho cậu bé với vẻ nâng niu trìu mến, tay cô cảm nhận được làn da nóng hổi khoẻ mạnh của dương vật cậu bé, công nhận là được nắm tay vào cái dương vật khoẻ mạnh này thích thật, cầm mà sướng cả tay. Rồi cậu bé rụt rè bảo Hà Anh có thể ngậm vào nó cho cậu ta một lát được không. Cái thằng này được thể lấn tới đây, Hà Anh nghĩ vậy nên cô mỉm cười bảo là để lát nữa vào giường rồi tha hồ, bây giờ tắm nhanh cho xong đi đã.

vu dan ba dep

vu dan ba dep la gi ?

Chị lan cười vui vẻ khép cửa phòng đi.Nó nằm thờ phào vì.Mệt óc thiệt, cả đêm bị áp chế tinh thần dzữ quá. Mệt nên nó ngủ lúc nào ko hay Được một chút thì chị Lan đánh thức nó dậy để ăn sáng.
- Chị hok đi làm hả chị
- Uhm chị học may...lâu lâu ra tiệm thôi còn lại ở nhà tập may em. Còn em chừng nào vô học.
- Dạ mùng 5 vào nhận lớp.
- Ủa còn hai mấy ngày sao em lên sớm vậy
- Dạ em lên sớm để tìm chổ trọ rồi tìm việc làm
- Chà lo xa quá hen. Chưa gì tìm việc làm rồi
- Uhm em làm để học hỏi kinh nghiệm à
- Vậy hả. Giỏi quá ta. Thôi em ở đây luôn với 2 chị em chị đi cho tiện. Kiếm đâu xa nửa
- Dạ em cũng hok biết. Tại chưa biết trường chuyển em học ở cơ sở nào nửa chị.
- Vậy sao...ừ sao cũng dc tưởng em chê chổ chị ở chớ
- Dạ hok có đâu chị. Sao em dám chê dc
- Hì hì chọc em đó.Vậy em ở đây với tụi chị chừng nào biết học ở đầu rồi tính hen.
- Dạ chắc phải vậy thui chị (bửa đó nó đúng ngoan, 1 đầu câu luôn dạ dạ )
- Uhm thui em xuống dắt xe chở chị ra ngoài tiệm rùi lấy xe muốn đi đâu thì thi, khi nào chị gọi em ra rước chị nha
- Hả...bộ chị hok sợ em chạy xe luôn hả
- Haha thách ông tướng lun đó. Dám chạy hok...thui dắt xe ra đi, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận nha em mà đi luôn là chị hết vô nhà đó.
Vậy là nó chạy xe chở chị ra tiệm may ngoài chợ An Đông. Tới nới chưa gì mấy bà trong tiệm đã cười ha hả chọc
- Ê ê con Lan có trai mới kìa tụi mày – đâu đâu – trời ơi baby quá- Lan ơi mày dụ con nít người ta hả - còn ông Toàn đâu – chết chết kỳ nào tau đốt nhà mày – haha....(mấy bà này đúng nhiều chiện)
- ...haha ừ bồ mới tau đó...đứa nào kua tau giết (ơ tui thành bồ bà hồi nào dzậy) Rồi chị Lan quay qua kiu nó về.
Đường về cũng dễ, ko đến nổi quên đường.Đang cười khì khì vì ko quên đường thì mặt nó chùn xuống. Chết lo nhớ đường đi mà quên nhớ nhà K. Chạy xe qua chạy xe lại vòng vòng mấy cái hẻm, cái nào cũng thấy quen quen mà nhà thì hổng nhớ nhà nào mới là nhà mình. Điện thoại cho chị Lan thì hok dám vì hồi nảy có mạnh miệng vỗ ngực tuyên bố làm gì có chuyện nó đi lạc được. Điện thoại cho chị Lan thì coi như dọn đồ về quê với vịt cho rồi. Đổ mồ hôi chạy vòng vòng hơn tiếng đồng hồ (gẩn hết xăng luôn) thì cái khôn nó mới trở về với chủ. Nó điện thoại cho thằng Duy hỏi đường ra ngoài quán sẵn phụ rồi trưa về chung với thằng Duy luôn. Chứ giờ mà hỏi nó nhà ở đâu thì chẳng khác nào tự vả vào mồm, về nó kể cho bà kia nghe thì bả cười cho nhục cái mặt.
Phụ quán đến gần hết khách thì trưa, nó lãnh nhiệm vụ đi đón chị Lan về, tất nhiên trước khi đi nó cũng chở thằng Duy về để nhìn mặt nhà nửa chớ. Ra tới tiệm thì lại chào đón 1 tràng chọc ghẹo của mấy người làm chung trong tiệm may. Chị Lan lên sau lưng ôm nó cứng ngắt mắt quay về phía mấy bà trong tiệm cười hì hì...Chắc là trêu mấy bà đó chứ gì...làm tự nhiên được ôm (sướng cả người).Nó siết ga chạy đi, đường Sài Gòn trưa bon chen, kẹt xe ở mấy cái đèn đỏ mún nhũn não. Chị Lan hok còn ôm cứng nó nửa mà ngồi đàng hoàng lại, miệng nói tay chỉ tùm lum thứ cho nó...mệt thì mệt bực thì bực nhưng nó vẫn phải cố dạ dạ thưa thưa trả lời mấy câu hỏi của chị Lan. Về tới nhà, nó ngủ 1 mạch tới chiều rồi ra phụ quán. Đang làm thì chị nt: “2 dua ve an com voi chi. Dung an ngoai quan. Chi moi nau canh chua cho em an ne “. Hỏi ý thằng Duy thì nó kiu về trước ăn với chị Lan, còn thằng Duy ở lại ăn tại quán rồi chở bà chủ đi mua mấy thứ linh tinh nửa. Về tới nhà chị Lan đã dọn cơm sẵn, nó chỉ việc rửa tay rồi vào ngồi ăn mà thôi....Cả buổi cơm nó ăn thì ít mà nhìn lén thì nhiều. Đầu óc cứ nghĩ mấy thứ đen tối chỉ thiếu điều muốn phạm tội vậy. Ăn xong lại giành nhau rửa chén và tất nhiên nó chỉ giả bộ giành cho có thôi chứ nó chúa lười làm việc nhà mà....Thằng Duy về, lại ăn trái cây, nói chuyện linh tinh và xem tivi, hôm nay cũng thân hơn với chị nên nó thi thoảng cũng góp vui vài lời. 888 Chán chê thì 2 thằng đi ngủ, còn chị Lan đi ra ngoài với anh Toàn.
Đó là những ngày đầu tiên ở SG nhận được sự giúp đỡ của chị Lan và thằng Duy nó cũng vượt qua được khó khăn ban đầu. Gần đến ngày nhập học nó phải chuyển chỗ ở đến gần trường đi học cho tiện. 
To All: Xin dc kết thúc phần hồi ức về chị Lan tại đây...vì câu chuyện chính M muốn nhớ nhất là nằm ở phía sau...Về phần chị Lan, đó chỉ là một khoảng nhỏ trong quãng đường dài, chẳng có tính yêu, chẳng có gi ngoài cảm giác ham muốn bình thường của con người và xen lẫn là tội lỗi. Nó cảm thấy tội lỗi mỗi khi gặp anh Toàn, sau này nó mới biết chị Lan và anh Toàn thực sự chưa bao giờ vượt quá giới hạn, ngay cả nắm tay hay ôm hôn anh Toàn cũng khó khăn lắm mới chạm dc vào người chị Lan. Sống với chị Lan khoảng hơn 10 ngày, khi nó hết chịu nổi cái ham muốn xấu xa tội lỗi, mà nói chính xác hơn là cảm giác xấu hổ với anh Toàn, nó quyết định chuyển ra tìm chỗ khác để ở, tránh mặt chị là cách tốt nhất vào lúc đó...dù rằng ngày nó chuyển đi...nó biết chị Lan khóc rất nhiều sau lưng nó. Chị lan chẳng đòi hỏi gì ở nó, nó biết chị Lan cũng hiểu vì sao tự nhiên nó lạnh lùng bỏ đi...và vì sự bỏ đi này của nó mà chị Lan sau này từng nói “ ngày ấy em đi chị cũng biết vì sao em đi mà, vì chị hiểu cảm giác của em...chị thích em từ lúc em còn học 12 hay ghé qua nhà rủ thằng Duy đi chơi kìa...mà hok bao giờ em vào nhà nên đâu có gặp chị....mỗi lần em lại đứng ở ngoài với thằng Duy chị cũng lén nhìn em đó ^^...lúc em đi chị buồn nhiều lắm, giờ vẫn còn buồn, nhưng ko khác dc đúng ko em...chị cũng ko thể sống như vậy mãi dc, có lỗi với anh Toàn lắm...cảm ơn vì ngày đó em đi dứt khoát như vậy...cảm ơn em “

vu dan ba dep

Dạo này thành phố chẳng có gì chơi cã thôi đành đi bar tìm gái check hàng . vào bar đã nghe tiếng nhạc sập sình nghe như tràng đầy sức sống , đang kiếm chổ ngồi thì thấy có 1 em nhìn quen quen đang bị mấy thằng kia quấy rối . Mình bèn tới nói :
V: ê mấy anh . làm ơn tìm cô khác nhé 
Có 1 thằng nhìn cũng là dân biết chơi : Mầy là thằng nào?
V: tao là anh trai nó được không mậy? ( mình nói to mặc hâm hâm , tụi nó nhìn cũng tè ra quần , vì cả đám chẳng thằng nào to bằng mình , chắc tụi này hút chích rồi đây nè ) 
Gầm lên 1 tiếng mấy thằng bảo vệ chạy vào hỏi : có chuyện gì
Tui kia nói : không có gì anh .
Rồi tụi nó bõ đi , mình quay vào bàn nhìn con nhock đó , say mèm . uống vài ly rồi nói
V: sao em lại ra đây thế
P: ra chơi thôi ,
V: em thường đi như thế này lắm à
P: tất nhiên , đi cho biết mùi đời chứ anh ( con nhóc nói câu này mà mình muốn cười , mới từng ấy tủi mà biết gì mùi đời chứ )
V: ồ , thì ra em cũng ghê lắm đấy
P: thôi, đi vui vẽ đi anh ở đây chán quá
V: được thôi ( hè hè bố đang đi kiếm hàng check ai ngờ được con mồi ngon quá )
Diều em ra xe , trên đường đi em cứ sờ soạt người mình , làm mình đéo chiệu được , thằng nhỏ thì cứ biểu tình , khó chịu thật , bây giờ em đi đâu nè ( lúc đó hỏi ngu thật khách sạn thẳng tiến chứ đâu )
P: về nhà anh đi
V: thôi được
Đèo em về đến nhà em vào phòng mình nằm trong đó mình đem xe vào rồi đi tắm , đi ra thấy em cởi hết áo nhìn em đố thằng nào kiềm chế được , lao vào chơi luôn . 1 tay vừa nắng 1 tay móc bướm , còn miệng thì mút đầu ti , vú em cũng được xếp vào loại to , đầu ti thì hồng hồng , chắc ít bị cắm lắm đây ( lúc đó mình nghĩ thế ) làm 1 hồi thì mình đưa miệng xuống mút bướm , có mùi thơm chắc em xịt nước hoa rồi , nước thì chảy lây láng mình hết chiệu nổi , đưa cu vào nhấp luôn , bót thật , cảm giác này thật tuyệt nhưng có gì hơi tê tê ở đầu quy , nhấp được khoảng 20 phút thì mình xuất cũng ngon thiệt và làm 1 giất tới sáng . Mới sáng đã thấy tiếng con gái khóc làm bực hết chịu nổi , ngồi dậy nói
V: khóc khóc cái beep gì thế 
P: thằng chó . tao sẽ giết mầy
V: đâu phải lần đầu đâu mà chảnh
P: thằng chó câm mẹ mầy đi
Mình lấy ví móc ra 2 tr .
V: nè cầm đi
P: mầy tưởng có tiền là được à thằng chó
Mình vào nhà tắm mặt kệ nó ngồi đó khóc , vào nhà tắm thì nhìn lại thằng cu có vết máu , thôi bỏ mẹ nó rồi . đi ra thấy vết máu đỏ trên chăn nó đang che mình . mình lại gần nói
V: anh xin lổi , tại hôm qua không làm chủ được
Tát mình 1 cái đau điến rồi nói
P: thằng chó , mầy là thằng tồi
V: nhưng hôm qua em phê thuốc mà
Nó cứ khóc 
P: cút ra khỏi nhà
V: nhưng đây là nhà của tui mà
P: không cần biết
V: thôi cũng được , thay đồ đi rồi ăn sáng
Xuống nhà chờ nó có 5 phút mà cũng không yên , đành lên cửa phòng đưng chờ
P: làm gì đó thằng chó
V: ê nói đàng hoàng nha, tôi lên đây đứng chờ là sợ có chuyện gì thôi
P: đi , đứng đó nói nhảm

đeo em đi ăn trên đường về thì bảo
P: ghé nhà lấy vài món đồ
V: uk
Con này liều thật nói thì nó làm , vào nhà lấy đồ đi qua nhà mình ở luôn , chỉ phòng cho nó xong thì gọi nó ra bảo
v: ở đâu bao lâu thì tùy , đây là chìa khóa nhà
p: ờ , mà sao trong bếp không thấy có gì hết trơn vậy
v: có sử dụng đâu mà bảo có gì
p: thôi đi mua đi . tôi không thích ngày nào cũng ăn ở quán
v: thôi đi nhanh tôi còn có việc
Đúng là đi mua sắm với con gái mệt thật đẩy xe đồ theo sau mà ai cũng nhìn , ra tính tiền thì mấy chị thu ngân nhìn cứ cười : của em hết 3 tr 4 ( ô mẹ cha ơi , 1 đống đồ chút sao chở về trời )
P: chị ơi làm phiền đưa số hàng này đến nhà luôn nha chị
thu ngân : số nhà bao nhiêu em 
V: số xxx chị ơi
thu ngân : rồi em , chúc 2 vợ chồng trẻ hạnh phúc nha
ơ con này vô duyên thật , có câu nói đó mà xuốt đường về con bé cười làm mình nhìn mãi không thể nào quên được nụ cười lúc ấy ,
P: tập trung lái xe đi nhìn gì
mình chỉ cười . về đến nhà mình bảo 
v: ở nhà , ăn cơm luôn đê , bận việc về hơ trể
Mình phóng ga đi làm công việc của mình . thật ra là đi sang giúp thằng hiền , nó đang mở quán cafe , về đến nhà thì cũng 10h chứ còn gì , bước vào nhà thì thật bất ngờ nhà mình chưa bao giờ sạch hơn thế này , xuống bếp thì thấy nhóc ngồi ngủ còn bàn cơm thì nguội hết trơn rồi , đi tắm rồi ra giải quyết , định kêu con nhỏ giậy thì nhìn nó ngủ ngon quá đành thôi , cho thức ăn vào tủ lạnh rồi bế con bé vào phòng , đang định quai ra thì nghe con bé ngủ mớ thì thào '' em yêu anh V ơi '' nghe câu đó mà mình muốn rụng rời , làm mình thức đến gần sáng mới ngủ được , nằm 1 chút thì nghe em gọi 
P: dậy ăn sáng không tôi bỏ đói đó

vu dan ba dep

Xem vu dan ba dep hay nhat 2014

Cô biết cô đã không thắng nổi chính bản thân mình, cô biết là cô làm như vậy là có lỗi với chồng cô lắm. Không cô cũng không thể không thừa nhận cái cảm giác thoả thuê sung sướng khi bản năng đàn bà của cô được thoả mãn. Cô đành phải tự bào chữa cho mình là mình làm như vậy chỉ đơn thuần là bản năng thôi, chẳng qua là một cách giải toả sự căng thẳng, cô vẫn thương yêu chồng con, vẫn hết lòng với gia đình, với lại thà rằng cô như vậy còn hơn là cô cặp bồ ngoại tình thực sự với ai đó. Hơn nữa chắc gì ở bên kia chồng cô giữ được trọn vẹn với cô, đàn ông mà. Sau lần đó khoảng hơn một tuần, mặc dù vẫn chưa hết cảm giác dằn vặt có lỗi với chồng, nhưng Hà Anh lại bồn chồn cảm giác ham muốn. Không biết phải làm thế nào cả, cứ định hỏi cô bạn để nhờ bố trí cho gặp cậu bé hôm trước thì sự xấu hổ lại làm cho cô không sao cất lên lời. May mà Loan có thừa sự nhạy cảm để hiểu cô bạn thân của mình. Cô ta mỉm cười chủ động hỏi Hà Anh là có cần cô gọi giúp cho Thắng không. Hà Anh chỉ còn biết ngượng nghịu gật đầu khe khẽ và không sao dấu được bộ mặt trái soan xinh đẹp ửng hồng lên