Vu dep trang hong

Bây giờ thì tôi quỳ hẳn người lên, đặt hai chân nàng lên vai, rồi nắc những cú thật vũ bão làm cả thân hình của nàng dội lên phía trên như tư thế mà tôi học trong truyện sex. Nếu hai tay của tôi không nắm lấy bầu vú của nàng kéo lại theo mỗi cú nắc, thì có lẽ nàng đã phải rớt xuống giường. Từ cổ họng của nàng không ngừng thoát ra những tiếng rên xiết. Mỗi lúc một to hơn , sướng khoái hơn. Hằng không ngừng quằn quại dưới thân thể của tôi, và tôi cảm thấy những bắp thịt nơi âm đạo của nàng không ngừng co thắt, bóp chặt lấy dương vật của tôi. Rồi khi dương vật của tôi được tràn ngập trong chất lỏng sướng khoái của nàng thì tôi cũng xuất tinh ào ạt. Cả hai thứ dung dịch hoà lẫn với nhau, tràn ra ngoài ướt đẫm hai bộ phận sinh dục của chúng tôi. Tôi không thể nào tả được mức độ sung sướng của tôi trong lúc này. Hai tay Hằng bấu chặt lấy mông tôi với giọng khản đặc “Cứ để yên nó trong em đi anh.”

vu dep trang hong

Hoa bảo: – đó đó, hôm đó là mấy người trong nhóm bọn em đó, còn một cặp nữa nhưng hôm đó không đi, tất cả chỉ có 4 cặp kể cả vợ chồng em thôi, mấy người anh gặp hôm đó là hai vợ chồng nhà Quang, Vân Anh và Dũng, Hương, bọn em biết từ hồi bên kia, bây giờ thì họ cũng làm công ty như bọn em, người thì làm bên máy tính, người thì làm bên kiến trúc, mà hồi ở bên kia anh có gặp rồi nhưng anh quên đấy. Tôi cố nhớ lại, mấy người đó trông ai cũng có vẻ trí thức thành đạt, hai cô vợ kia trông cũng bắt mắt lắm, tôi nhớ nhất là cô tên là Hương, vóc người mảnh dẻ rất đẹp. Tôi tò mò: – thế bọn em … như vậy lâu chưa, mà hình thức cụ thể thế nào, chồng người này cặp bồ với vợ người kia à. Hoa cười vẻ thích thú nói: – bọn em cũng được nửa năm nay rồi, đầu tiên chỉ có hai cặp rồi kéo thêm hai cặp kia vào, còn về hình thức thì…. nhiều cách lắm, vợ chồng anh tham gia thì biết… mà anh yên tâm là rất đàng hoàng có học thức chứ không thô đâu, về chuyện kín đáo thì khỏi nói rồi, toàn bạn bè thân với nhau, chẳng lo lộ ra ngoài, còn chuyện an toàn thì anh cũng yên tâm, đều toàn là người hiểu biết cả, với lại có hội này rồi, không ai chơi bời ở ngoài làm gì nữa, hơn nữa mọi người đều đi kiểm tra sức khoẻ, thử máu trước khi tham gia hết. Tôi nghe cũng xuôi xuôi nhưng mà còn vợ tôi: – anh cũng thấy…muốn tham gia, nhưng mà còn Lan vợ anh, tính vợ anh thì cũng thoáng và bạo, suy nghĩ cũng hiện đại, cũng hay nghịch ngợm ham vui, nhưng mà chuyện này thì hơi…. anh sợ nói ra vợ anh không chịu. Lúc này Hoa mới phá ra cười: – hi hi… anh yên tâm, em nói thật nhé…..thực ra em đã rủ cái Lan vợ anh rồi, đầu tiên nó cũng ngại nhưng mà cũng có vẻ khoái, nó cũng bảo nó chỉ sợ anh không chịu thôi và cũng không dám đặt vấn đề này với anh đâu, nên em bảo nó là để em nói với anh, thế nào anh yên tâm chưa.

vu dep trang hong

vu dep trang hong la gi ?

Sau khi ngắm đã đời cặp vú của Phượng ông di chuyển con mắt xuống tiếp bên dưới ngắm nhìn cái bụng phẳng lì không một vết gợn của Phượng mà nốt nước bọt một cách thèm thuồng.
Tay ông Kiên từ từ di chuyển xuống bên dưới đũng quần tì mạnh vào con cặc đang cương cứng để giải tỏa ham muốn cũng như kiềm chế bản thân, . Chỉ ngắm nhìn Phượng như vậy thôi cũng khiến người ông khẽ giật lên như muốn xuất tinh rồi, rất may là ông đã kiềm chế lại được

Lúc này Phượng bất chợt ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của Kiên đang hau háu nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống, Kiên giật mình quay mặt đi chỗ khác vì xấu hổ, Phượng nhìn thấy người ông Kiên vã mồ hôi ra thì hỏi rất ngầy thơ:
- Bác sao thế, trong người không khỏe hả bác?
- Không sao con ạ, bác chỉ thấy hơi chóng mặt chút thôi, giờ thì đỡ rồi.
- Anh em thằng Thanh đâu rồi con – Kiên tảng lờ sang chuyện khác.
- Dạ, ảnh và chú Tuân đi làm hết rồi bác ạ, tối mới về nhà, trong nhà giờ chỉ còn có con và Vân thôi, nó vẫn đang ngủ trên phòng kia kìa.
- Đi làm hết rồi à con – hay lắm(Kiên nghĩ thầm) – Thế Vân là ai vậy – Kiên ngạc nhiên.
- À, em gái của con bác ạ, nó chuyển về đay 3 năm nay rồi, vợ chồng nó không hợp nhau nên li dị sớm, con xin phép anh Thanh đón nó về ở cũng cho vui cửa vui nhà.

Phượng ngồi đối diện với Kiên tay cầm dao gọt hoa quả, người lại khẽ cúi xuống phơi bày toàn bộ cặp vú của mình ra để hành hạ cặp mắt của Kiên.Ngồi nói chuyện với Phượng mà mắt Kiên cứ dán chặt vào bộ ngực của cô, thỉnh thoảng lại le lưỡi ra liếm mép một cách vô cùng dâm đãng, dục tính trong người tăng lên mỗi lúc một cao hơn, đôi mắt của ông chuyển dần sang màu hoe đỏ, người ông tỉnh thoảng lại khẽ run lên bần bật, ngồi đối diện với Kiên, Phượng vẫn có thể ngửi thấy mùi đàn ông của Kiên phát ra khắp căn phòng làm cho Phượng không khỏi xao xuyến. Phượng gọt hoa quả xong, mời khách và nói chuyện với ông Kiên được một lúc thì Phượng xin phép đứng dậy đi nấu cơm và bảo Kiên cứ ngồi đó chơi
Phượng vừa đứng dậy, ngay lập tức mắt ông kiên dán chặt vào vùng dưới của cô, chiếc quần xilip màu đỏ như tương phản hoàn toàn so với chiếc quần ngủ mỏng tanh màu trắng của Phượng, Phượng vươn người đứng dậy vùng tam giác đó như dí thẳng vào mặt Kiên co bóp khí thế, để ý kỹ 1 chút Kiên thấy bên dưới đũng quần của Phượng có một chút dâm khí rỉ ra đã làm cho đũng quần hơi ẩm ươt, biết la con mèo cái này cũng nứng lắm rồi nên Kiên cũng ko e dè nữa, ông liếc mắt đưa tình cho Phượng rồi liếm mép một cách đầy ẩn ý. Phượng tránh ánh mắt của Kiên khẽ quay người đi thẳng vào nhà bếp. Nhìn dáng đi uyển chuyển, cặp mông tròn trịa của nàng lúc lắc lúc lắc mà Kiên cảm thấy cổ họng của mình khô không khốc.

Ngồi uống nước được 1 lúc ông hỏi với vào trong: 
- Nhà vệ sinh ở đâu hả con, bác muốn đi một lát
- Ở trên lầu ấy bác ạ. Bác cứ đi lên trên rồi rẽ phải là tới
- Cảm ơn con.
Ông Kiên lên trên và đi vệ sinh, sau khi đi vệ sinh xong ông thăm thú loanh quanh trên tầng hai. Trên tầng có hai phòng, phòng sát nhà vệ sinh là của vợ chồng Thanh – ông vẫn nhớ vì ông đã hoan lạc cùng Phượng ở đây 1 lần rồi, tiếp theo có lẽ là phòng của Vân, em gái Phượng, nghĩ vậy ông tò mò đi về phía phòng của Vân, cánh cửa chỉ khép hờ hờ càng tăng thêm trí tò mò trong ông, khẽ mở cửa ông rón rén đi vào trong như một thăng ăn trộm. trên giường Vân vẫn đang ngủ một cách ngon lành, chỉ có điều nàng không mặc quần áo khi đi ngủ. Nàng nằm nghiêng người, quay lưng ra phía cửa và quay mặt vào trong, trên người chỉ có tấm mền mỏng đắp ngang người như kiêu một chiếc khăn tắm quấn ngang mình sau khi tắm xong vậy.

Đêm qua khi vc Phượng đi ngủ, vì quá nứng*** do bao nhiêu ngày không được địt mà Vân đã mò xuống phòng của Tuân bên dưới, thì đúng lúc cũng bắt gặp Tuân đang chuẩn bị cởi quần áo để đi ngủ, vừa nhìn thấy Vân là Tuân đã kéo ngay vào phòng của mình, lôi lên giường nằm đè lên Vân mà hôn ngấu nghiến lên đôi môi đỏ hồng của nàng. Vân cũng đáp trả lại một cách say sưa và cuồng nhiệt. Bàn tay của Tuân chu du trên khắp thân thể ngọc ngà của Vân và từ từ cởi áo của nàng ra trong khi môi Tuân từ từ di chuyển xuống dưới, Vân khẽ nhấc mình lên để cho Tuân dễ dàng kéo chiếc áo ngủ của mình xuống. Kéo áo xuống đến đâu lưỡi của Tuân lại di chuyển theo đến đấy, như muốn liếm sạch những gì bám trên người của Vân để bù đắp lại những ngày mà chàng và nàng không co cơ hội giải quyết nhu cầu sinh lý. Khi cởi hẳn chiếc áo ngủ của Vân ra, miệng Tuân di chuyển đến vùng ngực, chàng vùi đầu vào vú của Vân hôn lấy hôn để, miệng thì ngậm vú bên này, tay thì bóp vú bên kia, cứ như thế luân phiên nhau thay đổi. 
Vân như chìm hẳn vào trong khoái lạc, tay nàng xoa xoa đầu của Tuân, chốc chốc lại ấn hằn đầu của Tuân ép vào ngực, như thể muốn nhét hẳn khối vu to tròn săn chắc vào mồm Tuân, đầu nàng ngửa hẳn ra đằng sau mắt nhắm nghiền, miệng thì há ra hết cỡ như thể để đớp lấy không khí mà thở. Hôn và bóp vú chán chê, Tuân bắt đầu di chuyển xuống phía bên dưới, lúc này Vân đã ưỡn mông lên để Tuân kéo nốt chiếc quần ngủ của nàng ra, trên người Vân lúc này chỉ còn mỗi chiếc xilip màu đen bé xíu ôm sát lấy*** của nàng. Tuân vục mặt vào đó, dùng răng cắn vào chiếc cạp quần của Vân từ từ kéo ra. *** của Vân như được giải thoát vươn hẳn ra ngoài, co bóp khí thế. Tuân từ từ liếm dần từ đầu gối lên đùi của Vân, tay vươn lên trên cao tóm lấy 2 vú của Vân bóp mạnh, Vân cắn mạnh môi đến rớm máu để không phát ra tiếng rên khoái lạc. Nàng cong người lên, tay ôm đầu Tuân trà thật mạnh mặt chàng vào*** của mình, hai đùi thì kẹp chặt đầu của Tuân như thể sợ buông ra là chàng sẽ bỏ đi mất. Chiếc lưỡi điêu luyện của Tuân khoét sâu vào bên trong *** của Vân, cọ sát vào 2 bên vách*** thi thoảng lại dùng lưỡi đâm sâu vào bên trong*** làm cho Vân ngất ngây vì sướng. Lúc này người Vân giật giật liên hồi như con chó lên cơn động kinh, nàng tóm lấy đầu của Tuân dí sát miệng vào *** của mình, hình như ko thể kìm hãm được nữa Vân giật thêm mấy cái nữa rồi xuất khí, nàng đã đạt cực khoái lần đầu tiên trong đêm. Mật ngọt trong*** Vân tuôn ra như suối, Tuân hà miệng ra hết cỡ nhằm uống hết sạch chỗ dâm thủy đó của Vân nhưng không xuể, nước*** tuôn ra nhoe nhoét khắp cả mặt của Tuân.

Lúc này Tuân cũng đã đứng dậy, kéo Vân xuống dưới nền nhà, chàng nhanh chóng lột bỏ hết y phục trên người mình, con cặc của Tuân như được giải thoát, bung mạnh ra ngoài, chĩa thẳng vào mặt Vân hiên ngang hùng dũng, như thách thức, như mời mọc. Vừa nhìn thấy con cặc của Tuân, Vân liền xà ngay xuống dưới, nàng áp mặt mình vào thân cặc, hít một hơi thật dài như để hít hết cái mùi ngai ngái của cặc vào mũi mình, Vân lè lưỡi của mình ra bắt đầu chăm sóc cặc của Tuân, nàng liếm dần quanh thân cặc, từ từ chậm dãi, thi thoảng lai ngước mắt lên nhìn Tuân với vẻ mặt vô cùng dâm dật. Vân bắt đầu tăng tốc độ, nàng liếm nhanh và mạnh hơn, sau đó nàng chuyển dần lên liếm vào cái đầu khấc của Tuân rồi bất ngờ hà miệng lơn hết cỡ ngậm chặt con cặc của chàng, tay Vân vòng ra sau ôm mông đít cua Tuân ấn manh vào miệng mình như thể muốn nuốt luôn con cặc của chàng vậy.

vu dep trang hong

Thắng chập nói gì đó, lại chạy sang thằng bên bàn Hà Tây cũng như vậy. Mấy thằng trong bàn nhìn nhau nói cái gì lí nhí, một thằng trong băng Hà Tây đi kép nép lại phía bàn chúng tôi.

Anh Cường! Em xin lỗi, bọn em không biết anh ngồi đây.

Thằng cha giảng viên Đại Học không thèm nói câu gì, chỉ cánh tay ra ngoài cửa. Không hiểu thế nào cả 2 băng bỏ ăn đi ra ngoài, còn lại mấy con đú. Con bé mông "xinh" đưa mắt liếc qua bàn chúng tôi đầy ẩn ý một cái. 

Mẹ cái con hỡm này thấy lão Đại này đẹp trai nên định xóa số điện thoại ông mày đây. Định lấy cái cốc táng cho lão một cái để lấy lại thể diện nhưng đành thôi vì nghĩ đến cái đập bàn vừa rồi của thằng cha già.

- Thôi ăn đi anh em, Nồi lẩu ếch được bê ra thơm phức làm tôi quên mất con bé. Nồi lẩu được chia ra 2 phần, 1/2 nồi là cay đỏ au, phần còn lại là không cay. Thằng Gà đưa đũa gắp cái đùi ếch đúng lúc lão Cường cũng gắp miếng đùi đó. Mẹ cái thằng, chuyên làm chuyện xấu hổ, nó làm như thằng chết đói. Ở nhà kiểu gì tôi cũng tọng cái đùi ếch vào cổ họng nó rồi là cái chắc.

Thấy con bé Phương Anh đang ngậm đũa, tôi gắp miếng đùi ếch cho con bé rồi bảo:

- Xin lỗi tiểu thư nhé! Ăn cái này xong nhìn lại con mắt anh xem nó có thừa chút nào không nhé. Thằng Gà và con bạn nó ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

- Để em lấy điện thoại ra chụp hình anh cãi đã, để tối về nghiên cứu lại.

Chiếc điện thoại được đưa lên, tôi câng cái mặt lên cho nó chụp hình. Thấy lão Cường ngồi cười, lúc này mới thấy lão dành cho con bé thứ tình cảm mà tôi cảm thấy rất trân trọng lão. Sau này mới biết lão bôn ba khắp Bác Nam làm du côn. Nuôi con bé ăn học từ lúc cha mẹ lão mất trong một tại nạn giao thông, đến lúc con bé lên lớp 10, lão mới có tiền cho con bé sang Anh du học.

Chuyện cứ xoay quanh câu chuyện tôi và con bé Phương Anh làm hỏng điện thoại, thằng Gà thì hỏi con nhỏ bạn Phương Anh đủ thứ (có nhỏ tên Ly, cũng ở bên Anh mới về). Cho lão Cường số điện thoại, ăn uống xong chúng tôi cũng ra vê mà tôi quên mất xin số điện thoại phương Anh. 

Tôi và thằng Gà ra Cửa Nam uống trà đá đêm, cái nóng nực mùa hè đã bớt dần khi 1h sáng. Cái cảm giác mát mẻ nhất của cả ngày là vào thời điểm này mới có được, thế mà cả cái TP gần như ngoài bọn du côn ra, chẳng ai biết để mà cảm nhận điều đó. Làm ly trà đá ở Góc ngã tư quen thuộc, Thằng Gà hỏi chuyện con Phương Anh.

- Rồng. Con nhóc đó cũng xinh phết.

- Tao quên lấy số điện thoại nó mất rồi, mà em gái thằng cha Cường "trắng" (sau này mới biết là giang hồ thư thiệt, có số có má hẳn hoi). Thôi, bỏ đi, thiêu đéo gì con ngon. 

- E con hàng vừa rồi đâu, mày lấy số rồi mà.

Thằng này được cái liên quan đến gái là nó chẳng quên cái gì. 

- Mày kêu bon nó đi hát chút xíu cho vui. Nếu "lộc" anh em minh chén luôn.

Cầm máy lên đinh gọi đã thấy tin nhắn đến... “Anh ở đâu đấy, về ngủ chưa anh yêu. em chuẩn bị 5 triệu cho anh rồi nè”. 

Con này vừa rồi lấy máy mình nháy sang cho nó luôn trời, bấm số, bật loa ngoài đưa máy cho thằng Gà, cái miệng thằng này rê gái chắc nó rủ được cả con Paris Hilton sang Việt Nam chơi luôn không chừng. Bốc máy là con bé nói ngay:

- Cưng à. 5 triệu em chuẩn bị rồi, anh có lấy không?

Thằng Gà đúng là nhanh miệng, nói chuyện lúc nãy giờ nõ cũng đã hiểu ra chuyện giữa tôi và con bé. 

- Không lẽ em đang cần người giúp việc sao cưng? Ăn no rồi, giờ đi hát nhé. Mai anh về giặt quần áo cho em.

- Bọn em cũng đang tính đi hát đây. “Ê đi hát không mấy con hỡm”. Tiếng con bé hỏi vọng trọng trong điện thoại với mấy đứa Bạn. ............”Trả cái quần lót cho tao, con đĩ”...

Tôi nghe cái âm thanh vọng ra từ điện thoại mà cái thắt lưng chút xíu tung ra, móc lên cái dây điện cao áp trước mặt. Con ku đang ngủ, mở mắt ra hỏi, có chuyện gì thế anh Rồng?

- Anh ở đâu, bọn em qua chơi, đang buồn không có chuyện gì chơi đây.

- Chưa biết, ở đâu anh qua đón.

- Bọn anh là mấy người vậy, nếu đông người thì thôi không đi đâu.

- Có 2 thằng thôi bà, định tổ chức hiếp dâm anh hay sao mà sợ đông người.

- Ẹo, ai thèm. Em ở bốt Hàng Đậu, đứng đó bọn em ra.

Thằng Gà tắt máy giơ cánh tay lên, hiểu ý tôi xòe tay vỗ vào một cái như thằng Michael Jeffrey Jordan mới ném rổ xong vậy. Ấn cái nút chìa khóa, thằng Gà ngồi bên cạnh, chiếc X6 nhanh như cắt phi đến bốt hàng đậu đứng đợi mấy con mái. 

Tôi không quên lấy điện thoại ra, gọi điện cho thằng Thắng "trố" chếch lại hàng xem thế nào.

- Với cái giọng ngái ngủ, thằng nhóc cung cấp thông tin cho tôi như một nhà báo thực thụ: con này học trường Học Viện CS, nó trốn trường đi chơi đấy. Nhà nó ở tận Quảng Ninh, ông già nó là Phó ngành của tỉnh gì đó. Thằng Minh "bu", một ông tướng khu Trần Khát Chân đang theo nó, nhưng hình như chưa chén được đâu anh.

vu dep trang hong

Xem vu dep trang hong hay nhat 2014

Dòng điện thất thường cung cấp cho làng chài hôm nay lại không hoạt động. Từng ngôi nhà, từng con đường, ngõ xóm chìm dần vào bóng tối trong tiếng sóng biển xô bờ cát. Nhưng bóng tối không ngự trị được lâu, ánh trăng đã ló mình ra khỏi đám mây để rọi những tia sáng nhờ nhợ yếu ớt xuống làng chài. Con sóng phản chiếu ánh trăng bàng bạc khiến vạn vật hiện dần lên một cách lung linh và huyền ảo lạ thường. 

Cả nhà Trinh ngồi quây quần bên mâm cơm tối. Ngôi nhà mở rộng cửa đón ánh trăng cùng gió biển mằn mặn. Chiếc đèn dầu khơi nhỏ lửa được đặt giữa mâm. Những con bề bề vàng ruộm bên cạnh đĩa cá kho và bát canh mùng tơi nấu với ngao quen thuộc bắt mắt. Sau những giây phút hờn dỗi bởi không được xem chương trình Những Bông Hoa Nhỏ, Chích Chòe đã lấy lại nét tinh quái thường ngày. 
- Bề bề này em dậm với chị Ngọc lúc sáng đấy! Chị Trinh không được ăn đâu nhé! Chị Ngọc 1 con, mẹ 1 con! Còn lại của em hết đấy
Trinh chỉ hờ hững đáp lời thằng em “Rõ! Ông tướng cứ ăn hết đi” rồi cất giọng gọi mẹ 
- Mẹ… Mẹ ơi! Vào ăn cơm rồi còn đi nghỉ
- Uhh Mấy đứa ăn trước đi! Xới cho Chích chòe ăn trước kẻo em đói

Vẫn là cái giọng đầy thiên vị dành cho đứa con trai duy nhất trong nhà nhưng Trinh dường như không bận tâm đến. Trinh chỉ mong chóng đến sáng sớm mai. Với chiếc đũa cả xới từng bát cơm cho Ngọc và Chích chòe lúc này đang nhồm nhòam nhai rau ráu những con bề bề mà nó xí phần trước, chỉ sớm mai thôi Trinh sẽ được ra đón tàu bố về theo như lời mẹ nói lúc chiều. Mẹ còn dặn hôm nay ngủ sớm để mai kịp ra, và không được để thằng Chích chòe biết, nó vốn hay đòi theo ra. 

- Hnay mất điện ăn xong thì Ngọc cho em đi chơi một lát rồi về ngủ nhé! Không phải học bài nữa.
Câu nói của Trinh có tác động tức thì tới thằng em ham chơi. Nó phồng mang trợn má nhai nuốt thật nhanh con bề bề còn đang ăn dở trong mồm rồi hí hứng
- Thật hả chị? Thế chị Ngọc ăn nhanh lên còn đi chơi nào! Nhanh lên! Chị Trinh đưa cơm em ăn nào.
Không chờ Trinh vừa ăn vừa quát nó như mọi hôm, Chích chòe và vội hai bát cơm rồi tót ra bên cạnh Ngọc đang chậm rãi ăn phần cơm của mình phụng phịu:
- Chị Ngọc nhanh lên! Nhanh còn đi nào

Không biết khó chịu bởi sự giục giã của thằng em, hay vì Ngọc cũng ham chơi với bọn trẻ con trong xóm chả kém gì đứa con trai nào mà Ngọc cũng và vội bát cơm của mình. Ngọc kéo Chích Chòe ra khỏi cổng nhà trong tiếng dặn với theo của mẹ
- Ngọc trông em cẩn thận! Nhớ về sớm còn ngủ
Lúc này mẹ mới bước vào, mái tóc vẫn còn giỏ vài giọt nước long tong vì chưa kịp khô hết. Ẩn hiện trong ánh đèn dầu, Trinh thoáng thấy những nếp nhăn hằn trên gương mặt mẹ. Thời gian và những lo toan cho cơm áo gạo tiền đã làm phai mờ đi chút dấu vết còn sót lại của người con gái đẹp nhất làng chài thủa nào. Trinh xới cơm vào bát, hai tay đưa cho mẹ

- Mẹ ăn đi ạ! Thế sáng mai mấy giờ mình ra bến đón tàu bố?
Cầm lấy bát cơm và nhặt vài miếng cá, mẹ Trinh thờ ơ trả lời:
- Vẫn như mọi lần thôi! 3h sáng thì ra đợi! Mong là tàu bố mày về khá hơn các tàu mới cập bến hôm qua! Không thì chả đủ tiền cho ba đứa nộp học đầu năm một lúc đâu.
Trinh không dám hỏi thêm sợ mẹ lại đay nghiến về vấn đề học hành của ba chị em, mà thực chất chỉ là của Trinh và Ngọc. Với mẹ thì con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, chỉ cần đủ để kiếm được một tấm chồng là được. Nếu không có bố nhất nhất bắt hai chị em học hành đến nơi đến chốn thì hẳn Trinh giờ này đã ở nhà chạy chợ từng bữa với mẹ.

Bữa tối im lìm kết thúc bằng tiếng bát đũa chồng lên nhau. Mẹ Trinh uể oải đứng lên đi vào gian trong 
- Dọn rửa rồi chờ hai đứa kia về bắt chúng nó ngủ sớm! Nhớ dặn cái Ngọc mai phải ở nhà mà trông em không để nó thức giữa chừng chạy ra bến đâu đấy!

Trinh vừa bê mâm ra sân giếng vừa nhỏ nhẹ đáp lời mẹ:
- Vâng. Mẹ cứ vào nghỉ đi! Sớm mai mẹ thức trước thì gọi con nhé! 

Không có tiếng mẹ đáp, chỉ có những cơn sóng biển rì rào từ ngoài xa vọng vào. Trinh dọn dẹp tắm rửa xong cũng là lúc Ngọc và Chích Chòe đi chơi về. Gió biển ***g lộng mát rượi là thế nhưng hai đứa vẫn mồ hôi nhễ nhại thấm cả ra ngoài áo. Trinh hắng giọng: 
- Hai đứa rửa chân tay mặt mũi rồi lên giường ngủ nào, mai còn dậy sớm học bài

Ngọc vâng dạ đáp lời còn Chích Chòe vênh mặt lên ra điều kiện:
- Nhưng tí chị Trinh phải đọc truyện cổ tích cho em nghe đấy!

- Mất điện này chị đọc làm sao được! Để tối mai - Trinh khẽ cau mày
Nhưng ông tướng con quen được mẹ chiều ăn vạ ngay:

- Không! Ứ ừ đâu! Không đọc thì chị phải kể cho em! Không em bắt mẹ kể!
Ngao ngán với cái yêu sách của nó Trinh đành tặc lưỡi:

- Rồi thế phải rửa chân tay thật sạch mới được lên giường rõ chưa!

Thằng em cười hì hì rồi lon ton ra bờ giếng theo sát Ngọc để rửa tay chân.
Leo lên giường rồi mà Chích Chòe vẫn luôn miệng léo nhéo nhắc Trinh kể chuyện. Trinh đặt vội mình xuống giường, thủ thỉ vào tai chích chòe “Thế em muốn chị kể chuyện gì nào?”. Tiếng chích chòe đáp lời háo hức:

- Em thích nghe Cô bé bán diêm, chị Trinh kể cho em đi.

Câu chuyện này Trinh đã đọc cho nó nghe không biết bao nhiêu lần mà nó vẫn cứ đòi. Tuy ngán ngẩm nhưng Trinh cũng không dám từ chối sợ nó nhõng nhẽo mẹ mất ngủ, mai không dậy sớm mà đón cá được nên Trinh bắt đầu cất giọng chậm rãi kể truyện cho em.

- Ngày xưa có một cô bé bán diêm, hàng ngày cô phải đi bán diêm lấy tiền về đưa bố. Một hôm trời noel giá rét cô bé vẫn chưa bán được que diêm nào nên không dám về nhà. Ngồi ngoài đường cô bé thấy lạnh quá bèn lấy 1 que diêm ra bật lên. Huơ đôi bàn tay trước ánh lửa, cô bé tưởng tượng ra mình đang ngồi trước lò sưởi. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở. 

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, em nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Cô bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, cô bé thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống. "Ai đó đang từ giã cõi đời!" - Cô bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. "Bà ơi!", cô bé khóc nấc lên, "Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ". Cô bé vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm cô bé trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Và ngày hôm sau bà cô bé đã sống lại đưa cô bé và người cha nghèo khổ đến một ngôi nhà thật đẹp, có thật nhiều thức ăn ngon, có chiếc lò sưởi thật to và họ sống hạnh phúc cho đến cuối đời.
Quay sang nhìn em đã thấy 2 đứa ngủ từ bao giờ, Trinh mỉm cười vuốt nhẹ lên mái tóc xơ xác của thằng em trai bé bỏng. Nó vẫn cứ nghĩ là câu truyện kết thúc là như vậy từ bé đến giờ, Trinh đã không cho nó biết rằng ngày hôm sau người ta đã thấy cô bé bán diêm ấy chết cóng bên lề đường trên tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. Trinh luôn thích những câu truyện cổ tích kết thúc có hậu, tốt dẹp với bất kỳ ai luôn cố gắng học hành và là người tốt bụng. Rồi Trinh cũng thiếp đi vào giấc ngủ của mình, nơi có giấc mơ chiếc tàu của bố chở đầy cá đang dần cập bến trong nụ cười của mẹ.

[X] Close.