Vu giet nguoi o ha noi

Mẹo hẹn chị Tư Apartment hắn thuê, căn appartnent một phòng. Quần áo , đồ đạt, giày dép, hắn để tùm lum, nhưng sạch. Hôm nay hắn tự tay làm buổi ăn chiều cho hai người. Buổi ăn được thắp đèn cầy cho có vẽ lãng mạn, uống bia, nhưng đồ ăn toàn đồ mua ở tiệm Mỹ, nào hamburger, khoai lang chiên, ketchup, chip. Chị Tư tới trong bộ đồ thun đen chạy bộ bó sát người, thân hình chị mượt mà lộ những đường cong hết sẩy. Hắn để đồ ăn dưới thảm, trải cái khăn bàn lớn, hai người ngồi xuống, ăn uống vừa xong Mẹo lấy cái khăn bịt mắt như lần đầu, trao cho chị Tư hỏi? “Chị biết cái gì đây không?” Chị Tư mĩm cười liếc xéo môi trề xuống: “Hứ! Đồ thứ dê đạo lộ! Sao không biết? Muốn hiếp dâm nữa sao?”Hắn khe khẽ đứng lên ra phía sau bịt mắt chị Tư lại. Khoảng tối chùng xuống, nhưng Chị Tư lại cười rạng rỡ. “Trời! muốn gì đây cha nội”, hắn không nói lại ôm chị nằm xuống thảm và lấy giây căng hai tay hai chân nàng dang ra, hắn tìm cái kéo và bắt đầu cắt từ ống quần lên, chị Tư la lên: “Trời! tui tới đây chỉ có bộ đồ, cắt xong lấy đồ đâu ra mặc đây !”Hắn chăm chỉ và hứng khởi khi nhìn thấy những thớ thịt chị Tư lộ ra, những khoảng da trắng ngần, khi cắt tới hạ bộ hắn tư từ chiêm ngưỡng chiếc quần lót nhỏ xíu nhô lên giữa háng, và lưỡi kéo tư từ đi lên. Chị Tư bắt đầu rên nhẹ, tiếng rên nứng lồn của người đàn bà động cỡn khe khẽ nhè nhẹ nhưng gợi tình.

Khi đôi vú của chị Tư lộ ra hẳn, hắn dừng lại cầm chai ketchup (loại tương cà chua của Mỹ) hắn bắt đầu xịt trên hai đôi vú, và bao nhiêu loại bơ, thức chấm của chip hắn đỗ tràn trên bụng nàng, hắn cuối xuống liếm láp một cách ham muốn, chỉ vài phút sau tất cả đồ dọn sạch bằng lưỡi của Mẹo thì chị Tư quằn quại trong nỗi hân hoang mê thú. Hắn vẫn không chạm tới phần âm hộ ướt át đang rĩ nước nhờn ra, lấy một chiếc gối hắn kê mông nàng lên cao, âm hộ trong quần lót nhỏ nhô lên mời mọc. Cuối cùng chiếc kéo cắt phăng chiếc quần lót, trong thế ngồi bệt xuống thảm, một tay hắn chận mạnh phần dưới rốn, và một tay khác hắn dùng hai ngón tay trỏ, ngón giữa, đẩy thẳng vào âm hộ móc nhẹ về phần phía trên có những sợi như gân nhỏ, hắn chậm rải làm công việc nầy dùng tay thụt ra vào thật lâu, chị Tư bắt đầu lồng lộn rên rĩ sướng ngất. Theo kinh nghiệm, hắn đã tìm được huyệt G của nàng. Chất nước trong âm hộ bắn ra đầy tay. Chị Tư hẩy âm họâ lên như muốn hai ngón tay hắn sát hơn, miệng rên rĩ không ngừng. Hắn vẫn chăm chú làm, và con mồi như liệm ngất vì sung sướng. Khi con mồi đã hoàn toàn mất hết khả năng kìm chế, thì hắn mở khăn bịt mắt chịTư ra, chị Tư vừa rên vừa nói:
“Đụ em!. . . Đụ em đi anh. . . . . đã quá Mẹo ơi! Mau mau anh!”

Hắn đứng lên trút bỏ quần áo và mở trói cho nàng. Khuôn mặt nàng ngây dại, lao về phía Mẹo, lấy miệng ngộm vào dương vật hắn mút như người đói lâu năm. Cặc Mẹo cũng cương hết cỡ, những sợi gân hằn lên to lớn, hắn lấy dương vật ra đánh nhẹ vào hai má nàng, nàng chòm theo: “Mẹo ơi! đụ em đi anh. . . !”Hắn vẫn thong thả bế nàng lên chiếc ghế bành lớn, dang rộng hai chân nàng ra, ngồi xuống, lưỡi hắn lại đi sâu vào vùng hạ bộ đang hồi sung mãn nhất, nước nhờn lại ra trong cơn tê kịch ngất. Sau khi hành hạ con mồi bằng tay và lưỡi, Mẹo thỏa mãn nhìn còn mồi gục ngã dưới bàn tay mình, và hắn cầm cái chày cương cứng nhẹ đẩy vào bên trong âm hộ chị Tư. . . nắc mạnh. . . nắc mạnh.

vu giet nguoi o ha noi

Mà thằng Gà nó già so với tuổi, bon này goi nó bằng chú là không sai chút nào.

Lúc này mới thảnh thơi nhìn ra xung quanh, người đâu mà lắm thế này. Toàn mắt xanh mỏ đỏ, mấy thằng ku hóng hớt chạy trong Bar ra, đang ngó xem chuyện gì, bọn gái đú cũng đứng nhìn như bọn phóng viên đang chớp tin tức để mai viết bài vậy. Mà phải nói gái trong Bar con nào con đấy như bọn tiểu thư đài các, nhưng chẳng ai biết được về nhà đóng cửa, lột cái mặt nạ ra là những con bé chân đất mắt toét, cũng có thể là cô nàng sinh viên ngoan ngoãn hoặc nhân viên văn phòng đeo kính cận. Nhưng cũng có một số là dân ăn chơi đúng kiểu, nhưng loại này rất hiếm. 

Nhìn lại mình thấy bộ dạng như thằng móc túi ngoài chợ đồng xuân bị mấy thằng bên số 7 Thuyền Quang táng xong vậy, áo lệch về một bên lòi cả hình xăm rồng phượng chẳng ra giáng công tư đi chơi chút nào cả. 

Bỗng nhiên trong đám người loi nhoi, lão Đại gì đó bước xuống, với vẻ mặt lạnh lùng. Thôi chết rồi, thằng lùn này em thằng cha Đại này không chừng. Định bảo thằng Gà chạy nhưng thấy lão vẫn không thèm nhìn lại phía chúng tôi. Lão đi đến chiếc Land Rover màu đen đỗ trước cổng, lão mở cửa sau. 

Lần đầu tiên tôi thấy cặp đùi ngon như vậy của một con nhóc, mái tóc màu đen hơi xoăn chút xíu thả ngang bờ vai trần, chiếc ao thun 2 giây màu vàng nhạt và cái quần xóc bò bạc màu có rách chút xíu ở mông lòi cái ren quần lót màu đỏ làm quyến rũ vô cùng, gương mặt trái xoan như búp bê đang lóng ngóng như lần đầu bước vào quán bar vây. Lão Đại lại ghé tai con nhóc nói mấy câu gì đó rồi cả 2 bước vào trong.

Tôi đang định bước theo cái bóng con nhóc nhưng tiếng thằng Gà làm tôi tỉnh lại.

- Bọn mày biết tao là ai không?

- Dạ biết a! Hình sự ạ!

Chút xíu nữa tôi bế thằng bé chạy lại Bà triệu cấp cứu mắt cho nó mất. Ngoài trừ khẩu súng ra, tôi thấy thằng Gà giống nhất là thằng tổ lái về hưu ngồi ngoài quán trà đá hút thuốc lào, chẳng thấy nó anh em mẹ gì với máy thằng bên số 7, số 8 Thuyền Quang gì hết.

- Chúng mày đi lại đây. Thằng Gà quát.

Bắt hai thằng chọi ngồi vào quán nước cạnh quán Bar, thằng Gà hất hàm.

- Chúng mày ở đâu? Băng nào?

- Dạ! bon em ở Nam Định ạ.

- Nam Định? Tạo gọi thằng Thắng “chập” ra đây đưa chúng mày về nhé, Biết nó không?

- Dạ không a!

Thằng Gà này được cái đọc báo hay nghe ai kể chuyện giang hồ là nó nhớ dai lắm.

Cái tên Thắng “ chập” gì đó chắc nó đọc trong Dân trí hay VNnet đây. Tí nữa vãi đãi với thằng này. Bà béo bán nước với tay khều kều vào vai thằng Gà:

- Thôi, bọn nó biết lỗi rồi, cho nó về đi Gà. Mà chúng mày dám đến đây đánh nhau là sai rồi đấy. 

Thằng Gà này có tính hễ cứ chơi “kẹo” vào là muốn cho lên hàng là phải ra ngoài ngồi trà đá chút xíu mới vào nghe nhạc nên bà này chắc là bạn thân nó rồi. Chắc toàn buôn dưa lê với nó khi phê thuốc đây. Hồi trước, đi Bar lúc nào nó cũng mang theo ít hàng để nghe nhạc. Thằng Gà nghe Bà béo nói thì chậm rãi nói như một bậc đàn anh thực thụ:

- Bây giờ bọn mày mua bao thuốc ở đây vào mời bên bàn tao xin lôi rồi biến. Để tao gặp lại 1 lần nữa là tao chở chúng mày về Nam Định luôn nghe chưa? Phắn.

Thằng Gà quay lại nhìn bộ dạng tôi cười một cái rồi thò tay vào trong túi tối lấy chia khoá xe, án nút. 

Đầu bãi xe đèn chiếc BMW X6 chớp đỏ, nó chạy lại mở cốp sau lây cái áo sơ my Louis Vuitton của nó đưa cho tôi mặc vào và quảng chiếc áo rách cho bà bàn nước rồi chúng tôi bước vào Bar uống rượu tiếp.

Bước vào tôi chui thẳng vào WC. Thằng cha lau chùi WC vừa đưa tay mở cánh cửa thì tôi bước vào định rửa tay. Nghe tiếng xoẹt, chiếc Iphone màu trắng của con bé nào rơi tỏm xuống sàn nhà, trượt xuống vũng nước cuối phòng rửa tay nhìn thấy thảm.

- A..aaaaa. Đui hả?

Ngước mắt lên định táng cho nó 1 cái, nhìn khuôn mặt trái xoan, mũi cao, đôi mắt sắc lẹm và gò má hồng hào làm tôi như điện giật. Nếu không có tiếng nhạc chắc tiếng tim trong ***g ngực tôi còn hay hơn thứ bản nonstop nào từng nghe. Bây giờ mà bàn DJ trong bar bị hỏng thì chỉ cần lấy cái dây cắm của hệ thống loa nhét vào cái lỗ sau mông tôi chắc cũng hay không kém những bản Nonstop bất hủ.

Ngoảnh lại nhìn chiếc iphone con bé mới biết mình va vào con bé mới được lão Đại đưa vào, làm văng chiếc Iphone vào vũng nước, chạy lại nhặt lên cho con nhóc, ấn cái nút hôm, máy có vẻ chập chà chập chờn. Ngày hôm nay toàn thứ chuyện đâu đâu. Hôm nay chắc bước chân ra khỏi nhà, chắc có con nào mới bị hiếp dâm đi qua là cái chắc luôn. Mẹ kiếp, khốn nạn thật.

Con bé giật cái điện thoại từ tay tôi, bật lên xem.

- Đen thế. 

Cái môi con bé cong lên, hất hàm sang phía Tôi.

- Đi đứng kiểu gì vậy, hỏng máy rồi, có mắt cho chật mặt à.

Con bé lẩm bẩm trong miệng mấy câu, tuy nhạc đang đập phía ngoài nhưng tôi vẫn nghe rõ. 

vu giet nguoi o ha noi

vu giet nguoi o ha noi la gi ?

Hai cô cháu nằm yên trong giây lát. Vậy là cả hai đã thực sự bước qua ngưỡng cấm, hai cô cháu đã ăn nằm với nhau. Dũng lại từ từ rút ra. Nó thấy cô Uyên nổi gai ốc khắp người, cô nó đang sướng lắm! Sau cú thăm dò nhẹ nhàng ban đầu, Dũng bắt đầu địt rất mạnh vào lồn Uyên, nó đụ liên hồi. Trong phòng êm ru tiếng máy lạnh chỉ nghe những tiếng phạch phạch rất to của 2 cơ thể trần truồng dập vào nhau. Uyên cắn chặt góc mền giữ cho khỏi gào lên, nàng hết vật đầu qua bên trái rồi bên phải, cứ liên tục như vậy vì Dũng vẫn nắc liên tục. Nó đổi tư thế hết kiểu này sang kiểu khác, phim sao thì nó vậy, có lúc nó gập đôi hai đầu gối Uyên lên sát ngực nàng cho đít nàng vểnh lên, tinh khí của nó và dâm thủy của Uyên hòa lẫn với nhau chảy lai láng. Nó chơi kiểu này làm Uyên rất thốn nhưng sướng kinh khủng. Rồi Dũng nằm đè lên Uyên, hôn môi nàng, ngậm lưỡi nàng, bú vú nàng trong khi vẫn dập liên hồi. Nó banh hai chân nàng hổng lên trời rồi xọc mạnh buồi vào tưởng chừng làm lồn Uyên rách toạc. Uyên hết ngồi trên mặt lại ngồi lên dương vật Dũng, nàng xóc như phi ngựa khiến Dũng cũng không thể ghìm nổi nữa, nó ghì chặt Uyên vào lòng, dương vật nó thọc tuốt vào sâu nhất trong tử cung Uyên, nó chuẩn bị phóng tinh lần thứ hai trong đêm nay, lần này thì xuất ngay trong âm hộ cô nó. Uyên cũng đang tới chỗ tột đỉnh khoái lạc. Nàng không còn quan tâm tới tới việc bị dính bầu hay không, nàng chỉ muốn được thỏa mãn bản thân ngay lúc này. Mấy năm nay Tiến chưa bao giờ được chơi nàng mà không mang bao cao su, thế nhưng hôm nay ngay trong lần đầu tiên, Uyên đã cho Dũng ân ái và hoàn toàn thỏa mãn với nàng mà không dùng một biện pháp phòng ngừa nào. Dũng xiết chặt Uyên thúc mạnh dương vật vào lồn nàng mấy cái nữa đột nhiên thấy Uyên rung động toàn thân, nàng thổn thức vào tai nó:
- Cho em đi anh, sướng quá Dũng ơi, mạnh nữa Dũng ơi, em yêu anh…

Dũng không thể tin vào tai mình và nó cũng không chịu nổi nữa. Từng đợt, từng đợt tinh khí nóng hổi phọt mạnh vào tử cung Uyên khiến nàng chết lịm trong đê mê: Chết em mất Dũng ơi? sướng quá anh ơi? Âm đạo nàng co bóp chặt vào buồi Dũng làm nó phóng thêm một đợt nữa cực khoái. Suốt đêm đó, hai cô cháu làm tình với nhau không nghỉ. Tất cả các lỗ trên người Uyên không có lỗ nào là cấm kỵ với Dũng cả. Nàng để mặc cho Dũng dày vò thân xác suốt đêm. Thế là nàng đã thỏa mãn mọi thắc mắc mà nàng không biết lúc coi phim, những thắc mắc mà Tiến từ chối trả lời nàng thì giờ đây cháu nàng đã trả lời đầy đủ. Nàng đã biết cảm giác tê tái tuyệt vời khi Dũng chọc dương vật vào lỗ đít nàng, nàng cũng đã cho Dũng thỏa mãn dương vật của nó giữa hai bầu vú bự của nàng rồi phóng tinh khăp mặt mũi nàng. Nàng còn khuyến khích Dũng cưỡng dâm vào miệng nàng? Tám giờ sáng hai cô cháu vẫn đang tắm rửa cho nhau trong nhà tắm. Dũng vẫn thèm muốn kinh khủng. Nó đẩy nàng quay mặt chống tay vào tường, từ đàng sau Dũng giật tóc Uyên và cắm buồi vào đít nàng. Nó địt nàng tới lúc hai cô cháu không đứng nổi nữa khuỵu ra nền nhà tắm nó mới chịu phóng tinh. Trong âm hộ, lỗ đít và cả trong miệng nàng tối hôm đó có lẽ phải chứa tới cả nửa lít tinh dịch của Dũng xuất ra. Lúc 2 người bồng bế nhau trở về phòng ngủ, Dũng lại bắt nàng bò ra đất chổng đít lên để chơi như kiểu chó. Lỗ đít và lỗ lồn Uyên lúc chổng mông lên đều không khít được nữa vì buồi Dũng đã chọc vào không biết bao nhiêu lần. Lúc cả 2 đang đê mê thì chuông điện thoại kêu vang. Uyên miễn cưỡng bốc máy nghe trong khi Dũng vẫn đang địt nàng từ đàng sau. Trong máy là giọng nói của Tiến, chồng nàng hỏi thăm sức khỏe của nàng và tình hình mấy bữa nay. Uyên vừa quằn quại vừa trả lời: em buồn và nhớ anh lắm, chỉ mong anh về ngay với em? Vừa buông điện thoại xuống, Uyên đã rụt phắt cho dương vật của Dũng tuột ra khỏi lồn nàng, Uyên quay lại vuốt ve và ngậm chặt lấy buồi Dũng, nàng mút chùn chụt cả tinh dịch của Dũng và âm dịch của nàng, nàng còn cảm nhận được cả mùi vị từ trong hậu môn nàng trên dương vật của Dũng. Năm phút sau nàng lại đón nhận nguồn tinh khí mới của Dũng phóng thẳng vào miệng nàng và Uyên chẳng để phí phạm một giọt nào. Tối hôm ấy và cho hết cả kỳ nghỉ hè Dũng chẳng bao giờ ngủ ở căn phòng phía Tây cả. Dũng thông dâm với cô suốt ngày đêm, ngay trên chiếc giường cưới của cô chú nó. Hai cô cháu sống như vợ chồng và sướng như tiên vì hứng lên lúc nào là lại đè nhau ra để giao hợp và thỏa mãn nhau liền lúc đó mà chẳng hề dùng một biện pháp tránh thai nào. Đầu năm học mới, không ai biết Uyên lặng lẽ một mình đi bác sỹ tư nạo thai, kết quả của một mùa hè đầy kỷ niệm. Dũng trở về Nha Trang và đê lại tuổi thơ ngây của nó trong căn hộ của cô chú tại Saigon. Trong đầu nó còn đinh ninh lời hứa sẽ vô Saigon hè sang năm thăm cô Uyên.

vu giet nguoi o ha noi

Khung cửa kính ca-bin mờ đi bởi hơi thở của nó giữa tiết trời se se lạnh. Trời vẫn hiu hắt những tia nắng nhạt màu len lõi vào bên trong. Mọi thứ đều nhuốm một màu nhạt nhòa như chính tâm trạng nó lúc này vậy. Sau mỗi sự ra đi của một người thương yêu đều là một khoảng lặng cũng nhạt nhòa như màu nắng. Một ngón tay chìa vào khung cửa kính, là tay chị, là gương mặt chị áp nhẹ vào, thổi phù một cái. Khung kính bổng mờ đục đi hoàn toàn. Nó ngẩn nhìn, chị mĩm cười. Ngón tay thon dài của chị vẽ thành hình đóa hoa, một mũi tên chỉ vào nó và cuối cùng là từ đồ ngốc. Nó nhìn chị, nó mĩm cười vì trò nghịch của chị, không phải đơn thuần là trò nghịch trêu chọc của nữ hoàng, đó là cả một sự chia sẻ, cả những hơi thở ấm áp chị đang nhẹ nhàng cố truyền vào người nó. Chị vẫn ngồi cạnh nó, từ sáng giờ lúc nào chị cũng ngồi gần nó, dù đôi lúc chị cố tỏ ra vô tư đùa giỡn, giành giật vị trí ngồi cạnh nó với anh Phong và Hân thì cuối cùng chị vẫn ngồi vài sát vai với nó. Lúc này cũng vậy, chị im lặng, thôi cười giỡn mà bắt chước nụ cười mĩm của nó, mắt chị áp vào khung cửa, chu miệng thở phù phù. Ngón tay dài của chị thi thoảng lại bấm nhẹ vào bàn tay nó, chẳng ai thấy cả nhưng nó biết chị luôn cố làm như vậy. Cách nhau đến 2 lớp găng tay lận đó nhưng hơi ấm sẻ chia vẫn nhẹ nhàng như ánh nắng.
Càng nghĩ nó càng thấy ấm, càng thấy ấm lại càng đau. Ừ nó vẫn còn nhiều người bên cạnh chia sẻ, còn em về bên ấy, xung quanh em toàn những con người xa lạ. Em sẽ xoay sở thế nào để hạnh phúc, để ấm lòng, để xóa nhòa những tổn thương...
Suy nghĩ linh tinh cuối cùng cáp treo cũng đưa cả đám đến trạm cuối. Cả nhóm lại kéo nhau đi vòng vòng tham quan chùa, không ai dám đùa giỡn gì nửa cả vì nơi chùa chiềng linh thiên dù tín ngưỡng hay không thì thái độ của mỗi người cũng phải khác. Có vẻ nơi này chẳng có gì thú vị ngoài cảnh vật khá đẹp. Đi mõi chân chị kéo nó ngồi xuống bậc thềm phía sau chùa phụng phịu mặt:
- Nhox chị mệt rồi hông đi nửa đâu.
- Ờ vậy mà hồi nảy ai xung chạy trước lắm mà
- Hồi nảy khác giờ khác
- Uhm biết rồi để nhox mua nước cho chị uống.
- Chị muốn uống coca
- Rồi để nhox đi mua.
Nó chạy nhanh lên phía trên gọi Hân với anh Phong quay lại
- Nè hai người chị Phương mệt rồi kìa.
- Haha thấy chưa hồi nảy chạy cho dữ giờ mệt
- 2 người uống gì để em đi mua luôn
- Ừ anh uống nước suối. 
- Hân uống gì? - nó quay qua hỏi nhỏ Hân
- Uhm uống gì cũng được. 
- Vậy uống coca giống chị Phương nha
- Ừ
- Hai người lại ngồi với chị đi. Chờ chút!
Nói xong nó quay lưng đi vòng ra phía trước chùa. Nói là chùa nơi linh thiêng vậy chứ bãi đậu xe phía trước đông nghịt người, nhang khói mù mịt, tiếng mời mọc của những người bán hàng rong, tiếng la hét của mấy người phụ xe, tiếng hướng dẫn viên ồn ao trong chiếc loa nhỏ điện tử...tất cả tạo nên một khung cảnh xô bồ phức tạp trước cổng vào chùa. Nó chen chân vào dòng người rồi dừng lại trước quầy nước gọi một chai nước suối và 3 lon coca ướp lạnh.
- Bao nhiêu cô?
- Cho cô xin 60 ngàn.
15k một chai nước, giá cũng không đến nổi nào. Nó gật đầu thầm nghĩ rồi cho tay vào túi móc tiền trả. Nhưng mà gương mặt nó dần biến sắc khi mò hết túi trước, túi sau, túi áo khoác đều không tháy bóp tiền đâu. Trời phật ơi bóp tiền nó đâu có giữ đâu lấy gì mà trả tiềng nước. Bà bán nước nhìn nó cười từ đầu giờ thôi cười nhìn nó chằm chằm vì thái độ của nó.
- Sao vậy cháu.
- Dạ dạ...cô cho con gửi nước lại. Tiền con bỏ...
Nó chưa nói dứt câu chợt có một bàn tay chìa tờ tiền 100k ra trước mặt nó. Giật mình quay qua, nó ngẩn người vì nhỏ Hân đang đứng bên cạnh mắt nhỏ nghênh nghênh nhìn nó lắc đầu.
- Bó tay với M luôn đó. Hông có giữ tiền mà cũng bày đặt tài lanh chạy đi mua nước. Đầu óc suốt ngày lơ ngơ không vậy hả
- Ờ ờ tại quên
- Thiệt tệ hơn vợ thằng đậu nửa
Hix thiệt ức quá, ai bỉu giữ bóp tiền người ta chi giờ còn nói xấu nửa chứ. Thôi dù sao cũng lỗi tại mình đãng trí, quân tử không chấp chuyện nhỏ nhặt, ghi sổ để đó mai mốt tính sau với cô nàng này mới được. Nó cười gãi gãi đầu
- Ờ thôi biết lỗi rồi. Mà đâu ra đây hay vậy
- Xí Hân hông đi theo chắc M làm ô-sin trả tiền nước luôn chắc.
Nhỏ vừa cằn nhằn vừa đưa tiền cho bà bán nước. Chắc nghe loáng thoáng được câu chuyện của 2 đứa nó bà bán nước tươi cười vừa thối tiền vừa nói chen vào
- Con gái giữ bạn trai cho kỹ.Thằng này ngơ ngơ vậy coi chừng mai mốt nó bỏ quên con thì chết!
Sax bà này cũng rảnh, bán nước không lo còn bày đặt nhiều chuyện góp phần nói xấu nó nửa chứ. Nhỏ Hân lấy tiền thối từ tay bà bán nước quay qua đấm nhẹ lên vai nó.
- Cười gì cười hoài ai thèm giữ mấy người chi cho mệt. Đi nhanh!
Nhỏ gật đầu chào bà bán nước kéo tay đi trở vào trong. Hix coi nó chẳng khác nào trẻ nít không bằng, lại còn nắm tay bắt nó đi nhanh không lại lạc nửa chứ.
- Mà nè đi từ từ làm gì đi nhanh dữ vậy
- Đàn ông con trai gì chậm chạp thấy sợ.
- Nói xấu hoài luôn
- Chứ mấy người tốt chỗ nào đâu đòi nói tốt.
- Ờ ờ. Rồi tính giữ bóp tiền M hoài hả. Đưa cho M đi
- Mệt chút đưa. Mặt M ngơ ngơ vậy làm mất sao
- Hok đưa nảy giờ mua đồ hai lần hok có tiền trả quê muốn chết.
- Hihi đáng đời! Biết quê nửa sao! Kệ muốn mua gì nói Hân mua cho. Mua đồ hông biết trả giá người ta chém cho hết tiền sao
- Hay quá làm như người ta hông chém Hân vậy
- Hân khác M khác. Mặt M đó giờ mua đồ có biết trả giá đâu. Hân con gái rành vụ này hơn M
- Nhưng mà...
- Mệt...kệ M...
Nhỏ hông nói nửa buông tay nó chạy nhanh lên phía trước. Nó đành tiu nghĩu đi từ từ phía sau. Hết đường binh. Ngang như con cua ấy, tiền của nó mà không cho nó giữ, còn dám nói muốn gì nói mua cho nửa. Làm như mẹ nó không bằng. Nhỏ không phải con gái chắc có uýnh lộn quá trời...Kệ đang tâm trạng thất tình ráng nhịn chờ hồi phục tinh thần lại rồi xử lí nhỏ sau cũng dc >.<
Chen vào dòng người đi tham quan chùa, không khó để nhận ra vị trí ngồi của 3 người còn lại bởi sự nổi bật của chị và nhỏ Hân, anh Phong cũng không kém vì chiều cao khá tốt. Hình như nhỏ Hân đang kể cái sự tình đi mua nước mà không đem theo tiền của nó thì phải, trong 3 người kia vừa nói vừa nhìn về phía nó tủm tỉm cười kia mà. Giờ lại gần đó là chết vì nhục, nghĩ vậy nó nhìn quanh kiếm cái ghế đá trống người ngồi xuống, để bọc nước kế bên bình thản khui một lon coca ngồi uống. Uống được nửa lon coca nó đã nghe mùi sát khí sau lưng, là chị, không lẫn vào đâu được. Chưa kịp phản ứng chị đã búng 2 cái rõ mạnh vào má nó kèm theo một cú đấm tra trước mặt nó đe dọa. 
- Muốn để chị chết khát hả nhóc con.
- Có đâu. Tại mỏi chân
-Xí chứ ko phải có người đi mua nước hổng có tiền trả sợ chị chọc quê chứ gì. Đồ ngốc!
Nó bật cười. Ừ thì đúng là ngốc thiệt, dường như với những người xung quanh nó đều ngốc như vậy. Anh Phong với nhỏ Hân cũng đi lại ngồi xuống uống nước. Dòng người mỗi ngày một nhiều đi ngang qua chỗ nó ngồi. Ngay chính lúc này nó mới cảm nhận được rõ ràng hơn cái cảm giác cô đơn giữa chốn đông người, càng nhiều người lại càng cảm thấy cô đơn. Ngày trước cũng yêu đương, cũng vài mối tình học trò, thích thì quen, chán thì im lặng rời xa nhau. Cùng lắm là một chầu bi-a, một trận đá bóng đã đời với đám bạn vậy là vui vẻ bình thường trở lại. Chẳng có thời gian để suy nghĩ quá nhiều, im lặng quá nhiều và cố gượng cười quá nhiều như bây giờ.
- Đói bụng rồi. Tụi mình đi ăn đi mọi người. Đi ăn nha nhóc!
Chị phá vỡ sự im lặng bằng lời đề nghị đi ăn mặc dù không gian xung quanh có tí im lặng nào đâu, người đông như đi hội mà. 
- Ờ thì đi! - nó gật đầu
- Ừ cũng được. Vậy mình đi cáp trở về bên kia ha.
Anh Phong toan đứng dậy đi về phía cổng vào cáp treo. Nhưng chị kéo tay anh lại.
- Không! Phương hông muốn đi cáp treo nửa.
- Sao vậy. Xe để bên kia mà Phương
- Hihi đi taxi. Đi nhox....nhanh nhanh mọi người!
Chị cười tươi đứng dậy kéo nó chen vào dòng người chen ra cổng chẳng cho ai kịp đồng ý hay từ chối. Kéo nó leo vào chiếc taxi bên ngoài cổng chùa chị nói nhỏ với nó.
- Trời tối rồi. Chị không muốn ngồi trên cáp treo nửa. Nhìn xuống tối thui sợ lắm.
Chị rùng mình le lưỡi ra vẻ sợ. Nó gật đầu cười. Ra nữ hoàng cũng biết sợ bóng tối. Đi taxi trở về bên kia cũng tốt, giờ cũng tối ngồi trên cáp treo nhìn xuống dưới rừng thông tối om ấy với cái tâm trạng trống rỗng lúc này liệu có làm nổi đau lại nhói lên chăng. Xe lăn bánh. Nó ngồi im lặng bên trái đưa mắt nhìn xuống dưới rừng thông. Đường trở vào thành phố quanh co, một bên là vách đá, bên kia thì sau hun hút. Người ta gọi con đèo duy nhất để bên ngoài đi vào thành phố này là Mimosa. Một cái tên hay hay và dễ thương nhưng có một chút gì đó man mác buồn. Trở về chỗ cáp treo vừa lúc nắng tắt hoàn toàn nhường chỗ cho bóng đêm, thành phố lên đèn, trời se lạnh. Anh Phong chậm rãi đưa chiếc xe lăn bánh một vòng hồ Xuân Hương theo lời chị rồi mới rẽ quay trở về khách sạn cho chị và nhỏ Hân mặc thêm áo ấm. Còn nó và anh Phong thì làm gì có chuẩn bị áo nào khác đâu mà mặc thêm đành ngồi run run dưới sảnh uống trà nóng. Từ lúc gặp chuyện đến giờ anh chưa nói bất cứ lời nào với nó, một lời an ủi cũng không. Sau này anh có nói không phải anh không quan tâm nó mà vì anh biết tính nó sẽ đủ sức vượt qua, hơn nửa chị và Hân thay phiên nhau giành hết phần chia sẻ với nó mất rồi. 
Uống cạn bình trà, phục vụ châm thêm nước cả buổi trời 2 cô nương mới mặc thêm áo xong. Chị và nhỏ Hân xuất hiện, đẹp dịu dàng như hai công chúa tuyết. Đều mặc quần jean, giày boot, chỉ khác nhau về màu sắc của áo khoác và khăn choàng cổ, nhất là chị còn điệu đà đội nguyên một chiếc nón len màu trắng. Cái này không phải mặc thêm áo mà là đi làm điệu hơn thì có. Tất nhiên nó với anh Phong đã quen với hình ảnh xinh đẹp thế này nên vẫn thản nhiên ngồi uống trà, nhưng mấy người khách khác ở sảnh thì lại chú ý tới sự xuất hiện của 2 cô nàng.
- Mình đi ăn hàng, đi chơi trò chơi rồi đi dạo đi mọi người.
Vẫn là chị nhanh nhẩu đề nghị. Tất nhiên không ai từ chối (chẳng ai dám từ chối thì đúng hơn). 
- Rồi để Phong lấy xe.
Anh Phong gật đầu đứng dậy. Nhưng chị kéo anh lại lắc đầu
- Không! Phương không muốn đi xe
- Sao vậy Phương?
- Hihi rồi sẽ biết. Đi nhanh nhox!
Chị cười tươi kéo tay nó chạy nhanh ra khỏi khách sạn. Đừng nói là giờ này chị đòi đi bộ là hơi mệt à. Trời tối, lạnh, cả ngày mệt mõi giờ mà còn cuốc bộ vòng vòng xong chắc đem chôn luôn quá. Nó với anh Phong còn đi được chứ 2 cô nàng mang giày cao gót nhắm đi dc mấy trăm mét đây. Cũng may suy nghĩ điên rồ của nó hơi phong phú. Chị không định đi bộ (quên mất chị là chúa lười). Chị kéo tay nó chạy ra ngoài bãi xe ngoài khu vui chơi. Chọn một chiếc xe ngựa có 2 con ngựa màu nâu leo tót lên ngồi chẳng kịp cho chủ người ta mời gọi gì hết. Hơi bất ngờ vì cách chọn xe nhanh chóng của 2 vị khách trẻ tuổi. Ông cụ chủ xe ngựa tươi cười đội chiếc nón cao bồi lên đầu rút chiếc roi nhìn nó và chị:
- Hai cháu đi đâu?
- Dạ đi vòng vòng
- Có hai đứa thôi hả?
- Hông! Còn hai người nửa đó cụ. Mình đi xe ngựa nha nhox hihi
Chị trả lời ông cụ rồi quay qua cười tươi với nó. Giờ còn hỏi ý kiến nó làm gì nửa, từ chối có được nửa đâu, ngồi vô tư trên xe người ta mất tiêu rồi. Ông cụ leo lên vị trí đánh xe vòng lại cười nói:
- Mấy cháu muốn đi theo giờ hay sao. Một giờ là ....
- Dạ ông chở tụi con đi vòng vòng chừng nào chán thì thôi. Mà 2 đứa con hổng có tiền đâu. Ông hỏi tên kia kìa
Chị vừa nói vừa xòe 1 tay ra vẻ ko có tiền, một tay chỉ về anh Phong. Đúng là nữ hoàng có khác. Mà chị nói cũng đúng hai chị em nó giờ mà thả ở đâu đó là xác định đói nhăn răng, làm gì có tiền trên người mà sài. Chị kéo tay nhỏ Hân lên ngồi kế bên để mặc anh Phong ngẩn ngơ đứng thỏa thuận giá cả với ông cụ chủ xe. Thỏa thuận xong giá cả anh Phong leo lên ngồi đối diện làm vẻ mặt đau khổ.
- Tại sao Phong bị ngồi một mình?
- Tại Phong là người dưng ráng chịu
- Phân biệt đối xử. Phản đối
- Haha phản đối vô hiệu. Không có quyền phản đối luôn.
- Ngồi một mình lạnh lắm.
- Ráng chịu đi......hii ấm ghê luôn nhox hen
Chị vừa nói vừa ôm lấy vai nó dụi dụi đầu chị vào đầu nó. Khẽ nhìn sang bên cạnh, hai má chị hình như vẫn ửng hồng giữa cái lạnh se người. Đà lạt chìm trong màng đêm. Tiếng xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường phố...vòng xe lăn chậm chạp như vòng thời gian của ngày hôm nay vậy...cố im lặng chờ mãi mà vẫn chưa hết ngày - ừ thì chờ cho hết ngày đầu tiên em đi!

vu giet nguoi o ha noi

Xem vu giet nguoi o ha noi hay nhat 2014

Nhạc dìu dặt, từng cặp lại ra nhảy trong ánh đèn tối om. Lần này máy móc chắc đã trơn tru rồi, ai cũng hưng phấn hơn nên nhảy cũng mạnh bạo hơn, tiếng ọt ẹt liên tục, cả tiếng bành bạch của cơ thể trần truồng dập vào nhau, tiếng thở, tiếng rên cũng to hơn, hoà cùng tiếng nhạc nhảy thành một âm thanh tổng hợp rất vui tai. Hoa không quay mông lại mà đứng dạng háng ra, tay kéo váy lên, miệng nói: – nào, cho em được dùng cái lâu nay bạn em vẫn dùng nào, anh cho vào đi. Tôi hơi khuỵu chân xuống cho dương vật đúng tầm thọc vào. Hoa có mu cao nên lỗ chìa ra rất dễ cho vào, tôi thọc một cái là vào ngay, ọt, trơn tru quá, nước nôi sao mà nhiều thế, thọc được vào rồi thì tôi điều chỉnh tư thế, cũng đứng dạng chân sát hai chân Hoa, rồi cứ thế nhịp nhàng thì thụt. Hoa ôm lấy hai vai tôi, áp mặt vào bên má tôi, miệng rên ư ư rất dâm. Cô vừa rên vừa thì thào: – ôi, được đấy chứ nhỉ, súng ống cũng khá đấy chứ, con Lan thế mà may…mà anh cứ dập thoải mái vào, làm rón rén như thế em nhột nhột chỗ đó lắm. Tôi phì cười vì câu nói của cô bạn vợ này nhưng cũng bạo dạn dập mạnh hẳn lên, chung quanh mọi người cũng thế cả, có phải mình mình đâu mà sợ, háng tôi vào háng Hoa va vào nhau kêu ành ạnh. Hoa cười hưởng ứng: – thế…thế chứ, thế mới nam tính chứ anh Minh nhỉ, em thích mạnh chứ không thích nhẹ nhàng tình cảm như cái Lan đâu. Rồi đèn lại sáng, mọi người lại nhảy bình thường, liếc sang thấy Lan đang nhảy với Dũng, Dũng thấp bé nên nhìn nhảy với vợ tôi rất buồn cười. Vợ tôi nhìn tôi vẻ hơi ngỡ ngàng khi thấy tôi đang dìu cô bạn thân của cô ta nhảy. Hoa thì cười nhơn nhơn như không, cô ta lại còn nháy mắt trêu vợ tôi nữa chứ. Rồi đèn lại tắt, tôi và Hoa lại thì thụt dập, thấy tôi dập mỗi lúc một mạnh, Hoa thì thào nhắc: – này…hự…cho em đăng ký nhận cái đó của anh nhé…hự…nhưng mà để lát nữa chứ, anh làm mạnh thế định ra ngay à. Tôi lào thào đáp lại trong khi vẫn dập đều đều: – yên tâm, anh chưa ra đâu. Lần này thì Hoa khom người lại cho tôi chơi nên vừa chơi tôi vừa tranh thủ thò tay bóp hai bầu vú thỗn thện của cô ta và vỗ mông cô ta. Tôi thì thào: – ôi, vú em to bóp sướng tay thế, mông cũng to, tốt nái thế này thì hại trống lắm đây, khổ thân anh Trung nhà em. Tôi nói khiến Hoa cười híc híc thích thú.