Vu giet nguoi o phu tho

Thúy ngưng vuốt ve núm vú, chỉ dùng lòng bàn tay ôm chặt bầu vú, chờ cho cảm xúc nơi Châu dịu xuống mới ghé sát mặt lại hôn lên môi em. Đây cũng là lần đầu tiên Châu được hôn môi, một nụ hôn ướt, sâu thẳm của hai cặp môi rất mềm. Môi hai người dính chặt lấy nhau. Lưỡi Thúy lách vào miệng đứa em vẫn còn ngậm chặt.

Đoán được ý Thúy, Châu hé miệng ra là nàng lùa ngay lưỡi vào kích thích. Như một phản ứng tự nhiên, lưỡi Châu bắt đầu nhúc nhích quấn quýt lấy lưỡi chị. Hai cái lưỡi vờn nhau, có một lúc một cái nằm rạp xuống để cái kia tung hoành. Thúy đẩy nhẹ em nằm ngửa rồi đè lên hôn cho thoả thích. Màn múa lưỡi làm hai người muốn ngộp thở mới chịu buông nhau ra. Thúy nằm ngửa xuống giường. Châu nhập tâm bài học vỡ lòng rất nhanh nên mạnh bạo luồn tay vào dưới chiếc áo ngủ của chị để thám hiểm gò bồng đảo. Không rõ có phải vì Thúy hơn em hai tưởi mà cặp vú lớn hơn gấp rưỡi? Châu thì thầm khen: Ngực chị bự hơn của em nhiều! Chị làm thế nào má nó lớn thếu được?
- Chị có con nhỏ bạn thân tên là Tâm thường vuốt ve nhau nên nó mới bự ra như vậy.
- Sao mấy bữa nay em không thấy chị ấy đến chơi?
- Nó về quê nghỉ hè. Khai trường mới lên.

Có tiếng bà Ngọc đi lên cầu thang. Hai chị em giả vờ ngủ. Châu lúc đó mới nghĩ lại lúc Thúy sờ vú rồi hôn, nàng cảm thấy như có mấy giọt nước tiểu rỉ ra trong sì líp. Đây cũng là sự kiện hoàn toàn mới mẻ với nàng. Thọc tay vào trong quần lout, nàng thấy đũng quần hãy còn nhờn và ướt, nhưng ngửi thì không thấy mùi hôi hay mùi nước tiểu. Bà Ngọc vẫn bận rộn thu xếp gì đó ngoài hành lang khiến hai chị em đầnh bỏ dỡ cuộc vui quay ra ngủ thật.

Hôm sau nhà thật yên tĩnh, mọi người đều dậy trễ. Bữa cơm tối cũng không kéo dài vì hôm sau gia đình Châu về Sài Gòn rồi.

vu giet nguoi o phu tho

“Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ, tuổi ấu thơ mà mang nhiều âu lo, ngày đó sống kiếp lang thang, mẹ ơi sao con mong chờ bao giờ cho đến bao giờ” .
Bản nhạc rĩ rã phát ra từ một quán Cà phê Kiều nghe sao mà não nề. Đó là cuộc sống của nó, diễn tả rất đúng mức qua bản nhạc “Nó”. Sinh ra đã là mồ côi cha, nó chỉ sống lang thang làm nghề tự do. Chuyện gì nó cũng làm. Đánh giày, bán vé số, cò mồi, và cả nghề đấm bóp dạo nó cũng làm tuốt. Số tiền ít oi đó chỉ đủ nuôi một buổi cơm đạm bạc cho mẹ của nó. Số còn lại chẳng bao nhiêu chỉ vừa đủ tiền thuốc men cho người mẹ bị bệnh tiểu đường. Tuổi nó hãy còn nhỏ để chịu đựng cuộc sống vất vả nên nó bắt chước theo người ta cờ bạc mỗi khi kiếm được chút đĩnh tiền. Nó thích nhất là cá độ. Hễ bất cứ cái chi có thể cá được là nó không khước từ. Nó cá với ông năm trời hôm qua mưa hay nắng, cá với thằng Tiền số bảng xe của chiếc xe tải đang chạy tới là chẳng hay lẻ, cá với anh Gà là tuần sau chị Hai Bưa nhà kế sẽ sanh trai hay gái, cá với ông Năm Thành là tối nay có cúp điện hay không. Nói chung nó cá hết tất cả. Phần lớn là nó đều thắng. Nó rất tin vào sự quan sát của nó.

vu giet nguoi o phu tho

vu giet nguoi o phu tho la gi ?

Hoa chưng hửng, nàng xúc động:
- Sao mua chi nhiều vậy Hải, làm sao ăn hết được.
- Ăn hông hết thì để mai ăn cô, đem kho ăn ngon lắm.
Hoa nhìn Hải:
- Hay là em ở lại ăn cơm với cô nghen.
Hải mừng rở, nó chỉ chờ có như vậy:
- Nếu cô biểu vậy thì em nghe theo, em uống bia ở nhà cô được không, cô có thích uống bia không?
thấy thằng Hải hăm hở như vậy Hoa cười:
- cái đó tùy em, nhưng cô chỉ uống ít ít thôi.
Khi Hoa về tới nhà thì cũng đã gần 6 giờ, không ai để ý tới việc Hải chở Hoa về nhà. Ngôi nhà ở cuối hẻm, thằng Hải dựng xe xong xách gói thịt quay và bia vào nhà. Nó chợt khựng lại khi thấy một bà cụ đang ngồi giửa nhà đang đâm trầu. Hoa nói:
- má chồng cô đó, bà ấy lãng tai nặng lắm, mắt mờ nửa nên không nghe thấy gì đâu, em đừng ngại. Em cứ tự nhiên nhe, chờ cô thay đồ trước đã. Nói xong Hoa thản nhiên bước vô trong nhà không để ý tới bà cụ. Thằng Hải đứng tần ngần quan sát:nhà cửa sơ sài nhưng sạch sẽ, nó vừa nhìn bà cụ già nó cố ý nói lớn tiếng vọng vào trong:
- thầy hôm nay có về nhà không cô?

Tiếng Hoa trả lời từ trong buồng vọng ra:
- Ông xả cô mới về tuần rồi, hai tuần mới về một lần, hỏi chi vậy?
- Vậy cô ở nhà một mình buồn hén, cô không có tivi hả? nó vừa nói vừa nhìn bà cụ già. quả nhiên bà không nghe thấy gì hết, bà cứ tiếp tục thản nhiên đâm trầu. Lại có tiếng Hoa trả lời vọng ra, nhưng lần nầy tiếng vọng gần hơn:
- không, không có tiền mua, mà có thì ăn trộm cũng rinh đi thôi, em không thấy má chồng cô hả? người ta vô rinh đi cái nhà bả cũng không biết nửa à. Rồi Hoa xuất hiện, nàng vừa thay cái áo cánh màu xanh với cái quần đen, Hoa đẹp lạ, gò ngực vun cao, thằng Hải nuốt nước bọt, nó không ngờ cặp vú Hoa tầm cở như vậy. Hoa thấy Hải nhìn mình như vậy, Hoa hơi ngượng nhưng rồi nàng tỉnh bơ:
- Hải ngồi đây chơi chờ cô bắt nồi cơm nha.
- Em đứng đây làm gì, em xuống bếp giúp cô nha. Nó nhìn Hoa rồi nhìn bà cụ, Hoa hiểu ý cười, nàng gật đầu. Hải theo Hoa xuống bếp. Hoa gio gạo, nấu cơm, thằng Hải khui bia uống, nó lấy nước đá, khui bia bỏ vào ly đưa cho Hoa, nàng lắc đầu:
- Cô không uống được đâu, em uống đi mà cũng đừng uống nhiều.
Thằng Hải không ép, nó hồi hộp, nó vừa gợi chuyện vừa khui lon nầy hết lon khác, người nó nóng ran, nó càng nhìn Hoa càng thấy nàng hấp dẩn một cách lạ kỳ, sự cách biệt tuổi tác kích thích nó tột độ. Hoa thì dường như cũng cảm giác ra điều gì, nàng thấy thằng Hải cứ nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ lắm, nó cứ nhìn chọc chọc vào ngực Hoa, Hoa cảm thấy hảnh diện ít ra nàng cũng có sức thu hút… Hoa cảm thấy hồi hộp, lúc đầu nàng chỉ coi Hải như cậu học trò nhỏ bé nhưng nãy giờ nàng cảm thấy Hải không còn bé nhỏ nửa… mà là một thanh niên cao lớn, tràn đầy sinh lực.
- Cô…
- Hả? chuyện gì Hải?
thằng Hải nhìn chòng chọc vào Hoa, nó nuốt nước bọt, nó muốn nhảy tới ôm chầm lấy Hoa nhưng sợ Hoa la lên thì bỏ mẹ, nó thu hết can đảm:
- Em… em thích cô..
-….. Em nói gì Hải? đừng nói bậy Hải, cô già rồi, sao lại như vậy được? Hoa nghiêm nghị nhìn thằng Hải nhưng giọng nói nàng run run. Nàng không dè thằng Hải ăn nói bạo vậy, nhất thời nàng không biết phải ứng biến ra sao nên nói xong câu đó nàng cúi mặt xuống. Thằng Hải lúc nầy như cởi lên lưng cọp, hơi men trong người làm nó bạo hơn, nó nghỉ:”cổ không phản ứng mạnh là có hy vọng thành công. Lúc nầy không tấn công còn chờ chừng nào nữa? rồi không do dự nữa nó sấn tới ôm chầm lấy Hoa:
- Cô, em thích cô lắm, em mê cô từ lâu rồi cô biết không, em muốn làm tình với cô, cô, cô chìu em đi, cái gì em cũng đưa cho cô hết, rồi nó móc cái bóp ra thảy lên bàn, mấy tờ giấy bạc mỷ kim rơi theo ra, Hoa nhìn mấy tờ giấy đô xanh động lòng. Một viển ảnh sung túc như hiện ra trước mắt, nàng có ý định “đi dù” từ lâu, nếu đã vậy sao không dù với thằng Hải? nhưng nàng vẩn còn đang phân vân thì thằng Hải đã hôn khắp mặt mủi nàng, bàn tay nó di động lẹ làng xuống dưới, luồn vô quần nàng, hàng nút áo bung ra, thằng Hải nhanh nhẹn dùng miệng bật chiếc xú chen len trên, cặp vú Hoa phơi bài lồ lộ trước mặt, thằng Hải miệng bú, tay luồn vô lồn bóp nắn. Hoa co rúm người lại thều thào:
- Đừng…. đừng Hải… nhưng miệng thì nói như vậy đôi chân nàng lại dang rộng ra từ từ theo cái sự tái mái của bàn tay thằng Hải. Lúc nấy Hoa đang đứng chơi vơi giửa nhà bếp, đầu óc mơ hồ :nữa ham muốn nửa sờ sợ, chiếc áo tung ra, cái quần đen tuột tới đầu gối, thằng Hải quì xuống, nó úp mặt vào lồn Hoa. Hoa chết điếng… từ lúc lấy chồng cho tới bây giờ đã 13 năm rồi, chồng nàng, Thọ chưa bao giờ làm như thằng Hải, mổi khi làm chuyện đó hình như chỉ là theo lệ mà thôi, không có ly kỳ, kiểu cọ gì hết chứ đừng nói là… bú nàng như thằng Hải đang bú, liếm, thỉnh thoảng nó lại cắn nhẹ vào mu khiến Hoa bậm môi, cố kìm tiếng rên, một cảm giác tuyệt vời khó tả, lòng nàng lâng lâng, cơn thèm muốn tăng lên tột bực, không biết từ lúc nào hai tay Hoa đang ghì lấy đầu thằng Hải dúi mạnh thêm vào lồn mình… Thằng Hải biết mình đã thành công, nó từ tốn lại, không hấp tấp. Nó đứng lên, tuột cái quần của nó xuống, củ thìu biu của nó như được giãi phóng, chỉa thẳng ra ngoài, to, bự, căng cứng, thằng Hải liếc nhìn về phía bên trái nó thấy có một cái lu nước to, nó nắm tay Hoa kéo về hướng cái lu, lúc nầy Hoa hình như không còn tự chủ gì nửa, đi theo thằng Hải, nàng vừa đi vừa liếc nhìn con cu thằng Hải, lòng hồi hộp…

Trái với ý nghỉ của Hoa, thằng Hải chưa chơi nàng vội, nó để Hoa dựa vào thành lu sau khi cởi hết đồ trên người nàng, nó lại quì xuống úp mặt vào lồn Hoa mà liếm, trong khi hai tay nó thì vói lên nhồi cặp vú của nàng. Hoa chới với tưởng chừng như chết đi sống lại trong sự tột đỉnh của khoái lạc, dâm thủy nàng tuôn ra đầm đề, thằng Hải liếm sạch. Hoa dựa mông vô lu nước, một chân thì choàng qua vai của thằng Hải… Đột nhiên có tiếng người đi xuống, thằng Hải hốt hoảng quay đầu lại, nó hết hồn khi thấy bà má chồng của Hoa đang đứng trước cửa nhà bếp, nó chưa kịp tỉnh hồn thì Hoa đã trấn an nó:
- Bà ấy không nghe thấy gì đâu, Hải đừng sợ… Bổng Hoa đỏ mặt lên biết mình đã lở lời, thằng Hải khoái chí khi nghe câu nói nầy, nó ấn Hoa ngồi xuống, chìa cu trước mặt nàng:
- Cô bú em đi.
- Cô không biết cái vụ nầy đâu… Hoa e ngại nói, mắt nàng vẩn không rời con cu thằng Hải. So với chồng nàng, con cu thằng Hải lớn hơn nhiều lắm, lại dài và cong queo. Hoa không ngờ thằng Hải nhỏ con mà cu thì tầm thước như vậy. Thiệt là tương phản với thân hình của nó.
Thằng Hải cầm cu nó ví ngay miệng Hoa:
- Cô cứ thử đi mà, nó vừa nói vừa cố nhét cu mình vào miệng nàng. Hoa hồi hộp, e lệ thật ra Thọ chồng nàng chưa bao giờ kêu nàng làm như vậy, nhưng thật ra Hoa cũng muốn thử, nàng hơi hé miệng ra thì thằng Hải đã đẩy cu vô rồi, nó không hấp tấp, nó thấy Hoa chỉ ngậm thôi, nó cười nói:
- Cô vừa ngậm, vừa lấy lưỡi ngoái ngoái mới đã, thỉnh thoảng cô nút như nút kem thì Hải sướng lắm, cô thử đi. Nó vừa nói vừa liếc nhìn về hướng bà già chồng Hoa, quả thật bà ta không nghe thấy gì, chỉ thoáng một chút bà ta lại lần mò trở lên nhà trên. Lúc nầy Hoa có lẻ đã quen quen với mùi vị lạ, nàng bắt đầu bú mút, làm theo lời thằng Hải dạy. Tuy không rành nghề lắm nhưng chính vì vậy thằng Hải kích thích kinh khủng, một phần là lần đầu tiên Hoa bú, một phần Hoa là cô giáo nó, nó không chịu nổi nửa, nó xoay Hoa lại, kêu nàng chống tay vào thành lu. Hoa ngoan ngoản chìu nó, thằng Hải đứng từ sau nắc tới, nó nắc thật mạnh, hai tay choàng ra phía trước bóp vú, kéo Hoa ngược về phía sau. Hoa bậm môi cố ngăn chận tiếng rên từ trong lòng mình, một thứ rên siết vì sung sướng, thòa mãn tột cùng…

Đêm đó thằng Hải không về nhà, nó ngủ lại đó, sau cái màn buổi chiều, Hoa vội vã làm cơm qua loa, cho bà mẹ chồng ăn cơm xong, nàng và thằng Hải rút vô buồng ngủ vợ chồng nàng. Thằng Hải dần nàng tới khoảng 4 giờ sáng cả hai mới ngủ. Những lần sau đêm đó, không cần thằng Hải yêu cầu, chỉ dạy nửa, Hoa hâm hở chụp lấy con cu thằng Hải mà bú… vùi, nàng nhớ cái lần thứ ba hai thứ tư gì đó thằng Hải nắc liên tục vô miệng nàng, vừa nắc nó vừa nói:”tí nửa em bắn khí cô cứ việc nuốt nha, không sau đâu, bổ lắm đó, cô biết không? Hoa chỉ gục gặc cái đầu rồi thì thằng Hải cứ tiếp tục nắc, đến khi nó bắn khí, sợ Hoa nhả ra nó kèm cái đầu Hoa lại, nhưng rồi thì thằng Hải ngạc nhiên đến thích thú, Hoa quả nhiên nuốt hết mà còn liếm sạch đầu cu nó nửa, thằng Hải khoái chí… nó cảm thấy mê Hoa và Hoa cảm thấy mình mê đứa học trò…

Thằng Hải gần 8 giờ sáng mới mò về, trong bụng hơi lo lắng, nó đang suy nghỉ phải nói sao đây khi con Trúc hỏi tại sao đêm qua nó không về nhà. Nó vừa mới bước vô nhà thì thấy Quang vén màng từ trong buồn ngủ bước ra, nó mừng húm, vậy là xong, đã có cách. Quang thấy nó, lão cười tươi:
- Đêm qua đi đâu vậy cậu nhỏ, cha, tới tuổi quậy dữ hén? lão chưa dứt lời thì con Trúc bước ra, nó nhìn thằng Hải nét mặt sa sầm, không nói tiếng nào. Thằng Hải cười cười:
- Tối qua cháu lại nhà thằng bạn rồi gặp một đám bạn, tụi nó mua bia về nhậu, say quá không về nổi.
Quang gật gù ra vẻ hiểu biết:
- Bọn trẻ bây giờ nhậu dữ lắm, sức cậu làm được mấy chai, bửa nào đi nhậu với bác chơi nhe.
Thằng Hải làm ra vẻ mừng rở:
- Dạ được mà, nhưng cháu chỉ sợ phá mồi nhậu của bác thôi.
Quang cười, lão quay lại nói với Trúc:
- Anh về, nhớ tuần tới nha, nói xong lão móc bóp lấy ra một vài tờ đô xanh dúi vào tay con Trúc, rồi quay qua thằng Hải, lão đưa ra một tờ 50 chục nói:
- Cầm lấy tiêu vặt.
Thằng Hải mừng rở, đưa tay lấy tờ đô la, nó cảm ơn lia lịa. Con Trúc bổng lên tiếng:
- Đưa cho nó nhiều quá, nó phun phí đàng điếm thôi..
Quang nhìn thằng Hải, ra giọng kẻ cả như để làm hài lòng con Trúc:
- cậu ấy có vẻ lanh lợi mà, không có gì đâu. Nói xong lão bước ra về. lão vừa khuất bóng con Trúc đã quay lại sừng sộ:
- Tối qua đi đâu vậy, có phải ngủ nhà con nào không? đừng để tui biết được nha, con nầy không hiền đâu.
Thằng Hải không vừa, nó sừng sộ lại:
- Cái gì? tui chỉ đi nhậu thôi, cũng may ngủ lại nhà thằng bạn, nếu không tui về nhà, nằm ở ngoài nầy còn chị với khứa lão ở trong trỏng, bộ như vậy là tui thoải mái hả? mai mốt nếu lão ngủ lại tốt nhứt tui lại nhà bạn ngủ, nếu không tui chịu gì nổi.
Thằng Hải ma lanh lắm, nó viện cớ thật tài tình, nó nghỉ mai mốt nếu lão Quang ở đêm với con Trúc thì nó dọt qua nhà Hoa, thiệt là tiện lợi, con Trúc nào biết, nó thấy thằng Hải có lý, có lý nào lão già đang chơi nó mà thằng Hải nằm chèo queo ở ngoài, làm sao chịu nổi. Nghỉ vậy nó dịu giọng hỏi:
- Có thiệt không? nhà ai vậy?
Thằng Hải biết là con Trúc bắt đầu tin, nó phịa đại:
- Nhà thằng bạn học chung, mai mốt tụi nầy gặp mặt tui dẩn chị theo chơi. Nó nói bừa cho qua chuyện. Nhìn nét mặt con Trúc nó biết con nhỏ đã tin lắm rồi, nó lái qua chuyện khác:
- Ừ, hồi nãy nghe ổng nói cái gì tuần tới vậy?
- Tuần tới ổng dẩn đi Vũng tàu chơi với ổng, thứ sáu đi chiều chủ nhật mới về.
Thằng Hải xuýt xoa:
- Chà, đã vậy, muốn đổi không khí hả, coi bộ chả càng ngày càng mê chị đó nhe. Rồi nó nheo mắt:
- Sao hả? tối qua thế nào?
- Muốn gãy lưỡi luôn, mõi miệng thấy mẹ. Cái thằng già đó, thiệt… Trúc vừa nói vừa có vẽ cau có, nó không giấu thằng Hải cái gì hết. Quang bắt nó làm gì, ra sau nó đều nói hết với thằng Hải. Tối hôm qua nó bú lão miệt mài. Quang thích được bú lắm, lão ghiền cái màn đó cho nên con Trúc phải chìu lão, có lúc lão nằm phè trên giường, biểu con Trúc liếm quanh hòn dái, đầu con cu lão cả tiếng đồng hồ, có lúc lão đứng, con Trúc quì, rồi lão nắc liên tục vô miệng con nhỏ cho tới lúc bắn khí. Lão kêu con Trúc nuốt hết, rồi thì liếm sạch đầu cu lão. Lão biểu gì con Trúc cũng làm nên lão thỏa mản, tối qua con Trúc ba lần nuốt khí lão, làm cho lão sướng, con Trúc bực mình lắm nhưng nghỉ tới mấy tờ đô xanh nó thấy cũng đủ đền bù rồi. Bây giờ nghe thằng Hải hỏi, nó vừa nói vừa liếc mắt nhìn đồng hồ, chưa đầy 8 giờ. Cậu Hoàng, ba thằng Hải sớm lắm cũng gần mười giờ mới về. Thằng Hải thấy vẻ mặt con Trúc, nó biết con Trúc muốn gì. nó nghỉ bụng:”mẹ kiếp, thằng già bắt nó bú, bây giờ nó bắt mình bú lại, nó thì có hai ba trăm đô, thằng già chỉ cho mình có năm chịt… Nghỉ thì nghỉ vậy nhưng nó cảm thấy hai cha con nó mang ơn con nhỏ nầy nhiều lắm, ba nó bây giờ là tài lọt cho Quang, còn nó thì tiền bạc phủ phê, cơm no bò cưởi, làm thêm chút việc cũng nên lắm. Bởi vậy nó cười hè hè, đưa tay trái lòn vô áo bóp vú, tay phải luồn vô quần con Trúc bóp lồn con nhỏ, nó thì thào:
- Tui thì khác nhe, tui đền bù cho chị.

Rồi nó quì xuống, kéo theo cái quần con Trúc xuống, con Trúc đưa chân hất cái quần ra ngoài, nó quay mặt chống hai tay vô tường, hai chân hơi dang ra. Thằng Hải phía sau liếm nhẹ nhàng, nó banh nhẹ hai mép lồn, đưa lưỡi vô sâu ngoái tới ngoái lui, thỉnh thoảng nó thọc sâu ngón tay trỏ ngoái sâu bên trong, rồi thì vừa bú nó vừa gãi nhẹ hai bên mép lồn. Con Trúc rên ư ử… dâm thủy tuôn đầm đề. Đợi đến lúc con Trúc dường như thở không ra hơi, thằng Hải mới đứng lên cởi cái quần nó ra, con cu nó lúc nầy dương thẳng ra, căng cứng. Nó đút vô lồn con Trúc từ từ rồi bắt đầu nắc, nó nắc nhè nhẹ lúc đầu, rồi khi vô sâu hơn nó ủi một cái thật mạnh, nó nắc cú nào đáng cú đó. Con Trúc ngất ngư… nó vòng tay ra đàng sau bấu vô mông đít thằng Hải, cố níu, ghì mạnh thêm vô. Bổng thằng Hải nắc như điên dại, mạnh bạo, con Trúc cũng theo đà đẩy ngược mông ra đàng sau… một vệt tinh khí chảy dài xuống đùi con Trúc. Thằng Hải đang xuất tinh xối xả nên nó nắc dữ dội hơn. Cả hai mệt nhoài.

vu giet nguoi o phu tho

Anh đã làm tôi ẩm ướt và nóng bỏng, tôi nẩy người lên, đê mê như muốn anh nuốt cả bầu ngực tôi vào miệng... Tôi tê dại cả người, có cái gì đó như đang cương cứng mấp mé giữa đôi chân của tôi, làm tôi càng thôi thúc, hứng tình nhiều hơn... anh cắn nhẹ và lả lướt vào những vùng nhạy cảm... Anh nhấc hẳn hông tôi lên, bất ngờ anh nhấn vào rồi từ từ đẩy sâu vào bên trong. Tôi quíu cả hai chân lại và rú lên, nó ran rát và đau, tôi lạnh cóng và bóp chặt hai lòng bàn tay vào nhau, còn anh như một con thú hoang hổn hển ra vào, dịch chuyển rồi lại phi nhanh, cổ họng tôi rên rỉ bằng những tiếng rên run rẩy, cắn răng nếm đau đớn đi cùng sự khoái cảm đang dâng trào...

vu giet nguoi o phu tho

Xem vu giet nguoi o phu tho hay nhat 2014

Xóm nằm sâu trong một con hẻm chạy ngoằn ngoèo như một vết sẹo dài ngay giữa lòng thành phố. Chiều lại về trên những mái nhà cũ kĩ, xiêu vẹo màu thời gian. Cái thời khắc mặt trời trễ nải nhả xuống nhan gian thứ nắng kiệt cùng cứ mỗi lúc một thẫm lại như khoảng hụt hơi của người già đuối sức lại là lúc xóm nhỏ cựa mình trong những sinh hoạt chung: người ta bắt đầu trở về từ các nhà máy, công xưởng, từ những chốn bụi bặm của cuộc mưu sinh, uể oải hay phấn chấn về với mái ấm của riêng mình. Những người phụ nữ bên công việc nội trợ, hỏi han nhau đôi điều, than thở cùng nhau nỗi bận tâm về giá cả, thoáng nén tiếng thở dài. Cánh đàn ông bỗ bã chào nhau, nghe chừng nhiều mỏi mệt. Chỉ tụi nhỏ là ồn ào hơn cả. Chúng tề tựu đông đủ quanh vòi nước chung, nô đùa dưới làn nước mát lành, té nước lên đầu nhau, tranh giành nhau từng gáo nước. Tiếng hò hét, tiếng nước dội, tiếng lanh canh xô chậu huyên náo cả khoảng sân.

Thoáng thấy bóng bà Thùy từ xa, Quang vội vàng dội nốt xô nước, cuống quýt theo mẹ về nhà. Trẻ con nhà nghèo, niềm vui cũng thật giản đơn: chúng có thể loay hoay không biết chán với những món đồ chơi tự làm, những trò chơi tự bày ra cho nhau; chúng hoàn toàn hài lòng với sự tự do người lớn thờ ơ bỏ lại vì nỗi lo cơm áo; Và chỉ những thức quà rẻ tiền thôi đã là niềm hân hoan không gì sánh được. Có lẽ vì thế mà việc chờ đợi bữa cơm chiều mỗi ngày cũng mang đến cho chúng niềm háo hức đặc biệt cùng với niềm băn khoăn hồn nhiên – “tối nay được ăn gì?”

Bữa cơm đạm bạc diễn ra trong im lặng. Thằng Quang cắm cúi ăn. Nó cần khỏa lấp cái bụng đói meo sau một ngày vận động mạnh. Dượng nó chỉ chấm mút qua loa rồi bỏ vào nhà trong. Gã đàn ông bạc nhược đang khát rượu, chỉ thứ nước đắng cay ấy mới có thể khỏa lấp những chát chua mà cuộc đời trút lên những thất bại của gã. 


Quang năm nay 12 tuổi và chỉ còn vài tháng nữa là bước sang lớp 7, bố nó mất từ lúc mới sinh, họ hàng bên nội chửi con dâu là nguyên nhân khiến bố nó mất rồi đuổi 2 mẹ con đi. Được 2 năm sau bà Thùy lấy thêm đời chồng nữa, vô phúc vớ phải ông chồng nghiệp ngập rượu chè cờ bạc, ngày xưa ông cũng hiền lành lắm, cũng đi làm nhà nước đàng hoàng, vậy mà đang lúc làm ăn tử tế thì bị đuổi việc do ông nhà quê không hay xu nịnh nên không được lòng sếp và bị chê là yếu chuyên môn, mất việc, ông buồn chán, hận cơ chế nhà nước, tham quan lộng quyền rồi uống rượu tối ngày, có lần say rượu bị xe máy tông phải may mà không chết nhưng bị tật ở chân không thể làm được việc nặng, sau vụ đó ông được bạn bè xin cho vào làm ở xưởng giấy, chỉ phải ngồi một chỗ in ấn, lương đã thấp ông lại còn ngập đầu vào rượu thuốc nên trở thành nỗi khổ cho bà Thùy, cứ mỗi lần say rượu, ông lại lôi bà ra mà mắng chửi, đánh đập, biết bao lần Quang phải lao vào lãnh đòn thay mẹ rồi 2 mẹ con ôm nhau khóc. Cả nhà giờ đây chỉ còn biết trông vào mấy đồng lương bà đi làm thuê cho một quán cơm ngoài thành phố.

Quang nhớ, có hôm trời tối không được đi chơi, nó đang chán nản bên đống bài vở dưới ánh đèn nơi góc bếp thì lão Hoàng đi uống rượu ở đâu về xồng xộc xông vào nhà, người lão toát ra toàn là hơi rượu, đảo mắt nhìn quanh, lão kéo tay bà Thùy dắt vào trong buồng, bà Thùy gạt tay chồng ra, tỏ ý khó chịu thì lập tức bị lão siết chặt hơn, biết không thể chống cự nổi lão Hoàng lúc đang say, bà Thùy đưa mắt nhìn con, nhẹ nhàng nói :
- Quang, ra ngoài đi chơi đi con, khj nào mẹ gọi thì hãy về !
Quang nghe lời mẹ, đứng lên toan đi ra cửa, nhưng khi mà chân còn chưa kịp bước ra đến sân thì nó đã nghe thấy tiếng mẹ kêu xin ở trong nhà, rồi một tiếng quát của lão Hoàng vang lên khiến bà Thùy không dám nói lại một câu nào nữa, Quang khép cửa lại rồi nhìn vào trong buồng qua thông khe cửa khép hờ. Đập vào mắt nó lúc này là hình ảnh dượng nó đang vật bà Thùy ra, cởi sạch quần áo mẹ nó mặc trên người rồi nhấp nha nhấp nhổm trên người bà, bà Thùy nhắm mắt quay mặt vào trong góc tường, lão Hoàng có vẻ không vừa ý, lão bắt bà quay mặt lại để lão chồm lên người, 2 chân bà Thùy lúc này đã giơ lên trời và chịu đựng màn hành xác của người chồng vũ phu. Tiếng thời sự vtv3 dù đã được bật to nhưng cũng không át được tiếng bình bịch mà lão Hoàng tạo ra, bà Thùy ban đầu có vẻ đau đớn khó chịu nhưng đến lúc này cũng đã phải rên lên thành từng tiếng…
Tận mắt chứng kiến những cảnh đó diễn ra ngày một trong gia đình, sâu thẳm trong Quang, nó căm ghét lão dượng đối xử tồi tệ với mẹ con nó, nhưng ở trong cái xóm lao động nghèo này hình như không phải chỉ có mình nó phải chịu đựng như vậy, không ít lần nó bắt gặp bọn thằng Sơn thằng Tũn cũng phải mò ra đường canh gác để cho bố mẹ nó làm tình…

Thằng Quang thương mẹ nên ngoài giờ học nó hay đi làm thêm linh tinh kiếm tiền phụ giúp, đỡ đần cho bà Thùy. Quang chủ yếu nhặt phế liệu ở cái bãi rác to đùng bên ngoại ô thành phố, có khi nó chạy theo làm phụ hồ cho tốp thợ xây trong xóm, được bao nhiêu tiền nó cầm về đưa cả cho mẹ.

Mùa hè là mùa làm ăn của bọn nhỏ trong xóm nghèo, sáng sớm chúng nó dậy sớm từ 3 giờ để đi ra ngoài thành phố, tìm xem nhà nào có xoài, chuối, ổi, vú sữa...rồi bàn nhau làm một mẻ về bán lại cho bà Tám hàng nước đầu xóm. Trong nhóm, thằng Sơn tèo chơi thân với Quang, nó cao to nên được bầu làm đội trưởng chỉ huy chiến dịch, còn Quang trông nhỏ nhất, lại còi còi, da ngăm đen, nhưng được cái nhanh nhẹn nên lúc nào nhiệm vụ lên cây cũng được giao cho nó, có lần đang hái trộm xoài thì chủ nhà mở cửa lao ra cầm theo cái gậy rõ to, bọn kia bỏ chạy hết để mặc thằng Quang ở trên cây, may mà thằng Quang cũng nhanh trí đu người sang mái ngói nhà hàng xóm rồi lẩn mất dạng luôn trong bóng đêm. Sau này bọn nó thống nhất, đã chiến cây nào là phải hái sạch từ quả to đến quả nhỏ, nếu không từ lần sau chủ nhà chú ý sẽ dễ bị bắt, thế mới có chuyện chiều qua hàng xóm sang chơi khen nhau nhà ông có cái cây xoài nhiều quả thật đến sáng mai dậy tập thể dục đi ngang qua nhìn đã trần trùi trụi. 

Hoa quả thu hoạch được, mấy đứa đem bán cho các bà hàng nước, giá cả tính theo cân, chia nhau cũng được vài trăm một đứa cả mùa, số tiền này chia cho 3 tháng hè chả đáng là bao nhưng quả là lớn đối với những đứa thuộc diện con nhà nghèo như Quang và Sơn tèo. 

Vặt hết hoa quả trong cái thành phố nhỏ tí teo, bọn thằng Sơn lại rủ Quang đi ăn trộm sắt ở mấy hàng phế liệu, cái này khó lấy hơn nhưng nếu được một vụ thì tha hồ chia nhau. Sáng sớm hôm đó 4 đứa lóc cóc dậy từ 3 giờ, giả vờ như đi thể dục rồi đảo qua đảo lại hàng thu mua phế liệu, cái hàng rào bằng dây thép gai thì bọn nó ngồi cắt chắc mất khoảng 20 phút, không đáng ngại, quan trọng là con bẹc-giê của lão chủ nhà, không xử lý được nó thì sẽ không làm ăn được gì vì con này mà lùa thì đố thằng nào chạy thoát. Sáng hôm đó coi như nghiên cứu địa bàn, thằng Sơn tèo chỉ cho cả nhóm thấy bức tường nối sang trường tiểu học của thành phố, chúng nó đặt sẵn gạch ở đó cho cao để nếu có lỡ bị chó lùa thì sẽ nhẩy qua tường trốn sang trường rồi từ đó chuồn về nhà. 
4h sáng, bỗng nhiên ở đâu xuất hiện bà bán bánh mỳ rong đang ngồi quạt than, thằng Sơn tèo hỏi cả lũ có muốn ăn bánh mỳ không tao khao ? Gớm, đói rã mồm, tự nhiên lại được mời ăn bánh mỳ pa-tê thằng nào mà chả thích. Nói xong 4 đứa ngồi vây lại bà hàng bánh gọi bánh mỳ, thằng Sơn dặn dò : Tao nói gì chúng mày cứ ờ ờ với uh uh thôi đừng có hỏi lại nhé. Rồi bắt đầu nó chém :
- Ăn nhanh về còn đi học, may mà mẹ tao bảo đi thể dục thì mang theo tiền mà ăn sáng luôn !
Cả nhóm : Ah uh… 
4 thằng, mỗi đứa làm 2 cái, thằng Quang thật thà nhất trong nhóm vì đến lúc này nó cũng chả hiểu gì, đang gặm cái thứ 2 thì tự nhiên thấy thằng Sơn bật dậy phi như ăn cướp, 2 thằng kia cũng chạy theo không quên ngoái đầu lại gọi : Quang, chạy nhanh !!!
Bà bán bánh mỳ ngơ ngác ! chẳng kịp nói lấy 1 câu, mới sáng sớm còn chưa dọn hàng xong đã gặp ngay mấy thằng ăn quỵt…
- Lần sau bọn mình đừng ăn kiểu này nữa nhé, tao cứ thấy thế nào ấy, bà ấy cũng nghèo mà… Quang vừa đi vừa trách thằng Sơn.
- Gớm, mày thương bà ấy thì ai thương cái bụng mày ? mày không thích thì lần sau đừng có ăn, thằng Sơn cự lại.
Biết không thể đấu khẩu thắng được thằng Sơn, Quang chẳng nói gì nữa, dù nghèo và cũng chả có tiền nhưng nó không thích lừa đảo một người cũng nghèo như nó và mẹ nó, thà là đi ăn trộm của mấy nhà giầu trong thị trấn nó lại thấy thoải mái.
Sáng hôm đó, Quang xin mẹ 20 nghìn, gọi là xin nhưng thật ra là tiền tiết kiệm của nó gửi mẹ, rồi lẳng lặng đi ra hàng bà bán bánh mỳ, tất nhiên bà ta không nhận ra được nó là cái thằng đã chạy làng của bà lúc sáng sớm.
- Cháu gửi bà tiền bánh mỳ lúc sáng !
Nói xong nó chạy mất !