Vu to khong che

Tiếng nói của anh bị tràng sấm tiếp theo át mất. Tâm rú lên. Anh phóng sang giường em hổn hển nói : Thôi đừng sợ nữa! Anh đây. Bắc chui vào trong mùng. Một ánh chớp lóe lên. Tâm chồm dậy ôm lấy cổ anh. Bắc ngồi chưa vững, ngã xuống nhưng còn kịp ôm vòng lấy lưng em và dùng khuỷu tay chống lên chiếu để khỏi đè nặng lên người nàng. Môi hai anh em chạm nhẹ lên nhau. Như hai luộng điện âm dương, Bắc không tự chủ được nữa, gắn môi mình lên môi nàng, không có kinh nghiệm hôn hít nên động tác gắn môi nhau cũng dừng ở đó. Trái lại Tâm đã từng hôn môi, nút lưỡi Thúy hồi ở Đà Lạt bèn ôm ghì lấy đầu anh, nhẹ nhàng lách lưỡi vào miệng Bắc quấn lấy lưỡi anh. Bắc bắt chước rất mau, cũng xoắn lấy lưỡi em. Một cảm giác đê mê bao trùm hai người. Toàn thân anh bủn rủn, nằm nghiêng xuống gối đầu lên chiếc gối dài chung với em. Nụ hôn trai gái đầu tiên còn vụng về ngắn ngủi, nhưng khiến tâm hồn họ gần gũi nhau như chưa bao giờ gần gũi đến thế. Một bên má Tâm áp vào lòng bàn tay anh đặt lên gối, bàn tay kia xoa nhẹ lên má trái nàng.

Bắc thủ thỉ với em :
- Đây là lần đầu tiên anh được hôn con gái là em đó!
Tâm đáp :
- Em cũng vậy! Hôn nhau mà em thấy như say rượu.
Bắc đề nghị :
- Chúng mình hôn nhau lại đi?
Anh nhích đầu trên gối lại sát đứa em gái để hôn.
Tâm ngập ngừng :
- Anh nè!
- Cái chi em!
- Thôi, không nói nữa. Mắc cỡ lắm!

 

Bắc nhấc đầu lên dúi mặt vào tóc nàng trên bờ vai, gác đùi lên hông em thì thầm :
- Nói đi! Em muốn gì?
- Lúc ôm nhau khi đi trốn hồi sáng đó... Thôi, không nói nữa.
- Tâm nè! Anh chưa bao giờ đi chơi điếm nên không biết cơ thể con gái ra sao. Mà anh chắc em cũng chưa thấy cơ thể con trai bao giờ? Đúng không?
Tâm hăm hở trả lời :
- Đúng quá ấy chứ! Như hồi sáng ôm nhau, em thấy anh cái gì cồm cộm trong quần đè lên bụng em đó? Mà cả bây giờ nữa, có cái đầu gì tròn tròn, cưng cứng cọ lên bụng em thế?
Bắc ghé sát tai em thì thào :
- Cặc anh đó!

vu to khong che

Chap trước sau khi vừa ra lò và trình làng thì cmt và inbox em nhận được hầu hết là quá buồn, đánh mất xu hướng chung là vui tươi và hài hước mà từ đầu câu chuyện này mang tới cho các thím, đến ngay cả một chị còn inbox hỏi han và rằng": chị khóc khi đọc chap này, bây giờ 2 đứa sao rồi....??? thật sự đồng cảm với em và tiếc nuối cho một tình yêu mong manh của tuổi học trò!"".Em chân thành cảm ơn chị ấy và các thím đã dõi theo cũng như sát cánh bên em trong từng chap chuyện ,hì hì,Chuyện đời mà các thím có lúc thăng lúc trầm, con người ta có cái được cái mất, huống hồ là tình yêu, khi tình cảm đã được đặt vào quá nhiều từ cả 2 phía thì cảm giác hối tiếc, đau khổ khi mất đi như tăng gấp bội và càng đau đớn hơn khi ta cứ hồi tưởng và suy nghĩ về nó theo chiều hướng tiêu cực.Thế nhé.


Sau khi tiễn nhỏ đi, cả tuần sau đó em vẫn như người mất hồn, cứ thơ thẩn như thằng điên, trong đầu thì cứ thấp thoáng hình bóng nhỏ, cứ nghĩ về lúc nhỏ khóc và đứng nhìn em, em hồi tưởng lại tất cả các kỉ niệm mà chúng em đã có mọi lúc, mọi nơi và hầu hết thời gian, biết em bị stress nặng nên Dì lo lắng lắm, gọi điện thoại cho ba tứ tung cả lên, ba đòi bay vào các kiểu để lo lắng và chăm nom cho em nhưng cứ hễ ba gọi cho em thì em cứ biện minh không sao, con vượt qua được, ba đừng lo và thời gian ấy ba càng lúc càng bận, bác bạn chí cốt và ba cứ quần quật suốt ngày mà công việc cứ như núi đất không vơi đi được bao nhiêu dù đã chăm chỉ cào xới.


Nhiều lúc khi trời đã khuya, khoảng mười hai hay một hai giờ đêm em rất hay bừng tỉnh giấc và cứ ngồi ôm gối thẩn thờ nhìn và hư không ánh sáng như một thằng tự kỉ thời chiến bom đạn dập không chết nên còn sót lại, Dì thì đêm nào tỉnh giấc lên phòng canh em sợ em có chuyện gì hoặc cứ đơn giản như ngồi với "ánh mắt sao mà xa xăm" là Dì lại đặt em nằm xuống, ngồi canh bên nệm và nước mắt thì cứ như chức tuôn ra nơi khóe mắt.Bạn bè em biết tin đến thăm nhiều lắm chứ, tụi nó toàn đi tay không ^0^,cả thân và không thân, khuyên cũng có mà răn cũng có, em thì chỉ ậm ừ cho qua hết và rằng tao là nam nhi nhưng cuối cùng thì đâu lại vào đấy như nước đổ đầu vịt thôi ......Dì thì dần cũng biết chuyện, nhưng chẳng hiểu sao và nghe ngóng thế nào mà câu chuyện Dì nghe về nguyên nhân em bị tự kỉ nó lại như này :Em iu đơn phương nhỏ, nhưng nhỏ từ chối vì bay ra nước ngoài cùng gia đình nên em thành ra như thằng thất tình vì yêu đơn phương và nảy sinh......... tự kỉ.... == không biết con nào kể thế nữa.... == thiệt là vãi hà.

Các thím nghe đến đây thể nào cũng nghĩ một thằng chai lì về cảm xúc ngang sỏi như em vào thời điểm trước đó tại sao lại ngu vãi cả đái, đi lụy tình vì một tình yêu chợp tắt và mang tính chất học vãi cả trò lâu đến như thế nhĩ, em cũng xin nói luôn là thời điểm đó em nhận thức được tất cả chứ, nhưng vì suốt ngày em cứ nghĩ tới nhỏ và hình ảnh nhỏ khóc lóc, cả những kỉ niệm mà tụi em từng có, chỉ là nhớ lại với bộ mặt đù siêu hạng đã được chứng thực bởi bà Dì xì tin dâu nên mới có cảm giác em như thằng tự kỉ ngồi 1 mình giữa đêm khuya, nói chung sự thật nó là như thế thôi mà tại Dì làm lung tung ben vấn đề hết cả lên, mà dù sao em cũng có phần lỗi, cứ điên điên hoài thì bố ai không lo, không nghĩ từ có chuyện nhỏ tí ti và cả tới những tình huống xấu nhất có thể xảy ra chứ,Co một lần, một chuyện đã xảy ra, một tình huống của cái thưở bồng bột và dại khờ ấy. -_^


*Có một đêm nọ, cũng trong cái tiết hè năm ấy, giữa tiếng máy lạnh đều đều mà lè xè, em đang ngủ thì chợt giật mình tỉnh giấc, mở mắt nhìn trân trân lên trần nhà thì ôi thôi........ một....... một.......... một khung cảnh vẫn như mọi ngày các thím ạh ^^, em nằm nhìn ngơ ngác bồi hồi một lúc rõ lâu không biết rỏ là bao lâu nửa nhưng ước chừng gần nửa tiếng ấy, suy nghĩ về nhiều chuyện về người cũ và bước đường sắp tới mình phải vượt qua, về ba, về mẹ, về lum la đủ thứ.Đoạn em ngồi dậy, ngáp dài phát thành tiếng thì chợt nhận thấy một bóng đen lù lù dưới tầm lưng chừng của cái đệm.....

Àh, nhân đây em cũng nói luôn, phòng mà cụ thể là chỗ nằm của tất cả các phòng trong nhà em, chỗ để nệm nằm đều được xây cao hơn hẳn và kê nệm thôi chứ nhà em không dùng giường nhé . ^^.

*Bóng đen ấy tuy lạ mà quen, lạ là vì trước đây phòng em chưa có ai vào mà ngủ gối đầu như dở hơi thế này cả ==, nhìn mà mém tí bật ngửa.Quen thì là vì cái con người đó vẫn như mọi ngày, tông xẹt tông đen ngòm chứ gì nữa ==, chắc tính mặc đồ đen để tôn da +dáng các loại đây mà.Một thoáng giật mình, em liền lia mắt lại nhìn gần cho kĩ, thì ra là Dì, haizz đến là bách nhục với Dì, mình có bệnh tật gì đâu mà nằm đêm trông như trẻ con ý, với cả chắc Dì nghĩ mình không qua được đêm nay giồi T.T, rồi thì tự tử các kiểu đây.Lúc đó thì em thấy vừa tức lại vừa thương Dì, thương lắm luôn ấy, vì em mà Dì phải khổ, trông nom đủ thứ rồi còn bây giờ đến cả giấc ngủ cũng không lành nữa, nhìn Dì nằm gác tay và đầu lên nệm đến là thương ^^, đôi môi nhỏ nhỏ và đỏ ửng, cái mũi cao và bé, đôi mắt thì to nhưng nhắm lại lim dim kiểu tìm Lim vô cực với cả tích phân không giới hạn thế hả Dì ^0^, nhìn xinh vãi hà.Thú thật nhìn rất là yêu, muốn nhéo cho cái, em cũng công nhận với các thím là nhìn vào Dì làm em nhớ lại cái hoàn cảnh 18+ vài chap trước, những suy nghĩ bậy bã lượn lờ qua đầu một thằng tự kỉ xuyên màn đêm thì các thím biết thế nào rồi đới........
Một phút đỏ mặt thì em cũng dần đi tới quyết định.... sẽ .................

vu to khong che

vu to khong che la gi ?

Linh mở tủ lấy mấy quyển sách cũ ra để tôi và Linh cùng dạy Ngọc học. Ngọc tiếp thu cũng khá nhanh lên không lâu chỉ khoảng hai tiếng sau là đã ôn lại được một phần của kiến thức lớp 9
- Ngọc thông minh đấy chứ Linh nhỉ, chỉ cần dạy một chút là biết rồi đó
- Em học ở dưới quê thông minh nhất lớp cơ mà, cái gì mà đã đọc qua rồi là nhớ hơi bị lâu đấy. 
- Thế à chắc lúc nãy anh chị làm gì thì em cũng nhớ hết rồi phải không
Linh dò hỏi Ngọc như vậy thôi cũng chẳng có ý gì khác cả nhưng câu trả lời của Ngọc khiến tôi và Linh hết sức ngỡ ngàng. 
- Em nhớ thì nhứo hết đấy nhưng em thấy làm lạ là làm sao cai lỗ lồn bé tí như thế mà có thể cho con cặc dài ơi là dài cắm thật sâu vào trong nhue thế được chứ

Linh đỏ mắt trước câu hởi của Ngọc bèn quay lên bảo tôi giải thích
- Dấy đúng chuyên môn của anh rồi đấy nhé anh giải thích cho em nó hiểu đi nào
Tôi bất ngờ trước tình huống này lên chưa biết trả lời ra sao tôi đành đem kĩ thuất đã học ở trường cùng những kinh nghiệm của tôi trong chuyến đi nghỉ hè để giảng cho Ngọc hiểu. 
- Anh nói đơn giản cho Ngọc hiểu thế này nhé
- Âm đạo hay mọi người vẫn gọi với nhau là lồn đấy có cấu tạo hầu hết là các cơ, có độ đàn hồi khá tốt. Chính vì vậy mà khi giao hợp hay nói cách khác là địt thì cơ lồn sẽ tự giãn ra ôm chặt lấy cặc của người đàn ông. Cặc của đàn ông vào càng sâu thì các cơ sẽ càng bóp mạnh. Ở trong đó sẽ tiết ra một loại nước bôi trơn để con cặc có thể trơn chu mà chui thật sâu vào trong
- À thế thì em hiểu rồi !Hồi trước ở quê em coa xem nén mấy chị hàng xóm của em làm cái việc địt nhau này đấy. Em chỉ xem thôi mà cũng có nước ở lồn chảy ra, em tưởng mình tè dầm nhưng không phải. Giờ thì em biết nước đó do đâu mà có rồi
- Anh ơi em thấy lạ lắm nhé, mấy chị ở quên em bảo địt nhau lần đầu ai cũng đau mà lúc nãy em chẳng thấy chị Linh chị ấy kêu đau gì cả
Linh quay lại trả lời cho Ngọc
- Em ngốc lắm ! làm lần đầu màng trinh nó rách thì mới đau thôi còn các lần sau thì mệt nghỉ vô tư không cảm thấy đau mà còn cảm thấy sướng nữa đó em ạ. Nếu là người con gái còn trinh thì lần đầu làm chuyện đấy thì lồn cũng chảy ra một ít máu khi màng trinh bị rách đấy em ạ. 
- Thế thì cứ phải làm chuyện ấy thì mới rách màng trinh hả chị?
- Không hẳn thế đâu em mà thủ dâm không khéo hoặc bị tai nạn cũng có thể gây rách màng trinh đấy
- Thủ dâm là gì hả chị? Có phải là maình tự cho một thứ vào trong lồn mình mà ngoáy phải không chị
- Thế em đã thủ dâm lần nào chưa mà hiểu biết rành rã như vậy hả?
- ỐI giời tưởng chuyện gì, chuyện này ở quê em làm sướt nagỳ không à. Lúc nào mà nhìn thấy mấy chị bên nhà hàng xóm đang cho bon con trai địt là lồn em tự nhiên nó cứ ngứa ơi là ngứa, em chỉ biết cách chạy ra ngoài ruộng dưa leo kiếm quả nào giống con cặc một chút là vặt lấy ttụt quần ra để vào lỗ lồn mà ngoáy thôi à
- Bé thế mà đã dê thế rồi không biết lớn lên sẽ như thế nào nhỉ
Tôi nói có vẻ chê Ngọc một chút
- Em đâu có biết làm chuyện đấy là dê hay là gì chứ Chỉ biết các anh chị ấy làm chuyện đó thấy sướng như lên tiên đấy. Các chị ấy bảo em thì em mới thừ chứ. Lần đầu em đút trái dưa vào đau thật đấy anh chị ạ chắc có lẽ màng trinh của em bị rách ngay lúc đấy thì phải. Em mới có đút vào 3 4 phân gì đó thôi mà đã đau diếng hết cả ngưưoì lên rồi, hơn nữa khi em rút trái dưa leo ra còn có một chút máu dình vào đầu nữa cơ
- Thế chắc là em bị rách màng trinh rồi đó. rách thì chồng nó chê nhưng không sao cứ làm cho chồng sướng là được rồi mà. 

vu to khong che

Về phòng, tô cháo nóng làm Hoa nứng trở lại, thân thể nóng ran lên, dán ngực vớI hạ bộ lên người tôi, ôm đã thật đã. *** nàng nóng máy sẵn hay sao mà nóng ấm mặt tôi úp vô đó. Rồi lại liếm, lại húp nước ***. Và cái *** bị tôi đụ đâm tơi tả. Hoa rên :

- Sướng quá, sướng quá, anh ơi !
- Không ngờ bà dâm quá cỡ thợ mộc!
- Nồi nào úp vung đó anh ơi ! anh dâm thì em cũng không thể không dâm được, lỗ lã sao, khỉ à !!!
- Chị bà cũng tày trời dâm quá là dâm, đúng như bà nói!
- Chị có dâm anh mới biết thêm được cái *** khác ! Thích mà còn làm bộ!

Trong khi tụi tôi đụ thì chị Thanh dẫn chồng đứng ngoài cửa hé nhìn đụ, cặc ảnh bị chị Thanh vọc đến cương cứng rồi hai vợ chồng về phòng làm tình lần đầu thật thỏa mãn sau hơn ba bốn năm. Sáng dậy, chị Thanh kể lại cho hai đứa tôi nghe như vậy rồi cởi trần truồng đòi tôi đụ nữa. Hoa cười nói : - Em cho chị mượn chồng em một ngày nữa đó! Thấy chị mê cặc chồng em, em cũng thích mà cũng đỡ lo hơn mấy con mẹ làm cùng hãng ảnh ! - Con này chịu chơi, chị thương em lắm; hồi còn con gái em là người được chị thương nhất nhà,vừa trẻ vừa da trắng như trứng gà bóc! Chị bắt đầu mê cặc dượng nó rồi đây ! Chị mượn thôi, chị cũng biết phận chị mà !

vu to khong che

Xem vu to khong che hay nhat 2014

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

[X] Close.