Www.gai mien tay

Hơi giật mình Trinh vội vã cất tiếng gọi thật to “Chích chòe”, “Dũng ơi!” tiếng gọi của Trinh chẳng hề có lời nào đáp lại, chỉ có tiếng sóng vô cảm nuốt dần lấy những câu gọi em của Trinh. Bỏ chiếc cào vào rá Trinh chạy ngay về phía bờ cát “Thằng này hư thế! Chắc là bỏ vào xóm chơi rồi! Không thèm bảo mình” trinh thầm nghĩ. Nhìn lên bờ cát trắng quen thuộc còn vương vài nét chữ nguệch ngọac của Chích Chòe, Trinh cố tìm lấy dấu chân của em hy vọng nó cho Trinh biết hướng chạy vào xóm của Chích Chòe. Nhưng chỉ có những dấu chân nhỏ xíu quen thuộc hướng về phía biển chằng còn vết nào đi vào bờ cả, ánh mắt trinh từ nôn nóng chuyển qua hoảng sợ, chiếc rá rơi xuống bờ cát không một tiếng động, những con mỏ quạ còn dính bùn tanh vương vãi ra quanh chỗ Trinh đứng. Trinh gào tên em lạc giọng, rồi lao xuống biển, sải chân Trinh muốn căng ra hết cỡ dù con nước biển đang lên như muốn đùa cợt níu chân Trinh lại. Tiếng gọi em thảm thiết rồi lạc đi, Trinh sải tay bơi ra thật xa lặn những hơi thật dài căng con mắt dỏ au vì nước biển và nước mắt tìm em. Càng cố bơi, cố lặn Trinh càng đuối dần, vài ngụm nước biển mặn chát xộc vào cổ vào họng làm đôi mắt Trinh mờ đi, cái dạ dày từ sáng chưa ăn gì không tiếp được sức cho Trinh nữa, sải tay Trinh cào mỏ quả từ sáng vùng vẫy yếu dần trong những ngọn sóng ngược chiều bơi đập vào. Trinh chìm dần xuống với sự tuyệt vọng, cái miệng mỗi khi trồi lên hớp được tí không khí nào lại sặc sụa gọi em trong tiếng nức nở.

Nhưng Trinh quyết không từ bỏ, sức mạnh không biết từ đâu kéo đến khiến Trinh nín thở bơi một mạch vào bờ, lảo đảo bước trên bờ cát rồi trinh chạy, dáng chạy xiêu vẹo như muốn ngã bất kỳ lúc nào thẳng về làng chài. Cái miệng tưởng như đã không thể nói được hướng vào những mái nhà quen thuộc trong làng gào lên “Ai cứu em cháu với! Cứu với!” rồi cái bóng xiêu vẹo ấy ngã vật xuống trên con đường đầy sỏi. Những tiếng người lớn bé xôn xao , tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng hô hóan lớn dần lên hướng về bờ biển. Một người đàn ông to lớn đỡ Trinh dậy, khuôn mặt Trinh giờ đã trắng bệch vì mất sức và ngấm nước. Trinh run run chỉ tay ra bãi biển “E..m ch..áu, e..m ch..áu, cứ…u”, có lẽ chỉ có thế là đủ với người dân làng chài đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ tai nạn kiểu như thế. Họ huy động nhau tìm kiếm, những chiếc thuyền câu nhỏ được giăng lưới phía ngoài xa đề phòng em Trinh bị sóng cuốn ra xa. Trinh chạy dọc bờ nhìn ngóng từng chú, từng bác, từng anh với niềm hy vọng khôn cùng. Chỉ một tiếng nói hơi to một chút của những người đang đào xới biển tìm Chích Chòe cũng khiến Trinh giật mình dõi mắt về đấy. Gần một tiếng tìm kiếm trong những con sóng đang ngày một to hơn vì nước biển đang lên, những người Trinh đặt hy vọng cũng chán nản lắc đầu dần, họ đã cất bước vào bờ với cái lắc đầu ngao ngán, có vài người đã hướng ra ngòai xa cất giọng:

- Chăng thêm lưới ngòai đấy đi! Chỉ sợ sóng đánh ra ngòai đấy rồi!
Người ta không dám nhắc đến chữ “xác” để Trinh khỏi đau lòng nhưng Trinh vẫn biết là họ đang dừng lại dần, Trinh tuyệt vọng gào thét với từng người đi vào:
- Không! Cháu xin chú! Xin bác! Quay lại đi! Chích chòe là niềm hy vọng của bố cháu, của cả nhà cháu! Cháu xin mọi người! Đừng vào bờ! Cháu xin…
Trinh không nói ra được lời nữa, những câu sau chỉ là tiếng thều thào, đôi chân Trinh toét máu vì bị xẻ ra bởi những con hà, những mảnh đá nhọn mà Trinh chạy qua trong lúc tìm em. Hai cái đầu gối qùy ngập trong nước biển hướng về phía mọi người mà van lạy. Ai đó xốc nách trinh lên kéo vào bờ:
- Không! Để mặc cháu! Cháu phải tìm em! Tìm chích chòe! Em cháu đang cần cháu cứu! 

Tiếng gào yếu ớt và cái dãy dụa chẳng còn tí lực nào không đủ để giữ Trinh lại, người ta đã kéo Trinh vào đến cái kè đá chắn sóng biển rồi. Dường như những lời nói của Trinh khiến đám người lại ngụp mình bơi ra ngoài lần nữa dù cũng có kẻ đã bị chuột rút phải tập tễnh vào bờ. Nhưng cái kẻ tập tễnh được người ta dìu vào bờ ấy lại là người tìm ra chích chòe. Từng bước khập khễnh được dìu bởi người khác vào bờ khiến họ bị tụt xuống một cái hố cát ai đó đào lên lấy cát không cắm que đánh dấu như mọi lần. Và khi 2 người họ trồi lên khỏi hố cát ấy một người đã bế theo Chích chòe cùng tiếng gào vang vọng cả bãi biển:

- Thấy rồi! Tìm ra rồi!
Toàn thân rã rời Trinh cố lết từng bước về phía người đàn ông đang bế Chích Chòe mềm nhũn và ướt sũng đi lên, Trinh muốn nhìn mặt em, muốn gọi e dậy nhưng có ai đó đã giữ lại:
- Vào bờ đã cháu! Để các bác ấy cứu tỉnh nó đã

Từng thanh niên trai tráng lực lưỡng luân phiên cõng lấy thân hình mềm oặt của em Trinh chạy dọc bãi, cách sơ cứu thường thấy dành cho người bị chết đuối mong tống được những ngụm nước biển mặn chát mà Chích chòe nuốt phải. Từng người thở dốc trao em Trinh cho người khác mà mãi Chích Chòe của Trinh vẫn chưa tỉnh và họ không còn chạy dọc bờ biển để sơ cứu nữa, họ ôm chích chòe bé bỏng trắng nhợt bất động hướng về trạm y tế nhỏ nằm cách làng chài vài ba km. Trinh cũng chạy, chạy xiêu vẹo, chạy như muốn ngã ra bất kỳ lúc nào, Trinh níu tay vào từng người đi trước mà chạy theo. Trinh sợ người ta lấy mất Chích chòe bé bỏng của cà nhà, Trinh vừa đuổi vừa nghĩ

- Mình sẽ nấu cháo cho Chích chòe ăn! Không mắng nó nữa! Cho nó hết bộ sưu tập ốc của mình, đọc truyện cả đêm cho Chích chòe.
Cái trạm y tế bé xíu đã hiện dần ra trong con mắt nhìn cái gì cũng mờ ảo của Trinh bởi mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi. Trinh bám vào cánh cửa trạm y tế thở dốc lấy thêm không khí rồi cố gắng bước tiếp về phòng cấp cứu. Cái phòng cấp cứu đông nghị người chen lấn ngó vào bên trong bỗng dưng yên lặng, không còn tiếng quát tháo, giục dã nữa, chỉ còn những gương mặt tiếc nuối nhìn vào trong rồi quay lại ngó Trinh đầy thương cảm. Mỗi bước chân run run như có thế ngã ra bất kỳ lúc nào là vài ba người lại dạt ra nhường lối, đôi lúc còn đưa bàn tay khẳng khiu chai sạn ra đỡ Trinh để Trinh có thể vững vàng hơn. Đôi tai Trinh vừa khôi phục được một phần thính lực giờ lại ù dần đi bởi những câu nói từ trong phòng cấp cứu vọng lại:

- Tội nghiệp! Muộn quá
- Cả nhà sinh mãi mới được thằng con trai
- Ai đi gọi mẹ nó chưa
- Chị nó đâu rồi! Cho vào nhìn mặt em đi
- Cho người đi ra trạm phát thanh nhờ đánh tín hiệu ra ngòai khơi đi! Bố nó đi biển được 1 tuần nay rồi
- Thằng bé ngoan thế mà…
………………………………..
Nhiều lắm Trinh không nghe được nữa, đám nguời đã dãn ra để Trinh nhìn thấy Chích Chòe bé bỏng nằm bất động trên chiếc giường sắt hoen gỉ. Trinh đã đến gần để đủ nhìn thấy em, đứa em tinh nghịch, hiếu động của Trinh giờ không cử động được, mái tóc rễ tre dựng đứng giờ dính bết vào đầu và trán bởi nước biển, đôi mắt tròn xoe đen láy như đôi mắt mẹ đã nhắm nghiền, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng sao giờ lại trắng bệch ra thế kia. Bàn chân chân chạy nhảy khắp nhà, bàn tay hay bứt tóc trêu Trinh giờ sao lạnh giá thế, Trinh ngơ ngác nhìn lên cô ‎ y tá đôi mắt cũng đỏ hoe vì thương cảm:

- Em cháu sao hả cô! Bao giờ thì tỉnh ạ
Cô y tá thở một hơi dài cúi xuống vuốt mái tóc Trinh:
- Em cháu đi rồi! cháu nhìn em lần cuối đi! Muộn quá cô không cứu kịp
Tiếng cô y tá dịu dàng mà như những tiếng sét đánh vào màng nhĩ Trinh, Trinh nhìn cô, nhìn Chích chòe rồi như hiều ra Trinh ôm chặt lấy cái thân thể bất động lạnh giá của em mà gào khóc:

- Dũng ơi! Là tại chị! Chích chòe ơi! Chị có lỗi! Tại chị ham mỏ quạ mà hại em rồi! Tại chị! Em đừng đi em sống lại đi
Trinh gào thét Trinh phục lên người em như muốn truyền hơi ấm vào cái thân thể giá lạnh đang cứng dần ấy, tiếng Trinh khóc khiến ai cũng muốn nưc nở theo Trinh. Rồi khi tiếng nức nở gào thét của Trinh yếu dần xuống thì người ta lại nghe thấy ai đấy gào từ ngòai kèm với tiếng chạy thình thịch

- Chích chòe đâu! Chích chòe nhà tôi đâu! Nó đâu?
Chưa ai kịp trả lời một dáng người lam lũ vẫn còn đầy mùi tanh cá lao vào bên Trinh, giọng mẹ Trinh lạc đi từ khi nào:
- Trời ơi! Con tôi! Sao lại thế này hả con! Sao không ở nhà mà lại ra biển hả con
Tiếng gào thét đầy ai oán của người mẹ tần tảo mất con làm người ta không chịu được mà phải tránh ra xa:
- Trời cao đất dày ơi! Tôi sinh mãi mới được đứa con, bố nó ngày đêm đi biển tôi ngày đêm chạy chợ lo cho nó, giờ nó lại bỏ tôi đi làm sao, con ơi! Dũng ơi! Dũng của mẹ ơi!

Trinh nức nở quay sang ôm mẹ, mong chia sẻ nỗi đau cùng mẹ nhưng không, một cái đạp từ bàn chân chạy chợ nuôi Trinh, một cái tát từ người mẹ đã bồng con bao lần, rồi mẹ Trinh lao vào cấu xé Trinh trong sự ngỡ ngàng của chính Trinh:
- Con khốn nạn! mày học lắm sao mày ngu thế! Sao mày không chết thay thằng Dũng đi! Mày di chết đi! Mày biến ngay đi! Mày ăn cơm tao mang về hay ăn cứt hàng xóm mà mày dẫn em ra biển rồi để nó chết thảm ngòai đấy! Cút ngay đi giời ơi sao cái đời tôi nó khốn nạn thế này.

Những cái tát, cái cào cấu, không hề làm Trinh thấy đau đớn, nỗi đau bị coi là kẻ giết em khiến Trinh như hóa dại, Trinh câm nín không phản kháng không buồn che mặt để mặc mẹ đánh. Người ta phải xông vào kéo Trinh ra khỏi trạm y tế Trinh mới thoát được, tiếng mẹ Trinh vẫn vang vọng trong nước mắt:
- Mày cút ngay đi! Con khốn nạn về nhà là tao chem. Chết mày, cút đi con đĩ….


Có khi nào con sóng vô tình thế không anh?
Không chút xao động trước ngây thơ trong tâm hồn bé bỏng
Không cả xót thương những nhọc nhằn tôm cá
Cả cuộc đời lênh đênh chốn xa xăm

Có khi nào biển bội bạc thế không anh?
Em chẳng dám nhận mình trọn đời chung thủy
Nhưng trước biển em vẫn giữ lòng em…
Vẫn gửi gắm ước mơ và niềm tin nơi ấy

Nhưng bờ cát chẳng giúp em níu giữ
Đôi bàn tay chới với, và sóng dập vùi em!
Chưa bao giờ em dám nghĩ phải đề phòng đến thế
Ngay cả biển cũng quay đi, em còn biết dựa vào đâu? 
Đôi bàn tay níu chơi vơi…

www.gai mien tay

Mấy ngày sau đó cô bé vẫn im lặng dù thỉnh thoảng hắn vẫn hỏi. Và chiều nào cô bé cũng đến đúng giờ. Những khoái cảm mà cô bé đem lại khiến hắn đã mê mệt cô bé. Có lúc trong nhà tắm , trên giường, trên ghế, dưới nền.... Rồi hết tất cả các tư thế mà hắn kỳ công lên trên internet tìm hiểu. Lúc ngồi, lúc nằm sấp như con sò….. Có tối bốn năm lần đến khi cô bé khô cong và mệt nhoài vì sung sướng.

Cô bé nhìn hắn đang ngủ, cô bé đang tự trách mình. Cô bé không hiểu sao mình cũng lại ham mê hắn, ham mê nhục dục nhiều như vậy, mà đôi lúc còn quên cả tủi hổ, phó mặc số phận. Còn chiều không bắt hắn đeo bao, chỉ bắt hắn xuất ra ngoài. Cô bé biết dù hắn đẹp trai, dễ mến, nhưng đó không phải lài điều quan trọng, đúng với cô bé, cô cảm thấy một sự tốt bụng ẩn giấu bên trong của hắn. Và một điều nữa cô không biết rằng chính sự ngọt ngào nhẹ nhàng từ trong tim hắn truyền sang mà nó mới có được sự cảm nhận thần tiên thoát khỏi những sự mặc cảm, những tủi hổ.

Và cô bé dường như hiểu ra thêm một cái gì đó. Nó cúi xuống và hôn hắn.
Bỗng vòng tay của hắn kéo tấm thân loã lồ của cô bé lại.
-Chúng ta tâm sự tí nhé. 

Hắn bắt đầu kể.
-Ngày xưa nhà anh cũng nghèo lắm, ở quê lo cái ăn cái mặc đã là tốt. Rồi may mắn đỗ đại học, nhưng thủa sinh viên cũng là thủa bần hàn cùng cực, vừa học vừa làm, đôi khi có những lúc tưởng rằng không thể nào học tiếp. Mà bây giờ anh cũng không hiểu sao mình vượt qua được những tháng năm đó.
Kể xong hắn cười.

Lặng im một hồi lâu cô bé bắt đầu tâm sự cuộc đời của mình.
-Nhà em xưa kinh tế cũng khá lắm. Nhưng bố em đi làm công nhân hầm lò ngoài Quảng Ninh, bị bọn nó đè ra chích, rồi bị nghiện, kinh tế gia đình vì thế ngày càng kém. Họ hàng, làng xóm xa lánh. Năm rồi em thi đỗ, cố lên Hà Nội học thoát nghèo thoát khổ. Những tưởng thế là có thể thoát khỏi số phận, nhưng ở quê mẹ em ốm, bố em lại đi vay nặng lãi, rồi mấy hôm trước ông ấy bắt em về gả cho gã bán thuốc phiện, nếu không chúng dọa sẽ đập chết cha mẹ em. 

Kể đến đó mắt cô bé bắt đầu rướm lệ.
-Vì vậy em thà làm cave chứ không chịu về.

Gật đầu cô bé sụt sùi đáp.
-Lấy cái loại thú đội lốt người đó em thà làm cave còn hơn. Nếu không vì mẹ có lẽ em đã bỏ nhà không về nữa.

Thở dài thông cảm hắn hỏi.
-Em lên đây lâu chưa.

-Em … lên được một năm rồi .

-Thế từ đó đến giờ em làm gì để sống

-Em đi dậy thêm, cả đi rửa bát cho quán ăn. 

Ngạc nhiên Hoàng Nam hỏi.

-Ủa em đi dậy thêm. Em là sinh viên à?

-Vâng.

-Thế em học trường gì vậy.

-Dạ ,Ngân hàng.

-Oh ghê ha. 

-Vậy một tháng như vậy em được khoảng bao nhiêu tiền.

-Tổng cộng được 1,5 thôi ạ. Nhưng như thế vẫn không đủ cho gia đình và chính mình.
Một cô sinh viên tự lo cho mình lại còn lo lắng cho một gia đình có một ông bố nghiện ngập, thật sự cô gái này còn vất vả hơn so với anh ngày xưa rất nhiều, lúc này anh nhận thấy thêm cô bé có vẻ xanh xao nhợt nhạt hơn lần đầu gặp anh. Chắc là do quá sức. Mà cũng do anh tham lam quá. Hoàn cảnh của cô bé làm anh xúc động. Anh thấy buồn cho thân phận một con người.
-Anh sẽ giúp em một tay. Anh nói.

Hôn lên những giọt nước mắt mằn mặn đang chẩy ra, anh ôm cô bé thật lâu như để sưới ấm tâm hồn giá lạnh của cô bé. Anh nằm im một lúc lâu ôm trọn cô bé như để chia xẻ. Anh thấy thương cô bé. Anh hôn lên gáy cô bé . Bỗng nhiên anh muốn và đôi tay anh bắt đầu vuốt ve cô bé, bóp nhẹ lên đầu vú cô bé. Cu anh đã cứng lên từ lúc nào cạ sát vào người cô bé. Anh hôn lên lưng cô bé, anh hôn say sưa như đang hôn tình nhân, bàn tay anh sỗ sàng lần trên người cô bé, kéo xuống khu vực cấm của cô bé. Anh đút ngón tay vào và ngoái lên liên hồi. Nước nhờn của cô bé chẩy ra đầm đìa. Sau khi tâm sự xong, mọi nặng nề dường như đã giảm đi rất nhiều, bây giờ cô bé cũng thấy nhột nhạt khắp cơ thể. Anh đè lên người cô bé, cái gậy trơn tuột đâm thẳng vào người cô bé. Một luồng điện sung sướng xông thẳng lên não cô bé, nhịp mông khẽ nẩy người lên để hoà cùng với anh. Lúc như vũ bão, lúc lại nhẹ nhàng hẩy qua hẩy lại trong người cô bé, rồi bất ngờ anh lại phi nhanh đẩy sâu thật sâu vào người cô bé. Không thể nín nhịn sự sung sướng tột cùng cô bé đã rên lên cao vút. Như được khuyến khích anh tiếp tục nhấp càng lúc càng vũ bão vào người cô bé, từng nhịp từng nhịp, lúc này cô bé đã rướn người lên, lỗ nhờn của cô bé như nút chặt anh. Anh gục mặt xuống tìm môi cô bé và hôn đắm đuối. Hai tay cô bé giờ cũng đã ôm lấy anh. Cu anh nắc vào phầm phập, cô bé cũng ưỡn mông lên cao hơn nữa để hoà nhịp với anh. Sự bó sát trơn tuột đưa anh đến một cảm giác sung sướng không thể kìm hãm nổi. Anh xuất tinh ồ ạt vào người cô bé, đệm dưới mông cô bé cũng đã ướt đẫm. Cả hai cùng ôm chặt lấy nhau, anh thấy mình thật tham lam, có lẽ thời gian tới nên giả bớt ân ái một chút, sợ cô bé sẽ rất mệt, sau một khoảng thời gian im lạng tĩnh mịch, anh lên giọng phá vỡ sự im lặng của màn đêm.
-Anh xin lỗi.

-Tại sao cơ. Cô bé thủ thỉ.

-Anh không kịp cho ra khỏi người em. Tí nữa anh đi mua thuốc cho em.

-Thôi không sao. Hôm nay không phải ngày của em. Vả lại không hiểu sao hôm nay em thấy tin anh. Cô bé mỉm cười.

Hắn vén tóc con bé lên để nhìn rõ hơn khuôn mặt xinh xắn và hỏi tiếp.
-Mà thật đáng trách, biết nhau mấy ngày rồi mà anh thật vô tâm không biết tên em.
-Dạ, Lê Kiều Thanh.

-Cái tên thật đẹp. Hắn buột miệng khen.

-Còn anh là Phan Hoàng Nam. 

Một lúc sau hắn chợt lên tiếng.
-Anh nghĩ đợt tới anh có thể sẽ gom 10 T giúp em
Mắt cô bé rưng rưng, và cô bé rướn người lên hôn hắn vào má. Một nụ hôn mềm mại ướt át nhưng vô cùng thánh thiện không có mùi của sự trao đổi toan tính. 
-Em sẽ trả anh sau này.

-Mà hồi này em ở đâu.

-Em ở trọ, em không đăng ký được ký túc xá.

-Vậy đợt tới dọn hẳn về đây mà ở, cho đỡ tiền thuê nhà.

-Em sợ làm phiền anh.

-Phiền gì, đàng nào chả hợp đồng dài hạn, hơn nữa như thế cũng tiết kiệm được chút tiền và công đi lại. Mai anh sẽ giúp em chuyển nhà. Mà yên tâm đi anh không bắt em phải chiều anh nhiều hơn đâu mà sợ.
Anh cười.
-À mà quên, em đậy thêm khối gì và được mấy học trò.

-Dạ khối D, nhưng chỉ có một học trò học Tiếng Anh vào chiều thứ 4 và thứ 6 thôi ạ.

-Trước đây anh cũng dậy thêm khá nhiều, học trò cũ cũng còn vài đứa. Nếu em dậy toán hoặc tiếng anh tốt anh sẽ giới thiệu cho vài đứa.

-Anh tốt với em quá.

Còn lại một mình, hắn ngồi nghĩ về cô bé thình thoảng hắn lại thở dài. Khói thuốc chờn vờn theo tâm tư hắn bay lên trần nhà. Mấy hôm nay mới xin được việc, môi giới chứng khoán tuy không phải là chức vụ cao gì nhưng tiền bạc hắn tin mình chắc không lo lắng lắm.

Từ ngay cô về ở cung anh, anh bớt la cà quán xá hơn. Hoặc có la cà với lũ bạn thì cũng rủ cô theo coi như đổi bữa. Còn với Kiều Thanh được sự giúp đỡ của anh, cả tuần dậy thêm cô cũng kiếm được kha khá, cộng với số tiền đầu tháng anh đưa cô đã giúp cô thoát khỏi cơn cùng bẫn của cuộc sống.

www.gai mien tay

www.gai mien tay la gi ?

Lan vẫn chưa hoàn toàn hồi tỉnh khi Du đứng dậy, kê sát con cu cứng ngắc vào cửa mình ướt đẩm của Lan. Nhưng Lan chợt bật dậy khi Du bắt đầu ấn con cu vàọ Lan đẩy Du ra và kêu lên thất thanh :

- Du ơi, chi van em, đừng có làm như thế. Hai chị em mình làm như thế là quá mức rồi, làm hơn nữa là là loạn luân, em có biết không ?

Du vi chống chế :

- Em biết rồị Nhưng tại vì em thấy chị tội nghiệp nên muốn giúp cho chị biết mùi đời cho tới nơi tới chốn. Em nói chị nghe, nếu mà nói loạn luân thì nảy giờ mình làm như vậy cũng là loạn luân rồi còn gì. Bây giờ em có đút vào thì cũng đâu có tí lỗi gì hơn đâu, mà chị lại được biết cảm giác mà chị chưa bao giờ được hưởng.

Lan im lặng một hồi, vẻ đắn đọ Trong người vẫn còn ngây ngất, chị liếc nhìn con cu dương thẳng, căng cứng của Du, thầm nghĩ:

- Hai người trần truồng ở trong cũng một phòng mà lại bú qua bú lại thì đã mức rồi còn gì. Hay thôi, mình cứ để cho Du làm đại đi, dầu gì cũng lỡ rồị

Tuy nghĩ vậy, nhưng Lan cũng cảm thấy là tốt hơn là dừng tại đây, kẻo sau này lại hối tiếc là làm chuyện vô luân. Đang đứng do dự thì Du bước lại ôm choàng lấy chị. Sự cọ sát của hai da thịt âm dương khiến Lan lại rạo rực. Chị ngước nhìn lên vừa lúc Du cuối đầu xuống hôn vào đôi môi chín mọng của Lan. Lan không tránh đôi môi của Du mà trái lại ghì chặt thêm người Du, hai người quyện lấy nhau trong nụ hôn vô tận, xoa lấy nhau hai chổ thầm kín nhất để tăng thêm cho nhau khoái cảm. Du ngừng hôn dìu Lan trở lại giường và nói :

- Bây giờ chị nằm xuống nhé, em sẽ đút con cu vào

Lan ngoan ngoãn nằm xuống nhưng không giấu vẻ hồi hp

- Em đút nhè nhẹ nghẹ Con cu của em bự quá không biết có vào được con chim của chị không?

Du cầm con cu quét qua quét lại cửa mình của Lan vừa nói :

- Chị đừng lọ B phận sinh dục của người đàn bà cấu tạo hay lắm. Cở nào cũng vô được hết.

www.gai mien tay

Trong phòng tắm, Nga, tên của chị, mở nước rồi bước vào. Nước từ bông sen chảy tràn lan trên thân thể nàng. Nga bắt đầu xoa khắp người, hình hư hai tay Nga phục vụ cặp nhũ hoa lâu hơn các phần khác. Rồi bàn tay Nga bắt đầu xoa tới bụng, thấp xuống tới mu. “Ô kìa!” Nga bỗng nhắm mắt, mu hơi ưởn về phía trước, chân hơi banh và bàn tay hình như khuất dần vào trong háng. Người Nga vặn vẹo và khựng lại từng chập. Người tôi căng thẳng, như bị thôi miên bằng hình ảnh của Nga. Cuối cùng Nga trân người lại khoảng vài giây, sau đó, Nga đứng thẳng dậy cho ngón tay vào miệng nút nút rồi tự cười thỏa mản. Tôi bỗng giật mình, quần tôi ướt một khoảnh bự và không biết từ lúc nào, tay tôi đang nắm chặc con cu đã mềm và nước nhờn thì nhầy nhụa trong bàn tay.

www.gai mien tay

Xem www.gai mien tay hay nhat 2014

Lúc ngủ dậy thì đã sắp đến giờ cơm trưa, do bận chăm sóc ông chồng tối qua nên bà Loan đi ngủ khá muộn, bây giờ thức dậy bà cảm thấy hơi nhức đầu. Thức dậy không thấy ông chồng đâu, bà Loan dậy vào phòng tắm vệ sinh cá nhân một lát. Đi ra thấy trên bàn trang điểm có tờ giấy ghi lời nhắn của ông Quang. Hôm nay ông ấy đi với bạn, tối mới về. Bà Loan tính ra khỏi phòng nhưng còn e ngại vì sợ gặp phải Phong. Nghĩ lại chuyện hôm qua, tâm trạng bà thật rối bời, nhưng bà cũng không thể tránh né Phong mãi được, và thật ra trong thâm tâm của bà thì luôn muốn gặp anh, muốn có những giây phút nóng bỏng bên anh nhưng bà cũng nghĩ đến chồng và con gái bà, nghĩ đến những luân thường đạo lý. Bà Loan xuống bếp thì cũng không thấy ai, bà thấy đồ ăn sáng Phong đã chuẩn bị sắn ở trên bàn. Ăn sáng xong đi ngang qua phòng Phong, bà chợt nhớ lại giây phút đêm qua, bà khẻ mỡ cửa thì cửa bật ra, thì ra Phong không khóa cửa. Đi đến bên giường, bà khịt khịt mũi thì vẫn ngửi thấy mùi vị của đêm qua. Bà nằm lên giường, mũi bà hít hà như muốn tìm thấy hương vị của Phong, tìm thấy mùi của người đàn ông đã suýt làm chủ thân thể của bà vào đêm qua. Bà nằm ở đó một lúc thì ngủ quên lúc nào không hay.
Sáng nay lúc ở học viện, Phong không tài nào tập trung nổi, đầu óc anh luôn nghĩ về bà mẹ vợ hấp dẫn và đáng yêu của mình. Anh nghĩ đến đôi môi ngọt ngào của bà, thân hình nóng bỏng mà anh đã được thưởng thức gần như trọn vẹn vào tối qua. Anh nhớ đến giọng nói nhẹ nhàng cùng nụ cười khả ái, đáng yêu của bà, vẻ thẹn thùng và sự quyến rủ của bà. Nghĩ đến đó tay anh vô thức đưa xuống đũng quần thì thấy *** mình đã cương cứng. Anh muốn bà là người phụ nữ của anh. Nghĩ đến vợ và con ở nhà, anh nghĩ thầm “Mình còn ở đây hơn 1 năm, làm sao ai biết được, huống hồ có ai lại nghi ngờ mẹ vợ và con rể cơ chứ”. Bà chỉ còn ở thành phố này vài ngày nữa thôi, nếu anh để cơ hội này qua đi thì chắc chắn anh sẽ không bao giờ có được bà, huống hồ sáng nay anh đã đưa ông bố vợ đến nhà bạn và biết chắc đến tối ông mới về. Nghĩ vậy, anh thu dọn sách vở và chạy xe về. Trên đường về anh mua một đóa hoa hồng thật to, với một túi thức ăn lớn làm sẵn, anh muốn cho bà những giây phút lãng mạn vì anh biết mẹ vợ anh rất cô đơn vì bị ông chồng bỏ bê.
Phong im lặng đi vào nhà và khóa chặt cửa chính lại, anh không muốn có ai làm phiền anh vào lúc này, anh muốn cho bà một sự bất ngờ. Anh rón rén vào phòng mình để thay đồ, nào ngờ bà còn cho anh một sự bất ngờ hơn, Phong mở to miệng có vẻ không tin được khi nhìn thấy người phụ nữ đang nằm ngủ say sưa trên giường mình. Anh đi lại gần rồi ngồi bên cạnh bà, nhìn bà ngủ say sưa, khóe môi Phong nở lên một nụ cười ranh mãnh. Phong lúc này mới để ý bà Loan đang mặc một bộ áo ngủ trễ ngực màu đen, anh có thể trực tiếp nhìn theo cổ áo thấy được cái chỗ vừa trắng lại vừa to của bà. Bầu vú của bà thật đẹp, mặc dù đã từng dày vò nó đêm qua nhưng khi nhìn nó anh vẫn cảm thấy miệng lưỡi khô khóc. Cái phần to tròn đó lay động trước mắt anh theo mỗi nhịp thở của bà. Phong trong lòng bắt đầu thấy dục hỏa bốc cao. Hắn có thể nhìn bộ ngực trắng nõn của bà như vậy. Khẽ hôn nhẹ lên môi bà, Phong chạy nhanh vào phòng tắm, anh muốn tắm táp người mình cho thật thơm để có thể thoái mái hưởng thụ những giấy phút ngọt ngào sắp tới. Vừa tắm gội thong thả, Phong vừa vui vẻ huýt gió, miệng cười khẽ.
Ra khỏi phòng tắm, trên người Phong lúc này chỉ khoác một cái khăn tắm để che đi hạ thể của người đàn ông đang mạnh mẽ vươn cao. Anh leo lên giường, nằm cạnh bà, ngửi mùi thơm từ thân thể bà, tay anh nhẹ nhàng vén áo để tiến vào ngực bà, Phong xoa nhẹ.
“Uhm… uhm”dù đang ngủ nhưng trước kích thích của Phong, cơ thể bà Loan vẫn đáp trả sự kích thích đó bằng những tiến rên rỉ, bà khẽ xoay người qua một bên. Nhưng lúc Phong cũng đang ngây ngẩn cả người, bởi vì động tác xoay người của mình nên đùi của bà cùng góc áo ngủ đều xốc lên, bộ phận riêng tư nhất của phụ nữ liền lộ ra, cái đùi trắng tròn của bà lộ ra ngoài. Ánh mắt Phong nhìn thiêu đốt vào các bộ phận riêng tư bị lộ rõ của bà Loan. Bà Loan mặc một cái quần lót tơ tằm màu đỏ, lúc này, nó hoàn toàn lộ rõ trước mặt anh, đồi núi cao lớn trập trùng, khu rừng đen rậm rạp bị che kín không lộ ra hết….Tất cả đều nguyên thủy hấp dẫn. Phong miệng lưỡi khô khốc, dục hỏa thiêu đốt, bụng cực kì khó chịu, *** đã dựng đứng trong chiếc khăn tắm. Phong nhẹ nhành kéo dây vai áo ngủ của bà Loan xuống , một bên ngực lộ ra, lại có một điểm đỏ tươi như ẩn như hiện, cực kì mê người. Tay phải anh run rẩy, nắm lấy bộ ngực của bà. Rốt cục, cảm giác cầm một được một thứ gì đó to tròn, no đủ, mềm mại đàn hồi truyền khắp bàn tay. Anh khẽ bóp nhẹ như sợ làm bầu ngực của bà đau vậy, miệng anh cúi xuống ngậm và mút nó chùn chụt.
- “Uhm… uhm...uhm” Trước sự kích thích của Phong, bà Loan đã không còn ngủ nữa, mở mắt ra thì thấy anh con rể đang cắn mút ngực mình. Với chút lí trí còn lại, bà đẩy đầu anh ra.
- “Phong… đừng làm thế, cho Loan về đi, còn con gái Loan nữa mà”.
Phong như không nghe thấy lời bà, anh còn làm mạnh bạo hơn, không còn e dè gì nữa. Anh nằm lên người bà, hôn như điên dại lên môi bà. Lưỡi anh quấn quýt vào lưỡi bà, tay anh mân mê thám hiểm khắp cơ thể bà. Lúc tay anh tiến vào dưới váy bà thì cơ thể bà run cả lên, bà thở hổn hển, người bà cong lên sát vào anh chờ đón, tay bà choàng lấy người anh, vít cổ anh xuống, bà trao cho anh một nụ hôn nồng nàn.
- “Bây giờ em có cho anh đụ em không”. Phong buông bà ra, anh như con thú nhìn vào bà rồi nói một cách khó nhọc.
- “Mẹ…mẹ”. Bà Loan ú ớ nói không lên lời.
- “Bây giờ thì còn mẹ con gì nữa, dẹp hết đi. Bây giờ anh là một người đàn ông, và em là một người phụ nữ, thế thôi. Anh muốn em”
Không đợi bà trả lời, Phong chuyển người xuống dưới háng bà, anh kéo chiếc váy ngủ lên trên bụng, mạch mẽ xé toang chiếc quần lót hấp dẫn, rồi Phong vục mặt vào háng vùng đất thần bí của bà Loan.
- “Đừng Phong, Phong làm gì vậy”. Bà Loan xấu hổ kêu lên, mắt bà nhắm chặt, bà không muốn nhìn thấy cảnh xấu hổ này. Trước nay đối với bà, ông chồng chỉ leo lên và nhấp hùng hục, đúng 1 tư thế cổ truyền mấy mươi năm nay.
Phong mặc kệ lời van xin của bà Loan, anh say sưa hít lấy, cảm nhận lấy hương vị nữ tính lan tỏa từ nơi thầm kín của phụ nữ. Mùi hương pha lẫn với một chút nước tiểu dường như là một loại chất xúc tác tình dục. Cả người Phong trở nên khô nóng dị thường, khiến hắn không thể tự chủ được. Phong dùng lưỡi quét qua 2 bên mép *** liên tục, lâu lâu lại dùng lưỡi để thọt vào lỗ *** của bà Loan. Mỗi lần Phong đánh lưỡi là mỗi lần bà Loan run lên, người bà cứ cong lên, tay bà lúc này đã gí sát đầu Phong vào háng mình. Miệng bà không ngừng rên rỉ.
- “Uhm, em sướng quá Phong ơi…ah”. Phong không vục đầu vào háng bà nữa, mà dùng tay để đụ *** bà.
- “Em có sướng không”.
- “Ah…Em sướng…em sướng lắm, tiếp đi Phong ơi”
Phong vùng dậy, chồm lên người bà, anh lại nút lưỡi bà Loan say sưa. Anh cầm tay bà Loan đặt vào khúc củi nóng hừng hực của mình. Bà Loan lúc này cũng chỉ biết đến nhục dục, bà không nghĩ ngợi đã cởi phăng chiếc khăn tắm của anh ra, bà vuốt ve con *** của anh. Sau một hồi bị bà Loan kích thích, thấy đã đủ, Phong nhỏm dậy, lấy tay anh chỉnh con *** cho đúng cửa mình của *** bà. Phong đâm mạnh xuống.
- “Ah” cả 2 người đều rên lên đầy khoái cảm. Phong nằm yên một chút trên người bà Loan. Anh muốn cho *** bà làm quên với *** anh. Anh thì thầm bên tai bà.
- “Sướng không em”. Bà Loan chỉ im lặng gật đầu. Thấy Phong không động tĩnh gì, người bà Loan cựa quậy dưới người Phong. Phong buồn cười nhìn bà, anh vẫn không muốn động tĩnh gì.
- “Anh nhấp đi, sao không làm gì thế”. Bà Loan lúc này đã quá bấn loạn vì bị Phong kích thích.
- “Anh nhấp nhé, anh đụ em nhé”.
- “Thì nãy giờ không phải đụ người ta rồi còn gì, nhấp đi, còn hỏi gì nữa”. Bà Loan bực bội vì Phong giả ngu.
Phong cúi xuống hôn bà, rồi bắt đầu nhấp nhẹ, anh không muốn làm quá mạnh bạo, anh muốn đi từ từ vào tâm hồn của người phụ nữ này, anh muốn bà nhớ mãi về anh, anh muốn bà là của anh mãi mãi. Bà Loan vòng tay bấu chặt lấy người anh, mười móng tay như muốn cấu rách da thịt của anh. Mông bà hẩy cao lên để ***anh có thể tiến sâu vào *** bà hơn.
- “Ah….ah…Anh nhấp…nhấp…. mạnh lên nữa đi”, bà Loan nói ú ớ trong khoái cảm.
- “Anh đang nhấp đây, em chịu được không”.
- “Uhm…ah…anh cứ….nhấp…nhấp…mạnh đi”
Phong bắt đầu nhấp một cách dữ dội, *** anh liên tục ra vào *** của bà mẹ vợ xinh đẹp.
- “*** của anh làm *** em sướng không”
- “Có…ah,uhm…uhm, em sướng lắm”
- “Lâu lắm rồi…uhm…uhm…em mới sướng”. Bà Loan nói trong cơn ngứt quãng.
Phong vùng dậy khỏi người bà Loan, làm cơn sướng của bà bị đứt đột ngột.
- “Anh sao thế”
- “Em cởi áo ngủ ra đi”.
- “Vâng”. Lúc này bà Loan không còn nghĩ ngợi gì nữa, bà vùng dậy cởi áo ngủ ném sang một bên.
- “Em nằm ngang người lại, co chân phải lên”.
- “Vâng”. Bà Loan ngoan ngoãn làm theo lời Phong.
Phong chuyển mình nằm song song phía sau lưng bà Loan. Anh tiến đến sát người bà Loan, rồi cho *** mình vào từ phía sau.
- “Uhm… em sướng” Khi lỗ *** được lấp đầy bà Loan không khỏi rên rỉ.
Tay trái Phong cho bà Loan kê lên, tay phải anh vòng từ phía sau lên, bóp mạnh vào ngực bà Loan. Cuối cùng anh cũng đã làm chủ được người phụ nữ này, nghĩ đến thế Phong không khỏi cảm thấy hưng phấn, *** anh ra vào từ phía sau nhanh hơn.
- “uhm…hôn em đi”. Bà Loan quay đầu về phía sau, chủ động dâng môi lên.Lưỡi 2 người lại quấn lấy nhau trong nụ hôn say đắm.
- “Anh sắp ra Loan ơi, *** em khít quá”.
- “Ah…Nhịn tí đi anh…chờ em ra với…lâu rồi ...em không làm tình”.
Có lẽ vì khoái cảm của sự lén lút và cấm kị nên 2 người đều cảm thấy mình nhanh ra hơn so với lúc thuờng. Phong càng nhấp mạnh hơn, tay anh bóp vú bà Loan khiến bà đau điếng. Phong dập mạnh bạo từ phía sau lưng bà, *** bà bóp chặt *** anh, mỗi lần anh dập vào mông bà thì chỗ da thịt 2 người tiếp xúc lại kêu lên bạch bạch. Nhấp chừng vài chục cái nữa thì Phong không chịu nổi nữa, *** căng ra hết sức.
- “Anh ra đây… ah.ahhhhhhhh”. từ *** anh bắn thẳng luồng tinh dịch nóng hổi vào trong người mẹ vợ. Khi cảm nhận được luồng tinh dịch của Phong như chạy thẳng vào mọi ngóc ngách trong *** mình bà Loan cũng đã không chịu nổi nữa mà hét lên.
- “Em cũng ra….”. Người bà Loan rã rời sau khi xuất khí, bà nằm thở hổn hển hưởng thụ mùi vị của nhục dục, thứ mà dường như bà đã suýt để quên sau một thời gian dài.
- “Anh cứ để thế, đừng rút ra, em muốn cảm *** anh trong em”. Bà Loan vội với tay lui giữ chặt Phong lại khi cảm thấy anh muốn rút *** ra khỏi mình. 
Phong ôm chặt bà Loan vào lòng. Cả 2 nở nụ cười thõa mãn, bà Loan gối đầu lên tay anh, một tay Phong vẫn dạo chơi trên cặp núi đôi của bà.
- “Đừng nghịch nữa, chưa đủ sao, cho Loan nghỉ một tí”. Bà Loan khẽ cựa người trong vòng tay anh, lấy tay anh ra khỏi bầu ngực mình.
- “Làm sao đủ được, anh nhịn cả năm rồi mà”. Vừa nói phong lại lấy tay nghịch lên ngực bà.
- “Hừ, té ra anh xem tôi là công cụ để anh phát tiếc hả, anh xem tôi là người thay thế cho Hà Anh hả”. Bà Loan phụng phịu, giọng hờn dỗi trách Phong.
Phong lại trườn lên người bà. Anh chống hai tay quanh đầu bà Loan, mắt anh nhìn thẳng vào bà, anh nói rõ ràng từng lời một.
- “Với anh, Hà Anh là Hà Anh, em là em, em không thay thế cho người nào cả, mà cũng không ai thay thế em được, anh nói thế em có tin không”.
Bà Loan không trả lời Phong mà vòng tay cuốn anh nằm lên người mình, bà thủ thỉ bên tai anh.
- “Loan tin mà, nhưng mình làm thế này lỡ lộ ra thì sao”. Phong ôm bà Loan chật khít rồi xoay người, cho bà Loan nằm lên trên người mình, môi anh hôn lên.
- “Em đừng lo, ông chồng em đi thăm bạn rồi, bên này thì không ai biết đâu”.
- “Nhưng sau này thì sao” Giọng bà Loan có vẻ buồn rầu khi nghĩ đến tương lai, Phong đã làm bùng cháy lên những đam mê giấu kín trong con người bà, bà không muốn những cảm giác ấy mất đi một cách nhanh chóng như vậy.
- “Anh còn ở bên này hơn 1 năm mà, em bình thường hàng năm đều qua đây mấy lần để thăm bạn bè với mua sắm mà. Em cứ vờ nói với chồng là đi qua đây du lịch rồi đến đây với anh”. Phong vừa nói vừa vuốt ve lên cơ thể đầy đặn của bà Loan, người bà lúc này thật nhễ nhại vì mồ hôi sau những giây phút điên cuồng vừa rồi. Nhưng với Phong, mùi cơ thể bà lúc này thật sự quyến rũ, *** anh không kiềm chế được mà ngốc đầu lên.
- “Nhưng lúc về nước thì sao, chẳng lẽ anh bỏ bê em ah”. Vừa nói thì bà Loan cảm nhận *** Phong đang ngọ quậy ở chân nàng, bà khẽ cười rồi đưa tay vuốt ve lấy nó.
- “Ah…uhm…về nước thì anh qua thăm em cũng được mà…uhm” Phong không khỏi rên rỉ khi bị bà Loan kích thích.
- “hi…hi, anh sao thế”, bà Loan cười ranh mãnh.
- “uhm…uhm…từ từ thôi em…con rể qua thăm bố…uhm…mẹ vợ cũng được mà”. Thấy Phong có vẻ không chịu được, bà Loan càng vuốt *** anh lên xuống nhanh hơn, không những thế bàn tay còn lại còn đưa xuống vân vê 2 hòn dái anh, lâu lâu bà lại lấy tay khều nhẹ một vòng quanh lỗ đít Phong hay dưới 2 hòn dái của Phong, làm anh run lên vì bị kích thích.
- “uhm…anh sướng…haha…nhột quá…lâu lâu em gọi cu Minh qua ở lại…”
- “…rồi gọi anh qua đón nó về…chúng ta sẽ có thời gian bên nhau lúc đó”. Phong không khỏi rên rỉ khi bị bà Loan liên tục khiêu khích. Anh xoay người lại, đặt bà Loan dưới thân mình, anh hôn lên môi bà. Bà Loan lúc này cũng đã nứng *** lắm rồi, bà muốn tận hưởng những phút giây hiếm hoi bên anh. Tay bà đưa xuống, cầm *** anh cho vào *** mình.
- “uhm…em muốn…mình tiếp anh nhé…”
Phong mỉm cười nhìn bà mẹ vợ dâm dục phía dưới mình, anh cong mông lên rồi dập xuống, trong phòng tràn đầy những âm thanh dâm đãng, những tiếng rên rỉ liên tục, tiếng da thịt chạm vào nhau…