Xem anh lon con trinh

Một giọt nước lăn dài trên ô cửa kính và hoà tan vào cơn mưa lát đát ngoài kia. Từng hạt mưa một lúc nặng trỉu, tiếng rì rầm của giọt mưa rơi ngoài hiên, bầu trời trở thành một màu xám xịt cô đặc, tôi.....tôi vẫn ngồi nhâm nhi ly cafe nóng không đường như mọi ngày. Nhưng hôm nay trong căn nhà tôi lại có thêm một bóng người lùm xùm trong chiếc áo rộng thùng thình cứ đi qua rồi đi lại, vẻ mặt khó chịu nhìn tôi. Tôi thì cứ như một bóng cây ven đường nhâm nhi với ly nước và xem một bộ phim hay.
- trời ơi sau mưa vậy trời - con nhỏ la ó é
- thì mưa chứ gì. Zị cũng hỏi - tôi thở dài đáp
- ai hỏi mà trả lời - con nhỏ xù lông lên
Tiếng mưa vẫn tí tách không ngừng, ngoài kia gió vẫn thổi mạnh, kiểu này là bảo luôn chứ mưa gì hả trời, con nhỏ cứ đi đi lại lại hai con mắt đăm chiu, lâu lâu lại thở dài. Con nhỏ ngồi phịch xuống kế cạnh tôi rồi nhướng mài lên hỏi
- ê tên gì - tỉnh bơ luôn
- hỏi chi - tôi đáp
- mai mốt đi báo công an chứ chi - con nhỏ ương ngạnh lên
- Minh - tôi đáp
- ừ 
- ừ
Không gian lại tỉnh lặng chỉ còn tiếng ro ro của chiếc quạt trên trần, không biết từ lúc nào mà con nhỏ đả tựa vào vai tôi ngủ ngon lành, gương mặt tinh quá nhìn cực kì dễ ghét khi ngủ. Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng hồng đó, nước mắt của một người lại tiếp tục hoà vào theo làn mưa ngoài hiên. Tôi ghét mưa, tôi cực kì ghét nó. Mưa cứ rơi ngay lúc tôi buồn, ngay lúc tôi chán chường nhất với cuộc sống hiện tại, tôi vẫn im bặt mặt cho con ngủ trên đôi vai không đủ rộng của tôi. Đả bao nhiêu người con gái đả tựa vào đây, nhưng rồi đôi vai này không đủ sức để trở che để bảo về rồi cũng đả xụp xuống và vuột mất người đó. Giờ lại có thêm một người khác lại tựa vào đôi vai này, và nhất là có một giọt nước mắt lại lăn dài trên gương mặt đó. Nước mắt à, bao lâu rồi nhỉ, bao lâu tôi không có nước mắt rồi, chắc nó cũng đả khô cạn mất rồi còn đâu. Nhẹ nhàng đưa tay chầm chậm lao đi giọt nước mắt khô động kia, bốp.......con nhỏ đánh vào tay tôi một tay quẹt nước mắt khịch khịc, một tay chỉ thẳng vào mặt tôi.
- làm gì đó thằng biến thái - chữi không nhân từ luôn
- ừ
- tôi hỏi làm gì sao lại trả lời Ừ - nhỏ gặn hỏi
- không làm gì cả - tôi thở dài
- đừng có nói dối 
- không nói dối
Tôi đáp rồi bật dậy bước vào nhà bếp pha tiếp ly cafe mới, từng gịot từng giọt rơi nhẹ xuống cái ly thuỷ tinh kia, con nhỏ đứng sau tôi hầm hừ y chang con mèo bị cướp lấy con cá.
- nhìn gì ? - tôi hỏi
- gì là gì ? - con nhỏ hỏi ngược lại
- ừ 
- ừ cái gì mà ừ
Tôi lặng thinh tiếp tục nhìn ly cafe đang dân lên
- hết mưa rồi
- ừ
- đi mua sách coi, hứa rồi - con nhỏ kéo tôi đứng dậy
- à ừ thay đồ đi - tôi nói
- thay rồi - nhỏ đáp
- ừ đợi chút đi 
- không
- uống li cafe này cái rồi đi - tôi nói
Con nhỏ chụp cái ly cafe uống cái ực , rồi đặt lên chổ củ nhìn tôi rồi nói
- r..ồ..i..đó...đ..i .đư.ợc..chưa.... 
Mặt con nhỏ nhăn nhó nhìn buồn cười không chịu được, đúng là cái thứ bướng bỉnh, muốn gì là phải làm cho được, tôi cười nhạt một cái xoa xoa cái đầu con nhỏ , rồi tiến lại tủ lạnh đeo hộp Vinamilk 100% nguyên chất đưa cho con nhỏ.
- uống đi
- khô..ng..cần - con nhỏ lấp bấp
- uống nhanh lên, cái thứ lì lợm - tôi ngiêm giọng
- ừ
Nhỏ chụp lấy rồi uống ừng ực, tôi nhìn nhỏ cười cười, lâu lắm rồi tôi mới gặp một đứa có cái tính bướng bỉnh cở này. Nhỏ chùi mép mà vẫn còn dính sữa trên mặt nhìn tôi, tôi vội lao thì con nhỏ gạt tay ra
- làm gì đó
- yên coi
Tôi túm lấy con nhỏ rồi lao vết sữa dính trên mặt, khoá cửa cẩn thận xong tôi đưa con nhỏ cái nón bảo hiểm đôi cho con nhỏ đội
- đội vào - tôi nói
- rồi
Phi trên chiếc xe của mình, mưa vẫn còn rơi lát đát, không khí se lạnh , từng vệt nước bắng tung toé hai bên đường khi tôi chạy qua
- zì mà bảo hết mưa à - tôi quay lại hỏi
- không biết - con nhỏ đáp tỉnh bơ
Tôi thở dài rồi đề gas chạy tiếp, không biết mặt tôi có dính lọ không hay sữa còn dính trên mặt con nhỏ hay sao mà người ta nhìn tôi cười cười bí ẩn. lắc lắc đầu vài cái rồi chạy ngay đến nhà sách, má ơi đông quá.
- qua siêu thị đi - con nhỏ nói
- ừ
Lạng vòng vòng một lúc rồi rẽ vào một siêu thị gần đấy, tôi gữi xe xong rồi bước lạch cạch vào trong, trời đả lạnh vừa vào thì gặp ngay máy lạnh khiến teo cả chym. Thở dài định đi tiếp thì thấy con nhỏ đang đứng chổ kia làm cái gì đó, tôi bước lại khều khêù
- đi mua sách hay đi chơi
- đi mua sách
- vậy thì đi nhanh lên - tôi xóc nách con nhỏ đi.
Con nhỏ quẹo qua chổ sách vở còn tôi thì quẹo qua chổ quần áo, quay quay một lúc thì cũng chẵng biết mua bộ nào cho con nhỏ quỹ này. Lý do là chả biết nó mặt size gì nữa.
- anh cần em giúp k ạ - tiếng nhỏ nào đó vang lên
A đây rồi tướng tá cũng giống giống không xi nhê nhau mấy, tôi chụp lấy áo rồi ím ngay vào người nhỏ kia. Con nhỏ này ấp a ấp úng gương mặt đỏ gất, tôi cũng chả quan tâm mấy cho lắm, chọn qua chọn lại cuối cùng cũng được mấy bộ tôi thở dài mệt mõi
- cám ơn nha - tôi nói với nhỏ kia
- dạ hông có gì - so với con kia thì tính tình một trời một vựt.
Ôm cái đống đồ trên tay ra quày tính tiền tỉnh bơ trước sự ngỡ ngàng của thiên hạ, 
- '' thằng này gay hã ta ''
Con nhỏ thu ngân cứ nhìn tôi cười khúc khích, bộ tôi giống thằng hề lắm hã ta. Tính xong cho vào bọc sách tòn ten ra chổ con nhỏ đang loay hoay vơi đống sách cao vời vợi
- rồi chưa
- rồi - con nhỏ đáp
Nhìn cái đống sách mà tôi phát nãn, lúc trước học cấp 3 lớp 11 khiến tôi muốn phát điên vậy, giờ lại gặp.
- có sài k mà mua lắm thế
- kệ tôi - nhỏ đáp
Tính tiền xong là tôi phi ra khỏi siêi thị và chạy về
- quẹo qua quận 7 đi - con nhỏ nói
- chi ? - tôi hỏi
- quẹo đi đồ lì lợm.
Chạy qua chổ con nhỏ chỉ thị là nguyên một dãy nhà cao vời vợi đẹp nói chung là vl, ai cũng ao ươt chắc anh em cũng biết là chổ nào.
Chừng 15 phút sau con nhỏ quay lại với cái bị đồ trên tay.
- đi 
- ừ
Chạy ngay về nhà thở dài một tiếng, tôi ôm đồ vào rồi thẩy bọc đồ cho con nhỏ
- mua cho đó
- gì thế
- quần áo, quần xì , áo vú - chém chút đừng ngỉ bậy chỉ nói quần áo thôi
- không cần
- ừ
Để mặt con nhỏ ở đó loay hoay , tôi phi thẳng lên giường và chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
- ê..ê..e.e.e.ê - ai đó nói vọng
- gì thế - tôi ngóc đầu dậy
- xuống ăn cơm thằng khốn nạn.

xem anh lon con trinh

Như được lời động viên của Hà Anh, cậu bé liền ấp úng hỏi như xin phép cô:- Chị…chị cho phép em…được sờ vào vú chị nhé…của chị to và đẹp quá. Hà Anh gật đầu, thế là cậu trai trẻ bắt đầu tay đặt lên bầu vú to tròn của cô. Cậu ta dùng cả hai bàn tay mà vần vò cả hai bầu vú Hà Anh một lúc. Nghịch ngợm nắn bóp một lúc, cậu bé xin phép Hà Anh rồi cúi mặt xuống hôn khẽ lên hai đầu vú của cô. Hà Anh khẽ nhắm mắt lại, làn môi mơn man của cậu bé khiến cô thấy sướng rợn cả người, hai đầu vú cô săn lại, chĩa thẳng lên. Rồi cậu bé vừa hôn vừa vuốt ve khắp người Hà Anh. Cô đỏ mặt lên vì thích thú, quỷ thật, không hiểu thằng bé này đã có nhiều kinh nghiệm gì chưa mà nó làm khéo thế không biết, làm cô thấy rực cả người lên, tự nhiên cô cảm thấy xấu hổ với thằng bé quá. Cậu bé hôn xuống phía bụng dưới Hà Anh, cậu ta nghển cổ lên hỏi cô vẻ lễ phép:- Chị ơi…chị cho phép em…xem chỗ…bướm của chị nhé…em thích chỗ đó lắm. Hà Anh suýt phì cười vì cái từ đó của cậu bé, cô đỏ mặt gật đầu và cô dạng rộng hai đùi ra cho cậu bé được dễ dàng tiếp cận khu vực kín đáo đó của cô. Cậu bé bắt đầu cúi sát mặt xuống khám phá. Bàn tay nghịch ngợm của cậu bé vuốt ve nhẹ nhàng. Hơi thở nóng hổi của cậu ta phả vào cái vùng mềm mềm nhạy cảm

xem anh lon con trinh

xem anh lon con trinh la gi ?

Chị L ngồi sát em luôn mấy thím à, mùi hương trên tóc chỉ làm em nhớ lại lần chỉ ôm em từ đằng sau trong cuộc thi vật tay, cứ lâng lâng thế nào ấy. Đã lâu lắm rồi em mới được ở gần chỉ như lúc này.
- Cho chị mượn máy chút nha!
- Dạ! chị cứ tự nhiên.
Chị L kéo máy về phía mình rồi vào Chrome. Lúc này em cũng chả quan tâm chỉ mượn máy làm gì, chỉ chăm chú nhìn trộm chỉ thôi. Nhìn cặp mắt, cái mũi, đôi môi, mùi hương trên người chị thoang thoảng xung quanh em, sao mà thơm thế không biết, không phải mùi nước hoa đâu mấy thím, em gọi cái này là mùi con gái đấy (Mùi dầu gội + Mùi quần áo trên người). Nhìn một hồi thì em quay sang phía laptop xem chỉ đương làm gì. Hóa ra chị ta đang download mấy cái clip ca nhạc. 
-Em ơi! Mình down xong rồi dzô đâu coi em?
Em di chuột vào thư mục Downloads rồi chọn Videos để mở clip ca nhạc cho chỉ coi. Vừa click vào thư mục Videos em giật bắn người, em quên là mấy cái phim xxx em down về cũng quăng vào mục Videos theo mặc định . Nhưng đã quá trễ, bao nhiêu hình ảnh khiêu dâm trong mấy file video hiện lên một đống, em cuống cuồng Alt+F4 thoát ra nhanh. Chị L thì làm bộ lấy điện thoại ra bấm, em thì ngượng chin mặt. Sao cứ mỗi lần gặp chị L, là y như rằng mấy chuyện bậy bạ cứ xảy ra một cách bất đắc dĩ. Em lúc này chỉ biết kéo máy về phía mình, xoay lại, vào thư mục đó cut clip ca nhạc của chị ra ngoài desktop rồi bật cho chị xem. Đoạn rồi xem xong, chị L lấy điện thoại, mở hình con chỉ ra khoe với em. Nhiều hình lắm, có cả hình chồng chỉ, nhìn rất đứng đắn, tầm 35 tuổi. Mấy tấm hình chụp 2 vợ chồng mà em cứ thấy giống như hai bố con vậy, nói thiệt là em thấy chị L trẻ ngang ngữa với con bé Lacoste ấy chứ. Hai chị em xem hình giết thời gian được một hồi thì cũng chẳng còn gì làm, em bắt chuyện với chỉ:
- Chị đi làm như vậy, chồng chị cũng đi làm rồi ở nhà ai canh bé?
- Có bà ngoại ở nhà canh mà! 
- Hai vợ chồng chị bận rộn vậy, một ngày chắc gặp nhau ít lắm.
- Ừa! Thì vì tương lai con nên cũng ráng thôi em.
Nghe chị L nói thế, em cảm thấy mình xấu hổ thế nào ấy, người ta có gia đình, đang xây dựng tổ ấm như thế, mà em thì lại tơ tưởng về chỉ mấy ngày vừa qua. Cũng không trách em được, các thím thử mà lỡ nhìn thấy một người con gái đẹp khỏa thân xem có rơi vào tình trạng đầu óc bị ám ảnh không. 
Mưa ở ngoài vẫn chưa dứt, đã 9h tối rồi. Đang ngắm mưa rơi, nghe nhạc du dương thì chị L đứng dậy bảo em:
- Em xuống đây dzới chị!
Cái giọng nghe ngọt xớt, cứ như lời mời gọi vậy, em theo bản năng đứng dậy đi theo chỉ về hướng cái quầy. Đi đằng sau nhìn chỉ từ trên xuống dưới cơ thể chỉ làm em rạo rực, em lại có những ý nghĩ điên rồ trong đầu: ‘Không biết chỉ gọi mình xuống làm gì, có khách nào đâu, ly cũng rửa xong hết rồi, không lẽ chỉ muốn làm gì mình sao’. Hai chị em đi vào quầy, sau quầy là một khoảng trống đủ cho hai người nằm ngủ ấy chứ. Em lại bắt đầu nghĩ bậy, tim đập thình thịch. Chị L mở tủ lấy ly rồi café ra, cùng nhiều nguyên liệu khác bày lên bàn trong quầy.
- Để chị dạy em pha café với đồ uống luôn.
- Dạ!
Em thở phào, nhẹ nhõm hết cả người. Rồi hai chị em cùng tập pha café, trong lúc dạy em pha, chỉ cứ hay nắm, chạm vào tay em lắm, lâu lâu đứng gần gần nhau, ngực chỉ chạm vào lưng em mấy lần. Lúc này thì mùi café hòa lẫn với mùi hương của chị, tạo cho em một cảm giác lâng lâng khó tả. Em tự hỏi không biết chỉ có tình ý gì với em không, mấy cái chạm tay, chạm ngực của chỉ cứ làm em hoài nghi, hoặc là em ngộ nhận chăng..?
Đoạn em đang tập trung pha thử món Đá tuyết ca cao thì không thấy chỉ loay hoay nữa, em thấy hơi yên tĩnh nên nhòm lên chỉ xem đang làm gì. Lúc này ánh mắt của chỉ làm em hơi sợ, chỉ nhìn em chằm chằm, dường như nhìn lâu lắm rồi. Nhin không chớp mắt, môi hơi hé hé, nhìn kiểu như mân mê vậy đó mấy thím. Em không dám nhìn chỉ lâu, liền cúi xuống pha tiếp. Một hồi sau chỉ đi khỏi quầy về hướng nhà vệ sinh, chắc là đi vệ sinh. Chỉ đi khỏi, em thở phào một cái thật mạnh, lúc nãy dường như muốn nín thở luôn, chỉ cứ nhìn em chằm chằm, ánh mắt lạ lắm, không giống như mọi hôm. Em thầm nghĩ trong bụng: ‘Không lẽ chỉ thích mình ta? Không lý nào, người ta có chồng có con cả rồi, lẽ nào lại thích một thằng nhóc như mình, chỉ là người đàng hoàng mà’. Đang nghĩ vơ vẫn thì nghe tiếng chỉ vọng lên:
- N ơi! Xuống chị biểu
Quái lạ! Đi toilet mà kêu em xuống làm gì? Em bắt đầu hoài nghi, nhưng sự tò mò, cám dỗ đã thôi thúc em đi xuống toilet. Cửa toilet mở, chị L đang đứng ở trỏng, chỉ nhìn về phía em:
- Dạ! có gì không chị?
- Em sửa cái cần xả nước được hong? Chị dội hoài không được.
em nhìn xuống bồn cầu, thấy nước có màu vàng, chỉ vừa tiểu xong thì phải. Quái lạ! có vẻ hơi trơ trẻn, chỉ không biết ngượng hay sao mà còn kêu em vào sữa. Ít ra thì cũng phải lấy thau nước dội đi cho sạch sẽ rồi hẵn gọi em vào chứ. Em tự hỏi không biết chỉ sơ ý hay là cố ý đây. Em cũng giả bộ không để ý.
Em mở nắp bồn loay hoay với cái cần xả, chị L thì đứng đó xem. Em nói:
- Chị lên nhà canh quán đi, không người ta vô lấy đồ hết bây giờ…
- Chị khóa cửa rồi, giờ này không ai vào uống nữa đâu. Đứng đây với em cho dzui!
Nghe đoạn này em dựng cả da gà lên, trong người cảm thấy hơi nhột…Rồi em nhận ra, một nam, một nữ trong một cái toilet.
Đoạn rồi em cũng sữa xong cái bồn cầu, gạt nước dội nước tiểu của chỉ đi. Em đứng dậy định lên nhà trên. Đột nhiên chị L chặn em lại.
- Ủa? Sao vậy chị?
Chị L không nói gì, ngước mặt lên nhìn em một cách đắm đuối. Em không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, chỉ biết im lặng, đứng như tượng nhìn chỉ, chị L từ từ sấn tới gần em, rồi đứng sát vào người em luôn, em mất đà trượt chân về bước tường đằng sau, chỉ cũng sấn tới sát bức tường, hai người đối mặt nhau, không khí lúc này nóng dần lên, chỉ nghe tiếng thở từ phía hai người. Cả cái toilet em chỉ toàn ngửi thấy mùi tóc của chỉ. Em đang hoang mang thì chỉ nhướn người lên kề môi vào môi em…

xem anh lon con trinh

Tôi tiếp tục nắc, Ti rên rỉ, người nẩy nẩy như bị điện giựt. Mà con cu tôi vẫn trơ trơ như đá, Ti mệt lã như sắp chết, thở hổn hển. Tôi cứ nắc túi bụi, tiếng va chạm cu tôi và lồn Ti kêu nghe ành ạch Người Ti uốn cong dợn lên như sóng biển vì sướng, hai tay nó bấu víu lấy thành ghế “Ti đã quá Toàn ơi? Ti đã quá ?ô sướng qúa” Hơi thở của Ti dồn dập gấp rút, người nó nóng dần lên. Tôi ngừng nắc , hai tay vịnh vào mông Ti bắn một luồng tinh khí thật nóng vào trong lồn của Ti . Ti rên tỉ tê ?..nó vừa trải qua một cơn khoái lạc tột đỉnh.
Năm phút sau, Tôi nhìn nét mặt tái nhợt của Ti, rồi nhìn thân thể loã lồ rựt sáng của nó , và khuôn ngực mịn tròn căng phồng như còn mời mọc. Con cu của tôi lại ngóc lên nữa. Tôi bèn lật người Ti lại, Ti la lên.
- Toàn, thôi , toàn ơi Ti chịu hết nổi rồi, Thôi toàn à, đừng làm nữa ?
Tôi cười, và từ từ nhét cái của nợ đó vào lồn Ti một lần nữa. Ti la hét bài bải ” Toàn ơi ? Ti ? sướng ? sướng ? sướng quá . a.a.aa.”

xem anh lon con trinh

Xem xem anh lon con trinh hay nhat 2014

Tức mình, tôi giả bộ nằm im bất động. Một hồi không thấy tôi cử động, Thanh Thảo lo lắng chạy đến bên tôi. Bất thần tôi kéo nàng xuống vũng sình. Bị bất ngờ, Thanh Thảo bị té và cả quần áo bị bầy nhầy. Tôi cười hát lại:

- Hà ha hà ha hà ha! Cô em tôi rớt vũng xình đẹp ôi là đẹp! Hà ha hà ha hà ha!

Bấy giờ tôi và Thảo nhìn thật bê bết. Người dính đầy bùn sình.Chúng tôi nhìn nhau rồi phá lên cười. Xong chúng tôi vật nhau trên vũng lầy ấy. Tuy sức tôi mạnh, nhưng chẳng lẽ lại mất hào phóng nam nhi sao? Thế là tôi đành giả thua. Thanh Thảo ngồi lên người tôi và cất tiếng cười giòn vang. Nhìn vẻ đẹp xinh tươi như đóa hoa hồng nhung của nàng làm tôi thẫn người. Chợt, Thanh Thảo dòm tôi và thấy tôi chăm chăm nhìn nàng. Vẻ mặt ửng hồng, nàng có lại ý tứ con gái và buông tôi ra, trở về chỗ tôi ngồi vẽ khi nãy

Chúng tôi ngồi đó một lúc thì trời đã tối dần, cuối cùng, Thảo đứng dậy, nhìn ra phía cổng và nói:

- Mình phải về rồi Bàng ạ.

RồI nàng liếc nhìn bức vẽ, và hỏi:

- Bàng cho mình bức họa này nhé!

Tôi gật đầu và trao ngay cho Thảo. Trước khi đi, Thảo chợt ôm lấy tôi:

- Chúng ta bắt đầu làm bạn nhé!

Xong, nàng kịp chạy ra trước khi cổng đại học khép đóng.

o O o
Hôm sau, khi tan học, đợi lúc ít người, Thảo đến gần tôi và nói:

- Chiều nay, Bàng rảnh không? Thảo tính mời Bàng đến nhà chơi nhé!

Tôi nhận lời. Chiều đó, tôi ăn mặc cũng khá bảnh trai đến nhà Thảo. Thảo ở một căn nhà nhỏ tại ngoại ô thành phố. Tôi gõ cửa một lúc thì Thảo ra mở cửa.

- Chào Bàng, đế rồi hả? Bàng vào nhà chơi nhé!!

Tôi bước theo bóng lưng duyên dáng của Thanh Thảo. Căn nhà được xếp đặt thật trang nhã. Cả nhà được sơn màu hồng nhạt thật đẹp mắt.

- Bàng ngồi chơi chút xíu nhé! Cơm nấu sắp xong. rồi đó!

- Có cần Bàng phụ không Thảo?

- Thôi khỏi! Hôm nay Bàng là khách, ngồi chơi đi!! Bia bỏ trong tủ lạnh đó Bàng!

Nói bấy nhiêu, Thảo vùi mình vào trong bếp. Mùi đồ ăn thơm phức tỏa ra làm tôi nôn ruột. Bỗng có tiếng gõ cửa, tôi chạy ra mở. Một gã thanh niên mặt mày khá khôi ngô ngó nhìn tôi, trên tay gã là một bó hồng nhung thật to và rực rỡ. Gã nhìn tôi với một ánh mắt căm thù, dù rằng đây là lần đầu tiên tôi gặp gã. Thanh Thảo cũng bước ra, thấy gã thanh niên nàng kêu:

- Ồ anh Ðạt! em tưởng anh còn ở Sydney chứ! Tại sao anh lại ở đây?

Gã thanh niên xô tôi ra và chồm đến Thảo mà nói như hét:

- Hắn là ai? Tại sao hắn có quyền ở đây? Tôi quen em đã hơn 5 năm nhưng sao em vẫn không cho tôi bước vô nhà? Em nói đi Thảo, tại sao?

Thảo trợn mắt, vùng vẫy đẩy hắn ra:

- Anh buông tôi ra. Tôi mời ai đến là chuyện của tôi. Anh hãy ra khỏi nhà!! Ði ngay!!

Tôi lúc đó cũng bước đến và đẩy lùi hắn. Tên thanh niên ấy lườm nhìn tôi và bước ra. Cánh cửa xập lại ‘rầm’ một cái. Trong nhà, chỉ còn lại tôi và Thanh Thảo. Bỗng, nàng chạy trở về phòng bếp, nơi có mùi hơi chín tỏa ra. Buổi cơm chiều mở đầu lúc 6 giờ đúng, tôi dòm đồng hồ. Thanh Thảo đã mặc một bộ đầm ngắn, bó sát lấy thân thể của nàng, ra tiếp tôi. Thanh Thảo thật đẹp, một nét đẹp mỹ miều tuyệt vời. Bữa cơm chiều thật tuyệt vời gồm steaks, khoai chiên và sampange. Chúng tôi trò chuyện rất hợp tánh.

- Chà! Bữa chiều này ngon thiệt đó! Bộ Thảo học nấu từ bụng mẹ sao mà nấu giỏi quá vậy!!

- Xí!! Khen tui hoài đi!! Ăn không hết là tui không cho you về đâu đó!

- Ừ! Không cho Bàng về vậy Thảo có chỗ cho ngủ không? Gì chứ ở đây có Thảo vui hơn là về ký túc xá một mình hà!!

- Ðâu cần, ăn không xong thì tôi cũng đổ hết vô miệng you là xong chứ gì! Xong, bản cô nương cho công tử ăn một đạp ra khỏi động bàn tơ là xong chuyện chứ gì!

- Hề hề, có người đẹp đút cho ăn thì có ăn đạp cũng là ngon!!

Tàn bữa, Thanh Thảo rủ tôi ra sau nhà, vừa ngồi ngắm sao và để nàng pha rượu. Sau nhà là một bãi cỏ xanh mượt, và bên cạnh là một cái rạp nhỏ, nơi Thảo cất những đồ pha rượu. Dưới những ngọn nến mập mờ, thấy được kỹ thuật pha rượu độc đáo của Thảo, tôi thấy thích thú. Những màu đỏ xanh trong một cái bình thủy tinh dần dần hòa lẫn thành một, tạo nên một màu xanh lá cây. Thảo rót ra bảy ly và nói:

- Ðây là rượu Thảo sáng tác ra đó. Tên gọi là ‘Một kiếp chung tình’. Bàng uống đi!!

Tôi cười, và nâng ly uống liền. Mùi vị thật ngọt dịu êm lơ, không cay không đắng và vị thơm thấm vào kẽ răng. Vừa uống, Thảo vừa kể cho tôi:

- Bàng biết không, khi uống rượu này vào, Thảo có cảm giác ngây ngất vì mùi dịu ngọt của nó không khác gì người con gái kiếm được mối tình đầu, mãi mãi không quên, luôn sống trong giây phút ngọt ngào ấy.

Rồi Thảo lại pha thêm một cốc rượu nữa. Màu sắc trong cái bình lần này đậm hơn lần trước. Nếm vào lưỡi, vị cay trong rượu làm người tôi nóng dần. Càng ghét vị cay ấy, thì những vị cay cứ xuyên vào tâm phổi tôi. Nhưng càng uống, quen dần với vị giác cay ấy, tôi không còn thấy khó chịu nữa. Khi uống tới ly cuối cùng, tôi lại thấy dễ chịu, và sảng khoái chứ không như lúc đầu.

- Rượu này gọi là ‘Nồng cháy tình Yêu’. Uống vào vì cay nồng làm người uống cảm giác lại sức cuồng nhiệt của tình yêu. Sự đam mê xác thịt, rung động của hai con tim, khiến người đê mê. Bàng uống tới ly thứ tám vậy là tài lắm đó. Giờ Bàng uống thêm cốc rượu cuối cùng này nhe!

Thanh Thảo trộn lẫn hai cốc rượu trước lại một. Màu sắc đổi nhiều màu và cuối cùng trong suốt. Thảo rót ra đầy một ly và nói:

- Tên rượu là ‘Yêu một người, Nhớ một người’. Rượu này Thảo mới pha chế gần đây thôi. Tuyệt lắm đó!

Uống vào, tôi thấy vị giác lạc lẽo. Chẳng lẽ Thảo chơi tôi? Nhưng tôi nốc thêm một hơi nữa thì mới thấy sự tuyệt hảo của rượu. Nguyên hai chất rượu đầu còn thấm trong miệng nên, hớp đầu, chỉ đủ để tan đi hai chất ấy. Hớp sau, vị trong suốt, và thơm làm người tôi dễ chịu. Tôi chắc lưỡi bình phẩm:

- Chà, thiệt đúng với cái tên, chất rưọu tinh túy, độc nhất, tựa như sự chung thủy của người vợ chờ chồng, tan biến đi vị ngọt lợ, và nồng nàng trước kia mà chỉ còn lại cõi lòng hoài niệm, quyến tiếc. Thanh Thảo ghê thiệt đấy! Ai mà lấy Thanh Thảo là coi như bị cái còng số 8 này kèm suốt đời à nha!! Không biết có ai bị xui chưa vậy?

- Thanh Thảo đỏ mặt nguýt tôi một cái:

- Xí! Tui không thèm, công tình tui pha rượu cho mà cò phê bình tui nữa hả? Mai mốt tui không cho uống nữa đâu à nhe!

- Ủa! Vậy anh chàng hùng hổ hồi nãy không phải là bạch mã công tử của Thảo hả?

- Ai thèm chứ, thằng cha ấy quen tui đã 4 hay 5 năm gì đó! Tui đã nói không thích thằng chả mà thằng chả cứ theo tui riết, đuổi hoài không chịu đi đó chứ.

Tôi à vỡ lẽ.

- Vậy chứ giờ Thảo chưa có bạn trai hả?

- Ừ, sao hỏi hoài vậy?

- Kể cả tui cũng không phải….

Chúng tôi không nói gì. Thảo đã hiểu ý của tôi. Hai tôi ngồi ngắm trăng sao không dám nhìn đối phương. Sợ để rồi mai mốt ngượng ngùng gặp nhau, nên tôi phải ráng lắm mới thốt ra:

- Thôi nhe Thảo! Coi như Bàng say rượu quá nói bừa. Ðừng để trong lòng!

- Không! Thảo để trong lòng. Tại vì…vì Thảo cũng..thích Bàng.

Tôi mừng rỡ xiết chặc lấy tay Thảo. Vẻ mặt Thanh Thảo hồng ửng, trong dáng điệu nửa thẹn nửa thùng. Tôi ôm ấp Thanh Thảo vào lòng. Tôi hôn lên má Thảo. Thanh Thảo cúi đầu thấp mắc cỡ. Nàng vùng tôi ra bỏ chạy vào phòng. Tôi rượt theo nhưng khựng lại trước cửa phòng. Chẳng lẽ mới ngỏ lời yêu mà đã dở chứng ‘heo’ rồi sao? Ngượng không nói ra, tôi chợt nghĩ được một cách. Tôi nói vọng qua khe cửa:

- Thôi! Thảo ngủ nhé! Bàng về đây!

Rồi tôi bước ra cửa, mở cửa ra và đóng lại giả bộ như tôi ra về. Xong, tôi tìm chỗ núp. Một lát, tôi thấy Thảo bước ra, vẻ mặt nàng lộ vẻ trách móc, nàng bồn chồn, mở cửa chạy ra tìm tôi. Khi Thảo đã thất vọng trở về, tôi choàng ra ôm lấy Thanh Thảo vào lòng, hôm lên làn tóc thơm của nàng. Tôi nói trong hơi thở:

- Thảo, Thảo nhớ anh hả?

- Ối…xí, anh ở đâu chui ra vậy?

- Ờ..Anh đã định đi rồi, nhưng nhớ em quá, anh đi không đành!!

- Xạo!

- Thiệt mà….

Tay tôi mân man làn da mềm mại nõn nà của Thảo. Rồi tôi giơ tay vuốt lên cặp nhũ hoa mêm ấy. Cặp vú cân đối, nhấp nhố sau làn vải mỏng làm tôi thèm đụ. Cặc tôi cuơng lên trong quần, nhìn nồm nộm khó coi làm sao ấy. Tôi ở sau lưng Thảo, tay vòng qua bụng nàng, và bắt đầu nhảy một điệu nhạc chậm. Tôi áp sát lấy Thảo, cu tôi cọ sát với mông và hạ bộ Thảo.
- Umưư…Thảo rên lên khẽ. Ở đáy quần tôi đã dính một chất nước nhờn. Thanh Thảo má đỏ, mắt nhắm lại, chân đều bước theo nhịp. Sát bên Thanh Thảo, tôi đê mê mùi hương u trầm phát ra từ cơ thể Thảo. Mùi hương êm dịu, thanh thản tựa như mùi của cõi bồng lai. Cọ sát độ được mười lăm phút, thì hơi thở của Thảo đã bắt nhịp, thở gấp, nước chảy ra càng nhiều làm nhiễu ướt chiếc quần đen của tôi. Tôi dìu Thanh Thảo về phòng. Thanh Thảo chợt tách tôi ra, nàng đẩy tôi xuống giường. Nguýt tôi một cái, Thanh Thảo cởi dần quần áo trên người nàng xuống. Từng mảnh áo rớt xuống sàng lộ dần da thịt mờn mởn của Thảo. Khi mảnh vải cuối cùng đã rớt xuống, Thanh Thảo trước mặt tôi là một nàng ngọc nữ với sắc đẹp mê hồn. Thảo bước uyển chuyển đến bên tôi, nàng kéo phẹt bua tuya quần tôi ra, và liếm lên con cu vẫn đang cứng nồm nộm trong chiếc quần lót. Tôi dẫy lên và xuýt xoa, ái chà, vụ này phê quá!!Le liếm một hồi, tôi nhịn hết nỗi, tôi lật Thảo nằm xuống, nâng bàn tay mềm không xuơng, tôi nút từng ngón tay xinh xắn của Thảo. Lưỡi tôi nút chùn chụt làm ướt những ngón tay búp măng ấy. Sau đó, tôi lần lên hôn vào nhũ hoa của Thảo. Cặp nhũ hoa thơm phức mùi hoa lan. Tôi xoa bóp lấy cặp vú mà như chạm vào miếng bông gòn, mềm và dẻo ấy. Vòng lưỡi xung quanh vú và tôi nút núm vú đen sẫm của Thảo nghe chùn chụt. Ây da…á. A ah….Thích quá…ưưưu. Thảo rú lên trong hoan lạc, hai tay nàng chụp lấy đầu tôi mà áp sát vào cặp nhũ hoa ấy. Tôi đam mê da thịt cũng như mùi hương thơm phát xuất từ cặp nhũ hoa của Thảo. Nút chán, Tôi cà lưỡi xuống hạ bộ Thảo. Phất ngang chiếc lưỡi qua mồng lồn Thảo. Ứ..Thảo rên rỉ lạ thường, người nàng dẫy đẩy vài lượt và từ kẽ lồn ấy thấm ướt vài dòng nước dâm. Càng liếm nước ra càng nhiều, hơi thở Thảo gấp dần, và nàng gào rên như một con chó cái thèm khát nhục dục. Tôi có một ý nghĩ táo bạo trong đầu, tôi thọc chiếc lưỡi vừa chạm vào một mụn đỏ trong lồn nàng, chiếc mụn bị kích thích phình to ra hơn, và nước nhờn lại bắn ra. Tôi lùi người xuống, và chiếc lưỡi cách xa dần cửa lồn Thảo. Thảo chợt mất đi cảm giác đê mê, nàng cảm thấy bứt rứt và lùi người xuống. Tôi liếm lấy hột le Thảo rồi lại lùi người xuống, sau một lát chúng tôi đã tới thành giường. Lần này, khi tôi le lưỡi chạm cục thịt hồng ấy, tôi không lùi nữa, mà trái lại hai tay tôi áp vào bụng Thảo, và kéo nàng xuống, lưỡi tôi tấn tới thọc sâu vô lồn Thảo mà le liếm thỏa sức. Mất thăng bằng, hạ bộ Thảo theo đà rớt lên mặt tôi, úp sát phần âm hộ vào lưỡi tôi. Tôi thích chí, nút và cong vừng chiếc lưỡi cứ cạ cạ đụng lấy hột le của Thảo.
- Áy da…ááá,…chết em rồi …. Ááá …ưưưu…suớng quá anh bàng ơi…sướng quá…..Thanh Thảo rú lên, và giật giẫy như bị trúng kinh phong..Nàng vùng vẫy theo từng cái di động của lưỡi tôi trong lồn nàng. Áp sát vào âm đạo Thảo, tôi thấy rõ, trong khe mang thịt đỏ ửng ấy, những cọng dây nứng chằn chịt xoắn lại với nhau và rung lên thật sinh động. Khi tôi dừng nút, Thanh Thảo nằm đờ ra như người chết. Nàng thở hồng hộc, và mắt nàng đã lộ vẻ thõa mãn. Tôi ngồi thẳng dậy, và chỉa cu thẳng vào lồn Thảo. Rồi tôi đẩy hạ bộ Thảo xuống ép sát lồn nàng lên cu tôi. Ưưư…Khuôn mặt Thanh Thảo giãn ra như đã mong đợi giây phút này lâu lắm rồi. Tôi chầm chậm nắc từ dưới lên..Thanh Thảo rên ú ớ những tiến vô nghĩa. Ối…ối…Tôi ghịt chặc Thảo vào người tôi và hôn nghiền cặp vú đã săn cứng. Ðôi lúc tôi hôn lên cỗ và tai Thanh Thảo làm nàng ta kích thích dữ dội. Mồ hôi Thảo lấm tấm chảy ra, càng bộc phát mùi da thịt thơm tho của nàng. Tôi đặt nàng nằm ngửa, banh rộng hai háng ra và nâng đùi Thảo lên mà tiếp tục địt vào lồn nàng.

- A Áa…Bàng ơi…Yêu em nữa đi… Ðĩ mẹ ơi…ưưu…sướng quá….đụ chết em luôn đi…..ưưư…

Mặc Thanh Thảo gào rú, tôi tập trung tinh thần, kiên quyết không xuất tinh. Ðể Thảo nằm ngửa, tôi có dịp chiêm ngưỡng cơ thể tuyệt mỹ của Thảo. Cặp vú bấy giờ đã cương cứng và nhấp nhô theo từng cái dập vào lồn nàng. Chợt Thanh Thảo bấu chặt tôi lại, nàng ghì sát người tôi không buông làm con cặc bị nghiền ép sau trong âm đạo của Thảo. Rồi cu tôi bị co giựt mạnh theo từng nhịp nút trước lúc xuất tinh của Thảo làm tôi xém ra. Tôi rút cu ra, nó bấy giờ đã thấm ướt khá nhiều tinh khí. Tôi đút vào lỗ đít Thảo và đụ tới tấp vào đó. Thảo nằm lã người, nàng kiệt sức và nằm xuỗi ra để hưởng những tồn âm của khoái lạc. Tuy nàng không còn cảm giác sướng nữa, nhưng nàng thấy dễ chịu khi tôi đụ vào lỗ đít. Tôi đặt nàng nằm xấp lại và đụ kiểu truyền giống. Nhìn cái mông lủng lẳng cứ qua lạ trước mắt tôi làm tôi chướng mắt. Tôi vỗ mạnh cái đét vào mông nàng. ấy…Thảo xuýt xoa nhưng nàng thích cảm giác ấy. Hóa ra bị đau cũng đem lại kích thích, tôi cười nghĩ thầm. Chợt tôi thấy bị thốn, và sự tập trung tan biến mất. Biết sắp ra, tôi không kiềm nữa, tôi dập thiệt mạnh vào đít nàng. Ááá…Tay tôi vỗ chan chát vào cái mông đít lẳng lơ ấy như vỗ vào đít ngựa…. Cái mông giờ đây hồng ửng và lộ in năm ngón tay trên ấy. Thảo biết tôi cũng sắp ra nên nàng đung đưa theo nhip và quặn chặt đít nàng để siết chặt lấy cu tôi không cho ra. Rồi cuối cùng, tôi chịu hết nỗi nửa, Hự . ưu á…aaa Sướng qua!!! Tôi khịu lên tấm lưng Thảo, cặc tôi bắn ra dòng tinh dịch nóng hổi đến tận rặng ruột già của Thảo làm nàng trân mình nhăn mặt vì sức nóng dữ dội ấy..Ahahahah. aaaaa….Thảo cũng rên lên thõa mãn, và tôi gục xuống nằm kế bên Thảo. Tôi hôn lên đôi môi hồng nhung của nàng một nụ hôn say đắm. Nụ hôn ướt át, quyện lẫn nước miếng của nhau, vị ngọt lợ và thơm mùi dâu từ miệng nàng truyền qua tôi làm tôi mê mẩn. Tôi đè lên ngườI Thảo và cứ hôn mãi. Thanh Thảo cũng thích thú vì nụ hôn dài ấy. Chúng tôi hít bằng mũi, và thở ra bằng miệng truyền san cho nhau. Tôi và Thảo thiếp dần lúc nào không hay nhưng chỉ biết là hơi thở chúng tôi đã dần dần quyện lại thành một.

Cuộc tình giữa tôi và Thanh Thảo bắt đầu từ lúc ấy. Tôi có được thời gian rất hạnh phúc sống bên nàng. Một ngày nọ, trong lúc tôi làm việc tại rạp hát Crown, sự may mắn đã đến với tôi. Hôm ấy, rạp hát chuẩn bị một buổi trình diễn khá quy mô nên tôi phải đến sớm để dọn dẹp. Lúc tôi đến, trong rạp chỉ có người điều chỉnh kỹ thuật âm nhạc tên Lâm Sơn ở đó thôi. Ngồi nghe anh Sơn điều chỉnh phần phụ âm, tôi gật gù tán thưởng thuật hòa âm độc đáo của anh. Không biết anh Sơn đã chú ý đến hành động của tôi từ lúc nào, anh chợt hỏi tôi:
- Sao, em thấy cách hòa âm của anh có được không em?
- Anh hỏi em à?
- Ừ, trong phòng này chỉ có anh với em, không hỏi em chẳng lẽ anh hỏi bản thân anh sao?
- Vâng, em thấy cách hòa âm của anh thật tuyệt vời, nhưng em thấy..em thấy thiếu mất đi cảm giác táo bạo, hứng thú.
- Ừ!!Em nói đúng đó, nhưng trình diễn kỳ này đa số là những bài hát chậm nên anh không dám bỏ những âm điệu ấy vô được.
- Không đâu anh ạ, nếu được, anh có thêm những âm thanh nổi vào phần điệp khúc, vớI những âm kêu vào phần đầu, thì sẽ hay hơn đó.
- Ðây, em lại đây. Em hòa âm cho anh một bản đi.

Tưởng anh Sơn nói đùa, tôi chỉ cười khì. Nhưng, nhìn vào ánh mắt anh, tôi thấy ẩn lộ tia thành khẩn và trìu mến, tôi bèn chìu ý anh ngồi cạnh anh làm phần hòa âm. Dàn máy hi-fi tuyệt hảo trị giá gần cả trăm ngàn dĩ nhiên rất tối tân và đương nhiên cũng rất khó sử dụng. Cũng may, tôi đã học nghành âm luật nhiều năm, nên chức năng của dàn máy này cũng không khác lắm so với những dàn máy tôi đã sử dụng trước đó. Anh Sơn đưa tôi bản nhạc ‘Tình đơn côi’. Ðiệu nhạc này tuy không chậm lắm nhưng khá đơn điệu. Tôi nghe đi nghe lại bản đó ba lần, rồi quyết định chuyển cả tông bản nhạc thành điệu giật. Âm thanh ban đầu nghe thật náo loạn và chẳng ra gì cả, nhưng sau tôi sửa đi sửa lại từng khúc một trong bản nhạc, lúc cho nhanh hơn lúc cho chậm lại. Ðộ mười lăm phút sau, tôi hoàn tất phần hòa âm cho bản nhạc. Anh Sơn nghe xong, mỉm cười nhìn tôi nói:
- Rất hay! Bản nhạc tuy mất đi âm điệu trầm và buồn, nhưng bù lại em đã trám nó bằng những âm violin và guitar làm bản nhạc kích thích. Khá lắm, nhưng em cho thêm những nhịp trống vào phần điệp khúc thì sẽ tuyệt hảo.

Tôi và anh Sơn trò chuyện say mê quên cả thời gian, anh Sơn lấy hết những bản nhạc trình diễn hôm đó ra và cùng tôi sửa điệu. Anh Sơn còn chỉ cho tôi những điều lý thú trong âm nhạc. Thật ra, âm nhạc vốn không có một triết lý hay ràng buột nào. Âm nhạc vốn chỉ là những tiếng động được liên nối với nhau và nó được tạo ra như là một công cụ giải trí. Một bản nhạc hay được tạo nên bởi nhiều yếu tố, từ những âm điệu, lời ca, tiếng hát, nhạc đệm phải được phối hợp chặt chẽ và biến hóa uyển chuyển làm thính giả chú ý thì mới gọi là thành công. Công việc hòa âm chính là công việc bao gói những yếu tố ấy. Ngoài những kiến thức cần biết, người hòa âm cần có một tâm tính tế nhị, biết sắp xếp mọi việc và gắn bó những âm thanh trong đời sống mà hòa hợp vào âm nhạc.

Buổi trình diễn hôm ấy, thính giả được hưởng thụ những điệu âm mới do tôi và anh Sơn phối hợp sáng tác. Cuộc trình diễn được thành công rực rỡ. Sau bữa đó, anh Sơn ngỏ lời muốn tôi làm việc trong công ty hòa âm của anh ta. Tôi vui mừng đồng ý.

Cơ sở của anh Sơn là một công ty hòa âm khá nổi tiếng trong nghề. Anh Sơn giới thiệu tôi làm giám đốc của hai bộ phận hòa âm, và sản xuất dĩa. Tiền lương mới của tôi khá cao, đủ sức cho tôi nuôi sống bản thân và Thảo. Tôi mua một căn nhà gần thành phố, vừa tiếp tục những lớp học khóa ban đêm để hoàn tất bằng âm luật gia. Cuộc sống tuy khá bận rộn và tôi rất ít có thời gian gặp nàng. Trừ những ngày cuối tuần, hoặc nghĩ lễ chúng tôi mới có dịp thảnh thơi ngồi trò chuyện với nhau. Tuy vậy, tình cảm chúng tôi không nhạt đi, mà trái lại còn nồng nàng và quyến luyến từng giây từng phút ở bên nhau.