Xem anh lon to

Cuộc bầu cử tổng thống hôm 7 tháng 11 năm 2000, cả xóm nó xôn xao bàn tán là ai sẽ là tổng thống Mỹ. Người thì cho là ông Al Gore sẽ thắng, người thì cho là ông Bush sẽ thắng. Nó cũng theo giỏi tin tức, cố gắng đọc báo để cập nhật hóa. Nó định làm một vụ cá độ thật là to lớn, lớn nhất từ trước tới nay trong đời của nó. Theo kinh nghiệm bản thân thì nó “bắt” ông Gore. Nó tin rằng nó sẽ thắng lần này. Số tiền kiếm được sẽ cho mẹ nó vào nhà thương để lọc máu.

Nó nhìn quanh nhà của nó một lần nữa để xem có vật gì quý giá. Chẳng còn gì ngoài chiếc xe đạp cũ kỹ. Nó đem cầm được 100 ngàn. Nếu nó thắng thì số tiền sẽ lên tới gấp hai, là nó sẽ có được 200 ngàn. Nhưng làm sau mà đủ bây giờ. Nó cần ít nhất là 20 triệu để đưa mẹ nó vào nhà thương. Nó lục lạo khắp nhà của nó chỉ lôi ra được cái hộp sắt nhỏ mà mẹ của nó dấu rất kỹ. Nó lấy ra một chiếc lắc vàng. Nó nghe đâu là vật kỷ niệm của bà ngoại. Thây kệ, lần này nó thắ�ng mà!. Nó đem đi cầm cũng được đâu 2 triệu. Chưa đủ. Nó quyết định là mượn tiền bọn “mặt rô” hay còn gọi là “xã hội đen, đâm thuê chém mướn” một số tiền to lớn. Sự đánh đổi là tánh mạng của nó, căn nhà của mẹ con nó.

xem anh lon to

Hùng có tài ngắm khe rất tốt, nhờ vậy mà tôi có được cái thọc cực kỳ sướng từ trước đến giờ. Và cái cảm giác đó càng lúc càng không thể kiềm chế được nữa, mà trong khi đó Hùng vẫn chưa thấy có phả ứng nào cả. Giờ đây toi đã phóng hai lượt tinh rồi mà Hùng mới hỉ rò rỉ, tôi không thể chịu được nữa :
Anh Hùng ơi! Tha cho em, em chịu không nổi nữa rồi, anh chẳng bắn cho em sướng gì cả. Anh tha cho em kẻo rách bây giờ thì đau lắm. Hùng giật mình, nếu Thủy mà làm sao thì anh biết ăn nói thế nào với Dương đây. Hùng nhẹ nhàng rút con dương vật đang hung hãn ra, tự tay nắc nó thí bỗng chùm pháo hoa nước bắn tứ tung, vọt qua đầu tôi, có vài giọt không đủ lực đã rơi trên mặt tôi, sao nó ấm thế không biết. Tôi mệt qua không nhấc nổi người đi tắm nữa mà lăn ra ngủ ngon lành. Trong mơ tôi thấy mình bị lột trần và treo trên một cột điện cao thế, dưới là vô sỗ những cây trông dương vật nhăm nhăm đợi tôi rơi xuống là chúng sâu xé và chọc chét thôi. Vừa hay lúc đó Hoàng đột nhiên xuất hiện, anh giải thoát cho tôi và hai đứa đưa nhau lên một chiếc thuyền nhỏ, Hoàng bành âm vật tôi ra, nhét con dương vật to cưng cứng, to tướng lạ kì vô nắc tới nắc lui. Chiếc thuyền chịu công hưởng trôi dần ra xa dần.

xem anh lon to

xem anh lon to la gi ?

Phim bắt đầu chiếu là phim ma , thĩnh thoảng tôi nhìn thấy dì rút người lại vì sợ, tôi lặng lẹ choàng tay kéo dì vô lòng. Dì ngả đầu vô ngực tôi mắt không rời màng ảnh, một khoãng sau người ta nói giác quan của ngưởi đàn bà thường rất nhạy, dì nhẩng mặt lên bắt gặp ánh mắt đẵm đuối của tôi đang ngây dại nhìn dì. Dì định nghồi ngay lại thì tôi kéo dì gần tôi rồi cuối xuống hút chặt cặp môi xinh đẹp của dì. Dì định đẩy tôi ra nhưng môi của tôi tham lam tách đôi môi của dì , lưởi của tôi soắn lấy lưỡi của dì luồn lách từ kè răng làm sự chống trả của dì yếu dần đi, cuối cùng thì chính dì vòng tay ôm chặt lầy tôi, bao nhiêu sự dồn nén lâu, khao khát lâu ngày trong tôi và dì bùng vở , chúng tôi trao nhau những nụ hun nóng bỏng , hai thân như gắn vào nhau, miệng dì nghọt lim, tôi như đang thưỡng thức cái giây phút lãng mạng đó từng cái rên nhỏ của dì, hơi thơi hổn hển, bốn bàn tay lùa vào chân tóc của nhau để rồi tôi thót lên:
--Anh yêu em quá Hiền ơi! Anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên,Hiền ơi!
Tiếng kêu thanh thót của tôi làm Hiền như trở về hiện thực:
--Không mình không thể, mình không thể anh Uhmm…..
Tôi lấp đầy miệng dì, không cho dì cơ hội phản đối, dì cố chống trả nhưng vì tôi ôm cứng cả người, sức phản kháng càng ngày càng yếu hơn, cuối cùng dì buôn tha theo cãm tính, dì nút mạnh lưỡi của tôi cái vị nghọt từ miệng dì làm tôi ngây ngất. Đột nhiên dì rên lên:
--Úhmm…..Áaa dì chụi không nổi nửa, mình về đi Minh!

xem anh lon to

Đưa tay nâng chân Hạnh lên nhè nhẹ vì sợ nàng tỉnh giấc, lấy ngón tay trỏ làm điểm dò đường ông nắm c*c mình thấm chút nước miếng cho trơn tuột nhét vào cái l*n đang mở ngỏ, ôi chao nó sướng cái đầu khất mới chui tọt vào l*n cảm giác ấm áp bao phủ lấy cái đầu khất chưa kịp nhét hết con c*c vào trong l*n chỉ có cái đầu khất to tròn chui vào l*n chưa kịp nắc vì quá hứng, vì háo hức khi nhét được con c*c vào cái l*n mà ông ao ước, Vinh xuất tinh từng đợt từng đơt ào ạt bắn vào l*n, hốt hoảng ông kéo c*c mình ra tay nắm thật chặt gốc c*c để ngăn dòng tinh trùng lại ông gồng cứng người từng nhịp từng nhịp con c*c co thắt ông sướng như đang xuất tinh nhưng dòng khí bị nghẻn lại bên dưới gốc c*c phình ra như mang con rắn hổ rôì xẹp xuống dần dần, chờ cho cơn sướng dịu lại Vinh buông tay ra chỉ có vái giọt khí còn sót lại ửa ra khỏi đầu khất.

Vinh bước xuống giường, Hạnh lại trở mình, nàng nằm ngửa ra, một chân co lên cao định trở lại phòng mình nhưng thấy cái l*n của Hạnh phô bày ra khi một chân nàng co lên, ông Vinh chăm chú nhìn l*n nàng, cái l*n xinh xinh đưa tay sờ nhẹ nhẹ vào hai múi thịt l*n mum múp, lấy ngón tay banh hai mép l*n cái lỗ l*n sâu hun hút nơi mà ông chỉ muốn nhét cái của nợ của ông vào đang phập phồng nhíp nhíp theo nhịp thở của Hạnh bên trong đỏ hỏn, đẩy chân nàng ra xa hơn một tí ông kê mủi thật sát đến l*n con bé hít hà mùi nồng nồng xông lên khứu giác

xem anh lon to

Xem xem anh lon to hay nhat 2014

Xe anh Phong rẽ vào một nhà hàng nhỏ nằm ven đường, nhà hàng tuy nhỏ nhưng khá ấm cúng, từ đây có thể hướng mắt nhìn xuống phía dưới thành phố. Tranh thủ lúc nhỏ Hân và anh Phong chọn món chị kéo nó chạy ra ngoài để tự sướng. Thật không thể hiểu nổi chị của nó đang nghĩ gì mà kéo một thằng đang thất tình như nó ra để chụp hình cho chị. Đưa máy ảnh cho nó, chị leo lên cái xích đu đặt trong ở góc sân bên cạnh nhà hàng ngồi cười toe toét để nó chụp. Cầm máy ảnh thì được rồi đó nhưng mà tay quấn 2 cục to đùng như giờ lấy ngón nào đâu ra mà bấm nút chụp. Nó giơ hai cái tay băng ra hiệu cho chị "như dzầy sao mà chụp bà cô". Chị chẳng những không thèm thông cảm cho hoàn cảnh của nó mà còn giơ cú đấm ra chu chu mỏ uy hiếm nó "kệ ngươi không chụp ta cho ăn đấm". Nó đành đặt máy ảnh xuống tự tháo cái khăn choàng ra khỏi tay. Nảy giờ cũng bớt rát và máu không chảy nửa rồi, vết thương cũng chẳng có gì nghiêm trọng, hơi khó cử động bàn tay tí thôi mà. Không tháo ra giờ chút cũng phải tháo để còn ăn trưa chứ em đi rồi đâu còn ai chịu khó ngồi đút cho nó ăn như con nít nửa đâu.

Chụp khoảng 3-4 kiểu ảnh ngây thơ vô số tội cho chị xong nó đem máy lại cho chị kiếm tra. Người đẹp chụp hình đúng là ăn ảnh, cái mặt cười toe toét của chị ăn gần hết cái hình chả thấy cảnh đẹp sau lưng đâu nửa mà. Có vẻ thỏa mãn với màn chụp ảnh và tra tấn hai bàn tay nó xong, chị tung tăng cầm máy đi vào nhà hàng khoe với anh Phong. Nó im lặng đi sau lưng mĩm cười nhìn theo chị. Người ta cũng đã dọn đồ ăn ra gần đủ. Nó ngồi xuống, nhỏ Hân phát hiện tay nó không còn băng nửa giật mình cầm tay nó hỏi:
- Trời ơi sao tháo khăn ra chi vậy hả?
- Ờ tháo ra mới chụp hình cho chị P nè
Nó cười chỉ qua chị. Nhỏ Hân vẫn hơi lo lắng
- Nhưng tay M đang bị thương mà.
- Có gì đâu xướt có chút. Không tháo lấy gì ăn trưa!
- Pleee. Cho nhox chết. Phạt cái tội hồi nảy dám nói xấu chị.
Chị chen vào, có vẻ vẫn hả hê vì nảy giờ được đày đọa hai bàn tay bị thương của nó giữa cái giá rét mùa đông ở thành phố này. Mà đúng là để tay trần không mang găng một tí mà đã lạnh cóng cả tay. Sắp không còn cảm giác gì nửa rồi, chốc chốc vài cơn gió lùa qua khung cửa sổ khiến người nó nổi cả gai ốc. Chị xuýt xoa cầm đũa ngon lành thưởng thức món ăn nóng hổi trên bàn. Chẳng thèm chia sẻ một chút nào với nó cả. Nhỏ Hân cũng im lặng gắp đồ ăn cho cả bàn. Tất nhiên là không thể thiếu phần của nó rồi. Nhỏ Hân chọn toàn những món nóng rất hợp với không gian xung quanh của quán. Tự nhiên thèm một chút nước lẫu nóng cho vào chén, hai bàn tay bị thương lạnh cóng áp chặt vào chén đưa lên miệng húp trực tiếp thì còn gì tuyệt bằng. Nghĩ là làm, nó đưa cái giá lên múc nước lẫu cho vào chén. Bổng nó vuột tay, chén rơi xuống, nước lẫu bắn tung tóe. Cũng may nó chưa múc được nhiều nước lẫu nên không đến nổi văng vào 3 người còn lại tuy nhiên tay nó thì hưởng hoàn toàn nước lẫu vừa nóng vừa làm vết xướt trên tay nó đau rát kinh khủng. 3 người còn lại giật mình
- Nè nè tên nhox kia tính phá chị ăn hử?
Chị cốc nhẹ lên đầu nó. Anh Phong cười nhẹ quay qua gọi phục vụ đến vệ sinh lại bàn và mang chén mới cho nó trong khi đó nhỏ Hân lại thay thế vai trò của em đó là lo lắng cho nó.
- M! M có sao không? Sao không cẩn thận gì hết vậy hả. Đưa tay đây Hân lau cho!
- M...ờ M không sao đâu. Để M đi rửa tay cái.
Nó gượng cười vội vàng đứng dậy vùng ra khỏi tay nhỏ Hân chạy ào vào tolet. Nó chạy vội vàng vào tolet loạng choạng xả dòng nước mát lạnh ào ạt vào hai bàn tay đau rát của nó. Nhưng cái đau rát ấy không liên quan gì đến thái độ vội vàng của nó cả vì tay nó đang nhức và không thể cử động các ngón tay được nửa. Cảm giác như hai bàn tay nó đang co rút hết mức có thể...đó là lí do tự nhiên nó làm rơi chén nước lẩu. Dòng nước mát lạnh làm cơn rát từ vết xước hạ đi thì cái đau buốt nhói lên từng cơn làm nó gần như quỵ xuống đất. Chợt có tiếng bước chân, thoáng thấy qua gương anh Phong đang bước vào, nó vội vàng chạy ào vào tolet riêng sau lưng đóng sập cửa lại. Anh Phong đứng ngoài lo lắng cho nó.
- M em không sao chứ. Phương kêu anh vào xem em có sao không
- Dạ không...không...sao đâu anh...Em rửa rửa sạch tay rồi ra liền...anh cứ ra trước đi...
Nó gắng gượng cố nói bằng giọng bình thường hết sức có thể. Anh Phong nhẹ giọng
- Thiệt hả...ừ vậy anh ra ngoài trước đây
-Dạ!

Tiếng bước chân anh Phong xa dần. Nó ngồi hẳn xuống bồn cầu hai tay đan vào nhau siết chặt cố kiềm nén cơn đau buốt đang tăng dần. Nó căn răng chịu đựng để không phát ra tiếng hét đau đớn, gương mặt nó lúc này đỏ bừng, cả người gồng cứng run rẩy. Có lẽ vết thương cũ gặp lạnh lại tái phát. Mấy ngày nay nó cũng đã vài lần bị như thế này rồi, chỉ là mỗi lần như vậy nó đều tránh chỗ khác không cho mọi người biết, nhất là em. Nghĩ đến em, lòng nó lại nhói lên, cái đau buốt của hai bàn tay làm sao so sánh được với ý nghĩ nó đã không còn em bên cạnh nửa. 

Những hình ảnh của em tràn về...như đoạn phim cũ chạy ào qua trước mặt...mãi đến khi tiếng mở cửa của ai đó vào tolet đánh thức nó trở về thực tại, nó mới bừng tỉnh khỏi hình ảnh của em. Không biết nó đã ngồi đó bao lâu nửa. Chỉ biết mồ hôi trên người nó đang tuôn ra, hai tay nó không còn đau buốt nửa. Khẽ cử động thử mấy ngón tay, nó thở phào ngửa mặt lên trần nhà mĩm cười nhẹ nhõm. Tự nhiên lại muốn cơn đau buốt ấy trở lại...vì như vậy nó sẽ nghĩ đến em...và sẽ lại mĩm cười... Nó đứng dậy, rút khăn giấy lau mồ hôi trên mặt rồi bình thường bước ra ngoài. Mọi người dường như không còn ăn nửa mà im lặng ngồi chờ nó.
- Sao...sao M đi lâu vậy. Có sao hông?
- Ờ M không sao. Tại nước lẩu dầu mỡ nhiều quá rữa hoài hông hết.
- Xí..đồ nói dóc!
Chị cốc lên đầu nó một cái rồi gắp đồ ăn vào chén mới của nó.
- Nè ăn đi.Hông chi ăn hết ráng chịu à
- Ờ cảm ơn nha..tốt bụng bất tử dữ
- Haha có gì đâu tại chị ăn no rồi mà. Có hai người kia chưa ăn no đó nhox
- Sax...tưởng tốt lành gì ai dè...
- Nói gì hả..hừ hừ
- Ờ ờ có gì đâu
Nó cười lấy muỗng múc đồ ăn ăn ngon lành trước ánh mắt khác nhau của 3 người còn lại.
- Hai người cũng ăn đi...đồ ăn còn nhiều nè
- Ừ ừ...Hân ăn tiếp đi em
- Dạ
Phần còn lại của buổi ăn diễn ra yên lặng. Thi thoảng chị và anh Phong trò chuyện vài điêu vu vơ nào đó. Còn nó như thường lệ vẫn im lặng ăn, nhỏ Hân thì không ngừng nhìn nó với anh mắt khá lo lắng. Từ khi chuyện xảy ra đến giờ, nhỏ Hân vẫn luôn nhìn nó như vậy. Có điều lúc ấy nó cũng chẳng quan tâm nhiều cho lắm.


Ăn uống xong xuôi cả đám kéo nhau ra phía sau nhà hàng để ngồi uống nước thư giản. Anh Phong có đề nghị đi đâu đó chơi cho thoải mái nhưng nhỏ Hân và chị từ chối. Có lẽ họ vẫn lo cho nó và họ hiểu điều nó cần bây giờ đó là im lặng như tính cách của nó. Nhà hàng tuy nhỏ nhưng khuôn viên sân sau để khách uống cafe thì khá rộng, được bày trí đẹp theo kiểu sân vườn đặc trưng của Đà Lạt. Nhiều hoa, nhiều cây lại có view nhìn về thành phố. Nó gọi một ly cafe đá không đường...tuy nhiên nhỏ Hân không cho nó uống cafe đá, vậy là đành thưởng thức ly cafe đen đặc, không đường, không đá. Nó cầm ly cafe đi ra gần lan can nhìn xuống phía thành phố. Buổi trưa mà sương mua vẫn giăng đầy, trên những tán lá vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti...dù sao mùa này cũng là mùa lạnh, mặt trời chẳng bao giờ ló dạng được ra khỏi những rừng thông mênh mông phía trước. Cũng như giờ này không biết chiếc xe hoa ấy đã đưa em đi đến đâu giữa thành phố phía dưới kia. Em đang làm gì...em đã rời khỏi Đà Lạt chưa và bao giờ em sẽ rời khỏi đây để theo chồng về bên ấy...Hàng tá câu hỏi nó tự đặt ra trong lòng rồi lại tự trả lời bằng một câu duy nhất "Ừ thì sao...em là vợ người ta mất rồi". Nó bật cười đưa ly cafe nghi ngút khói lên miệng nhấp nhẹ một ngụm, vị đắng lan trong miệng...đắng nghét...đắng đến nao lòng. Nếu ai đó hỏi lúc này cafe có đắng không nó sẽ trả lời : "Ừ tất nhiên là đắng".
- Đưa tay đây
Tiếng chị nhẹ nhàng sau lưng. Nó mĩm cười quay lại đứng dựa lưng vào lan can nhìn chị
- Chi vậy
- Còn hỏi nửa. Đưa đây chị thoa thuốc cho nè
- Thuốc gì
- Khờ quá...thuốc chị mua sẵn cho nhox thoa lên vết thương mà. Nhox con hư quá, tối ngày bị thương suốt vậy hả
- Ờ...có phải nhox muốn đâu
- Không muốn thì phải cẩn thận. Nhox cứ làm chị lo hoài như vầy sao chịu nổi.
- Nhox...
- Nhox mau mau lành lại đi. Lành vết thương ấy. Nhox hứa đi
Chị vừa nói vừa lấy chai thuốc xịt lên tay nó rồi nhẹ nhàng thoa đều xung quanh 2 bàn tay của nó. Nó biết chị đang cố chia sẻ nổi đau của nó, nó cũng biết chị đang bắt nó hứa nhanh lành vết thương lòng. Ừ thì chắc chắn sẽ khó khăn để đứng lên sau khi em đi...nhưng sớm muộn gì nó cũng phải đứng lên, sớm muộn gì nó cũng phải mạnh mẽ để đi tiếp con đường phía trước. Ít nhất nó không thể cứ mãi chôn mình trong cái vỏ ốc buồn bã tội nghiệp này để chị của nó lo lắng nửa. 
- Ừ! Nhox hứa...cho nhox buồn hết ngày hôm nay nhé
- Hihi buồn mà cũng trả giá nửa
- Ừ..lở buồn rồi. Buồn hết hôm nay thôi. Ngày mai lại vui cho chị coi
- Thật không...cụng mũi hứa đi. Đứa nào nói dóc đứa đó làm con heo
- Uhm...chơi luôn!
Chị nhẹ nhàng cuối đầu đưa mũi chị chạm nhẹ vào mũi nó. Hơi thở chị nhè nhẹ luồn vào môi nó như muốn xua đi cái không khí lạnh lẽo đang ngự trị...Cái cũng mũi này có lẽ không đơn giản chỉ là thỏa thuận của một lời hứa, mà còn mang nhiều ý nghĩa hơn ít nhất là với nó, vì dù lạnh lùng nó cũng cần lắm sự chia sẻ trong lúc này. Nỗi đau của nó có lẽ đã bị chị mang đi một phần nào đó mất rồi.


Rời nó ra, chị bỏ chai thuốc vào túi áo khoác mĩm cười nhìn về phía thành phố. nó cũng xoay người lại dựa vào lan can mĩm cười. Mọi thứ có lẽ vừa đi qua như một giấc mơ, ừ thì giấc mơ có thật và bây giờ nó đăng đứng đây kế bên chị, sau lưng nó còn có Hân, có anh Phong, có ông Kha, có bạn bè...còn em...còn em về bên ấy...sau lưng em rồi sẽ có những ai?