Xem anh lon to

Chẳng có gì có thể che giấu cho được, phải công nhận rằng đêm nay chị cảm giác tâm hồn mình quả thật là nhẹ nhàng, vui vẻ, thoải mái ; tối trước giữa chị và nó dẫu sao vẫn còn lời qua tiếng lại, vẫn còn có sự phản đối cự tuyệt cho dẫu là hình thức chiếu lệ nhưng đêm nay, tuyệt nhiên tất cả chỉ là sự yên lặng hiến dâng chờ đợi cùng với sự trao tặng trinh nguyên. Dù đã là vợ chồng một lần rồi nhưng do còn ngây thơ thiếu kinh nghiệm cho nên thằng em trai vẫn chưa làm cho chị mình trở thành đàn bà do đó đêm nay chị tự nguyện với lòng là chị trước sau gì thì chị cũng sẽ trân trọng trao cho em mình trinh tiết của chị ; mới chỉ nghĩ đến đó thôi là mặt chị đã ửng đỏ lên như gấc chín chứ đừng nói chi là đến giây phút đó…Vợ chồng ông Thân bà Phụng ở dưới Phước Hải đang chìm trong giấc ngủ say sưa tại nhà và cho dù có thức đi chăng nữa thì hai ông bà không thể nào ngờ được rằng hai đứa con của họ-cô chiêu cậu ấm ở tận Bà Rịa đã một lần trở thành vợ chồng của nhau giờ đây lại tiếp tục yêu đương, ân ái cùng nhau trong đêm mưa dầm tầm tã kéo dài triền miên tưởng chừng như là thiên thu bất tận không bao giờ dứt. Rõ ràng hai ông bà có làm chuyện gì ác đâu mà ông trời sao lại trừng phạt họ bằng cách đọa đày hai đứa con họ vào vòng tình ái loạn luân tội lỗi nhục dục để làm gì cho thêm sầu khổ, bi lụy, đau thương? Cũng do họ một phần lớn là tại sao lại cho con cái sống cách ly ra khỏi vòng kiểm soát của bố mẹ quá sớm lại kéo dài sáu năm trời như vậy thì thử hỏi làm gì mà chúng không vướng vào lưới tình loạn luân tội lỗi cho được? Âu cũng là phần số ông trời đã tiên định cho hai chị em là phải như thế, như thế không thể nào làm khác đi được cho nên đành lòng chấp nhận hoàn cảnh éo le vốn an bày chẳng khác gì đinh đóng cột, ván đóng thuyền,….giờ đây chỉ là chị Nam và thằng Đại hai chị em biết được rồi, đừng để cho hai vợ chồng họ biết được câu chuyện đau lòng này chi cho thêm tủi thêm nhục. Lúc bấy giờ, hai bàn tay khù khờ hãy còn ngáo ộp của thằng em đang bắt đầu mày mò, sờ soạng từ từ tháo cởi từng hột nút ốc nơi chiếc áo đồ bộ vải bông xanh chị gái nó đang mặc ; hết hột nút thứ nhất, hột nút thứ hai, hột nút thứ ba,…rồi cuối cùng là hột nút thứ năm bung ra làm cho chẳng mấy chốc hai thân áo trước của chị đã bị mở rộng ra hai bên một cách trơ trẽn, phủ phàng. Với khuôn mặt bừng đỏ vì ngượng ngùng do cảm giác đụng chạm xác thịt gái trai, chị nó vừa run rẫy quằn quại vừa nghiêng qua nghiêng lại, lần lượt co rồi duỗi hai cánh tay mình hết tay phải rồi đến tay trái để cho đứa em cởi hai ống tay áo chị ra và rồi sau đó, nó lẳng lặng cầm chiếc áo chị gái nơi bàn tay phải để qua một bên nơi mé trong giường cho chắc ăn khỏi rơi xuống sàn gạch bông. Mặc dù thân thể chị nó đã từng thưởng thức, chiếm đoạt suốt gần một đêm cách đây không lâu nhưng lần này thì nó vẫn không khỏi háo hức, hừng hực khao khát, ham muốn một cách khủng hoảng tột độ ; có thể nói là nó chưa hề chán chê chị nó bất cứ chổ nào và đêm nay, nó dự định sẽ dành rất nhiều thời gian để mà chăm chút khám phá chị kỹ lưỡng, cẩn thận hơn, không hề bỏ sót bất cứ chổ nào. Hai bàn tay nó lần này không còn ngại ngần như lần trước nữa mà đã trở nên có vẻ dạn dĩ, láu lỉnh hơn bởi lẽ mọi đường đi nước bước nó đều thành thạo, tỏ tường ; do dường như quá quen thuộc rồi thì phải thành thử thao tác của nó so với lần đầu tiên có vẻ thành thạo, điêu luyện hơn chăng? Với những cử động mày mò, sờ soạng nơi tấm lưng mềm mại, thon thả của chị, chẳng mấy chốc thì hai cái móc nhôm nhỏ cài hai sợi dây nơi chiếc nịt vú bằng thun voan màu hồng chị gái nó đang mặc đã bung ra khiến cho lớp bảo vệ ngực chị không còn bó sát vào người nữa mà từ từ lỏng dần, lỏng dần rồi tuột lệch xuống dưới. Bên ngoài trời tối mịt, thiên nhiên càng lúc càng quằn quại dưới cơn mưa đêm tầm tã triền miên còn bên trong căn nhà hai chị em Nam và Đại, chị gái đang run rẫy trong vòng tay em trai chẳng khác gì tàu lá chuối chao đảo dưới mưa và lúc này đây, bàn tay phải thằng em nhẹ cầm cái áo ngực con chị để qua một bên ở mé trong sát vách tường. 

Đúng như dự định ban đầu, nó hoàn toàn không hề tỏ ra hối hả vội vàng hay hấp tấp chi cả mà trái lại, nó quả thật chậm rãi, từ tốn ; không những thế nó còn tỏ ra hết sức nhẹ nhàng, tỉ mỉ và trân trọng từng ly từng tý bởi lẽ một điều tất nhiên từ trước đến giờ là nó rất yêu thương, quý trọng chị Hai nó chứ chẳng phải chơi. Khác hẳn với tối trước, chị nó còn dùng dằng dỗi hờn trong cự tuyệt nhưng đêm nay, toàn tâm toàn ý chị đều một mực dâng hiến hoàn toàn cho nó không hề có chuyện chối từ chi cho mất lòng dối dạ thì lẽ nào nó lại đối xử tệ bạc với chị hay chăng? Chỉ vài phút giây mò mẫm sờ soạng của thằng em thôi, chưa chi mà hai bầu vú chị đã săn cứng lên trông thấy chẳng khác gì cặp bưởi vừa chín tới trên cành không ngớt rung động, nhấp nhô nâng lên hạ xuống liên tục theo nhịp thở hổn hển, gấp rút. Bàn tay phải thằng em lúc này cứ mãi miết mày mò, nắn bóp gò ngực trái con chị như là để tìm kiếm một thứ gì đó cho tăng thêm khoái cảm còn khuôn mặt nó thì úp sát vào đồng thời hé miệng ra ngậm nút nhè nhẹ lấy đầu núm vú phải chị mình tựa chừng đứa trẻ sơ sinh đang khát khao tìm bú nguồn sữa mẹ dạt dào biển rộng trời cao. Nếu có người nào đó chỉ được chứng kiến cảnh tượng ân ái, làm tình của hai chị em thôi thì cũng đủ nổi cả da gà khắp cả người chứ đừng nói chi đến chúng là người trong cuộc làm sao mà chịu nổi cảm giác tình yêu rạo rực, nóng bỏng như lò than hồng ngùn ngụt bốc lửa dữ dội ; rõ ràng có thể nói rằng chúng được sinh ra trên cõi đời này chỉ là người tình của nhau chứ không phải gì khác vì bằng chứng hiển nhiên trước mắt : chúng chấp nhận tội lỗi loạn luân với nhau, bất chấp lễ giáo gia phong, bất chấp quan hệ chị em ruột thịt cùng chung một dòng máu không những một lần mà cả đến lần thứ hai. 

xem anh lon to

Ngồi bên nhau, họ như một cặp nhân tình, chiếc máy vi tính đã xóa đi những khoảng lặng, những ngăn cách ban đầu của họ và thời gian cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa để đến khi phòng bên đứa bé lên tiếng họ mới giật mình như tỉnh giấc. Hoa trở về phòng bé, trở lại vai trò cô gia sư với bàn tay trong bàn tay Nam thật lâu.
Buổi học sau Hoa đến sớm hơn thường lệ. Hoa đến, căn nhà Nam tĩnh lặng trong nắng chiều ngả vàng. Sau tiếng chuông gọi cửa là tay trong tay thật lâu, vượt qua cái rụt rè ban đầu họ đã đứng thật sát bên nhau. Hoa để nguyên cho tay Nam trên bờ vai, họ cùng nhau lên phòng máy Vi tính.

xem anh lon to

xem anh lon to la gi ?

Thứ 7 hôm nọ chị rủ tôi đi cùng mẹ con chị đến rạp xinê . Bộ phim rất hay , bé Vân cứ cười suốt . Chúng tôi ra khỏi rạp lúc khoảng gần lúc nửa đêm . Sợ đêm hôm nguy hiểm nên tôi đưa cả hai người về nhà . Về đến nơi thì rất muộn rồi , chị Hoa bảo khuya khoắt thế này , tàu xe rất thưa nên kêu tôi ngủ lại rồi mai hẵng về . Nghĩ bụng mai chủ nhật cũng chẳng phải học hành gì nên tôi chấp thuận và cám ơn chị .

Nhà có mỗi cái phòng tắm nên chúng tôi phải tắm lần lượt . Bé Vân tắm trước tiên rồi đi ngủ luôn . Chị Hoa kêu tôi tắm trước nhưng tôi nhường chị . Ai lại đi tranh với phụ nữ , hơn thế họ lại là chủ nhà mà . Với lại tôi cũng chẳng mang theo áo quần gì nên cũng ngại. Tôi lại lười tắm .Bụng bảo dạ, ôi dào mình bình thường vài ngày không tắm mà đâu có sao . Cứ thế này mà đánh một giấc . Sáng mai về rồi tắm luôn cũng chưa muộn mà . Nhưng rồi nghĩ lại ,thôi , cũng nên vào rửa một tí không người ta cười mình ở dơ

Chị Hoa vào phòng tắm . Tôi ngồi trên đivăng giữa nhà chờ . Rồi vẫn cứ ngồi thế mà tôi thiu thiu lúc nào chẳng hay .
- Nguyên ơi ! Nguyên à !
Tôi dụi mắt .
- Dạ , em ngủ quên .Xin lỗi chị .
Tôi cảm thấy hơi ngượng nghịu .
Chị Hoa đứng trước mặt tôi , đầu cúi sát mặt tôi . Trên người chị là tấm khăn tắm .
Tự dưng nước mắt tôi trào ra . Tôi nhìn chị rồi chỉ thốt ra được một tiếng :
- Chị !
Hai tháng nay ngày nào cũng gần chị . Tôi thương chị từ lúc nào không hay . Nhưng tôi kìm lòng lại . Dẫu sao chị cũng là gái đã có chồng , có con rồi , chị lại nhiều tuổi hơn tôi . Tôi thấy tình cảm của mình thật không phải , thậm chí còn có lỗi .
Nhưng bây giờ , chị đứng trước mặt tôi , hơi thở chị kề bên hơi thở tôi . Lòng tôi bỗng dấy lên một niềm cảm thương lạ lùng .

Rồi bất chợt . Tôi ôm lấy eo chị , kéo chị vào sát vào tôi . Chị không có chút gì kháng cự . Tôi luống cuống hôn lên môi chị . Tôi lịm đi , tưởng hồn mình đã tê dại trên đôi môi ấy .

Tôi kéo nhẹ chiếc khăn tắm đang vương trên người chị ra . Tôi sững người đi trước vẻ đẹp của chị . Tự dưng tôi thấy thật nóng bức và tụt hết quần áo trên người ra ngay tức thì . Hai con người lõa thể ôm lấy nhau . Tôi hôn chị như say , như cuồng . Và tôi dìu chị lên đivăng dài. Tôi mút lấy lưỡi chị , rồi lại bú lên đầu vú chị . Tôi đưa tay sờ xuống dưới và sờ vào lồn chị . Chị hổn hển , gần như tức thở . Tôi thụt đầu xuống háng chị và tay mân mê cái lồn chị . Lồn chị đã được cạo rất sạch lông. Đỏ hỏn . Hai cặp mu múp míp cong lên . Nước trong lồn chị đã chảy ra dàn dụa . Trước đây tôi đã làm tình vài lần nên biết phải làm thế nào để chị cảm thấy sung sướng . Tôi thò luôn hai ngón tay vào lồn chị , thật sâu , rồi nhẹ rút ra . Phía trên lồn chị là cái mồng đốc như đang muốn dưỡn lên . Tôi di nhẹ tay vào mồng đốc . Chị giật lên và kêu a á . Trong lúc mấy ngón tay tôi thụt ra thụt vào lồn chị , tôi lại di di cái mồng đốc của chị . Chị lại la lên , người tiếp tục giật giật rồi như mềm nhũn ra . Tôi cúi xuống bú chùn chùn vào cái lồn xinh ngon của chị . Tôi bú thật lâu . Cái lồn chị nở ra thật là to . Tôi dùng mấy ngon tay vỗ nhẹ vào hai cái mu lồn của chị . Chị như co người lại . Rồi tôi lại bú , mút mồng đốc chị , liếm mu chị . Chị môi mím chặt , ý chừng kìm tiếng la hét đang trào dâng trong cuống họng .

Không chịu được nữa rồi . Tôi ấn con cặc đang quá cỡ vì nứng của mình vào lồn chị . Tôi dập liên tục . Người chị oằn lên . Tôi lại dập thật mạnh . Chị la lên oai oái . Tôi dừng lại , rút cặc ra rồi lại bú lồn chị . Ôi cái lồn của chị . Cái lồn thơm ngon và đỏ hỏn . Tôi dùng tay banh lồn chị ra thật to rồi dập một phát . Chí rú lên . Tôi úp người chị dậy và đặt cho chị chổng đít lên . Cái lỗ lồn chị lộ ra , tôi đút cặc vào và lại dập liền tù tì . Chị có vẻ cam chịu , răng nghiến chặt .
Tôi có vẻ thạo tư thế dập chính diện hơn nên lại chuyển sang kiểu ban đầu .Sau cùng tôi gần như hét lên và bắn tinh vào sâu trong lồn của chị . Chúng tôi siết chặt lấy nhau ,rồi tôi bồng chị vào buồng của chị . Tôi ôm lấy chị , chị ôm lấy tôi thật chặt rồi cả hai cùng thiếp đi .

Những ngày sau đó , gia đình chị hạnh phúc nguyên vẹn như xưa . Và tôi , lại là chàng lãng tử lang thang . Nhưng một lần là mãi mãi .Trong lòng tôi , không gì có thể xóa nhòa bóng hình chị Hoa thân thương

xem anh lon to

“Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ, tuổi ấu thơ mà mang nhiều âu lo, ngày đó sống kiếp lang thang, mẹ ơi sao con mong chờ bao giờ cho đến bao giờ” .
Bản nhạc rĩ rã phát ra từ một quán Cà phê Kiều nghe sao mà não nề. Đó là cuộc sống của nó, diễn tả rất đúng mức qua bản nhạc “Nó”. Sinh ra đã là mồ côi cha, nó chỉ sống lang thang làm nghề tự do. Chuyện gì nó cũng làm. Đánh giày, bán vé số, cò mồi, và cả nghề đấm bóp dạo nó cũng làm tuốt. Số tiền ít oi đó chỉ đủ nuôi một buổi cơm đạm bạc cho mẹ của nó. Số còn lại chẳng bao nhiêu chỉ vừa đủ tiền thuốc men cho người mẹ bị bệnh tiểu đường. Tuổi nó hãy còn nhỏ để chịu đựng cuộc sống vất vả nên nó bắt chước theo người ta cờ bạc mỗi khi kiếm được chút đĩnh tiền. Nó thích nhất là cá độ. Hễ bất cứ cái chi có thể cá được là nó không khước từ. Nó cá với ông năm trời hôm qua mưa hay nắng, cá với thằng Tiền số bảng xe của chiếc xe tải đang chạy tới là chẳng hay lẻ, cá với anh Gà là tuần sau chị Hai Bưa nhà kế sẽ sanh trai hay gái, cá với ông Năm Thành là tối nay có cúp điện hay không. Nói chung nó cá hết tất cả. Phần lớn là nó đều thắng. Nó rất tin vào sự quan sát của nó.

xem anh lon to

Xem xem anh lon to hay nhat 2014

Mình cũng không nói gì các bác , nhưng chuyện của mình thì mình cứ tiếp tục viết , đời thiếu gì người giống nhau :

Trời thì nóng quá , cũng sắp đến hè rồi , chờ thi xong thì về quê luôn ( quê mình ở gần nha trang các bro nhá ) , đang ngồi ở nhà coi phim ( từ nhỏ đến lớn mình chỉ coi Dragon Ball đến giờ thỉnh thoảng vẩn coi các bác ạ ) không giám đi ra ngoài vì trời nóng quá , bổng đột nhiên con nhóc chạy đến giành các điều khiển 
V: làm cái *** gì thế
P: ăn rồi mở miệng ra nói tục .
V: thích thế có sao đâu
P: ờ , mà lớn to đầu rồi mà còn coi phim hoạt hình
V: ờ thích thế , có đưa không thì bảo
P: không mở phim khác coi
V: sao không lấy con lap đó mà coi .
P: hết pin rồi
V: thế giờ coi phim gì
P: hàn quốc đi 
V: không , coi phim khác đi
P: cũng được mà phim gì
V: để coi ( mình dò kênh , lúc đó HBO có chiếu phim Titanic )
Ngồi coi mà mình mất hết hộp giấy , coi đến đoạn chìm tàu thì nó khóc ôi khỏi nói luôn , chút nhìn lại xong mất hết hợp giấy , coi xong nó quai lại nói 
P: phim hay quá ha 
V: ờ
P: ước gì mình được đứng trước mũi tàu đón gió biển nhĩ , không biết cảm giác đó thế nào
V: úi giời , tưởng gì chứ cái đó , đi hoài
P: dóc tổ 
V: không tin thì thôi
P: thôi đi ông nội xuống phụ tui nấu cơm không tui cho nhịn đói
V: thôi được
Đi sau con nhóc xuống bếp mà thèm muốn chết nhìn cập mông của nó chỉ muốn bóp . mà con này vô ý hết sức , đi tắm lúc nào cửa cũng không gài chốt đợi mình nhắc nó mới chiệu khóa , ở nhà thì không mặc nịt vú , cái này thì cho được đi . có lúc nó còn không mang cã quần chip thấy hiện con '' sò '' ra luôn , tôi nhắc cã chục lần nó mới hết quên . Sáng nay xuống bếp thì thấy nó đi đâu rồi chĩ chuẩn bị ăn sáng cho mình , khi về thì nó như người mất hồn , cứ thửng thờ , ăn cơm còn rơi cã bát xuống đất
V: sao thế nhóc , không được khỏe à
P: dạ không
Ăn xong nó đem rác ra đổ thì làm gì đó té mình nhìn thấy hốt hoảng chạy ra thì thấy hình như xe kia mang mà nó bỏ chạy mất tiêu rồi nhìn thấy máu mình hốt hoảng gọi cấp cứu . Vào đến bệnh viện thì đưa vào cấp cứu khoảng 30 phút bác sĩ đi ra , bảo qua phòng bên :
bs : chào anh , có phải anh là chồng bệnh nhân không ạ
lúc đó cuống quá nên dạ luôn cho rồi
v: dạ phải ạ
bs: hiện giờ thì vợ anh không sao nằm nghỉ vài hôm thì có thể xuất viện
v: dạ cảm ơn bác sĩ
bs: nhưng mà có 1 điều không hay cho anh ,
v: dạ bác sĩ cứ nói
bs: chị nhà có thai khoảng 3 tuần rồi , nhưng mà do tai nạn nên hỏng
v: dạ thế có ảnh hưởng gì về sau không bác sĩ
bs: cũng may là không có gì , tốt nhất là anh nên đừng cho chị nhà biết
Đi ra khỏi phòng mà muốn sỉu tại chổ , nghĩ lại mình cũng khỏe thiệt , mới có 1 lần mà dính thai , sau này phải cẩn thận mới được không thì chết , mấy hôm liền con nhóc chẳng nói câu nào , về đến nhà thì cứ ở trong phòng , thiếu tiếng cười con nhỏ mình bực bội thật , vào phòng ngồi cạnh bên hỏi nó .
v: mấy ngày nay sao thế nhóc
nó quay lại ôm chầm mình vừa nói vừa khóc
p: mất hết rồi anh à
nghe câu đó mình tưởng nó biết chuyện ai ngờ không phải đến bây giờ nó cũng không biết
v: mất gì chứ , từ từ nói anh nghe nào
p: ba mẹ em ly dị rồi
v: hồi nào thế
P : hôm bửa
v: thế bây giờ nhóc ở với ai
P: dạ em ở với anh được không
v: ờ cũng được , mà sao ba mẹ em không lo
p: ai cũng có hạnh phúc riêng hết rồi
v: ơ ba mẹ em quá đáng thật , thôi đừng khóc nửa em
p: anh ơi em có chuyện này . lâu rồi em chưa dám nói
v: chuyện gì em nói đi
p: em yêu anh lâu rồi mà em không giám nói làm bạn trai em nhé
v: ơ chuyện này
p: anh không thích em à
v: anh cũng thích em nhưng sợ em chưa hiểu anh nên anh sợ làm tổn thương em thôi
p: không sao đâu anh , mọi việc ăn chơi của anh em biết rồi
v: sao em biết
p: anh có quyển sổ nhỏ ghi thành tích ăn chơi của anh đúng không
v: em đọc nó à ( mọi cuộc vui check hàng em nào mình cũng ghi vào cuốn sổ đó , từ khi con nhóc phát hiện mình vứt luôn)
P: em xin lổi anh
v: không sao . à mà nhóc nghĩ hè chưa
p: rồi anh ạ
v: anh vừa mới thi xong , hay đi chơi đâu đó cho đở buồn nha . xong hẹn hò luôn được không
p: cũng được
Mọi dự định đã xong ôm con nhóc ngủ mà lòng nao nức . sáng dậy em thu dọn hành lý đi . 9h lên máy bay , hành lý đã chuẩn bị xong mình khóa cửa , lấy xe đi ra sân bay . đem xe về luôn . ngồi nhìn em hình như em có vẽ bị gì
v: em sao thế
p: không sao không biết đi máy bay thế nào nhĩ
v: ( mình cười) bộ chưa đi máy bay lần nào à
p: dạ chưa
v: chút nửa đi rồi biết 
Chẳn mấy chốc đã về bay cam ranh , về nhà mình thì đi khoảng 35 km nửa thì đến