Xem chim gai to

Suzy nhìn con cặc tuyệt đẹp của con trai nàng, đang rỉ 1 lượng pre-cum dồi dào. Toàn bộ nguyên tắc đạo đức của nàng hét lên "Không!!'', Nhưng cơ thể đau khổ của nàng có ý chí của riêng nó. Nàng ngập ngừng bước tới bên con trai của mình, sau đó từ từ quỳ gối xuống giữa hai chân của anh. Con cặc tuyệt vời của anh giờ chỉ cách mặt nàng có vài inch. Suzy hít sâu, làm đầy phổi của nàng với xạ hương pheromone* giàu có của con trai. Nàng mở rộng những móng tay nhỏ hồng và run rẩy vòng quanh con cặc khổng lồ của con trai. Sự đụng chạm cấm kỵ khiến cả hai hồi hộp. Những ngón tay nhỏ bé của nàng không thể hoàn toàn nắm trọn cặc của Jack. Suzy bắt đầu chậm rãi vuốt ve cặc anh trong sự kính nể. Jack không thể tin mẹ thực sự đang sục cặc của mình. Với tay còn lại, Suzy nâng lên và dịu dàng bóp nắn hai hòn tinh hoàn lớn của con trai.
*Pheromone là những chất được sử dụng như những tín hiệu hóa học giữa các cá thể cùng loài, những chất này được tiết ra ngoài cơ thể côn trùng và có thể gây ra những phản ứng chuyên biệt cho những cá thể khác cùng loài.
Pheromone giữ vai trò trong nhiều hoạt động của đời sống côn trùng. Pheromone có thể là chất báo động, chất giúp cho côn trùng biết và nhận ra nhau, chất hấp dẫn sinh dục, chất quyết định cho việc tụ tập lại thành đàn của côn trùng, và cũng là chất quyết định cho các loài hình cá thể (caste determination) của các côn trùng sống thành xã hội.

"Cặc anh to QUÁÁÁ, con yêu... " Suzy thì thầm cung kính.

"Bú con đi , mẹ - làm ơn đi!"

Suzy nhìn con trai mình với những giọt nước mắt xấu hổ lăn dài trên má nàng và buông xuôi, “Chúa tha thứ cho con, nhưng mẹ thật sự rất cần điều này kể từ khi mẹ thấy con thủ dâm mấy tuần trước..."

Điều mẹ nói khiến Jack ngạc nhiên, nhưng anh không có thời gian để suy nghĩ về điều đó, bởi vì mẹ của nh đã nhét cặc anh vào miệng đói của mình. Cơ bắp của Jack căng ra khi nhìn thấy và cảm thấy cái miệng nhỏ xinh của mẹ ngậm nút cặc của mình. Suzy bú đầu cặc khổng lồ, căng tinh trước tiên, kéo dài đôi môi mình trên đầu cặc đỏ sáng bóng. Não của Jack nhìn vào cảnh tượng không thể tin nổi này. Sau đó Suzy ngậm nút thân cặc trắng to, cọ xát đầu cặc lớn cạ vào vòm miệng của nàng, nó khiến má nàng căng phồng. Nàng yêu hương vị pre-cum của con. Suzy ép đầu cặc to lớn của con trai chọc vào mặt sau của cổ họng và đẩy mặt nàng về phía trước, nuốt cặc vào trong cổ họng nàng. Jack sửng sốt nhìn cặc mình biến mất trong thực quản của mẹ mình. Chưa có cô gái nào có thể làm điều này trước kia. Anh đang trong trạng thái ngất ngây khi cặc anh bắt đầu địt cổ họng mẹ của mình.

"Sướng quá đi...", Jack hổn hển. Sau vài thời điểm thằng thiên, Suzy nhả cặc anh ra khỏi cổ họng của mình và tiếp tục thể hiện tài năng bú cặc của mình.

Với Suzy, việc bú cặc gần như là một hành động thờ phụng. Nàng đã chiến đấu với nhu cầu dã thú của mình chừng nào nàng còn có thể và giờ cuối cùng nàng đành chịu phục tùng dục vọng và con trai của nàng, nàng trút tất cả ham muốn nàng đã dồn nén vào việc bú cặc : lắc đầu chầm chậm từ bên này sang bên kia, rên rỉ trên đầu cặc khổng lồ màu đỏ.

Cuối cùng, Jack không thể kìm được nữa. "Ôi Chúa ơi~ Anh sắp ra! Ư Ứ ứ ư! Anh sẽ phun, Mẹ! Ahhhhh! "

Suzy nhanh chóng nhả cặc của con trai mình ra khỏi miệng và bắt đầu điên cuồng bơm cặc anh, miệng nàng mở rộng. Với một tiếng gầm, Jack bắt đầu xuất tinh. Chuỗi tinh trùng dày trắng cao bay vào không khí và bắn tung toé xuống khuôn mặt đang ngửa ra sau của mẹ mình và văng lên tóc nàng. Suzy chĩa cặc anh vào miệng đói của mình. Tinh dịch rơi lộp độp vào trong cổ họng nàng, nhanh chóng nuốt hết chúng vào bên trong cái miệng trắng như tuyết của mình. Nàng nuốt hạt giống loạn luân quý giá của con trai, yêu hương vị mặn nồng và cảm nhận dòng kem cặc ấm áp chảy từ từ xuống cổ họng và vào bụng nàng. Jack nhìn mẹ mình tham lam hút hết tinh dịch mình, phun bong bóng tinh, môi, mũi và cằm nàng hoàn toàn bị bao bọc bằng tinh dịch. Tinh trùng chảy xuống cổ nàng và bắn lên cặp vú và đôi vai của nàng. Cuối cùng anh dừng xuất tinh. Suzy trơ trẽn làm sạch cặc của con trai bằng miệng của nàng, ầm ĩ bú mút từng giọt tinh xuống...

Khi họ lấy lại hơi thở, Jack nói: "Thật không thể tin được! Em quả là một kẻ sục cặc tuyệt vời, Mẹ - Người giỏi nhất!"

"Cảm ơn con trai yêu dấu. Mẹ rất mừng vì con thích nó nhiều như mẹ vậy...", Suzy trả lời với một tiếng ho, giọng nàng khàn khàn bởi đống tinh dịch của con trai nàng đang mắc trong miệng.

Sau đó nàng nhận thấy lớp son môi dính trên cặc vẫn cứng như một thanh sắt của con trai nàng.

"Chúa ơi!" Suzy há hốc miệng kinh ngạc. "Sau khi đã sản xuất cả đống tinh dịch, cặc con vẫn cứng ngắc hà! Mẹ không thể tin được!"

"Tốt hơn cưng nên tin điều đó!" Jack nói với một nụ cười độc ác. "Nằm lên đi văng!"

Suzy đã làm theo lời anh. Jack nắm mắt cá chân tinh xảo của mẹ mình trong bàn tay thép của mình và giang cặp đùi trắng như kem của mẹ ra càng rộng càng tốt, nâng đầu gối của nàng lên trên ngực nàng.

"Giữ chúng" Anh ra lệnh.

Bây giờ, Suzy đang phơi bày cơ thể hoàn toàn khoả thân trước mặt con trai nàng. Nàng cảm thấy rất yếu và hoàn toàn bất lực trước anh- theo cách mà chồng nàng không bao giờ có thể làm được. Âm đạo của nàng lần đầu tiên đã hoàn toàn phơi bày trước ánh mắt của anh. Dâm thuỷ sền sệt rỉ từ môi *** hồng hào tuyệt đẹp, ngâm ướt lỗ đít nhăn nheo lớn của nàng. Quả là một cảnh tượng tuyệt đẹp. Jack nhanh chóng quỳ xuống giữa đôi chân đã giang rộng và bắt đầu chà con quái thú của mình giữa đôi môi âm hộ ướt sũng của nàng, phủ cặc anh bằng dâm thuỷ của mẹ mình. Suzy rên rỉ ngất ngây khi thân cặc to lớn trườn dọc theo khe rãnh ẩm ướt của nàng như một con Anaconda, âm vật to lớn sưng phồng lồ lộ và rộn ràng bởi sự ma sát ngọt ngào. Tiếp theo Jack đặt đầu cặc ứ máu áp vào lỗ nhỏ của mẹ anh.

Điều này khiến Suzy trở lại với thực tế, lại đánh thức nỗi sợ hãi của nàng. Đây là sự thật.

"KHOAN, JACK! LÀM ƠN ĐI!"

xem chim gai to

Thằng Dũng sau khi hiếp dâm má thằng Cu Đen thì bỏ chạy thục mạng về nhà như bị ma đuổi. Và sau cái cảm giác sung sướng vài phút ngắn ngủi ấy thì trong lòng nó giờ đây là 1 nỗi sợ hãi mơ hồ. Nó sợ dì Huệ sẽ qua mắng vốn ông bà ngoại nó chuyện nó hãm hiếp dì , chắc chắn nó sẽ bị no đòn và nó chỉ có nước độn thổ xuống đất vì xấu hổ. Ai đời 1 thằng con trai mới lớn khoẻ mạnh như nó lại đi hãm hiếp 1 người đàn bà đáng tuổi mẹ mình !?! ... Nhưng có ở trong hoàn cảnh cuả nó thì mới hiểu và thông cảm cho nó. Có thằng con trai nào chịu nổi khi trước mặt mình là một người đàn bà đứng khom lưng và đưa cặp mông no tròn đập vào mắt như khiêu khích.

Lúc nó về tới nhà thì cả nhà vẫn còn đang xem tivi ... hình như là cải lương tuồng cổ gì đấy. Nó thấy con Mai mặc cái đầm ngủ ngắn củn cỡn màu hồng nhạt mỏng dính ngồi trên cái ghế dựa mắt dán sát vào cái tivi. Con nhỏ mới bây lớn mà sến thấy ớn.. tivi có cải lương là nó xem đến hết mới chịu đi ngủ. Thằng Dũng len lén mò vào phòng và nhảy lên giường đánh một giấc tới sáng.

Lúc mặt trời đã lên quá ngọn cây và mọi người đã ú ới gọi nhau ra đồng thì thằng Dũng vẫn còn nằm trùm đầu kín mít ở trong phòng. Không phải nó chưa dậy mà là nó không muốn dậy , hay nói đúng hơn là nó sợ gặp dì Huệ. Nó sợ dì sẽ méc ngoại nó chuyện nó dám làm hỗn với dì. Tuy nhiên nó không thể trốn lâu hơn khi có tiếng gõ cửa phòng và giọng của bà ngoại nó cất lên :

_ Dậy đi Dũng ơi .. dậy đi con ! Rửa mặt rửa mày cho tỉnh rồi coi nhà dùm ngoại. Ngoại với con Mai đi chợ mua đồ ăn , lát trưa có dì út bây về chơi đó.

Ngoại nó nói xong thì tất tả xuống bếp xách giỏ đi chợ với con Mai. Thằng Dũng nghe dì út sắp về chơi thì mừng húm , quên cả chuyện của nó với dì Huệ tối qua. Dì út nó năm nay 24 tuổi và là một giáo viên cấp 02 ở quận trên thành phố. Nó nhớ dì bởi dì rất thương nó và hay mua quà cho nó khi nó còn bé xíu. Mà cũng đã lâu rồi nó chưa gặp dì nên bây giờ khi nghe ngoại nhắc thì nó thấy vừa bồn chồn và nôn nao mong ngóng bà dì thân thương.

Nghĩ tới đó nó lập tức ngồi phắt dậy , gấp chăn màn chiếu gối cho gọn gàng rồi đi làm vệ sinh cá nhân. Buổi sáng ở miền quê thật yên bình và tĩnh lặng. Từng cơn gió mát ruợi từ ngoài bờ sông thổi vào thật khoan khoái. Ở đây người ta không phải khoá cửa cẩn thận như ở thành phố , nhà nào nhà nấy cửa mở toang hoác có khi đến tận nửa đêm , và tuyệt nhiên không có chuyện trộm cắp xảy ra.

Thằng Dũng đi đi lại lại trước cửa nhà , chốc chốc lại ngó ra cổng xem bà ngoại với con Mai về chưa. Oái lại , sao hôm nay ngoại nó đi chợ lâu thế nhỉ ?! Cơ mà đã gần trưa sao không thấy dì út về ?! Chợt nó nghĩ tới con Mai. Không biết con nhỏ mấy hôm nay ăn ngủ thế nào , lạ chỗ không biết nó ngủ có ngon không. Và không nghĩ thì thôi , hễ nghĩ tới thì nó lại nhớ cái chuyện nó với con Mai ở dưới nước hôm nọ. Và thằng nhỏ của nó từ từ cương lên.

Nó đi thẳng vào phòng con Mai. Cửa không khoá. Nó mở cửa phòng và nhìn vào quan sát. Căn phòng thật sạch sẽ và tinh tươm chẳng bù với phòng nó. Trên chiếc nệm trắng tinh là một chiếc đầm ngủ màu hồng nhạt. Cái đầm mà con nhỏ mặc tối qua đây mà. Thằng Dũng thản nhiên bước tới cầm cái đầm đưa lên mũi ngửi ngửi. Thơm thật , nó thầm nghĩ. Bất chợt một vật nhỏ xíu rơi xuống chân và nó khom xuống nhặt lên xem thử thì olala , cái quần lót cuả con Mai. Con nhỏ này ẩu tả thật , thay đồ mà không chịu bỏ vào thau mà quăng lung tung như thế này. Tuy nghĩ thế nhưng mắt nó như dán chặt vào cái quần lót bé xíu đó. Con bé này màu mè thật , cái quần lót màu hồng phấn tô điểm thêm hình những ngôi sao và mặt trăng ... Thật teen girl.

Nó xoay xoay cái quần lót trên tay rồi lại đưa lên mũi ngửi. Cái mùi khai khắm đặc trưng của phụ nữ đập vào mũi nó. Ở giữa cái đáy quần lót có 1 vệt nước chưa khô hẳn nên còn hơi âm ẩm và có mùi ngay ngáy. Bất chợt thằng Dũng thè lưỡi liếm nhẹ vào cái vệt nước đó. Ở đầu lưỡi nó cảm nhận một vị vừa mằn mặn vừa nhơn nhớt. Cái này đâu phải nước tiểu , nó thầm nghĩ , hay là ...

Thằng Dũng tay kéo cái phẹc mơ tuya xuống và móc thằng nhỏ của nó ra. Cái khúc thịt to tròn nóng hổi căng cứng từ lúc nào. Đầu khấc của nó bóng lưỡng và khá hồng hào. Những sợi gân nổi lên trên cái dương vật đang cương cứng như những con trùng. Nó cầm cái quần lót của con Mai và chà cái đáy quần lót lên đầu khấc của nó. Rồi nó cầm cái quần lót ấy sụt thằng nhỏ lia lịa. Đầu óc nó nghĩ tới cặp vú tròn căng săn chắc cùng bờ mông no tròn củA hỏ em. Nó nứng bấn lên. Cái dương vật cương hết cỡ và vương dài như mũi tên. Thằng Dũng đang hì hục chơi chị năm thì bỗng ngoài cổng có tiếng xe máy vừa đổ lại và giọng một phụ nữ vang lên :

_ Má ơi con về nè !!

_ Chết cha , dì út về.

Thằng Dũng kêu khổ trong lòng. Lúc nó mong ngóng thì dì chẳng về. Lúc nó không chờ đợi thì lại về. Mà khổ. Cái thằng nhỏ của nó đang cương thế này thì làm sao nó dám ra gặp dì. Lúc lên thì dẽ mà sao lúc xuống khó thế không biết. Nó nhét cái củ lẳng vào quần nhưng khó quá. Khúc thịt còn cương nên cứ chỉa ra ngoài làm phía trước quần nó nhô lên 1 cục to đùng. Nó lật đật vất cái đầm và chiếc quần lót của con Mai lên giường rồi chạy bén ra ngoài , quên cả việc sắp xếp lại theo thứ tự mà con Mai đã sắp trước đó. Nghỉa là nhét cái quần lót vào giữa cái đầm rồi cuộn lại. Mà thằng Dũng thì vất cái đầm 1 nơi cái quần lót 1 nẻo.

Lúc thằng Dũng chạy ra thì dì út đang khệ nệ xách cái giỏ to đùng tất tả đi vào nhà. Đó là giỏ quà mà dì nó mang về cho ông bà ngoại. Lúc nào cũng thế , mỗi khi về thăm nhà là dì nó lại lỉnh kỉnh quà cáp đủ thứ , nào là cho ông bà , họ hàng , bà con chòm xóm .. và tất nhiên cả cho nó nữa.

_ Dì đưa đây con xách cho !

Thằng Dũng vừa nói vừa xăng xái chạy lại giành cái giỏ với dì. Dì út nhìn nó từ đầu tới chân , rồi bật cười khúc khích :

_ Ái chà , cháu của dì bây giờ lớn tướng dữ đa. Nhìn ra dáng '' đàn ông '' phết ..

Dì nó không biết vô tình kéo dài 2 chữ đàn ông làm nó thấy hơi ngượng ngượng. Nó nhìn xuống quần và nhận ra thằng nhỏ của nó vẫn chưa chịu xìu xuống mà chỉa tẳng tưng ra như thế. Thật xấu hổ. Nó không dám nhìn mặt dì mà chỉ lom khom xách cái giỏ rồi nhanh chân bước vào nhà.

Dì út nó bước vào nhà nhìn truớc nhìn sau rồi hỏi :

_ ông bà ngoại đâu rồi Dũng .. rồi con Mai nữa !

_ Ông ngoại đi làm đồng còn bà ngoại với con Mai đi chợ. Nó trả lời mà không dám nhìn thẳng vào mặt dì.

Dì út nó nhìn cái vẻ lấm la lấm nét cùng khuôn mặt đỏ phừng phừng của nó thì thừa hiểu nó đang làm gì. Con trai mới lớn có khác. Lúc dì nhìn nó từ đầu tới chân và nhìn thấy khúc thịt của nó đang cương trong quần thì nghĩ bụng : trời đất , thằng Dũng đang nứng cặt hay sao thế ?! Nghĩ tới đó chợt bụng dưới của dì hơi thóp lại , cái gò mu hơi giần giật và mép *** hơi nưng nứng.

Dì út ngồi thả người trên chiếc ghế xếp rồi nhắm mắt lim dim. Thằng Dũng đứng kế bên lúc này mới dám nhìn thẳng mặt bà dì của nó và dĩ nhiên , dì út cũng biết nó đang nhìn dì. Khuôn mặt dì nó lệt bệt những giọt mồ hồi đọng lấm tấm trên trán , li ti như những giọt sương. Mái tóc dì nó suông mềm buông xoã 2 bên bờ vai thật quyến rũ. Rèm mi dì cong vút cùng bờ môi non hồng với cái mũi dọc dừa thanh tú. Cánh tay dì tròn lẳn và trắng mịn màng. Lúc dì nằm ngữa ra , cặp ngực dì như vươn thêm ra phía trước , bộ ngực trắng trẻo và căng tròn trong mắt nó. Phía dưới dì mặc chiếc jean bó sát người ôm cặp chân dài trường. Và ở giữa 2 chân dì , cái mu *** gồ lên 1 cục nắm tay đứa trẻ. Mắt thằng Dũng nhìn như dán chặt vào cái gò mu ấy.

Dì út thừa biết thằng Dũng đang nghĩ gì. Mà quả thật , hiếm có thằng con trai nào chịu nổi khi dì biểu hiện những động tác khiêu gợi như thế. Dì biết mình đẹp và cơ thể hoàn hảo. Đã nhiều lần dì tự ngắm mình trong gương và thầm tự hào về cơ thể mình : làn da trắng trẻo và chân dài thon thả , đôi nhũ hoa to tròn cùng cái đầu ti nhỏ xíu như đầu đũa ăn cơm và hồng hào. Bên dưới cái gò mu no vu lên cùng những sợi lông mềm mại được dì cắt tỉa thường xuyên nên không mọc bờm xơm ra ngoài mà ôm gọn 2 bên mép *** thật sạch sẻ. Cái khe tình hồng hào và ẩm ướt chứa đầy mật ngọt thơm nồng , sẵng sàng tứa ra khi đấu lưỡi hay bờ môi của 1 chàng nào đó chạm vào. Khuôn mặt phơn phớt hồng như ông bà ta hay nói '' gái hồng diện thì đa dâm thuỷ ''...

Trong lúc dì út nó còn đang lim dim mắt thì mắt thằng Dũng vẫn cứ dán chặt vào cái mu *** dì nó. Cổ họng nó khát khô và nó cứ nuốt nước bọt liên tục. Bà dì của như vô tình cứ ưỡn cái mu lên cao cho nhô thêm phần gợi cảm ra ngoài và đập vào mặt thằng Dũng. Mẹ .. cái mu dì đã quá , thằng Dũng nghĩ , nó thèm đè dì xuống và úp mặt vào cái gò mu ấy mà bú liếm cho đã đời.

Bỗng nó thấy dì đừng lên và bước lại nằm dài trên chiếc tràng kỉ đặt kế bên cửa sồ , nơi có những cơn gió mát ngoài vườn thổi vào mát rượi. Dì nó nằm úp mặt xuống gối và quay lưng lên trần nhà. Nó nhìn cái mông của dì chìa ra chỉa vào mặt nó như mời gọi. Nó thèm được đặt tay lên cái bờ mông ấy và vuốt ve quá. Chợt dì nó kêu lên :

_ Dì đau lưng quá , con biết mát xa không mát xa cho dì chút đi. Đi từ sài gòn về đây thật mệt mỏi.

Thằng Dũng dường như chỉ chờ có thế. Nó không đợi dì nói hết câu đã ghé người ngồi vào 1 bên mép giướng và đưa tay bóp nhẹ nhẹ 2 bờ vai dì út. Mắt dì nhắm khẽ. Mà thằng Dũng cũng không cần biết dì nó mệt thật hay đang vẽ đường cho hươu chạy. Bàn tay nó cứ miết mơn mơn trên bờ vai mềm mại của dì. Rồi những ngón tay của nó như những con rắn cứ ngọ ngoạy trên lưng dì làm dì vừa thấy nhột nhạt vừa thấy thích thú. Hai tay nó hết xoa từ cổ xuống lưng lại xoa từ chân lên đùi , và nó chỉ chừa cái chỗ ở giữa người dì mà thôi. Hai tay nó xoa xoa bóp bóp đôi bờ vai tròn lẳng của dì rồi như vô tình cứ hạ thấp xuống chạm khẽ vào cái vú no tròn cùa dì út. Ngón tay nó vương ra khều khều cái đầu ti của dì làm dì rồi nó vén tóc dì qua 1 bên lộ ra cái gáy trắng ngần. Nó khom xuống phà 1 làn hơi nóng hổi vào đó rồi thè lưỡi liếm nhẹ vào gáy dì. Cả người dì út như nổi gai ốc và cơ thể bắt đầu nưng nứng lên. Cái vú của dì bắt đầu cương lên săn lại khi ngón tay thằng Dũng cứ miết mãi trên đầu ti. Cái lưỡi cuả nó như con rắn thè ra liếm trên phần da thịt không bị áo quần che phủ. Nó liếm cổ lại liếm xuống má , xuống mặt dì và ngậm cái vành tai dì mà mút. Cha mẹ ơi sao nó toàn tấn công những chỗ hiểm thế này. Dì út kêu lên và bên dưới mu *** dì đã mấp máy nhi nhỉ nước tứa ra dù thằng Dũng chưa chạm vào. Cà người dì như có cả ngàn con kiến bò lỏm ngỏm vừa bứt rứt khó chịu vừa đêm mê sung sướng. Từ đôi môi xinh xắn của dì út cứ vang lên cái âm thanh '' uhm .. uhm '' như đồng loã và khích lệ những cử chỉ của thằng Dũng.

Rồi nó thay đổi tư thế ngồi. Nó không ngồi một bên nửa mà đứng cạ cạ cái thằng nhỏ cương cứng vào bờ mông của dì. Đôi bờ mông no tròn mềm mại cứ bị thằng Dũng cố tình cạ lên cạ xuống làm cho nó như săn lại. Ở phía trên bàn tay thằng Dũng úp hẳn vào bộ ngực dì và xoa bóp liên tục. Nó thọc hẳn tay vào bên trong cổ áo dì út rồi thọc vào bên trong chiếc áo lót dì tìm đầu vú mà se sắt. Cả người dì giờ đây nóng hực hực như có lửa. Cảm giác thèm khát ái ân dấy lên trong người làm cô hứng khởi. Bên dưới 2 giữa bờ mông của dì là khúc thịt cương cứng của thằng Dũng đang nằm sát cửa mình.

Nó lòn một tay xuống bụng dì rồi lần mò cởi cái nút quần. Dì út ưỡng bụng lên cho nó dễ dàng cởi nút quần dì ra. Và không khó mấy nó đã thọc tay vào hẳn trong háng dì và mò mẫi cái mu đã ướt nhẹp từ bên ngoài chiếc quần lót nhỏ xíu. Mấy ngón tay nó cứ vuốt ve và khều móc cái mu *** ướt át ấy. Một ngón tay của nó vạch cái đáy quần lót ra rồi đút vào cái khe trơn ướt. Dì út cong người lên khi ngón tay nó đi vào cửa mình dì .....

xem chim gai to

xem chim gai to la gi ?

Xe anh Phong rẽ vào một nhà hàng nhỏ nằm ven đường, nhà hàng tuy nhỏ nhưng khá ấm cúng, từ đây có thể hướng mắt nhìn xuống phía dưới thành phố. Tranh thủ lúc nhỏ Hân và anh Phong chọn món chị kéo nó chạy ra ngoài để tự sướng. Thật không thể hiểu nổi chị của nó đang nghĩ gì mà kéo một thằng đang thất tình như nó ra để chụp hình cho chị. Đưa máy ảnh cho nó, chị leo lên cái xích đu đặt trong ở góc sân bên cạnh nhà hàng ngồi cười toe toét để nó chụp. Cầm máy ảnh thì được rồi đó nhưng mà tay quấn 2 cục to đùng như giờ lấy ngón nào đâu ra mà bấm nút chụp. Nó giơ hai cái tay băng ra hiệu cho chị "như dzầy sao mà chụp bà cô". Chị chẳng những không thèm thông cảm cho hoàn cảnh của nó mà còn giơ cú đấm ra chu chu mỏ uy hiếm nó "kệ ngươi không chụp ta cho ăn đấm". Nó đành đặt máy ảnh xuống tự tháo cái khăn choàng ra khỏi tay. Nảy giờ cũng bớt rát và máu không chảy nửa rồi, vết thương cũng chẳng có gì nghiêm trọng, hơi khó cử động bàn tay tí thôi mà. Không tháo ra giờ chút cũng phải tháo để còn ăn trưa chứ em đi rồi đâu còn ai chịu khó ngồi đút cho nó ăn như con nít nửa đâu.

Chụp khoảng 3-4 kiểu ảnh ngây thơ vô số tội cho chị xong nó đem máy lại cho chị kiếm tra. Người đẹp chụp hình đúng là ăn ảnh, cái mặt cười toe toét của chị ăn gần hết cái hình chả thấy cảnh đẹp sau lưng đâu nửa mà. Có vẻ thỏa mãn với màn chụp ảnh và tra tấn hai bàn tay nó xong, chị tung tăng cầm máy đi vào nhà hàng khoe với anh Phong. Nó im lặng đi sau lưng mĩm cười nhìn theo chị. Người ta cũng đã dọn đồ ăn ra gần đủ. Nó ngồi xuống, nhỏ Hân phát hiện tay nó không còn băng nửa giật mình cầm tay nó hỏi:
- Trời ơi sao tháo khăn ra chi vậy hả?
- Ờ tháo ra mới chụp hình cho chị P nè
Nó cười chỉ qua chị. Nhỏ Hân vẫn hơi lo lắng
- Nhưng tay M đang bị thương mà.
- Có gì đâu xướt có chút. Không tháo lấy gì ăn trưa!
- Pleee. Cho nhox chết. Phạt cái tội hồi nảy dám nói xấu chị.
Chị chen vào, có vẻ vẫn hả hê vì nảy giờ được đày đọa hai bàn tay bị thương của nó giữa cái giá rét mùa đông ở thành phố này. Mà đúng là để tay trần không mang găng một tí mà đã lạnh cóng cả tay. Sắp không còn cảm giác gì nửa rồi, chốc chốc vài cơn gió lùa qua khung cửa sổ khiến người nó nổi cả gai ốc. Chị xuýt xoa cầm đũa ngon lành thưởng thức món ăn nóng hổi trên bàn. Chẳng thèm chia sẻ một chút nào với nó cả. Nhỏ Hân cũng im lặng gắp đồ ăn cho cả bàn. Tất nhiên là không thể thiếu phần của nó rồi. Nhỏ Hân chọn toàn những món nóng rất hợp với không gian xung quanh của quán. Tự nhiên thèm một chút nước lẫu nóng cho vào chén, hai bàn tay bị thương lạnh cóng áp chặt vào chén đưa lên miệng húp trực tiếp thì còn gì tuyệt bằng. Nghĩ là làm, nó đưa cái giá lên múc nước lẫu cho vào chén. Bổng nó vuột tay, chén rơi xuống, nước lẫu bắn tung tóe. Cũng may nó chưa múc được nhiều nước lẫu nên không đến nổi văng vào 3 người còn lại tuy nhiên tay nó thì hưởng hoàn toàn nước lẫu vừa nóng vừa làm vết xướt trên tay nó đau rát kinh khủng. 3 người còn lại giật mình
- Nè nè tên nhox kia tính phá chị ăn hử?
Chị cốc nhẹ lên đầu nó. Anh Phong cười nhẹ quay qua gọi phục vụ đến vệ sinh lại bàn và mang chén mới cho nó trong khi đó nhỏ Hân lại thay thế vai trò của em đó là lo lắng cho nó.
- M! M có sao không? Sao không cẩn thận gì hết vậy hả. Đưa tay đây Hân lau cho!
- M...ờ M không sao đâu. Để M đi rửa tay cái.
Nó gượng cười vội vàng đứng dậy vùng ra khỏi tay nhỏ Hân chạy ào vào tolet. Nó chạy vội vàng vào tolet loạng choạng xả dòng nước mát lạnh ào ạt vào hai bàn tay đau rát của nó. Nhưng cái đau rát ấy không liên quan gì đến thái độ vội vàng của nó cả vì tay nó đang nhức và không thể cử động các ngón tay được nửa. Cảm giác như hai bàn tay nó đang co rút hết mức có thể...đó là lí do tự nhiên nó làm rơi chén nước lẩu. Dòng nước mát lạnh làm cơn rát từ vết xước hạ đi thì cái đau buốt nhói lên từng cơn làm nó gần như quỵ xuống đất. Chợt có tiếng bước chân, thoáng thấy qua gương anh Phong đang bước vào, nó vội vàng chạy ào vào tolet riêng sau lưng đóng sập cửa lại. Anh Phong đứng ngoài lo lắng cho nó.
- M em không sao chứ. Phương kêu anh vào xem em có sao không
- Dạ không...không...sao đâu anh...Em rửa rửa sạch tay rồi ra liền...anh cứ ra trước đi...
Nó gắng gượng cố nói bằng giọng bình thường hết sức có thể. Anh Phong nhẹ giọng
- Thiệt hả...ừ vậy anh ra ngoài trước đây
-Dạ!

Tiếng bước chân anh Phong xa dần. Nó ngồi hẳn xuống bồn cầu hai tay đan vào nhau siết chặt cố kiềm nén cơn đau buốt đang tăng dần. Nó căn răng chịu đựng để không phát ra tiếng hét đau đớn, gương mặt nó lúc này đỏ bừng, cả người gồng cứng run rẩy. Có lẽ vết thương cũ gặp lạnh lại tái phát. Mấy ngày nay nó cũng đã vài lần bị như thế này rồi, chỉ là mỗi lần như vậy nó đều tránh chỗ khác không cho mọi người biết, nhất là em. Nghĩ đến em, lòng nó lại nhói lên, cái đau buốt của hai bàn tay làm sao so sánh được với ý nghĩ nó đã không còn em bên cạnh nửa. 

Những hình ảnh của em tràn về...như đoạn phim cũ chạy ào qua trước mặt...mãi đến khi tiếng mở cửa của ai đó vào tolet đánh thức nó trở về thực tại, nó mới bừng tỉnh khỏi hình ảnh của em. Không biết nó đã ngồi đó bao lâu nửa. Chỉ biết mồ hôi trên người nó đang tuôn ra, hai tay nó không còn đau buốt nửa. Khẽ cử động thử mấy ngón tay, nó thở phào ngửa mặt lên trần nhà mĩm cười nhẹ nhõm. Tự nhiên lại muốn cơn đau buốt ấy trở lại...vì như vậy nó sẽ nghĩ đến em...và sẽ lại mĩm cười... Nó đứng dậy, rút khăn giấy lau mồ hôi trên mặt rồi bình thường bước ra ngoài. Mọi người dường như không còn ăn nửa mà im lặng ngồi chờ nó.
- Sao...sao M đi lâu vậy. Có sao hông?
- Ờ M không sao. Tại nước lẩu dầu mỡ nhiều quá rữa hoài hông hết.
- Xí..đồ nói dóc!
Chị cốc lên đầu nó một cái rồi gắp đồ ăn vào chén mới của nó.
- Nè ăn đi.Hông chi ăn hết ráng chịu à
- Ờ cảm ơn nha..tốt bụng bất tử dữ
- Haha có gì đâu tại chị ăn no rồi mà. Có hai người kia chưa ăn no đó nhox
- Sax...tưởng tốt lành gì ai dè...
- Nói gì hả..hừ hừ
- Ờ ờ có gì đâu
Nó cười lấy muỗng múc đồ ăn ăn ngon lành trước ánh mắt khác nhau của 3 người còn lại.
- Hai người cũng ăn đi...đồ ăn còn nhiều nè
- Ừ ừ...Hân ăn tiếp đi em
- Dạ
Phần còn lại của buổi ăn diễn ra yên lặng. Thi thoảng chị và anh Phong trò chuyện vài điêu vu vơ nào đó. Còn nó như thường lệ vẫn im lặng ăn, nhỏ Hân thì không ngừng nhìn nó với anh mắt khá lo lắng. Từ khi chuyện xảy ra đến giờ, nhỏ Hân vẫn luôn nhìn nó như vậy. Có điều lúc ấy nó cũng chẳng quan tâm nhiều cho lắm.


Ăn uống xong xuôi cả đám kéo nhau ra phía sau nhà hàng để ngồi uống nước thư giản. Anh Phong có đề nghị đi đâu đó chơi cho thoải mái nhưng nhỏ Hân và chị từ chối. Có lẽ họ vẫn lo cho nó và họ hiểu điều nó cần bây giờ đó là im lặng như tính cách của nó. Nhà hàng tuy nhỏ nhưng khuôn viên sân sau để khách uống cafe thì khá rộng, được bày trí đẹp theo kiểu sân vườn đặc trưng của Đà Lạt. Nhiều hoa, nhiều cây lại có view nhìn về thành phố. Nó gọi một ly cafe đá không đường...tuy nhiên nhỏ Hân không cho nó uống cafe đá, vậy là đành thưởng thức ly cafe đen đặc, không đường, không đá. Nó cầm ly cafe đi ra gần lan can nhìn xuống phía thành phố. Buổi trưa mà sương mua vẫn giăng đầy, trên những tán lá vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti...dù sao mùa này cũng là mùa lạnh, mặt trời chẳng bao giờ ló dạng được ra khỏi những rừng thông mênh mông phía trước. Cũng như giờ này không biết chiếc xe hoa ấy đã đưa em đi đến đâu giữa thành phố phía dưới kia. Em đang làm gì...em đã rời khỏi Đà Lạt chưa và bao giờ em sẽ rời khỏi đây để theo chồng về bên ấy...Hàng tá câu hỏi nó tự đặt ra trong lòng rồi lại tự trả lời bằng một câu duy nhất "Ừ thì sao...em là vợ người ta mất rồi". Nó bật cười đưa ly cafe nghi ngút khói lên miệng nhấp nhẹ một ngụm, vị đắng lan trong miệng...đắng nghét...đắng đến nao lòng. Nếu ai đó hỏi lúc này cafe có đắng không nó sẽ trả lời : "Ừ tất nhiên là đắng".
- Đưa tay đây
Tiếng chị nhẹ nhàng sau lưng. Nó mĩm cười quay lại đứng dựa lưng vào lan can nhìn chị
- Chi vậy
- Còn hỏi nửa. Đưa đây chị thoa thuốc cho nè
- Thuốc gì
- Khờ quá...thuốc chị mua sẵn cho nhox thoa lên vết thương mà. Nhox con hư quá, tối ngày bị thương suốt vậy hả
- Ờ...có phải nhox muốn đâu
- Không muốn thì phải cẩn thận. Nhox cứ làm chị lo hoài như vầy sao chịu nổi.
- Nhox...
- Nhox mau mau lành lại đi. Lành vết thương ấy. Nhox hứa đi
Chị vừa nói vừa lấy chai thuốc xịt lên tay nó rồi nhẹ nhàng thoa đều xung quanh 2 bàn tay của nó. Nó biết chị đang cố chia sẻ nổi đau của nó, nó cũng biết chị đang bắt nó hứa nhanh lành vết thương lòng. Ừ thì chắc chắn sẽ khó khăn để đứng lên sau khi em đi...nhưng sớm muộn gì nó cũng phải đứng lên, sớm muộn gì nó cũng phải mạnh mẽ để đi tiếp con đường phía trước. Ít nhất nó không thể cứ mãi chôn mình trong cái vỏ ốc buồn bã tội nghiệp này để chị của nó lo lắng nửa. 
- Ừ! Nhox hứa...cho nhox buồn hết ngày hôm nay nhé
- Hihi buồn mà cũng trả giá nửa
- Ừ..lở buồn rồi. Buồn hết hôm nay thôi. Ngày mai lại vui cho chị coi
- Thật không...cụng mũi hứa đi. Đứa nào nói dóc đứa đó làm con heo
- Uhm...chơi luôn!
Chị nhẹ nhàng cuối đầu đưa mũi chị chạm nhẹ vào mũi nó. Hơi thở chị nhè nhẹ luồn vào môi nó như muốn xua đi cái không khí lạnh lẽo đang ngự trị...Cái cũng mũi này có lẽ không đơn giản chỉ là thỏa thuận của một lời hứa, mà còn mang nhiều ý nghĩa hơn ít nhất là với nó, vì dù lạnh lùng nó cũng cần lắm sự chia sẻ trong lúc này. Nỗi đau của nó có lẽ đã bị chị mang đi một phần nào đó mất rồi.


Rời nó ra, chị bỏ chai thuốc vào túi áo khoác mĩm cười nhìn về phía thành phố. nó cũng xoay người lại dựa vào lan can mĩm cười. Mọi thứ có lẽ vừa đi qua như một giấc mơ, ừ thì giấc mơ có thật và bây giờ nó đăng đứng đây kế bên chị, sau lưng nó còn có Hân, có anh Phong, có ông Kha, có bạn bè...còn em...còn em về bên ấy...sau lưng em rồi sẽ có những ai?

xem chim gai to

Thoăn thoắt bước chân theo mẹ trên con đường ra bến đón tàu về trong cái ánh sáng trăng vẫn còn nhờ nhợ chiếu xuống. Gió biển thốc vào mặt khiến trinh co ro dù dậy sớm đón tàu kiểu này không phải lần đầu. Kéo chiếc áo công nhân sờn rách mà ngày xưa bố xin được của mấy chú công nhân sát vào người hơn, Trinh đã thấy thấp thóang bóng người lô nhô phía bến tàu, chắc là gia đình của mấy người chung tiền đóng tàu với bố. Tiếng mẹ Trinh giục gấp gáp hơn
- Nhanh chân lên xem nào! Người nhà chú Thắng chú Long ra cả rồi đấy! Chỉ ăn với ngủ thôi.
Trinh dạ nhẹ một tiếng, xốc cái thúng cắp ngang lưng cho thăng bằng hơn rồi rảo bước chạy theo mẹ cho kịp. Cái bến tàu trở nên chật chội hơn khi Trinh và mẹ chen vào đám đông toàn người quen trong xóm. Tiếng chào hỏi, phỏng đóan về lượng cá, giở tàu về rộ lên làm cái bến thường hoang vắng vào những đêm khuya nhộn nhịp hẳn lên. Xa xa phía bãi cát ngoài bến Trinh thấy lờ mờ chiếc xe hàng loại nhỏ trùm bạt của đám thương lái vẫn hay lấy hàng từ tàu bố Trinh.

Trời sáng hơn, tầm nhìn về phía chân trời của Trinh được cải thiện dần, sau một hồi căng mắt ra ngoài khơi Trinh đã thấy cái đốm đen nho nhỏ chậm rãi tiến về bờ. Mọi người trên bến xôn xao chỉ về cái đốm đen ngày một lớn “Kia rồi”, “Về rồi kìa”, “Muộn thế”…Chẳng bao lâu chiếc tàu của bố đã hiện rõ mồn một trước mắt trinh, màu sơn xanh sơn trên thân tàu có vài chỗ tróc không chệch đi đâu được, phần đáy tàu màu đỏ xỉn xỉn chìm nổi dưới nước đầy hà bám. Dáng bố Trinh cao lớn nhưng gày đét và đen nhẻm đứng đàu mũi tàu đưa tay vẫy. Đôi mắt bố vẫn sáng như ánh sao mai buổi sớm dù gò má hốc hác, râu tóc rối bù, “Chắc bố phải tiết kiệm nước ngọt lắm đây” Trinh thầm nghĩ. Đang định nhảy lên cái cầu gỗ vừa được bố kê từ tàu vào thành bến để ôm lấy bố sau gần tháng xa cách nhưng giọng mẹ Trinh đã réo rắt vang lên:
- Con Trinh đâu rồi còn đứng đấy làm gì? Mang thúng lên đây xem nào! Cứ như người mất hồn thế.
Như sực tỉnh Trinh hớt hải bê vội mấy cái thúng chạy theo mẹ lên tàu, mùi cá tanh nồng xộc từ khoang chứa cộng với gương mặt hớn hở của mẹ và mọi người làm Trinh biết đây là một chuyến bội thu. Mặc cho con thuyền vẫn tròng trành bởi gió và sóng biển Trinh xắn tay xông vào chỗ mẹ cùng mọi người để đỡ cá từ khoang lên. Từng đợt hải sản dính đấy muối trắng được bàn tay khẳng khiu đầy sức mạnh của bố đưa lên, Trinh nở nụ cười tươi rói đón cá, mực, tôm, ghẹ, cua… chuyển vào thúng phân loại. Những hàng tươi ngon được giá mẹ Trinh cân đo cẩn thận rồi chuyển cho đám thương lái đang túc trực dưới bến, cuốn vở cũ quăn tít ẩm ướt được Trinh lấy ra kê lên đùi ghi chép cẩn thận để không lãng phí bất kỳ một giọt mồ hôi nào của bố đổ ra biển. Chẳng bao lâu tiếng cười đùa vui vẻ bởi một chuyến tàu bội thu đã lặng dần xuống nhường chỗ cho lời rầm rì tính toán của các bà vợ, rồi thì những đồng tiền xanh đỏ trao vội cho nhau trong đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Mẹ Trinh vui như tết cười nói liên tục chỉ tay vào những thúng hải sản không đạt được độ tươi ngon cần thiết bị bỏ lại bởi đám thương lái:
- Mọi người chia nhau nốt chỗ này lên chợ bán hoặc về nhà liên hoan cũng được, chuyến này tính ra mỗi nhà được 5 triệu rồi(một số tiền khá lớn khi mà hồi ấy vàng chỉ có 300k/chỉ)
Tất nhiên là mẹ Trinh chỉ để lại một phần nhỏ cho Trinh mang về còn đâu thì gánh hai thúng nặng trĩu tôm cá cất bước về phía chợ với hy vọng kiếm thêm đồng nào hay đồng đấy dù bố đã lên tiếng cản:
- Thôi cái đấy bán rẻ lại cho mấy chị em chạy chợ trong làng để họ hưởng chút lộc biển đi bà.
Nhưng mẹ vẫn bước chân đều chỉ để lại câu nói ngược gió biển:
- Bán rẻ rồi thì ai bán rẻ cho vợ ông ở nhà! Ông có chạy chợ đâu mà biết! 2 bố con về trước đi trưa tôi về sau.
Lúc này bố mới quay sang nhìn đứa con gái đầu lòng của mình, đưa đôi bàn tay đầy những vết chai sạn và xước sát bởi lưới cọ khi kéo vuốt lên mái tóc của Trinh.
- Về thôi con! Bố dấu mấy con ghẹ trong kia rồi! về luộc cho các em ăn và phần mẹ một con!
Trinh cười hạnh phúc nhìn bố đang nháy đôi mắt đầy hàm y’:
- Đúng là chỉ có bố hiểu mẹ thôi! Bố về tắm rửa đi hôi lắm rồi đấy
Nói xong Trinh chạy vào buồng lái tìm đến góc buồng quen thuộc lấy mấy con ghẹ được bố buộc cẩn thận rồi chạy xuống tàu đuổi theo cái dáng lênh khênh của bố trong ánh bình minh đang le lói phía chân trời.

Bên bố Trinh chả còn tí già dặn nào, Trinh lại trở thành cô bé 14 tuổi ngây thơ, tung tăng bên cạnh bố cười nói. Trinh níu lấy tay bố khoe những chuyện ở nhà, khoe chán Trinh lại háo hức nghe bố kể về những kỳ thú ngoài khơi, kể về những đêm lạnh giá chỉ biết tu những hụm mắm cốt(loại mắm nguyên chất nồng độ đạm cao giúp người ta xua đi cái lạnh ngoài biển), những buổi trưa nắng chói chang oi bức mà không dám nhảy xuống biển vì nước biển cũng sôi sùng sục dưới ánh mặt trời như thiêu đốt. Trinh cứ thế vừa nghe vừa bám vào cánh tay gầy guộc đen nhẻm của bố dù mùi tanh cá và mùi mồ hôi bốc ra liên tục. Giọng Trinh khi thì hớn hở “Thế ạ”, “Ồ”, “Hay thế”.. theo những lời kể thú vị của bố, cũng có lúc im thin thít rồi nắm chặt lấy tay bố bởi thương cảm trước những vất vả bố phải chịu. Hai cái bóng 1 cao một thấp nói cười không ngớt bên nhau chẳng mấy chốc đã đến cổng ngôi nhà quen thuộc.

Trinh chạy vụt lên đẩy cánh cổng lao vào nhà kêu lên “Dậy đi! Dậy đi! Bố về rồi” rồi nhào vào giường cù nách thằng em bé bỏng vẫn còn say giấc. Hai đứa tỉnh dậy dụi mắt ngỡ ngàng nhìn Trinh như quái vật dường như chúng không nhận ra bà chị khó tính hàng ngày nữa. Nhưng ánh mắt hai đứa chẳng nhìn Trinh được lâu khi cái bóng bố bước vào kèm cái giọng khàn khàn:
- Chích chòe của bố đâu rồi! không dậy đón bố ah?
Chích chòe bật ra khỏi chăn như một con sóc nhỏ lao vào lòng bố:
- Bố! Bố đây rồi! Sao bố đi lâu thế! Bố mang gì về cho con không!
Ôm chặt thằng con trai duy nhất của mình vào lòng, bố cà những sợi râu lởm chởm vào mặt vào cổ làm thằng bé ré lên cười liên tục vì buồn.
- Bố đi làm để Chích Chòe có quần áo mới! Có tiền đi học mà! Thế chích chòe ở nhà có ngoan không mà đòi quà!
Đôi mắt chích chòe hơi lấm lét nhìn Trinh như sợ bị Trinh mach tội một vài giây rồi cũng hớn hở đáp:
- Con ngoan lắm ạ! Con viết được hết bảng chữ cái rồi! Chị Trinh đang dạy con viết số nữa. Bố ra đây con viết cho mà xem.
Nói chưa dứt chích chòe đã vội nhào người chạy ra bàn học định lấy bút vở để khoe bố, nhưng bố đã níu nó lại cắp lấy hai bên nách và tung lên hạ xuống đầy phấn khích trong tiếng cười nắc nẻ của Chích chòe. Đùa chán với thằng con cưng bố ngồi vào bàn rít một điếu thuốc lào và lấy trong túi ra những con ốc biển rõ to
- Đây quà của mấy đứa đây! Có cái này nghe sóng biển quanh năm nhé! Thích chưa
Những con ốc biển hồng hào đầy gai nhọn đã được bố dũa cẩn thận để không làm bị thương khi nghịch chuyển đến tay 3 chị em trong đôi mắt háo hức. Vậy là Trinh lại có thêm một con ốc trong bộ sưu tập vỏ ốc của mình, Ngọc thì úp ngay con ốc biển vào tai để nghe những tiếng rì rào như sóng vỗ. Còn ông kễnh con chích chòe thì cho ngay mấy viên bi sắt vào lắc lắc ra chiều thích thú lắm.

Để kệ ba chị em mân mê mấy con ốc biển, bố vào phòng lấy đồ rồi ra giếng tắm, tiếng dội nước ào ào liên tục hơn 10’ thể hiện rõ khát khao được tắm nước ngọt của bố lớn đến thế nào. Tắm xong, bố chọn bộ đồ tươm tất nhất mặc vào rồi lên nhà hắng giọng:
- Nào giờ chị Trinh ở nhà luộc ghẹ, để bố đưa Ngọc với Chích chòe lên chợ huyện sắm sửa cho năm học mới nào.
Ngọc reo lên nho nhỏ vì vui sướng còn chích chòe thì khỏi nói nó nhảy cẫng lên lao vào bố như lao vào ông bụt nào đấy trong chuyện cổ tích gào thét:
- Bố tuyệt vời! Đi luôn thôi bố! Đi luôn nào?

Nhừng ngày bố ở nhà thật là vui vẻ, hạnh phúc. Mẹ không cằn nhằn chì chiết gì Trinh, chích chòe thì ngoan ngõan vui vẻ, Ngọc bớt trốn đi chơi với bọn con trai trong xóm ở nhà ôn bài. Trinh cũng có thời gian kèm cặp các em và chuẩn bị cho năm học mới của minh. Bố sắm cho Chích chòe chiếc cặp sách mới tinh, may cho Trinh và Ngọc bộ quần áo cho ngày khai giảng. Thằng em Trinh thì sáng nào dậy cũng khoác ngay cái cặp xanh đỏ lên vai ra vẻ là đi học khiến cả nhà cười ầm ĩ, còn Trinh cũng đôi khi lén chạy vào gian trong ướm thử chiếc áo mới trắng tinh lên người với niềm hãnh diện nho nhỏ. Rồi những ngày vui vẻ cũng dần qua, một buổi trưa đang rửa bát ngoài sân giếng Trinh nghe thấy tiếng bố mẹ nói chuyện trên nhà vọng ra

- Sáng mai tôi lại đi với các chú ấy! Tàu thuyền đã chuẩn bị xong hết rồi
Giọng mẹ hơi trùng xuống đáp lại:
- Sao vội thế! Để 1,2 hôm nữa hãy đi không được ah! Ông mới về có 1 tuần thôi mà
Bố cười nhẹ tiếp lời:
- Giờ đang trời yên biển lặng mình phải tận dụng thời gian chứ tháng nữa là mùa bão chẳng biết có ra khơi được không mà đi.
Mẹ im lặng một lúc rồi cũng đồng tình:
- Uhh! Ông nói cũng phải! thế để tôi bảo cái Trinh tối làm cơm nắm muối vừng để ông đi, chăn chiên thì mới mua rồi chỉ còn mắm cốt lát tôi sang nhà chị Hạnh lấy cho.
- Vậy mẹ con bà chuẩn bị đi! Tôi chạy lên chợ mua thêm ít lưỡi câu và đất đèn không thiếu! Muối thì chú Long chuẩn bị hết rồi bà không phải lo nữa!
Dứt lời Trinh thấy bóng bố ra khỏi nhà lấy chiếc xe đạp đi về hướng chợ huyện.

Sáng hôm sau cả nhà ra bến tiễn bố cùng các chú đi cùng, người tiễn cũng đông chẳng kém gì số người đón chỉ có điều là thiếu đi sự nhộn nhịp, háo hức. Những ánh mắt bịn rịn, những lời chúc may mắn, động viên thốt ra trong cái giọng buồn buồn làm không khí nơi bến tàu trùng hẳn xuống. Chỉ đến khi bố cất giọng pha trò “Các bà muốn chúng tôi đánh cá hay cá đánh chúng tôi đây mà sưng mặt lên thế! Vui vẻ lên xem nào” thì không khí mới dãn ra để tiếng cười nói xuất hiện xua đi nét rầu rĩ trên từng gương mặt. Trinh cũng tỏ ra người lớn khi lên tiếng chúc bố thượng lộ bình an rồi vẫy tay cùng mọi người trên bến khi chiếc tàu mang theo khát vọng của bao người dần dần rời bến.

Tàu khuất xa nơi đường chân trời ai lại về nhà nấy để tiếp tục một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác. Tay dắt chích chòe và bước chân theo mẹ về nhà Trinh tự dưng thấy trống trải và buồn bã vô cùng, sao 1 tuần trôi đi nhanh thế Trinh chỉ ước là tôm cá tự bò vào nhà để bố suốt ngày cười đùa với Trinh và các em, để Trinh được sống đúng với cái tuổi của mình. Đang mải nghĩ thì chích chòe giật tay Trinh chỉ về phía bãi biển gần bờ
- Chị Trinh người ta làm gì thế kia?
Trinh phóng đôi mắt theo tầm tay của nó, nơi ngón tay chích chòe chỉ có mấy người đang hỳ hục đào những hố trên bãi biển.
- Ah người ta lấy cát biển để xây nhà! Nhà mình cũng xây bằng cát biển đấy!
Chích chòe tròn xoe mắt:
- Ơ Thế hả chị! Thế mà chả ai bảo em cả.
Trinh xoa đầu em cười không đáp, sợ trả lời nó lại hỏi thêm thì mệt rồi thầm nghĩ “Vậy là làng chài bé nhỏ lại thêm nhà mới rồi!”

Bố đi biển, cuộc sống lại trở về quen thuộc như những ngày vắng bố, mẹ lại chạy chợ vào những buổi sáng sớm, Trinh trở lại cái giáng vẻ bà già để đôn đúc quán xuyến 2 đứa em thay mẹ và bố. Những ngày nhớ bố rồi cũng lùi xa để nhường chỗ cho lo toan đời thường.

Một buổi sáng Trinh dậy sớm ra biển để kiếm ít mỏ quạ và ngao về nấu cháo cho Ngọc, hôm trước nó đi dặm bề bề bị con vật đầy ngạnh cứng trên thây ấy đâm vào bàn chân. Tối qua sưng to và sốt làm mẹ phải tất tả đi mua thuốc uống và rắc kháng sinh lên vết thương. Hôm nay nó đã đỡ hơn nên Trinh nấu cháo để nó ăn bồi bổ. Sọ Chích chòe ở nhà nghịch ngợm trêu Ngọc nên Trinh cũng cho nó theo ra. Tìm đến bãi đá quen thuộc đề cào những con mỏ quạ dính đầy bùn Trinh dặn Chích chòe

- Chích chòe ở trên bãi viết chữ nhé! Đừng cậy biết bơi mà chạy ra ngòai biển chị mắng đấy!
Chích chòe nhăn cái mặt đáp lời Trinh:
- Vâng nhưng chị phải vào nhanh đấy! Em ứ chờ lâu đâu!
Trinh gật đầu dặn e thêm vài câu nữa rồi bước chân thoăn thoắt tiến vào bãi đá. Mải mê cào thật nhanh những con mở quạ để về nấu cháo cho em, Trinh quên béng thằng em cho đến khi nó gào réo sau lưng
- Chị Trinh ơi! E viết nhiều lắm rồi! Mỏi tay không viết nữa đâu! Cho em lội nước 1 tí nhé! E chỉ lội gần bờ thôi!
Quẹt những giọt mồ hôi đang lăn trên trán Trinh quay vào phía bờ nói thật to:
- Uhh được rồi! Nhưng chỉ chạy dọc bờ thôi nhé! Ra xa ướt áo chị đuổi về đấy!
Tiếng chích chòe “vâng ạ” làm Trinh yên tâm cào tiếp, cào được thêm vài phút Trinh quay lại để ngó em xem có chắc chắn là nó chạy dọc bờ không bơi ra xa nhưng cả bãi biển vắng lặng như tờ, không một bóng người nào cả, chỉ có tiếng sóng biền vẫn đang rì rào vỗ nhè nhẹ vào bờ cát….

xem chim gai to

Xem xem chim gai to hay nhat 2014

Tôi vụng về khoá của lại rồi trả lời cho có lệ và vội vàng vô nhà tìm cái khăn lông. Đưa cho Ti cái khăn tôi cứ nhìn Ti không chớp mắt, những đừơng cong vệ nữ của Ti hiện rỏ sau làm vải dính sát người.
- Này, quay chổ khác đi, Ti phải thay đồ ra cho khô, bận thế này thì bị cãm mất.
Tôi quay mặt lại, nhìn ra ngoài. Thằng nhỏ của tôi thì cương lên cứng ngắt dưới cái quần lót. Ti lại lên tiếng.
- Được rồi Toàn có thể quay lại.
Tôi lấy lại bình tỉnh, rồi quay nhìn Ti. Nó đã cởi hết quần áo phơi trên ghế. Cái khăn lông thì rất to. Ti choàng nó lên người từ vai tới đùi. Thậ sự thì tôi không thấy gì cả, nhưng trí tượng của tôi cứ muốn xoi qua cái lớp khăn dầy đó. Ti ngồi đó, tôi ngồi đây, tôi như bị thôi miên vậy. Tôi không nói gì mà cứ nhìn Ti đang lật đi lật lại mấy tờ báo trên bàn.
Tôi tự nhũ. Có lẻ nào nó quên hai lần trước ! cũng ở chổ này ! Bổng nhiên tôi có ý nghĩ táo bạo là muốn hiếp Ti. Nhưng tôi lại xoá đi cái ý tưởng bậy bạ đó. Tôi lên tiếng cho phá tan bầu không khí im lặng.
- Ti uống cà phê không? Toàn pha cho .
- Ừ cho Ti ly cà phê sửa nhé.
Ti nói mà không ngẩn đầu lên, nó tiếp tục xem báo. Tôi liết nhìn Ti rồi đi vào trong pha cà phê. Vừa pha cà phê vừa suy nghỉ về Ti. Tôi thật không chịu nỗi nữa. Tôi lôi cái dương vật ra khỏi quần rồi xụt xụt mấy cái. Rồi sợ Ti biết tôi bèn nhét nó vô quần trở lại. Một lát sau tôi lại lôi nó ra mà xụt tiếp. Con cu của tôi nóng hổi mà cứng ngắt vậy. Tôi nhìn ra ngoài phòng, Ti vẫn ngồi coi báo. Tôi không dằng lòng được , bèn tuột phứt cái quần đùi và cái quần lót ra. Đứng trong bếp nhìn Ti , tôi cứ xụt thằng nhỏ của tôi.

[X] Close.