Xem clip phim set

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

xem clip phim set

Anh đã làm tôi ẩm ướt và nóng bỏng, tôi nẩy người lên, đê mê như muốn anh nuốt cả bầu ngực tôi vào miệng... Tôi tê dại cả người, có cái gì đó như đang cương cứng mấp mé giữa đôi chân của tôi, làm tôi càng thôi thúc, hứng tình nhiều hơn... anh cắn nhẹ và lả lướt vào những vùng nhạy cảm... Anh nhấc hẳn hông tôi lên, bất ngờ anh nhấn vào rồi từ từ đẩy sâu vào bên trong. Tôi quíu cả hai chân lại và rú lên, nó ran rát và đau, tôi lạnh cóng và bóp chặt hai lòng bàn tay vào nhau, còn anh như một con thú hoang hổn hển ra vào, dịch chuyển rồi lại phi nhanh, cổ họng tôi rên rỉ bằng những tiếng rên run rẩy, cắn răng nếm đau đớn đi cùng sự khoái cảm đang dâng trào...

xem clip phim set

xem clip phim set la gi ?

Mấy ngày sau đó tôi cảm giác bị mập lên một cách bất thường, hai mi mắt nặng trĩu, toàn thân phù lên. Mẹ tôi đưa tôi đi khám thì phát hiện ra tôi bị “viêm cầu thận cấp”. tôi thấy hơi lo, bác sĩ bảo tôi ở lại bệnh viện để theo dõi còn tôi thì chẳng muốn như thế chút nào tôi cứ nằng nặc về nhà trị bệnh. Khi mới nhập viện họ truyền nước cho tôi, với nhà tôi chẳng có chút kinh nghiệm gì về chuyện bệnh tật nên cũng không để ý, đến khi một người bà con làm trong bệnh viện vào thăm mới thấy bảo y tá dừng ngay việc truyền nước. Cô ấy giải thích, thực ra bệnh viêm cầu thận là hiện tượng dư nước thì làm sao truyền nước vào được. Bố mẹ tôi bị sốc khi thấy trình độ chuyên môn của y tá ở đây.
10 ngày nhập viện với tôi quả là cực hình, cái bệnh viện tỉnh lúc nào cũng ồn ào, hôi hám làm tôi cảm thấy khó chịu trong người. Bác sĩ y tá thì làm việc quan liêu thiếu trách nhiệm. Do tôi có bảo hiểm y tế nên thấy chẳng quan tâm gì nhiều cũng may là có nhiều người quen trong này nên sau đó thấy họ làm việc quan tâm tôi hơn ( chắc cũng có chút đỉnh gì rồi ). Trong quá trình điều trị 10 ngày họ yêu cầu tôi phải nằm im một chỗ, không được cử động mạnh và đặt biệt không được ăn mặn đây mới là điều tôi khó chịu nhất. Không tivi, không internet, không game….. làm sao tôi chịu đựng nổi qua 10 ngày chứ.
Do công việc với lại tôi lớn rồi nên bố mẹ không ở cạnh tôi thường xuyên, còn chuyện cơm nước cũng đã có bà tôi lo ( bà này là dì ruột của mẹ tôi ). Bạn bè của bố mẹ tôi đến thăm tôi rất đông, trong tủ cạnh giường lúc nào cũng đầy ắp sữa, bánh, trái cây… Tôi đếm từng ngày để ra khỏi cái bệnh viện này. Ngày thứ 3, Liễu đến thăm tôi, có lẽ bây giờ Liễu mới biết từ những người bạn của tôi về bệnh tình của tôi. Nhìn dáng dấp của em bước vào phòng mà trong lòng tôi cảm thấy một cảm giác rất lạ, có lẽ đây là lần đầu tiên mà tôi có cảm giác ấy một cảm giác yêu thương em thật sự. Khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi chắc do đạp xe đạp 7,8 cây số để xuống đây. 
Tôi niềm nở để đón chào Liễu:
- Em xuống đây bằng gì vậy
- Thì bằng xe đạp chứ bằng gì nữa, mà sao anh không nói với em biết. – Liễu vừa nói vừa đặt túi trái cây xuống giường.
- Thì có gì đâu mà phải nói em, ai cũng chẳng muốn em phải lo cho anh nhiều.
- Sax, bạn bè mà nói với nhau như thế à, nếu như anh Tùng mà không nói thì em cũng chẳng biết nữa. ( Tùng là thằng bạn hồi cấp 2 của tôi )
- Bạn bè thôi à – Tôi cố trêu em, em đỏ mặt nhưng không trả lời.
- …..
Hôm nay mẹ tôi lại vào bệnh viện thăm tôi như mọi ngày ( mẹ tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa để vào bệnh viện ). Bà bắt cảnh Liễu đang gọt trai cây cho tôi, Liễu nhanh miệng “cháu chào bác”. Có lẽ nhìn thái độ bối rối của tôi và em mẹ tôi cũng đoán được phần nào bởi đơn giản bà là người hiểu tôi nhất và thương tôi nhất. Mẹ đem cơm cho tôi và dẫn Liễu ra ngoài ăn trưa. Tôi thực sự rất lo vì không biết hai người họ nói chuyện gì. 12h trưa tôi thấy mẹ tôi quay trở lại, tôi hỏi mẹ “của Liễu đâu mẹ”, “à, nó về rồi để chiều còn đi học”. Trái với suy nghĩ của tôi khi nghĩ mẹ sẽ hỏi những câu hỏi về Liễu nhưng bà không hỏi gì cả. Tôi không biết phải nên vui hay buồn trong tình huống này. Qua ánh mắt của tôi, bà hiểu tôi đang suy nghĩ cái gì, tôi không biết mẹ sẽ nghĩ tôi như thế nào, sẽ vun đắp cho mối quan hệ hai đứa hay sẽ ngăn cản khi 2 kì thi quan trọng của tôi đang đến gần. Mẹ tôi không muốn xen quá nhiều vào chuyện riêng tư của tôi.
Mấy ngày sau đó, Liễu lại đến thăm tôi và chăm sóc tôi trong bệnh viện, Yến bí thư của lớp đến thăm tôi. Thực ra mấy ngày trước cũng đến rồi nhưng với tư cách là người đứng đầu lớp. Yến vào đúng lúc khi tôi và Liễu đang nắm tay nhau. Tôi bất ngờ không biết giới thiệu sao cả, tôi không muốn yến biết tôi đã có người yêu bởi tôi còn khá nặng tình cảm với Yến. Nhưng tôi không thể không nói ra, tôi đành giới thiệu Liễu bạn gái tôi. Từ trong đôi mắt Yến tôi biết mình không còn một cơ hội nào nữa. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi phải chấp nhận sự thật phũ phàng ấy. Tôi quyết tâm sẽ yêu thương và chăm sóc Liễu thật tấm lòng mình.

xem clip phim set

Tôi chẳng thể tin được vào những gì tai mình vừa nghe thấy, tưởng mình đang đọc truyện sex. Tôi cố nén cười để Hằng khỏi xấu hổ. Nhìn khuôn mặt nghiêm trang của Hằng thì tôi biết chắc là nàng không hiểu và thật sự đang muốn biết nghĩa đen của hai chữ “thổi kèn” là gì? Tôi không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại nàng.

- Em có chắc là em đã gặp đúng đối tượng để hỏi chưa? Anh muốn nói sau khi anh giải thích nghĩa đen của nó thì người mà em muốn chỉ dẫn kỹ thuật của hai chữ đó có cần thiết phải là anh không? Thôi hay là em cứ đi hỏi cái người mà đã nói hai chữ đó cho em nghe là tốt nhất.

- Không em tin vào ý kiến và sự chỉ dẫn của anh hơn. Em muốn anh cho em biết người ta làm gì trong hai chữ đó.

xem clip phim set

Xem xem clip phim set hay nhat 2014

Ngày đầu tuần, trời đã dứt mưa nhưng ngoài trời gió vẫn thổi rào rạt. Tỉnh giấc tôi nằm im chẳng muốn bước xuống giường. Bên cạnh chị đang ngủ ngon lành, 1 tay chị quàng ngang người tôi còn chân chị đang kẹp một chân tôi ở giữa. Tôi cựa quậy làm chị tỉnh giấc. Chị thì thào:
- Mấy giờ rồi anh?
với điện thoại của chị xem giờ tôi nói:
- Em ngủ tiếp đi mới 6h kém thôi. anh về chuẩn bị đi học.
- Vâng..... anh nhớ mặc ấm vào nhé. - chị đáp với giọng ngái ngủ pha chút nũng nịu.
Mặc quần áo, bước xuống giường tôi kéo trăn lên ngang cổ chị rồi run rẩy mở cửa bước ra khỏi phòng, xung quanh chưa phòng nào dậy. Có lẽ trời lạnh nên mọi người cũng trở lên lười biếng hơn. Đóng chặt cửa phòng chị tôi lại vội vã lẩn về phòng mình để tránh những cơn gió lạnh thấu xương buổi chớm đông. Lạnh thật, mới đầu mùa mà trời đã lạnh buốt, gió thổi vi vút từng đợt. Vệ sinh cá nhân, đi tất xỏ giầy xong nhìn đồng hồ mới có 6h5p, vẫn chưa đến giờ tôi ra bắt xe đi học. Cởi giầy tôi ngồi vào bàn bật máy tính lên chơi Pikachu giết thời gian. Giá như hôm nay là ngày nghỉ tôi không phải đi học, còn chị không phải đi làm... lạnh quá, nghĩ đến lát nữa đi ra ngoài đường lọ mọ đón xe bus đi học mà nhụt hết cả ý chí. Đang ngồi chơi thì chị đẩy cửa đi vào. Chị co ro trong bộ đồ mùa đông, trên người khoác chiếc áo thể thao màu đen của tôi, chị quấn khăn quanh đầu, vừa mở cửa chị hỏi tôi:
- Anh chưa đi học à? sao còn ngồi chơi thế này?
- Chưa đến giờ mà - Tôi đáp.
tôi tiếp lời:
- Sao em không ngủ tiếp đi, vẫn sớm mà. 
chị nói:
- Anh đánh thức làm em chẳng ngủ được nữa. Em sang xem anh mặc thế nào. Trời lạnh quá anh nhỉ. Anh mặc thế đã ấm chưa, sao anh không quàng thêm cái khăn vào.
Tôi đáp:
- Thế này là được rồi, quàng khăn vào nhìn như ông già ý. hi hi.
- Quàng vào cho ấm, đến lớp thì bỏ ra cũng được. Ngoài trời lạnh lắm anh ạ. - Chị nói dịu dàng.
Tôi ậm ừ rồi lại chơi. Chị chui vào nhà tắm của tôi lấy bàn chải và kem đánh răng đánh luôn trong đó. Xong rồi đi ra chị bảo:
- Thôi, anh chuẩn bị đi học đi. để đấy em chơi tiếp cho. 
Tôi đứng dậy xỏ giầy rồi nhắc chị khi nào đi thì khóa cửa. Chào chị, chị ôm cổ thơm tôi một cái rồi lại tiếp tục chơi, tôi lóc cóc đi bộ ra bến xe bus bắt xe đến trường.
Trưa hôm đó học xong là gần 12h, định đi về thì mấy thằng bạn gọi lại rủ đi ăn rồi ra quán chơi đế chế ở gần trường làm vài trận. Trời lạnh, với lại nhớ ra lúc sáng chị cầm chìa khóa thì giờ về cũng chẳng có chìa khóa mà vào phòng nên tôi ở lại chơi cùng hội bạn. Sau vài trận nhìn đồng hồ đã 4h chiều. Cả bọn kéo nhau ra bắt xe, thằng nào về nhà thằng ấy. 
5h kém xuống xe đi bộ về xóm trọ, tôi nghĩ chắc giờ này chị vẫn chưa đi làm về. Nhưng thôi kệ, về rồi vào phòng anh hàng xóm ngồi chơi cũng được. Qua phòng chị thấy phòng chị không khóa cửa ngoài mà chỉ chốt trong. Đang băn khoăn không hiểu sao hôm nay chị lại đi làm về sớm vậy, đang định gõ cửa phòng chị thì thấy cửa phòng chị mở hờ hờ rồi một người đàn ông đi ra, chắc cũng chỉ tầm tuổi chị hoặc hơn chị 1 đến 2 tuổi là cùng. Tôi thoáng chút ngỡ ngàng nhưng rồi cũng trấn tĩnh lại và đi thẳng về phía phòng tôi. Cửa phòng tôi vẫn khóa, trời mỗi lúc một lạnh hơn, trong tôi trào lên một chút gì đó buồn buồn. Băn khoăn, nửa muốn tiến về phòng chị gọi cửa, nửa lại không dám vì tôi với chị cũng chỉ mới yêu nhau được 4 ngày. Bao nhiêu giả luận được đưa ra trong đầu tôi. Buồn nhiều lắm, từng đợt gió cứ thế cứ thế lùa vào tai tôi mà tôi vẫn chỉ biết đứng im trước cửa phòng mình, môi tím tái vì lạnh. Nghĩ lại những gì xảy ra đêm qua... ngọt ngào là vậy nhưng sao giờ đây.... Tôi thấy nghẹn nghẹn nơi cổ họng. Tôi quyết định bước qua phòng chị và đi ra quán net, cố gắng chờ chị đến 7h tối, giờ mà thường ngày chị đi làm về.

[X] Close.