Xem clip phim set

Ra khỏi nhà, Khoa lịch sự mở cửa xe cho Phương và hỏi trỏng “Muốn đi đâu?” “muốn đi coi phim!” Phong không nói một lời, phóng xe thẳng tới rạp hát, chọn một phim thật cao bồi, mua 2 vé vô coi. Trong bóng tối, thấy những cặp tình nhân tình tứ, Phương cũng muốn làm như họ, cô nhẹ để tay mình lên đùi Khoa, nhưng một lần nữa, Khoa lại từ chối , chàng ân cần nắm tay Phương để lại trên đùi nàng. Chàng biết, nếu tiến tới, Phương sẽ ngã vào, nhưng chàng thật lòng không muốn hủy hoại đời nàng nên cứ phải vờ cứng rắn. Ngồi nghiêm chỉnh được 15 phút, cặp đôi ngồi bên cạnh bắt đầu phát ra những tín hiệu iêu đương, Phong bắt đầu mềm lòng, Phương bị tò mò kích thích nên không còn tự ái, cô nàng tự động ngã vào vai Phong, bản tính đàn ông trong chàng nổi dậy, chàng choàng lấy vai Phương, ôm nàng vào lòng, bản lĩnh của những ngón tay cũng bắt đầu trỗi dậy, chàng thò tay vào tay áo nàng, băng qua lớp ren mỏng của áo ngực, chàng tiến vào thung lũng tình yêu, bắt đầu vo nhẹ đầu vú nàng, Phương như con sâu rúm, hơi thở nàng vòng co theo những ngón tay chàng. Khoa bắt đầu thích thú với cặp vú săn chắc của nàng, theo hơi thở của nàng, chàng biết Phương bắt đầu vào mê hồn trận, nhưng ….. trong rạp hát, đâu thao túng được gì, thế cho nên chàng cứ nhẩn nhơ se đầu vú, bóp mạnh rồi bóp nhẹ, còn tay kia, chàng bắt đầu thám hiểm phía dưới. Có lẽ cố ý nên hôm nay Phương mặc váy, không khó khăn gì để đến cửa tội lỗi, chàng bắt đầu di nhẹ nhón tay trên chim nàng, chàng bắt đầu thám hiểm từng ngóc ngách đời nàng, Phương rướn người theo ngón tay chàng, bây giờ, trong rạp, ngoài đối thoại trong phim là những tiếng mút, móc, nhớp nhẹp của những đôi gái trai đang lần tìm hạnh phúc.

xem clip phim set

Chị Tư là một người cực kỳ dữ dằn. Mặt chị rỗ, nên trông lúc nào cũng thấy khó chịu. Nhưng bù lại trời cho thân hình to lớn cân đối, không xồ xề như những người đàn bà cùng tuổi 35, 37 như chị. Có chồng vào năm 17, 18 tuổi gì đó nên , nhưng không có con được, sau nầy đi bác sĩ khám ngiệm tìm ra vì tinh trùng anh Tư có gì trục trặc

Lúc ở VN chị Tư là gái quê lên tỉnh làm ăn, gặp anh Tư tài xế h ai người thành vợ chồng. Anh Tư người hiền chậm chạp, cục mịch, nhỏ người, sợ vợ kinh khủng, vợ sai đâu ngồi đó, biểu ăn thì ăn, biểu uống thì uống, không ý kiến, tới cả lúc chăn gối biểu làm thì làm. Ăn hiếp chồng lâu ngày thành thói quen nhiều khi quá lố. Chị thường hay thị oai la hét chồng trước mắt mọi người, nhưng anh Tư trời cho bản tánh phớt tỉnh ăng lê rất hay. Chị vợ la khan tiếng thì nín thôi. Gia đình anh Tư qua Mỹ do bảo lảnh của em vợ, là em gái của chi Tư. Nhiều khi em chị Tư còn phải căn ngăn hành động quá trớn của chị mình, nhưng bản tánh hung dữ không bỏ được. Chị mà nỗi tam bành là anh Tư nín khe.

Một hôm trời tối. Hai vợ chồng anh Tư tắm rữa xong vào gường ngủ. Anh Tư vói tay vừa tắt đèn, chỉ còn lại đèn ngủ, thì một bóng đen bịt mặt to con ập vào, trên tay lăm lăm khẩu súng đen ngòm. Hai vợ chồng điếng hồn không la lên được tiếng nào. Vừa chỉa súng, vừa gừ gừ trong cổ họng, vừa lôi trong ba lô ra nào dây thừng, đồ bịt mắt, bịt miệng. Hắn trói cứng chị Tư lại, không quên bịt mắt bịt miệng chị cứng ngắt, sau đó hắn lôi anh Tư ra khỏi phòng. Trong bóng đen chị Tư vừa không thấy, vừa không la, chỉ còn dẫy dụïa và ú ớ trong cổ họng. Vài giấy sau hắn trở lại ngắm nhìn con mồi nằm thẳng cẳng trên gường. Chị Tư thật sự lạnh gáy khi hắn để họng súng lạnh ngắt vào màng tan, sau đó hắn kéo từ từ xuống vùng ngực cao nhấp nhô trong chiếc áo ngủ rộng. Tay chân chị hắn cột dang ra hai thành gường, nên không có cử động nào chị vùng vẫy lên được.

Bao nhiêu hung dữ tan biến, chị chỉ sợ chết. Bỗng chị nghe tiếng kéo. Hắn chậm rãi cắt chiếc áo ngủ từ dưới lên đến ngực. Từng phần da thịt chị Tư lộ ra dưới ánh đèn ngủ. Hắn ngắm nhìn. Thân hình tuyệt đẹp. Đôi vú săn to, bụng phẵng không một nếp nhăn, bờ mông nở nang, chiếc quần lót nhỏ xíu che vừa đủ âm hộ nhô lên no cứng, đôi chân dài thuôn thả. Người đàn bà nầy có thân hình hết sẩy. Hắn nghĩ vậy. Hắn để khẩu súng trên bụng chị Tư, tay nhẹ vuốt ve se se thật lâu hai đầu núm vú, một lát sau, chị Tư nghe cảm giác nhột nhạt rần lên cơ thể khi môi hắn ngậm hai đầu vú bú như con nít, hêát bên nầy tới bên kia, thong thả dài lâu, dần dần đầu núm vú cương lên mọng đỏ. Thời khắc trôi qua, khuôn mặt chi Tư lần lần biến đổi, chị ưu tư thấy rõ, hơi thở mạnh dần thì miệng hắn lần về bên dưới. Môi lưỡi hắn rà nhẹ xung quanh vùng háng chắc nịch. Chị Tư rướn người giật mình khi bàn tay hắn chạm nhẹ vùng đất kín. Hắn lấy tay xoa bóp âm hộ thật lâu rồi vạch quần lót qua. Vùng tam giác lông đen nhuyễn hé mở. Hắn cuối đầu xuống. Trời ơi! từ lúc có chồng tới giờ chưa bao giờ chị Tư có cảm giác quái dị như thế nầy khi đầu lưỡi hắn phớt nhẹ vào cái khe nhỏ.

Hắn bình thản liếm mút. Từ chỗ khô ráo dần dần nước nhờn rĩ ra, hai mu âm hộ căng cứng, phía trên mòng dóc nỡ lớn ra như hạt lựu chín, đôi mông chị Tư quọ quậy lắc lư. Khi con mồi thấm đòn chết giấc thì chị lại nghe tiếng kéo cắt ngang qua chiếc quần lót nhỏ. Âm hộ no tròn phơi ra mời mọc dưới ánh đèn ngủ. Cơ thể chị Tư rạo rực dữ dội. Chưa bao giờ trong đời chị được bú như thế. Sự sướng choáng ngợp run rẫy. Chị trâng người, âm hộ rĩ chất dâm nhờn xuống háng, chạy theo đường lưỡi của hắn. Trong bóng đen đêm, chị hoàn toàn đầu hàng cảm giác thật hoang thú . Chị bỗng giật nẫy người khi đầu dương vật to lớn của hắn lách cửa mình đi vào thật ngọt trong âm hộ chị. Sự cọ xát chật ních nong ra làm chị sung sướng thật sự. Hắn thư thả nắc như loài heo nọc, càng ngày càng mạnh dần. Hai cơ thể như nhập vào bất tận thật lâu khi đôi mông hắn nhấp dữ dội, cho đến khi hắn hét lên bất thình lình rút ra đỗ tràn đầy tinh khí vào hai đôi vú của chị. Cơ thể chị Tư như căng ra, vỡ ra từng mảnh, chị quằn người, những sợi dây làm cho chị đau hai cổ tay và chân. Chị Tư điếng hồn, tại sao mình đồng lõa như vậy. Im lặng trôi qua thật lâu. Chị Tư nhấc đôi tay đã được mở ra từ lúc nào. Hắn đã. . . . bỏ đi mất dạng. Chị lồm cồm bò dậy, rũ rượi tả tơi, nhưng cơn sướng vẫn còn mơn mơn phía dưới. Chị lấy tay xoa nhẹ lên hai bờ vú còn dính chất sữa trắng sệt, lát sau chị xuống phòng khách, thấy anh Tư bị trói nghiếng ở một góc sofa. Chị mở trói cho chồng. Chị đòi thưa cảnh sát. Anh Tư bỗng nhiên nói thôi đừng thưa gởi gì, chuyện đã lỡ, làm ồn ra xấu hỗ, Chị cảm thấy đồng ý và âm thầm muốn như vậy, lòng bâng khuâng nao nao. Từ đó chị đổi tánh hẳn, người cứ như trong mơ. Hai vợ chồng dấu biệt.

xem clip phim set

xem clip phim set la gi ?

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

xem clip phim set

Nghĩ thế bà Mai như sôi máu lên vì ghen tức nhưng bà cố kìm lại.
- Có phải là của lạ đâu. Vẫn bát ấy, cơm ấy thôi. Đừng hí hửng. Tí nữa bật đèn lên sẽ biết mặt nhau, xem thử ông chui đi đâu cho thoát.

Bà Mai rên lên ôm cứng lấy người đó, người đó nhanh chóng gia tăng tốc độ. Liên tiếp những cơn bão táp dội xuống cái háng đang bạnh ra của bà, người bà rung lên bần bật và tiếng cái thành giường va vào tường kình kịch, nhưng nó không còn làm bà bận tâm nữa, bà ưỡn người kêu lên liên tiếp:
- Ahhhgggg… sướng…em sướng… Ahhh… ahhh… sướng quá anh ơi…

Người đó đè bà xuống, cắm sâu con cặc trong *** bà mà day mạnh ép mu hai người dính chặt vào nhau. Bà Mai lại ưỡn lên lần nữa, kêu không thành tiếng:
- Ahhhggg… shzzz…

Từng cơn co giật liên tiếp khiến bà Mai sướng điếng người, cơn sướng còn tiếp tục trào lên vài lần nữa trước khi lắng xuống thành những cơn run nhẹ. Mồ hôi vã ra như tắm, tóc tai xổ tung xõa xượi, bà Mai mệt nhoài run rẩy nằm thẳng đơ dưới mình người đó. Người đó ngừng dập, đưa tay vuốt những sợi tóc ướt bết trên khuôn mặt đỏ bừng lấm tấm mồ hôi của bà Mai … rồi người đó lại tiếp tục, miệt mài mải miết, con cặc cứ trơ ra như khúc gỗ, người đó xốc hai chân bà Mai gác lên vai chống tay quì xuống đâm phầm phập như đóng cọc.
Lỗ *** đã khô rít khiến bà Mai nhăn nhó, bà ôm người đó dùng sức mình vật người đó nằm xuống dưới, xoay mình bà lên trên. Bà Mai cười liếc nhìn xuống chiếc cọc đó rồi dạng chân ngồi lên trên. Con cặc người đó đâm thụt lên ngọt xớt, bà Mai nhăn mặt, bà nhắm mắt lại và bắt đầu dướn người đu đưa trên bụng người đó, con cặc di chuyển rồn rột trong *** bà… bất giác cơn hứng ở đâu ập đến. Ống sáo tưng tức báo hiệu sự bùng nổ, người đó mím môi bám lấy hông bà mai nảy ngược lên phành phạch. Bà Mai mở mắt ra, bà đoán là chồng bà sắp sướng. Chợt nghĩ tới dòng tinh trùng sắp phụt vào trong mình, bà định kêu lên nhắc nhở là bà đang trong “thời kỳ nguy hiểm” thì đã thấy nó ộc vào nóng ran trong bà.

Người đó đờ người ra bởi cơn cực khoái, đầu buồi giật giật trong *** bà Mai vắt nốt những giọt tinh khí cuối cùng. Bà Mai đổ ập xuống trên ngực người đó vuốt ve hôn hít, con cặc người đó vẫn cứng ngắc trong *** bà, bà Mai tiếp tục dập xuống giã cặp mông to tròn trên hai đùi người đó, cho đến khi con cặc mềm oặt mới thôi. Bà Mai dướn lên trên để con cặc tuột ra, dòng chất lỏng nóng ấm chảy ồ ra nhểu xuống bụng người đó.

Khi “chuyện ấy” đã xong, bà Mai với tay lên phía đầu giường. Đèn trong phòng vụt sáng kèm theo câu nói hả hê của bà Mai: 
- Bắt quả tang ông ăn vụng nhé !

Vừa quát xong câu ấy, bà Mai bỗng im bặt và kinh hoàng vì người đàn ông nằm dưới mình bà không phải là ông Mạnh – chồng bà- mà là thằng Minh – con trai ruột của mình.
- Trời ơi! Minh … là con … ?
- Mẹ … !

Thằng Minh cũng thảng thốt, nó trân trân nhìn vào cơ thể trần truồng của mẹ, người đàn bà mà nó vừa mới làm tình đầy đê mê và hăng say.

Bà Mai bật khóc nức nở, vùng mình đứng dậy :
- Đi về phòng ngay !

Và bà chạy vụt vào nhà tắm. Thằng Minh vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đã xảy ra, không hiểu tại sao chị Mận lại biến thành bà Mai – mẹ ruột của nó.

Trong nhà tắm, tiếng nước chảy, tinh dịch từ *** bà Mai chảy ra và tiếng khóc của bà Mai hòa quyện vào nhau … Đã lâu lắm rồi, đêm nay, bà mới có một đêm đầy sung sướng, hạnh phúc, nhưng cũng đầy oan nghiệt…

xem clip phim set

Xem xem clip phim set hay nhat 2014

Tôi vốn không phải người tốt. Chuyện xấu xa gì tôi cũng làm hết trơn rồi, trừ có việc rủ gái mới quen đi ăn rồi ... bắt trả tiền. Quê dữ dội luôn. Đi từ phía quán cơm về tới công sở, sao tôi có cảm giác như cặp mắt nào ngó tôi cũng lộ vẻ mỉa mai: "Cái đồ không mang tiền mà bày đặt rủ gái đi ăn". Cúi đầu lủi thủi đi theo con nhỏ, mặc cho con nhỏ tỉnh bơ coi bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói chuyện đều đều. Tôi nhất quyết không mở miệng, không dòm nó thêm một lần nào nữa, trừ một lần duy nhất trong ngày mà thôi:

- Huyền nè... em cho anh mượn đỡ 10 ngàn anh trả tiền gửi xe được không em?

.................................................. .................................................. .................................................. ........................................

Ngày đầu đi làm của tôi kết thúc thê thảm như vậy đó. Bà má gương mặt lo lắng nhưng tràn đầy niềm vui lăng xăng chạy ra mở cửa cho con trai mới "tan sở". Thấy mặt của con trai không hào hứng như thường mà bí xị một cục, bả cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ an ủi:

- Bữa đầu không có chuẩn bị, chắc cũng chưa ổn ha con. Không có sao đâu, mai mốt quen việc là thấy đỡ liền.

Tui uể oải thay bộ đồ công sở thể hình ném qua một bên, xỏ cái jean vô, kêu:

- Con chạy ra ngoài mua đồ xíu, má cứ ăn cơm trước đi.

Thiệt tình ai bắt tôi mặc bộ đồ công sở khủng khiếp kia thêm lần nữa, dám tôi sống chết với thằng cha đó lắm. Ngồi lên con xe quen thuộc, mặc bộ đồ quen thuộc, sao có cái cảm giác giống y chang như trở thành con người khác vậy nha. Tự tin thấy ớn luôn, bốn phía xung quanh những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía các em gái lại đổ về ào ào. Có điều không biết mấy ẻm dành sự ngưỡng mộ cho nhan sắc của tui hay ... cái xe của tui không biết nữa!

Tính tấp xe vô cái shop quen, chẳng hiểu nghĩ sao tôi đứng tần ngần một hồi lâu. Bóp thì cộm sẵn trong túi quần sau rồi nên không có lo chuyện quên mang tiền, nhất là cái shop này tôi có mua thiếu cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Quan trọng là, tôi bỗng thấy ... mình nên mặc đồ chợ thì hơn. Ba cái thứ đồ hiệu này, sẽ mặc, nhưng mà là trong một dịp khác, không phải bữa mai.

Tôi rút kinh nghiệm nhanh dữ lắm, lần này tránh xa con mụ bán hàng vừa đui vừa ác kia, qua tới hàng của một em gái xinh xắn mồm mép nhanh nhảu. Gái trẻ có khác, thẩm mỹ cũng tốt hơn hẳn đám gái già suốt ngày lo hét giá. Chọn chừng 15 phút, tôi cũng kiếm được 3 bộ đồ mặc vô tàm tạm, ít nhất không tệ như bộ đầu tiên. Thiệt tình có nhan sắc hơn người nó cũng là lợi thế không so bì được, tôi bận 3 cái đồ chợ vô mà sao nghe ánh mắt con nhỏ bán hàng cũng ngó mình rát rạt. Tui cũng thông cảm với lòng ái mộ của con nhỏ nên chẳng nỡ la nó, rút tiền ra trả khỏi lấy lại tiền thối. Dù mới bị quê độ bữa trưa nay, nhưng phong độ của dân chơi đâu phải là thứ có thể mất đi trong một sớm một chiều?

Bà má ngó tôi xách bọc đồ công sở về, lật ra ngó nghiêng coi một lúc, phán:

- Sao má thấy mấy bộ này nhìn khó coi quá vậy? 

Tôi cũng hơi khâm phục con mắt tinh đời của má. Người đâu mà tài dữ dội, mân mê ngắm nghía mất nửa ngày đã phát hiện ra ngay cái sơ mi mua ngoài chợ không phải là ... hàng hiệu. Tôi thủng thẳng:

- Thì hàng chợ đó má. Đi làm bày đặt mặc ba cái thứ đồ hiệu vô, không có hợp.

Mắt bả sáng lên một tia hạnh phúc mãnh liệt. Ý chừng trong mơ bả cũng không ngờ thằng con trai đàng điếm quen xài tiền nhà của bả bữa nay có thay đổi tới 180 độ lận. Ngó gương mặt sung sướng của bả, tôi cũng ráng kiềm không nói ra câu kế: "Thêm nữa, cái công ty đó con cũng coi như cái chợ, mặc ba cái đồ này đúng hợp luôn".

Sáng sớm hôm sau, tôi lục cục bò dậy sớm thiệt sớm. Rút kinh nghiệm bữa trước, tôi ung dung ăn sáng cafe thảnh thơi luôn mới lóc cóc ra xe đi làm. Bà giúp việc đang loay hoay dắt cái Max ra ngoài, chắc tính đi mua bán lặt vặt sớm. Tôi ngó vậy, ngăn bả lại:

- Chị Hương, để xe đó em mượn vài bữa đi!

Bả nghệt mặt:

- Ủa xe cậu sửa xong rồi, đi cái xe này chi?

Tôi tặc lưỡi:

- Thì ... tại em thích. Đi cái xe này nhỏ, dễ luồn lách. Tan sở đông người dữ lắm, em đi xe này thoải mái hơn.

Bả nhìn tôi nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng dựng lại xe bên cổng.

- Thì tui để xe cho cậu đi cũng được. Nhưng tui đi công chuyện đi bằng xe gì?

Tôi chỉ đại vô cái xe ga cao ngỏng, kêu bả:

- Đó, kêu má em đưa chìa khóa, chị cầm xe em chạy luôn.

Bả la thất thanh:

- Nè cậu giỡn hả, cái xe đó tui leo lên sao nổi?

Tôi kệ bả, dắt luôn cái xe Max ra ngoài cổng, nói vọng lại:

- Thì sau nhà có cái thang đó chị....