Xem hinh anh phim xec

Vừa banh lồn của Lan ra, Du vừa ấn nhẹ con cu vào trong âm đạọ Lồn của Lan đúng là hơi bót, nhưng nhờ có dâm thủy tràn trề nên Du đút vào không khó khăn. Nhưng khi Du đẩy gần lút cán thì Lan nhăn mặt nói :

- Thôi, thôi, Du đừng đẩy thêm nữa, chị bị thốn quá.

Du tuân lệnh chi dâu, dừng lại ở đó và bắt đầu dùng kỹ thuật ngoáy con cu từ tả sang hữu, từ trên xuống dướị

- Sao, chị thấy thế nào ?

Lan nhìn Du vẻ thỏa mãn.

- Công nhận con cu của em cứng đã thiệt. Chả bù cho ông nhà chị

Du nằm rạp xuống hôn vào đôi môi tươi rói của Lan và bắt đầu nhấp nhanh hơn. Có lúc Du rút hẳn con cu ra ngoaì rồi lại đút vô lút cán. Lần này không thấy Lan than thốn nữa mà mỗi lần dập như vậy, Lan lại rên lên một tiếng ngày càng tọ Hai chân bấu chặt lấy người Du, Lan cảm thấy tê dại vì con cu của Du liên tục chạm vào những thớ dây thần kinh nhạy cảm trong tận cùng âm h. Chị phải há miệng ra để nuốt thêm không khí giữa những hơi thở gấp. Khoái cảm dâng trào trong Lan lan tỏa khắp người. Du thì vẫn dập liên tục và ngày càng nhanh cho đến khi từ con cu bắn ra những dòng khí nóng hổị Lan tiếp nhận những dòng khí này bằng những tiếng rên sung sướng, lồn của Lan cũng tiết ra ào ạt dâm thủy hoà lẫn với tinh dịch của Du, tràn ra cả hai bên đùị Lan càng ôm Du chặt thêm như để kéo dài những giây phút ở đỉnh cao của khoái lạc. Đôi môi hai người lại tự tìm nhau trong một nụ hôn chất ngất. Rồi Du rút cu ra, nằm lật sang một bên, rả rời, sau khi đã trút hết tinh khí sang người Lan. Lâu lắm rồi, Du mới lại được đụ sướng như thế, chị Lan này đúng là đã hơn An nhiều, thế mà bây giờ Du mới biết. Du quay sang nhìn thân hình ướt đẩm mồ hôi của bà chị dâụ Lan đang lim dim mắt, tận hưởng những cảm giác đê mê vẫn chưa lắng đọng. Nhưng Lan cũng thấy ái náy vì mặc cảm ti lỗị Lan quay sang Du nói:

- Chị cám ơn Du đã cho chị được sướng như vậỵ Nhưng mình làm bậy một lần này thôi nhe, dứt khoát không làm nữạ Em phaỉ nghĩ đến An chứ.

Du quay sang choàng tay ôm b ngực của Lan, vừa xoa cặp nhủ hoa vừa nói :

- Em cũng cám ơn chị. Lâu lắm rồi em mới đụ sướng như thế. Nhưng em càng thấy uổng cho chị, có một thân hình ” bốc” như thế mà lại không được hưởng thú ân ái với ai ngoài ông chồng ỉu xìu của chị.

Nghe lời khen như mật rót vào tay, Lan sung sướng nằm yên để cho Du mân mê hai đầu vú, kéo dài thêm. Bất chợt, có một cái gì đó cồm cm giữa hai bờ mông. Lan sờ tay xuống đụng phải con cu cứng ngắc của Dụ Lan nắm lấy con cu vừa vuốt vừa nói

- Cái gì mà mới đây nó lại cứng ngắc rồi!

Du cũng di chuyển bàn tay xuống dưới háng thọc vào âm đạo của Lan

- Thì nó còn thèm con chim của chị đó. Chị Lan à, hay là chị cho hai đứa nó gặp nhau lần nữa đị

Lan vi đẩy người Du ra:

- Không, Du ơi, mình phải dừng ở đây thôi

Nhưng Du kéo người Lan lại:

- Em nói chị nghe, mình đã làm một cái rồi, thêm một cái thứ hai cũng vậỵ Em hứa danh dự với chị là chỉ đút vào chút xíu thôi, rồi em để chị đi tắm.

Không đợi Lan trả lời, Du nâng chân phải của Lan lên, nhét vi con cu vào cái lồn còn ướt đẩm. Lan chưa kịp phản ứng, thì con cu đã nằm gọn trong cái lồn của chị. Trong vòng tay của Du, Lan lại thấy từng thớ thịt căng ra như đón chờ những khoái cảm mớị Chị để yên mặc cho Du đẩy vào rút ra liên tục, lòng thầm nghĩ: ”Thôi thì cứ thêm ít phút tận hưởng cho đã, với lại con cu của nó thật là vừa cứng vừa to, ôi, ôi…, sướng quá, sướng quá, Du ơi, nữa đi, nữa đi”. Lan không kềm được tiếng la của khoái cảm nhục dục, thân hình tê dại theo những cú dập mãnh liệt của Dụ Nghe Lan rên la, Du càng dập nhanh hơn và chỉ sau vài chục cú, những dòng tinh khí đã bắn xối xả vào âm đạo của Lan. Đến lúc này, Du gần như nằm sấp trên lưng của người chị dâu, hai chân duỗi thẳng, căng ra đến mức gần sắp bị chut rút. Sau khi trút những giọt tinh khí cuối cùng vào lồn của Lan, Du rời khỏi người Lan, mệt nhừ, ngả lăn rạ Lan cũng xoay người nằm ngửa ra, há miệng hớp vi những luồng không khí.

Mãi đến năm phút sau, hai ngươì mới bắt đàu cựa quậỵ Lan líếc nhìn đồng hồ và ngồi bật dậy

- Chết rồi, An sắp về rồị Chị phải đi tắm ngaỵ

Lan quơ vi chiếc áo ngủ nhàu nát và chạy vào buồng tắm.

Nhưng Du cũng chạy theo với con cu lòng thòng:

- Chị cho em tắm chung vớị

Nghe vậy, Lan vi nghiêm giọng nói:

- Thôi, chị van Du, An nó về mà thấy hai chị em mình như vậy là chết.

Du vẫn cố nài nỉ:

- Không sao đâu, khi nào vợ em về nó sẽ bấm chuông. Lúc đó em sẽ mặc chiếc quần xà lỏn chạy ra mở cửa, làm như là em đã tắm xong giờ đến phiên chị. Mình đã đụ với nhau hai cái, chẳng lẻ chị lại hẹp hòi với nhau chuyện này sao

Đến lúc này, hai người đã đi đến cửa phòng tắm. Lan chưa kịp trả lời thì Du đã bồng chị lên bước tới đặt vào bồn tắm. Thấy vẻ tinh nghịch của Du, Lan không nở la rầỵ Chị ngồi yên chờ Du điều chỉnh dòng nước cho ấm.

Du vừa cầm vòi nước vừa nói :

- Chị dạng chân ra, em rữa chim cho chị.

 

xem hinh anh phim xec

Tôi không hiểu là người ta khi làm tình thì chơi nhau mấy lần. Tôi chỉ biết là hai lần trước Ti nó xụt cu tôi đến hai ba lần. Nên tôi lại từ từ đỡ Ti ngồi dậy rồi lật nó lại, chống hai tay nó xuống đất, còn hai chân thì qùy. Tôi lại cầm ái dương vật to của tôi từ phía sau tôi nhè nhẹ canh ngay cái lồn Ti rồi nó đẩy vào một cái ..ọt ..nó chui trọn vào trong lồn Ti , Ti khẽ rên rỉ., Ti có lẻ đã nứng lắm rồi, hai mép lồn vẫn còn ướt đẩm. Ti sàng đít qua sàng đít lại để đón nhận cu tôi một lần nữa.
Tôi ôm ngang eo ếch Ti, con cu dài của tôi cứ thụt thẳng cánh vào trong lồn Ti đầm đìa khí nghe òng ọc. Ti tướng tá tuy nhỏ nhắn, nhưng có lẽ nó dâm lắm. Tôi còn chơi là Ti còn sướng, khí của nó cứ ầm ỉ ra hoài như không bao giờ dứt. Tôi chơi lần thứ hai đã hơn một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa thấy nhúc nhích, chưa có triệu chứng nào cho thấy là tôi sắp sửa xuất tinh. Ti thì cứ rên lên hù hụ , người nó rả rời sung sướng, hai mắt nó lờ đờ.

xem hinh anh phim xec

xem hinh anh phim xec la gi ?

Đến lần thứ ba hay thứ tư thì thằng Trí mạnh dạn hơn, bàn tay nó đi xuống cổ đứa con gái rồi … run run bàn tay luồn vào cổ áo con Út. Con Út tò mò để cho thằng Trí tự tiện, nó hoàn toàn không hiểu biết gì về chuyện trai gái. Khi bàn tay úp lên vú của nó thì con Út phải cắn mạnh hai hàm răng để khỏi kêu lên một tiếng ngạc nhiên. Người nó nóng ran lên và nó có cãm tưỡng là đầu vú nó cứng hẳn lên. Thằng Trí cũng lịm người đi dưới cãm giác mới lạ, vú con Út nhỏ xíu nhưng chưa bao giờ thằng Trí được chạm vào một vùng thịt mềm mại như vậy. Càng bóp nó càng thích … nó lấy hai ngón tay vân vê đầu vú làm đầu vú cương lên tối đa …

xem hinh anh phim xec

Khung cửa kính ca-bin mờ đi bởi hơi thở của nó giữa tiết trời se se lạnh. Trời vẫn hiu hắt những tia nắng nhạt màu len lõi vào bên trong. Mọi thứ đều nhuốm một màu nhạt nhòa như chính tâm trạng nó lúc này vậy. Sau mỗi sự ra đi của một người thương yêu đều là một khoảng lặng cũng nhạt nhòa như màu nắng. Một ngón tay chìa vào khung cửa kính, là tay chị, là gương mặt chị áp nhẹ vào, thổi phù một cái. Khung kính bổng mờ đục đi hoàn toàn. Nó ngẩn nhìn, chị mĩm cười. Ngón tay thon dài của chị vẽ thành hình đóa hoa, một mũi tên chỉ vào nó và cuối cùng là từ đồ ngốc. Nó nhìn chị, nó mĩm cười vì trò nghịch của chị, không phải đơn thuần là trò nghịch trêu chọc của nữ hoàng, đó là cả một sự chia sẻ, cả những hơi thở ấm áp chị đang nhẹ nhàng cố truyền vào người nó. Chị vẫn ngồi cạnh nó, từ sáng giờ lúc nào chị cũng ngồi gần nó, dù đôi lúc chị cố tỏ ra vô tư đùa giỡn, giành giật vị trí ngồi cạnh nó với anh Phong và Hân thì cuối cùng chị vẫn ngồi vài sát vai với nó. Lúc này cũng vậy, chị im lặng, thôi cười giỡn mà bắt chước nụ cười mĩm của nó, mắt chị áp vào khung cửa, chu miệng thở phù phù. Ngón tay dài của chị thi thoảng lại bấm nhẹ vào bàn tay nó, chẳng ai thấy cả nhưng nó biết chị luôn cố làm như vậy. Cách nhau đến 2 lớp găng tay lận đó nhưng hơi ấm sẻ chia vẫn nhẹ nhàng như ánh nắng.
Càng nghĩ nó càng thấy ấm, càng thấy ấm lại càng đau. Ừ nó vẫn còn nhiều người bên cạnh chia sẻ, còn em về bên ấy, xung quanh em toàn những con người xa lạ. Em sẽ xoay sở thế nào để hạnh phúc, để ấm lòng, để xóa nhòa những tổn thương...
Suy nghĩ linh tinh cuối cùng cáp treo cũng đưa cả đám đến trạm cuối. Cả nhóm lại kéo nhau đi vòng vòng tham quan chùa, không ai dám đùa giỡn gì nửa cả vì nơi chùa chiềng linh thiên dù tín ngưỡng hay không thì thái độ của mỗi người cũng phải khác. Có vẻ nơi này chẳng có gì thú vị ngoài cảnh vật khá đẹp. Đi mõi chân chị kéo nó ngồi xuống bậc thềm phía sau chùa phụng phịu mặt:
- Nhox chị mệt rồi hông đi nửa đâu.
- Ờ vậy mà hồi nảy ai xung chạy trước lắm mà
- Hồi nảy khác giờ khác
- Uhm biết rồi để nhox mua nước cho chị uống.
- Chị muốn uống coca
- Rồi để nhox đi mua.
Nó chạy nhanh lên phía trên gọi Hân với anh Phong quay lại
- Nè hai người chị Phương mệt rồi kìa.
- Haha thấy chưa hồi nảy chạy cho dữ giờ mệt
- 2 người uống gì để em đi mua luôn
- Ừ anh uống nước suối. 
- Hân uống gì? - nó quay qua hỏi nhỏ Hân
- Uhm uống gì cũng được. 
- Vậy uống coca giống chị Phương nha
- Ừ
- Hai người lại ngồi với chị đi. Chờ chút!
Nói xong nó quay lưng đi vòng ra phía trước chùa. Nói là chùa nơi linh thiêng vậy chứ bãi đậu xe phía trước đông nghịt người, nhang khói mù mịt, tiếng mời mọc của những người bán hàng rong, tiếng la hét của mấy người phụ xe, tiếng hướng dẫn viên ồn ao trong chiếc loa nhỏ điện tử...tất cả tạo nên một khung cảnh xô bồ phức tạp trước cổng vào chùa. Nó chen chân vào dòng người rồi dừng lại trước quầy nước gọi một chai nước suối và 3 lon coca ướp lạnh.
- Bao nhiêu cô?
- Cho cô xin 60 ngàn.
15k một chai nước, giá cũng không đến nổi nào. Nó gật đầu thầm nghĩ rồi cho tay vào túi móc tiền trả. Nhưng mà gương mặt nó dần biến sắc khi mò hết túi trước, túi sau, túi áo khoác đều không tháy bóp tiền đâu. Trời phật ơi bóp tiền nó đâu có giữ đâu lấy gì mà trả tiềng nước. Bà bán nước nhìn nó cười từ đầu giờ thôi cười nhìn nó chằm chằm vì thái độ của nó.
- Sao vậy cháu.
- Dạ dạ...cô cho con gửi nước lại. Tiền con bỏ...
Nó chưa nói dứt câu chợt có một bàn tay chìa tờ tiền 100k ra trước mặt nó. Giật mình quay qua, nó ngẩn người vì nhỏ Hân đang đứng bên cạnh mắt nhỏ nghênh nghênh nhìn nó lắc đầu.
- Bó tay với M luôn đó. Hông có giữ tiền mà cũng bày đặt tài lanh chạy đi mua nước. Đầu óc suốt ngày lơ ngơ không vậy hả
- Ờ ờ tại quên
- Thiệt tệ hơn vợ thằng đậu nửa
Hix thiệt ức quá, ai bỉu giữ bóp tiền người ta chi giờ còn nói xấu nửa chứ. Thôi dù sao cũng lỗi tại mình đãng trí, quân tử không chấp chuyện nhỏ nhặt, ghi sổ để đó mai mốt tính sau với cô nàng này mới được. Nó cười gãi gãi đầu
- Ờ thôi biết lỗi rồi. Mà đâu ra đây hay vậy
- Xí Hân hông đi theo chắc M làm ô-sin trả tiền nước luôn chắc.
Nhỏ vừa cằn nhằn vừa đưa tiền cho bà bán nước. Chắc nghe loáng thoáng được câu chuyện của 2 đứa nó bà bán nước tươi cười vừa thối tiền vừa nói chen vào
- Con gái giữ bạn trai cho kỹ.Thằng này ngơ ngơ vậy coi chừng mai mốt nó bỏ quên con thì chết!
Sax bà này cũng rảnh, bán nước không lo còn bày đặt nhiều chuyện góp phần nói xấu nó nửa chứ. Nhỏ Hân lấy tiền thối từ tay bà bán nước quay qua đấm nhẹ lên vai nó.
- Cười gì cười hoài ai thèm giữ mấy người chi cho mệt. Đi nhanh!
Nhỏ gật đầu chào bà bán nước kéo tay đi trở vào trong. Hix coi nó chẳng khác nào trẻ nít không bằng, lại còn nắm tay bắt nó đi nhanh không lại lạc nửa chứ.
- Mà nè đi từ từ làm gì đi nhanh dữ vậy
- Đàn ông con trai gì chậm chạp thấy sợ.
- Nói xấu hoài luôn
- Chứ mấy người tốt chỗ nào đâu đòi nói tốt.
- Ờ ờ. Rồi tính giữ bóp tiền M hoài hả. Đưa cho M đi
- Mệt chút đưa. Mặt M ngơ ngơ vậy làm mất sao
- Hok đưa nảy giờ mua đồ hai lần hok có tiền trả quê muốn chết.
- Hihi đáng đời! Biết quê nửa sao! Kệ muốn mua gì nói Hân mua cho. Mua đồ hông biết trả giá người ta chém cho hết tiền sao
- Hay quá làm như người ta hông chém Hân vậy
- Hân khác M khác. Mặt M đó giờ mua đồ có biết trả giá đâu. Hân con gái rành vụ này hơn M
- Nhưng mà...
- Mệt...kệ M...
Nhỏ hông nói nửa buông tay nó chạy nhanh lên phía trước. Nó đành tiu nghĩu đi từ từ phía sau. Hết đường binh. Ngang như con cua ấy, tiền của nó mà không cho nó giữ, còn dám nói muốn gì nói mua cho nửa. Làm như mẹ nó không bằng. Nhỏ không phải con gái chắc có uýnh lộn quá trời...Kệ đang tâm trạng thất tình ráng nhịn chờ hồi phục tinh thần lại rồi xử lí nhỏ sau cũng dc >.<
Chen vào dòng người đi tham quan chùa, không khó để nhận ra vị trí ngồi của 3 người còn lại bởi sự nổi bật của chị và nhỏ Hân, anh Phong cũng không kém vì chiều cao khá tốt. Hình như nhỏ Hân đang kể cái sự tình đi mua nước mà không đem theo tiền của nó thì phải, trong 3 người kia vừa nói vừa nhìn về phía nó tủm tỉm cười kia mà. Giờ lại gần đó là chết vì nhục, nghĩ vậy nó nhìn quanh kiếm cái ghế đá trống người ngồi xuống, để bọc nước kế bên bình thản khui một lon coca ngồi uống. Uống được nửa lon coca nó đã nghe mùi sát khí sau lưng, là chị, không lẫn vào đâu được. Chưa kịp phản ứng chị đã búng 2 cái rõ mạnh vào má nó kèm theo một cú đấm tra trước mặt nó đe dọa. 
- Muốn để chị chết khát hả nhóc con.
- Có đâu. Tại mỏi chân
-Xí chứ ko phải có người đi mua nước hổng có tiền trả sợ chị chọc quê chứ gì. Đồ ngốc!
Nó bật cười. Ừ thì đúng là ngốc thiệt, dường như với những người xung quanh nó đều ngốc như vậy. Anh Phong với nhỏ Hân cũng đi lại ngồi xuống uống nước. Dòng người mỗi ngày một nhiều đi ngang qua chỗ nó ngồi. Ngay chính lúc này nó mới cảm nhận được rõ ràng hơn cái cảm giác cô đơn giữa chốn đông người, càng nhiều người lại càng cảm thấy cô đơn. Ngày trước cũng yêu đương, cũng vài mối tình học trò, thích thì quen, chán thì im lặng rời xa nhau. Cùng lắm là một chầu bi-a, một trận đá bóng đã đời với đám bạn vậy là vui vẻ bình thường trở lại. Chẳng có thời gian để suy nghĩ quá nhiều, im lặng quá nhiều và cố gượng cười quá nhiều như bây giờ.
- Đói bụng rồi. Tụi mình đi ăn đi mọi người. Đi ăn nha nhóc!
Chị phá vỡ sự im lặng bằng lời đề nghị đi ăn mặc dù không gian xung quanh có tí im lặng nào đâu, người đông như đi hội mà. 
- Ờ thì đi! - nó gật đầu
- Ừ cũng được. Vậy mình đi cáp trở về bên kia ha.
Anh Phong toan đứng dậy đi về phía cổng vào cáp treo. Nhưng chị kéo tay anh lại.
- Không! Phương hông muốn đi cáp treo nửa.
- Sao vậy. Xe để bên kia mà Phương
- Hihi đi taxi. Đi nhox....nhanh nhanh mọi người!
Chị cười tươi đứng dậy kéo nó chen vào dòng người chen ra cổng chẳng cho ai kịp đồng ý hay từ chối. Kéo nó leo vào chiếc taxi bên ngoài cổng chùa chị nói nhỏ với nó.
- Trời tối rồi. Chị không muốn ngồi trên cáp treo nửa. Nhìn xuống tối thui sợ lắm.
Chị rùng mình le lưỡi ra vẻ sợ. Nó gật đầu cười. Ra nữ hoàng cũng biết sợ bóng tối. Đi taxi trở về bên kia cũng tốt, giờ cũng tối ngồi trên cáp treo nhìn xuống dưới rừng thông tối om ấy với cái tâm trạng trống rỗng lúc này liệu có làm nổi đau lại nhói lên chăng. Xe lăn bánh. Nó ngồi im lặng bên trái đưa mắt nhìn xuống dưới rừng thông. Đường trở vào thành phố quanh co, một bên là vách đá, bên kia thì sau hun hút. Người ta gọi con đèo duy nhất để bên ngoài đi vào thành phố này là Mimosa. Một cái tên hay hay và dễ thương nhưng có một chút gì đó man mác buồn. Trở về chỗ cáp treo vừa lúc nắng tắt hoàn toàn nhường chỗ cho bóng đêm, thành phố lên đèn, trời se lạnh. Anh Phong chậm rãi đưa chiếc xe lăn bánh một vòng hồ Xuân Hương theo lời chị rồi mới rẽ quay trở về khách sạn cho chị và nhỏ Hân mặc thêm áo ấm. Còn nó và anh Phong thì làm gì có chuẩn bị áo nào khác đâu mà mặc thêm đành ngồi run run dưới sảnh uống trà nóng. Từ lúc gặp chuyện đến giờ anh chưa nói bất cứ lời nào với nó, một lời an ủi cũng không. Sau này anh có nói không phải anh không quan tâm nó mà vì anh biết tính nó sẽ đủ sức vượt qua, hơn nửa chị và Hân thay phiên nhau giành hết phần chia sẻ với nó mất rồi. 
Uống cạn bình trà, phục vụ châm thêm nước cả buổi trời 2 cô nương mới mặc thêm áo xong. Chị và nhỏ Hân xuất hiện, đẹp dịu dàng như hai công chúa tuyết. Đều mặc quần jean, giày boot, chỉ khác nhau về màu sắc của áo khoác và khăn choàng cổ, nhất là chị còn điệu đà đội nguyên một chiếc nón len màu trắng. Cái này không phải mặc thêm áo mà là đi làm điệu hơn thì có. Tất nhiên nó với anh Phong đã quen với hình ảnh xinh đẹp thế này nên vẫn thản nhiên ngồi uống trà, nhưng mấy người khách khác ở sảnh thì lại chú ý tới sự xuất hiện của 2 cô nàng.
- Mình đi ăn hàng, đi chơi trò chơi rồi đi dạo đi mọi người.
Vẫn là chị nhanh nhẩu đề nghị. Tất nhiên không ai từ chối (chẳng ai dám từ chối thì đúng hơn). 
- Rồi để Phong lấy xe.
Anh Phong gật đầu đứng dậy. Nhưng chị kéo anh lại lắc đầu
- Không! Phương không muốn đi xe
- Sao vậy Phương?
- Hihi rồi sẽ biết. Đi nhanh nhox!
Chị cười tươi kéo tay nó chạy nhanh ra khỏi khách sạn. Đừng nói là giờ này chị đòi đi bộ là hơi mệt à. Trời tối, lạnh, cả ngày mệt mõi giờ mà còn cuốc bộ vòng vòng xong chắc đem chôn luôn quá. Nó với anh Phong còn đi được chứ 2 cô nàng mang giày cao gót nhắm đi dc mấy trăm mét đây. Cũng may suy nghĩ điên rồ của nó hơi phong phú. Chị không định đi bộ (quên mất chị là chúa lười). Chị kéo tay nó chạy ra ngoài bãi xe ngoài khu vui chơi. Chọn một chiếc xe ngựa có 2 con ngựa màu nâu leo tót lên ngồi chẳng kịp cho chủ người ta mời gọi gì hết. Hơi bất ngờ vì cách chọn xe nhanh chóng của 2 vị khách trẻ tuổi. Ông cụ chủ xe ngựa tươi cười đội chiếc nón cao bồi lên đầu rút chiếc roi nhìn nó và chị:
- Hai cháu đi đâu?
- Dạ đi vòng vòng
- Có hai đứa thôi hả?
- Hông! Còn hai người nửa đó cụ. Mình đi xe ngựa nha nhox hihi
Chị trả lời ông cụ rồi quay qua cười tươi với nó. Giờ còn hỏi ý kiến nó làm gì nửa, từ chối có được nửa đâu, ngồi vô tư trên xe người ta mất tiêu rồi. Ông cụ leo lên vị trí đánh xe vòng lại cười nói:
- Mấy cháu muốn đi theo giờ hay sao. Một giờ là ....
- Dạ ông chở tụi con đi vòng vòng chừng nào chán thì thôi. Mà 2 đứa con hổng có tiền đâu. Ông hỏi tên kia kìa
Chị vừa nói vừa xòe 1 tay ra vẻ ko có tiền, một tay chỉ về anh Phong. Đúng là nữ hoàng có khác. Mà chị nói cũng đúng hai chị em nó giờ mà thả ở đâu đó là xác định đói nhăn răng, làm gì có tiền trên người mà sài. Chị kéo tay nhỏ Hân lên ngồi kế bên để mặc anh Phong ngẩn ngơ đứng thỏa thuận giá cả với ông cụ chủ xe. Thỏa thuận xong giá cả anh Phong leo lên ngồi đối diện làm vẻ mặt đau khổ.
- Tại sao Phong bị ngồi một mình?
- Tại Phong là người dưng ráng chịu
- Phân biệt đối xử. Phản đối
- Haha phản đối vô hiệu. Không có quyền phản đối luôn.
- Ngồi một mình lạnh lắm.
- Ráng chịu đi......hii ấm ghê luôn nhox hen
Chị vừa nói vừa ôm lấy vai nó dụi dụi đầu chị vào đầu nó. Khẽ nhìn sang bên cạnh, hai má chị hình như vẫn ửng hồng giữa cái lạnh se người. Đà lạt chìm trong màng đêm. Tiếng xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường phố...vòng xe lăn chậm chạp như vòng thời gian của ngày hôm nay vậy...cố im lặng chờ mãi mà vẫn chưa hết ngày - ừ thì chờ cho hết ngày đầu tiên em đi!

xem hinh anh phim xec

Xem xem hinh anh phim xec hay nhat 2014

Sáng muộn, “Tuấn” mới về nhà, nó nói lớn:

- Mẹ à, con xin lỗi, tối hôm qua con ở lại nhà bạn, quên mất không báo cho mẹ. Sáng nay con cũng ăn sáng ở đó rồi.

Không thấy Huyền trả lời, Tuấn cũng chẳng nói thêm gì, lật đật vào phòng mình đánh một giấc thật say. Nó chẳng nhận ra rằng, đống tàn tích đêm qua trên giường nó đã được dọn sạch.

Tối đến,

Tuấn ngáp dài mấy cái, nó đã tỉnh, nhưng vẫn chưa chịu mở mắt. Vậy là nó đã bỏ bữa trưa. Tuấn quờ quạng xung quanh, nó cảm thấy tay mình đang sờ vào một gì đó mịn mịn, mát mát.

Nó mở mắt và thấy Huyền đang nằm trong vòng tay của mình. Tuấn ngạc nhiên quá đỗi. Rồi nó nhìn thấy một giọt nước mắt lăn trên má Huyền, không, không phải chỉ có một… Mẹ nó đang khóc ư?

- Mẹ… - Tuấn khẽ nói. 

Huyền không nói gì, nàng cứ thút thít như vậy. Tuấn chợt nhận ra người đàn bà trước mặt mình yếu đuối quá, mỏng manh quá, nó xiết mạnh vòng tay của mình, ghì đầu Huyền vào sát ngực mình rồi nói:

- Được rồi mà, được rồi mà mẹ, sao mẹ lại khóc thế? Có phải là con đã làm gì khiến mẹ buồn không?

- Không, con không có lỗi gì cả.

Hơn lúc nào hết, giờ đây Huyền đang rất cần một vòng tay của người đàn ông, có thể che chắn nàng, có thể ôm nàng vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương, để giúp nàng vượt qua nỗi kinh hoàng từ đêm hôm qua. Nhưng người đàn ông (con trai) làm nàng tin tưởng nhất lại chỉ có Tuấn mà thôi. Tuấn hiểu điều đó, nàng càng ôm mẹ chặt hơn, đôi tay xoa xoa tấm lưng mịn màng của nàng qua tấm áo mỏng.

- Con… con làm thế này có được không?

- Mẹ thích lắm, mẹ yêu con. Cảm ơn con nhiều.

- Mẹ cứ khóc đi cho nhẹ nhõm mẹ nhé, dù con không biết vì sao, nhưng con hứa sẽ luôn ở bên mẹ, mẹ luôn có con mà.

- Cảm ơn con.

Nàng cứ thế ôm Tuấn mà khóc, khóc để quên đi nỗi sầu đau.

===

Mấy ngày sau đó, mẹ con Tuấn có vẻ thân thiết và gần gũi với nhau hơn. Tuấn thích cảm giác này. Mẹ nó dịu dàng, trìu mến, tràn đầy tình yêu thương, sáng dậy lúc nào nó cũng thấy thức ăn trên bàn sẵn, trưa dù có bận Huyền cũng cố về nhà nấu bữa cơm ngon ngọt cho con. Tối Tuấn cũng chả phải làm gì cả, cứ để mẹ nấu cơm rồi rửa bát, giặt giũ các kiểu, nó sống chả khác gì ông hoàng. Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Tuấn chợt nhận ra một ngang trái: nó nghĩ là nó đã phải lòng mẹ rồi, không phải chỉ là những ham muốn tình dục nhất thời, nó thực sự yêu Huyền, và muốn chăm sóc, bảo vệ nàng cả đời.

Một ngày nọ, khi Huyền vừa bưng mâm cơm đặt xuống bàn, nàng định ra bếp lấy thêm thức ăn nữa thì Tuấn nắm lấy cổ tay nàng nói:

- Mẹ, ngồi xuống đi đã, con có chuyện muốn nói.

- Chuyện gì thế? Gì thì cũng phải lấy thức ăn đã chứ, nói thì ăn xong rồi nói.

- Không, chuyện này rất quan trọng.

Huyền đành ngồi xuống ghế, hỏi:

- Có chuyện gì thế con?

- Con… con cũng không biết phải nói thế nào. Mẹ… Con yêu mẹ.

Huyền mỉm cười:

- Tất nhiên là mẹ biết con yêu mẹ, đó là tất cả những gì con muốn thổ lộ với mẹ sao?

- Không… ý con là… con thực sự yêu mẹ… tình yêu nam nữ.

Huyền không cười được nữa.

- Con… con nói nhảm gì vậy?

Tuấn đặt tay mình lên tay Huyền, nắm chặt lấy bàn tay nàng nói.

- Con muốn trở thành người đàn ông chăm sóc mẹ cả đời.

Mặt Huyền đỏ bừng.

- Con… đừng suy nghĩ lung tung nữa. Sau này, con sẽ gặp người con gái mà mình yêu mà. Cái gì mà lại yêu chính mẹ đẻ của mình vậy.

- Không! Con đã quyết rồi, mẹ, con thực sự rất yêu mẹ. Con có thể không giỏi khoản ăn nói, không biết phải tỏ tình với một người khác giới thế nào, nhưng con muốn mẹ biết rõ tấm lòng của con. Mẹ…

- Đừng nói gì nữa Tuấn, chỉ là suy nghĩ nông nổi nhất thời thôi phải không.

- Không phải suy nghĩ nhất thời đâu Huyền. Anh yêu em. 

Huyền sửng sốt nhìn con mình, nàng không ngờ Tuấn lại có thể nói ra những lời như vậy. Mặt nàng đỏ như gấc, e thẹn như một nàng thiếu nữ lần đầu nghe lời tỏ tình.

- Con… con vừa nói gì.

- Anh nói là anh yêu em, em là người phụ nữ anh yêu nhất thế gian này, Huyền à. 

Huyền câm lặng, không nói được một lời nào. Tuấn rướn người đến đặt lên môi nàng một nụ hôn, nàng khẽ nghiêng đầu định tránh, nhưng Tuấn nhìn ra không có sự phản kháng nào trong hành động đó. Nó cũng chỉ giống như cử chỉ ngượng ngùng của thiếu nữ khi được người yêu hôn mà thôi. Chỉ là một nụ hôn nhẹ, rồi Tuấn lại trở về vị trí ban đầu.

- Tuấn, thế này thật sai trái, chúng ta là mẹ con.

- Đừng quan tâm đến điều đó nữa, Huyền. Giờ anh muốn em là người tình của anh, người yêu của anh, người mà anh cả đời yêu thương và chăm sóc. Em có đồng ý không.

- Tuấn…

Huyền ngập ngừng, là ngập ngừng chứ không phải phản đối hẳn, Tuấn hiểu đó là một sự chấp nhận rồi.

- Anh sẽ luôn yêu em mà Huyền.

- Tuấn… mẹ…

- Giờ chúng ta là tình nhân rồi, em phải đổi cách xưng hô chứ.

- Tuấn… mẹ cần thời gian suy nghĩ. Giờ thì ăn cơm thôi.

Bữa cơm diễn ra khá im lặng, tuy rằng không khiến mẹ đồng ý ngay, nhưng mẹ không quát nó, và lại còn nói “suy nghĩ”, vậy là quá thành công rồi. Tuấn không ngừng mỉm cười suốt buổi tối hôm đó, và cả lúc nằm trên giường nghĩ ngợi. Nó cảm thấy mãn nguyện, dù sao nói ra cũng thật nhẹ lòng. Nó thiếp đi lúc nào không biết.

===

Khác hẳn với mọi ngày, hôm nay Tuấn dậy từ rất sớm trong sự hứng khởi kỳ lạ. Nó đi ra ngoài bếp, mẹ nó vẫn chưa đi làm mà vẫn đang làm bữa sáng cho nó và làm sẵn thức ăn cho bữa trưa. Huyền mặc bộ đồng phục cảnh sát, nhìn từ đằng sau trông nàng thật quyến rũ với bộ mông tròn lẳn. Tuấn khẽ đi đến, vòng hai tay ôm eo nàng nói:

- Hôm qua em ngủ ngon chứ.

Huyền đỏ mặt gật đầu. Nàng không bỏ Tuấn ra mà vẫn để yên cho nó ôm trọn trong lòng, chứng tỏ… khà khà… Tuấn khoái chí cười thầm trong lòng. Nó áp mặt xuống gáy này hít hà mùi thơm thoang thoảng từ mái tóc bóng mượt của Huyền, rồi đưa lưỡi liếm quanh cổ Huyền. Đoạn, nó bất ngờ quay nàng lại rồi hôn lên môi nàng, một nụ hôn dài của đôi tình nhân, lưỡi nó sục sạo trong miệng nàng, Huyền vẫn để yên. Cuối cùng Tuấn cũng thả miệng Huyền ra, rồi đưa đầu xuống thấp nữa, hít hà giữa đôi gò bồng đảo. Huyền khẽ đẩy Tuấn ra:

- Thôi nào, để em làm thức ăn còn đi làm nữa chứ.

Tuấn giật nảy mình, nó nhìn thẳng vào mắt Huyền.

- Em… em vừa nói gì cơ.

Huyền cúi đầu đỏ mặt.

- Vậy là em đã chấp nhận tình yêu của anh?

- Em cũng không biết đó có phải là điều đúng đắn không nữa. Chỉ là… em cảm thấy mình cần một bờ vai, một nơi nương tựa luôn chăm sóc và chia sẻ với em. Không phải với tư cách là hai mẹ con. Mà là…

- Hai vợ chồng, anh hiểu. 

Tuấn ghì mạnh tay hơn vào eo Huyền. Cuối cùng, cuối cùng mẹ cũng đã là của nó. Mọi chuyện thật giống như một giấc mơ. Còn sướng khoái hơn cả khi Huyền bú cặc cho Tuấn. Lại nhắc đến cặc, nãy giờ vì quá hạnh phúc mà “cậu nhóc” của Tuấn đã cương lên, đâm thẳng vào bụng Huyền. Nó thích cái cảm giác hai thân thể cọ xát vào nhau như vậy. Huyền đương nhiên cũng biết, nhưng nàng vẫn không nói gì.

- Hì hì, em có cảm nhận thấy không, “thằng nhỏ” của anh cũng còn cảm thấy hạnh phúc nữa là.

Huyền nũng nịu.

- Anh này… Cứ đùa thôi.

- Khà khà… vợ yêu. Anh hạnh phúc quá. Đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta nhé.

- Chuyện này… dù chúng ta có thể là vợ chồng… Nhưng em không chắc về chuyện đó. Chúng ta dù sao cũng là mẹ con, làm vậy mang tội loạn luân lắm. 

- Gì mà loạn luân chứ, đó chỉ là một cái lễ nghĩa ngu xuẩn mà con người đặt ra. Em thấy, thần thoại Hi Lạp con với mẹ còn có thể lấy nhau công khai, mà còn là thần nữa, vậy thì con người sao lại không thể chứ. Giờ chúng ta là vợ chồng, và anh thực sự yêu em. Anh muốn chứng minh tình yêu của mình dành cho em… trên giường.

Huyền phì cười, Tuấn nói một thôi một hồi giảng đạo mà cuối cùng lại tuôn ra hai chữ cuối thật bất ngờ. Tuấn cũng mỉm cười, rồi lại áp sát Huyền vào lòng. Một lúc lâu sau, nó mới bỏ nàng ra rồi khẽ nói:

- Được rồi, em làm thức ăn nốt đi rồi còn đi làm.

===

Đến chiều muộn, Huyền về, vừa mới mở cửa dắt xe vào thì Tuấn đã chờ sẵn ôm trọn lấy tấm thân mồ hôi của Huyền trong bộ đồng phục cảnh sát rồi đặt lên môi nụ hôn nồng cháy. Tuấn thích điều này, nó luôn muốn thể hiện tình cảm với Huyền. Một lúc sau, Tuấn bỏ nàng ra, Huyền cười:

- Gì mà lúc nào cũng hôn hít người ta.

- Hì hì, anh háo hức quá, đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta.

- Anh này, chỉ được thế là giỏi. 

- Không có suy nghĩ như vậy thì đúng là không phải đàn ông rồi.

- Rồi ông tướng, giờ để em đi tắm đã.

Huyền vào phòng tắm, nàng từ từ lột bỏ bộ đồ trên người xuống, từng đường nét cứ dần hiện ra trước sự phản chiếu của tấm gương sáng bóng. Nàng ngắm nhìn khắp thân thể. Nàng tự hào vì nó. Nó quyến rũ, sexy, hấp dẫn hơn hết thảy những thiếu nữ. Một thân hình đầy đặn, thành thục, gợi cho bọn đàn ông sự ham muốn, chứ không đơn thuần chỉ là “ngắm cho sướng mắt”. Và quả đúng như vậy, nàng đã quyến rũ được cả con trai mình. Nàng mới là người mà Tuấn yêu, chứ không phải những cô bạn gái xinh xắn thường cười đùa cùng nó. 

Nàng từ từ xả nước. Vuốt ve làn da mịn màng của mình. Nàng luôn có sở thích như vậy. Bất ngờ, cửa phòng tắm mở, thì ra là nàng không bấm chốt.

- Không ngờ em lại dâm đến như vậy, muốn anh vào “hiếp dâm” em khi đang tắm hả.

- Em đâu có ý đó, tại anh cứ suy diễn.

- Sau này tắm em cũng khỏi cần đóng cửa, để anh thích vào ngắm lúc nào thì ngắm, nhé.

Tuấn đến gần Huyền, kéo vai ấn nàng quỳ xuống để đầu ngang với hạ bộ rồi nói.

- Bú cặc cho anh đi.

- Èo, anh này, sao nói bậy thế.

- Nếu em có thể tìm ra một từ ngữ nào phù hợp để thay thế thì hãy nói cho anh biết.

Huyền mỉm cười, rồi kéo quần đùi của Tuấn xuống, nó không mặc sịp, con cặc hiện ra sừng sững hiên ngang, chĩa thẳng vào mặt Huyền. Nàng từ từ cúi sát mặt vào nó, đưa lưỡi đẩy qua đẩy lại rồi cho con cặc vào miệng, nó quá to, miệng nàng chỉ ngậm được 3/4 của nó. Tuấn xoa xoa đầu mẹ nó. Được một lúc, Tuấn bỏ đầu Huyền ra.

- Chỉ vậy thôi, anh đã hạnh phúc lắm rồi, còn lại hãy để dành trên giường nhé.

Nó thực sự muốn dày vò thân xác mẹ nó cả đêm nay, nhưng không phải như lần trước, lần này Tuấn đã hoàn toàn có được sự đồng ý của Huyền.