Xem hinh anh phim xec

Ra khỏi nhà, Khoa lịch sự mở cửa xe cho Phương và hỏi trỏng “Muốn đi đâu?” “muốn đi coi phim!” Phong không nói một lời, phóng xe thẳng tới rạp hát, chọn một phim thật cao bồi, mua 2 vé vô coi. Trong bóng tối, thấy những cặp tình nhân tình tứ, Phương cũng muốn làm như họ, cô nhẹ để tay mình lên đùi Khoa, nhưng một lần nữa, Khoa lại từ chối , chàng ân cần nắm tay Phương để lại trên đùi nàng. Chàng biết, nếu tiến tới, Phương sẽ ngã vào, nhưng chàng thật lòng không muốn hủy hoại đời nàng nên cứ phải vờ cứng rắn. Ngồi nghiêm chỉnh được 15 phút, cặp đôi ngồi bên cạnh bắt đầu phát ra những tín hiệu iêu đương, Phong bắt đầu mềm lòng, Phương bị tò mò kích thích nên không còn tự ái, cô nàng tự động ngã vào vai Phong, bản tính đàn ông trong chàng nổi dậy, chàng choàng lấy vai Phương, ôm nàng vào lòng, bản lĩnh của những ngón tay cũng bắt đầu trỗi dậy, chàng thò tay vào tay áo nàng, băng qua lớp ren mỏng của áo ngực, chàng tiến vào thung lũng tình yêu, bắt đầu vo nhẹ đầu vú nàng, Phương như con sâu rúm, hơi thở nàng vòng co theo những ngón tay chàng. Khoa bắt đầu thích thú với cặp vú săn chắc của nàng, theo hơi thở của nàng, chàng biết Phương bắt đầu vào mê hồn trận, nhưng ….. trong rạp hát, đâu thao túng được gì, thế cho nên chàng cứ nhẩn nhơ se đầu vú, bóp mạnh rồi bóp nhẹ, còn tay kia, chàng bắt đầu thám hiểm phía dưới. Có lẽ cố ý nên hôm nay Phương mặc váy, không khó khăn gì để đến cửa tội lỗi, chàng bắt đầu di nhẹ nhón tay trên chim nàng, chàng bắt đầu thám hiểm từng ngóc ngách đời nàng, Phương rướn người theo ngón tay chàng, bây giờ, trong rạp, ngoài đối thoại trong phim là những tiếng mút, móc, nhớp nhẹp của những đôi gái trai đang lần tìm hạnh phúc.

xem hinh anh phim xec

Mẹo hẹn chị Tư Apartment hắn thuê, căn appartnent một phòng. Quần áo , đồ đạt, giày dép, hắn để tùm lum, nhưng sạch. Hôm nay hắn tự tay làm buổi ăn chiều cho hai người. Buổi ăn được thắp đèn cầy cho có vẽ lãng mạn, uống bia, nhưng đồ ăn toàn đồ mua ở tiệm Mỹ, nào hamburger, khoai lang chiên, ketchup, chip. Chị Tư tới trong bộ đồ thun đen chạy bộ bó sát người, thân hình chị mượt mà lộ những đường cong hết sẩy. Hắn để đồ ăn dưới thảm, trải cái khăn bàn lớn, hai người ngồi xuống, ăn uống vừa xong Mẹo lấy cái khăn bịt mắt như lần đầu, trao cho chị Tư hỏi? “Chị biết cái gì đây không?” Chị Tư mĩm cười liếc xéo môi trề xuống: “Hứ! Đồ thứ dê đạo lộ! Sao không biết? Muốn hiếp dâm nữa sao?”Hắn khe khẽ đứng lên ra phía sau bịt mắt chị Tư lại. Khoảng tối chùng xuống, nhưng Chị Tư lại cười rạng rỡ. “Trời! muốn gì đây cha nội”, hắn không nói lại ôm chị nằm xuống thảm và lấy giây căng hai tay hai chân nàng dang ra, hắn tìm cái kéo và bắt đầu cắt từ ống quần lên, chị Tư la lên: “Trời! tui tới đây chỉ có bộ đồ, cắt xong lấy đồ đâu ra mặc đây !”Hắn chăm chỉ và hứng khởi khi nhìn thấy những thớ thịt chị Tư lộ ra, những khoảng da trắng ngần, khi cắt tới hạ bộ hắn tư từ chiêm ngưỡng chiếc quần lót nhỏ xíu nhô lên giữa háng, và lưỡi kéo tư từ đi lên. Chị Tư bắt đầu rên nhẹ, tiếng rên nứng lồn của người đàn bà động cỡn khe khẽ nhè nhẹ nhưng gợi tình.

Khi đôi vú của chị Tư lộ ra hẳn, hắn dừng lại cầm chai ketchup (loại tương cà chua của Mỹ) hắn bắt đầu xịt trên hai đôi vú, và bao nhiêu loại bơ, thức chấm của chip hắn đỗ tràn trên bụng nàng, hắn cuối xuống liếm láp một cách ham muốn, chỉ vài phút sau tất cả đồ dọn sạch bằng lưỡi của Mẹo thì chị Tư quằn quại trong nỗi hân hoang mê thú. Hắn vẫn không chạm tới phần âm hộ ướt át đang rĩ nước nhờn ra, lấy một chiếc gối hắn kê mông nàng lên cao, âm hộ trong quần lót nhỏ nhô lên mời mọc. Cuối cùng chiếc kéo cắt phăng chiếc quần lót, trong thế ngồi bệt xuống thảm, một tay hắn chận mạnh phần dưới rốn, và một tay khác hắn dùng hai ngón tay trỏ, ngón giữa, đẩy thẳng vào âm hộ móc nhẹ về phần phía trên có những sợi như gân nhỏ, hắn chậm rải làm công việc nầy dùng tay thụt ra vào thật lâu, chị Tư bắt đầu lồng lộn rên rĩ sướng ngất. Theo kinh nghiệm, hắn đã tìm được huyệt G của nàng. Chất nước trong âm hộ bắn ra đầy tay. Chị Tư hẩy âm họâ lên như muốn hai ngón tay hắn sát hơn, miệng rên rĩ không ngừng. Hắn vẫn chăm chú làm, và con mồi như liệm ngất vì sung sướng. Khi con mồi đã hoàn toàn mất hết khả năng kìm chế, thì hắn mở khăn bịt mắt chịTư ra, chị Tư vừa rên vừa nói:
“Đụ em!. . . Đụ em đi anh. . . . . đã quá Mẹo ơi! Mau mau anh!”

Hắn đứng lên trút bỏ quần áo và mở trói cho nàng. Khuôn mặt nàng ngây dại, lao về phía Mẹo, lấy miệng ngộm vào dương vật hắn mút như người đói lâu năm. Cặc Mẹo cũng cương hết cỡ, những sợi gân hằn lên to lớn, hắn lấy dương vật ra đánh nhẹ vào hai má nàng, nàng chòm theo: “Mẹo ơi! đụ em đi anh. . . !”Hắn vẫn thong thả bế nàng lên chiếc ghế bành lớn, dang rộng hai chân nàng ra, ngồi xuống, lưỡi hắn lại đi sâu vào vùng hạ bộ đang hồi sung mãn nhất, nước nhờn lại ra trong cơn tê kịch ngất. Sau khi hành hạ con mồi bằng tay và lưỡi, Mẹo thỏa mãn nhìn còn mồi gục ngã dưới bàn tay mình, và hắn cầm cái chày cương cứng nhẹ đẩy vào bên trong âm hộ chị Tư. . . nắc mạnh. . . nắc mạnh.

xem hinh anh phim xec

xem hinh anh phim xec la gi ?

Tôi gọi nó lại chỗ bàn học của tôi, chắc khi đi học về nó nhìn cuốn nhật kí bị cạy như thế chắc nó cũng biết là do tôi làm rồi, nhìn nó như một con thỏ mà tôi thương nó quá. Nó hỏi tôi trước
- Hồi chiều anh lục nhật ký của em phải không?
Thực ra chiều nay chỉ có tôi ở nhà thì không phải tôi lục thì còn do ai nữa, tôi không thể và cũng không cần thiết phải nói dối.
- Uh, anh lỡ làm thôi.
Tôi cũng không dám nhìn vào đôi mắt nó. Nước mắt nó chực trào, nó không dám khóc to cũng như nói to vì sợ bố mẹ tôi về thì khổ 
- Tại sao anh lại làm như thế, nó là quyền riêng tư của em mà. Anh quá đáng lắm
Lần đầu tiên tôi thấy nó giận tôi đến như thế, chắc đó là bí mật của cuộc đời nó, tôi xin lỗi nó nó không nói gì, tôi không biết nói làm sao để hỏi nó cả.
- Anh có đọc cuốn nhật kí không 
Tôi gật đầu
- Vậy anh đã đọc hết tất cả. Anh đã biết hết bí mật của em. Anh có biết làm như thế là xấu lắm hay không?

Nó giáo huấn tôi, tôi không nói gì bởi tôi biết tôi đã sai trong chuyện này, tôi hỏi nó những gì viết trong nhật kí chẳng lẽ lại là sự thật. Ban đầu nó bảo không phải nhưng nó không thể qua tôi. Nó kể thực hai hai đứa mên nhau thôi chưa hề ngỏ lời bao giờ, buổi chiều hôm đó nó với lũ bạn trong xóm chơi ở bờ cát ven sông thì thấy thằng chú tôi cũng đứng đó. Nó tách riêng đám bạn ra ngồi một mình để có cơ hội ngồi gần nói chuyện với thằng chú đó. Hai đứa nói chuyện với nhau rất thân mật về chuyện trường lớp, hai đứa cố nói để cho đối phương hiểu rằng mình có cảm tình với nhau. Rồi tự nhiên thằng chú lại ôm nó vào lòng, nó cảm thấy thật ấm áp khi có người ôm nó như thế. Sau đó thằng chú được trớn sờ khắp người nó, chính nó cũng cảm thấy bất ngờ vì hành động quá táo bạo của thằng chú, bình thường thì trông nó có vẻ hiền lành và có phần nhút nhát. Nó cho tay vào sờ bím con C nhưng vấp phải sự kháng cự của con C, chính ngon tay của thằng chú đã vô tình lấy đi sự trong trắng đầu đời của C. Thấy những vệt máu trên tay thằng chú vội vàng đi tới chỗ những đứa trong xóm, con C cảm thấy buồn vì hành động ấy, nó lủi thủi đi về trong sự cay đắng, nói hiểu rằng cuộc đời con gái nó đã chấm hết chỉ vì một hành động không đáng có.
Tôi hỏi hai đứa sau đó thì như thế nào, ngập ngừng một lúc thì con C cũng nói sau đó thằng chú đó cũng không dám gặp mặt con C nữa. Tôi nói với nó để khi nào về tôi sẽ nói với ông bà để cho nó một bài học, con C khóc lóc năn nỉ tôi đừng nói gì, thực ra nếu con C có đồng ý nói thì chưa chắc tôi đã dáng nói ra bởi tôi cũng không phải tốt đẹp gì và tôi cũng muốn giữ chút thể diện cho hai đứa nó. Ở quê tôi họ coi trọng chữ trinh lắm, không cần biết vì lí do gì nhưng nếu chuyện này mà vỡ lỡ ra thì sẽ bị mọi người xem thường. Ban đầu nó khóc lóc sau đó hăm dọa tôi nhưng tôi vẫn bảo là sẽ nói ra với tất cả mọi người. Con C năn nỉ không được nó chuyển sang hăm dọa tôi, nó bảo rắng sẽ kể cho mọi người nghe chuyện hôm tôi sờ mó nó. Tôi cười như muốn thách nó, tôi biết nó không dám đâu bởi nhờ có tôi mà nó ở trong cái nhà này, gia đình nó mang ơn còn không hết thì làm sao mà nói ra chứ vả lại nói ra người chịu thiệt không phải là tôi. Nó biết nó không thể dọa dẫm tôi được, nó chuyển sang van xin, tôi nói với nó chuyện này để tôi tính đã, tôi bảo nó hãy cho tôi thời gian suy nghĩ. Nhìn bộ ngực phập phồng theo hơi thở mà tôi không chịu được, qua ngọn đèn tôi thấy thấp thoáng cái nhũ hoa của nó, tôi được thế cho tay sờ cái bộ ngực của em qua lớp áo, em chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám phản ứng với tôi, em luôn bảo với tôi rằng đừng mà, em không thích như thế đâu. Bây giờ tôi chả quan tâm gì tới lời nói nó cả, tôi định cho tay vào sờ thì đúng lúc ấy thì mẹ tôi đi ra chỗ tôi, thực ra mẹ tôi đi vệ sinh sẵn tiện xem tôi học bài như thế nào. Chắc mẹ thấy tôi với C nên nghĩ rằng con C đang hỏi bài tôi nên không quấy rầy chúng tôi. Con C quay lại bàn học rồi đi ngủ. Tôi cũng mất hứng nên cũng đi ngủ luôn.
Thực ra đọc cuốn nhật kí ấy tôi mới hiểu hết cuộc sống gia đình em. Nhìn vẻ bình thường chú tôi có vẻ hiền và có phần thiếu hiểu biết nhưng có tính gia trưởng và hay nhậu nhẹt trong xóm, mỗi lần xỉn chú tôi thường phung phí tiền bạc mặc dù kinh tế gia đình rất khó khăn. Mấy lần thím tôi góp ý đều bị chú tôi cắt phăng nên chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám nói ra ngoài. Chỉ cần có rượu là chú tôi thay đổi hoàn toàn từ một người nông dân thật thà chất phát thành một con ma men. Tôi ngủ đi với những tính toán trong đầu, tôi thiếp đi trong những suy nghĩ ấy.
Mấy ngày sau tôi lên trường cấp 3 ở huyện ( tôi học trường chuyên còn trường này là trường cấp 3 của huyện nơi em Tr học ) diễn văn nghệ, tôi gặp lại phần lớn anh em hồi cấp 2 ( thực ra hồi cấp 2 lớp tôi có 10 nam nhưng đến 35 nữ ). Gặp thằng Nam đi với con nào ấy cả lũ ra hỏi, nó không ngần ngại khi giới thiệu là người yêu nó, hai đứa bắt đầu được một tháng rồi. Con bé ấy nhỏ hơn chúng tôi 1 tuổi, nói chung là khá xinh xắn, nghe anh em nói hai đứa hay hoạt động văn nghệ chung nên thành ra quen nhau rồi mến nhau luôn. Tôi ganh tị với tình yêu của nó, vì học giỏi nhất trong đám bạn cấp 2 cộng với mồn mép cũng nhanh nên anh em giao tôi trọng trách là giới thiệu em nó về đội hình này. Thực ra hồi cấp 2 chúng tôi lập ra cái hội 10 thằng con trai này, thằng Nam là người đầu tiên công khai người yêu với anh em. Tôi không quá quan tâm đến con bé đó, nhưng nhìn hai đứa nó hạnh phúc vui vẻ với nhau mà tôi không thể không ghen tị. Tôi quyết định sẽ tỏ tình với em Yến để một dịp nào đó tôi sẽ tỏ tình với em nó.
Được sự hậu thuẫn của anh em cấp 2, bọn nó cung cấp cho tôi những lời hoa mĩ những lời có cánh để viết một lá thư ngắn đầy cảm xúc nhất. Trong nhóm có 3 đứa học chung trường, nên bọn nó biết em Yến ( bí thư mà rất năng nổ cộng với tài ăn nói có duyên nên không thể lọt khỏi mắt tụi nó). Tụi nó bảo tôi kể tình hình hai đứa và bảo rằng 100% em Yến thích tôi rồi. Tôi nghe mà mát cả ruột và càng có thêm tự tin để gởi lá thư ấy. Ngày hôm sau tôi kẹp lá thư ấy vào quyển tập của em và nhận được lời từ chối của Yến. Có lẽ không ai hiểu được tôi hi vọng vào mối tình đẹp này như thế nào và chắc không ai hiểu tôi được sự thất vọng, nỗi buồn chán trong tôi như thế nào. Trước mặt đám bạn tôi luôn cố tỏ ra một con người vui vẻ lạc quan nhưng tôi không thể giấu nỗi buồn ấy trước đám bạn. Iôi vẫn luôn miệng rằng “ tụi bây yên tâm đi tao không sao đâu, thực ra tao cũng không có tình cảm nhiều với con đó đâu, tỏ tình cho vui thôi, có bồ thì tốt không thì thôi”, nhìn những nụ cười giả tạo cố che đi nỗi trống trải trong lòng, tụi nó không nói ra nhưng đều biết rằng tôi đang rất đau, một nỗi đau khó mà diễn tả thành lời, tôi hi vọng nhiều bao nhiêu để rồi thất vọng bấy nhiêu. Tôi nhớ có một lần đang đi hái dừa với tụi nó, một thằng vô tình hỏi lại tình hình tôi với Yến, tôi đáp lại vẫn câu nói đó, vẫn nụ cười đó. Một thằng trong nhóm nói rằng: “ D, mày không cần thiết phải giấu mọi người ở đâu, không ai nói gì đâu có điều gì buồn bực cứ nói ra đi”. Nghe câu này mà môi tôi như mếu, tôi run lên từng tiếng, những dòng nước mắt muốn tuôn ra ngoài. Tôi cố ngăn lại giọt nước mắt rơi, tụi nó không nói gì cả, nó cũng không muốn làm tôi bối rối hơn nữa để khỏi ai nói rằng: “ con trai lớn rồi mà còn khóc”. 
Tôi bắt đầu vùi đầu vào những trò vô bổ, game online, sex, thuốc lá. Trên trường tôi không hề bỏ học bữa nào nhưng tôi thường xuyên bỏ học thêm thậm chí còn bịa ra thêm một số buổi học để đi và còn lấy trộm tiền để đi đánh điện tử nữa. Có khi bố tôi cho 30k để đó xăng thì tôi chỉ đổ ít hơn số tiền ấy còn lại thì mua thuốc hút. Thực ra hút điếu thuốc ấy tôi cũng khó chịu lắm chứ, cái cảm giác đắng trong họng không thể nào diễn tả được nhưng vẫn cố để chứng tỏ mình là người lớn, mình là một người trưởng thành. Bạn bè tôi cũng nhắc nhở tôi chuyện này bởi chúng hiểu sức học của tôi, niềm hi vọng của bố mẹ , dòng họ và cả danh dự nữa. Tôi có điều kiện để học tập nhưng không cố gắng, bao nhiêu người mơ có điều kiện học tập như tôi. Tôi nhận ra mình càng ngày mê tốc độ, khi ngồi trên xe tôi luôn chạy hết ga ( cũng chỉ khoảng 60km/h ) và cũng may mắn cho tôi là chưa một lần bị té ngã dù nhiều lúc tôi không thể làm chủ tốc độ. Nhưng một đêm, tôi đi chậm nhưng do trời tối nên tôi va với một đứa con gái, tuy tối nhưng tôi vẫn nhận ra là con bé em nhỏ hơn 2 tôi 2 tuổi học chung trường cấp 2 và hiện giờ tôi với nó học chung trường với nhau. Tôi nhận ra nó, bình thường đi nhanh không có chuyện gì hôm nay nổi hứng đi chậm thì lại xảy ra chuyện ( thực ra là do thằng bạn tôi đi xe đạp thôi ). Tôi hơi hốt hoảng tôi với thằng bạn đỡ nó dậy và hỏi thăm thử nó có bị sao hay không, nhìn nó thì cũng không bị gì nghiêm trọng cả bởi tôi thấy chỉ bị trầy đầu gối, nó nhăn nhó bảo chỉ bị đau tay. Mọi người xung quanh bảo nó bị gãy tay tôi lo quá, tôi không biết làm sao để giấu bố tôi đây, bởi mọi người ai chả biết tôi con ông thầy D với lại nó bị gãy tay thì lấy đâu ra tiền mà lo cho nó. Đánh liều tôi mượn điện thoại gọi về cho mẹ tôi báo tin. Nghe đến mấy chứ “ tai nạn giao thông thôi” mà mẹ tôi đã khóc ầm lên ( thực ra tôi không dám gọi với bố mà chỉ dám gọi cho mẹ tôi ). Bố tôi nghe thấy vội giật điện thoại từ mẹ tôi, ông hỏi tôi “ mày bị ở đâu có bị làm sao không”, giọng bố tôi vồ vập. “ Dạ không sao bố ạ, con thì không sao, con lỡ tông con bé Ng học trò cũ của ba ” tôi đáp lí nhí. “ Mẹ, đi đứng không cẩn thận là thế đó”, bố quát tôi qua điện thoại. Tôi biết bố sẽ quát tôi bởi bố tôi rất nóng tính và nghiêm khắc. 
Nhìn ánh đèn xe và đèn xi nhan quen thuộc, chiếc xe dream rẽ trái, bố mẹ tôi đã tới. Bố tôi lại gần tôi và đánh tôi một bạt tai trời giáng, còn mẹ tôi lại xem bé Ng như thế nào. Cái bạt tai ấy làm tôi lạng choạng đứng không vững, một người chạy vào can bố tôi “ thôi, thầy đừng đánh cháu nữa, dù sao cũng chỉ là tai nạn ngoài ý muốn thôi mà, đừng đánh nó nữa”. Mẹ tôi cũng chen ngang vào: “thôi anh D, chở con bé Ng đi xuống bệnh viện trước đã”. Môi tôi run bần bật như muốn khóc, tôi lại cố cản những dòng nước mắt. Tôi rất giận cái nóng tính của bố tôi thực ra trong chuyện này không hẳn tôi sai, tôi đã đi chậm, đèn xe cũng bình thường, còn Ng thì vừa đi vừa giỡn lại cưỡi xe từ trong ngõ tối mù chạy ra mà không quan sát ( Ng đang giỡn với đám bạn đi học chung về ). Dường như trong người tôi đang rất nóng nảy, tôi bực bội bao nhiêu ngày qua bị Y từ chối, những điếu thuốc, những câu chửi trên gameonline làm tôi trở nên lầm lì hơn. 
Tôi bất mãn định dựng cây xe máy về, bố tôi bảo: “mày gởi chiếc xe máy lại và cởi xe đạp này về, về nhà đi rồi lát tao sẽ nói chuyện với mày”. Tôi dắt chiếc xe đạp về mà không thèm nói một lời. Tôi rất bất mãn với cơn nóng tính của bố khi không giữ thể diện của tôi trước đám đông. Tôi khóc, tôi không thể nhịn được, bố chưa hiểu đầu đuôi gì cả mà đã quát mắng tôi. Về đến nhà hai đứa em tôi vội chạy ra hỏi han tôi có bị làm sao không, con bé Ng như thế nào. Tôi quát chúng và bảo chúng vô nhà lo học hành đi đừng vô duyên như thế. Tôi nhờ con em gái tôi gọi điện thoại hỏi thử bé Ng như thế nào, má tôi bảo, không sao đâu chỉ bị trật khớp nhẹ thôi. Tôi nghe mà lòng nhẹ hẳn, tôi chuẩn bị những câu nói để chút nữa thi phần hùng biện với ông già khó tính của tôi. 10h đêm bố mẹ tôi mới về tới nhà, khuôn mặt bố tôi rất khó chịu với tôi, bố tôi bảo phải chở con bé Ng về nhà và xin lỗi bố mẹ nó. Chắc vì nể bố tôi nên họ cũng vui vẻ bỏ qua, dù sao thì bố tôi cũng bớt nóng nảy hơn rồi. Bố tôi gọi tôi ra nói chuyện, không có cái roi nào cả, có lẽ bố tôi cũng biết đấu đuôi câu chuyện chứ không như bố tôi nghĩ, tôi bây giờ chỉ cuối dầu dạ với vâng. Bố tôi bảo từ tối mai là đi học bằng xe đạp. Tôi vội phân trần bởi nếu đi xe đạp mà đi 8 cây số thì lấy sức đâu mà học hành gì nữa. Mẹ tôi cũng nói đỡ vài lời và bố tôi cũng đồng ý cho tôi đi xe máy tất nhiên là phải cẩn thận hơn nữa.
Nằm nghĩ lại tôi cảm giác đây là lần đâu tiên bố tôi nhẹ nhàng đến thế, tôi càng cảm thấy yêu bố tôi hơn ông ấy là người tuyệt vời nhất với tôi.

xem hinh anh phim xec

Sau này, trong cuộc đời tôi cũng đã trải qua không biết bao nhiêu lần chinh chiến, nhìn các em từ vũ công nhà nghề cho tới cave tại mấy quán karaoke trình diễn mấy màn múa thoát y, nhưng tôi có thể khẳng định rằng chẳng một em nào, dù xinh như hoa hậu đi chăng nữa có thể mang lại cho tôi cảm giác như khi nhìn con nhỏ Phương Linh cởi áo. Dù chỉ là cởi một chiếc áo sơ mi mỏng và bên dưới nó vẫn còn nguyên cái áo vú, chẳng để lộ chút nào. Nhưng đi cùng với nó, còn là trải nghiệm đầu đời của một đứa con trai - thứ chỉ đến với mỗi người một lần duy nhất trong đời.

Con nhỏ Phương Linh đang ngồi. Tay nó mân mê hàng cúc lâu thiệt lâu. Dễ chừng 5 phút đồng hồ, nó mới cởi xong nguyên bộ cúc, nhưng nó vẫn khép cái áo sơ mi lại không chịu mở ra. Tôi ngồi đợi hoài, đợi hoài, muốn giục con nhỏ nhưng lại không dám mở miệng. Hồi lâu, con nhỏ lí nhí:

- Long quay mặt đi Linh mới cởi!

Tôi lại rùng mình thêm một cái, rồi như một con robot bị điều khiển từ xa, tôi từ từ quay mặt qua chỗ khác. Chỉ thấy tiếng vải kêu rất khẽ, nhưng từng tiếng như thể đập mạnh vào ngực tôi hệt như một trận rock điên cuồng. Chỉ nghe giọng con nhỏ run run:

- Xong rồi đó Long.

Tôi quay người lại, sững sờ. Da dẻ con gái mới lớn mềm mịn và căng đét, cái áo vú che được nửa bộ ngực, còn hở ra một khoảng trắng mịn màng. Vai con nhỏ đang co lại, 2 tay như vô thức che lấy áo vú, gương mặt nó đỏ ửng tới tận mang tai. Thằng nhỏ cũng đang sốc nặng, từ trong quần cộc đâm thẳng lên hiên ngang hệt như cột chống trời. Cũng hên, tôi đang ngồi nên con nhỏ nhìn hổng thấy. TÔi nuốt nước bọt liên hồi, mắt nhìn chăm chăm không nói nổi lời nào, cho tới tận khi con nhỏ hết ngượng ngùng xì một tiếng rõ to:

- Nhìn cái gì hoài vậy, cái đồ ham hố!

Tôi như giật mình tỉnh lại. Lắc lắc cái đầu một chút cho tỉnh táo, tôi buột miệng:

- Da của Linh trắng quá ha!

Con nhỏ vẫn ngại ngùng, nhưng nghe câu đó của tôi, gương mặt của nó giãn giãn ra một chút. Đàn bà mà, có khi đang bị hiếp dâm, nghe thằng kia khen có thân hình đẹp cũng âm thầm sung sướng. Tôi gạ tiếp:

- Linh chia bài tiếp đi ha!

Con nhỏ lắc đầu:

- Thôi, chỉ chơi vậy thôi. Linh nghỉ nè!

Tôi cụt hứng dễ sợ. Tuy nhiên, tôi đâu phải loại người dễ chịu đầu hàng. Tôi cầm bộ bài gom lại, vừa xào vừa kêu:

- Chỉ 1 ván nữa thôi. Linh ăn Long quá trời rồi, phải để Long gỡ chứ. Chỉ một ván nữa thôi mà!

Con nhỏ xem chừng cũng không phải dạng người có quyết tâm gì cao lắm. Nó lưỡng lự một hồi rồi quả quyết:

- Chỉ một ván nữa thôi nha.

Ắt hẳn nó cũng nghĩ cùng lắm nếu có thua, nó vẫn còn mặc nguyên bộ đồ lót trên người. Có điều, người tính không bằng trời tính. Ông trời ổng đã quyết định lấy đi đời trai trẻ của tôi bằng cách trao cho tôi một cỗ bài xấu ma chê quỷ hờn thiên thần tự tử. Nhưng mà tôi không có trách ổng. 

Quân bài cuối cùng trên tay con nhỏ hạ xuống, ánh mắt nó kì dị lắm nha. Đó là ánh mắt của một người nửa ham muốn, nửa phân vân. Hẳn trong đầu con nhỏ cũng đang nghĩ về cái bộ dạng của tôi như thế nào, có điều một chút ngại ngùng của con gái khiến nó chững lại. Ván bài đã xong, 2 đứa ngồi như trời trồng một hồi lâu, con nhỏ mới gượng nở ra một nụ cười:

- Ván cuối rồi, xí xóa nha Long. Linh mặc áo vào nha.

Cảm giác một kẻ đang nhịn đói 3 ngày, gặp đồ ăn chỉ được ngửi chứ không được chạm vào cực kì giống với tâm trạng của tôi lúc bấy giờ. Chẳng hiểu dũng khí ở đâu ra, tôi nắm phắt lấy cái tay con nhỏ không cho nó khoác cái áo đồng phục lại, giọng run bắn nhưng quả quyết:

- Không được, Long phải làm nốt cho Linh coi.

Con nhỏ cũng run cả người lên. Miệng nó lắp bắp cái gì đó nhưng không thành tiếng. Bộ dạng nó nửa muốn khóc nhè, nửa muốn tò mò coi, thành ra một thứ bộ dạng nửa con gái nhỏ e lệ, nửa đàn bà dâm đãng. Cổ họng tôi khô như thể 3 năm chưa uống nước, tim đập như ngựa phi. Rồi lấy hết dũng khí, tôi đứng thẳng 2 chân lên. Thẳng em vẫn đang trong cơn hưng phấn, đội nguyên cái quần cộc mà hô xung phong. Chỉ nghe con nhỏ "Á" lên một tiếng rồi la:

- Long làm gì kì cục vậy!

Tôi đang làm gì à? Tôi cũng không rõ nữa. Tôi còn không hiểu tôi đang làm gì thì làm sao nó biết? Nhưng trong cái lúc đó, bản năng mạnh mẽ của giống đực đang điều khiển tôi làm mọi thứ. Mồm miệng đầu óc tôi đâu còn suy nghĩ được nữa, nó chảy rần rật theo trong từng mạch máu tưởng như đang muốn vỡ tung ra. Tất cả mọi thứ đó, đa số là do bản năng điều khiển. Một thứ theo như phim Mỹ gọi - basic instinct - bản năng gốc.

Cái giọng la và chút sợ hãi của con nhỏ làm cho tôi bị kích thích nặng nề. Đôi mắt tôi đỏ sọng lên, máu dồn quá trời ở 2 nơi: gương mặt vào thằng nhỏ. Tôi đứng, con nhỏ ngồi, thằng nhỏ chĩa vô trúng mặt con nhỏ như kiểu cao bồi miền tây giương súng. Con nhỏ nhìn vô một hồi, quay mặt đi, thút thít khóc. Có điều, món nước mắt của nó đối với tôi lúc này không xi nhê gì nữa - tôi đang hành động theo bản năng gốc mà.

Tôi kéo tay con nhỏ, nói nhỏ:

- Linh quay lại đây coi.

Con nhỏ vùng vằng:

- Linh không chịu đâu, Long ăn hiếp Linh!

Ăn thịt nó thì tất nhiên tôi không dám. Tôi là người chứ bộ. Nhưng hiếp nó thì dám lắm. Trong lòng tôi đang có quỷ mà. Con quỷ ấy đang chỉ đường cho tôi, mà toàn là đường đúng hết trơn:

- Long ... không chịu nổi nữa đâu. Linh nghe lời Long đi, không chừng Long không kiểm soát được đâu đó!

Con nhỏ này có vẻ nhát dễ sợ. Cũng phải thôi, bữa nó bị thằng cốt đột hù nó cũng sợ muốn xỉu luôn, giờ chỉ có 2 đứa trong phòng và đứng trước nguy cơ bị hiếp, nó không sợ muốn khùng luôn mới lạ. Cũng may trước đây tôi đối với nó cũng nhẹ nhàng tình cảm, nên nó cũng không có cái sợ hãi như kiểu với thằng khỉ đột kia. Chỉ nghe nó run run giọng:

- Long ... bị sao vậy!

Tôi cũng run không có kém:

- Long ... bị muốn Linh quá đi!

Con nhỏ đang quay đầu lại. Chắc nhìn cái tướng tôi lúc đó kì cục lắm, lại hơi đáng sợ nữa với cặp mắt đỏ ngầu, gương mặt đờ đẫn và một con cu đang căng hết sức. Nó nhìn tôi một hồi rồi có vẻ gì đó nửa như thương tâm, nửa như thấy kì cục rồi nhẹ giọng hỏi:

- Vậy ... Long muốn làm gì?

Thề có chúa, câu trả lời tôi muốn nói với nó nhất lúc đó chính là hét vào mặt nó thật to: "Anh muốn đụ em". Tuy nhiên, trên thực tế thì tôi vẫn chỉ có thể lắp bắp:

- Long ... không biết nữa, nhưng Long ... khó chịu quá!

Cảm giác khó chịu là có thiệt, nhưng đó là cảm giác khi mà sinh lý bị ức chế tới tận cùng, có điều con nhỏ tài lanh lại tưởng tôi khó chịu do bị bệnh. Cái nhìn của nó dành cho tôi có nhiều hơn những sự lo lắng:

- Ủa, Long bệnh hả?

Câu nói của nó khiến tôi như đang bơi lóp ngóp giữa biển vớ được một cái phao cứu sinh lớn thiệt lớn. Tôi vốn trước giờ không phải đứa trẻ thật thà gì lắm, tuy nhiên cái vụ nói dối lần này khiến tôi mỗi lần nghĩ lại không khỏi đỏ mặt.

- Long cũng không biết nữa. Nhưng mà Long khó chịu quá đi. Nghe người ta nói ai bị như Long mà không chữa được, coi chừng bị khùng thiệt đó!

Con nhỏ rõ ràng ranh ma về nhiều thứ, nhưng ba cái vụ thầm kín của đàn ông thì nó vẫn chỉ là cô bé học lớp 10, làm sao biết được. Cái bộ dạng của tôi lúc đó chắc cũng giống người đang bệnh lắm nên hiệu quả cũng rõ rệt à nha. Con nhỏ mặt mũi sợ tới muốn khóc:

- Thiệt hả, vậy Linh kêu bác sỹ nha!

Thằng nhỏ của tôi nếu biết nói, ắt hẳn nó sẽ la "Ối giời ơi" một tiếng thiệt to. TÔi cũng muốn la vậy, nhưng làm vậy không giống người có bệnh cho lắm. Tôi làm đôi mắt đờ đẫn, dòm vô áo vú nó, nói nhát gừng:

- Không... không được đâu. Long giải tỏa là ... nó tự hết ... mà.

Con nhỏ mặt càng khó hiểu:

- Long giải quyết nó làm sao?

Tôi nắm chặt lấy tay con nhỏ, lấy hết can đảm đặt tay vô ngực nó. Nó rùng mình một cái. Da dẻ con gái mát lạnh, cặp vú mềm mại làm đầu óc tôi như có tia điện xẹt qua, dù mới chỉ sờ sơ sơ ở phía bên trên ngực. Con nhỏ giữ chặt lấy tay tôi, hoảng sợ:

- Long... Long muốn làm gì vậy?

Tôi như thể đang mộng du, lắp bắp một câu:

- Long ... muốn ngủ với Linh.

Rồi không để nó kịp phản ứng, tôi kéo phắt chiếc quần cộc xuống. Nguyên đám lông rậm rì lộ ra, ngay chính giữa là thằng em đang ngỏng nòng pháo cao chất ngất. Con cu của tôi đang bị kích thích tới mức cao nhất, cứng hệt như một thỏi thép nguyên. Trong cái giây phút tôi đứng trần truồng trước mặt con nhỏ, tôi phảng phất thấy trong mắt nó ánh lên một tia hưng phấn. Nhưng cái ánh mắt ấy qua rất nhanh, thay vào đó là tiếng khóc òa dữ dội. Con nhỏ nằm sấp xuống giường tôi, 2 tay che mặt, khóc như mưa như gió.

Tôi mặc kệ nó khóc hay không, tôi nằm đè hẳn lên cặp mông bự chà bá đang rung lên theo từng nhịp khóc. Con cu nóng ruột cọ liên tục vào giữa cái khe mông con nhỏ. Còn cách một lớp váy và quần lót, nhưng cái ấm áp và hấp dẫn của nơi thầm kín nhất của con nhỏ tôi vẫn cảm nhận được. Tôi đang rơi vào một cái trạng thái y hệt như thằng khỉ đột hôm bữa, tôi quắp chặt lấy con nhỏ, chim nhấp nhấp vô chỗ đũng quần, mặc cho da thịt cọ vào vải nghe rát rạt.

Con nhỏ chống cự thấy ghê luôn. Một tay nó ôm chặt lấy áo ngực, tay kia giữ thật chặt cái váy và quần lót, 2 chân khép chặt lại. Tôi dù khỏe hơn nó nhiều nhưng không làm sao sờ vô ngực hay cởi đồ nó ra , chỉ còn nước đem xé tan ra. Nhưng làm vậy có hơi bạo lực quá, mà nó cũng không có hợp với tính của tôi. Có điều lúc đó tôi đâu còn thời gian để nghĩ, chỉ kịp nói một câu qua hơi thở gấp:

- Long ... xé đồ của Linh ra đó!

xem hinh anh phim xec

Xem xem hinh anh phim xec hay nhat 2014

 Hồi chiều dọn cơm cho chồng ra ăn chị thấy thằng Út nhìn chị lạ lung,hắn ăn lẹ rồi chuồn mất.Chắc là hắn thấy chị diện má phấn một tí.Tối chị ngủ không hiểu sao chị lại cởi quần nằm chờ. thiệt ngượng. Mình dâm quá! Rồi thằng Út vào.Tay hắn nhào nắn của nợ làm chị nhão ra nên giật người làm hắn lủi mất.Thằng khốn nạn! làm chị mất ngủ và nhức đầu.Hôm sau đi làm mệt đừ.

 Đi làm về không thấy chồng đâu?gọi mãi,không ai trả lời,bèn gọi cảnh sát. Cuối cùng cảnh sát tìm được chồng trên trần nhà.Nằm trốn thật kỹ.Nhưng không biết trốn ai!Cảnh sát biết chồng có gì sai trái bèn gọi xe cứu thương đưa đi nhà thương.Nhà thương sau khi khám nói chồng bị tâm thần nặng nên giử lại chờ kết quả. Đi làm về đã mệt nhưng mắc phải ông chồng chị còn mệt hơn,nhưng may là thứ sáu, mai nghĩ.Sau nầy thằng Út đi học sửa xe rồi đi làm cho người Mỹ,nên tiếng Anh nói khá,còn chị ba chập ba choạng,nên Út làm thông dịch viên.

[X] Close.