Xem hinh nen de thuong

Tôi và Linh quen trong rất tình cờ trong một birthday party của đứa bạn tôi. Linh tuy dáng người ko được như người mẫu nhưng cũng ko đến ma chê quỷ khiến, bù lại nàng có một khuôn mặt thật đáng yêu và dễ thương. Lần đó là sinh nhật của thằng Nam bạn tôi. Nhà nó cũng khá giả nên năm nào cũng tổ chức sinh nhật tại nhà rất linh đình. Nó mời hầu hết bạn bè nó quen nên khi đến nơi cũng rất nhiều người tôi ko biết. Đang đứng ở cửa cầm hộp quà để đợi nó ra đón vào thì đưa thì đúng lúc đó Linh đi ra và mời tôi vào trong. Tôi ko thể nào cưỡng lại được cái khuôn mặt và giọng nói kia nên theo Linh đi vào. Ban đầu tôi cứ ngỡ đó là em họ của thằng Nam nhưng vì Linh hôm nay đến sinh nhật nhưng kiêm cả việc tiếp khách cho nó. Mãi đến khi thằng Nam ra chỗ tôi thì tôi mới biết Linh cũng chỉ là bạn làm cùng với nó. Mải mê ngắm nhìn Linh mà tôi quên hẳn những gì đang xảy ra mặc dù tiếng nhạc rất lớn. Linh đã cảm nhận được ánh mắt của tôi cứ chằm chằm nhìn nàng như chỉ trực ăn tươi nuốt sống thì nàng với tay gọi tôi. Thật sự lúc đó tôi như người bị bỏ ngải hay sao mà tôi cũng chẳng thấy nàng vẫy tay. Linh ngỡ tôi mệt nên đến bên cạnh vỗ vào vai tôi và nói: - Anh Trung bị mệt à? Có cần em kêu bác sỹ ko zvậy? Đến lúc này tôi mới hoàn hồn tỉnh hẳn lại. Thật tình tôi rất ngượng nhưng ko biết phải nói sao nên đành cười trừ và trả lời: - Nhạc lớn quá nên anh cảm thấy đau đầu chút xíu. - Vậy anh có muốn ra sau vườn để cho thoáng ko? Linh bất ngờ hỏi tôi vậy. - Có. Tôi ko cần suy nghĩ để trả lời câu hỏi này vì trong đầu tôi lúc này đã chuẩn bị sẵn cho một kế hoạch. Tôi thì có lạ gì đường đi lối lại của nhà thằng Nam đâu nhưng Linh ngỡ tôi ko biết nên đã đi chỉ đường cho tôi đi ra sau vườn. Ra đến nơi, ko ai sai khiến tôi mà bỗng dưng tôi cầm lấy tay Linh kéo lại: - Em có thể ở ngoài này với anh một lát được ko? Tôi lí nhí trong mồm. - Con trai gì sắp lấy vợ đến nơi mà sao như con gái thế. Linh đáp lại. 

xem hinh nen de thuong

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

xem hinh nen de thuong

xem hinh nen de thuong la gi ?

- Khi đàn ông chiếm đoạt được lần đầu tiên của người con gái với những giọt máu.....
Cũng là lúc người con gái đã trao đi biết bao thứ: NIỀM TIN,SỰ CHÂN THÀNH,HI VỌNG...vào MỘT TÌNH YÊU với bao nhiêu KẾT QUẢ.
Con gái lúc ấy hẳn là hạnh phúc đến phát khóc trong khi con trai thì hả hê với những chiến tích của mình 

- Khi bị chính người đàn ông ấy rũ bỏ,cũng là lúc mà họ bật cười
..........cười cho cái sự đời,
..........cười cho cái NIỀM TIN đặt nhầm chỗ,
..........cười cho cái SỰ CHÂN THÀNH bị trà đạp,
..........cười cho NIỀM HI VỌNG bị tiêu tan,
..........cười cho MỘT TÌNH YÊU với KẾT QUẢ là MỘT TRÁI ĐẮNG.
Và cười vì một lần nữa họ may mắn nhận ra......
............................đó là MỘT THẰNG ĐÀN ÔNG TỒI !!!

xem hinh nen de thuong

Tôi bắt đầu cố gắng giải thích cho Hằng nghe hai chữ thổi kèn để ám chỉ sự yêu thương bằng miệng của người con gái dành cho người con trai, giải thích từ dùng trong truyện sex mà nàng thắc mắc. Rồi giảng giải cho nàng biết phải dùng môi lưỡi như thế nào, và những nơi nào nhạy cảm nhất để tạo cho người bạn tình của mình đạt được những cảm giác khoái lạc. Sau một hồi huyên thuyên chỉ dẫn. Hằng nhìn tôi đăm chiêu rồi nói “Em nghĩ tốt hơn hết em cần phải thực hiện những điều anh vừa giảng giải thì mới nắm chắc được vấn đề.”

xem hinh nen de thuong

Xem xem hinh nen de thuong hay nhat 2014

Rồi cứ thế chúng tôi lần lượt từng thằng từng thằng một thay nhau thưởng thức cô , hàng loạt các động tác đồi trụy diễn rat trong căn phòng mà ngày ngày chúng tôi mang sách vở đến nghe cô giảng bài,trên chiéc bục giảng mà cô lượn đi lượn lại mỗi ngày,nhưng có lẽ trong số chúng tôi thằng dai sức nhất là Thằng Hoàng béo nó địt cô lần này là lần thứ năm rồi mà chưa muốn đừng.No bắt cô quì trong tư thế kiểu chó hai tay chông xuống đất với sự không chế của tôi và cứ thế nó địt cô suốt 10p đông hồ làm măt cô lúc này phải nhăn lai vi đau đớn co keu lên gào lên nhuneg chỉ có những âm thanh không ra tiếng.Có lễ nếu thằng Trung không DỤC thì nõ vẵn chưa thôi mà vẫn tiếp tục làm tiếp mặc dù trước đó nó đã bắt đươc cô quì xuông mà địt vào mặt co( nó rê con cu ướt nhẫy của nó lên mặt cô lên tóc cô vào cái miệng đang bị dán băng dinh của cô dưới sự trợ giúp cua tôi (tôi giữ túm tóc cô , mài toc dài đên nhánh để nó phóng tinh lên đấy va tổ vẻ khoái trá nhìn từng giọt tinh trùng lăn xuống má cô.Thế là chúng tôi Địt cô thoái mái lên khắp các bộ phận của cô, lên bộ da trần trụi không mảnh vải che thân của cô ,lên mắt.mũi miện ,tóc va đít cô và nhất là cái “bướm” của cô lúc đó đã ướt nhẫy tinh trùng.sau khi làm tình cung cô xong không phải nói là làm nhục cô,không phải nói là cưỡng dâm cô Linh xong chúng tôi bắt đầu hành hạ cô tôi cầm cái thưỡc vùa dài vừa to chọc mạnh vào lôn cô một cái mép “bướm” cô bị tổn thương và bắt đầu chảy máu , cô dốc toàn lực đẩy thằng Hoàng béo và tôi ra nhưng tôi càng xọc manh hơn.Khi tôi đã tra tẫn xong cô tôi đổi ca cho thang Hoàng béo,rồi thằng ĐỨC…chúng nó đều tỏ ra thích thú khi nhìn thấy sự đau khổ tột cùng cả về mặt tinh thần và mặt thể xác ,chúng tôi như những con thú không còn quan tâm đên việc cô giáo Linh đang khóc thết va dãy đạp vừa xọc chúng tôi vừa đọc bài ,vưadf chép lại những bài học lên bô ngực của cô, những bài thơ cô đã dạy,những câu cửa miệng của cô với vể khoái trá vì chúng tôi muốn cô phải thật nhục nhã,không dám kể với ai chuyện này.