Xem lon dep

Mở mắt, sớm thế nhỉ, vơ cái điện thoại, mới 5 rưỡi sáng, cứ người nhớp nháp là không ngủ sâu được. Ngồi dậy, chân với lưng hơi ê ẩm, cái tư thế khó hôm qua làm khổ mình. Kể cả đàn ông, qua tuổi 30 là thấy gánh nặng tuổi tác, sức chiến đấu giảm rõ rệt. Hơn 10 năm trước với first love có đêm 5 chiếc, sáng dậy súc miệng thêm chiếc nữa mới đi làm mà vẫn bình thường, giờ chỉ 1 chiếc tư thế khó là có chuyện liền. Càng già càng thấy kinh nghiệm các cụ đúc kết ít sai, chẳng phải tự nhiên mà tư thế truyền thống lại phổ biến và lưu truyền qua được bao thế hệ. Ngay cả bọn Âu, Mỹ chúng nó cũng truyền thống chứ chả phải mình, chỉ cần tí kỹ thuật, vẫn trên sướng dưới sướng lại khỏe người.
6h hơn mò về nhà bên kia, thằng em sửng sốt, sao hôm nay anh dậy sớm thế? Tao ngủ sớm thì dậy sớm như mày thôi, nó cười cười, hôm nay anh farmer cho em nhé.
Chống thuyền lùa đàn vịt ra cánh đồng, rồi đổ đó, có vài cái đó mà tôm cá khá nhiều. Trong đây quanh năm mưa thuận gió hòa, chỉ cần chăm chỉ là đủ ăn, có lẽ thế nên con người ta sống với nhau dễ chịu. Chả bù ngoài mình, hết nắng lửa lại đến mưa dầm, quanh năm vất vả, cái tình người nó cũng cằn cỗi hơn. Cơn bão số 8 vừa rồi quật đổ mất cây hoàng lan trước sân. Cây hoàng lan từ hồi xây nhà, đi hơn chục phiên chợ Hàng mới mua được, bà cụ gọi điện cứ than thở tiếc mãi. Chả hiểu sao giờ người ta lại thích ngọc lan, hương ngọc lan thanh nhưng không bền, hoàng lan nồng nàn vương vấn. Chả thế mà cụ Thạch Lam cây đại thụ của Tự Lực Văn Đoàn mới có Dưới Bóng Hoàng Lan để đời. 
Về đế nhà, thấy bóng út loáng thoáng vườn sau, sang thăm dò xem tình hình út thế nào. Nói ku em, tao thấy mình cô út ở nhà cũng tội cho cô ít cá. Không đợi ku em trả lời, nhặt ít trạch chấu đi thẳng sang cô út.
Út máy bay rồi, lại 2 lứa đẻ đương nhiên phải mỡ phải xệ. Nhưng người đàn bà quê mùa, quanh năm đồng áng tay chân, phom của út vẫn ngon lắm. Út đang cuốc mấy luống đất, cái nón che ngang, bộ quần áo vừa phom người. Đứng góc này nhìn, chả ai dám bảo út máy bay. Út mà ở trên thành phố ăn trắng mặc trơn với spa, erobic… nữa thì khối chú phải rớt nước miếng chứ chả riêng mình.
Nghĩ tội cho út, dượng út to khỏe thật nhưng nông dân chân chất, chắc đêm cũng chỉ dám tắt hết đèn leo lên phì phọp mấy cái rồi phọt mịa ra hết là xong. Hôm qua hôn út mà mắt út nhắm nghiền, môi chu lên rồi trơ ra đấy thì chắc mấy chục năm sống với dượng chả bao giờ biết đến cái “đỉnh”. 
Sang bên vườn gọi tướng lên:
- Cô út ơi cô út
Út khẽ liếc ra nhìn, thấy mình, út mần thinh cắm cúi quốc tiếp, biết cái mòi út mắc cỡ mình nói tiếp:
- Con mang cho cô ít cá.
- Để đấy út xin.
Út lí nhí trả lời, mình lại lớn giọng:
- Thôi con về bên nhà, trưa con sang.
Út hốt hoảng ngẩng lên :
- Thui… trưa sang làm gì?
- Cô nghĩ con sang làm gì mà hốt hoảng thế?
Út đứng ớ ra, biết bị đưa vào thế, mặt út đỏ rần rần, đôi mắt ướt long lanh nhìn rồi quày quả bỏ vào nhà. Lại lẽo đẽo xách mớ cá đi theo út, út đi thẳng vào bếp mình theo liền vào, út quay ra:
- Thui về đi
- Đưa cá cho cô chứ có gì đâu?
Vờ đưa túi cá cho út, bất ngờ nắm tay lôi tuột út vào lòng, út cuống quýt dãy dụa như sâu, bực mình rít khẽ:
- Im, người ta thấy bây giờ.
Út im thít trong lòng, đè vào hôn, út lại chu môi lên rồi trơ ra đấy. Luồn tay mò vú, út cương quyết giữ tay lại:
- Thui, ai thấy thì chết. 
Buông út ra: 
- Thôi con về.
Út thở hắt ra như trút được gánh nặng, mình bồi tiếp:
- Trưa con sang…
- Thui… không được đâu.
Giọng út dài ra van vỉ, nhìn út cười:
- Thì có làm gì đâu mà được với không được.
Bỏ út đứng thảnh thốt trong bếp, đi về bên nhà, nghĩ bung, đàn bà lạ thật, chỉ hơi bóng gió là nghĩ ngay đến chủ đề máu, vậy mà trách đàn ông dâm với dê… chả biết đàn ông hay đàn bà dâm hơn..

xem lon dep

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

xem lon dep

xem lon dep la gi ?

Gã bồi vừa mới bước ra lão Quang đã vội bước lại gần và từ phía sau lưng con Trúc lão ôm lấy nó, tay trái áp vú trái, tay phải nhẹ nhàng ấn nhẹ trên mu lồn, tuy là qua lớp vải bên ngoài nhưng cũng làm cho “thằng nhỏ” lão ngóc đầu lên mãnh liệt, lão thì thào bên tai con nhỏ:
- Em cưng, rán chìu chuộng anh hả, rồi thì em muốn sao củng được, vừa nói hai tay lão tham lam lòn qua lớp vải sấn vào bên trong, tay phải chạm lớp lông lồn mềm mại, tay trái bóp ngay cái vú căn cứng, con Trúc lúc nầy lại uốn éo người nó, vô tình cái mông nó cọ sát vô thằng nhỏ của lão khiến lão chới với, lão muốn tụt cái quần xuống ngay cho khỏi vướng víu, bổng con Trúc vụt nhớ ra điều gì nó nhìn ra cửa nói:
- Anh bồi sắp đem nước uống tới đó, rồi nó nhìn lão mĩm cười, lão Quang chợt nhớ hồi nảy mình thúc hối gã bồi đem nước lên, lão mỉm cười mắt nhìn ra cửa, hai tay vẫn tái máy sờ soạng tứ tung. Chợt có tiếng gỏ cửa, con Trúc đứng vậy đi vô phòng tắm, lão Quang bước lại mở cửa:gã bồi phòng lĩnh kĩnh vơi một mâm rượu và nước ngọt đứng trước cửa phòng…

Con Trúc cởi quần áo, đứng trước tấm kiếng ngắm nghía một hồi, nó mĩm cười khi thấy mọi việc đều theo như cậu nó nghỉ, nó chỉ khép hờ cánh cửa, nó nghe mang máng lão Quang dặn dò gì đó với gã bồi phòng, rồi có tiếng đóng cửa, nó đoán gã bồi phòng đã đi ra, nó mở vòi sen tắm. Không đầy một phút sau có tiếng mở cửa rồi lão Quang bước vào, lão đứng chết trân nhìn con nhỏ trần truồng đứng tắm, rồi không chần chờ gì nửa, lão cũng vội vã trần truồng, con cặc của lão duổi dài ra, lão ôm lấy con Trúc, miệng bú vú, tay mò lồn. Con Trúc cũng không vừa, nó đưa tay bóp cặc lão, vuốt ve, vừa bóp nó vừa tưởng tượng tới con cặc của thằng Hải, tình cảnh nầy giống y chang nó với thằng Hải lúc ở nhà, khi Hoàng đi vắng. Nhưng con cặc của lão Quang nhỏ hơn nhiều… Lão Quang thì chới với khi tay con Trúc vuốt ve cặc lão, bàn tay con nhỏ sành sỏi khiến lão đê mê. Ụa sao con nhỏ này rành sáu câu vậy ta? ừ, vậy càng tốt, có kinh nghiệm ại trẻ tuổi, đúng là “gu” của lão. Lão đê mê nhắm mắt hưởng thụ, bổng con Trúc ngồi xuống rồi thì lão cảm thấy đầu con cặc lão ấm lên, lão hé mắt ra nhìn xuống:con Trúc đang bú lão một cách miệt mài, nó ngậm thật sâu, rồi vọt lưởi ra ngoài, ngoái đầu con cặt lão, chốc chốc nó lại lấy lưởi rà đùm dái lão, rồi thì nó nút cặt lão như em bé đang nút bình sửa. Lão Quang sướng lên mé đìu hiu, lão chưa thấy ai bú “đã” như con Trúc, bất giác lão chịu hết nổi sự kích thích mảnh liệt, lão lấy hai tay xiết chặt đầu con Trúc rồi nắc lia chia vào miệng nó. Con Trúc hiểu ý, nó biết lão sắp xịt, nó bú mạnh hơn, tay gãy nhẹ đùm dái lão, lão Quang bắn khí ồ ạt vô miệng con nhỏ, lão sợ con nhỏ nhả ra nên vừa bắn, lão cố lấy hai tay ghìm đầu con Trúc, làm gì con Trúc không hiểu ý lão, nó đã quen với thằng Hải rồi, thằng Hải có nói:”lúc tui đang xịt chị đừng có xô tui ra nhe, mất sướng, chị nuốt hết khí thì tui cảm thấy đã lắm, như vậy mới phê. Bởi vậy mổi lần thằng Hải chơi miệng nó là nó nuốt trọn hết nên bây giờ quen rồi, nên khi lão Quang bắn khí ra, bao nhiêu nó nuốt hết, điều đó làm cho lão Quang khoái chí. Số là từ trước tới giờ chưa có con nhỏ nào như con Trúc hết, dù lão có kèm bằng hai tay đi nửa thì tinh khí của lão vẩn tràn ra ngoài. Trái lại đối với con Trúc, lúc lão đang bắn khí, lão “thấy” con nhỏ dừng cái lưởi của nó ngoái cái đầu con cu lão nửa chứ, vậy mới đã, lão khoái chí, lão đâm mê con Trúc. Xong cú đó cả hai ra ngoài ngồi ghế coi tv, chờ gã bồi phòng mang thức ăn tới. Lão Quang bước tới mở tủ, lấy một cuộn phim bỏ vào máy, chẳng mấy chốc, phim XXX hiện ra trước mắt:một cặp tây đầm đang bú liếm miệt mài. Lão Quang bước tới ngồi bên cạnh con Trúc, hai tay lại tái máy sờ soạng. Con Trúc giọng nũng nịu:
- Trúc đói bụng quá hà, chừng nào mới có đồ ăn đây? Vừa nói nó vừa đưa tay bóp cặt lão.
Lão Quang đê mê, vừa đưa miệng nút vú con nhỏ vừa nói:
- Chắc cũng sắp bưng lên rồi. Tối nay mình ở đây nhe, sáng mai đưa em về, miệng nói tay vẩn không rời lồn. Con Trúc không trả lời, nó mân mê cặc lão Quang, vừa mân mê vừa nhớ tới thằng Hải, không biết bây giờ thằng Hải đang làm gì. Nó biết lão Quang đang mê nó như điếu đổ, nó làm bộ ngoan ngoản:
- Trúc không biết nửa, bác quyết định đi, chỉ sợ tối nay Trúc không về, may mốt cậu Hoàng biết được thì Trúc sẽ bị la….
- Tưởng chuyện gì chứ chuyện đó thì anh sẽ lo cho, không cần sợ. Lão Quang cướp lời. Sau cái lần khi nảy lão đã có chủ trương:lão quyết định nuốt trọn con Trúc làm của riêng mình, lão hài lòng với con Trúc. Ở cái tuổi lão, làm gì kiếm được con nhỏ “đã” như nó, hơn nửa lại là con gái nhà “lành”, chổ quen biết. Hoàng lại đang nhờ vả lão, chuyện gì lại không được?
Đêm đó Trúc ở lại với lão, suốt đêm con Trúc làm lão ngất ngư. Con Trúc vốn là dâm đãng, lại đang tuổi sung mãn nên hầu hết nó chủ động, lão Quang vừa mới bắn khí xong nó lại ngậm cặc lão mút lia chia, khiến lão vừa mệt lại vừa khoái, lão đâm mê con nhỏ…
Thằng Hải mặt mài sáng sủa, bảnh bao nhưng có cái điều là học ngu lắm, trong lớp thường đội sổ. Ngược lại mánh mun, ba trợn thì nó trùm sò. Học làm cái đéo gì, rồi cũng làm mướn thôi. Như ba nó vậy, đâu có văn hóa văn hóe gì mà cũng làm “ông nội”người ta vậy, tiền bạc vô đều chi, ăn chơi phè phởn, rồi nó cũng sẽ như ba nó vậy, hơn nửa là khác. Bởi vậy nó đi học như để làm cảnh, đi chơi thì nhiều.

Năm nay nó lên lớp 11, không hiểu sao nó lại được lên lớp nhưng mà thây kệ. Cô giáo chủ nhiệm lớp tên Hoa, cũng xấp xỉ 40 rồi nhưng coi còn đã lắm, thằng Hải bổng thấy khoái và bổng có ý đồ muốn chơi cô giáo. Sự cách biệt tuổi tác làm nó thấy hứng thú, nó bắt đầu để ý tới cô Hoa chủ nhiệm của nó. Nghe nói cổ lấy chồng cũng là giáo sư đã nhiều năm rồi nhưng chưa có mụn con nào, chồng cổ dạy ở Vỉnh Long thì phải, cứ hai ba tuần mới về thành phố một lần. Biết được điều đó thằng Hải khoái lắm, nó rắp tâm cua cô giáo… Ở Việt nam lương bổng của các nhà giáo thì bèo lắm, bởi vậy các ngày lể lộc thì học trò biếu xén quà cáp khiến các thầy cô dể thở hơn nhiều. Tuần tới là lể Trung thu, ngoài việc đóng góp chung mua quà cho cô, lắm đứa còn có quà riêng trong đó có thằng Hải. Lúc nầy thằng Hải “khẩm tại”, nào con Trúc, nào ba nó mà ngay cả lão Quang cũng dúi tiền cho nó nửa. Ba nó vừa mua cho nó chiếc Dream đời mới cáo chỉ, trong túi lạo đầy ấp tiền nên thằng Hải yêu đời hơn bao giờ hết. Bởi vậy nó lấy tờ giấy 100 đô mỷ xanh lè nhét vào bao thư kèm theo tấm thiệp với vài giòng chử “Trung thu chúc cô vui vẻ”, chờ lúc tan học, nó không dzọt sớm như mọi khi, nó làm bộ lui cui kiếm đồ cho tới khi không còn đứa nào ngoại trừ nó và cô Hoa chủ nhiệm đang thu gom sách vở, nó mới tiến lại gần bàn. Hoa ngẩn mặt lên nhìn thấy thằng Hải, nàng ngạc nhiên:
- Có chuyện gì Hải? mọi bửa em chạy sớm lắm mà sao bửa nay ra trể vậy? nàng vừa nói vừa cười cười nhìn nó.
Thằng Hải rút từ trong cặp sách một phong bì, nó chìa ra phía trước đưa cho Hoa, nó nói:
- Trung thu tới, em có chút quà xin biếu cô, xin cô nhận lấy.
Hoa liếc nhìn thấy phong bì, trong thâm tâm lấy làm hài lòng, chắc củng năm mươi hoặc một trăm ngàn như mấy đứa khác. Nàng không khách sáo, đưa tay cầm lấy phong bì, Hoa nhoẻn cười:
- Cô cám ơn nhe, nói xong nàng làm như thờ ơ lấy phong bì kẹp giửa cuốn sách. Thằng Hải vẫn chưa chịu đi nó nói:
- Ờ, xuýt chút nửa em quên rồi, hồi nãy em có gặp cô Trang ở dãy lớp 9, cổ nhờ em nói với cô là cổ có chuyện gấp phải đi về trước.
Hoa chưng hửng:
- Ụa, hồi nào vậy? sao bây giờ em mới nói, vậy là cô trể xe buýt rồi, chết, chắc cũng 6 giờ mấy mới về tới nhà. Rồi nàng hơi lo, số là ở nhà nàng có bà già chồng cũng gần 80 rồi, mắt mờ, tai điếc. Thường ngày đi quá giang cô bạn đồng nghiệp, nàng về tới nhà cũng hơi 5 giờ hơn, lo cơm nước xong cho bà mẹ chồng, loay quay thì trời cũng đã tối, hôm nay nếu đi xe buýt lại bị trể nửa thì 9 hoặc mười giờ mới được nghỉ ngơi. Chẳng phải tốt lành gì mà Hoa thờ phụng bà mẹ chồng, chỉ vì cái nhà thôi. Hai người anh chồng thì không dám lãnh, họ bảo vợ chồng Hoa:”chú thím lo cho má dùm, sau nầy má có đi thì cái nhà đó chú thím cứ hưởng coi như công lao vậy”. Lúc đó, không phải như bây giờ, cái nhà chẳng đáng giá bao nhiêu nhưng dù sao cũng có cái nhà để ở. Chính vì vậy mà Hoa hăm hở nhận lời, dù sao bả cũng không còn bao lâu. Ai dè bà già sống dai thiệt, chưa thấy động tịnh gì chỉ có cái là tai điếc mắt mờ thôi, có điều là cũng không cực lắm, chỉ có chuyện lo cơm nước ngày hai bửa mà thôi. Mổi chiều Hoa đi dạy về, ghé chợ mua một ít đồ tươi nấu buổi chiều rồi dành lại một phần cho trưa ngày hôm sau. Ngày nào cũng vậy, riết rồi quen. Hoa không còn thấy phiền như lúc ban đầu, hơn nữa, lúc nầy giá nhà ở thành phố lên vùn vụt. Vợ chồng Hoa mừng rơn. Có thế chứ, riêng vợ chồng của mấy ông anh thì tiếc hùi hụi. Củng may, lúc nhận săn sóc bà già chồng, vợ chồng Hoa đã có giấy tờ chuyển nhượng hẳn hòi…
- Cô không cần lo đâu, hôm nay em phải đi ngã tư bảy Hiền, em cho cô quá giang được mà. Thằng Hải vừa nói vừa nhìn Hoa.
Hoa mừng rở:
- Vậy sao, vậy em cho cô quá giang nha, nàng vừa nói vừa thu xếp chồng sách vở.
- Em xuống lấy xe xong chờ cô ở cổng trước nha, nó vừa nói vừa đi ra khỏi lớp. Hoa gật đầu, chờ thằng Hải khuất bóng nàng vội rút phong bì thằng Hải đưa khi nãy mở ra xem. Hoa chợt run lên khi thấy rỏ ràng tờ giấy 100 đô mỷ, nàng không ngờ thằng Hải sộp vậy, bổng nhiên nàng thấy có cảm tình nhiều hơn với đứa học trò nầy. Hoa nghỉ bụng:”sau nầy phải tốt hơn với nó một chút” mới được.
Hoa ra tới cổng thì thấy thằng Hải đang nổ máy xe đứng chờ, nàng lên ngồi phía sau. Thằng Hải cho xe chạy, thằng Hải xúc động khi nó cảm thấy gò ngực Hoa áp vô lưng nó, “thằng nhỏ” của nó bổng ngóc lên.
- Cám ơn em nhe Hải, Hoa nói nhỏ sau lưng nó.
Đã biết là chuyện gì nhưng thằng Hải làm như là không biết:
- Chuyện gì hả cô?
- quà của em hậu quá, cô cảm ơn.
thằng Hải cười nhẹ:
- Đâu có gì, em thấy nên vậy mà, thời buổi nầy lương bổng giáo chức rất là eo hẹp phải không cô? Rồi nó phịa:”dì em cũng đi dạy như cô vậy, dì ấy than với ba em hoài nên em biết…
Hoa thở dài, nàng phân bua:
- Ai cũng biết như em thì đở biết mấy. Rồi nàng nhớ tới tình cảnh của mình, tháng nào dè xẻn lắm thì củng tạm được nhưng đại đa số tháng nào cũng thiếu trước hụt sau. Trang. Con bạn thân của nàng có lúc nó nói:”ê, mầy muốn dù hông, tao lo cho, kiếm tí tiền xài mậy, vừa sướng vừa có tiền, rồi nó nheo mắt nhìn Hoa cười cười. Hoa muốn nói lắm:vậy thì trăm sự nhờ mầy, nhưng nàng mở miệng không ra. Thật ra Hoa cũng muốn lắm, chồng nàng thì một hoặc hai tuần mới về nhà, đôi khi chỉ về cho có lệ, cái chuyện gối chăn có vẻ miển cưởng, lợt lạt. Trái lại Hoa vẫn còn sung sức lắm, nhiều đêm thức giấc, sự đòi hỏi của xác thịt làm Hoa không ngủ được.
- Cô có cần mua gì ở chợ không, em chở cô đi. Hải lên tiếng phá tan sự suy nghỉ của Hoa.
Hoa ngần ngừ:
- Hải có bận công chuyện gì không, cô định ghé chợ ông Tạ mua đồ về nấu cơm…
- Em chỉ đi chơi thôi chứ đâu có gì quan trọng. Vậy em chở cô đi chợ nha.

Hoa mua một ít rau, một miếng thịt nạt rồi trở ra. Thằng Hải vẫn còn chờ nàng trước cửa tiệm thịt quay. Hoa cảm động, nàng bước tới gần chợt thấy thằng Hải xách một gói bự. Nàng cười hỏi:
- Hải củng mua gì rồi hả?
Thằng Hải cười, nó chỉ vô cái gói dầu mở lem nhem mà Hoa đoán đó là thịt quay nó vừa mua ở cửa tiệm trước mặt, nó nói:
- Em có mua một kí thịt heo quay với một con ngổng quay biếu cô.

xem lon dep

Đúng đó Cường! Chị vẫn còn trinh. Em đụ vô đi Cường, chị muốn trở thành một người đàn bà! Ư ưu ưu sướng quá.. Aây day.. Aáy da.. Đau quá….. Tiếng chị Thảo nghẹn ngào khi tôi lấy sức thục mạnh một cái vô lồn chị. Con cặc tôi như đã làm rách lấy cái lươí chắn ấy và một làn nước đỏ cũng trào ra từ phần sâu thẩm trong lồn chị Thảo. Tôi dừng lại giây lát để chị Thảo bớt đau. Chị Thảo rung người lại, từ cặp mắt xinh đẹp của chị, những giọt lệ trong suốt chảy ra như tiếc nuối thời con gái đã qua. Tôi liếm lấy những giọt lệ chua chát ấy và hôn lên cặp mắt sáng ấy và nút lưỡi của chị. Một lát sau, thấy chị Thảo đã bớt đau. Tôi thúc nhẹ vô lồn chị, lần này, chị Thảo như giật theo từng nhịp đó, chị Tuyết như đã thấy sướng khi được tôi nhúc nhích con cặc trong lồn chị. Tôi bắt đầu nắc mạnh vô lồn chị. Chị Thảo vòng hai chân qua hông tôi và tay quàng qua vai, áp chặt tôi lại. Hai bộ phận sinh dục của tôi và chị Thảo quấn quít lấy nhau như không muốn rời nhau. Tôi nắc càng lúc càng nhanh như bao lần trước khi muốn xuất tinh. Chị Thảo nấc lên những tiếng nghẹn và rên lên những tiếng vô nghĩa. Ngươì chị quằn quại lại và nước trong người chị thấm ướt ra làm cặc tôi ra vô dễ dàng ở cửa động đó hơn. Tôi để sấp người chị lại và đụ theo kiểu chó. Tay phải tôi đè người chị xuống để phần lồn của chị hướng lên cao hơn cho dễ đụ và tay trái tôi không ngừng vuốt ve lên cái lưng trắng mịn đó. Kiểu đụ này làm tôi thúc ra vào mạnh hơn ở cái lồn ấm và ẩm nước dâm.

xem lon dep

Xem xem lon dep hay nhat 2014

Tôi ngoan ngoãn bước theo chị,đi sau chị tôi có dịp ngắm thân hình kỹ lưỡng, dáng đi chị uyển chuyển, dịu dàng, tấm lưng trắng ngần khẻ uốn éo, đôi mông đều đặn nở nang, những cái đó đập vào mắt tôi như mời mọc,gợi lên 1 làn sóng kích thích mới làm cho dương vật tôi cương cứng lên. Đến nơi tôi ngồi phịch xuồng chiếc giường trãi drap trắng muốt, tôi dang rộng 2 tay ra cho thoải mái, 2 chân đong đưa, cao hứng tôi huýt sáo theo 1 điệu nhạc ưa thích. Chị đến tủ lấy ra 2 cái ly pha lê tuyệt đẹp, rót vào đó 1 ít rượu vang đỏ, sau khi chạm cốc chị & tôi uống cạn phần của mình. 1 cảm giác lâng lâng, ngọt ngào dâng lên trong dạ dày của tôi & thật là thú vị khi trước mắt tôi lại là 1 người khác phái đang khỏa thân, cảnh tượng lúc này đẹp như chốn bồng lai tiên cảnh.Uống xong chị dọn dẹp ly, mặc lại quần áo & bắt đầu bài học đầu tiên trong khi tôi vẫn trần truồng như nhộng