Xem lon gai chua

Hôm nay đi làm về tự nhiên thấy nhớ đến em ấy, buồn buồn lên đây kể lể chuyện mấy tháng rồi của mình với 1 em matxa. Chuyện của mình hoàn toàn có thật, muốn kể cho bớt buồn chút với lại cũng là chút kinh nghiệm cho bác nào lỡ mai mốt dính phải chuyện như mình.

Nói qua về mình 1 chút. Mình cũng đến tuổi lấy vợ rồi, ở nhà ông bà bu suốt ngày hối kiếm vợ mà do mình vẫn còn ham chơi nên suốt ngày đi làm về là tung tăng cùng chúng bạn ngoài đường, chả muốn kiếm người yêu. Mình thì làm công ăn lương thôi, lương thì cũng được hơn 10 củ, cũng đủ sống 1 mình ở đất SG này. Nói về chơi thì mình cũng thuộc dạng ham chơi, bao nhiêu tiền làm ra toàn để ăn nhậu, bar bủng nhưng cái món khoái khẩu nhất của mình và đám bạn vẫn là Matxa . 1 tuần có khi mình cùng mấy thằng bạn, mấy ông đồng nghiệp nữa đi matxa phải 4,5 lần. Cơ mà nhậu hơi sương sương tí mà đi cái món này thì hết ý các bác ạ Nói về matxa thì hầu như các nơi lớn lớn trong SG mình hầu như đi hết rồi, thậm chí ghiền đến nỗi biết có chỗ kia vừa khai trương là đi test thử luôn. Nhưng chỉ có duy nhất 1 chỗ làm hài lòng mình nhất là XX (xin phép cho mình giấu tên vì sợ có nằm vùng) Ở XX tuy giá cả hơi mắc tí nhưng tiền nào của nấy, cơ sở vật chất ngon lành và nhất là toàn các em chân dài xinh tươi mơn mởn 

Từ khi đi cái chỗ XX này thì suốt ngày mình toàn vào đây. Ở đây có 6x em thì mình cũng đả đi đc gần 40 em rồi( cộng luôn của mấy thằng bạn nữa tại đi về đều report cho nhau ) Bọn mình đi nhiều đến nỗi mà quen cả quản lý, mỗi lần có em nào mới vào là nó nt cho mình vào test.

Nãy giờ quảng cáo dài quá mà quên đi vào vấn đề chính. Trước tết phòng mình tổ chức ăn tất niên. Sau khi nhậu hơi say say rồi thì các bà các chị kéo nhau về, còn lại các thanh niên trai tráng nhìn nhau cười 1 cách khả ái và cùng nắm tay nhau vào XX Cơ mà hôm ấy khách hơi đông tại cuối tuần, mình đi cùng 5,6 ông, ông nào cũng muốn nhỏ nhường lớn nên có bao nhiêu số quen mình để mấy ổng đi hết. Đang ngậm ngùi định bụng hôm nay random thử thì thằng điều số chạy ra chào hỏi mình(trong mấy chỗ này nói chung là có quen biết cũng tốt,trước khi đến mình gọi đt bảo nó giữ cho mình 5,6 cái tủ,cuối tuần đông khách mà không báo trước đến đấy chỉ có nước ngồi chờ mốc mặt)

_Nó: Anh thông cảm mấy số quen đang kẹt khách, còn đâu thì bạn anh gọi hết rồi, anh còn nhớ số nào khác không?

_Mình: Hết cmn số rồi em ạ, chán vãi chắc hôm nay random thử.

Nói xong chợt nhớ ra mới lãnh tiền thưởng, rút ra 200k dúi cho chú ấy.
_Mình: Còn em nào xinh tươi ngon lành cánh đào và quan trọng là phải dễ chịu thì kêu vào giúp anh.
_Nó(cười nham hiểm): Anh yên tâm,quen biết cả mà, để em hỏi giúp anh số này. Xong nó gọi đt hỏi ai đây: Số YY còn không, mới xuống tua à, giữ lại có khách yêu cầu. Rồi quay qua nói với mình: Số này thuộc dạng hot ở đây đấy anh ạ, đảm bảo anh sẽ vui.

Mình cười cười rồi nắm tay các ông kia lên phòng xông hơi. Đang say say mà đi các món này thích thật các bác ạ, đi bao nhiêu lần vẫn chưa chán. Xông hơi,ngâm chân,ngồi bể sục 1 tí mà tỉnh cả say. Sau đó mình lên phòng thư giãn nằm xem đá banh, đang xem thì 1 chú điều số khác nói với mình: Anh yêu cầu số YY phải không, có luôn anh lên phòng nhé. Lúc đấy cũng đang máu me xem em nó hot cỡ nào nên chào mấy ông anh xong mình lên trước luôn. Đang lim dim trong tiến nhạc du dương thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.

xem lon gai chua

Bà Hiêp không nói dựa người hẳn vào thành xe dang chân gần cho Thanh sờ thỏai mái.Thanh không ngờ trong đời hắn có may mắn như vậy.Khi qua một khúc cua đông người hắn rụt tay lại,bà Hiệp cũng kéo quần lên.Hai người ngây ngây trong cơn mê đắm táo bạo,bên ngòai phố xá như vui hơn,Thanh nói:
“Chắc chịu hết nổi rồi dì! về thôi!”
“Tao cũng nghĩ vậy!”

Bà Hiền nằm dài trên giường đang oằn người sướng trong khi Thanh ở phía dưới bú ***. Đã 20 phút bú rồi mà hắn chưa chịu buông tha. Âm hộ căng cứng nước ra lai láng.Bà hổn hển nói:
“Mình làm kiểu 69 đi nhóc!”

Thanh trườn lên đưa dương vật vào miệng bà Hiệp,hai người tiếp tục cuộc giao hoan bú mớm trong cơn mê đắm cực độ.

Thanh lật sấp bà Hiệp,mông người đàn phồng to hấp dẫn,từ phía sau hắn cầm dương vật cứng ngắt đâm thẳng vào cái khe ướt nhẹp.Bà Hiệp rú lên khi hắn nắc tới tấp.Cuộc giao hợp hòan tòan cho hết không che dấu cơn sướng,không đạo đức,không tuổi tác,không gượng ép,không e lệ,không thẹn thùng,thật tự do cho từng thớ thịt hửi mùi ân ái, đâm sâu ,hết mình.Dấu vết ân ái loang đổ xuốmg tấm nệm trắng tinh như mời mọc tậm tình của những cơn sướng chảy ra.

Từ sau bờ mông nhô caoThanh ôm chặt nắc mạnh dần và gừ trong trọng họng cho cơn sướng phun ra phía dưới,bà Hiệp bấu chặt tay xuống tấm ra rên rĩ sõai người đón từng làn khí nóng bắn mạnh vào âm hộ mình trong thống khóai vô tận.

xem lon gai chua

xem lon gai chua la gi ?

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......

xem lon gai chua

Đêm đó, Con bé có một giấc ngủ đầy giao động và mộng mị. Mới 6 giờ sáng mà nó đã mở bừng mắt ra. Trí vanå còn ngủ kế bên. Nó quay sang phía Oanh thì thấy Oanh cũng đã thức rồi, nàng nhìn Con bé với một chút lo âu:
- Đêm qua, em ngủ không yên chút nào, mà sáng nây thì mặt em như cái mền! có gì vậy? em có khỏe không?
Con bé gụt mặt vào nách của Oanh, không trã lời. Nó lợi dụng cơ hội để hít cái mùi nồng nồng và ngây ngây của Oanh. Nàng vuốt tóc của nó, kiên nhẩn chờ đợi… một lúc sau, Con bé thủ thỉ:
- Cả đêm, em cứ thấy cái lúc mà anh Trí xuất tinh, cái lúc mà chị nuốt tinh của ảnh. Làm em cứ thấysao sao đó trong người…..
- Có phải là em mong muốn được làm như chị phải không?

Con bé không trả lời, chỉ vùng ằn trong vòng tay của Oanh.
- Thôi được, anh Trí đến gần 8 giờ mới phãi đi làm, mình sẽ cho anh ta một cái bất ngờ. Chị cho em nút cu của ảnh trong lúc ảnh ngủ. Nhưng chờ chị một chút…
Oanh nhẹ nhàng dậy ra bếp để lấy một ly sinh tố mãng cầu đã làm sẳn. Trước ánh mắt ngạc nhiên của Con bé, nàng cười giải thích:
- Chút nữa em sẽ hiểu công dụng của ly sinh tố nầy. Bây giờ thì hãy làm theo lời của chị. Em kéo nhẹ cái mền ra đừng làm cho ảnh thức, em thấy đó, anh Trí từ tối hôm qua vẫn ngủ không có bận quần lót. Bây giờ, em nhẹ nhẹ nắm con cu còn xìu của ảnh, em thấy nó dễ thương không? em ngậm nhẹ vào miệng của em. Đừng làm gì hết, em thấy sao? vừa êm, vừa ấm phãi không?… chị thích cái cảm giác nầy… rồi em từ từ nhấp nhấp con cu như ngón tay của em khi em nếm đồ ăn. Đúng đó, con cu bắt đầu phản ứng…. Nó đang lớn dần trong miệng em, bây giờ em bắt đầu bú và nút như nút một cây kẹo vậy thôi….

xem lon gai chua

Xem xem lon gai chua hay nhat 2014

Thằng trọc ngửa cổ uống ừng ực, thỉnh thoảng lại quay sang véo mạnh vào vú Liên đau điếng. Nàng quay sang thì thấy gã trùm và ả điếm vừa ăn cơm, một lúc lại quay sang bú liếm nhau. Ả quả là loài giang hồ, Liên thấy ả vừa ăn cơm mà vẫn điềm nhiên tròn mồm bú cặc thằng trùm chùn chụt, tay trùm thì mặt giãn ra mãn nguyện, vừa chơi Liên cả tiếng ban nãy, nay lại có con bú cặc tận tình đến thế. Cả bọn ăn cơm xong là gần như ngay lập tức Liên và con Phượng lại bị hai gã đè ra mà hiếp. Lần này gã trùm có vẻ như rất thích nàng, gã cố nén vết thương ở chân mà chồm lên đè nàng xuống sàn. Gã thấy nàng đã rất mệt mỏi không thể nào ở trên mà hầu hạ gã được, mà gã cũng muốn được đè ngửa nàng ra sàn nhà mà đụ. Có thế thì gã mới có thể cảm nhận hết được tấm thân nảy nở, mũm mĩm của nàng. Bên cạnh cặp kia cũng đang chơi nhau rất mạnh, con đĩ vừa thở hổn hển vì bị thằng trọc đè nghiến, ả lại quay sang cười giả lả với thằng trùm. Bé Bi con nàng thì ngồi ở giữa, mở to mắt sợ sệt khi trông thấy mẹ mình bị một người đàn ông lạ mặt vật ra sàn mà đụ. Với đứa bé ba tuổi, đâu có hiểu được mẹ mình đang phải trải qua nỗi nhục nhã lớn nhất trong đời. Ả Phượng nhoài tay béo vào má bé Bi một cái :
- Kìa bé Bi không biết làm gì tội ghê há…… làm đàn ông sướng lắm đấy bé ạ. Bé xem mẹ bé với cô bị hai chú hành hạ ghê chưa. Về sau lớn lên bé cũng sẽ được sướng lắm…… kìa anh béo, mạnh lên đi chứ…….

Liên nghe mấy lời thô bỉ của ả nói với con mình thì giận dữ, chồm lên định tát cho ả một cái. Nhưng nàng đã bị gã trùm đè nghiến, con cặc gã ấn vào người nàng thật sâu. Hắn không hành động được một cách dễ dàng vì cái chân bị thương, xong cái cách hắn ôm ghì lấy nàng và nắc một cách thành thục khiến Liên ở bên dưới đã bắt đầu cảm nhận được từng đợt sóng nhục dục ào ào kéo tới……..

Đêm đó, nàng bị hai thằng làm nhục không biết bao nhiêu lần. Có lúc cả hai thằng cùng giở lại cái trò quần dâm với nàng, lỗ đít, lỗ lồn nàng bị hai đứa banh ra hết cỡ mà chơi. Ghê tởm nhất là lúc chúng lấy con nàng ra để đe dọa nàng rồi thằng trọc sấn tới bóp chặt mũi nàng. Nàng vừa há miệng ra thì đã bị gã tọng cả con cặc to béo vào mồm bắt nàng bú. Đêm ấy cả hai thằng đều có vẻ sung sướng mãn nguyện khi được nàng bú cặc cho. Cái vị béo tanh tưởi của tinh khí nhiều lúc khiến nàng phát buồn nôn, chỉ muốn cắn phập vào con cặc đang tác yêu tác quái trong miệng nàng nhưng cứ nghĩ đến đứa con, Liên đành nhằm mắt nuốt hết vào trong những thứ nhơ nhớp của chúng cùng với nỗi uất hận của nàng. Thằng cướp vừa đụ nàng vừa bật ti vi định bụng tìm một kênh phim người lớn xem cho thêm hứng. Tivi bật lên đúng vào chương trình thời sự, nàng thấy có tin về một vụ cướp tiệm nữ trang. Bọn cướp đã lấy đi một số lượng lớn nữ trang và vàng bạc sau khi bắn chết ba người bảo vệ và làm bị thương một số người khác. Nàng thấy cả bọn ba đứa phá lên cười sằng sặc khi nghe thấy người ta phát lệnh truy nã bọn cướp tiệm vàng.

Khi nghe thấy là bọn cướp gồm ba tên hai nam một nữ, Liên chợt hiểu ra hết tất cả mọi chuyện. Ba kẻ đang chiếm cứ ngôi nhà của nàng và bắt nàng diễn trò con heo chính là ba tên cướp trên ti vi đang trên đường chạy trốn. Có lẽ vì thằng trùm đang bị thương nên chúng chưa trốn đi ngay mà tìm một chổ để ẩn náu. Cảnh sát chẳng thể ngờ ba tên này lại trốn trong một căn hộ trên chung cư chỉ cách nơi chúng cướp chỉ một dãy phố. Liên nhất định sẽ tìm mọi cách báo cho cảnh sát đến, để bắt lũ cướp táng tận lương tâm này, đồng thời để giải thoát cho hai mẹ con nàng. Đang mải suy nghĩ thì Liên bị nhúi cả người về đằng trước, phía trên bụng nàng thằng trọc đang ra sức ấn mạnh cái đàn ông của gã vào trong nàng. Thằng trùm chửi thề một câu rồi tắt phụt lấy ti vi. Bốn người lại hì hục trong những tiếng thở hổn hển, những tiếng rên rỉ khoái lạc mặc cho bé Bi đã nằm ngủ thiếp đi tự bao giờ. Đêm nay là đêm mệt nhọc và đau đớn nhất trong đời của mẹ bé, nhưng với bé, nó chỉ là một đêm bình thường như bao đêm khác…….

Cả đêm hôm đó, Liên bị bọn chúng đem ra làm thứ đồ chơi để thỏa mãn dục tính với đủ mọi trò dâm ô bẩn thỉu. Khi bị làm nhục Liên chỉ biết khóc thầm, nước mắt nàng như không chảy ra ngoài mà như rót ngược vào lòng nàng. Nàng quay sang thấy con trai đang nằm cạnh ngủ say thật đáng yêu, ngước lên thấy bức ảnh nàng chụp chung với chồng trước khi anh mất, kí ức của một gia đình đầm ấm dần hiện ra trong nàng. Thực ra cũng không hẳn Liên chỉ cảm thấy nhục nhã khi bị bọn chúng đem ra hành lạc, trong sâu thẳm, nàng vẫn cảm nhận được một niềm khoái lạc lớn mà cái kiểu làm tình bạo dâm của chúng đem lại cho nàng. Nhiều lúc nàng muốn hét lên, rú lên, muốn ôm chặt lấy thân hình đàn ông vạm vỡ đang ghì lấy nàng nhưng nàng không đủ dũng cảm và cả trơ trẽn để làm việc đó……….

Ba ngày liền bọn cướp ở lì trong căn hộ của mẹ con Liên, chúng định bụng chờ thêm một thời gian nữa cho mọi chuyện êm xuôi thì mới tìm cách trốn ra nước ngoài. Liên cố tìm mọi cách thông báo ra bên ngoài nhưng không thể vì bọn chúng đã cắt đứt đường điện thoại và phá hỏng chiếc di động của nàng. Ngày cũng như đêm, gần như lúc nào Liên cũng phải đem lồn ra cho bọn chúng chơi, chúng bắt nàng cả ngày phải trần truồng không được mặc bất kì thứ gì trên người để có thể hiếp nàng bất kì lúc nào. Trải qua ba ngày, đến khi Liên gần như buông xuôi mặc cho mọi thứ diễn ra thì cơ hội trốn thoát đến với nàng. Sau có ba ngày, lũ cướp đã chén sạch số thức ăn nàng mua dự trữ nên bắt buộc chúng phải sai nàng ra ngoài mua đồ cho chúng. Bọn chúng giữ bé Bi làm con tin rồi ả Phượng cùng nàng mặc quần áo vào ra siêu thị gần đó mua đồ. Chúng nghĩ hai người phụ nữ đi mua hàng thì sẽ tránh được sự chú ý của cảnh sát và mọi người xung quanh. Ả Phượng chọn mua rất nhiều thức ăn và một số thuốc men vật dụng cần thiết đủ cho bọn chúng có thể trú trong nhà Liên hơn một tháng rồi bắt Liên trả tiền. Ả cũng không quên ghé qua mua mấy vỉ thuốc tránh thai và một đống bao cao su. Khi Liên đứng trả tiền, ả mải ngắm mấy gian bán quần áo bên cạnh mà không để ý Liên đang lén viết mấy dòng chữ lên mặt sau của tấm chi phiếu. ” Bọn cướp tiệm nữ trang X. đang ở nhà tôi, chúng khống chế gia đình tôi. 413 chung cư Y. phố 60. Cứu!”.

Nàng thấy người nhân viên đọc tấm ngân phiếu, quay phía mặt sau ngạc nhiên rồi nhìn nàng chăm chú hồi lâu lại quay sang nhìn ả Phượng đi theo nàng rồi khẽ gật đầu. Nàng hiểu mình đã có cơ hội được cứu thoát. Nàng và ả vừa về đến căn hộ đã thấy hai gã ở trong trần truồng nằm dài ra ghế hút thuốc phì phèo. Thằng trùm hất hàm ra lệnh cho nàng phải cởi hết quần áo ra hầu gã. Dường như nàng mới chỉ vắng mặt đi mua hàng có vài tiếng là gã đã cảm thấy nứng lắm rồi. Liên đành miễn cưỡng tự động cởi bằng hết quần áo trên người rồi sà vào lòng gã cho gã mặc sức vuốt ve. Gã cướp với tay lấy lon bia u ừng ực rồi hơi ưỡn bụng cho cái đàn ông cương cứng chỉa ra phía trước. Liên hiểu ngay điều gã cần lúc này ở nàng, Liên quỳ xuống bú cu gã, hai tay nàng lòn xuống phía dưới nâng hai bìu dái gã mà vuốt ve. Nàng nghe thấy gã thở dài khoan khoái, Liên bú gã chừng một lúc lâu, đang lúc nàng ngước mắt lên nhìn xem gã có hài lòng với mình hay không thì nàng nghe một tiếng nổ lớn, rồi từ trán gã, máu tươi bắn ra tung tóe khắp người. Một viên đạn xuyên thẳng vào trán gã khiến tên cầm đầu chết ngay tại chỗ, ngay lúc mà con cặc gã vẫn còn đang cương cứng trong miệng nàng. Thằng trọc đang làm tình với con điếm bên cạnh giật mình rú lên rồi với tay lấy khẩu súng thì đã bị mấy phát đạn nữa găm thẳng vào người. Từ cửa sổ và cửa chính, từng toán tốp cảnh sát đặc nhiệm lần lượt xông vào. Ả Phượng trần như nhộng hột hoảng nhào tới gí súng vào bé Bi nhưng chưa kịp thì cũng đã bị mấy phát đạn của cảnh sát chết ngay tại chỗ. Liên chạy tới ôm chặt lấy con nàng mà thậm chí quên cả việc mặc quần áo, cứ thế trần truồng trước đám đông cảnh sát. Một người tiến tới chỗ nàng trấn an rồi đưa cho Liên một cái chăn lớn để nàng tạm che đậy sự lõa lồ.

Liên mặc quần áo, vẫn ôm chặt lấy bé Bi ngồi trên sa lông giải trình với cảnh sát. Mọi thứ diễn ra với nàng quá chóng vánh đến nỗi ngay bản thân nàng cũng không thể ngờ được. Cũng trên chiếc ghế này ba ngày qua nàng bị bọn chúng hãm hiếp, cách đây nửa tiếng cũng tại đây nàng vừa phải trần truồng bú cặc cho gã trùm, thế mà giờ đây nàng đang ngồi khai báo với cảnh sát còn ba tên cướp đều đã chết. Liên thấy người ta khiêng ba cái xác máu mê be bét ra ngoài, chúng đã phải trả một cái giá đắt cho những gì chúng làm, đó chính là mạng sống của chúng. Liên thấy dễ chịu lạ lùng, nàng thấy đáng đời ba kẻ mà mấy ngày qua đã đem nàng ra làm trò chơi tiêu khiển, như một con vật giống cái để thỏa mãn thú tính. Liên ôm chặt con nãy giờ chẳng rời, qua mấy ngày tai họa nàng mới thấy đứa con có ý nghĩa như thế nào với nàng. Thời gian qua, mải lao vào công việc nhiều lúc nàng như quên bẵng con. Giờ thì nàng sẽ tìm một công việc khác để có nhiều thời gian bên cạnh con hơn dù sẽ bị mất một khoản thu nhập. Mấy ngày qua nàng đã học được một bài học về tình mẫu tử, dù nàng đã phải trả một cái giá rất đắt làm học phí. Đó là trinh tiết của một góa phụ, là thân xác, là cái lồn của nàng…. Liên thấy cái giá thân xác mình phải trả cũng xứng đáng với bài học mà nàng nhận được.
Liên được thưởng một số tiền rất lớn tương ứng với một phần giá trị của số nữ trang bọn cướp lấy đi vì nàng là người đã có công thông báo cho cảnh sát chỗ ẩn náu của chúng. Liên tìm được một công việc văn phòng mới nhẹ nhàng, nàng có thể chăm sóc cho bé Bi nhiều hơn và thu nhập cũng chỉ bị giảm đi không đáng kể. Mấy tuần trôi qua, nhiều lúc nhớ lại quãng thời gian trong tay bọn cướp, Liên cảm thấy rất xấu hổ nhưng cũng có phần thích thú trước những khoái lạc mới mẻ và hoang dại mà chúng đem lại cho nàng. Trong người nàng, có một bào thai nghiệt chủng đang lớn dần……