Xem lon gai xinh

Một tuần nay Uyên ở nhà một mình. Nàng là giáo viên tin học ở trường trung học. Vừa nghỉ hè được hơn tuần thì Tiến chồng nàng, kỹ sư nông nghiệp phải xuống Viện lúa Đồng bằng Sông Cửu long để hỗ trợ đề án. Tiến sẽ vắng nhà hai tháng và Uyên đang thực sự không biết lấp đầy mấy tháng hè nghỉ dạy như thế nào.
Thường sáng nào Uyên cũng thức dậy sớm tập thể thao, nàng chạy một vòng quanh Tao Đàn rồi mới trở về nhà. Nhờ vậy nàng có một thân hình rất đẹp, cặp chân dài và thẳng, mông tròn và nở nang, bộ ngực nàng hình trái bom rất quyến rũ. Nàng biết được điều này vì mỗi sáng, khi nàng chạy lúc nào cũng có vài ba chàng trai trẻ chạy theo sát. Họ luôn chạy ở phía sau dể chiêm ngưỡng thân hình và cặp mông nàng. Những người đang ngồi nghi?dù lớn tuổi hay còn con nít không ai là không ngắm nghía mổi khi bắt gặp thân hình tuyệt mỹ ấy chạy ngang qua. Chính vì thân hình này mà Uyên vẫn còn lần lữa chưa chịu sanh con. Từ bữa Tiến đi không có ai đánh thức, Uyên thường ngủ nướng tới 8, 9 giờ mới chịu dậy. Nhà chẳng có ai lại đang nghỉ hè chẳng dậy sớm chi cho mệt. Sáng nay còn đang mơ màng thì điện thoại kêu vang, nhìn đồng hồ đã hơn 8 giờ, Uyên với tay lấy chiếc Cordless Phone ở đầu giường và nhận ra giọng nói của anh ruột nàng ngoài Nha Trang. Anh nàng cho biết sẽ gửi cậu con trai lớn Dũng vào chơi với cô chú trong dịp hè lớp 10 này và nhờ vợ chồng nàng có dịp dắt cháu đi chơi đây đó thăm Sàigòn. Đã hơn 4 năm nay từ lúc còn là thằng nhóc 10 tuổi bé xíu ngày nào, Dũng mới được vào lại Saigon. Năm đó Uyên 27 tuổi mới lấy chồng, suốt ngày nàng chở cháu vòng vòng TP ăn kem, ngắm cảnh. Cháu Dũng quyến luyến cô lắm, lúc nào cũng bám cô kè kè. Buổi trưa nhiều lúc hai cô cháu nằm coi báo, đọc truyện rồi cùng ngủ lúc nào không hay. Hết hè trở về Dũng còn quyến luyến mãi không dứt? Uyên ngỏ ý tiếc là anh chị nàng không thể cùng vào chơi dịp này và hứa sẽ chăm sóc cháu chu đáo để anh chị yên tâm. Gác máy rồi nàng cũng trở dậy sửa soạn tắm táp và dọn dẹp mọi thứ. Nàng qua dọn dẹp lại căn phòng ngủ phía Tây để sửa soạn cho cháu. Nhà nàng chỉ có 2 phòng ngũ, phòng phía Tây này nhỏ hơn nhưng rất thoáng mát vì có 2 cửa sổ lớn trông ra 2 hướng của căn nhà. Phòng của vợ chồng Uyên lớn hơn và mấy hôm nay hơi bừa bãi. Nàng xếp lại đồ đạc, dọn dẹp lại báo chí vung vãi. Lúc lau lại dàn máy CDR, Uyên chợt nhớ ra có một dĩa phim sex nàng vẫn còn để trong ổ. Dĩa phim này Uyên thu được của bọn học trò lớp 11A6 chuyền tay nhau trong giờ học của nàng. Bọn học sinh xin mãi và hứa hẹn đủ điều Uyên mới đồng ý không báo cáo sự việc lên Ban Giám hiệu nhưng vẫn thu giữ chiếc dĩa tang vật. Lũ học trò bây giờ thật hết nói, dĩa phim sex nặng toàn những cảnh quan hệ giao hợp làm tình và thỏa mãn lẫn nhau bằng những kiểu cực kỳ nóng bỏng mà Uyên thậm chí chưa bao giờ tưởng tượng ra. Lúc về nhà nàng chỉ định kiểm tra sơ qua nội dung nhưng rồi chính nàng cũng bị cuốn hút vào từ lúc nào. Chả trách học sinh bây giờ lớn trước tuổi và ngày càng nhiều những trường hợp quan hệ rồi có thai sớm ở trường học.

Có lần buổi tối Uyên rủ Tiến cùng xem, Tiến cũng thừa nhận dĩa phim rất kích thích nhưng là một trí thức gốc nên chàng chỉ coi cho biết chứ không có ý định thử những kiểu cách đó. Uyên thì càng coi càng thèm muốn, toàn thân nàng nóng bừng, âm hộ nàng ướt đẫm, nàng muốn biết cảm giác của lưỡi đàn ông ve vuốt trong lồn nàng ra sao, nàng muốn biết ngậm và mút dương vật cứng ngắc của đàn ông đem lại những khoái cảm như thế nào. Thế nhưng Tiến, người đàn ông duy nhất nàng sở hữu, lại chẳng cho nàng cơ hội nào để thử những cảm giác dục tình này. Tiến vẫn một kiểu đè ngửa nàng trên giường như mọi ngày, nhờ nàng mang condom vào, banh rộng hai chân Uyên, cặp chân dài mà biết bao gã đàn ông sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được, rồi từ từ thọc dương vật vào âm đạo Uyên, âm hộ của Uyên nóng hổi và chạ? nên chỉ sau vài cái dập ra, vô một chút là Tiến đã gục ngay. Uyên biết là mình chẳng thể đòi hỏi gì hơn ở người đàn ông suốt ngày chỉ ngồi bàn giấy như Tiến. Do ngồi một chỗ lâu ngày, các cơ quan và bắp thịt ở vùng đùi và bụng Tiến trở nên yếu ớt. Thỉnh thoảng Tiến cũng cho Uyên được hưởng những cảm giác tuyệt vời của khoái cảm, nhưng những cảm giác đó càng ngày càng thưa thớt?

xem lon gai xinh

Tôi ngồi đợi đã lâu. Ngo.n đèn neon ngoài giếng đã tắt khi ánh trăng từ từ xuyên qua những ngọn cây. Tôi yêu trăng nhưng chưa bao giờ mong đợi như đêm hôm nay. "Trăng ơi, ta đợi mi hơn gì hết. Đến nhanh lên nhé, nhanh lên đi mà." Tôi nhìn lên đợi bóng trăng qua cửa sổ. Rốt cuộc rồi nó cũng đến, ánh trăng sáng ngời của đêm rằm phủ xuống tràn ngập thấy rõ bàn tay đang run run của tôi trên thành cửa. Tiếng cửa sau cọt kẹt mở ra. Tôi nhỏm dậy, không chờ được nữa tôi nhún mình nhảy qua cửa sổ như một con mèo. Tiếng dì giật mình la lên.
"Trời ơi!! Dũng! Con làm gì mà như ăn cướp thế? Làm dì hết hồn à!"
Dì đưa tay chận ngực, mắt mở lớn nhìn tôi trách móc có vẻ hờn dỗi. Tôi ấp úng.
"Con đợi dì nãy giờ lâu quá. Con xin lỗi dì."
Thấy vẻ sợ sệt của tôi dì bật cười bước tới nắm tay tôi.
"Dũng con. Chuyện gì cũng phải từ từ. Dì bảo tối nay tắm cho con là dì sẽ tắm. Dì định ra giếng múc nước vào bồn để sẵn rồi mới gọi con. Đừng nôn nóng quá nha."
Dì kéo tôi lại gần giếng, tay với lấy cái gàu định múc nước giếng lên. Tôi dằn tay dì dành lấy.
"Dì để con ."

Cái bồn chứa nước do dượng làm để trữ nước khi cần, đã cạn. Có lẽ vì yếu đuối nên dì không thể đổ đầy được. Tôi ra sức trong hơn nửa tiếng thì xong. Dì đứng cạnh xem tôi làm việc , đôi mắt phượng như thôi thúc tôi làm hăng hơn bao giờ. Tôi buông gàu đứng thở. Cái áo lót ướt đẫm mồ hôi vì đêm hè nóng bức và "lao động là vinh quang" nhơm nhớp khó chịu. Dì kéo cái ghế đẩu gần bên bảo tôi ngồi xuống. Dì cởi áo tôi ra khỏi đầu, bàn tay mềm mại lần nữa lại xoa trên người tôi.

"Con khỏe thật Dũng à. Ngày xưa dượng gần cả tiếng đồng hồ mới làm đầy bồn. Ngực sao chắc thế này!"
Những ngón tay nhột nhạt của dì làm tôi muốn rúm người lại, nhưng thích lắm. Dì ngồi xuống lấy tay cầm mép quần đùi của tôi, mắt nhìn lên. "Con cho dì cởi quần ra nhé." Tôi run rẩy, nhắm nghiền hai mắt lại, hai tay níu thành ghế nhổm người lên. Cái quần tụt xuống và ? lần này tới phiên tôi hoàn toàn trần truồng trước mặt dì. Tôi nghe tiếng dì thở hắt ra: "A ?.." Thì ra phâ? dưới của tôi đã cương cứng sừng sựng chỉa ra ngay trước mắt dì. Tôi hé mắt ra thấy dì đứng nhìn "nó" miệng há hốc , ấp úng: "Dũng ? Dũng. Con , con? to quá." Tôi đâu biết thế nào là to hay nhỏ. Tụi cùng lớp thì thằng nào thằng nấy lùn xịt, mỗi lần ở truồng tắm sông tụi nó bu quanh để "chiêm ngưỡng" nó, đôi thằng còn xin cầm thử mà bị tôi trừng mắt đuổi đi. Còn mấy khi tôi biết đến của người lớn! Có chị Tuyết người làm một lần vào tháng trước, thấy tôi ở truồng mà chị ta cứ đứng đấy nhìn không chịu đi bị má tôi bắt gặp mắng thậm tệ "đồ cái thứ đàn bà có chồng thấy con trai như mèo thấy mỡ." Tôi vô tình chẳng để ý gì dù đôi lúc thấy chị tỏ vẻ săn sóc tôi hơn "kể từ dạo ấy". Tôi nghe dì nói ngượng chín người vội lấy tay bụm lại. Dì kéo tay tôi ra.
"Để dì xem. Trời đất ơi. Mới 15 tuổi mà kinh khủng dậy?"
Dì đứng nhìn nó như bị thôi miên một lát sau mới nhìn tôi cười vẻ lẳng lơ.
"Dì tắm cho con bây giờ nhé."

xem lon gai xinh

xem lon gai xinh la gi ?

Lạch cạch … nhói đau lên … muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.


Nheo mắt nhìn xung quanh, ai dza` là đang ở bệnh viện, đưa tay phải rờ lên đầu, nó thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gẫy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay nó, xoay nhìn qua trái, Nhung đang nằm áp má lên bàn tay nó ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Nhung cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.
Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Nhung, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Nhung, vừa phớt qua má bỗng Nhung tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Nhung tỉnh lại rồi.


- H… tỉnh rồi hả… huuu Nhung sợ quá …


- Sợ gì ? … tui chết đâu mà sợ ? …


- Mà sao bà ở đây ? không về nhà hả ? nó hỏi.


- Tui xin ba má ở lại đây rồi … ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Nhung nói


- Tui đang ở đâu vậy ? bệnh viện nào ?


- H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.


- Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.


Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát dày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, nó suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.


- Vậy sao tui lên đây được ? tui nhớ là trôi xuống rồi mà ?


- H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.


- Oh ! sao leo lên lúc nào ko biết ta ? còn bà có sao không ? có va chạm đâu không ?


- Không Nhung bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.


- ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi


Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Nhung tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay nó, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, nó cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Nhung cũng tỉnh dậy và nhìn nó hỏi


- Ông sao rồi ? đau hả… để tui kêu bác sĩ nha ?


Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt nó lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, nó nghe thấy Nhung khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc…. Giường của nó được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi nó lại chìm vào bóng tối.


Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.


- Mẹ… mẹ tới lâu chưa ?


Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm mẹ lo.. quá


- Dạ con xin lỗi mẹ


- Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con….


Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…


- Dạ con xin lỗi ba


Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói


- Nhung nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi…. mới tí tuổi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi …


Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.


Nhung xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt


- huu.uu.. ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá …


- Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc … thôi nín đi


Nó ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm nó, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.


- Mày khỏe chưa ? thấy đỡ đau hơn chưa ?. Hoàng hỏi


- Ờ cũng đỡ lắm rồi


- Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ ?


- Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ … hha..a..


- Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương ko tao dớt mày mấy đấm rồi nha.


- Ngon lại đây ..ha…a


Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời nó. Ban ngày trời nắng ấm, nó cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Nó không ngủ được … Bên cạnh nó, Nhung vẫn ở đó, chăm sóc cho nó như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Nhung đều giành làm với mẹ nó, mẹ nó có vẻ rất vui …


- Nhung… mai.. bà về đi nha..


- Sao vậy ?


- Bà ở đây hoài ba má bà ko la hả ?, 



- Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.


- Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.


Nói xong nó nhìn qua Nhung, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của nó.


- Ặc, gì nữa… bà cho tui xin.. sao khóc hoài vậy ?


- H muốn đuổi Nhung về lắm hả ? H không muốn Nhung ở lại đây sao ?


- Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai duổi đâu ? chỉ là bà ở đây ko có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng ko có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.


- Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.


Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên nó nhìn Nhung theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi nó đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.
Hai tháng qua đi, Nhung vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc nó dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, nó cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.


Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, nó không lo lắm. Từ ngày về nhà Nhung siêng lại nhà nó chơi hơn, cũng đỡ buồn.


Một buổi chiều, Nhung đang ngồi học bài với nó, trời nóng nực, nó nói : 



- Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời


- Ừ ông đi đi !


Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng .. haiz. Mua xong quay về nhà, nó không thấy Nhung đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong


- Bà đâu rồi Nhung ? nó hỏi lớn


Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, nó nghĩ chắc Nhung chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, nó lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt nó là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống nó đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Nhung quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy nó, Nhung lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói


- Ông ….đứng đó … nữa, ra ngoài…. đi, tui… đang tắm…. mà


Như sực tỉnh cơn mê, nó xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà nó không để ý là cái chân và cái nạng của nó không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, nó té đổ kềnh ra nền nhà sóng soài. Nhung từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy nó, đỡ nó dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má nó, mắt nó như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt nó đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Nhung lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.
Thay đồ xong, Nhung đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…


- Tui …xin lỗi, tui.. tui.. không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu
Nó cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.


- Ừ… cũng tại… tui.. tui.. quên khóa cửa.


- Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi , nó mím môi lại rồi nói.


- Ừ


Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Nhung cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với nó suốt cả buổi chiều.


Thứ hai tuần sau, sau khi tháo băng, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, chưa được vận động mạnh như chạy nhảy, nhưng được đi bộ là cả một niềm vui, nó cảm thấy tự tin hơn khi đi bằng chính đôi chân của mình thay vì cái nạng. Ngày tựu trường, lớp cũ phân chia nhiều do có đứa vào bán công, có đứa vào công lập, vào trường rồi cũng chia ra các lớp, không còn được họp lại với nhau nữa.


Vậy là chính thức lên cấp 3, trường công lập nên có chế độ học căng hơn và mệt hơn so với các trường khác, Nhung cũng học chung trường với nó, chỉ khác lớp.


Từ khi xảy ra tai nạn đó, Nhung thân thiết với nó hơn, thường xuyên đi học chung với nó hơn, nó cũng không nỡ từ chối, mà có từ chối cũng không được, Nhung có vũ khí mà nó khó có thể từ chối được, đó là khóc….

xem lon gai xinh

Cháu đã không ngần ngại đến, hai cô cháu đã nói chuyện một hồi lâu, cô ấy tâm sự rằng cô ở có một mình, cô rất trống trải nên muốn cháu thường xuyên qua thăm cô ấy thì cháu thích bao nhiêu quần áo cũng được đáp ứng. Kết thúc buổi nói chuyện cháu lại được cô ấy tặng một chiếc máy nghe nhạc và vài bộ đồ hiệu nữa. Mặc dù nhất quyết từ chối nhưng cô ấy bảo sẽ rất buồn nếu cháu không nhận.

Cháu mê muội và nhận lời sẽ thường xuyên qua thăm cô ấy. Giờ thì cháu không thiếu hàng hiệu để mặc, có nhiều đồ đắt tiền để sử dụng, điều đó khiến bạn bè cháu cũng ngạc nhiên. Chỉ trong bỗng chốc cháu đã thay đổi hoàn toàn, các bạn gái vây quanh khiến cháu thấy rối tung. Cháu không hiểu được vì sao cô ấy lại quan tâm và chiều chuộng cháu đến vậy. Mặc dù nhiều lần cháu từ chối không đến nữa nhưng vì cô ấy năn nỉ đã khiến cháu mềm lòng. Cháu lại tìm đến đó mà chẳng hiểu để làm gì. Cô ấy không hề làm gì tổn hại cháu nhưng đám bạn đều bảo rằng sẽ có lúc cháu “ngã gục” vào vòng tay ấy. Cháu không hiểu điều gì đang xảy ra? Có phải cháu đang bị cô ấy mê hoặc hay không? Hãy giúp cháu?

xem lon gai xinh

Xem xem lon gai xinh hay nhat 2014

Ngắm nhìn cô say sưa mút, cậu bé cười nói với vẻ thoả thuê: thế…thế…chị Hà Anh mút cho sạch vào…mút sạch rồi thì em lại làm cho chị sướng tiếp.Để cho Hà Anh mút mát một hồi xong, cậu bé lại leo xuống chọc dương vật vào âm đạo cô để giao hợp tiếp. Cứ thế cậu bé nghịch ngợm cứ luân phiên chọc dương vật vào âm đạo Hà Anh và leo lên cho Hà Anh mút dương vật. Được một lúc, cậu bé cũng có vẻ mệt và hết chịu nổi, cậu ta phì phò hỏi Hà Anh là đã muốn cậu ta xuất ra chưa, Hà Anh cũng ngất ngây lắm rồi nên cô gật đầu vẻ ngoan ngoãn. Thế là cậu bé bắt đầu tăng tốc tốc độ dập, chiếc giường rung lên dữ dội, háng cậu bé dập vào háng Hà Anh kêu ten tét. Hà Anh há hốc miệng, hai tay bấu chặt xuống đệm, buông thả hoàn toàn thân thể cho cậu bé thả sức giao hợp. Cơn khoái cảm bùng nổ, khiến Hà Anh mụ mị cả đầu óc. Cùng lúc thì cậu bé cũng hộc lên một tiếng và xuất vọt ra. Trời đất, cậu bé xuất tinh mà Hà Anh tưởng như có cả một cái vòi nước ở trong âm đạo cô vậy.