Xem lon gai

Nga kéo tôi về phía trước, để tôi quì giữa hai chân nàng, cởi hết mấy cái nút áo còn lại, phơi trần bộ ngực đang phập phồng vì ham muốn rồi ghì đầu tôi vào đó. Ôi thơm mùi con gái, ôi cái nóng ấm của da thịt đàn bà. Một tay bóp vú, một tay còn đang thập thò trong cửa mình của Nga, tôi áp chặc môi mình vào đỉnh đồi, vừa nút vừa dùng lưỡi đùa giởn với cái núm đã bắt đầu săn cứng. Nha ưỡn người cao hơn, mông rời khỏi ghế, hai đùi kẹp chặc vào eo tôi. “Oh” Nàng kéo chiếc mini jíp ngược lên đến eo rồi giật hai sợi dây bên hông, chiếc quần xìlíp rời khỏi người và rớt xuống đất, tôi áp sát bụng vào háng của Nga, ôi, nó ấm làm sao ấy, cái đám lông rậm rạp trên mu cọ vào bụng làm tôi nhột nhạt.

Nga đẩy đầu tôi xuống hạ bộ của nàng, rồi ghì miệng mũi tôi vào âm hộ nàng:
- “Hôn chim chị đi, liếm nó như hồi nảy Khải liếm vú chị”

Tôi bắt đầu hôn, mút hai mép thịt vun đầy nơi cửa mình, có hai mép thịt nhỏ lồi ra, tôi ngậm cả bọn rồi dùng lưỡi vuốt ve chúng trong miệng. Lưỡi tôi lướt dọc đường rảng giữa hai mép thịt, chất nhờn mằn trơn trợt đầu lưỡi, tôi le lưỡi dài hết cở rồi ấn mạnh vào, lưỡi tôi banh rộng mép âm đạo rồi chui vào trong, Nga rên một tiếng thật dài, tinh nghịch, tôi ngọ ngoạy đầu lưỡi tứ phía, Nga nẩy mông lên ép mu vào sát miệng tôi, người nàng giật giật?

xem lon gai

Qua mấy lần làm tình với hắn tôi mới phát hiện ra hắn là tên bệnh hoạn thật sự. Hắn rất thích trò hành hạ người khác và cũng khoái bị hành hạ. Có những đêm tôi phải ê ẩm cả người vì hắn buộc chặt chân tay tôi vào bốn góc giường rồi cứ thế mà chơi tôi liên tục từ tối tới sáng. Ban đầu tôi luôn luôn thấy những cảm giác mới lạ từ những kiểu làm tình có một không hai cuả hắn. Nhưng càng về sau tôi càng thấy cơ thể mình bị suy sụp và ngay cả tinh thần tôi cũng bị đe dọa bởi vì không chỉ có tính bạo lực, hắn còn có ý thích quái đản là làm tình ở nơi công cộng. Các cuộc truy hoan của tôi và hắn diển ra ở khắp mọi nơi. Hắn đã từng tuột quần tôi xuống ngay trong rạp hát để thoã mãn cơn dục vọng, một lần khác ngay trên bãi biển vắng người giữa ban ngày hắn đã lột trần truồng tôi ra rồi cùng ôm nhau quằn quại trong cát, hay những lần khác trong thang máy, trong công viên vắng người… Mỗi lần như vậy tôi đều lo lắng bị một người quen nào đó bắt gặp. Do công việc phải tiếp xúc rất nhiều người nên cuối cùng tôi quyết định phải rời xa hắn Tôi phải mua một căn nhà mới cách xa nơi ở cũ và mọi việc được tiến hành một cách lặng lẽ. Vậy mà hôm nay…Chẳng lẽ hắn lại lần ra tôi?… Reng..reng..Tiếng chuông cửa làm tôi điếng người. Quả thật tôi lo sợ gặp lại hắn không phải vì những kiểu làm tình quái lạ của hắn, đôi khi tôi còn cảm thấy thích thú nữa là khác, mà là tôi không muốn có một kẻ cứ bám hoài lấy tôi. Với lấy chiếc áo khoác dài, tôi khoác hờ lên cơ thể lõa lồ của mình rồi đi ra phía cửa.Tôi hơi do dự không biết cái gì sẽ đến với mình, nhưng lòng ham muốn trong tôi không ngừng thúc giục bởi đêm nay là một đêm… trăng tròn. Một khuôn mặt trẻ măng xuất hiện trước cửa làm cho tôi nửa vui mừng, nữa thất vọng.

xem lon gai

xem lon gai la gi ?

Sau một giấc ngủ dài, bà Loan tỉnh dậy thì thấy đã 10h sáng. Bà quay sang bên cạnh thì không thấy chồng đâu, bà nhớ lại về giấc mộng xuân của mình đêm qua. Tim bà đập thình thịch, mặt đỏ lên khi nhớ lại đối tượng mà mình giao hoan là Phong chồng của con gái nàng. Bà cảm thấy thật xấu hổ, bà tự khinh bỉ chính mình vì những cảm xúc không kiểm soát được kia. Bà thầm nghĩ “Nó là chồng của con gái mày, mày phải dừng lại thôi Loan”. Bà đứng dậy lấy áo quần và đi vào phòng tắm, bà muốn dùng dòng nước ấm áp để làm trôi đi những cảm xúc khác thường của chính mình.
- “Anh ah, anh còn dùng phòng tắm lâu không? Mở cửa cho em vào với”. Bà đứng ngoài phòng tắm nói vọng vào với chồng.
- “Anh đang đi vệ sinh, em xuống phòng tắm ở nhà dưới đi”.
Bà Loan đi ra khỏi phòng thì bắt gặp Phong đi ra từ phòng đối diện, lúc này Phong chỉ mặt một chiếc quần lót và quấn khăn tắm trên vai, anh vừa mới tắm xong. Bà Loan nhìn cơ thể rắn chắc, thon dài, góc cạnh, mái tóc ướt lòa xòa trước trán lại càng gợi cảm.Bà không khống chế được, tim đập loạn lên. Đây cũng là lần đầu tiên bà nhìn thấy cơ thể của người khác phái ngoài chồng ở cự ly gần như thế này. Hô hấp của bà ngày càng dồn dập, người cũng nóng lên.
- “Con xin lỗi, do thói quen ở một mình nên con ăc mặc khá tùy tiện”. Phong nói rồi đi nhanh vào phòng để lại bà Loan với tâm hồn còn đang ngẩn ngơ, miệng lưỡi khô rát.
Trên bàn ăn, chỉ gồm mấy món đơn giản, bánh mì, ốp la và bơ. Ăn sáng xong cả ông Quang và Phong đều có việc nên đi ra ngoài, bà Loan ở nhà một mình chờ đến tối để đi tiệc với bạn bè.
Ở nhà, một mình đối diện với bốn bức tường, bà Loan có thời gian để tĩnh tâm, khống chế lại cảm xúc và nghĩ lại những chuyện tế nhị mà mẹ vợ và con rể đã trải qua trong 2 ngày nay. Phong và Hà Anh đã lấy nhau được 7 năm, nếu không có những va chạm tế nhị như thế này thì quan hệ giữa bà Loan và Phong vốn rất tốt, Phong rất kính trọng bà, và bà cũng quý cậu con rể vốn đẹp trai và tài năng này. Nhưng những chuyện đã qua trong 2 ngày hôm nay đã làm cách nhìn của bà về cậu con rể có sự thay đổi, bà Loan nghĩ đến Phong, nghĩ đến thân hình anh, đến bàn tay rắn chắc của Phong, nghĩ đến con *** Phong mà bà đã nhìn thấy nó căng phồng vào lúc sáng, nếu cái đó của Phong mà vào trong người mình thì thế nào chỉ, chắc bà chết mất thôi. Bà Loan rùng mình trước những ý nghĩ điên rồ của mình. Bà đang ở độ tuổi hồi xuân,nhu cầu sinh lý của bà không ngừng bùng phát, bà thèm muốn tình dục nhất là với một người đàn ông trẻ và khỏe như Phong. Bà cũng nghĩ về gia đình, về chồng và đứa con gái, về những gì có thể xảy ra nếu chuyện bà dụ dỗ con rể lộ ra. Thật tâm bà Loan cũng rất vui vì ở tuổi này mà bà còn khiến cho người đàn ông như Phong nổi lên ham muốn. Bà tặc lưỡi, thầm nghĩ “Chắc Phong nó cũng muốn mình, nhìn khuôn mặt nó tối qua thì biết. Mình cũng đã sống vì chồng và con gần 30 năm, mình chỉ còn vài năm cuối nữa thôi, nếu Phong nó cũng muốn thì tại sao mình không thử chứ! Mình sẽ không câu dẫn nó, cứ để chuyện này tự nhiên. Hết chuyến đi này mình sẽ trở về với người vợ, người mẹ như trước kia”. Bà vui mừng với ý nghĩ của mình, và chuẩn bị trang phục cho buổi tiệc tối nay.

xem lon gai

Lúc ở buồng tắm ra, thấy cậu bé vẫn nằm trên giường, nhìn cô với ánh mắt trìu mến, biết ơn, Hà Anh cũng mỉm cười với cậu bé và nằm xuống ôm lấy cậu ta. Hai người không nói gì mà cứ nằm ôm lấy nhau trong ánh sáng mờ mờ, hai thân thể trần truồng quấn chặt vào nhau. Cậu bé tay vẫn không rời ngực của cô, Hà Anh mỉm cười hỏi là cậu thích ngực cô lắm à, thấy thế nào có đẹp không. Cậu bé gật đầu vẻ thật thà: – Đẹp lắm, em thấy của chị đẹp hơn của chị Loan nhiều, ngực chị ấy dẹt và nhỏ lắm, không được to như của chị.Hà Anh hơi đỏ mặt lên, thằng bé này thật thà thật, chẳng dấu diếm gì chuyện nó với Loan cả, nhưng mà thôi, kể thế cũng phải, đây chỉ đơn giản là trò vui chứ có phải là yêu đương gì đâu mà phải quan trọng hoá nó. Cô tò mò hỏi thế có đúng Loan là người đầu tiên đã cho cậu bé biết cái chuyện này không, mọi chuyện bắt đầu như thế nào. Cậu bé gật đầu và kể cậu quen cô bạn của Hà Anh như thế nào, mọi chuyện cũng tình cờ thôi, và chính Loan đã đưa ra đề nghị với cậu ta. Hà Anh thầm nghĩ, hoá ra cô bạn của mình bạo thật, chuyện như thế mà cũng đặt vấn đề thẳng tưng, chẳng ngượng nghịu gì cả. Hà Anh hỏi cậu bé:- Thế chị hỏi thật em, lúc đó em nghĩ như thế nào mà nhận lời?Cậu bé có vẻ xấu hổ, mặt cậu ta đỏ bừng lên:- Em…em…em cũng chẳng biết nữa…quả thật là em cũng thấy…tò mò…và thinh thích nữa…từ lâu em đã muốn rồi…nhưng em chẳng biết làm thế nào cả, mấy đứa bạn em có người yêu rồi…tụi nó cũng kể…khiến em càng muốn hơn…nhưng tính em nhút nhát lắm…chẳng biết nói chuyện…nên chẳng làm quen được ai cả…với lại bố mẹ em quản lý thời gian em chặt chẽ lắm…buổi tối ít khi em đi chơi được lắm…may có chị Loan…và chị…thương em…em biết ơn hai chị lắm…trước đây em cũng không ngờ cái chuyện đó…lại thích như thế…Hà Anh mỉm cười vẻ thông cảm, vỗ vỗ nhẹ vào vai cậu bé, cô nói:- Hoá ra chị là người thứ hai mà em…biết à…Cậu bé e ấp gật đầu. Hà Anh thủ thỉ nói tiếp: – Nhưng mà chị không cần nói chắc em cũng hiểu, những việc này em phải giữ tuyệt đối bí mật đấy nhé.Cậu bé nhìn cô với cặp mắt trong veo gật đầu:- Chị yên tâm, em ít khi nói chuyện với mọi người lắm, với lại em hiểu mà, em mà nói ra thì các chị chẳng cho em gặp nữa, với lại chị Loan cũng bảo, em có nói ra cũng chẳng ai tin đâu, em cũng nghĩ như thế, làm sao mà mọi người tin nổi là chị và chị Loan, xinh đẹp, giàu có, công ăn việc làm thành đạt như thế kia mà lại để mắt đến một thằng học sinh trẻ măng như em.Hà Anh mỉm cười:- ừ, em giữ được bí mật cho chị như thế thì tốt…chị ngại những chuyện rắc rối lắm.

xem lon gai

Xem xem lon gai hay nhat 2014

Những Năm Mất Trắng 

Nhiều năm những áng mây đen xám
Mưa đã về, chiều mất bóng phai
Kìa ai cả chuổi dài u ám!
Riêng ta- hoang phế một đời trai.

Tôi trở về Hội An tâm hồn tan nát. Những ngày đầu ngày chỉ nằm lì trong phòng không thiết ăn uống. Tôi viết ngay một lá thư cho dì nói lên nỗi lòng nhung nhớ, nhưng đợi hoài không thấy hồi âm làm tôi càng đau khổ. Ba má thấy tôi thay đổi thì lo lắm nhưng không biết tại sao. Ông bà đoán mò tôi đã tương tư cô bé nào ở Sài Gòn nên hay hỏi dò nhưng tôi chỉ câm như hến. Tôi viết cho dì hơn mười lá thơ trong hai tháng trời. Mỗi chiều đi học về tôi lập tức tìm xem có thư của dì hay không. Nhưng chờ đợi mãi cũng hoài công và tôi như điên dại suốt những tháng ngày đó. Học đã dốt, tôi còn dốt thêm. Tôi xưa kia còn hơn được dăm ba thằng, bây giờ thì đội sổ. Đã thế tôi chả thiết gì tới tập võ cho tới một hôm kia lá thư hằng mong đợi đã đến. Tôi chụp phong thơ đề tên tôi với tên người gởi; dì Quyên, ở trên góc bìa trái không có địa chỉ. Tôi cuống cuồng xé nát bao thơ chạy lên phòng đọc ngấu nghiến.


Sài Gòn ngày ? tháng 11 năm 1974
Dũng yêu dấu,
Dì có nhận được tất cả thư con. Mấy lần định viết trã lời nhưng dì còn e ngại. Dì muốn con hiểu là dì lúc nào cũng thương con. Có lẽ tất cả đều là định mệnh. Dì và Dũng thương nhau cũng là đất trời xui khiến. Dì đã tưởng dì sẽ không còn thương ai khác sau cái chết của anh Tuân. Nhưng dì đã lầm. Dì đã thấy anh Tuân qua Dũng sau cái đêm trăng đó, dì bỗng nhìn mình bị lôi cuốn và dì đã không còn cưởng được lòng mình. Những ngày tháng qua với Dũng là những ngày tuyệt vời nhất trong đời dì. Dì không hối tiếc bất cứ điều gì. Dì nói thiệt đó Dũng ơi. Dũng hiểu thế cho dì nhé!
Dũng ơi! Sau này khi Dũng lớn hơn sẽ hiểu tại sao dì và con không thể tiếp tục chuyện này được nữa. Dì đã phạm tội quá lớn. Một tội mà dì sẽ phải trã rất đắt mai này, còn Dũng không có lỗi gì cả. Có những chuyện mà Dì chỉ có thể nói được khi Dũng đã khôn lớn hơn. Còn phần dì, dì đã quyết định. Ông đại tá Phan góa vợ hơn 10 năm nay ngỏ lời cầu hôn và dì đã nhận lời. Ông ta rất tốt, lại quyền thế có thể lo cho ba mẹ con dì cuộc sống càng lúc càng khó khăn ở đây. Dũng ơi! Dì đứt ruột khi viết ra những lời này. Dì van Dũng hiểu cho hoàn cảnh dì và đừng ghét dì nha Dũng. Quên dì đi!
Dì thương Dũng suốt đời,


Lá thư ngắn ngủi nhòa nhạt nước mắt không đủ cho tôi giữ bình tĩnh. Tôi gầm lên như con thú bị thương vò nát bức thư ném ra đường. Như điên cuồng tôi nhảy lên chiếc xe Honda 50cc phóng như bay. Tôi vất xe vào một gốc cây nằm đó. Vung tay chân đấm đá vào thân cây đến bật máu mà tôi chẳng thấy đau đớn gì. Đầu óc tôi lúc này trống rỗng, vô hồn. Tim nhói đau như kim chích nhưng lạ thay tôi vẫn không nhỏ được một giọt lệ nào. Tôi chỉ thấy hận dì kinh khủng. Tôi thù dì! Tôi nghĩ dì đã lừa dối tôi! Lợi dụng tôi! Tôi có cảm tưởng nếu gặp dì nơi đây tôi sẽ nhổ một bãi nước bọt, lạnh lùng ngoảnh mặt làm lơ quay đi. Đến chiều tối ba tôi sai người đi tìm tôi đem về. Từ hôm đó tôi bỏ học, mặc tiếng năn nỉ của ba má, chỉ phụ bán thuốc và tập võ đêm ngày. 

[X] Close.