Xem lon nhieu long

Thêm 3h đồng hồ ròng rã nữa trên chuyến xe mệt mỏi, cuối cùng cũng đến nơi. Ra đón hai anh em là đối tác đã chuẩn bị sẵn sàng. Đưa hai anh em về KS, 2 phòng cạnh nhau. Tắm rửa xong, tôi yêu cầu cho tôi đi ngó qua dây chuyền SX. Dẫu biết rằng nguyên nhân chỉ có một vài, loay hoay cũng chỉ là mối quan hệ mà thôi, tôi vẫn để công việc lên trên .
- Vội gì hả chú ? Chiều này anh đưa hai em đi biển, ăn hải sản. Sáng mai hẵng hay.
- Không anh, em chỉ muốn ghé qua chút thôi. Mai bàn cụ thể anh ạ.
Là nói vậy, nếu mình đi theo con đường họ vạch sẵn âu khó mà hoàn thành công việc. Biết thế nên tôi yêu cầu cho tôi đi ngay. Thoáng vẻ không hài lòng, nhưng không có cách nào từ chối, ba anh em lên đường.
Đối tác bố trí cho hai anh em một chiếc xe máy, bảo là trong thời gian công tác, rỗi rãi chở nhau đi chơi. OK liền.
Xuống tới công xưởng, tôi rảo bước tới những chỗ ít nghi ngờ nhất, rồi sau đó sải bước đi qua chỗ tôi đang nghi ngờ… Quả nhiên, đúng như tôi dự đoán. Những kinh nghiệm lăn lộn ở nhà ốm lăn ốm lóc để xử lý vấn đề khiến cho tôi “đầy kinh nghiệm”. Thầm nghĩ, lãnh đạo của tôi mà đi kiểu này… chắc họ xỏ mũi như bỡn.
Liếc qua đối tác đang song hành, tôi nói nhỏ đủ nghe
- Em biết rồi, chắc anh và xếp em đang cãi nhau về vấn đề này phải không ?
- Phải, em ạ. 
- Em có cách rồi, mai sẽ bàn với anh cụ thể hơn. Giờ chúng ta đi ăn tối thôi anh.
- Nhất trí .
Ánh mắt đối tác vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi tôi kết thúc chuyến thị sát nhanh như thế, lại còn để ngỏ khả năng làm hài lòng cả hai.
Bữa tối vui hơn thường lệ, đặc sản vùng miền được đưa ra. Rượu ngon cũng được rót. Đối tác thì lo chăm tôi, còn tôi thì lại lo chăm em. Trong ánh mắt của em, tưởng như chuyến đi công tác này là cãi nhau to thì lại vui như bạn bè cùng lớp lâu mới gặp. Cũng có lúc em thầm thì …nói nhỏ vào tai tôi “Việc sao rồi anh, em không hiểu”. Tôi cười và cứ nhìn xoáy vào ánh mắt lo lắng của em “Để anh lo” !
Đối tác sau một hồi tiếp hai anh em, lời nói cũng bắt đầu chơi vơi, suồng sã hơn. Quay sang em tôi và ép uống rượu. Đưa ánh mắt nhìn tôi như dò hỏi, tôi mỉm cười và nói :
- Đừng từ chối đối tác em, họ đang lo lương bổng cho công nhân mình đấy. Họ nhiệt tình thì anh em mình cũng phải đáp lại thôi. Nếu em uống không được thì anh uống hộ. Nguyên tắc là không được để đối tác buồn. (một câu mà hai ý, khiến cho cả hai đều vui).
- Anh ấy nói đúng đó em, nào anh em mình cùng uống.
Cả ba người trong cơn vui vẻ và thoải mái, chai rượu dần vơi. Em tôi uống chừng được 3-4 chén gì đó rồi đá qua cho tôi uống hộ. OK em, tôi được giúp em, say cũng chịu. Chỉ vui vui khi ép em đá lưỡi vào chén rượu, lại cố tình uống vào chỗ em vừa đá lưỡi (phải xoay chén) và mắt nhìn em sâu thẳm (rượu ngấm rồi chăng ?) …
Cuộc vui rồi cũng đến lúc tàn, đối tác dường như cũng chịu không được nhiệt. Vả lại ngồi trong cái khung cảnh tôi và em, họ cũng muốn về sớm. Thanh toán xong, họ để cho hai anh em tự đi về KS.
Ngồi sau xe ở một khung trời hoàn toàn xa lạ, em áp hẳn người vào lưng tôi, mặc cho tôi đi chậm hay nhanh, đến đâu thì đến. Gửi xe máy ở KS, tôi dìu em lên phòng …

xem lon nhieu long

Bây giờ thì tôi quỳ hẳn người lên, đặt hai chân nàng lên vai, rồi nắc những cú thật vũ bão làm cả thân hình của nàng dội lên phía trên như tư thế mà tôi học trong truyện sex. Nếu hai tay của tôi không nắm lấy bầu vú của nàng kéo lại theo mỗi cú nắc, thì có lẽ nàng đã phải rớt xuống giường. Từ cổ họng của nàng không ngừng thoát ra những tiếng rên xiết. Mỗi lúc một to hơn , sướng khoái hơn. Hằng không ngừng quằn quại dưới thân thể của tôi, và tôi cảm thấy những bắp thịt nơi âm đạo của nàng không ngừng co thắt, bóp chặt lấy dương vật của tôi. Rồi khi dương vật của tôi được tràn ngập trong chất lỏng sướng khoái của nàng thì tôi cũng xuất tinh ào ạt. Cả hai thứ dung dịch hoà lẫn với nhau, tràn ra ngoài ướt đẫm hai bộ phận sinh dục của chúng tôi. Tôi không thể nào tả được mức độ sung sướng của tôi trong lúc này. Hai tay Hằng bấu chặt lấy mông tôi với giọng khản đặc “Cứ để yên nó trong em đi anh.”

xem lon nhieu long

xem lon nhieu long la gi ?

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

Quả thật là lúc bấy giờ, chị Trầm mới nhận ra do vội vội vàng vàng mãi lo cho nó mà chị đã quên mất đi việc không chuẩn bị quần áo mà đã vào buồng tắm xối nước rồi ; chị nói với ra :
-Em vào buồng lấy giùm chị đi. Ở trong tủ ấy, em lấy bộ nào cũng được. Cám ơn em nhiều nghe.

xem lon nhieu long

Con Lacoste ôm chặt em trên xe, nó nói to:
- Anh chạy chậm chậm thôi, em sợ!
Vì đường vắng nên em có chạy hơi nhanh, lỗi em. Chợt nghĩ tới con Lacoste, tội nghiệp làm lụm vất vả quá mà trời chả thương, lấy đi chiếc xe đạp của con nhỏ. Em tấp vào một quán cơm tấm đêm trên đường.
- Vô ăn cơm rồi về hen!
Con Lacoste chẳng nói gì, nó bước xuống xe đứng thừ rađó, em đậu xe gọn gang vàothì quay ra vẫn thấy nó chưa ngồi vào bàn ăn.
-Vô ngồi đi em.
Em phải nắm tay nó kéo vào nó mới chịu vô ngồi.
Đoạn rồi em với nó ăn cơm. Em hỏi:
- Em có nick yahoo không?
- Có, mà em ít lên mạng lắm.
- Cho anh xin đi.
Nó lấy giấy bút ra ghi cho em.
‘nguyen********1209’
Em nhìn nick nó thì thấy 4 sốcuối, em đoán chắc là ngày sinh của nó.
Đoạn rồi em trả tiền cơm rồichở nó về nhà.
Đêm đó em nằm trằn trọc mãi, em lại nghĩ đến chị L, em cảm thấy hối hận khi “từ chối” chỉ. Nói thiệt với các thím nếu như chị L không có chồng con thì em sẽ chơi tới bến luôn ấy chứ không lưỡng lự đâu. Em nghĩ tới vấn đề nếu như có làm cũngcó ai biết, chỉ có hai người ởtrong quán thôi mà, đóng cửa tiệm rồi ở trỏng làm gì aimà biết được. Em dần dần cónhững ý nghĩ đen tối trong đầu, em mong chị L sẽ mời gọi em lần nữa, và lúc đó, em sẽ chẳng thể từ chối đâu.Nghĩ vẫn vơ một hồi thì ngủ thiếp đi.
Như thường lệ, 4h sáng dậy chạy bộ và tập tạ. Đi học rồitrưa về nghỉ ngơi, 01:15PM lại chạy qua nhà con Lacosteđón nó đi làm.
Ngày hôm nay cũng làm việc bình thường, ngoài việc được anh K (chủ quán) tặng mọi người vé đầm sen nước chủ nhật này. Vậy là vừa dc nghỉ một ngày, vừa dc đi chơi free. Theo em biết là cóchị L, con Lacoste, 2 thằng ôn dịch, em và 2 đứa ca sáng đi chung với anh K. Ngày hôm đó cũng ko có gì đặc biệt thêm.
Rồi tới ngày chủ nhật, mọi người có mặt tại Đầm Sen nước lúc 8h30AM. Hai thằng ôn dịch rất bát nháo, cười nói vớ vẫn suốt. Có hai người mới gặp lần đầu là 2 đứa làm ca sáng, cả hai đều là nữ hết, cũng xinh, nhưngkhông bằng chị L và con Lacoste. Rồi mọi người vào cổng, gửi đồ. Hai con ca sáng mặc bikini, con Lacoste thì áo thun trắng với quần ngắn, chị L mặc bikini. Ta nóichị L là nổi bật nhất luôn, hai thằng ôn dịch thì mặc quần đùi cởi trần, em thì vì có xăm mình nên mặc áo thunđen với quần đùi để che, mắc công bị sếp kì thị. Không biết chị L mặc bikini để quyến rũ em hay không, nhưng chỉ đã thành công rồiđó, Body phải nói là chuẩn không cần chỉnh, da trắng, mịn màng nhìn mà muốn cắn cho phát, vòng ngực thì thuacon Lacoste chút. Em thề vớimấy thím em nói mọi người chị L có con rồi thì đố ai tin, nhìn cứ như teen girl ấy.
Mọi người cùng nhau đi hồ tạo sóng chơi, hai thằng ôn kia cứ dìm nước chị L, rồi chuyển sang dìm con Lacoste. Em đang ngồi phao thì chúng nó lật phao em rồi nhấn nước, hai thằng ranh ấy sức vóc chẳng bằng ai nên bị em dìm lại một lúc 2 thằng sặc vãi cả nước ra. Một hồi sau em thấy con Lacoste nó cứ ngồi dưới nước, thò cái đầu lên mãi, em tới dìu nó dậy đi chỗ khác chơi thì nó không chịu, em cũng chả hiểu nó bị gì. Em bực quá ẳm nó lên luôn, nó vùng vẫy đòi xuống, em đặt nó xuống thì đã hiểu ra vấn đề. Nó đi bơi mà mặc áotrắng, nước dính vào thấy hết cả bên trong . Hôm đó nómặc áo lót màu hồng, cái áo thun ướt dính sát vào lộ hai trái bưởi năm roi ra làm em cũng rộn ràng thay . Em thấy thế liền cởi áo em cho nó mặc, áo em màu đen che được 100%. Lúc này là lúc nởmũi nhất của em mấy thím ạ. Bình sinh em ngực nở, 6 múi,body nói thiệt là kha khá, emtự hào lắm.
Hai thằng ôn kia trầm trồ nhìn em dữ lắm, con gái đi ngang qua cũng nhìn em chằm chằm. Hai đứa ca sáng còn kêu em lại chụp ảnh với chúng nó nữa. Thôi, khoe thế đủ rồi. Tới trưa, mọi người tập trung lại ăn cơm. Ai cũng đói rã ruột, ăn lấy ăn để, vui lắm. Ăn xong thì anh K gọi mọi người ra chụp hình, hai thằng ôn chụp chung với chị L lia lịa, chụp với em nữa, nói chung 2 thằng ấy tấm nào cũng có mặt. Đoạn rồi em thấy Lacoste ngồi tự kỹ một mình,em đến ẵm nó lên rồi anh K chụp cho một tấm đẹp hết chỗ chê . Chị L chụp xong với hai thằng kia thì níu tay em lại chụp một tấm hai người. Em thì vẫn còn hơi ngại chỉ. Đoạn rồi mọi người cùng đi dòng sông lười lần cuối trước khi về.
Một ngày đi chơi khá vui. Ai cũng mệt lã.
Về đến nhà, vào phòng ngủ,em lại bị hình ảnh chị L mặc bikini ám ảnh…Thế là khăn giấy, gel bôi trơn chuẩn bị sẵn ra đấy.

xem lon nhieu long

Xem xem lon nhieu long hay nhat 2014

Một bữa cơm thật ấm cúng, những hạt cơm hình như ngon hơn bình thường, mấy bìa đậu cô bé mua chấm mắm ăn cũng có hương vị thật lạ đáo để. Mà đúng lâu nay hắn thường ăn cơm bụi nát chứ có không khí như thế này đâu. Cơm xong, đợi cô bé rửa bát xong, hắn cầm tiền đưa cho cô bé.
-Cám ơn anh.
Cô bé lí nhí.
Hắn bỗng nhìn thẳng vào người cô bé và hỏi.
-Anh muốn bao em trọn một tháng. Em đồng ý chứ.
Cô bé vẫn lặng im cúi đầu.
-Em đi đứng đường thực sự không tốt đâu. Em nên biết rất nhiều hiểm hoạ.
-Ba triệu một tháng em đồng ý chứ. Thực sự anh chỉ có bấy nhiêu đó thôi.
Cô bé vẫn đứng im. Nhưng nó kẽ gật đầu.
Hắn bỗng có một cảm giác vui mừng, quả thực phải nói cô bé xinh thiệt là xinh, nhìn dáng vẻ của cô bé hắn lại nổi hứng. Hắn tiến lại ôm lấy cô bé, môi hắn tìm đến môi cô bé ,cái lưỡi của hắn quấn trọn cái lưỡi cô bé. Lần này cô bé không còn chống cự một chút nào nữa. Một lúc sau cô bé đã không còn mảnh vải nào trên thân. 
Vuốt ve bờ mông, vuốt ve tấm lưng trần, sục sạo trên nền da trắng nõn mà mềm như lụa của cô bé. Nắng buổi sớm lọt vào càng tăng thêm phần duyên dáng và kiều diễm của cô bé. Hắn rờ xuống động ngọc của cô bé, hai đôi chân ngọc của cô bé vội vàng khép chặt dù rằng trước đó nó đã bị xâm lấn, nhưng sự chống đỡ đó không làm khó nổi bàn tay quái ác của hắn, hai ngón tay quen thuộc tách cửa động ra, rồi đùa nghịch với suối nước ướt át và ấm nóng. Hắn lại đè cô bé xuống giường. Hắn cạ cậu bé của hắn lên cửa mình cô bé. Cô bé rùng mình lên vì những xúc cảm và không thể chống đỡ. 
Mắt cô bé hướng về chiếc áo khoác ướt của nó như tìm kiếm gì đó, nhưng nó không chống đỡ nổi nụ hôn của hắn và sức mạnh của hắn. Cây gậy nóng hổi của hắn đã tiến vào bí động mất rồi. Mắt cô bé nhắm nghiền, dường như đã buông xuôi. Hắn nhấp từng nhịp vững vàng, cô bé chỉ biết cong người lên chống chịu lại và hoà nhịp cùng hắn. Thực sự cô bé cũng cảm thấy sướng, sự sung sướng tạm thời lấn át đi những tủi nhục và chua chát. Rồi buông hết đi mọ suy nghĩ, cô lại rên lên theo từng nhịp của hắn. Mà cậu nhỏ của hắn cũng kì quái, lúc đâm nhanh lúc đâm chậm, lúc lại lắc lắc. Không thể nào chịu nổi, cửa mình cô bé lúc này cũng ngậm và bóp chặt lên tiểu anh hùng của hắn. Thân thể hắn cũng không ngừng vặn vẹo chà xát lên cặp vú của cô bé. Bỗng hắn lộn cô bé lên trên, đưới đôi tay quỷ quái của hắn, cô bé lúc này cũng không còn là chính mình nữa, bằng tất cả sự ham mê và sức lực của tuổi trẻ, cô bé như một nữ binh cưỡi ngựa phi trên người hắn. Nuớc từ người cô bé dã làm ướt đẫm sang cả khu rừng của hắn, một luồng điện chạy lên người hắn hắn xuất khí ồ ạt vào người cô bé, cô bé cũng ôm chặt lấy hắn. Hình như nó cũng xuất khí. Nguời cô bé đã thôi giật giật. 
Hắn rút tiểu JJ đã mềm oặt ra khỏi người cô bé, nước nhờn và cả tinh trùng hòa lẫn vào nhau chảy ra . Hắn nằm bệt lên người cô bé
Bỗng cô bé đẩy hắn ra và nhỏm dậy. Nó lo sợ gì đó. Nó chạy thẳng đến vòi nước ra sức rửa tiểu yêu tinh của nó. 
Hắn nhìn và cũng hiểu.