Xem lon nu sinh

Từ cái xóm lao động nghèo này ra đến thành phố chỉ chưa đầy 3 cây số, nhưng cuộc sống của 2 nơi thì lại hoàn toàn khác nhau, khoảng cách giữa nhung lụa và sự nghèo đói đôi khi ở rất gần mà cũng lại rất xa. 

Đầu xóm có mấy nhà công chức, họ không thuộc diện nghèo nhưng cuộc sống cũng chỉ đủ ăn từng ngày, so với mấy cái nhà xây bằng cát vôi, lợp mấy tấm tôn cũ phủ nilon che mưa ở trong xóm thì ngôi nhà mái bằng tập thể của họ cũng có thể được coi là niềm mơ ước. 

Tạo hóa cũng hay trêu ngươi, giữa đầu xóm và cuối xóm là bãi cỏ xanh mướt, nghe đâu là đất thuộc diện quy hoạch nhưng bị bỏ hoang lâu ngày không ai dòm ngó tới vì thế cỏ lau mọc lên cao hơn đầu mấy đứa lớp 1, sau đó mấy thằng lớp 9 hùa nhau vác cuốc vác liềm ra, vặt sạch cỏ, sấn hết mấy chỗ lồi lõm rồi làm nên một cái sân bóng rộng rãi. Thấy bãi đất đẹp, hôm sau có cái xe công nông chở 3 cái ống cống bị hỏng vào đặt ở mép sân, nhìn xa như cái ghế đá trông vào sân bóng, ai hay đọc Doremon thì biết ngay, trông nó cũng chẳng khác là mấy.

Sát sân bóng có 3 cây nhãn, chẳng biết được trồng vào năm nào nhưng từ khi Quang biết leo trèo thì đã thấy nó mọc lù lù ở nơi đó rồi, mùa mưa năm ngoái sét đánh làm sập mất một cây, đội bảo vệ môi trường ngay lập tức có mặt và tha phần thân cây lên xe đem đi đâu mất, chiỉ còn trơ trọi lại 1 cái gốc và nó trở thành một cái ghế xem bóng đá đẹp tuyệt trần.

Những năm nhãn được mùa, bọ sít ở đâu kéo đến nhiều vô kể, con nào con nấy bám lỳ lại trên cây, vô tình chúng trở thành món đồ chơi hot cho bọn trẻ con xóm nghèo vào mùa hè. Dùng vợt bắt lấy mấy con bọ xít, ngắt hết chân đi, bôi nhựa đường thật dính vào thân chúng rồi ép chặt vào chiếc xe cút kít được làm bằng phim chụp ảnh ngày xưa, lấy tăm xuyên qua lỗ phim gắn vào đó mấy cái bánh xe bằng cao su cắt thật tròn – thế là cuộc đua bọ xít diễn ra mỗi buổi chiều. Có con còn khỏe đến mức tung cánh kéo theo cả chiếc xe lên trời, nhưng được 1 đoạn là rơi – có lẽ vì quá mệt !! 

Loại bọ sít thân to màu trắng này bây giờ còn rất ít, bọn trẻ con bây giờ chắc chả đứa nào hình dung ra được nó là con gì, nhưng nếu sau này được anh chị cho đi nhậu nhẹt quán xá, chúng sẽ thấy bọ xít ở trong các quán hàng ăn côn trùng của người dân Hà Nội thanh lịch. Ngày xưa không bao giờ dám nghĩ sau này bọ xít sẽ lại là một món ăn !

Vào buổi tối mấy đứa con nít trong xóm rủ nhau ra sân bóng chơi bời, lùa bắt, trốn tìm, bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng, không thì cũng kiếm chác được cơ số châu chấu, cào cào đem về bán lại cho mấy ông thích đi câu cá, 1 tuần cũng dôi ra được chục nghìn đủ để ăn quà linh tinh. 

Ở xóm trên có thằng Cường bằng tuổi với Quang nhưng nó là con nhà công chức, được ăn uống đầy đủ nên trông mập ú, to béo, chiều chiều đi học về nó lại xin mẹ cho ra sân đá bóng, mẹ nó thấy nó to quá cỡ, phát phì thấy ghê, sợ sau này lớn lên không giảm cân được nên cũng đồng ý cho nó xuống xóm dưới đá bóng với bọn nhà nghèo dù trong lòng thì bà không hề thích, nhưng thể thao thì không phân biệt địa vị với lại thằng Cường đi đá bóng cũng tốt cho sức khỏe nên bà cũng muốn nó tham gia. Nhìn nó lạch bà lạch bạch như vịt bầu trên sân đến bà cũng chả kiềm chế được cười nữa là mấy đứa con nít, trong số mấy thằng khu xóm nghèo, chả hiểu sao thằng Cường “mập” ghét Quang nhất, chắc là nó thấy Quang vừa còi, vừa đen vừa lùn dễ bắt nạt nên nó ghét. Trẻ con mà ! cứ không ai bằng mình là ghét hết.

Xem cậu con trai đá bóng được ba bữa, thấy cũng tạm ổn, mẹ Cường “mập” mặc kệ nó với lũ trẻ xóm nghèo, chỉ đến giờ cơm là dặn dò “ chơi đá bóng thì được nhưng mà đừng có chơi thân với đứa nào ở cái xóm đấy nhé, toàn bọn vô học với coi chừng lây bệnh đấy”. Thằng Cường mập hùa theo mẹ, khinh hết mấy đứa bằng tuổi nó trở xuống ở xóm dưới. 

Một buổi chiều đá bóng như bao ngày, Cường mập hì hục chạy mãi từ đầu sân đến cuối sân định ghi bàn về báo cáo thành tích cho mama nhưng hét mãi mà Quang không chịu chuyền cho, đâm ra nó hậm hực trong lòng. Cuối trận, Cường mập gọi Quang lại dọa dẫm : 

- Sao tao gọi mãi mà mày không chịu chuyền ? mày biết tao tốn bao nhiêu sức mới chạy được lên đến gôn không ? 

Quang chẳng nói gì, nó vốn ghét cái thái độ khinh người của Cường mập, bọn con nít cho nó chơi cùng chẳng qua chỉ vì sợ mếch lòng mẹ nó mà thôi. 

- Mày điếc à ? sao tao hỏi mà mày không nói gì ? Cường mập tiến lại gần, bằng tuổi nhau mà nhìn nó to gấp đôi Quang. 

- Lúc đó tao không nghe thấy, Quang mở lời không quên đưa ánh mắt sắc lịm lên nhìn nó.

Thấy Quang có vẻ nhún nhường, Cường mập được thể cười khoái trí :

- Đúng là mày điếc thật rồi, ê bọn mày ơi, thằng lùn này đã đần độn lại còn điếc, thảo nào mẹ tao bảo mày là cái đồ chả ra gì. Mẹ mày cũng chả ra gì. 

Nghe đến đây thì Quang giận tím người, nó gầm lên : 

• Mày không được xúc phạm mẹ tao ! rồi lao vào Cường mập. 

Thằng Cường mập dù to béo ục ịch và nặng nề, nhưng dù sao nó cũng to gấp đôi Quang vả lại nó học karatedo trên thành phố từ bé nên cũng biết đánh nhau. Thấy Quang phi về phía mình, Cường mập đưa cả hai tay ra túm lấy Quang, rồi quật một phát xuống đất, nó ngồi đè lên trên không quên đấm cho Quang vài cái vào mặt. Mấy thằng lớp 9 thấy có đánh nhau thì chạy lại, lôi Quang và Cường mập ra, tưởng bọn này tử tế ai dè chúng nó bảo bọn nhóc vây tròn lại kẻo có người lớn trông thấy rồi làm trọng tài cho Quang và Cường mập đánh nhau tiếp. Ở hiệp 2 này, Cường mập vẫn quật ngã được Quang và đấm thêm được vài cái, Quang ôm mặt không cho nó đấm vì sợ về nhà mẹ sẽ biết nên Cường mập chuyển qua đấm vào bụng…

Thế nhưng giữa lúc đám đông đang reo hò cổ vũ thì một tiếng nói vang lên khiến tất cả bỗng im bặt : 
- Chúng mày bị điên à sao không can 2 đứa nó ra, thấy vui lắm hay sao mà cười ??

Chàng thanh niên nói câu ấy bỗng ở đâu xuất hiện, gương mặt vô hồn và mái tóc dài che gần nửa khuôn mặt. Đó là Tâm – gã thu mua phế liệu ở cái xóm này, hình như năm nay cũng mới 17-18 tuổi nhưng đã nhiều năm đi theo một hội anh chị có tiếng ngoài thành phố nên cả xóm ai cũng ngại đụng vào.

Mấy đứa lớp 9 thấy Tâm nói thế thì lôi Cường và Quang ra rồi dần dần lủi đi hết. 

Quang bị no đòn nhưng có lẽ nó không đau, chỉ thấy nhục và căm giận vì không làm được gì thằng Cường thôi, đưa tay phủi phủi xoa quần áo đầu tóc, Quang chỉ thẳng vào Cường mập : 

• Nếu mày là đàn ông, chiều mai ra đây tao với mày đánh nhau tiếp. 

Tâm đang châm dở điếu thuốc, nghe thấy Quang nói như vậy cũng ngạc nhiên, nhìn Quang, gã nghĩ thằng này chắc mới 10 tuổi nhưng có vẻ có chí khí đấy, chưa hết ngạc nhiên thì Tâm lại nghe tiếp tiếng thằng Cường mập vang lên : 

• Thằng chẳng ra gì, chiều mai mày mà không đến thì cả đời mày chỉ là thằng đần độn. 

Thằng này chắc 13-14 tuổi, Tâm nghĩ, béo như heo, to gấp đôi thằng lùn kia, thảo nào mà nó thắng. Nhưng dù sao cũng là bọn con nít, Tâm không quan tâm, thấy có đánh nhau, biết là bọn lớp 9 bầy trò nên Tâm can thế thôi. 

Thằng Cường mập cười hả hê rồi đi về cùng với mấy đứa lớp 9, hôm nay có lẽ là ngày mà nó cảm thấy sung sướng nhất kể từ khi xuống xóm dưới đá bóng. Dù không ghi được bàn nhưng nó lại đánh tơi bời cái đứa mà nó ghét nhất, đã thế lại còn được tung hô trước mặt bao nhiêu người nữa. 
Quang về nhà, chẳng nói chẳng giằng lôi quần áo ra bể tắm, trận đòn hôm nay là lần đầu tiên nó bị người khác ngoài dượng đánh, nó đổ nước ầm ầm vào người để bớt đi sự tức giận, nó hận vì không thể đấm trúng thằng Cường mập dù chỉ một cái vì cái tội dám bảo mẹ nó không ra gì, nhưng nó tự nhủ lòng ngày mai sẽ phải cho thằng mập một trận. Đang dòng suy nghĩ với ý định trả thù thì bỗng nhiên có tiếng gọi làm nó giật nảy mình: 

- Quang ! Bà Thùy đến bên nó từ lúc nào. 
- Dạ, mẹ ! nó cúi gầm mặt xuống ! 
- Chiều nay con đánh nhau có phải không ? 
- Không ạ ! Quang lí nhí 
- Thằng Tèo kể mẹ nghe hết rồi, con làm được mà không dám nhận sao ? 
- Mẹ cái thằng, đã dặn về đừng có mà chờm hớp thế mà… Quang nghĩ thầm. 
- Lau người đi rồi về còn ăn cơm, tối nay mẹ phạt không cho đi chơi, dù lý do thế nào thì đánh nhau cũng là không tốt. 
- Con biết rồi, con xin lỗi, nhưng mà … 
- Không nhưng nhị gì hết, lý do mẹ biết cả rồi.

Thấy con có vẻ tủi thân, bà Thùy bỗng nhiên thấy thương nó vô cùng, giận thì giận thế thôi chứ bà đâu có muốn phải quát mắng làm gì. Xoa đầu quang rồi lau khô người cậu con trai bằng chiếc khăn tắm, bà Thùy đổi giọng : 

- thôi nào về thôi con, tắm muộn lạnh lắm đấy ! 

Chưa bao giờ Quang thấy đôi mắt mẹ nó hiền từ đến như vậy, nó cảm thấy trong đó là cả một bầu trời bao dung rộng lớn, nó cứ nghĩ mẹ sẽ mắng nó ghê gớm nhưng cuối cùng bà vẫn dành những lời yêu thương cho nó, cảm thấy có lỗi với mẹ, Quang rưng rưng nước mắt nhưng nó không khóc, chỉ lẽo đẽo theo mẹ về nhà ăn cơm ! Trên đời này mẹ nó là người tuyệt vời nhất và chính vì vậy thằng Cường mập sẽ phải ăn đòn, nó vẫn chưa quên lời hẹn thách đấu vào chiều mai ! 
Đang mải mê trong dòng suy nghĩ thì tiếng quát tháo ầm ầm của ông Hoàng, dượng nó làm cả 2 mẹ con giật mình : 

- Con Thùy đâu rồi, về đi mua rượu cho tao nhanh lên, làm cái gì mà giờ này còn chưa dọn cơm ra ? định để thằng này chết đói à ? 

Mẹ Quang đưa mắt nhìn chồng, thở dài nghẹn ngào : Tôi chẳng còn đồng nào đâu, ông uống vừa vừa thôi, đã đi uống cả chiều nay rồi còn gì nữa. Ông say rồi, vào ăn cơm đi rồi còn đi nghỉ. 

- Mày nói ai say ? mày nói lại xem nào ? tao uống bao giờ mà mày bảo tao say ? Sáng nay mày vừa lấy tiền lương kia mà ? sao lại bảo không còn đồng nào ? Mày để đâu rồi lôi ra đây cho tao. 
- Ông ăn nói hồ đồ vừa thôi, hàng xóm người ta nghe cả đấy, tiền đấy tôi đem đi may áo cho thằng Quang rồi, cả năm nay nó chẳng có cái áo nào mới. Rồi còn phải chợ búa cơm nước nữa, mấy tháng nay ông có đưa cho tôi đồng nào đâu. 

Nghe vợ nói thế, đôi mắt lão Hoàng long lên sòng sọc : 

- À, hóa ra mày bảo tao không có tiền, tao nghèo nên mày cãi lời tao hả ?

Này thì cãi này, lão xông vào đá bà Thùy một cái, bà Thùy không kịp phản ứng nên ngã bổ về phía sau, lão Hoàng chưa hả giận, cúi xuống định lôi bà Thùy dậy để đánh tiếp thì bỗng Quang lao vào xô ông ta ra rồi hét lớn: Không được đánh mẹ tôi !

- Thằng ranh con, mày dám xô tao à, hôm nay tao phải đánh chết 2 mẹ con mày ! Vừa dứt lời thì lão Hoàng đã phi ngay một chiếc ghế gỗ vào người Quang khiến nó ngã túi bụi. Đến lúc này, tận mắt chứng kiến cảnh con mình hết bị người này đánh, người kia đánh bà Thùy đã không thể cam 
chịu được nữa, lần đầu tiên Quang thấy mẹ nó phải hét lên : 

- Ông điên rồi, nó chỉ là một đứa bé sao ông lại đánh nó, ông độc ác vừa vừa thôi ! 

Thấy có cãi vã đánh nhau, hàng xóm kéo sang can ngăn nên Quang may mắn thoát được trận đòn chí mạng. Cái xóm này cũng chẳng lạ gì chuyện ông Hoàng say rượu về nhà chửi bới đánh vợ, nhưng cũng không thể không sang can sợ bà Thùy không may xảy ra chuyện, bà hiền lành nhân hậu, sống tốt bụng được lòng mọi người nên ai cũng quý vì vậy cứ thấy to tiếng là mấy nhà bên cạnh lại sang ngay. 

Như mọi khi ông trưởng xóm kê lại cái ghế rồi lại ngồi phân tích, hòa giải cho hai vợ chồng, lúc nào cũng là cái câu quen thuộc : vợ chồng có chuyện thì đóng cửa bảo nhau sao lại làm to chuyện làm gì, cậu cũng từng là Đảng viên phải sống theo chủ trương và đường lối của nhà nước chứ… 
Ông Hoàng thấy có nhiều người đến can, lại cũng hết hơi rượu nên đành nhận lỗi rồi bỏ về giường đi nằm. 

Tối hôm đó, trằn trọc mãi không ngủ được, Quang tỉnh dậy đi ra ngoài thì thấy mẹ vẫn còn thức : 
- Mẹ, sao mẹ không ngủ đi ?
- À, mẹ tranh thủ đan áo cho khách kiếm thêm tiền, bà chủ quán thuê mẹ đan mấy cái áo cho mấy đứa cháu trong nhà đề phòng mùa đông năm nay đến sớm con ạ, mà này sáng mai con về sớm rồi mẹ dẫn con ra thị trấn nhé, con thích gì mẹ mua cho. 
Dù mạnh mẽ đến bao nhiêu đi nữa, Quang cũng không kiềm được những giọt nước mắt cứ thế lăn xuống má. Nó liếm sạch những vị mặn đắng của nước mắt rồi tiến về bên mẹ rúc vào lòng : 

- Sau này con lớn, con sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền, con sẽ mua cho mẹ tất cả mọi thứ, mẹ sẽ chẳng phải làm gì nữa hết ! 

- Uh, để tôi xem sau này anh lớn anh có hiếu với mẹ không nhé ? Hay là chỉ giỏi nói thế thôi, có khi lại gửi mẹ vào viện dưỡng lão ấy chứ. 

Quang chỉ ứ ừ vài tiếng rồi lại giúc vào mẹ làm nũng, lâu lắm rồi nó mới ôm mẹ chặt như hôm nay. 
- Mẹ hỏi này, giọng bà Thùy bỗng nhẹ nhàng hơn: con có biết vì sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau không ? 

Quang ngơ ngác, nó chả hiếu ý mẹ nhưng cũng cố đáp lại câu trả lời theo nó là hợp lý nhất :
- Vì lúc đó người ta đang mất bình tĩnh nên phải hét to. 

- Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa đủ nghe ? Bà Thùy hỏi tiếp. 

Đến đây thì Quang đành chịu, nó lắc đầu lia lịa, ánh mắt nhìn mẹ không chớp chờ đợi câu trả lời. 

- Vì khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách sẽ càng xa hơn và họ càng phải hét thật to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy. 
Thấy gương mặt Quang vẫn còn ngơ ngác, bà Thùy mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu con rồi cúi xuống :

- Còn đối với hai người yêu thương nhau, họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, rất nhỏ nhẹ giống như mẹ và con lúc này này. Con biết vì sao không ? Bởi vì trái tim của họ đã cận kề nhau và khoảng cách giữa 2 người là rất nhỏ bé… 

Lúc này Quang chưa đủ lớn để hiểu được ý nghĩa câu chuyện của mẹ, nhưng sau này khi lớn lên, đi đâu làm gì cậu cũng rất nhớ một điều : Khi hai người yêu thương nhau, họ sẽ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, rất nhỏ nhẹ… 

xem lon nu sinh

Đêm sau, nó đảo một vòng trên đường Hậu Giang vòng quanh những hộp đêm để mong tìm khách nhậu. Thì bỗng một thiếu nữ trẻ đẹp gọi nó “này nhỏ, tới đây !”. “Dạ chị kêu em”. Nó bước vào một căn buồng xanh xanh đỏ đỏ chật hẹp tuềnh toàng, nơi đó đã có sẳn hai “em” nằm chờ. Quần áo hở hang. Nó đã biết là nó đã lạc vào chốn “yêu nhền nhện” rồi. Nhưng còn làm gì được hơn giờ đây nó đang cần tiền, khách nào thì vẫn là khách. Một cô cởi phắt xiêm y, chỉ chừa “đôi mảnh” rồi nằm vật ra chiếc chiếu trải giữa sàn ra lệnh “Đấm kỹ nghe cưng”. Nó ra sức băm, bổ, bới trên cái lưng trần nõn nà. Cô ả mắt lim dim hưởng thụ “tuyệt chiêu” của nó. Bàn tay của nó đi tới đâu là tiếng lốp bốp vang khắp, nghe mà phát đã ! Hơn nữa tiếng trôi qua, mồ hôi của nó bắt đầu rịn ra. Một “ả” khác bước tới cởi phắt cái áo ngực trước mặt của nó một cách tự nhiên. Nó chẳng dám nhìn, chỉ cúi gầm mặt. Cả ba phá lên cười ha hả thương hại cho thằng bé còn ngây ngô. Ả bước tới ôm chầm lấy nó, cạ bộ ngực căn tròn lên khắp mình mẩy của nó. Nó vẫn như bức tượng đá, đứng trơ trơ không động đậy. Thấy vậy ả buông tiếng “thôi tạm tha cho cưng đó, đấm bóp cho chị đi chút nữa thì mới tính chuyện với em”. Ả nằm vật ra, nằm ngữa đưa hai gò vú căn tròn về phía nó như thách thức bàn tay điêu luyện của nó. “Nào, chị nghe nói em giỏi lắm phải không ? Làm cho chị ‘phê’ đi”. Nó miễn cưỡng ngồi xuống chiếu, cạnh sườn của ả. Nó bắt đầu vuốt, cạo, vò, tuốt từ lưng quần chạy dọc lên hai gò vú. Nó bấm các huyệt đạo và huyệt vị vòng quanh hai cái núm làm cho ả rên rĩ sung sướng. Nó nhắm mắt lại để tránh cặp mắt dâm đãn của ả cứ nhìn chầm chầm vào mặt của nó. Tuy thế… nhưng đã là một “cao thủ” thì nó như thuộc lào lục phủ ngũ tạng của con người. Mười ngón tay của nó bấm đâu là trúng đó. Hai cái núm vì thế mà càng lúc càng căng cứng nhô cao nhọn hoắc. “Chị nghe nói em có phương pháp xoa bóp Cốc Đại Phong, vậy em là cho chị đi nhen”. Nói xong thì ả cởi luôn cái quần xì líp ra để lộ “cái đó” đã cạo tỉa sạch sẽ. Nó chẳng dám nhìn vì e thẹn. Ả nắm lấy bàn tay của nó đặt lên mu. Nó thấy gai gai trơn tru, mềm èo, nhột nhạt ở bàn tay

xem lon nu sinh

xem lon nu sinh la gi ?

Lúc đó mông mình lơ lững đu đưa theo nhịp mông của ảnh làm cho mình có cảm giác lâng lâng khoái cảm. Tấm ra giường nhầy nhụa nhớt rin rít sau khi mình và ảnh quyết định không làm tình trên giường nữa và đi làm một món gì đó để ăn. Mình thích thú khi nhìn thấy ánh mắt chiêm ngưỡng của ảnh xoáy vào cơ thể mình lúc mình cứ để trần truồng như vậy đi nấu ăn. Anh Nhân còn nhét cu vào âm đạo mình từ phía sau lúc mình đang nấu ăn làm mình đã quá làm cháy mất món trứng rán. Thật là tuyệt khi ở trong buồng tắm ảnh lại đè mình xuống sàn gạch mát lạnh, ảnh nhấp mạnh quá mà sàn gạch men lại trơn trượt làm mình cứ phải chống ngược tay lên tường để khỏi đụng đầu vào tường. Ôi thật là đê mê biết bao khi mình được ghì sát cơ thể hừng hực lửa tình của anh Nhân. Lúc nằm trên giường, mình có nói cho ảnh nghe về ý nghĩ của mình thích một con cu cứ cứng và dài hoài. Anh Nhân cười còn nói mình tham lam quá. Lúc chiều ảnh về rồi mình có coi lại chim của mình thì thấy nó tấy đỏ lên, ấn vào hơi đau nhưng nó làm mình nhớ tới những cơn cực khoái trong vòng tay đàn ông làm mình cứ nứng lên. Ngày…tháng…năm… Ôi một tuần rồi mà không thấy anh ấy đâu. Hay ảnh đã quên mình rồi. Mình thì không tài nào quên cái cách làm tình điệu nghệ của ảnh được.

xem lon nu sinh

Chào các thím, hì, nói chung là trên wall face thì khó có thể tỏ bày nhiều về những vui buồn hằng ngày cùng các thím được vì em sợ sẽ loãng page và gây khó khăn trong việc tìm kiếm cho những thím vào sau không tiện theo dõi các chap em post bằng stt ^^, nhưng giờ thì biết rành rồi nên không thế nữa, hề hề.Tối hôm qua thì có 1 thím post thông báo trên wall chúng mình là truyện đã được 1 chú nào đó mang vào lầu xanh dưới góc nhìn của “trời đất.com”, nói chung em chẳng có ý kiến gì cả, cũng càng ủng hộ tinh thần phát triển page của thím ấy, tuy nhiên nếu thím cop thì nên để links page fb chen vào, để ae vào tham gia page nhiều hơn nhé ^^.thân và cám ơn.
Tiếp chap trước…
Cuộc sống vẫn cứ trôi…….. em thì vẫn đi học bình thường, chuyện trường, chuyện lớp không có gì nổi bật ngoại trừ việc em vào top hạng đầu của lớp với thành tích học tập đáng nể trước ánh mắt ghen ghét của bọn con trai trong lớp và cả những ánh mắt them thuồng của bọn con gái.Bọn con gái em thì éo dám khẳng định tụi nó có them thuồng hay không nhưng em thề là tụi nó hay nhìn lén chim em, hay em lại CDSHT nhĩ, éo biết, cơ mà em nghĩ tụi nó mường tượng được hình ảnh chime m sau lớp quần ^^ há há, còn bọn con trai ghen ghét vì hầu như trong lớp em rất im ắng, chẳng bao giờ giơ tay phát biểu lấy nửa câu, và còn hay đi chung với cái thằng quậy quậy trong trường nữa, thế mà kiểm tra toàn điểm cao, thú thật là em dựa vào sức học của mình các thím ạh, mặc dù ngồi bàn cúi nhưng em không bao giờ nhờ ai giúp cả, lên trả bài lần nào em cũng thuộc thế mà tụi nó đâm ghét em, thì thui, em cũng chẳng để ý làm gì.Nhỏ thấy em học ngoan thì vui lắm, cứ cười với cả nựng suốt, lâu lâu còn tán đít em nữa chứ ^^, em thì cũng thỉnh thoảng về nhà nhỏ chơi, cũng gặp chị, rồi ba mẹ nhỏ đủ thứ, cũng XH với nhỏ 2, 3 lần dưới bếp và cả trên phòng nhỏ nữa, mãi sau này mới biết là mẹ đó là mẹ kế và chị em nhỏ là con riêng của 3 nhỏ thôi.Dì thì vẫn cưng và rất thương chiều chuộng em, biểu hiện cụ thể là em quên lấy đồ vào khi mưa cũng không la em, chỉ than sao hôm nay trời mưa bất thình lình và một số chuyện nữa em sẽ nhắc tới sau nhé.
Khi tiếng ve râm ran báo hiệu mùa hè, em kết thúc năm học 11 với thành tích cực xuất sắc thua mỗi nhỏ với cả con ú kia, hehe, ba cũng bay vào sg chơi với em ngày tổng kết luôn, cộng thêm cái bác bạn chí cốt của ba vào trường mà bác ấy cứ bắt tay các đồng chí trong ban giám hiệu, rõ hài ^^.Mùa hè tới báo hiệu thời kì cao trào của lịch học hè dày đặt cho các bạn tân học sinh lớp 12 trong mảnh đất sài gòn chỉ có nắng và gió à bé cái nhầm, nắng mưa nhĩ T^T.Biết sắp phải đi học hè nhiều nên lớp em đã tổ chức đi chơi xa, nói xa cho nó có màu sắc tí chứ mấy đứa nhát lắm, chọn qua chọn lại, mài tới mài lui, cuối cùng chỉ đi Suối Tiên thôi, cái nơi mà đa số là 95% dân sg và các tỉnh lân cận đều đã từng mang thân tới tới lui lui í, chán chẳng buồn kể, nhưng lỡ đề cập tới rồi nên vẫn phải kể thui =.=.
Sáng hôm đó, tất cả chúng em đều có mặt trước trường như lịch hẹn, nhỏ qua nhà chở em đi sớm.Khi đông đủ thì cả đám ùa đi nháo nhào cả một con đường bởi tiếng hát hò, tru tréo và gào thét của mấy thằng đực và tiếng la ó của lũ gà mái, nghe mà nhục mặt cho em và nhỏ ngồi sau hú cmn hí, thì nói chung cũng chẳng làm gì cả, chỉ là ôm cho nó ấm với cả nói chuyện với nhau cho vui thôi, chứ cái con ú lẽo đẽo ngồi kế nhỏ như cứt với đít ấy ==(p/s:hùi đầu em nghĩ con này bị les, đã xấu mà còn bị les == ) thì bố ai dám mần ăn với cả chấm mút gì được.Tới nơi cái lũ khốn nạn ấy vẫn chưa chịu tha cho lỗ tai em và hầu hết bàn dân thiên hạ đều nhìn vào đám lớp em mà cười trừ hoặc có vài người xoáy đểu mấy câu rất là đau lòng í, em thì nhục mặt quá nên cứ lũi thũi theo sau nhỏ thui.Nhưng vào tới nơi thì trời không phụ lòng người ăn ở có đức các thím ạh, tụi nó thống nhất chia thành 4 top đi chơi riêng rồi 3h sẽ tụ họp lại trước biển Tiên Đồng tắm và phá.
Nhóm em thì tất nhiên có em và nhỏ rồi, đi với mấy đứa nữa đi vòng vòng thì có 2 con cãi nhau nghe rất điếc tai mặc dù tụi nó không chửi thề nhưng nghe rất khó chịu ấy, nghe chúng nó cãi mà em muốn lại thông đít phát cho mà ở đó tru tréo ==, rõ hãm ==.Rốt cuộc thì nó quyết định vào Cổ loa thành, nói luôn là cái chỗ mà vào đấy nó dọa ma sơ sơ ấy, cứ nối đuôi nhau mà đi thui hà, em thì đi cuối, éo pit sao lại thế nữa,tay em vịn eo nhỏ, tất cả đi như kiểu con rắn I, phía sau em là 3 chị nữa ko thuộc nhóm em, cứ đi thui.Đi được khoảng vài mét thì mấy thằng con trai la như đúng rồi í làm cho mấy bà, mấy mẹ hét ầm ĩ xong cười rõ tươi, nhỏ cũng hét to vãi đái ra, mà trước nhỏ là cái con ú- có con ma nào dám bén màn tới nó đâu mà sợ chứ ^0^.Tàu đi được 1 đoạn nữa thì tới cái chỗ con gì í éo nhớ rồi có mấy bàn tay từ dưới đất đập đập vào chân ấy thì tụi nó càng la to hơn và nhảy ào ào cả ba chị đằng sau nữa cơ làm em ở giữa mà như nghẹt thở, có 1 bàn tay ôm em con mẹ nó luôn, ngực rồi xuống bụng, hên là không xuống nữa, không thì em chết mất ^^.Em thì thấy người ta ôm nhau thoải mái nên cũng luồn tay lên, 2 tay bóp 2 trái đào của nhỏ mà la mà hét làm nhỏ quay lại nhưng em không thấy rõ mặt nhỏ vì tối, càng lúc em càng nắm chặt và nhảy tưng tưng, vui vãi ^^.lat sau ra khỏi đó, cả lũ còn nói quá trời thì thấy nhỏ liếc đểu em kiểu lườm lườm nửa con mắt í, lạnh xương sống vãi đái gà mái ==.
Nhảy 1 đoạn luôn cho tới khúc chiều 3h trước biển Tiên Đồng nhé vì cơ bản trước đó chỉ ăn uống với cả chơi mấy trò chơi chán vãi đái và éo tạo ấn tượng gì trong em.Khi cả lũ mua vé rồi vào trong thì chia con gái, con trai đi thanh quần áo, m thì mặc cái quần bơi bó màu da beo…. Em đùa đấy, em đâu có điên mà chơi nổi thế, em chỉ mặc quần đen bó kiểu bơi bình thường thui, nhỏ thì bận đồ bikini luôn, chấm bi hồng nhưng mặc thêm cái áo thun rộng màu trắng nửa thui, hì, Trong xinh mà dễ thương lắm các thím ạh, xong tụi lớp em tràn vào mấy cái khu tắm như ong vỡ tổ, la to như chó tru vượn hú, vãi mấy cái thằng ấy, haizzz.Em và nhỏ đi lên trượt bên trượt chỏ, rồi bên trượt lớn, nhỏ ngồi trước phao còn em thì ngồi sau, buồn cười là cứ khi nào mà trượt thì em toàn lấy 2tay nắm ngực nhỏ cho có thế, lúc trượt ra ngoài cũng không buông tay, người ta nhìn quá trời, đến là hài ^^, nhưng mà tụi em đỉnh, trượt xuống chẳng bị lật đâu nhé, thăng bằng lắm lun í.Trượt chán thì lại xuống hồ lớn nhất tắm, tụi bạn cũng lần lượt kéo qua làm náo động hết cả, tuy ồn ồn nhưng mà các vài chị, vài anh, vài cô bác thì cứ cười tươi và phán câu:”học sinh đây màz” hí hí.Có anh cứu hộ nhắc nhở nhưng ngôn từ hơi trẻ trâu nên mấy chú lớp em tính nhào lên úp sọt, tuy nhiên cuối cùng thì mấy chú kia can nên lại thôi ==.Em với nhỏ thì cũng bơi bơi, chèo chèo rồi ra khúc cạnh cái gôn ấy tâm sự, thi lặn rồi đủ thứ, em thì hay lấy tay sờ bím nhỏ dưới làn nước, nhỏ chỉ cười, lườm nguýt đủ thứ nhưng không nói gì, lát sau thấy không ai chú ý, em liền lấy ngón tay vạch quần bơi nhỏ qua một bên, nhỏ giật mình nhưng vẫn đứng yên, thấy như vẻ nhỏ không phản đối nên em thọt tay vào bím ngoáy ngoáy, nhỏ nhìn em cười rất chi là tươi và ……….
Chiều nay em sẽ post tiếp đoạn sau bằng cách chỉnh ghi chú nên ko loãng page đâu.
Chương trình dự đoán bắt đầu được mở, các thím cùng dự đoán hành động tiếp theo cũa nhỏ là gì nhé???? Link phim này đặc sắc hơn nhiều so với link phim trước nhé, có thể cmt vào ghi chú này hoặc inbox cho em, chúc các thím ăn cơm trưa ngon miệng nhóe ^^

xem lon nu sinh

Xem xem lon nu sinh hay nhat 2014

Nó đưa tay vào bụng tôi dễ dàng vì tôi mặc áo rộng. Nó vuốt nhẹ thân thể tôị. Nó cũng tìm đến đám lông bướm tôị Tôi bắt đầu thở mạnh vì vui vuị.. Tôi rên rỉ và phát âm, anh Hùng đó phải không. Nó biết Hùng là người yêu cũ của tôi bên việt Nam. Tôi thường cho nó xem album của tôi với Hùng. Nó càng hăng lên khi tôi nhắc tên Hùng. Tôi biết nó nghĩ rằng tôi đã làm tình với Hùng. Tôi rên rỉ với tên Hùng và nói yêu nhiều nhớ nhiềụ Tôi ôm nhẹ nó. Nó mân mê con bướm của tôi thật nhẹ Tôi muốn ưởn lên. Tôi muốn nó mân mê hơi mạnh hơn một tí.

Nó mơn trớn tôi và tuột quần tôi khá dễ vì quần ngắn và quần xì líp khá rộng. Nó cũng biết liếm bướm làm cho tôi đê mê. Khi nó bắt đầu chơi tôi thi tôi thức giấc. Tôi nói yếu ớt và làm bộ chống cự. Nó chơi tôi khoảng 4 phút thì ra rồi nhưng tôi hài lòng. Tôi làm bộ vùng chạy và khóc. Tôi khóc thiệt tình. Nó xin lỗi quá chừng. Tôi nói nó đi cho khuất mắt. Nó đi.

Sau đó nó và tôi cũng hơi lạnh. Tôi làm như cho nó có lỗi. Hai đứa tôi cố ra vẻ hòa thuận bên ngoài và làm sao cho người lớn biết tôi đang giận nó.