Xem tuoi vo chong hop nhau

Anh đã làm tôi ẩm ướt và nóng bỏng, tôi nẩy người lên, đê mê như muốn anh nuốt cả bầu ngực tôi vào miệng... Tôi tê dại cả người, có cái gì đó như đang cương cứng mấp mé giữa đôi chân của tôi, làm tôi càng thôi thúc, hứng tình nhiều hơn... anh cắn nhẹ và lả lướt vào những vùng nhạy cảm... Anh nhấc hẳn hông tôi lên, bất ngờ anh nhấn vào rồi từ từ đẩy sâu vào bên trong. Tôi quíu cả hai chân lại và rú lên, nó ran rát và đau, tôi lạnh cóng và bóp chặt hai lòng bàn tay vào nhau, còn anh như một con thú hoang hổn hển ra vào, dịch chuyển rồi lại phi nhanh, cổ họng tôi rên rỉ bằng những tiếng rên run rẩy, cắn răng nếm đau đớn đi cùng sự khoái cảm đang dâng trào...

xem tuoi vo chong hop nhau

Nó dậy chở Nga đi uống nước, hôm nay 2 đứa tình cảm lắm. Nga ngồi sau ôm nó suốt đoạn đường. Vào quán 2 đứa nói chuyện với nhau quên cả thời gian. Thoáng 1 cái mà đã 6h tối, nó chở Nga về mà lòng vui lắm. Chưa bao giờ nó thấy mình vui như hôm nay. Từ lúc nó quen Nga nó cũng đã cảm thấy thích thích Nga, Không phải vì Nga đẹp hay dễ thương mà vì tính cách của Nga khá mạnh mẽ. Mổi lần cãi nhau với Nga nó chỉ muốn cãi vì thấy vui chứ không hơn thua gì cả. Nó yêu cái tính cách của Nga, yêu con người của Nga. Tối đó nó miêng man suy nghĩ mãi, từ mai nó sẽ không cô đơn nữa. Sáng hôm sau đi học là 1 ngày u tối với nó. Mới vào quán cf nó đã nghe mấy thằng bạn bàn tán về nó. Không biết ai tung cái tin đồn chết tiệt đó. Làm nó khổ sở mấy ngày. Thằng Khôi chế diễu nó
- Ê bữa ni có yêu em nào dưới lớp nữa ak 
- Đâu có, ai nói với mi rứa, mà yêu ai chứ
- Thì con nhỏ hôm qua nc với mi sau hành lang đó.
- Con Nhung 10a4 ak
- Ờ hình như vậy, Sáng ni nghe mấy thằng lớp con đó nói vậy. 
- Chắc tụi nó dở người rồi. Mi thấy trước giờ có khi nào tau yêu ai nhỏ tuổi chưa. Đầu óc tụi này có vấn đề hết.
- Ơ thì tau có biết đâu, nghe tụi nó nói vậy thấy hơi lạ lạ nên hỏi mày thôi mà. Mà hình như con nhỏ đó thích mi thì phải.
- Kệ nó, tau không có khái niệm yêu người nhỏ tuổi, mi biết vậy là được rồi. Còn con nhỏ đó sao thì kệ nó quan tâm gì nhiều đau đầu. 
- Mà tau nói nè, Hình như có thằng trong lớp nó thích con nhỏ đó. Mi coi chừng nó ghen vời mi thì rách việc.
- Sao rách việc, nó ghen kệ nó tau có liên quan gì đâu. 
- Thì tau nói vây, tại thằng đó cũng ghê lắm, mới vào trường mà cũng có tiếng . Với lại ông già và anh thằng đó làm công an gì ở huyện nên nó cũng hay lớn tiếng lắm. Nó từng tuyên bố thằng nào dính vào con Nhung thì coi chừng.
- Ơ Thằng đó bị Hâm ak. Mà mi thừa biết tính tau rồi, đời thằng Khanh này chưa biết viết chữ sợ ra làm sao cả. Quan niệm của tau là nước sông không động nước giếng. Nhịn nhau mà sống thôi chứ có ai sợ ai. Cùng đường là cắn hết. hjj
- Thì tau cũng chỉ nói vậy thôi. Mình là hội đàng anh để tụi nó chơi qua mặt thì còn mặt mũi đâu vào trường.
- Năm ni cuối cấp tau không muốn dính vào mấy cái vụ đó nửa. 2 năm cắt cỏ trồng hoa dội tolet vậy là đủ rồi. Năm nay mà dính cái nữa chắc ông già tau cắt cổ. Hết thi tốt nghiệp thì có nước mà đi bộ đội nha con .
- Uhm, thôi vào học cả trễ.
Nó và nhóm bạn vào trường, đi ngang qua dảy mấy lớp 10. Có mấy đứa con gái cứ nhìn nó. Rồi 1 thằng nào đó lớp 10 trông cũng to con nhìn nó chằm chằm. 
- Thằng đó là thằng nào mà nhìn tau giữ rứa mi
- Thằng lin đó chứ thằng nào nữa.
- Thằng thích con Nhung đó ak, nó nhìn như muốn nuốt tươi tau ak hjhj
- Ờ, có vần đề rồi đó, mi coi tính đi là vừa. Là đàng anh trong hội đừng để cả hội mất mặt nha.
- Đời tau ghét nhất mấy cái thằng cứ nghĩ đánh nhau là dành được tình yêu. Ngu gì ngu tội. Nếu ngon thì cứ tán đi cho dính. Cái trò đánh nhau vì 1 đứa con gái để chừng minh tinh yêu thì chỉ dành cho mấy đứa con nít. Con gái mà thấy vậy nó cười cho thúi mặt. 
- Thì thằng đó còn con nít mà 
- Thôi quan tâm gì cho mệt, nó mà chận đánh tau tau đứng cho nó đánh và xin lỗi nó là ok ak hjhj. Thôi vào lớp mi
Vào chổ ngồi nó thấy Nga buồn, Nga chẳng nói với nó câu nào. Nó hiểu chuyện gi đang xảy ra mà. Mẹ không biết đứa nào ác ôn đồn thổi tầm bậy làm nó khổ thế không biết. Vừa bị người ta nhìn với ánh mắt như giết người giờ là đôi mắt lạnh lùng của Nga. Nó thấy mệt và buồn ngủ.
- Tui kê lên đùi bà ngủ nha.
- Uhm.
Nga chỉ nói ngắn gọn như vậy, nó cũng chẳng quan tâm vì giờ có giải thích Nga cũng không tin. Mà đã không tin thì có giải thích đằng trời. Thôi thì kệ từ từ tính. Cúi xuống nó kê vào đùi Nga để ngủ. Hôm nay nó có 1 cảm giác khác lạ, nó cố nhích đầu gần lại bụng Nga để cảm nhận hơi ấm đó. Nga biết nó cố ý nhưng chẳng nói gì. Nó cứ thế mà ngủ. Rồi 4 tiết học cũng trôi qua, nó chở Nga về với hi vọng sẽ làm Nga hết giận nó. Ra đến cổng trường thì nó gặp thằng đó. (Thằng nay tên Hà, sau này gặp nó ở phòng giám thị mới biết tên nó  ). Thằng Hà nhìn nó chằm chằm, nó cũng bình thường chẳng thèm quan tâm. Không biết sao lúc đó con Nhung ở đâu chui ra làm không khí trở nên căng thẳng hơn. 
- Anh Khanh đợi chị Nga ak 
- Đang ra rồi kìa, anh đi trước nha 
- uhm, Mai găp anh nói chuyện sau 
- Ờ
Trên đường về nó có tìm cách để nói chuyện với Nga nhưng Nga chỉ trả lời qua loa. Nó nghĩ chắc vài ngày là hết thôi nên chẳng nói gi thêm.( con gái khi yêu mà giận lắm rồi cũng xong cả). Mấy ngày trôi qua trong sự bình yên, Nga cũng hết giận nó, Con Nhung thì thi thoảng vẫn qua nói chuyện tào lao. Nó cũng chẳng nghỉ rằng thằng Hà sẽ làm điều gì đó với nó. Vì dù sao ở cái trương huyện này nó cũng có chút tiếng để đàng em nể nó. Vậy mà... . Chủ nhật nó lại vào Huế, Vào để gặp nhỏ T và mấy đứa bạn. Chiều nó điện cho Nga với mấy thằng bạn xong thì nó bắt xe buýt vào Huế. Nó vào phòng nhỏ thấy nhỏ đang nấu ăn, nó đi vào thật nhẹ nhàng rồi hù nhỏ 1 cái làm nhỏ tái cả mặt  .
- Ông vào khi nào thế, sao không điện cho tui trước. Tui gửi số đt o dảy trọ qua yahoo cho ông rồi mà.
- Không thích thì không điện, muốn vào bất thình lình xem có giấu Anh nào trong này không mà hjjj. 
- Tui thì làm gì có anh nào ngoài anh này hjhj.
- Ai mà bít, Nấu cơm nhiều không cho tui ăn với đói bụng quá. 
- Thức ăn thì nhiều mà com ít, để tui chạy ra quán mua thêm it cơm.
- Thôi không cần đâu, nấu thêm mi tôm ăn được. Món sở trường của tui mà.
- Uhm vậy được. Mà ông vào ở lại ak. 
- Uhm mai cn mà, cuối tuần lên phố gặp người yêu cho nó máu hjhj
- Thôi đi ông, tui sợ lắm. Ở trường có 2 em rồi chưa đủ ak 
- Ơ sao bà biết 
- Tui gì chẳng biết. Con Nga đang là người iu ông nè, còn con bé gì đó đang thích ông ak, Mà tui nghe mấy đứa nói có thằng nào đó lớp con nhỏ đòi gây sự với ông ạk 
- Sao gi bà cũng biết vậy, thằng đó có lằm lằm tui mà chắc là nó quên cái ý nghĩ gây sự với tui rồi.
- Không biêt được đâu, Tốt nhất tránh đi thì hay hơn. Năm cuối cấp rồi không nên dính vào mấy chuyện đó nữa. Không được thi tốt nghiệp cái thi mệt.
- Uhm, Thôi ăn cơm tui đói bụng quá. Ak tôi nay bà đi chơi với tui không
- Không, đi uông cf với ông tý rồi về học bài. Tý ông đi về muôn thì gọi cửa. 
Nó và nhỏ ăn cơm, rồi chở nhỏ đi cf. Nhỏ và nó nói nhiều chuyện lắm. Nhỏ kể cho nó nghe nhiều chuyện ở trường mà ngay cả nó đang học ở trương cũng không biết. Nó thấy 1 điều gì đó ở nhỏ mà nó không biết là gì. Sao nhỏ ở Huế mà biết nhiều chuyện ở trường vậy nhỉ. Nó và nhỏ noi chuyện mãi đến 11h, mấy đứa bạn của nó đến. Chở nhỏ về nó ra hoà vào với mấy đứa bạn. Hôm nay có thêm mấy đứa nửa, Trai có gái có, tính ra cũng vừa đủ 12 người kể cả nó. Nó đinh leo lên xe thằng bờm thì nó không cho rồi chỉ chỉ vào con bạn gái nó. 
- Ơ thế tau đi với ai mi 
- Em đó đó, con nhỏ đi chiếc sir đó.
- Ơ sao tự nhiên đi với con đó, quen biết gì đâu.
- Ơ gì ơ lắm thế, chưa quen thi đi rồi sẽ quen, con nhỏ đó có đường lắm, mi để nó chở là biết liền ak 
- Ai lại ngồi sau lưng con gái,
Thằng Bờm lại gần con nhỏ đó nói nói gì rồi con nhỏ trêu nó. 
- Anh zai qua đây chở em, không thì để em chở anh zai nha
- Thôi để đo anh chở, ai lại ngồi sau lưng con gái.

xem tuoi vo chong hop nhau

xem tuoi vo chong hop nhau la gi ?

Lạch cạch … nhói đau lên … muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.


Nheo mắt nhìn xung quanh, ai dza` là đang ở bệnh viện, đưa tay phải rờ lên đầu, nó thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gẫy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay nó, xoay nhìn qua trái, Nhung đang nằm áp má lên bàn tay nó ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Nhung cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.
Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Nhung, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Nhung, vừa phớt qua má bỗng Nhung tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Nhung tỉnh lại rồi.


- H… tỉnh rồi hả… huuu Nhung sợ quá …


- Sợ gì ? … tui chết đâu mà sợ ? …


- Mà sao bà ở đây ? không về nhà hả ? nó hỏi.


- Tui xin ba má ở lại đây rồi … ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Nhung nói


- Tui đang ở đâu vậy ? bệnh viện nào ?


- H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.


- Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.


Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát dày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, nó suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.


- Vậy sao tui lên đây được ? tui nhớ là trôi xuống rồi mà ?


- H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.


- Oh ! sao leo lên lúc nào ko biết ta ? còn bà có sao không ? có va chạm đâu không ?


- Không Nhung bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.


- ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi


Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Nhung tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay nó, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, nó cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Nhung cũng tỉnh dậy và nhìn nó hỏi


- Ông sao rồi ? đau hả… để tui kêu bác sĩ nha ?


Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt nó lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, nó nghe thấy Nhung khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc…. Giường của nó được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi nó lại chìm vào bóng tối.


Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.


- Mẹ… mẹ tới lâu chưa ?


Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm mẹ lo.. quá


- Dạ con xin lỗi mẹ


- Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con….


Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…


- Dạ con xin lỗi ba


Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói


- Nhung nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi…. mới tí tuổi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi …


Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.


Nhung xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt


- huu.uu.. ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá …


- Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc … thôi nín đi


Nó ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm nó, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.


- Mày khỏe chưa ? thấy đỡ đau hơn chưa ?. Hoàng hỏi


- Ờ cũng đỡ lắm rồi


- Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ ?


- Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ … hha..a..


- Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương ko tao dớt mày mấy đấm rồi nha.


- Ngon lại đây ..ha…a


Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời nó. Ban ngày trời nắng ấm, nó cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Nó không ngủ được … Bên cạnh nó, Nhung vẫn ở đó, chăm sóc cho nó như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Nhung đều giành làm với mẹ nó, mẹ nó có vẻ rất vui …


- Nhung… mai.. bà về đi nha..


- Sao vậy ?


- Bà ở đây hoài ba má bà ko la hả ?, 



- Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.


- Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.


Nói xong nó nhìn qua Nhung, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của nó.


- Ặc, gì nữa… bà cho tui xin.. sao khóc hoài vậy ?


- H muốn đuổi Nhung về lắm hả ? H không muốn Nhung ở lại đây sao ?


- Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai duổi đâu ? chỉ là bà ở đây ko có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng ko có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.


- Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.


Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên nó nhìn Nhung theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi nó đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.
Hai tháng qua đi, Nhung vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc nó dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, nó cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.


Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, nó không lo lắm. Từ ngày về nhà Nhung siêng lại nhà nó chơi hơn, cũng đỡ buồn.


Một buổi chiều, Nhung đang ngồi học bài với nó, trời nóng nực, nó nói : 



- Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời


- Ừ ông đi đi !


Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng .. haiz. Mua xong quay về nhà, nó không thấy Nhung đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong


- Bà đâu rồi Nhung ? nó hỏi lớn


Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, nó nghĩ chắc Nhung chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, nó lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt nó là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống nó đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Nhung quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy nó, Nhung lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói


- Ông ….đứng đó … nữa, ra ngoài…. đi, tui… đang tắm…. mà


Như sực tỉnh cơn mê, nó xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà nó không để ý là cái chân và cái nạng của nó không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, nó té đổ kềnh ra nền nhà sóng soài. Nhung từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy nó, đỡ nó dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má nó, mắt nó như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt nó đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Nhung lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.
Thay đồ xong, Nhung đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…


- Tui …xin lỗi, tui.. tui.. không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu
Nó cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.


- Ừ… cũng tại… tui.. tui.. quên khóa cửa.


- Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi , nó mím môi lại rồi nói.


- Ừ


Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Nhung cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với nó suốt cả buổi chiều.


Thứ hai tuần sau, sau khi tháo băng, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, chưa được vận động mạnh như chạy nhảy, nhưng được đi bộ là cả một niềm vui, nó cảm thấy tự tin hơn khi đi bằng chính đôi chân của mình thay vì cái nạng. Ngày tựu trường, lớp cũ phân chia nhiều do có đứa vào bán công, có đứa vào công lập, vào trường rồi cũng chia ra các lớp, không còn được họp lại với nhau nữa.


Vậy là chính thức lên cấp 3, trường công lập nên có chế độ học căng hơn và mệt hơn so với các trường khác, Nhung cũng học chung trường với nó, chỉ khác lớp.


Từ khi xảy ra tai nạn đó, Nhung thân thiết với nó hơn, thường xuyên đi học chung với nó hơn, nó cũng không nỡ từ chối, mà có từ chối cũng không được, Nhung có vũ khí mà nó khó có thể từ chối được, đó là khóc….

xem tuoi vo chong hop nhau

Hai đứa lại một lần nữa đứng thân hình ngồn ngộn của cô Phương ,nói mạnh như thế nhưng bây giờ lúc hành sự thì Tèo cũng ngần ngại Đôcũng không giục bạn , cả hai đứa cùng yên lặng chờ đơi.Đứng chán mỏi chân chúng ngồi bệt xuống sàn khong ai nói nửa câu , tiếng ngáy đều đều của cô Phương làm Tèo và Đô dần yên tâm trở lại
Tèo xoa hai tay lại với nhau để thêm can dảm hành sự , lần này không cần sự giúp đỡ của Đô nó tự tay lật chiếc váy ngủ cô Phương lên. Cái *** với hai mép thịt hồng hồng phơi ra trước mắt Tèo ánh dèn pin từ tay Đô soi rõ chùm lông lơ thơ .Lần trước vì vội vã nên Tèo chưa thưởng thức kỹ lần này nó gí sát mắt vào giữa hai chân cô Phương ,Tèo còn cảm nhận những chiếc lông *** cọ vào mặt mình .
Không dùng tay Tèo thè lưỡi liếm nhẹ vào cái nhị nhô ra giữa hai mép *** , nó cảm giác như có 
cái gì sương sường từ đầu lưỡi lan tỏa khắp người .Tèo ngoái lại phía sau nhìn Đô đang trợn mắt ngạc nhiên ,hai chân cô Phương khẽ rung vì kích thích lên rồi im .Tèo thấy mở đầu xuôi xẻ mạnh dạn hẳn lên ,nó liếm tiếp vào *** cô Phương lần này mạnh hơn ,rộng hơn lưỡi nó lướt từ khe mông lên tới rốn ôm trọn lấy cả hai múi thịt .Ôi chao sướng quá ,thích quá lưỡi Tèo đánh đi đánh lại quết khắp *** cô Phương , chợt nó nghe thấy cô Phương rên lên rất to “A...a” sau đó hai chân cô giáo nó giãy lên rất mạnh và có gì đó ngai ngái âm ấm phóngỉ ở âm hộ cô Phương .Tèo ngừng bú ngẩng mặt lên , Đô cố nín cười nhìn mặt thằng bạn nhoe nhoét nước 
“Mày vào bú đi , cười cái gì “Tèo cau mặt thì thào rất nhỏ 
“Lần đầu bị gái nó đái vào mặt sướng không” Đô trêu chọc

Hai đứa đang nói chuyện thì chúng nghe thấy tiếng lịch kịch từ phía giường cô Phương ,Đô lập tức tắt đèn cùng Tèo vọt nhanh ra phía cửa phòng .

Ra đến ngoài đường rồi hai đứa ngồi thở hồn hển rồi Tèo lên tiếng trước
“Tiếc quá tao vẫn chưa liếm đã “
“Tham vừa thôi bố mày làm nó tè dầm ra chiếu rồi mà vẫn kêu .Mày làm thế thì trâu cũng phải dậy chứ nói gì người “ 
“Hôm sau lại đến nhé “ Tèo mặc cả
“Mày cứ làm như đây là *** miễn phí ấy .Muốn gì cũng phải chờ tao bày binh bố trận đã “ Đô vỗ vai thằng bạn
“Mày biết không lúc nãy tý nữa tao rút cu chọc cho cái *** ấy một phát “ Tèo liếm mép ra chiều tiếc rẻ 
“Tao cũng muốn vậy nhưng bây giờ về thôi sắp sáng rồi “ 

Hôm sau cả Tèo lẫn Đô đều nghỉ học không vì lý do đặc biệt cả đơn giản hôm nay cả hai gia đình cần bọn chúng ngoài đồng ,ở vùng này thế là thường học sinh có thể nghỉ học 1 ,2 ngày khi gia đình muốn chả ai nghĩ đến chuyện xin phép .Công việc Tèo và Đô hôm nay vất vả nên mặc dù ở ngay hai thửa ruộng cạnh nhau chúng cũng không trao đổi nói chuyện với nahu được 
Vào buổi chiều khi mọi người lần lượt ra về Tèo và Đô cố tình đi tụt lại phía sau .Ngay khi có khoảng cách an toàn Tèo thì thào 
“Tối nay đi chứ “
“Mày cứ sốt ruột thế thì được gì cơ chứ “Đô gãi đầu trả lời ấp úng
“Kệ tao mày không thích thì ở nhà ,chả ai bắt” Tèo nói quả quyết
“Tao chả sợ nhưng mà này trời mưa rồi ,thế là hỏng hẳn”Đô xèo tay hứng lấy những giọi mưa đầu tiên rơi xuống .
Cơn mưa đến thật bất ngờ và dữ dội chả mấy chả máy chốc nước rơi trắng xóa con dường đất trở nên lầy lội khó đi.Hai đứa bé đội mưa chạy rầm rầm vừa chạy chúng cười đùa ầm ĩ ,đang ngon trớn thì Đô dừng phắt chỉ tay 
“Cô Phương”
“Hả “ Tèo căng mắt ra nhìn theo hướng Đô chỉ ,đúng là cô Phương đang trần trật dắt chiếc cúp trên con đường lầy lội .
“Cô ơi “ Đô réo gọi chạy lại
Nhìn thấy hai đứa học trò cô Phương vui ra mặt 
“Giúp cô với nào “ 
“Tại sao cô lại đi đường này “ Tèo cúng Đô hè nhau đẩy chiếc xe 
“Cô qua nhà thầy hiệu trưởng có chút việc “ Cô Phương cố nổ máy chiếc xe nhưng nó vẫn im lìm 
“Các em có biết sửa xe” Thất vọng nhìn chiếc xe cô Phương hỏi Tèo và Đô nhưng chúng đều lắc đầu 
“Chà gay quá nhỉ “Vẻ buồn rầu Phương nhìn trời mưa
“Cô cứ để bọn em đẩy cái xe này về nhà mai gọi thợ đến sửa cô ạ” Đô sốt sắng đề nghị nó kín đáo nháy mắt với Tèo
“Có phiền các em không mưa gió thế này “ Phương ngần ngại 
“Cô không lo bọn em khỏe lắm “ Tèo vỗ ngực ,nó thầm hiểu ra dụng ý của Đô “Chút mưa gió này thì thấm tháp gì “
“Vậy cô cảm ơn nhé “ Phương cúi xuống xoa đầu Đô 
Thế là ba cô trò lại hì hục đẩy xe trong khi Đô không thể không nhận ra bộ áo váy cô Phương do ướt nước mưa đã dính sát vào người hằn lên những đường cong khêu gợi .
Chiếc xe được đẩy bởi những bàn tay khỏe mạnh nên đi phăng phăng chả mấy chốc đã đến nhà .Cô Phương mở cổng nói với Tèo 
“Hai em vào đi ướt hết rồi “

Vừa vào nhà rất tự nhiên như Tèo và Đô không có mặt tại đó cô Phương trút bỏ bộ quần áo ướt lúc đầu là áo sau đó là quần trên người cô Phương chỉ còn bộ đồ lót thấm nước nên gần như trong suốt .Cả người cô giáo phơi trần lồ lộ ra ,cặp vú bánh dày cứ tưng tưng lên theo từng bước chân Phương ,Đô và Tèo không thể rời mắt khỏi đó
“Các em nhìn gì đó cởi đồ ra không cảm lạnh bây giờ “ Phương giục giã hai thằng nhỏ đang đưng ngây ra giữa nhà 
“Dạ dạ “ Tèo lắp bắp nó khẽ tụt cái quần xà lỏn đang mặc trên người nó ngượng ngùng lấy tay che cái cu đang dựng lên 
Không nhìn hai thằng nhóc Phương bước vào phòng tắm vặn vòi nước đầy bồn tắm rồi gọi vọng ra 
“Vào đây cô tắm cho “ 
Tèo nhìn Đô ngần ngại phải đến khi cô Phương giục lần thứ 2 ,bọn chúng mới lò dò vào hai tay vẫn che che chỗ hạ bộ
Lần trươc đột nhập vào nhà cô Phương Tèo và Đô mới chỉ đi ngoài hành lang và vào phòng ngủ ,trong phòng tắm chúng cảm thấy chân tay không biết để vào đâu ,ở đây chỗ nào cũng sạch sẽ trắng tinh.
“Ngồi xuống cô gội đầu cho “Phương câm bánh xà phòng thơm trên tay mỉm cười 
“Cô để em tự làm “ Tèo miệng thì nói thế nhưng nó lại ngoan ngoãn ngồi xuống ,cố ý quay lưng phía cô Phương .
Ngay khi bàn tay cô giáo chạm vào người nó con cu Tèo dựng ngược len căng cứng rồi có cái gì đó giống như nước đái phun ra.May nó đã cẩn thận quay người lại chứ nếu không đã bị cô giáo nhìn thấy , Đô cảm thấy ghen tỵ với thằng bạn nó sán lại cô Phương giọng nịnh nọt 
“Thăng đó lâu không tắm bẩn lắm cô phải tắm cho nó thật kỹ “
“Thế à” Cô Phương không chú ý gật đầu 
“Cô cứ lo cho thằng Tèo đi ,em sẽ giúp cô kỳ lưng “ Đô hăng hái 
“Ừ được rồi giúp cô nhé “ 

Nắm chặt bánh xà phòng trên tay tưởng như có thể nghiền vụn ra Đô lướt nhẹ tay lên tấm lưng trần cô giáo .Nó ngó đầu qua vai cô giáo nó nhìn chăm chăm vào bộ ngực lấp ló sau chiếc áo ngực . Đô nhận ra chỉ cần kéo tháo cái cúc phóa sau lưng là chiếc áo mỏng manh đó sẽ tuột xuống .Thế là từng chút từng chút một mỗi lần kỳ lưng dưa tay qua đó nó lại nới cái cúc ra thêm một chút cuối cùng thì 
“Phựt “ Chiếc áo ngực cô Phương tuột xuống 
“Ý” Phương kêu khẽ lấy tay che ngực 
“Em xin lỗi “ Đô nói rối rít 
“Không sao đâu đằng nào cô cũng phải cởi ra mà “ Phương cúi xuống nhặt lấy chiếc ao ngực rồi tiện tay cởi luôn quần lót rồi treo tất cả lên sợi dây mắc trong nhà tắm .Khi đứng lên tất nhiên cô không nhận ra hai cặp mắt hau háu nhìn vào bộ ngực căng tròn với hai đầu ti đỏ mọng

xem tuoi vo chong hop nhau

Xem xem tuoi vo chong hop nhau hay nhat 2014

Vậy là Dần biết thằng em tuy đầu óc còn trẻ con, nhưng thân xác đã thành người lớn rồi. Nó đi học từ sáng sớm trưa về gặp chị dâu nó có vẻ ngượng ngùng. Dần thì vui vẽ chuyện trò, nàng quấn bên nó nhiều hơn trước. Lúc ngồi ăn cơm , Dần vừa ăn vừa cho con bú, nàng cố tình vạch hẳn áo ra, cho thằng bé vừa bú bên vú này, vừa cầm bàn tay xinh xắn của nó cho rờ vú bên kia. Dần thích thú, thấy thằng Hội cứ len lén nhìn . Dần còn chọc thêm, cười khanh khách : “ Cái thằng Cu này, hư quá đi! Đã bú vú mẹ lại còn rờ rẫm nữa! Cứ như là cái thằng bố mày ấy thôi!”. Ăn xong, thằng Hội nằm ngủ ở đi văng, Dần bế con nằm võng , cứ để áo xống hở hang như vậy mà ngủ.
Thằng Hội bị khiêu dâm tối đa, sức con trai mới lớn, nó vừa thấy Dần nhắm mắt là quay nằm sấùp, mắt thì hau haú nhìn ngực trần của chị dâu, rồi cứ dập đình mà đè caí con cạc của nó xuống gỗ cứng. Con cặc cương lên , giựt giựt, rồi cái cảm giác sướng khoái quen thuộc rùng rùng áo tới, nó rung người lên phụt ra dàn duạ....
Tối đến cho con ngủ xong, thằng Hội củng ngủ rồi Dần mò ra đi văng chỗ thằng em chồng ngủ, vén mùng lên, rồi lách vào nằm ngay bên cạnh. Nàng choàng tay qua lay nó:
- Hội ơi, dậy mau! Chị lại lên cơn sốt rét nữa!
Dần giả bộ rên hừ hừ, người thì rung lên. Thằng Hội mở mắt dậy, nàng kéo nó:
- Rét run cả lên rồi! Em ôm chị tí đi!
Thằng Hội nhớ tới bữa qua , nó bò dậy nằm ôm đè lên người chị dâu. Đêm nó ngủ ở trần, chỉ mặc có cái quần xà lỏong. Con cặc của nó cương cứng vươn dài lòi ra ngoài ống quần cục cựa ngay trên mu *** Dần. Dần nứng quá , thọc tay qua lưng quần nớ đè rịt mông nó xuống, lưng nó lấm tấm mồ hôi. Dần ghé tai nó thì thầm:
- Nóng hả em, thôi cởi nốt cái quần ra đi.