Xes gai xinh

Trong miệng chị, con cu tôi không ngừng cọ sát với cái lưỡi rung động cứ hay đánh vào khẽ hở giữa trung tâm con cu của tôi làm tôi nứng dái quá. Tôi thục nhanh mấy cái trong miệng chị Tuyếr và cặc tôi co giật như muốn đái ra. Chị Tuyết như cũng cảm nhận lấy điều ấy, tay chị cầm khúc dư của con cu và sục lên xuống và miệng chị hút lấy thật nhiều không khí như muốn tôi phải ‘đái’ ra trong miệng chị. Tôi gồng người mạnh lên và cặc tôi bắn mạnh chất bã trắng vào miệng chị. Những chất nhơ nhuốt ấy lại được chị trân trọng nuốt hết xuống cổ họng và tới dạ dày và không bỏ phí một giọt nào. Biết tôi thỏa mãn, chị ngồi lên mặt tôi và úp nguyên phần âm vật lên miệng tôi. Chiều ý chị, tôi thọc mạnh chiếc lưỡi vào lồn chị. Mỗi lần rút ra, tôi lại khéo léo móc lưỡi tôi lên cho cọ vào vùng ‘thịt cấm’ của chị lại làm chị rú lên những tiếng sướng…Oâi..Ưưưu ááá.. Cường ơi.. Chị Tuyết sướng.. sướng lắm đó Cường…ừừ . chỗ đó đó. Aây da.. đã quá.. đã..; Người chị không ngừng co giẫy và tôi thấy rằng núm vú chị đã săn cứng lại cũng như trên khuôn mặt chị lộ vẻ bàng hoàng ngây ngơ như đang đợi cái gì đó. Đột nhiên, chị nhẩy mạnh lên vài cái, người chị lại giựt giựt vài cái mạnh hơn, mặt chị tươi hẳn ra và nhất là phần âm vật lại áp sát trên mặt tôi. Từ trong lồn chị, một làn nước trắng đục bắn ra, vung đầy trên mặt tôi. Tôi liếm lấy dòng nước ấy thì cảm nhận ra được nó không tanh như mùi chị xuất ra lúc ban đầu. Có lẽ đây mới là tinh khí của người đàn bà thiệt sự. Chị Tuyết sau khi chơi trên mặt tôi xong bèn ngả người xuống mà ôm lấy phần hạ bộ tôi và thiếp đi. Tôi cũng quá mệt mỏi vì dùng sức quá độ mà miệng vẫn không dời lấy âm hộ của chị mà thiếp đi.

xes gai xinh

Tôi vốn không phải người tốt. Chuyện xấu xa gì tôi cũng làm hết trơn rồi, trừ có việc rủ gái mới quen đi ăn rồi ... bắt trả tiền. Quê dữ dội luôn. Đi từ phía quán cơm về tới công sở, sao tôi có cảm giác như cặp mắt nào ngó tôi cũng lộ vẻ mỉa mai: "Cái đồ không mang tiền mà bày đặt rủ gái đi ăn". Cúi đầu lủi thủi đi theo con nhỏ, mặc cho con nhỏ tỉnh bơ coi bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói chuyện đều đều. Tôi nhất quyết không mở miệng, không dòm nó thêm một lần nào nữa, trừ một lần duy nhất trong ngày mà thôi:

- Huyền nè... em cho anh mượn đỡ 10 ngàn anh trả tiền gửi xe được không em?

.................................................. .................................................. .................................................. ........................................

Ngày đầu đi làm của tôi kết thúc thê thảm như vậy đó. Bà má gương mặt lo lắng nhưng tràn đầy niềm vui lăng xăng chạy ra mở cửa cho con trai mới "tan sở". Thấy mặt của con trai không hào hứng như thường mà bí xị một cục, bả cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ an ủi:

- Bữa đầu không có chuẩn bị, chắc cũng chưa ổn ha con. Không có sao đâu, mai mốt quen việc là thấy đỡ liền.

Tui uể oải thay bộ đồ công sở thể hình ném qua một bên, xỏ cái jean vô, kêu:

- Con chạy ra ngoài mua đồ xíu, má cứ ăn cơm trước đi.

Thiệt tình ai bắt tôi mặc bộ đồ công sở khủng khiếp kia thêm lần nữa, dám tôi sống chết với thằng cha đó lắm. Ngồi lên con xe quen thuộc, mặc bộ đồ quen thuộc, sao có cái cảm giác giống y chang như trở thành con người khác vậy nha. Tự tin thấy ớn luôn, bốn phía xung quanh những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía các em gái lại đổ về ào ào. Có điều không biết mấy ẻm dành sự ngưỡng mộ cho nhan sắc của tui hay ... cái xe của tui không biết nữa!

Tính tấp xe vô cái shop quen, chẳng hiểu nghĩ sao tôi đứng tần ngần một hồi lâu. Bóp thì cộm sẵn trong túi quần sau rồi nên không có lo chuyện quên mang tiền, nhất là cái shop này tôi có mua thiếu cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Quan trọng là, tôi bỗng thấy ... mình nên mặc đồ chợ thì hơn. Ba cái thứ đồ hiệu này, sẽ mặc, nhưng mà là trong một dịp khác, không phải bữa mai.

Tôi rút kinh nghiệm nhanh dữ lắm, lần này tránh xa con mụ bán hàng vừa đui vừa ác kia, qua tới hàng của một em gái xinh xắn mồm mép nhanh nhảu. Gái trẻ có khác, thẩm mỹ cũng tốt hơn hẳn đám gái già suốt ngày lo hét giá. Chọn chừng 15 phút, tôi cũng kiếm được 3 bộ đồ mặc vô tàm tạm, ít nhất không tệ như bộ đầu tiên. Thiệt tình có nhan sắc hơn người nó cũng là lợi thế không so bì được, tôi bận 3 cái đồ chợ vô mà sao nghe ánh mắt con nhỏ bán hàng cũng ngó mình rát rạt. Tui cũng thông cảm với lòng ái mộ của con nhỏ nên chẳng nỡ la nó, rút tiền ra trả khỏi lấy lại tiền thối. Dù mới bị quê độ bữa trưa nay, nhưng phong độ của dân chơi đâu phải là thứ có thể mất đi trong một sớm một chiều?

Bà má ngó tôi xách bọc đồ công sở về, lật ra ngó nghiêng coi một lúc, phán:

- Sao má thấy mấy bộ này nhìn khó coi quá vậy? 

Tôi cũng hơi khâm phục con mắt tinh đời của má. Người đâu mà tài dữ dội, mân mê ngắm nghía mất nửa ngày đã phát hiện ra ngay cái sơ mi mua ngoài chợ không phải là ... hàng hiệu. Tôi thủng thẳng:

- Thì hàng chợ đó má. Đi làm bày đặt mặc ba cái thứ đồ hiệu vô, không có hợp.

Mắt bả sáng lên một tia hạnh phúc mãnh liệt. Ý chừng trong mơ bả cũng không ngờ thằng con trai đàng điếm quen xài tiền nhà của bả bữa nay có thay đổi tới 180 độ lận. Ngó gương mặt sung sướng của bả, tôi cũng ráng kiềm không nói ra câu kế: "Thêm nữa, cái công ty đó con cũng coi như cái chợ, mặc ba cái đồ này đúng hợp luôn".

Sáng sớm hôm sau, tôi lục cục bò dậy sớm thiệt sớm. Rút kinh nghiệm bữa trước, tôi ung dung ăn sáng cafe thảnh thơi luôn mới lóc cóc ra xe đi làm. Bà giúp việc đang loay hoay dắt cái Max ra ngoài, chắc tính đi mua bán lặt vặt sớm. Tôi ngó vậy, ngăn bả lại:

- Chị Hương, để xe đó em mượn vài bữa đi!

Bả nghệt mặt:

- Ủa xe cậu sửa xong rồi, đi cái xe này chi?

Tôi tặc lưỡi:

- Thì ... tại em thích. Đi cái xe này nhỏ, dễ luồn lách. Tan sở đông người dữ lắm, em đi xe này thoải mái hơn.

Bả nhìn tôi nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng dựng lại xe bên cổng.

- Thì tui để xe cho cậu đi cũng được. Nhưng tui đi công chuyện đi bằng xe gì?

Tôi chỉ đại vô cái xe ga cao ngỏng, kêu bả:

- Đó, kêu má em đưa chìa khóa, chị cầm xe em chạy luôn.

Bả la thất thanh:

- Nè cậu giỡn hả, cái xe đó tui leo lên sao nổi?

Tôi kệ bả, dắt luôn cái xe Max ra ngoài cổng, nói vọng lại:

- Thì sau nhà có cái thang đó chị....

xes gai xinh

xes gai xinh la gi ?

………Bên ngoài khu vườn đã có nhiều điêu xáo trộn .chả là trong làng bỗng xuất hiên mấy anh thợ xẻ mua gỗ đi rảo khắp quanh làng , nhà nào có cây cổ thụ . gỗ xẻ ván , làm nhà được họ đều kì kèo mua hết , cây mít già bên vườn nhà chị tiết mấy năm nay tự nhiên không ra quả , bà tiết đã bán cho họ với giá mấy trăm ngàn , kiểu mua cũng lạ . đào rễ , chặt cây , họ dùng rìu đẽo hết gỗ rác bên ngoài , để lại phần thân gửi lại chủ nhà , nhìn cây gỗ chỉ còn phần lõi như như con cá đã lóc hết thịt trơ xương , ngày đôi ba lần anh chủ toán thợ đẹp trai có hàm râu con kiến lội qua hàng rào sang vườn nhà ông tiện kì kèo đòi mua mấy cây ăn quả 

Ông tiện buổi đầu còn tiếp , mấy lần său cứ thấy họ sang là ông lại đánh trống lảng sách dao lẳng lặng bỏ ra vườn . 

tôi ngồi gần bên hỏi ông

ông ơi họ trả giá cao sao ông không bán 

trầm tư ngĩ ngợi , lát său ông dắt tôi ra gốc mít chỉ vào cái vết lõm ở thân cây 

ôngbảo chắu biết vì sao có cái vết lõm đó không . vì sao cây thị và cây mít này lại có phần thân chính cao bằng nhău không 

tôi lắc đầu 

ông tiện ánh mắt xa xăm vén cổ tay lên chỉ vào vệt sẹo dài ở bắp tay trên và bảo . nó là vật đã cứu ông thoát chết đấy , ông bảo năm ấy . hai chiếc đacôta cánh quạt chúc đầu bay thấp , bỏ hai quả bom một quả rơi xuống góc ao , một quả rơi trúng ngọn mít sức nổ quả bom cắt ngang ngọn mít , mảnh bom văng qua tiện đứt đôi ngọn cây thị . phía dưới gốc mít là cái hầm ông nằm tránh bom đáo ngay sát gốc 

cây cối trong vườn , ở lâu với mình , tuy nó không nói được , nhưng hàng năm nó vẫn trổ ra biết bao nhiêu trái . phải chăng nó vẫn nhắn nhủ với mình nó vẫn là người bạn thân thiết hiện diên nơi này , mang bao lợi lộc tiền bạc cho mình , trên hết nó còn là ân nhân cứu mạng sao mình nỡ chặt bán nó đi 

cháu thấy có đúng vậy không , vả lại cái người mua nó có ánh mắt và cái tâm không tốt . nên dù có muốn bán ông cũng không bán cho họ được 

tôi bảo , mấy hôm trước họ mua cây bên bà tiết , cháu có hỏi anh trung cao lớn đẹp trai ấy mua để làm gì 

họ bảo mua để làm gỗ đóng tủ , gường khúc nào đẹp đủ kích cỡ làm tượng phật và hoành phi câu đối cho những đại gia muốn làm nhà theo lối cổ 

ừ thì họ làm gì tuỳ họ , nhưng họ qua lai nhiều còn mục đích khác . hơi người của họ làm xáo trộn khu vườn 

ông bảo họ muốn dò la , hay ăn cắp à 

không …họ ngó ngiêng chị liên mày đấy 

à thì ra là vậy . tôi tủm tỉm cười 

thì chị liên cũng đến tuổi lấy chồng rồi mà ông 

nhưng cái anh hay sang đây . đàn ông gì mà ánh mắt lẳng lơ hơn cả điêu thuyền , nhìn cái cách cười của cái liên ông thấy có điều gì không an lòng được 

khu xóm về đêm có nhiều xáo trộn . đàn có ban ngày ngủ mê mệt cả ngày , suốt đêm chúng cắn ngược lên , xuôi xuống theo những toán thanh niên bu lại , xâm chiếm cái sân chơi ngã ba lũ trẻ hay chơi , ai ai cũng hăm hở phía trong khu vườn căn nhà yên tĩnh có một trái tim thôn nữ , sắp thuộc về mình như một niềm tin vô tận 

buổi trưa chị tiết sang đổ thúng lúa ra sân , chị bảo chiều nay say giã lấy gạo ăn không lại đi vay thì chán lắm 

chị liên thì bảo , hết gạo qua đây em cho vay ăn đỡ , gạo anh hùng mang về ăn mãi còn cả đống ra kìa 

số mày xướng thật , có gạo ăn hoài mà không phải ra lội ruộng 

chiều nay chị có ra đồng không , cho em theo với lâu không ra ruộng , nhớ lắm chẳng biết lúa nhà ai tốt xấu thế nào 

mà cái số của mày đàn ông con trai bu đầy , còn tao chả có mà nào nó ỏ 

nắng dịu …tiến ơi 

tôi đang chặt tằu lá chuối ở bên hè , nhìn sang gì thế chị 

chị liên tóc tết đuôi sam ở gũa , hai bên mái tóc buông xoà , bở vai tròn lằn , cổ cao trắng ngần ba ngấn lung linh . đến sát bên tôi , mùi hương bồ kết thơm nồng , cúi sát thì thầm 

có ra đồng không 

đi làm gì , 

đi chơi cho thoáng , có chị tiết cùng đi , em không nhớ buổi trưa chị bảo chiều ra thăm đồng à 

làng …bao gọn trong những luỹ tre xanh . chiều xuống cánh đồng nắng dịu , chị tiết đủng đỉnh quẩy đôi quang đi trước phía trong cái rổ cong cong có một cái liềm , tôi nhảy chân sáo tung tăng bước ở phía său . làn hương , mái tóc dáng hình hai chị như làn khói thơm lướt qua lướt lại 

cánh đồng mở ra tầm mắt . gò đống , thung sâu , cao thấp hàng cây cao vút tít tắp chạy dọc cánh đồng . bước chân thôn nữ ẩn hiên bước qua hiện cùng sóng lúa dập dờn , lằn lưng thắt nhở , bờ mông căng mọng lắc qua đảo lại chị liên như đang hiện ra , ẩn vào trong bức tượng thần vệ nữ . nổi lên gữa cánh đòng mằu xanh ngọc 

xa xa vệt khói lam chiều bay phảng phất , ai đó đang đốt cỏ đồng , đồng lúa quê tôi . ôi sao mà thật đẹp 

cúi mình bên ruộng rău xanh thẫm , chị tiết như quên mất hái đứa đứng ở phía său . đôi mắt xa xăm , chị liên nhìn tôi chợt bảo 

mai mốt phải lấy chồng đi xa làng thì nhớ lắm 

tôi bảo có gì mà nhớ , chị có yêu ai ở làng không 

chị bảo chị yêu quê hương , yêu cả những gì mình đang có . 

tôi nhìn vào chị ánh mắt thật gần 

chị bảo nhìn gì lâu thế 

chân chị có cỏ may kìa . nhưng mà chị đẹp thật , ai mà lấy được …thì

thì gì 

thì như cánh cỏ đang lả lướt trên cao , bay lên , hạ xuống , tha thẩn kiếm mồi ở phía xa kìa …

mơ màng thế …

mà tiến nói thật à , em thấy thế à 

thì ai chả thế đêm nào cũng có người bu đầy cả cổng 

…………………………………….---===…………………………………...

Buổi tối trăng tròn gữa tháng , ánh trăng vằng vặc rọi sáng rực cả góc sân . hình như vào những đêm trăng những người con trai con gái không sao ngủ được . tôi học bài một lúc . cảm giác mơ hồ là lạ , chợt nhớ góc sân nhà chị . giờ này bên ấy thế nào . bước ra gian ngoài đã gần chín giờ , quay vào tôi khép cánh cửa . ngoài sân ánh trăng đang rắc đều lên ngọn chuối 

Men theo bờ đất , lối mòn dẫn đến góc sân …

Ù oà …….

Bật ngửa , chị liên đứng ngay phía său vòng tay ra đỡ 

Chì ra chị thấy tôi từ trước núp vào bụi chuối , chị doạ đùa chơi 

Vòng tay chị đỡ său lưng , âm ấm . mềm mềm khuôn ngực hình như chị có làn áo mỏng ….

Ngoài kia cách sân khoảng gần ba chục mét . bỗng đâu rền vang tiếng cãi cọ không ngừng 

Cút ngay …bịch bịch ….chát 

ầm ĩ vang lên tiếng người vật nhău uỳnh uỵch 
chết rồi đánh nhău hay sao ấy chị , tiếng la thất thanh , náo loạn cả xóm về đêm ,vang lừng như có nhà đang cháy 

hay mình ra xem sao đi chị 

kệ họ , từ tối đến giờ chị mệt cả người . kêu mãi còn có người đạp vào cánh cổng 

tiếng người xôn sao hình như không dứt . tôi không mở cổng nhảy lên qua khúc tường rào . chạy vội trở ra , cảnh tượng , chiến trường trên bãi cứt trâu . mùi mắu tanh nồng , hoà cùng mùi cứt trâu ngai ngái . hai anh thanh niên làng bên áo quần tả tơi đang lồm cồm ngồi dậy . đám cứt trâu trét ngay khoé miệng , hậu quả giành nhău mảnh tình thôn nữ …ôi cũng tại vì cái đẹp 

phía bên chiếc xe đạp cong vành uặt oẹo , mảnh giấy viết vội nguệch ngoạc trên tấm bìa giấy quăn queo . hàng chữ hiện ra 

xes gai xinh

Cô Vân năm ấy 23 tuổi thì kết hôn cùng chú Thắng, còn chú lúc đó đã 35 tuổi. Chú Thắng và cô Vân quen nhau tại Hà Nội, khi mà chú có thời gian đi bồi dưỡng nghiệp vụ ngoài ấy, trong khi cô là sinh viên của trường đại học sư phạm Hà Nội 1. Sau khi cô tốt nghiệp, cô chú kết hôn và cùng năm đó, cô theo chồng vào Tây Nguyên nơi chú công tác. Tại đây, chú đã liên hệ cho cô công tác tại 1 trường trung học. Sau vài năm công tác, dành dụm cũng như những chính sách ưu đãi của tỉnh dành cho quân nhân, cô chú đã mua được 1 mảnh đất, xây nhà và có 1 cuộc sống kha khá, có thể nói là bền vững ( vì lúc này chú đã sang làm kinh tế, lại là cấp chỉ huy nên có nguồn thu nhập cao). Dù sinh sống tại vùng đất Tây nguyên, nhưng là vùng thị thành, lại có nguồn thu nhập hơn hẳn, nên cô Vân vẫn giữ được nét đẹp của người con gái thành phố hoa phượng. Đến năm 1996, sau khi sanh đứa con trai đầu, cô không còn công tác bên ngành giáo dục mà chuyển qua làm chuyên viên tổng hợp cho văn phòng ủy ban tỉnh; công tác cũng nhẹ nhàng, phù hợp với cô hơn.
Từ khi chú Thắng lập gia đình, chú cũng chỉ liên lạc với cha tôi chủ yếu qua thư từ hoạc chỉ có chú nếu đi công tác qua thì ghé thăm mà thôi. Đến năm 1998, tôi còn nhớ vào ngày khai mạc giải bóng đá thế giới world cup, sau khi đưa gia đình về thăm ngoại ở Hải Phòng, trên đường về chú đã đưa vơ con vào ghé thăm gia đình tôi. 
Lần đầu tiên tôi được gặp cô Vân, người phụ nữ 31 tuổi “gái một con”, bất chợt cơn động dâm của tôi nổi lên như phong ba. Năm đó, tôi vừa thi tốt nghiệp trung học xong, đang chờ đợt thi vào đại học. Nhưng hình bóng, giọng nói miền Bắc nhẹ của cô từ đó cứ lởn vởn trong đầu tôi, chiếm hết thời gian ôn tập của tôi; tôi không còn tâm trí nào để học cả, lượng kiến thức ít ỏi của tôi vì vậy ngày càng hao mòn hơn. 
Trong mắt tôi lúc đó, cô Vân là người phụ nữ đẹp và quyến rũ nhất, hơn các cô nử sinh hoa khôi cùng trường mà tôi hằng thương thầm nhớ trộm, hơn hẳn các cô diễn viên điện ảnh trên truyền hình mà tôi thường nhớ đến mỗi khi thủ dâm. Có lẽ, lúc đó cô là người phụ nữ quyến rũ tôi nhất vì khoảng cách giữa tôi và cô thực tế hơn, gần gũi hơn. Cô hiện diện ngay trước mắt tôi, dáng người, cử chỉ, giọng nói của cô gần ngay bên tôi hơn là những mối tình đơn phương của tôi với các bạn nữ cùng trường, hơn cả những mối tình ảo khi tôi thủ dâm với các diễn viên Việt Trinh, Thu Hà, Trịnh Kim Chi, Trương Ngọc Ánh….Cô cao khoảng 1m60, các vòng cơ bản nhìn chung là đạt yêu cầu (nhưng eo không được thon, có lẽ là do đã sinh nở, bụng đã tích một ít mỡ). Khuôn mặt cô thanh tú với một sống mũi dọc dừa. Đạc biệt, do không phải lao động nặng nhọc và khéo giữ gìn nên cô có 1 làn da trắng hồng mà tôi có cảm tưởng khi chạm vào nó rất mỏng và mát lạnh. Cô trang điểm rất nhẹ, 1 lớp phấn mỏng trên khuôn mặt, 1 vài mùi hương nhẹ thoang thoảng từ nước hoa (hay dầu gội đầu?) Đối với tôi, một tên thanh niên mới lớn đang bị bức rức về nhu cầu tình dục, là một con hổ đói, trong mắt tôi cô như là một con mồi ngon mà tôi muốn lao tới cấu xé, ngấu nghiến cho thỏa cơn them khát bấy nay. 
Ngay trong những thời khắc đầu tiên khi được diện kiến cô, hồn tôi như lạc vào một linh hồn và thể xác khác. Đầu óc tôi luôn hướng về cô, thân thể tôi cứ hừng hực. Tôi len lén nhìn sau lưng cô, cặp mắt đau đáu nhìn vào bộ mông tròn lẵng đung đưa mỗi khi cô bước đi; mỗi khi đối diện với cô, mục tiêu của tôi chính là bờ ngực phập phồng dưới lớp vải áo sơ mi theo nhịp thở. Tôi luôn để mắt tới mọi sinh hoạt của cô; mỗi khi có cơ hội đứng gần cô, tôi luôn kín đáo hít 1 hơi thật sâu, mong hít thật nhiều mùi hương từ cơ thể cô phát ra.
Tôi muốn lao vào cô. Tất nhiên, tôi không thể. 
Ngay trong tối ngày hôm đó, khi cả nhà không còn ai tôi bèn thực hiện kế hoạch của mình. Nói qua cho các bạn biết, nhà tôi có 1 gác lửng, sàn lát ván gỗ, là nơi ngủ của tôi. Phần gác lững này cách mặt đất chỉ khoảng 3 mét mà thôi. Phía dưới phần gác gỗ này là 1 căn buồng của thằng em tôi. Khi gia đình chú Thắng đến thì cu em 10 tuổi này được điều động chuyển chổ ngủ lên cùng với cha tôi, dành căn buồn đó cho khách. Vì căn gác lót ván bằng gỗ nên có 1 số kẻ hở, nếu nhìn từ phía trên xuống vẫn có thể thấy được các hoạt động bên dưới. Tối đó, mừng ngày gặp gở, gia đình tôi và gia đình chú đã tổ chức đi ăn lẫu, nhưng tôi không thích đi cùng (do buổi trưa, trước khi gia đình chú đến, giữa tôi và cha tôi có bất hòa do ông la rầy tôi la cà, không lo ôn bài thi đại học). Lấy cớ ở nhà xem bóng đá, tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Tôi suy tính, sau khi đi ăn lẩu về, thế nào cô Vân cũng phải vào buồng để thay áo quần, chuyển sang mặc bộ đồ ở nhà, như vậy, đây là cơ hội để cho tôi nhìn trộm. Tôi lấy con dao nhỏ, moi hết lớp bụi lọt dưới khe sàn, tạo ra 1 số lổ nhỏ li ti có thể nhìn xuống dưới. .
Khoảng 9 giờ tối thì cả nhà trở về, thằng cu con chú Thắng đã ngủ gục được bế trên tay. Khi vào nhà, cha tôi và chú Thắng liền ngồi ở phòng khách coi ti vi, chương trình chuẩn bị khai mạc bóng đá; cô Vân bế thằng cu vào phòng cho nó ngủ. Đây là thời cơ của tôi, tôi nhanh chóng vọt thẳng lên gác, không mở đèn, ra vẻ như mình đã lên giường đi ngủ, tôi chọn 1 khe hở nhìn xuống, run run chờ thời khắc vàng. Ở phía dưới, ngay mắt tôi, cô Vân đang nằm ngữa trên giường, 2 chân duổi thẳng; thằng cu con nằm sát bên. Cô nằm lim dim, có lẽ do mệt với hành trình xa. Cô mặt trên người cái áo sơ mi kẻ sọc, quần jean. Tôi cứ dán mắt, nhìn trộm, nhịp tim đập nhanh không phải do sơ mà là hồi hộp; dương vật tôi cương cứng. Bất giác, cô đưa tay lên mở cúc áo phía trên,. Tôi run lên. Nhưng cô chỉ mở có 1 cúc rồi thôi. Sau đó, cô đưa tay xuống bật cúc quần jean và kéo phẹc-mơ-tuya, người tôi nóng hừng hực. Nhưng cúng như áo, cô chỉ kéo nhẹ khóa quần xuống có 1 chút rồi thôi, có lẽ trời nóng và khó chịu, cô muốn dãn bớt sự áo quần cho thoải mái. Nhưng tôi cũng không thất vọng nhiều, chiếc cúc áo bật ra để lộ 1 phần mảnh áo ngực màu đen úp lên bầu ngực trắng hồng đang lấp ló phập phòng theo hơi thở. Phía dưới, hai vạt quần jean của cô được banh ra, sợi dây kéo khóa quần được kéo xuống 1 đoạn cũng để lộ ra 1 mảng quần lót màu đen. Cái máy quạt được đặt phía góc cuối giường đang chạy hết công suất đã thổi tung 2 vạt áo sơ mi của cô lật ngược lên, phô ra vòng bụng trắng nõn của cô. Có thể nói, rún cô rất đẹp, nhấp nhô theo nhịp thở của cô. Riêng tôi thì không dám thở mạnh, không dám đụng đậy, mặc xác cho lũ muỗi đang vo ve bám đầy người tôi. Tôi kiên trì, chờ đợi đến màn thoát y của cô. Tôi sẽ chêm ngưỡng thân hình của cô, và đây là lần đầu tiên, tôi sẽ được “rữa mắt” . Bộ đồ lót đen của cô như khiêu khích, cứ lấp ló bên dưới. Cô cứ ngủ lim dim, tôi cứ ngắm. Bụng dưới tôi quặn lên từng cơn, cơ hồ muốn phọt tinh ra ngoài..

xes gai xinh

Xem xes gai xinh hay nhat 2014

Thúy ngưng vuốt ve núm vú, chỉ dùng lòng bàn tay ôm chặt bầu vú, chờ cho cảm xúc nơi Châu dịu xuống mới ghé sát mặt lại hôn lên môi em. Đây cũng là lần đầu tiên Châu được hôn môi, một nụ hôn ướt, sâu thẳm của hai cặp môi rất mềm. Môi hai người dính chặt lấy nhau. Lưỡi Thúy lách vào miệng đứa em vẫn còn ngậm chặt.

Đoán được ý Thúy, Châu hé miệng ra là nàng lùa ngay lưỡi vào kích thích. Như một phản ứng tự nhiên, lưỡi Châu bắt đầu nhúc nhích quấn quýt lấy lưỡi chị. Hai cái lưỡi vờn nhau, có một lúc một cái nằm rạp xuống để cái kia tung hoành. Thúy đẩy nhẹ em nằm ngửa rồi đè lên hôn cho thoả thích. Màn múa lưỡi làm hai người muốn ngộp thở mới chịu buông nhau ra. Thúy nằm ngửa xuống giường. Châu nhập tâm bài học vỡ lòng rất nhanh nên mạnh bạo luồn tay vào dưới chiếc áo ngủ của chị để thám hiểm gò bồng đảo. Không rõ có phải vì Thúy hơn em hai tưởi mà cặp vú lớn hơn gấp rưỡi? Châu thì thầm khen: Ngực chị bự hơn của em nhiều! Chị làm thế nào má nó lớn thếu được?
- Chị có con nhỏ bạn thân tên là Tâm thường vuốt ve nhau nên nó mới bự ra như vậy.
- Sao mấy bữa nay em không thấy chị ấy đến chơi?
- Nó về quê nghỉ hè. Khai trường mới lên.

Có tiếng bà Ngọc đi lên cầu thang. Hai chị em giả vờ ngủ. Châu lúc đó mới nghĩ lại lúc Thúy sờ vú rồi hôn, nàng cảm thấy như có mấy giọt nước tiểu rỉ ra trong sì líp. Đây cũng là sự kiện hoàn toàn mới mẻ với nàng. Thọc tay vào trong quần lout, nàng thấy đũng quần hãy còn nhờn và ướt, nhưng ngửi thì không thấy mùi hôi hay mùi nước tiểu. Bà Ngọc vẫn bận rộn thu xếp gì đó ngoài hành lang khiến hai chị em đầnh bỏ dỡ cuộc vui quay ra ngủ thật.

Hôm sau nhà thật yên tĩnh, mọi người đều dậy trễ. Bữa cơm tối cũng không kéo dài vì hôm sau gia đình Châu về Sài Gòn rồi.